GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 04

Thích Oxford.

Trang Tân Hoa nhìn rõ người đến là ai, bàn tay đang ôm lấy cánh tay của Thả Huệ khẽ rụt lại, tư thế đứng không đàng hoàng cũng thu lại một chút.

Cậu ta hơi gượng gạo đưa tay ra, khẽ cúi người: “Chú Thẩm, chú đang họp ở đây ạ.”

Thẩm Tông Lương gật đầu, bàn tay anh và Trang Tân Hoa chạm nhau trong giây lát rồi rút lại, buông thõng tự nhiên bên hông.

Ánh mắt anh lướt qua khuôn mặt thanh tú mộc mạc của Chung Thả Huệ.

Hôm nay cô chỉ mặc áo phông và váy xếp ly, đeo một chiếc balo nhỏ, trông như một nữ sinh hiền lành, trắng trẻo.

So với cô Chung đêm qua thì cô hôm nay đã mất đi dáng vẻ lộng lẫy vốn có.

Họp đã lâu nên giọng Thẩm Tông Lương cũng hơi khàn: “Hai người đến đây… nghỉ ngơi?”

Có thể thấy anh đang cố gắng hết sức để tìm lời lẽ cho phù hợp. Mối quan hệ vượt quá giới hạn giữa hai người trẻ tuổi khiến cho người đoan chính quân tử cảm thấy khó mở lời.

Thẩm Tông Lương không phải là người thích quản chuyện người khác, ngay cả cháu gái mình mà anh còn không có thời gian để ý thì càng sẽ không có tâm trí để dạy bảo Trang Tân Hoa.

Vốn dĩ Chung Thả Huệ không quá nhạy cảm về vấn đề thân phận, càng không để ý ánh mắt của người khác nhưng hôm nay cô lại có phản ứng khác thường.

Trong lòng cô bỗng nhiên xuất hiện một sự thôi thúc khó gọi tên khiến cô muốn giải thích đôi câu, muốn nói với vị tổng giám đốc Thẩm xa lạ này rằng mọi chuyện không phải như vậy.

Nhưng Trang Tân Hoa đã đáp lời anh một cách thản nhiên: “Dạ, nghỉ ngơi.”

Thả Huệ đứng bên cạnh anh, há miệng rồi lại khép lại.

Ánh mắt cô dừng lại trên tấm thẻ thông tin trên ngực anh.

Nền đỏ chữ đen, in rõ ràng tên và chức vụ của anh: Thẩm Tông Lương – Phó Tổng Giám đốc Tập đoàn Đông Viễn.

Bên cạnh là một bức ảnh không đội nón cỡ một inch, người trong ảnh có khuôn mặt thanh tú, ánh mắt kiên nghị, nhìn trẻ hơn so với người trước mặt.

Hóa ra là chú út của Đường Nhân, người từng học ở Stanford.

Thả Huệ đã từng nghe Trang Tân Hoa nhắc đến hai lần. Thẩm Tông Lương là con trai út của nhà họ Thẩm, năm nay hai mươi chín tuổi.

Sau vài lời chào hỏi xã giao, Thẩm Tông Lương khẽ gật đầu, ánh mắt lịch sự lướt qua hai người họ, không hề mang lại chút cảm giác xúc phạm nào.

Có lẽ vì ngũ quan của người đàn ông quá sắc nét nên khi mí mắt hơi cụp xuống sẽ mang theo dáng vẻ kiêu ngạo tự nhiên của người ở vị trí cao.

Vừa thấy anh rời đi thì Trang Tân Hoa mới thúc giục cô: “Thả Huệ, nhanh lên! Tôi còn có việc khác.”

“Ờ, đến đây.”

Cô theo sát cậu ta, quay đầu đi không nhìn nữa.

Trang Tân Hoa chỉ đường cho cô, đưa cô đến cửa phòng rồi rời đi, vung vẩy chìa khóa xe nói là phải đi giải quyết công việc.

Thấy cậu ta cuống quýt như vậy nên Thả Huệ hỏi thêm một câu: “Xảy ra chuyện gì rồi à? Có quan trọng lắm không?”

