GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 09

Vậy thì hấp lên ăn đi.

Một lát sau, Thẩm Tông Lương cười cười, nhưng trên mặt vẫn là thái độ lạnh lùng, thờ ơ. Chỉ có nhịp tim thì quả thực đã nhanh hơn vài phần, vì hai câu nói của Chung Thả Huệ.

Đây là điều không thể nghi ngờ.

Anh chỉ tay về phía đằng xa rồi phân phó: “Bách Văn, lại giúp cô Chung dời xe.”

Hoàng Bách Văn bước xuống từ chiếc Maybach, nhận lấy chìa khóa của Thả Huệ rồi nhanh chóng đỗ xe ổn thỏa vào vị trí.

Chỉ một việc nhỏ như vậy mà cũng cần thư ký ra tay, con người này đúng là quý giá quá. Khi Thả Huệ nhìn anh lần nữa, ánh mắt không khỏi mang theo sự phê phán.

Thẩm Tông Lương như nhìn thấu cô, nhàn nhạt giải thích: “Tôi đã uống rượu nên không thể chạm vào vô lăng.”

Thấy mình đã hiểu lầm ý người ta nên lòng Thả Huệ có chút áy náy, cô đỏ mặt cúi đầu, giọng nói nhỏ như muỗi kêu: “Ồ, tôi cũng vậy.”

Thẩm Tông Lương lấy một điếu thuốc từ trong túi ra, bóp trong lòng bàn tay: “Cô Chung thường uống loại rượu gì?”

Câu hỏi này sao lại kỳ lạ đến vậy? Cứ như cô là một kẻ nghiện rượu vậy, chỉ là chạm mặt anh có hai lần, cả hai lần đều…

Suy nghĩ chuyển đến đây, Thả Huệ nghĩ xác suất này đúng là không hề thấp, anh nghĩ vậy cũng không có gì lạ.

Cô nói: “Chủ yếu là vang đỏ, thỉnh thoảng cũng uống một chút rượu mạnh, tùy dịp.”

Thư ký Hoàng trả lại chìa khóa cho cô, Thả Huệ nhận lấy: “Cảm ơn.”

Là một người hàng xóm thân thiện, cô mỉm cười chúc Thẩm Tông Lương ngủ ngon: “Hôm nay làm phiền anh rồi, lần sau tôi sẽ chú ý.”

Đi được hai bước, Thả Huệ lại nhớ ra một chuyện: “Tổng giám đốc Thẩm, áo choàng của tôi…”

Anh ta nói: “Ở chỗ tôi, cô muốn lên lấy bây giờ không?”

Cô suy nghĩ một chút rồi vẫy tay: “Thôi, hôm nay muộn quá, để hôm khác đi.”

Giữa đêm khuya, ăn mặc thế này đến nhà người khác thì không phải phép cho lắm, để lần sau đến lấy vậy.

Thẩm Tông Lương nhàn nhạt gật đầu, biên độ rất nhẹ.

Hoàng Bách Văn đỗ xe xong thì cũng xin phép ra về: “Sếp Thẩm, vậy tôi xin phép về trước.”

Anh dặn dò thư ký: “Thứ Hai tôi đi họp ở Kinh Tây, không cần đến đón.”

“Dạ.”

Không màn sương đêm được thấm đẫm bởi nước mưa, trong sân vườn xanh mướt có một ngọn đèn lẻ loi, thu hút vài con côn trùng bay vùn vụt tới. Thẩm Tông Lương dựa vào xe, một tay khum lại chắn gió, nghiêng đầu châm điếu thuốc trên tay.

Cửa sổ hoa mai tầng một không đóng chặt, Chung Thả Huệ đi đi lại lại trong phòng khách, vòng eo mảnh mai uyển chuyển lắc lư trong ánh sáng.

Thẩm Tông Lương rít chậm hai hơi, muốn dùng mùi khói thuốc nồng đậm để xua đi mùi vị tục tằng trên bàn ăn đang bám lấy anh.

