GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 07

Không có trùng hợp thì không thành chuyện.

Mọi người đều vây quanh, nghe Trang Tân Hoa kể về đoạn nghĩa sinh tử này.

Anh chàng châm thuốc, rít hai hơi, giọng điệu mang theo hồi tưởng rồi chậm rãi nói: “Năm bọn tôi tám tuổi, khi đó tôi đang đợi Trưởng khoa Hạo tan làm ở bệnh viện, đợi đến phát chán thì đuổi theo một con chim hoạ mi, không để ý nên rơi xuống hồ. Cũng tại tôi xui xẻo, đúng lúc đó thì sợi dây xích cột ở lan can bên hồ bị hỏng. Trời mới đầu xuân, băng trong hồ vẫn đang tan, làm cho tôi lạnh cóng.”

Ngụy Tấn Phong tiếp lời: “Lúc này cô Chung của chúng ta xuất hiện, diễn một màn mỹ nhân cứu anh hùng.”

“Bản thân cô ấy lúc đó còn nằm viện, đang mặc đồ bệnh nhân nhưng không nói một lời liền nhảy xuống hồ. Thả Huệ cứ thế bơi tới kéo tôi lên, vừa kéo vừa kêu người, cổ họng suýt khản đặc.” 

Trang Tân Hoa đặt tay lên gạt tàn, rũ hai ba lần, đã nhiều năm trôi qua rồi mà vẻ mặt anh vẫn xúc động: “Sau đó là hai bảo vệ vớt bọn tôi lên. Hồi nhỏ Thả Huệ cao hơn tôi, cô ấy ở dưới đẩy tôi lên, còn chịu lạnh nhiều hơn cả tôi. Sau đợt đó Thả Huệ bị sốt nặng, lại còn viêm phổi, phải nghỉ học hơn một tháng.”

Có người không kìm được mà kêu lên một tiếng: “Quả là đại ân đại đức. Sau này cậu chẳng hồi đáp người ta cái gì hết à?”

Trong đại sảnh nhất thời im lặng, Phùng Ấu Viên ở phía sau chen vào một câu: “Cậu ta có hồi đáp chứ!”

“Ngày nào cũng đến phòng bệnh, không đè ống truyền dịch của Thả Huệ thì cũng sẽ làm đổ ly nước ở đầu giường của cô ấy, làm ướt hết cả người Thả Huệ luôn.”

Mọi người cùng bật cười. Trang Tân Hoa xoay đầu lại, tay cầm điếu thuốc: “Ê, sao đi đâu cũng thấy cậu vậy?”

Phùng Ấu Viên trừng mắt nhìn: “Tưởng tôi không dám nói cậu à, còn không phải do cậu tự nhắc đến Thả Huệ sao?”

Trang Tân Hoa dùng điếu thuốc chỉ một vòng quanh đám bạn thân: “Tôi đang bày tỏ lòng mình đây còn gì? Vậy mà mấy người còn dám nghi ngờ tôi.”

“Thôi thôi thôi, không nói nữa. Nói chung thì Thả Huệ là ân nhân của tôi.”

Ngụy Tấn Phong nhìn anh ta thật sâu: “Nói vậy thì…tôi có thể theo đuổi Thả Huệ không? Cô ấy xinh đẹp như vậy mà.”

“Cậu dám!” Trang Tân Hoa tức giận trừng mắt: “Cậu dám động vào cô ấy thử xem!”

“Thấy chưa thấy chưa, còn nói nữa, cậu tự vả miệng rồi đó.”

“Bớt nói nhiều đi, nói chung là cậu đừng hòng động vào cô ấy.”

Tiệc hôm nay là Thẩm Đường Nhân mời, ngay tại khu nghỉ dưỡng suối nước nóng của nhà mình, là để đáp lại sự tiếp đãi của nhà họ Phùng đêm đó.

Đường Nạp Ngôn đến muộn do phải đi đón em gái Trang Tề của mình.

Nhân viên phục vụ dẫn anh vào, nói cô Đường đang nói chuyện với cô Thẩm, mời anh chờ một chút.