Cậu ta ăn nói hàm hồ: “Không có gì, chỉ là có hai con bé điên làm loạn thôi, tôi đi xem sao.”

Thả Huệ tự mình vào trong, đi một vòng rồi chọn một phòng ngủ nhỏ trong phòng suite rộng lớn này để đặt hành lý xuống.

Tòa nhà này nằm ở nơi sâu nhất của vườn thượng uyển, tường đỏ mái vàng, bốn góc trên mái hiên có treo đèn theo kiểu cung đình, trong phòng khách rộng rãi sáng sủa có treo một bức “Giang sơn đa kiều”, là tác phẩm của một bậc thầy hội hoạ trong nước.

Bên ngoài trời đẹp, Thả Huệ ôm sách ra chỗ có ánh sáng để đọc.

Đến gần tối, Phùng Ấu Viên mới chạy đến, người còn chưa bước qua khỏi cửa vòm đã nghe thấy giọng cô. Cô ấy kêu lên một tiếng: “Đã bảo rồi mà, mẹ Vương nhà cậu nghe nói chỗ cậu ở có vấn đề nên cứ trách mình mãi.”

Thả Huệ quay lưng về phía cô: “Dì trách cậu làm gì? Có liên quan gì đến cậu đâu.”

“Mẹ nói là đã sớm nhìn ra được nhà cậu không thể lâu dài đươc, chi bằng cứ cho thuê đi thì còn có thể kiếm thêm chút sinh hoạt phí cho cậu.”

Phùng Ấu Viên ném túi lên sofa rồi bắt chước giọng điệu của bà Vương, ra vẻ ta đây là Gia Cát Lượng.

Thả Huệ nhét bút vào khe sách, lúc này mới phát hiện trời đã tối, trách sao càng nhìn càng mỏi mắt. Cô đứng dậy, dùng hai tay xoa nhẹ hốc mắt rồi đi tới ngồi sát bên Ấu Viên.

Thả Huệ cầm dao gọt hoa quả, gọt cam cho cô: “Cho thuê rồi mình ở đâu?”

“Ở cùng mình không tốt sao?” Ấu Viên nhận lấy một múi cam cho vào miệng, dùng ngón tay lau đi nước bắn ra bên mép: “Lúc nhỏ chẳng phải mình cũng thường xuyên đến nhà cậu quấy rầy sao? Ở nhà cậu, ăn cơm nhà cậu, hai cô chú đối xử với mình tốt như vậy.”

Thời trẻ Phùng Tắc Phong dạy học ở Thâm Thành, Vương Tự Chân theo chồng xuống phía nam nên để lại con gái một mình ở Bắc Kinh.

Phùng Ấu Viên ngưỡng mộ Thả Huệ, thích bầu không khí ở gia đình cô khi mà ở đó Ấu Viên tuỳ tiện đàn piano một chút là sẽ có người vỗ tay khen ngợi, vậy nên cô đã sống ở nhà họ Chung một thời gian dài.

Lúc đó Đổng Ngọc Thư như nuôi hai cô con gái, bà rất vui vẻ, quần áo lụa là lúc nào cũng luôn chuẩn bị hai phần.

Thả Huệ lại đưa giấy cho cô, đùa rằng: “Thôi đi, bản tính ham chơi lười làm của mình khó sửa lắm, sợ một khi đã ở đó rồi thì không muốn đi nữa.”

Phùng Ấu Viên giọng thờ ơ: “Không đi thì thôi, đợi đến sang năm cuối thì bọn mình lại cùng nhau đi Mỹ học thạc sĩ.”

Sắc mặt Thả Huệ cứng lại trong giây lát, hàng lông mi chớp chớp dưới bóng hoàng hôn.

Đi Mỹ học thạc sĩ là một khoản chi phí quá lớn đối với cô.

Nếu là nhà họ Chung trước kia thì còn dễ nói, Chung Thanh Nguyên chỉ cần tùy tiện ký một tấm chi phiếu là có thể lo liệu học phí và sinh hoạt phí cho cô.