Nói là thế tục thì chưa hẳn, đúng hơn thì đó là một xã hội nhân tình gia thế đồ sộ tồn tại trong cái giới này.

Đã muốn bước vào đời thì không thể tránh khỏi việc phải bước chân vào vũng bùn.

Đây là bài học mà con cháu của nhà họ Thẩm không thể trốn tránh, là nhiệm vụ nhất định phải hoàn thành xuất sắc.

Sự mệt mỏi của anh, sự chán ghét của anh, bất kỳ cảm xúc thừa thãi nào của anh cũng đều không được phép bộc lộ ra. Sống trong cái vỏ bọc Thẩm Tông Lương, anh phải luôn giữ cho đầu óc tỉnh táo, giữ cho cảm xúc ổn định để đối mặt với mọi thử thách một cách ung dung.

Không ai là hoàn hảo, nhưng anh nhất định phải trở thành phó tổng giám đốc trẻ tuổi nhất kể từ khi Đông Viễn được thành lập, trở thành người con trai út mà ông Thẩm vô cùng coi trọng khi còn sống, anh nhất định phải là người đó.

Hai phút sau, Thẩm Tông Lương dập tắt điếu thuốc, anh đi đến bên cửa sổ, nhẹ nhàng gõ vào khung cửa.

Thả Huệ nghe tiếng động thì quay đầu lại, nắm chặt ly nước lọc trong tay, nước lọc như tan vào ánh mắt cô, nhìn anh đầy ẩm ướt.

Cô nghiêng đầu: “Sao vậy, Tổng giám đốc Thẩm?”

Thẩm Tông Lương lạnh giọng nhắc nhở cô: “Trước khi đi ngủ nhớ đóng chặt cửa sổ, tuy an ninh ở đây tốt nhưng cũng đừng quá chủ quan.”

Không ngờ anh còn nhiệt tình như vậy.

Thả Huệ có chút không dám tin, ngơ ngác gật đầu: “Tôi biết rồi, cảm ơn anh.”

Thẩm Tông Lương bật cười vì dáng vẻ ngây ngô của cô, anh hỏi: “Sao em lại có vẻ mặt đó?”

“Ồ, không có gì.” Thả Huệ hoàn hồn, cô không dám nhìn thẳng anh nữa: “Chỉ là hơi bất ngờ thôi.”

Anh lại hỏi: “Có gì đáng để em bất ngờ?”

Thả Huệ thấy không che giấu được nữa nên nói thẳng: “Tôi không ngờ Tổng giám đốc Thẩm lại còn quan tâm đến những chuyện nhỏ nhặt này.”

Thẩm Tông Lương hỏi: “Vậy trong mắt em, tôi nên là người như thế nào?”

Cô nên trả lời sao cho phải dây?

Chẳng lẽ nói, anh trông thật lạnh lùng và ích kỷ, lời nói cử chỉ mang một phong thái cực đoan vị kỷ kiểu phương Tây, chính là cái kiểu hoàn toàn không quan tâm đến sống chết của người khác.

Nếu cô cứ nói thẳng toẹt ra như vậy thì sau này cũng không cần gặp lại nhau nữa.

Cái này thì không được, cô còn phải ở đây một thời gian dài.

Thả Huệ đổi cách nói khác uyển chuyển hơn: “Tôi thấy Tổng giám đốc Thẩm bận trăm công nghìn việc, trong lòng luôn ôm hoài bão lớn.”

Vẻ mặt Thẩm Tông Lương lạnh đi, không hề bị lời nói giả dối của cô làm cho hài lòng, anh chỉ buông một câu: “Không cần ca tụng sáo rỗng về tôi như vậy.”

Sau khi anh đi, Thả Huệ gục đầu bên cửa sổ ngẩn ngơ một lúc, quả nhiên gần vua như gần cọp mà.