Thấy anh nghiêm túc nên nhân viên thực sự định đi mời người, Đường Nạp Ngôn ngăn lại: “Không cần. Cứ để cô ấy chơi cho đã đi, tôi chờ một lát là được rồi.”

“Vậy cậu cứ ở đó mà chờ đến nửa đêm đi, một khi người ta đã chơi thì làm gì còn nhớ giờ giấc?”

Một giọng nam truyền đến từ toà đình bốn góc ở phía sau.

Dưới ánh trăng sáng vằng vặc, Đường Nạp Ngôn đứng trên bậc thang loang lổ rêu xanh, mỉm cười quay đầu lại: “Tông Lương, cậu cũng ở đây à?”

Thẩm Tông Lương giơ tay rót một ly trà: “Sợ Đường Nhân lật cái trang viên của ông chú lên nên tôi đến xem thôi.”

Đây là tài sản riêng của nhà họ Thẩm, một nơi phong thủy đắc địa nằm trên đỉnh núi, cảnh sắc cũng độc nhất vô nhị. Ngày hoàn thành, còn mời được trụ trì Nguyên Thông của chùa Đại Thành đích thân dẫn đệ tử đến tụng kinh cầu phúc.

Tuy mang danh là khu nghỉ dưỡng nhưng chưa bao giờ mở cửa kinh doanh bên ngoài, là nơi nhà họ Thẩm dùng để tiếp đãi khách khứa.

Đường Nạp Ngôn ngồi xuống nói: “Vừa hay lúc nãy ăn uống còn chưa tiêu, đến xin Tổng giám đốc Thẩm một ly trà vậy.”

Thẩm Tông Lương cười chỉ vào anh: “Cậu từ nhỏ đến lớn vẫn vậy, hễ Trang Tề ra ngoài buổi tối là cậu đến đón. Sau này thì sao? Cô ấy rồi cũng phải lớn lên thôi, rồi sẽ đến lúc phải rời khỏi nhà họ Đường. Theo tôi thấy thì cái gì cần phải trải qua thì nên trải qua. Lỡ một ngày nào đó, không có cậu bên cạnh che ô thì cô ấy sẽ phải dầm mưa đó.”

“Chuyện tương lai thì để tương lai nói.” Đường Nạp Ngôn cau mày uống một ngụm trà: “Ai biết được còn có tương lai hay không?”

Đường Nạp Ngôn uống xong thì lại nói: “Đừng vội cười tôi, không chừng Tổng giám đốc Thẩm cậu cũng có ngày gặp phải quỷ đòi nợ làm cho cậu tán gia bại sản, lúc đó cậu mới biết được thật sự mình mang họ gì.”

Thẩm Tông Lương nghe xong, bưng trà lên, lắc đầu quả quyết: “Tuyệt đối không có khả năng đó.”

“Nói trước bước không qua đâu ha.” Đường Nạp Ngôn xoa cằm, tùy tiện nói về một người: “Hôm nay chẳng phải đã phá lệ đưa cô bé đó xuống núi rồi sao? Xe của cậu mua lâu như vậy, ngoài việc đón đưa cán bộ thì đây là lần đầu tiên có con gái ngồi lên đúng không?”

Đặt ly sứ xuống, Thẩm Tông Lương bực bội đáp: “Trời nắng gắt, đường núi xa xôi như vậy, không lẽ cậu nỡ nhìn người ta đi bộ xuống núi à?”

Đường Nạp Ngôn liếc anh: “Ôi chao, sao từ khi trở về từ cái nước tư bản chủ nghĩa vô nhân đạo đó thì cậu lại trở thành thánh nhân rồi?”

Lần này Thẩm Tông Lương nghẹn họng không nhẹ.

Anh cầm ấm trà lên: “Đừng có lấy người ta ra trêu đùa nữa, cô ấy có bạn trai rồi, bị người ta nghe thấy thì không hay.”

“Ai vậy?” Đường Nạp Ngôn khó hiểu: “Tôi vẫn ở trong nước mà sao lại không biết.”

