GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 06

Thật mỉa mai làm sao.

Xe vừa ra khỏi đường cao tốc, chạy vào nội thành thì thư ký Hoàng hỏi trước: “Cô Chung muốn đi đâu?”

Thả Huệ nói: “Nhà thiếu nhi Trung ương, khu Sùng Văn Môn.”

Cô nói xong thì chậm rãi thu hồi ánh mắt, lại bắt gặp ánh nhìn dò hỏi của Thẩm Tông Lương. Chưa đợi đối phương lên tiếng thì Thả Huệ đã chủ động giải thích với anh: “Tôi dạy múa cho mấy đứa nhỏ ở đó, kiếm thêm chút tiền.”

Nét mặt Thẩm Tông Lương nghiêm nghị, một tay anh đặt trên đầu gối đang bắt chéo. Dường như anh đang có chút hứng thú nói chuyện: “Chuyên ngành của em là ba lê sao?”

Thả Huệ lắc đầu: “Không, tôi học luật quốc tế. Múa ba lê là nghiệp dư thôi nhưng cũng đủ để dạy trẻ con.”

Thẩm Tông Lương tỏ vẻ trầm ngâm: “Năm ba rồi, bài vở chắc hẳn rất bận rộn.”

Ngụ ý là vào lúc này rồi mà còn phải cố gắng chen chúc thời gian đi làm thêm, có phải là cuộc sống gặp khó khăn không?

Chung Thả Huệ hiểu ý anh, cô thản nhiên thừa nhận: “Đúng vậy, bận rộn hơn hai năm trước, nhưng tiền sinh hoạt của tôi không đủ.”

Không có vẻ ngượng ngùng như tưởng tượng, cô thẳng thắn nói với người đối diện rằng tôi không phải là người hào nhoáng như vẻ bề ngoài đâu.

Thẩm Tông Lương gật đầu không nói gì.

Cuộc sống của mỗi người đều có khó khăn, dù có xinh đẹp hay thông minh đến đâu thì cũng vậy. Nói đến đây là đủ rồi, hỏi thêm nữa sẽ làm tổn thương thể diện của cô bé kia, điều đó không phù hợp với phong cách của anh.

Thả Huệ thấy thời cơ đã đến nên chủ động hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm, tôi có một chuyện muốn hỏi anh.”

“Em nói đi.”

Cô hơi căng thẳng, ngón tay nắm lấy miếng đệm da dưới người: “Đêm nhà họ Phùng mở tiệc, có phải chúng ta đã gặp nhau trong vườn không?”

Thẩm Tông Lương hơi nheo mắt: “Chắc là có, tôi cũng không chắc lắm.”

Không ngờ anh lại nói vậy, Thả Huệ nheo mắt nhìn anh: “Ý của anh là tôi cần phải tự chứng minh sao?”

“Cũng không cần thiết.” Thẩm Tông Lương suýt nữa bị vẻ nghiêm túc của cô làm cho bật cười: “Chỉ là cô Thả Huệ đêm đó trông rất khác với hôm nay.”

Ít nhất là dũng cảm hơn nhiều, dám ra lệnh với anh, không dè dặt cẩn thận như hôm nay.

Thả Huệ cúi đầu, trên mặt thoáng qua một chút ửng hồng: “Xin lỗi, lúc đó tôi uống đến đầu óc mụ mị nên mất hết cả phép tắc, nhưng tôi có đánh rơi một chiếc áo choàng màu trắng, có phải nó đang ở chỗ anh không?”

Ngày hôm đó Trang Tân Hoa bị mỹ nhân níu chân, người ta vẫy tay gọi anh một cái là anh quên hết cả tên mình, lon ton chạy tới, hoàn toàn không còn chút sức lực nào để đỡ rượu giúp Thả Huệ, cô cứ vậy bị người ta vây quanh rót rượu quay cuồng.