Đột nhiên Thả Huệ có chút đồng cảm với các NPC “pháo hôi”[1] trong phim cung đấu.

Vì cuộc nói chuyện không vui vẻ lần này mà vào buổi tối ngày hôm sau, khi Thả Huệ đi lấy áo choàng của mình, cô đã mang theo quà cho Thẩm Tông Lương.

Đó là rượu vàng mà dì cô, người đã lấy chồng ở Thiệu Thành, gửi cho cô. Không phải là thứ gì quá quý giá nhưng để uống vào thời điểm này thì rất hợp.

Cô trở về từ phòng tập nhảy, tắm rửa thay quần áo rồi xách hai vò rượu đi gõ cửa nhà Thẩm Tông Lương. 

Một phút sau, Thẩm Tông Lương mới ra mở cửa, điện thoại áp sát mặt, đang nói chuyện với ai đó. Anh mở tủ giày, lấy một đôi dép lê màu be cho cô, tay kia gõ nhẹ vào điện thoại, ý bảo bây giờ mình đang bận, bảo cô tự vào ngồi.

Thả Huệ gật đầu, dùng khẩu hình miệng khẽ nói: “Anh cứ bận đi ạ.”

Thẩm Tông Lương đi ra ban công, anh nói tiếng Anh, có lẽ vì từng học ở Stanford nên giọng của anh là giọng California đặc trưng, âm cuối của từ cuối cùng luôn kéo dài.

Từ khi bắt đầu học mẫu giáo, Chung Thanh Nguyên đã mời một giáo viên nữ người California đến sống tại nhà, cùng ăn cùng chơi với Thả Huệ.

Cô đã từng rất thích bắt chước giọng điệu này, kết hợp với ngữ điệu mềm mại, nũng nịu, nên bị Ấu Viên trêu là quá nhão nhoẹt.

Nghĩ đến đây, Thả Huệ đang ngồi trên ghế sofa nghiêng người nhếch môi cười.

Dường như lớn lên, cô càng ngày càng thích hoài niệm quá khứ, một chút chuyện nhỏ cũng có thể gợi lên chút ký ức ít ỏi, nhưng trong lòng Thả Huệ hiểu rõ, cũng không phải là vì quá khứ quá tốt đẹp, mà là do cuộc sống hiện tại của cô quá khó khăn.

Cô đợi Thẩm Tông Lương nói xong điện thoại, hai tay đan vào nhau đặt trên đầu gối, hai chân khép lại.

Mấy ngày trước khi anh chuyển đến, hành lang náo động ầm ĩ, trong nhà đã thay một bộ đồ nội thất kiểu Trung Quốc có giá trị không nhỏ.

Tổng giám đốc Thẩm có gu thẩm mỹ cao, chỉ cần nhìn bàn trà chân kiếm bằng gỗ du cạnh cửa sổ có chạm khắc hoa văn như ý là biết.

Cả căn phòng toát lên vẻ xa hoa nhưng vẫn có chừng mực. Cách bài trí trong phòng này, ở một mức độ nào đó chính là sự thể hiện tính cách của chủ nhân, nơi này rất phù hợp với ấn tượng của Thả Huệ về anh.

Điềm đạm, trầm tĩnh, cao quý mà vẫn không kém phần phong nhã.

Cuộc điện thoại này không kéo dài lâu, Thẩm Tông Lương nói ngắn gọn rồi đặt điện thoại lên bệ cửa sổ. Anh quay đầu, định lên tiếng gọi Chung Thả Huệ nhưng lại sững người vài giây.

Trong phòng khách trống trải có đặt một bức bình phong trúc gấp ba, cô mặc một chiếc váy dài bằng gấm màu tím nhạt, tựa như một đóa hoa tử đinh hương nửa khép nửa nở thêu trên bình phong, thanh nhã mà rực rỡ.