Có lẽ ông sẽ còn vì ái nữ duy nhất mà đích thân mua một căn nhà phố ở khu Thượng Đông New York, rồi sắp xếp vài người qua chăm sóc cho cuộc sống của cô.

Vinh hoa phú quý đều là phù du. Bây giờ đã không còn như ngày trước nữa, nhà họ Chung không còn hưng thịnh, Chung Thanh Nguyên cũng đã qua đời.

Từ khi đến Giang Thành, sức khỏe của ba không được tốt, cuối cùng cũng không chống đỡ nổi nên đã mất vì bệnh vào một ngày mưa lạnh lẽo.

Cô hít sâu một hơi, nói cười với giọng điệu tự nhiên và hào phóng: “Ai thèm đi Mỹ học thạc sĩ đâu, mình thích Oxford cơ.”

“Ừ nhỉ, từ hồi nhỏ cậu đã nói là lớn lên sẽ đi học ở Oxford.” Ấu Viên lật xem tin nhắn trong nhóm, không nhận ra dáng vẻ cố gắng tỏ ra nhẹ nhàng của Thả Huệ, cô lại nói tiếp: “Nhưng lớp thạc sĩ luật của Oxford không dễ vào vậy đâu, các yêu cầu bổ sung của nó quá nhiều, ngay cả thủ khoa khoa luật của các cậu cũng chưa chắc đủ tư cách.”

Vào kỳ nghỉ đông năm lớp hai, họ cùng bố mẹ đi công tác du lịch châu Âu, đi từ Pháp sang Anh. Chiều hôm đó, thư ký tháp tùng mấy cô bé, lái xe từ London đến Oxford, để tham quan học viện Balliol ở trung tâm thành phố.

Tối hôm đó sau khi tắm xong, Thả Huệ nghiêm túc nói với bố mẹ: “Lớn lên con muốn đi học ở đây.”

Đổng Ngọc Thư khi đó đang sắp xếp búp bê của cô, lập tức phản bác: “Cô hai ơi, bài tập nghỉ đông con đã làm xong hết chưa? Với cái bộ dạng ham chơi này của con thì có vẻ là khó đó.”

Nhưng đối với con gái thì Chung Thanh Nguyên không có gì là không đáp ứng.

Ông bế Thả Huệ lên vai, cười lớn nói: “Có gì khó đâu, đợi Huệ Huệ lớn rồi ba sẽ nghĩ cách.”

Trong ấn tượng, ba cô là một người cực kỳ thông minh, ông luôn có đủ cách để giải quyết mọi vấn đề.

Trông Thả Huệ có vẻ tiếc nuối, cô dựa vào vai Ấu Viên: “Khó vậy sao, nếu sang năm mình thi IELTS được tám chấm thì sao nhỉ, cũng không được hả?”

Nhìn cô như vậy thì Phùng Ấu Viên cũng tạm thời đặt điện thoại xuống để bày mưu tính kế cùng cô. 

Vài giây sau, Ấu Viên nảy ra một ý hay: “Hay là vậy đi, cậu đi làm thân với Thẩm Đường Nhân đi, nhà cậu ấy đang chuẩn bị cho cậu ấy vào Oxford đó, tiện tay giúp cậu luôn một thể?”

Thả Huệ làm bộ như đang chăm chú lắng nghe.

Suy nghĩ một lát thì cô lại hỏi Ấu Viên: “Như vậy có phiền phức quá không? Chẳng bằng mình bắt lấy ông chủ ở phía sau còn hơn, cậu thấy Thẩm Tông Lương thế nào?”

Phùng Ấu Viên mở to mắt nhìn cô, trên mặt là dáng vẻ không dám tin.

Cô cười véo mặt Thả Huệ một cái: “Được lắm, gan cậu lớn hơn mình nghĩ đó!”