“Trang Tân Hoa.”

“Tìm hiểu nhanh vậy sao? Vậy cậu có suy nghĩ gì về việc cô ấy có bạn trai?”

Thẩm Tông Lương khinh khỉnh: “Trẻ con yêu đương là chuyện quá đỗi bình thường mà, còn có thể suy nghĩ gì chứ?”

Nụ cười của Đường Nạp Ngôn càng kỳ lạ hơn: “Vậy sao tôi nghe nói là Tổng giám đốc Thẩm còn cho cô ấy số riêng, chờ cô ấy hẹn cậu sao? Hay là muốn xem trên đời này có góc tường nào mà Tổng giám đốc Thẩm không đào được?”

Nghe vậy, Thẩm Tông Lương liếc nhìn Hoàng Bách Văn phía sau với ánh mắt lạnh lẽo. Thư ký Hoàng lập tức cúi đầu, mắt nhìn mũi, mũi nhìn tim, không dám lên tiếng.

Đường Nạp Ngôn cười: “Đừng trách cậu ấy, cậu ấy cũng thấy chuyện này quá kỳ lạ, lại lo lắng về lai lịch của Thả Huệ nên hỏi tôi thêm một câu. Tôi mới nói cậu yên tâm, sếp Thẩm nhà cậu mắt mũi sáng như sao trời, sẽ không nhìn lầm người đâu.”

Hoàng Bách Văn là thư ký do Thẩm Tông Lương đích thân chọn ra từ hơn một trăm tiến sĩ ở trường Ivy League rồi bồi dưỡng bên cạnh đã lâu. Năng lực của người này không có gì để nói, cũng trung thành tuyệt đối, chỉ là đôi khi quá nghiêm túc và tỉ mỉ, không bỏ qua bất kỳ chi tiết nhỏ nào.

Thẩm Tông Lương nói rõ nguyên nhân: “Hôm đó ở nhà họ Phùng, tôi nhặt được áo choàng của cô ấy rồi lại để ở ngõ Tây Bình.”

“Vậy là cậu còn mang áo người ta về nhà sao?” Đường Nạp Ngôn cười hỏi.

Thẩm Tông Lương xua tay: “Chỉ là một sự cố ngoài ý muốn thôi, nói ra thì dài dòng lắm, đừng nhắc nữa.”

Đường Nạp Ngôn liếc anh một cái: “Xem phản ứng của cậu đi, “sự cố ngoài ý muốn” này có vẻ cũng được nhỉ. Vậy thì…điểm không được duy nhất là người ta đã có chủ rồi sao?”

“Đừng nói bậy.”

Uống vài ly trà thì Đường Nạp Ngôn đổi chủ đề: “Khi nào thì chuyển đến đại viện?”

“Tầm hai ngày nữa thôi.” Thẩm Tông Lương nâng chiếc ly trà đã uống cạn, ngước nhìn vầng trăng non trên bầu trời hỏi: “Chung Thả Huệ này, rốt cuộc có lai lịch thế nào?”

Xem cử chỉ lời nói của cô đều không tầm thường, lại còn có thể nói chuyện với ông Trần. Thế nhưng miệng thì cứ nói mình không có đủ tiền sinh hoạt.

Ngón tay Đường Nạp Ngôn gõ trên mặt bàn: “Thả Huệ ấy à, từ nhỏ đã là một cô bé rất lanh lợi. Có khi cậu cũng biết ông nội của cô ấy đấy, chính là thư ký của ông Trần, tiếc là đã mất khi đang tại chức. Chung Thanh Nguyên thì mười năm trước vinh quang rực rỡ, sau đó lại dính vào chuyện nhà họ Lãnh nên nhà họ Chung sụp đổ chỉ trong một đêm. Nói trắng ra thì bác Lãnh cũng từng thân thiết với anh trai của cậu, cậu hẳn là rất rõ.”

Thẩm Tông Lương gật đầu.