Cuối cùng, vẫn là Thả Huệ phát hiện anh đã cúp máy, tự mình đứng dậy.

Cô nhẹ giọng nói: “Tổng giám đốc Thẩm, anh nói xong điện thoại rồi?”

Thẩm Tông Lương hoàn hồn, ừ một tiếng: “Đến lấy áo choàng?”

Vẻ mặt bình tĩnh lý trí của anh không đổi, như thể sự thất thần ngắn ngủi vừa rồi chưa từng xảy ra.

Thả Huệ gật đầu: “Tiện thể tôi mang cho anh hai vò rượu vàng.”

Thẩm Tông Lương nhìn hai vò rượu trên bàn trà, thân bình màu đỏ sẫm, miệng vò kết bằng tre đan thành hình bán nguyệt.

Vì thân phận nhạy cảm nên anh luôn rất cảnh giác với những chuyện như thế này, anh vô thức nhíu mày nói: “Tự em giữ lấy đi, ở đây tôi không dùng đến.”

Cô nhóc không nghĩ gì nhiều mà tự mình nói tiếp: “Đây là dì tôi gửi cho tôi, cũng không đáng bao nhiêu tiền. Tối qua chặn mất chỗ đỗ xe của Tổng giám đốc Thẩm, thật ngại quá.”

Thẩm Tông Lương nói: “Bất kể đáng giá bao nhiêu tiền thì tôi đều không thể nhận đồ của em, đây là vấn đề nguyên tắc.”

Hóa ra mối bận tâm của anh là ở đây.

Thả Huệ đáp một tiếng, cũng thực sự không muốn mang rượu về nữa, cô nói: “Vậy xin hỏi Tổng giám đốc Thẩm, làm thế nào mới không tính là vi phạm nguyên tắc?”

Chưa từng có ai dám đặt vấn đề cho anh giải quyết.

Những thứ được đưa đến tận nơi, sau khi bị trả lại nguyên vẹn thì thứ duy nhất anh nghe thấy chỉ là những tiếng xin lỗi. Những người đến cầu xin anh, sẽ tự trách về sự thiếu hiểu biết và liều lĩnh của mình với vẻ mặt thành khẩn và sợ hãi.

Nhưng cô nhóc này thì khác, có lẽ từ nhỏ đến lớn cô ít khi bị từ chối nên lời nói ra có chút giận dỗi. Nếu nghe kỹ hơn một chút thì còn có vài phần trách móc và oán giận vô cớ như đang làm nũng.

Hình như ý tứ chính là: đồ mà cô Chung tôi đã đưa ra thì sẽ không bao giờ thu lại, anh mau nghĩ cách đi!

Thẩm Tông Lương cố tình trêu chọc cô: “Hay là…em uống cùng tôi?”

Nghe vậy, Thả Huệ có chút ngập ngừng: “Cứ uống hết như vậy sao?”

Anh hất cằm về phía nhà bếp nói: “Trong đó có ba bốn rổ cua lớn, hấp lên nhắm rượu thì sao?”

Đúng lúc cô vừa tan học, chưa kịp ăn tối, trời lại đang có gió thu mơn man, đúng là mùa cua gạch vàng tươi ngon.

Vì vậy Thả Huệ không từ chối, cô ngẩng đầu cười một cách thẳng thắn và rạng rỡ: “Được thôi, vậy hấp lên ăn đi.”

Cuộc điện thoại vừa rồi không hề đơn giản, chi nhánh Hongkong của Đông Viễn gặp chút trục trặc nên cần điều chỉnh nhân sự gấp. Thứ Hai sẽ có cuộc họp lớn, xong việc còn phải quay về tập đoàn để báo cáo và thương lượng với vài người cấp trên. Chút việc không lớn không nhỏ này đè nặng trong lòng anh, tuy vẫn chưa đến mức đầu bù tóc rối nhưng nói chung là vẫn không thoải mái.