Thả Huệ thất thần một lát, cô ngạc nhiên vì giọng điệu của mình khi nói về anh, cứ như hai người đã quen biết nhiều năm rồi vậy. Nhưng rõ ràng cả hai chỉ mới thoáng nhìn thấy nhau có hai lần, cô nhớ khuôn mặt anh luôn mang theo một vẻ nghiêm nghị cứng nhắc, khó có thể tiếp cận.

Trong lúc Thả Huệ đang ngẩn ngơ thì Phùng Ấu Viên dùng tay cù lét cô, cả hai hò hét náo loạn. Thả Huệ cầu xin một lúc thì Ấu Viên mới dừng lại, Thả Huệ đỏ mặt, thở hổn hển tựa vào chân Ấu Viên.

Đột nhiên Ấu Viên nói: “Đúng rồi, nhắc đến Thẩm Tông Lương mới nhớ, cái áo choàng cậu đánh rơi trong vườn tối qua chắc là bị anh ta nhặt được rồi.”

“Hả?” Thả Huệ giật mình ngồi bật dậy: “Sao cậu biết?”

Trong đầu cô là dáng vẻ rắn rỏi trong màn sương đêm hôm đó và vị Tổng Giám đốc Thẩm nho nhã buổi chiều, từ từ khớp lại với nhau. Dáng vẻ cùng khí chất khó quên như vậy, trong đám con cháu vàng thau lẫn lộn thì cũng coi như là độc nhất vô nhị.

Ấu Viên nói: “Nhờ vào cái miệng lắm lời của Dương Vũ Mông đó, tối qua hai người đi ra gần như cùng lúc, cậu nhớ không? Cậu ta đi khắp nơi nói với mọi người rằng cái áo đó là do cậu cố tình để lại cho Thẩm Tông Lương.”

Thả Huệ thấy khó hiểu: “Tối qua gặp nhau, mình còn không biết anh ta họ Thẩm hay họ Trần nữa là, sao lại là cố tình?”

Hơn nữa, dù sao cũng chỉ là một chiếc áo choàng thôi mà, mất đi cô còn phải tốn tiền mua lại, có gì mà phải cố tình chứ?

Có đôi khi cô thật sự nghi ngờ đầu óc của cô nàng Dương Vũ Mông này có phải chưa phát triển hoàn chỉnh không?

“Dương Vũ Mông ấy mà, cậu ta đương nhiên cho rằng cậu biết đó là Thẩm Tông Lương nên mới làm vậy.” Phùng Ấu Viên nói: “Chuyện cậu ta đã quyết thì chín con trâu cũng không kéo lại được, mà cũng không có ai phản bác cậu ta cả.”

“Sao vậy, Thẩm Tông Lương nổi tiếng lắm à?” Thả Huệ cạn lời.

Ấu Viên nhướng mày, cười nói: “Gương mặt mới nổi của Đông Viễn đó, còn trẻ tuổi vậy mà đã ngồi vào vị trí ngang hàng với một đám người lão làng. Còn có anh trai của anh ta và mấy chú bác trong nhà, đều không phải là người tầm thường.”

Nhớ lại cảnh tượng trong đám tang khi Thẩm Trung Thường qua đời, Thả Huệ gật đầu.

Cô lại hỏi: “Sao Thẩm Tông Lương mới ba mươi thôi nhỉ? Anh trai của anh ta đã gần năm mươi rồi mà.”

Chuyện của nhà họ Thẩm thì Ấu Viên biết rõ như lòng bàn tay: “Mẹ anh ta là vợ hai của ông Thẩm. Lúc Thẩm Tông Lương ra đời thì ba anh ta đã khá lớn tuổi rồi.”

“Bảo sao mình xem tin tức thấy bà Thẩm còn trẻ như vậy.” Thả Huệ chống cằm, tùy tiện đoán: “Dương Vũ Mông thích anh ta đúng không?”

“Thích hả? Chắc chắn là thích rồi.” Ấu Viên suy nghĩ một chút rồi nói: “Cậu ta ngày ngày không rời Thẩm Đường Nhân, luôn ở bên cạnh để lấy lòng bà Thẩm nên e rằng không chỉ là thích thôi đâu.”