Nói thật, cô không nhớ mình đã gặp ai hay đã nói gì.

Nếu không phải do Ấu Viên nhắc tới thì…

Thẩm Tông Lương bóp chặt điếu thuốc trong lòng bàn tay: “Hình như là vậy.”

Anh chỉ nói hình như, không nói là còn hay không, hay sẽ trả lại thế nào, chỉ chờ xem thái độ của cô.

Thả Huệ vô thức mím chặt môi, khi buông ra, đôi môi đầy đặn nhanh chóng ửng hồng, mềm mại tươi cười.

Thẩm Tông Lương liếc nhìn cô một cái, tay bóp điếu thuốc càng thêm lực, gân xanh trên mu bàn tay nổi rõ.

Suy đi nghĩ lại, cô nói: “Vậy… Tổng giám đốc Thẩm xem ngày nào tiện thì tôi đến chỗ anh lấy?”

Thẩm Tông Lương nói thật: “Tôi cũng không đoán được ngày nào mình sẽ rảnh.”

Thả Huệ khựng lại, giao tiếp với người có tầm ảnh hưởng lớn như vậy thật sự rất mệt mỏi. Đám người này đều có một tật xấu chung là nói chuyện không bao giờ nói hết lời, luôn sẽ để lại ba bốn phần cho người ta suy đoán.

Thả Huệ tự nhiên thấy thương cảm cho thư ký Hoàng đang lái xe phía trước, ngay cả ánh mắt liếc nhìn cũng dịu dàng hơn một chút.

Cô cắn chặt răng: “Công việc của anh bận rộn, tôi hiểu. Nếu được, tôi có thể xin số điện thoại của anh không?”

Như sợ anh hiểu lầm mình có ý đồ khác, cô vội giải thích: “Tôi không có ý gì khác, chỉ để hẹn thời gian với anh thôi.”

“Được.”

Khó khăn lắm mới đợi được anh gật đầu đồng ý.

Thả Huệ không do dự, cô lấy điện thoại, mở giao diện quay số ra: “Vậy anh đọc đi.”

Cô cầm điện thoại bằng hai tay, đôi mắt hạnh đen như mực loang trên nước khẽ chớp, hơi nghiêng người về phía trước, thành thật chờ anh lên tiếng.

Thẩm Tông Lương nhìn cô bằng ánh mắt nghiền ngẫm.

Anh đưa điếu thuốc lên ngậm ở khóe môi, tay kia rút điện thoại của cô, nhập số vào.

Anh trả lại cho Thả Huệ: “Cầm lấy.”

Thả Huệ đón lấy bằng hai tay: “Cảm ơn Tổng giám đốc Thẩm.”

Xe chạy đến cửa nhà thiếu nhi, Thả Huệ khẽ cúi người nói lời cảm ơn rồi mở cửa xe bước xuống.

Cô lùi lại một bước, đứng trên bậc thang nhìn theo Thẩm Tông Lương rời đi, vẫy tay chào một cách lịch sự. Sau đó cô chẳng buồn giả vờ nữa, khóe miệng thôi không cong nữa, cô đi thay đồ múa bằng gương mặt vô cảm.

Giá mà biết vị này khó nói chuyện như vậy thì cô thà đợi thêm một lúc, hoặc đi bộ từ trên núi xuống còn hơn.

Một bé con đến lớp học chào cô: “Dạ con chào cô Chung.”

Thả Huệ cúi xuống, xoa xoa má bé: “Chào con.”

Người bàn giao công việc với cô là một nữ sinh xuất thân từ học viện múa chính quy. Cô Vương nói với cô: “Tiểu Huệ, hôm nay chiếc váy trên người em đẹp quá, vải này đắt lắm phải không?”

Thả Huệ nói: “Dạ, em cắn răng mua đó chị.”

Vương Hiểu Toàn sờ rồi buông ra: “Vẫn chỉ có em dám chi mạnh tay vậy thôi đó.”