Anh cũng đã từng nghe qua tên của ông nội Thả Huệ, năm đó ba anh là Thẩm Trung Thường vừa nhậm chức ở Bắc Kinh, cùng sánh vai với ông Trần. Mỗi khi có công văn khẩn cần giao cho ông cụ thì đều phải qua tay thư ký Chung xem xét, dùng từ cũng rất khách khí: “Mọi việc đều nhờ ngài xử lý.”

Anh không nói thêm gì nữa, huống hồ còn có thể nói gì nữa đây? Chỉ là thế sự vô thường, lưu ly dễ vỡ mà thôi.

Còn việc lầu cao sụp đổ vốn đã là vận xui mà mỗi gia đình như họ đều không muốn đối mặt.

_

Ngày hôm sau, Thả Huệ dậy rất sớm.

Cô thay bộ đồ ngủ ra xếp gọn vào vali, rồi nhanh nhẹn thu dọn sách vở trên bàn.

Khi mọi việc gần xong thì xe của bà Phùng cũng đã tới, tài xế vẫn là chú Lê quen thuộc.

Chú Lê nói: “Viên Viên hôm qua chơi đến ba giờ mới về nhà, chắc chắn là không dậy nổi nên bà chủ sai chú đến đưa con đi. Bà ấy nói căn nhà này bỏ trống đã nhiều năm, con dọn đến ở cũng tốt, như vậy thì nhà cửa cũng có thêm chút hơi người.”

Thả Huệ cúi đầu cảm ơn: “Hôm nay làm phiền chú Lê ạ.”

Hôm qua trước khi đi ngủ, cô đã xem lại vòng bạn bè của Ấu Viên, vài chiếc ly champagne tinh xảo chạm vào nhau, phía sau là suối nước nóng bốc hơi nghi ngút.

Tầng lớp xã hội này đã sớm được định hình, ngay cả đời sống xã hội cũng phân cấp theo hình kim tự tháp.

Mọi người đều đi trên những con đường riêng của mình, không ai gặp nhau.

Chỉ có một nhóm người nhỏ ở đỉnh cao, phần lớn sẽ chen chúc ở đoạn giữa và nhiều nhất vẫn là đám người chen chúc ở tầng dưới cùng.

Đối với Thả Huệ, việc sống ở tầng lớp dưới cùng không phải là điều đáng sợ nhất, miễn là mọi người không nhận ra điều đó thì cũng chẳng sao. Đáng sợ nhất chính là, trước mười tuổi cô đã từng ở trên đỉnh của kim tự tháp, quen với việc vung tiền như rác, để rồi phải rơi xuống đáy vực chỉ trong một đêm.

Nếu cứ ở mãi như vậy thì cũng không sao, năm mười năm qua đi, có lẽ hy vọng cũng sẽ bị dập tắt.

Ấy vậy mà thỉnh thoảng cô cũng sẽ leo lên đỉnh núi ấy một lần, rồi đến nửa đêm thì lại phải khoác lên mình cái tạp dề xám xịt để ngồi xuống bên nồi hấp nhặt đậu. Cứ ở cái thế không lên không xuống, hay nói đúng hơn là lên xuống thất thường như vậy mới là khó chịu nhất.

Nhưng đó là lòng tốt của Ấu Viên, Thả Huệ không thể từ chối được, cô không nỡ làm tổn thương trái tim cô ấy, càng không muốn cô ấy vì vậy mà nghĩ ngợi đắn đo.

Dường như Thả Huệ từ nhỏ đã không giỏi từ chối người khác, đặc biệt là những người thân thiết bên cạnh.

Chú Lê để hành lý của cô lên xe: “Đồ đạc của con chỉ có chừng này thôi à?”

“Dạ, con chỉ mang theo chút này thôi.” Thả Huệ ngồi vào xe: “Để đỡ phiền phức khi phải chuyển tới chuyển lui.”

Khuôn viên đại viện nằm ở Tuyên Võ Môn, đi xe từ khách sạn đến ít nhất cũng phải tốn một tiếng rưỡi, đủ để Thả Huệ làm xong ba bài nghe IELTS trên xe.