Thả Huệ nghe xong thì bật cười: “Với tính cách của cậu ta mà bắt cậu ta phải khom lưng uốn gối cả ngày thì cũng thật không dễ dàng. Thẩm Tông Lương lớn hơn cậu ta nhiều như vậy, không thể không có bạn gái chứ?”

“Cái này thì đúng là chưa từng nghe nói bao giờ.”

Ấu Viên trầm ngâm suy nghĩ một lúc rồi nói: “Mấy năm trước quả thật có một chuyện được mọi người kể lại.”

Thả Huệ ngả người vào gối dựa, nghiêng cổ hỏi: “Chuyện gì?”

Phùng Ấu Viên nói: “Là về chị gái của Ngụy Tấn Phong đó. Ngụy Thời Vũ đi California học thạc sĩ nên nhà họ Nguỵ đã nhờ Thẩm Tông Lương chăm sóc cho cô ấy. Tổng giám đốc Thẩm làm việc luôn cẩn thận, lại ra tay hào phóng nên đã khiến cho cô Ngụy mê muội ngay lập tức.”

“Anh ta đã mua những gì vậy?”

Phùng Ấu Viên gõ móng tay hồi tưởng: “Ở Hermes tiêu chắc hơn cả trăm vạn, còn đặt hai chiếc đồng hồ kim cương Van Cleef & Arpels, lúc quẹt thẻ mắt không chớp lấy một cái.”

Thả Huệ gật đầu, cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, không cần nói thêm.

Ví tiền vốn là bộ mặt thứ hai của đàn ông, huống chi Thẩm Tông Lương phong độ như vậy. Thật lòng mà nói, chịu chi chỉ có thể là phụ thôi, bởi lẽ cô Nguỵ cũng đâu có thiếu tiền.

Chỉ sợ vẫn là vì Thẩm Tông Lương có vẻ ngoài quá tuấn tú, khiến người ta không khỏi rời mắt.

Thả Huệ nói: “Rồi sao nữa?”

“Sao là sao nữa, nhiêu đó thôi đã là quá kinh điển rồi. Ngụy Thời Vũ quyết tâm lao vào vòng tay Tổng giám đốc Thẩm nhưng bị từ chối. Hơn nữa người ta còn nói đó chỉ là phép lịch sự cơ bản thôi. Cô ấy cảm thấy tự mình đa tình, nhận đồ của người ta mà không có lý do cũng hơi ngại nên đã trả hết đồ lại.”

Thả Huệ ngồi thẳng dậy hỏi: “Vậy Thẩm Tông Lương có nhận không?”

“Không, nếu nhận thì đã không còn là Thẩm Tông Lương nữa rồi.” Phùng Ấu Viên lắc đầu: “Anh ấy không để tâm đến mấy món đồ lặt vặt này.”

Thả Huệ rùng mình: “Lễ giáo của nhà họ Thẩm cũng đắt giá quá đi chứ.”

Hai người đang nói chuyện thì Trang Tân Hoa mặt ủ mày ê đi vào, chưa kịp ngồi xuống thì đã cầm ly nước trên bàn uống ừng ực, như thể đã khát một vạn năm.

“Ê! Đó là cái ly tôi vừa uống mà.” Phùng Ấu Viên lên tiếng ngăn cản.

Trang Tân Hoa miệng đang ngậm nước, không phát ra tiếng mà dùng ngón tay chỉ chỉ, bảo cô đừng có kiếm chuyện.

Thả Huệ đứng dậy rót cho thêm một ly nữa rồi nhét vào tay cậu ta: “Uống chậm thôi.”

Trang Tân Hoa uống xong còn đưa lại cho cô: “Đúng là chỉ có Thả Huệ nhà ta là dịu dàng nhất.”

Cậu ta chen vào giữa hai người họ, hai tay dang rộng ra hai bên, ngửa mặt lên trời nằm phịch xuống ghế sofa. Nhìn cậu mệt mỏi như vậy, Phùng Ấu Viên ngồi xếp bằng lại rồi gõ gõ móng tay, châm chọc nói: “Sao thế, bị người ta giành qua giành lại mà còn không vui à? Cậu ở đây giả bộ gì chứ?”