Cô mím môi cười không nói gì.

Thật ra không phải là Thả Huệ mạnh tay, cũng không phải là cô quá nhiệt tình với những bộ trang phục lộng lẫy này.

Quần áo vốn chỉ là công cụ để che thân, không cần theo đuổi thương hiệu lớn hay tinh xảo, đi ra ngoài chỉ cần đoan trang lịch sự là đủ.

Nhưng trong cái giới này, người ta luôn coi trọng hình thức hơn bản chất. Cô chỉ có thể dùng cách này để những kẻ giễu cợt cô phải im miệng. Lúc đầu khi chọn trường, ở Giang Thành có rất nhiều trường tốt để học nhưng Thả Huệ đã chọn nghe lời mẹ mà quay về đây. Một khi đã về đây thì cô muốn nói rõ với mọi người rằng dù nhà họ Chung đã suy tàn thì cô vẫn có thể chăm sóc bản thân rất tốt, tuy rằng có vất vả hơn một chút.

Lớp học kéo dài đến bốn giờ chiều, nhiều phụ huynh đã bắt đầu đứng chờ đón con.

Trong lớp có một cô bé tên Tiểu Nguyệt Nha nhập học muộn nên nền tảng không vững lắm, không theo kịp tiến độ của các bé khác nên Thả Huệ giữ cô bé lại để phụ đạo thêm vài động tác.

Đã nhận đồng lương này thì đương nhiên phải làm việc hết lòng, dạy dỗ bọn trẻ như con em mình.

Mọi người đã đi hết mà ba mẹ Tiểu Nguyệt Nha vẫn đang đợi bên ngoài, bọn họ hiểu được sự tận tâm của giáo viên nên cũng không hối thúc.

Thả Huệ dạy xong kỹ thuật Adagio, cô dừng lại quay người nhìn Tiểu Nguyệt Nha, động tác vẫn còn thiếu sót nhưng cô bé đã rất cố gắng nhấc chân lên, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng. Cô đi tới chỉnh lại tay của Tiểu Nguyệt Nha: “Như thế này, cao thêm chút nữa.”

Bụng Tiểu Nguyệt Nha kêu lên một tiếng, cô bé nói: “Cô Chung ơi, con có thể đi ăn cơm được chưa ạ?”

Trông cô bé thật đáng yêu, Thả Huệ bật cười: “Được rồi, mau đi thay quần áo rồi về nhà với ba mẹ con đi.”

Tiểu Nguyệt Nha như được ân xá, còn sung sức hơn cả lúc nhảy múa ban nãy, chạy vội về phía ba mẹ mình. Ba cô bé đón lấy cô bé, bế thốc lên tay, mẹ mỉm cười lau mồ hôi cho cô bé, hỏi Tiểu Nguyệt Nha có mệt không.

Tay Thả Huệ đặt lên tay vịn, nhìn cảnh tượng trước mắt, khoé mắt bất chợt thấy cay cay.

Mỗi khi cảnh tượng sum vầy, hạnh phúc gia đình này diễn ra trước mắt cô là cô sẽ luôn nhớ đến Chung Thanh Nguyên.

Chỉ là cô chưa bao giờ phải đi học thêm ở ngoài.

Chung Thanh Nguyên sợ bên ngoài không an toàn nên đều cho tài xế đón giáo viên piano và múa ba lê về nhà trước, chờ Thả Huệ tan học thì sẽ bắt đầu lớp phụ đạo tại nhà.

Giáo viên dạy piano cho cô ngày xưa nay đã là một nghệ sĩ biểu diễn rất được săn đón. Năm Thả Huệ học lớp mười, ông có mở một buổi hòa nhạc nhỏ, cô lấy tiền lì xì tích cóp bấy lâu ra, vốn muốn mua một vé vào xem, hỏi ra thì mới biết vé đó không bán cho đại chúng mà chỉ mời một số nhân vật trong giới thượng lưu.