Hồi nhỏ cô không có khái niệm về khoảng cách, cộng thêm lúc nào cũng có xe đưa đón nên Thả Huệ không cảm thấy Bắc Kinh lớn đến vậy.

Khi cô quay lại sau chín năm sống ở Giang Thành thì thường xuyên bị những quãng đường xa xôi dọa cho sợ hãi. Ở Bắc Kinh, những nơi có thể đến trong vòng một tiếng thì đã được coi là gần.

Đến nơi thì cũng đã gần trưa, ánh nắng gay gắt làm Thả Huệ hoa mắt, cô bung ô bước xuống xe.

Chú Lê vẫn còn đang dặn dò bảo vệ ở phía sau, nói rằng sau này cô Chung sẽ ở lại căn nhà nhỏ của cố chủ nhiệm, làm phiền mọi người để ý chăm sóc một chút.

Người bảo vệ nhận điếu thuốc của chú Lê, cười đến nỗi nếp nhăn trên mặt hằn sâu lại, nói không thành vấn đề.

Xe khó vào được bên trong nên chú Lê giúp Thả Huệ mang vali đến cửa.

Nhà ở đây rộng rãi, có hai tầng, là kiến trúc kiểu Xô Viết rất thịnh hành thời đó. Cây cỏ hoa lá trong viện đã lớn lên theo năm tháng, tạo thành từng mảng xanh mát trong sân. Khi ánh nắng chiếu lên giàn dây thường xuân trên bức tường đỏ đã cũ, phần lớn hơi nóng sẽ bị xua tan đi.

Trên bậc đá là những vết rêu mờ nhạt, Thả Huệ bước lên, cúi đầu nhìn rất lâu.

Khi ngẩng cổ lên, cô hỏi: “Chú Lê, trước đây là ai ở lầu trên ạ?”

Chú Lê suy nghĩ: “Hình như là cựu chủ biên Diêu Mộng, chú thấy họ hàng nhà họ Diêu có đến.”

Thả Huệ ngạc nhiên: “Chủ biên và giám đốc tòa soạn ở chung một tòa nhà, ghê thật.”

Chú Lê cười cô không biết chuyện xưa.

Ông nói: “Nếu nói ghê gớm thì không thể nói bà ấy, mà phải là chồng bà ấy cơ. Nhưng cựu chủ biên Diêu cũng xem là có chút bản lĩnh, hồi trẻ giám đốc Vương gặp cũng phải nể bà ấy vài phần.”

“Chồng bà ấy là ai ạ?”

“Thẩm Trung Thường.”

Trong những ngày hè oi ả nặng nề và dài đằng đẵng này, bàn tay Thả Huệ đang quạt bỗng nhiên khựng lại, đúng là ba của Thẩm Tông Lương.

Hôm qua ở chỗ ông Trần, nghe Thẩm Tông Lương nói muốn chuyển đến khu đại viện cũ của tòa soạn thì trong lòng cô đã thoáng qua một tia nghi ngờ.

Chú Lê mở cửa, rồi trao chìa khóa vào tay cô: “Sao lại đứng ngây ra mà không vào?”

Thả Huệ tự nói với mình: “Không có, con chỉ cảm thấy, chuyện này có chút trùng hợp.”

Như thể đã có ai đó cố tình sắp đặt.

“Trùng hợp gì chứ?” Chú Lê không hiểu đầu đuôi câu chuyện của cô nên chỉ cười nói: “Không có trùng hợp thì không thành chuyện mà.”

Thả Huệ mím môi không nói.

Thật nực cười, cô và Thẩm Tông Lương thì có thể có chuyện gì chứ?

Gia cảnh cách biệt một trời một vực vẫn còn ngay trước mắt, dù có hát tuồng diễn kịch đến cỡ nào đi nữa thì cũng đâu quyết định được kết quả.

Nghĩ đến đây thì lòng cô lại yên ổn hơn nhiều.

Đã như vậy thì còn sợ gì nữa? Mặc kệ cho họ Thẩm đó có đến ở hay không.