Nhưng nhìn cô cười như vậy, Thẩm Tông Lương cũng bật cười theo, sự u ám mỏng manh tan biến sạch sẽ.

Anh khẽ gật đầu: “Vậy em ngồi đợi một lát.”

Sau khi rửa sạch cua rồi xếp từng con lên đĩa hấp, Thẩm Tông Lương vẫn không hiểu nổi, sao anh lại bị một cô gái dẫn dắt để rồi phải tự giác vào bếp thế này?

Buổi sáng mẹ anh sai người mang đến, anh cũng chỉ liếc nhìn một cái, còn nói người ta mang về đi, dạo này không có tâm trạng làm mấy thứ này.

Thả Huệ đi dạo quanh phòng khách, xem mấy bức tranh chữ quý giá nhưng không dám chạm tay vào vì những bức tranh chữ treo ở đây rất có thể là bản gốc.

Tổng giám đốc Thẩm có thể không trân trọng, đến cả cái khung cũng không đóng, mặc kệ cho chúng phơi khô theo năm tháng nhưng cô thì không thể.

Thả Huệ mỗi ngày đều quay cuồng như con quay, giờ đột nhiên rảnh rỗi, lại còn chờ Thẩm Tông Lương tự tay làm đồ ăn cho nên cô có chút không quen. Cô cũng không thể nói với người ta rằng tôi đi xuống lầu xem bài vở một chút, anh hấp xong thì gọi tôi lên ăn được.

Vừa rồi vội vàng đồng ý uống rượu đã đủ khiến Chung Thả Huệ hối hận rồi. Cứ cảm thấy việc đến chỗ anh dường như đã củng cố cái danh hiệu kẻ nghiện rượu của cô, cứ nghe đến rượu là không dời mắt được.

Thả Huệ lững thững đi đến cửa bếp, cô chống tay lên bàn bếp hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm, có gì cần tôi giúp không?”

Thẩm Tông Lương hơi cúi người, áo thun cổ tròn mỏng màu trắng sữa phối với quần dài màu xám nhạt, anh cúi đầu, một tay cầm một củ gừng, dùng dao thái gừng thành từng lát mỏng.

Thẩm Tông Lương dừng động tác, nhìn cô nói: “Có.”

“Hả?”

Thả Huệ ngừng suy nghĩ lung tung, dựng tai chờ lệnh của anh.

Vài giây sau, cô lại nghe anh nói một câu: “Em có thể đừng gọi tôi là Tổng giám đốc Thẩm được không? Em là cấp dưới của tôi à?”

Cô hơi cúi mày, hình như hơi lịch sự quá mức rồi, đúng là cách xưng hô này cũng không thích hợp lắm.

Thả Huệ không dám nhìn anh, những ngón tay trắng nõn lướt trên mặt bàn: “Vậy tôi nên gọi anh là gì?”

Chẳng lẽ phải theo vai vế của Thẩm Đường Nhân, gọi anh một tiếng chú út?

Như vậy có phải là quá cố ý rồi không? Anh có nghi ngờ cô muốn bám víu quan hệ gì không? Bọn họ còn chưa thân đến vậy mà.

Người đang thái gừng ở đối diện lên tiếng với giọng điệu chắc chắn và ngạc nhiên: “Chẳng lẽ tôi không có tên sao?”

Đầu cô càng cúi thấp hơn, trong lòng thầm diễn tập một lần, mặt cũng lặng lẽ đỏ lên, cô khẽ nói: “Tôi nào dám.”

Thẩm Tông Lương nhớ lại ngày hôm đó ở nhà ông Trần, anh đột nhiên hỏi: “Vậy sao em lại dám gọi Đường Nạp Ngôn là anh Nạp Ngôn, trước đây có quen biết à?”

Cô giải thích: “Tôi và Trang Tề là bạn học, hồi nhỏ cũng khá thân nên tôi học theo cô ấy gọi như vậy.”