Năm đó, Giang Thành có một trận tuyết hiếm thấy, Thả Huệ lấy sách che lên trán, bị nhân viên của ông ấy đuổi ra ngoài, tuyết tan làm ướt đôi hàng mi cong dày của cô.

Dù cô có báo tên, nói mình là học trò ông từng dạy thì cũng vô ích. Người từng được nhà họ Chung thuê nay lại lạnh lùng từ chối cô, thế giới thật mỉa mai làm sao.

Trận tuyết lớn năm đó cũng mãi mãi ở lại trong tâm trí cô.

Thả Huệ nhanh chóng tắm dưới vòi sen, thay quần áo rồi cầm túi rồi ra ngoài. Cô đổi ba bến tàu điện ngầm, đi bộ hơn trăm mét đường đến cửa khách sạn, đúng lúc nhìn thấy Trang Tân Hoa ôm một cô gái đi vào.

Có vẻ cậu Trang đang có nợ phong lưu cần giải quyết, nếu cô ở bên trong thì có vẻ vướng víu quá, cũng có vẻ hơi không biết điều.

Thả Huệ định thần lại, nhanh chóng nghiêng người đứng vào góc tường, không để Trang Tân Hoa nhìn thấy. Cô quay người bỏ đi vào trong con hẻm gần đó, tìm một quán cà phê ngồi xuống, cầm thực đơn chọn rất lâu rồi gọi một ly Americano.

Cô ngồi xuống bên chỗ cạnh cửa sổ, đeo tai nghe Bluetooth để tách biệt với tiếng nói chuyện lác đác trong quán.

Thả Huệ lấy sách ra khỏi túi để làm bài, ôn thi pháp luật mệt rồi thì đổi sang làm một bộ đề IELTS.

Mặt trời nghiêng về phía tây, dần lặn xuống phía bên kia núi.

Đến khi Thả Huệ thấy đói, cô ngẩng đầu lên thì trên trời đã treo một vầng trăng khuyết.

Cô lấy một ổ bánh mì lúa mạch đen ra khỏi túi, ăn cùng với chút cà phê cuối cùng trong ly.

Đang ăn thì điện thoại của Đổng Ngọc Thư gọi đến.

Cô cố nuốt xuống, líu ríu gọi “Mẹ ơi”, hỏi có chuyện gì. Đổng Ngọc Thư nghe giọng cô thì cười: “Đang ăn cơm hả con gái? Ăn gì đó?”

Thả Huệ khựng lại: “Chỉ ăn tạm thôi ạ, con vừa tan học.”

“Hôm nay có đi gặp ông Trần không?” Đổng Ngọc Thư hỏi.

Thả Huệ chọn lời hay ý đẹp mà nói: “Dạ có. Ông Trần khen mẹ, bảo mẹ là người hiền thục nhất thiên hạ.”

Ngoài dự liệu, Đổng Ngọc Thư lập tức cười khẩy: “Hiền thục thì đáng bao nhiêu tiền? Lấy đúng người thì sự hiền thục của con mới là hoa trên gấm, bằng không thì cũng chỉ là khổ cả đời, vô dụng thôi.”

Thả Huệ không nói gì.

Mỗi lần nói đến những chuyện này, cô luôn im lặng vì cô không biết phải an ủi người mẹ đang thất vọng thế nào nên đành im lặng.

Đổng Ngọc Thư lại cảnh báo cô: “Con ở trường học hành cho tốt, đừng để ý mấy cậu con trai quấn lấy con, sau này con còn muốn đi du học, không thể lãng phí thời gian vô ích được. Hơn nữa, mấy cậu nhóc trong trường con, chưa biết được ai tốt ai xấu đâu nên con đừng tự làm khổ mình, biết chưa?”