Chú Lê đi một vòng trong nhà, thấy đồ đạc và thiết bị điện đều đầy đủ thì mới yên tâm quay về báo cáo.

Thả Huệ tiễn ông ra cửa: “Chú Lê đi cẩn thận ạ.”

“Được rồi, con quay về đi.” chú Lê vẫy tay: “Bên ngoài trời nóng, mau vào nhà đi.”

Khi ở nhà, ông cũng là một người cha vô cùng nghiêm khắc, trong lòng thương con nhưng ngoài mặt lúc nào cũng nghiêm nghị. Nhưng đối với Thả Huệ thì khác, có một vài lời quan tâm được nói ra rất thuận miệng.

Ông nghĩ, có lẽ là do cô bé này có ngũ quan và tính cách quá đỗi dịu dàng.

Người người gặp cô, nghe cô nói vài câu nhẹ nhàng thì đều sẽ vô thức sinh lòng yêu thích mà muốn đối xử tốt với cô.

Chiều nay Thả Huệ phải đi dạy múa nên ngay cả hành lý cũng không kịp thu dọn. Cô vội vàng giải quyết bữa trưa xong thì nhanh chóng đi bắt tàu điện ngầm.

Vì mới đến chỗ mới nên cô còn chưa quen đường đi, suýt chút nữa là muộn.

Vừa kịp lúc chuông vào học reo trước mười giây, Thả Huệ thay xong đồ múa rồi vào lớp vỗ tay: “Chúng ta vào học thôi.”

Cô Chung tươi cười ngọt ngào, trong giọng nói dịu dàng mang theo chút gấp gáp, trên thái dương lấm tấm mồ hôi.

Các bé gái đứng ngay ngắn, nghe cô phân phó: “Hôm qua chúng ta đã học gì rồi nào?”

Bên dưới giọng trẻ con non nớt đáp: “Dạ kỹ thuật Adagio ạ.”

Theo thứ tự, Thả Huệ hướng dẫn các bé ôn lại một lượt: “Nào, một tay vịn vào thanh chắn đứng thẳng.”

Cô đứng phía trước làm mẫu, miệng nói: “Hạ thấp, chân cử động trước, bụng siết chặt.”

Hai tiết học trôi qua, mấy đứa nhỏ mệt đến bở hơi tai, để cha mẹ đến đón thay giày cho.

Tiểu Nguyệt Nha thực sự không thể kiên trì được nữa, hỏi mẹ: “Con không muốn học nữa mẹ ơi, tuần sau có thể không đến không mẹ?”

Mẹ cô bé ngồi xổm xuống nói không được: “Đã đóng học phí cả học kỳ rồi, không rẻ đâu con.”

“Nhưng con thực sự không học nổi nữa mà mẹ ơi.”

Mẹ Nguyệt Nha chỉ vào Thả Huệ: “Lớn lên con có muốn xinh đẹp như cô Chung không?”

Tiểu Nguyệt Nha nhìn chằm chằm cô Chung đang uống nước, nghiến răng gật đầu: “Dạ muốn.”

“Vậy thì con phải học hành chăm chỉ, bởi vì cô Chung cũng đã từng như vậy đó.”

Tiễn học sinh cuối cùng đi, Thả Huệ cũng không nán lại lâu vì nhà cửa vẫn còn bừa bộn, tuy rằng cũng không có gì nhiều để thu dọn nhưng dù sao cũng phải dọn dẹp sạch sẽ tinh tươm một chút.

Dường như mỗi giây, mỗi phút, mỗi bước đường của cô đều vội vã và túng quẫn, gần như không thể nào dừng lại được.

Dù có vội vã đến mấy nhưng vẫn chưa thấy được tương lai và đích đến trong lời mẹ nằm ở đâu?

Thả Huệ cũng không biết.

Cô chỉ biết bước về phía trước.

Cứ đi mãi, đi mãi, có lẽ phải đi nhanh hơn một chút, đi xa hơn một chút là có thể vứt bỏ những ngày tháng xám xịt, mốc meo ở lại phía sau.


Comments

Gửi bình luận