“Cậu thử đi đối phó với mấy con bé đó cả buổi chiều đi!” Trang Tân Hoa sờ sờ hai cánh tay mình: “Tôi đứng ở giữa, người suýt nữa đã bị xé làm đôi rồi.”

Thả Huệ ngồi một bên nghe như vịt nghe sấm, cô vốn ít quan tâm đến chuyện bên lề, dù có liên quan đến bạn thân Trang Tân Hoa thì cô cũng không hay biết.

Cũng chẳng có gì khó hiểu, ngồi trên bãi cỏ uống trà chiều buôn chuyện người khác là chuyện thường ngày của các cô chiêu giàu có.

Những người phải bôn ba vì cuộc sống như cô thì khác, mỗi phút mỗi giây đều phải tận dụng tối đa, hoặc là học tập, hoặc là kiếm tiền.

“Hình như thật sự bị bầm mấy mảng rồi.” Thả Huệ kéo ống tay áo ngắn của cậu ta ra xem: “Ai ra tay với cậu ác vậy.”

Phùng Ấu Viên cười: “Là cô Tạ và cô Hồ chứ ai. Một người là người yêu cũ không quên được tình cũ, một người là bạn gái tương lai đang quấn lấy cậu ta. Ai cũng đều cho rằng mình mới là chân ái của cậu Trang đây.”

Thả Huệ nhớ lại, cô có WeChat của hai cô gái này, dạo gần đây thường xuyên thấy họ đăng bài đấu khẩu, tuy không chỉ đích danh nhưng qua lời lẽ thì có thể lờ mờ đoán ra, cả hai mắng chửi nhau rất thậm tệ. Khán giả bình luận bên dưới cũng tự động chia thành hai phe, náo nhiệt vô cùng.

Cô chỉ tuỳ tiện xem trước khi ngủ nên cũng không nghĩ đến đằng sau những lời ám chỉ đó là gì. Giờ nghe Ấu Viên nói, mới nhớ ra chuyện này.

Thả Huệ sờ sờ cằm: “Vậy ra mấy hôm trước hai người họ đăng bài trên vòng bạn bè, đều là vì Trang Trang sao?”

Phùng Ấu Viên nhướng mày về phía cô, búng tay: “Cuối cùng cậu cũng hiểu ra rồi đó.”

“Thật quá đáng.” Thả Huệ lắc đầu ngơ ngác: “Thế giới này thật quá đáng.”

Phùng Ấu Viên lướt WeChat rồi ném cho cô: “Có gì mà quá đáng, cậu tự xem vòng bạn bè họ đăng đi, trên Weibo cũng cãi nhau đủ kiểu.”

“Không, mình chỉ là không thể tin được…” Thả Huệ không xem mà quay đầu nhìn Trang Tân Hoa: “Mối quan hệ tay ba này vậy mà lại xoay quanh cậu ta.”

Nói xong, Thả Huệ liền bóp cằm Trang Tân Hoa, nhìn trái nhìn phải.

Trang Tân Hoa tặc lưỡi một tiếng, bực bội quay đầu đi: “Đừng có sờ mó lung tung nữa.”

“Mình muốn nhìn rõ hơn, để xem cậu ta có bản lĩnh gì…” Thả Huệ nói: “Mà lại khiến hai mỹ nhân đấu khẩu nảy lửa như vậy.”

Phùng Ấu Viên bật cười: “Đúng là cậu giỏi mắng người nhất.”

Trang Tân Hoa bật dậy, môi run lên vì tức giận, không nói nên lời.

Đừng trông mặt mà bắt hình dong, đừng thấy Chung Thả Huệ bề ngoài yếu đuối mà đánh giá thấp cô. Cái dáng vẻ nhẹ nhàng đâm người ta một cái của cô vẫn đáng nể như vậy suốt mười năm qua.