Thẩm Tông Lương trong lòng ước lượng tuổi tác: “nói như vậy thì em và Đường Nhân bằng tuổi nhau?”

“Ừm, tôi và cô Thẩm học cùng khóa.”

Thẩm Tông Lương bổ sung thêm một lời kết luận cho cô: “Nhưng quan hệ giữa hai người không được tốt lắm.”

Thả Huệ bị nói trúng tim đen, ngước mắt nhìn anh ngây ngẩn: “Sao anh lại nói vậy?”

Ánh mắt anh trong veo, lời nói cũng thẳng thắn: “Nhắc đến Đường Trang Tề, ngay cả họ em cũng không gọi, còn học theo cô ấy gọi Nạp Ngôn là anh trai.”

Còn đến chỗ anh thì lại là Tổng giám đốc Thẩm này, Tổng giám đốc Thẩm kia.

Thẩm Tông Lương cảm thấy trong lòng có một chút bực bội kỳ lạ. Anh cũng không biết mình đang so đo tính toán cái gì?

Thả Huệ cũng không tránh né nữa, tên sinh ra là để cho người khác gọi, có gì phải ngượng ngùng đâu?

Cô ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt anh, nhẹ nhàng bật ra ba chữ: “Thẩm Tông Lương.”

Trong ráng chiều dày đặc, bóng dáng mảnh khảnh, gầy gò của cô đổ trên bức tường trắng muốt, giọng nói trong veo. Cô giống như một học sinh vừa nhận mặt chữ, nói từng chữ một rất chậm.

Thẩm Tông Lương cảm nhận rõ ràng, yết hầu của anh đã lăn xuống.

Anh gật đầu, dịu dàng như một quý ông phương Tây: “Rất vui được làm quen với em, Chung Thả Huệ.”

Thả Huệ cười, vệt ửng hồng ấy lan xuống tận cổ, cô nhanh chóng quay người đi.

Trong phòng ăn đối diện nhà bếp có đặt một chiếc bàn gỗ tử đàn chạm hoa văn, trên đó là một bức thư pháp đang viết dang dở.

Rõ ràng, Thẩm Tông Lương đang viết dở thì bị cuộc điện thoại kia cắt ngang.

Mắt lướt lên, đọc hai ba dòng không đầu không đuôi, Thả Huệ đã đoán ra đó là bài “Diệu Nghiêm Tự Ký” của Triệu Mạnh Phủ.

Cô ngồi xuống, định viết thêm vào sau câu “An tố thụ tri triệu trung huệ công duy trì dực trợ, cấp bộ phù vi giáp ất lưu truyện.” một câu “Chu điện viện ứng nguyên thật vi chi ký, trung canh thế cố, kiếp hỏa động nhiên.”

Hồi nhỏ khi luyện chữ Khải, nét chữ trang nghiêm chỉnh tề của Triệu thị là khuôn mẫu tập chép tốt nhất, may mà giáo viên dạy thư pháp của cô nghiêm khắc nên Thả Huệ gần như có thể thuộc lòng.

Nhưng lâu rồi không luyện chữ, dù trong tay cầm cây bút làm bằng ngọc ấm áp thì khi chấm vào mực vẫn cảm thấy xa lạ. Đến khi viết chữ “Ứng” thì tay của Thả Huệ hơi run, làm thế nào cũng không dám hạ bút.

Cô vừa định đặt bút xuống thì phía sau truyền đến một luồng khí sạch sẽ nhưng lại lạnh lẽo tựa tuyết sương trên đỉnh núi chưa từng có dấu chân người trong một buổi sớm mùa đông.

Từ trên đỉnh đầu vang lên giọng nói của Thẩm Tông Lương: “Biết viết không?”

Cô gật đầu, tóc lướt trên lớp vải ở ngực anh, phát ra tiếng sột soạt. Thả Huệ nghe thấy giọng mình run rẩy, dường như còn run hơn cả tay cô, cô nói: “Chỉ biết phần đầu thôi, phần sau thì không biết nữa.”