Màng nhĩ Thả Huệ ong ong, cô lặp đi lặp lại: “Dạ con biết rồi, đương nhiên là biết rồi mà. Nhưng nhà mình lấy đâu ra tiền để du học hả mẹ, học thạc sĩ trong nước chẳng tốt hơn sao?”

Đổng Ngọc Thư là giáo viên tiếng Anh cấp ba, năm ngoái đã nghỉ hưu, mỗi tháng lĩnh được một khoản lương hưu, tổng cộng được tám nghìn sáu trăm tệ.

Khi nghỉ hưu Đổng Ngọc Thư cũng đã rút một phần tiền trong quỹ tiết kiệm nhà ở để trả gần hết nợ mua nhà nhưng vẫn còn nợ bên nhà cậu của Thả Huệ một ít. Sức khỏe của bà lại không tốt, quanh năm phải uống thuốc bắc để điều dưỡng, lại tốn kém thêm một khoản. 

Tiền tiết kiệm thì ở nhà chắc chắn là không có.

Đầu dây bên kia hít sâu một hơi rồi nói: “Sẽ có cách xoay sở thôi, cùng lắm mẹ đi vay cho con. Con chỉ cần học hành cho tốt, những chuyện khác con không cần lo. Dù có phải quỳ lạy họ hàng thì mẹ cũng sẽ cho con đi du học, cùng lắm thì bán nhà thôi.”

Thả Huệ lại im lặng.

Dường như kể từ khi ba mất, cô càng ngày càng không biết phải làm sao với mẹ.

Thứ thường xuyên khiến Thả Huệ cảm thấy ngạt thở không phải là cuộc sống khó khăn trước mắt, mà là kỳ vọng quá cao của Đổng Ngọc Thư dành cho cô.

Đây là một mối quan hệ mẹ con kiểu Đông Á điển hình.

Do Chung Thanh Nguyên sớm qua đời, hai người nương tựa lẫn nhau nhiều năm, càng khiến cho mối quan hệ này trở nên điển hình hơn.

Sức sống bị cắt đứt trong cuộc hôn nhân thất bại của Đổng Ngọc Thư đã hoàn toàn đè nặng lên đôi vai của đứa con gái duy nhất là Thả Huệ.

Từ nhỏ đến lớn, bà luôn kiểm soát mọi thứ của con gái để mọi chuyện diễn ra theo đúng trình tự mà bà mong muốn và những gì Thả Huệ làm là không ngừng nỗ lực để đạt được những mục tiêu của mẹ, cố gắng để được bà công nhận.

Sau kỳ thi đại học, còn chưa kịp hỏi ý kiến Thả Huệ thì Đổng Ngọc Thư đã thay cô lên kế hoạch, nộp đơn vào các trường đại học ở Bắc Kinh.

Bà có lý do của mình. 

Những năm trước khi nhà họ Chung còn ở Bắc Kinh thì cũng có một số người quen hiện đang giữ chức vụ cao. Chỉ là, nếu không bị dồn đến bước đường cùng thì bà cũng sẽ không động đến những mối quan hệ này.

Dù sao thì nợ ân tình cũng khó trả, mà người đòi nợ thì cũng chỉ có một cơ hội mà thôi.

Vì cuộc sống trước đây đã trôi qua một cách thảm hại nên Đổng Ngọc Thư cũng đang chờ đợi một cơ hội.

Một cơ hội được dựa vào đứa con gái công thành danh toại để có thể quay lại Bắc Kinh một cách rực rỡ.

Trước khi mẹ cô than vãn thì Thả Huệ đáp lời: “Dạ, đều nghe mẹ hết.”

Đổng Ngọc Thư rất hài lòng với thái độ này của cô, trước khi cúp máy, bà lại dặn dò: “Ban đêm nhớ cẩn thận đắp chăn, đừng bật điều hoà quá lạnh, sức khoẻ con từ nhỏ đã không tốt.”