“Thôi được rồi, xin lỗi mà, là mình nói sai.” Thả Huệ ngồi xếp bằng trên ghế sofa, trước khi cậu ta kịp mở lời thì cô đã chống tay đứng dậy nắm lấy tay cậu ta xin lỗi rồi nói: “Mình đói rồi, bọn mình đi ăn cơm đi, được không?”

Ba người đều lười đi xa nên bèn gọi món ngay tại phòng khách của khách sạn, rượu dùng kèm cũng là rượu của nhà họ Trang để dành.

Ấu Viên cắn một miếng sườn xào chua ngọt: “Thả Huệ, sắp khai giảng rồi, cậu cũng không thể ở khách sạn mãi được, bà Phùng bảo cậu đến khu nhà đại viện ở đi, hai ngày nữa là dọn dẹp xong rồi đó.”

Thả Huệ đang khuấy cháo hải sản, có vẻ như không để tâm lắm, mắt nhìn chằm chằm vào vỏ cua đỏ vàng: “Được thôi, mình ở đâu cũng được.”

Cho đến sáng thứ Bảy, khi cô đến thăm Trần Vân Canh thì cô mới nghe rõ về nơi này.

Vốn dĩ mỗi cuối tuần, Thả Huệ đều sẽ đến nhà thiếu nhi ở Đông Tứ Hoàn để dạy một lớp ba lê cho trẻ em, nhưng hôm đó lớp dạy của cô được xếp vào buổi chiều, cô lại hiếm khi dậy sớm nên cô mang quà đến nhà họ Trần để thăm cấp trên cũ của ông nội.

Nơi Trần Vân Canh dưỡng bệnh, người ngoài không tiện ra vào.

Trước khi Thả Huệ ra khỏi nhà, theo quy định, cô đã gọi điện cho thư ký Nguyên từ sớm để báo thời gian mình sẽ đến, như vậy thì trạm gác trên núi mới cho phép cô đi qua.

Bác Nguyên cười qua điện thoại: “Hôm nay thật trùng hợp, đúng lúc ông cụ có chút thời gian rảnh mà mấy đứa nhỏ tụi con cũng muốn đến.”

Đối với vị trưởng bối đáng kính này, Thả Huệ luôn nghe lời mẹ dặn là phải luôn lễ phép. Vì vậy cô không suy nghĩ nhiều về việc ông nói “tụi con” ở đây là cô và những ai.

Xe taxi đưa cô đến cổng, người tài xế không khỏi tò mò: “Cô này, nhà cô có người nào ở đây à?”

Bởi vì nhìn cô trông thật sự quá mâu thuẫn.

Cô có vẻ ngoài quá đỗi nhã nhặn nhưng lại khó gần, lên xe thì không nói lời nào, đến một nơi người thường không thể nào biết được, vậy mà khi đi lại gọi taxi? 

Một cô gái như vậy, lẽ nào lại không có tài xế riêng sao?

Chung Thả Huệ chỉ trả tiền chứ không nói thêm gì. Trước khi đóng cửa xe, cô chỉ dặn anh ta xuống núi sớm, đừng nán lại gần đây.

Xa xa là núi non trùng điệp, một luồng gió mát thổi ra từ trong rừng sâu, thoang thoảng mùi sơn thù du.

Gió cuốn lấy chiếc váy trắng của Chung Thả Huệ xoay một vòng rồi lại từ từ thổi sang bên cạnh.

Trước mặt là hai cánh cửa đồng trang nghiêm, trên cửa khắc hoa văn mây tinh xảo, đầu thú mạ vàng ngậm hai chiếc vòng đồng.

Chung Thả Huệ dừng lại, nhìn chằm chằm cây cột đá trắng dùng để buộc ngựa trước cửa một lúc, đột nhiên có cảm giác như mình đã lạc vào giấc mộng trăm năm.

“Tiểu Huệ.” Thư ký Nguyên đột nhiên lên tiếng gọi cô: “Đến rồi à?”

Chung Thả Huệ quay đầu lại, trên mặt vẫn còn vẻ ngơ ngác: “Dạ, con chào bác Nguyên.”


Comments

Gửi bình luận