“Không sao, tôi dạy em.”

Thẩm Tông Lương một tay chống bàn, tay kia nắm lấy tay cô, rất tự nhiên chấm mực.

Vẻ mặt dạy học của anh vô cùng chăm chú, anh giữ vững tay của Thả Huệ, dứt khoát hạ bút xuống.

Thẩm Tông Lương viết từng nét một cách trôi chảy, giọng nói trầm ấm vang lên bên tai cô: “Chữ “ứng” này có cách viết rất điển hình, chấm xuống rồi một nét nghịch, hơi nghiêng một chút rồi dừng lại, rồi lại viết tiếp, chỗ này có thể nhọn ra một chút.”

Thả Huệ không nghe lọt câu nào, bên tai cô chỉ có tiếng tim đập thình thịch không ngừng.

Lòng bàn tay anh có một lớp chai mỏng cọ vào mu bàn tay mềm mại của cô, có mùi hương cam quýt thanh mát thoang thoảng, chắc là do anh vừa mới rửa tay.

May quá!

Thả Huệ thấy may mắn vì nhiệt độ nóng rực trên mặt không truyền đến da đầu, để lộ sự đỏ mặt tía tai của cô.

Nhiều năm không làm những việc này, Chung Thả Huệ đã không còn hiểu rõ thế nào là nghiêng bút, sau khi gia đình sa sút, sở thích duy nhất cô còn giữ lại là múa ba lê.

Đây cũng không phải là điều Thả Huệ yêu thích, đều là vì Đổng Ngọc Thư. Mẹ cô thà tự mình tiết kiệm đến chết, cũng muốn trích một phần lương để cho cô đi học múa

Nhiều buổi sáng cuối tuần, sau khi ăn bánh gạo, Đổng Ngọc Thư dắt cô đi qua con ngõ nhỏ hẹp phảng phất khói bếp, trên mặt là một vẻ mãn nguyện không rõ nguồn gốc, còn mặt mày Thả Huệ thì không biểu cảm.

Người hàng xóm cầm chậu nước ra thấy vậy thì hỏi: “Cô Đổng, đưa con gái đi học múa ba lê à?”

Đổng Ngọc Thư mỉm cười gật đầu: “Dạ, con gái mà, nhảy múa nhiều một chút cũng không lỗ đi đâu được.”

Còn chưa đợi hai mẹ con cô qua khỏi khúc quanh thì đã nghe thấy tiếng hàng xóm dùng giọng Giang Thành bàn tán: “Nghèo đến mức này rồi mà còn bày vẽ.”

Thả Huệ lập tức nhìn về phía Đổng Ngọc Thư, nhưng bà vẫn giữ nguyên vẻ dửng dưng đó, bàn tay nắm lấy tay cô vẫn còn ấm áp.

Bà nói: “Con gái à, con cứ đi con đường của mình, không cần nghe những điều không nên nghe. Nghe nhiều điều không nên nghe thì con sẽ không đi xa được, cũng không đi nhanh được đâu.”

Câu nói này Thả Huệ luôn ghi nhớ trong lòng.

Còn chưa đợi viết xong chữ “Ứng ” này, từ ngoài cửa truyền đến một giọng nữ thông báo “Khóa đã được mở.”

Tiếp đó là một tiếng “Chú út ơi”, Thả Huệ ngẩng đầu lên, nhìn thấy Thẩm Đường Nhân đang cầm một chiếc hộp đứng trước bàn dài.

Bên cạnh cô là Dương Vũ Mông với đôi mắt gần như muốn lòi ra.

[1] NPC “pháo hôi”: nhân vật phụ không quan trọng, tồn tại chủ yếu để bị đẩy ra chịu thiệt nhằm làm nổi bật cốt truyện hoặc nhân vật chính.


Comments

Gửi bình luận