Mẹ nói cái gì cô cũng ngoan ngoãn đáp lời, đợi đến khi nghe tiếng tút tút truyền đến thì mới vứt điện thoại lên bàn, như thể thứ cô vừa buông ra là một quả bom hẹn giờ sắp nổ.

Thả Huệ mệt mỏi dựa người ra sau, một tay che ánh đèn trên đỉnh đầu, giữ chặt một lúc lâu mới buông ra. Cô ngồi thẳng dậy, lắc đầu mạnh hai cái rồi tiếp tục đọc sách.

Thả Huệ ngồi trong quán cà phê cho đến lúc đóng cửa.

Khi đi ngang qua đầu ngõ, gió rít mạnh thổi vào làm váy cô phồng lên trong chốc lát, khiến cả người cô trông như một đóa hoa sen nở muộn về đêm.

Đến khách sạn, cô hỏi nhân viên lễ tân trước xem Trang Tân Hoa đã đi chưa.

Lễ tân nói với cô rằng ông Trang đã ra ngoài lúc chín giờ, phòng suite cũng đã được dọn dẹp.

Thả Huệ gật đầu nói: “Làm phiền rồi.”

Những thứ vụn vặt đó không là gì cả, dù gì Thả Huệ cũng chưa bao giờ vào phòng ngủ chính của Trang Tân Hoa mà luôn ở trong phòng ngủ phụ ở bên cạnh sân.

Cô gửi tin nhắn cho Phùng Ấu Viên: [Ngày mai mình có thể dọn đến nhà của ông ngoại cậu ở đại viện không?]

Thả Huệ vừa vào phòng đã nhận được hồi âm: [Trang Tân Hoa nói cậu dọn qua đó càng sớm càng tốt!]

Hai người họ lúc này chắc đang ở cùng một buổi tiệc rượu.

Xem ra cậu Trang cũng thấy phiền toái lắm rồi.

Yêu đương mà không yên ổn, rõ ràng là đã đưa người về chỗ mình mà lại còn phải canh giờ để đi. Thả Huệ cảm thấy áy náy, cô nhắn lại: [Đợi mình dọn xong, thì sẽ mời cậu ăn một bữa cơm để tạ lỗi, được không?]

Trang Tân Hoa đưa một điếu thuốc lên khóe miệng, vừa gõ chữ vừa nói: “Trang Nhi nói, chỉ cần cậu không yêu cậu ta thì muốn cái gì cũng được.]

Thả Huệ đảo mắt: [Ngủ sớm đi, trong mơ cái gì cũng có.]

Cô cất điện thoại rồi đi vào phòng tắm tắm rửa, không nói chuyện phiếm với cậu ta nữa.

Trong đại sảnh vang lên tiếng nhạc giao hưởng, giữa không khí ca múa rộn ràng thì bạn của Trang Tân Hoa là Nguỵ Tấn Phong cầm ly rượu lên, ghé đầu lại gần.

Nguỵ Tấn Phong liếc nhìn đoạn trò chuyện, không nhịn được hỏi: “Này, người anh em. Có cái này tôi muốn hỏi từ lâu rồi.”

“Nói nhanh, bớt lảm nhảm, phiền chết đi được.”

Nguỵ Tấn Phong nhếch mép: “Cậu đối xử với Chung Thả Huệ này, hình như là hơi tốt quá rồi đó? Nếu nói muốn theo đuổi thì còn có thể hiểu được, nhưng bao nhiêu năm rồi mà chẳng thấy cậu ra tay.”

Anh ta vừa nói xong thì bên cạnh đã có người chỉ vào Trang Tân Hoa đoán mò: “Đừng có nói là cô ấy từng cứu mạng cậu à nha!”

Trang Tân Hoa nhấc điếu thuốc ra khỏi môi: “Coi như cậu nói đúng, nếu không có cô ấy thì tôi thật sự không sống được đến bây giờ.”


Comments

Gửi bình luận