GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 16

Còn gì nữa?

Đứng ngẩn ngơ một lúc, Thả Huệ mới thất vọng quay người, cũng không muốn ăn kẹo hồ lô đường nữa. Hào hứng mua về, cuối cùng chỉ cắn một miếng vỏ đường rồi vứt vào thùng rác.

Hoa dương bay tới bị cô vô tình dụi vào mắt, một cảm giác cay cay choáng váng mơ hồ lập tức dâng lên.

Thả Huệ đột nhiên trở nên buồn bã, đừng nói là ăn mấy thứ này, ngay cả ăn cơm cô cũng không muốn ăn.

Thả Huệ về nhà, lấy hết sách trong túi ra, mở máy tính để viết cho xong bài tiểu luận kia vì giáo sư nói thứ hai phải nộp. Thực ra cũng không còn nhiều vì tối hôm qua cô đã thức trắng đêm để viết nên bây giờ chỉ cần hoàn thiện thêm phần cuối là xong.

Trong phòng khách yên tĩnh thỉnh thoảng sẽ vang lên tiếng gõ bàn phím lạch cạch, ngoài cửa sổ là ánh vàng lấm tấm của hoàng hôn đang buông xuống.

Viết xong dòng cuối cùng, Thả Huệ tháo kính trên mũi xuống, đặt lên bàn làm việc. Cô đưa tay dụi dụi mắt rồi ghé sát vào máy tính để kiểm tra xem còn lỗi chính tả nào không.

Giáo sư của môn này rất nghiêm khắc, ai cũng biết viết luận văn đại học thường không cần quá sâu sắc nhưng thái độ ham học hỏi đương nhiên là phải có. Huống chi, rất nhiều môn học của khoa luật đều kết thúc bằng luận văn, có thể ảnh hưởng trực tiếp đến điểm trung bình cuối kỳ.

Sau khi Thả Huệ đọc lướt qua một lần, thấy không còn lỗi gì nữa thì mới nhấp vào email và gửi đi.

Bài luận lần này chỉ viết đơn giản để đối phó, không được đầu tư nhiều bằng bài luận cô dùng để tham gia cuộc thi viết của tòa án tối cao học kỳ trước, bài luận đó đã bòn rút rất nhiều chất xám của cô.

Thời tiết quá oi bức, lúc vừa tan làm cô đã tắm rửa rồi nhưng ngồi được một lúc thì lưng lại lấm tấm mồ hôi. Cô vén cổ áo để hạ nhiệt, cả người dính nhớp như một vại nước được ủ trong những ngày mưa hè.

Thả Huệ ra ban công phơi váy ngủ, trong lúc ngồi gấp quần áo trên ghế sofa thì Trang Tân Hoa gọi điện tới.

Tay cô đang bận tháo móc áo nên cô bật loa ngoài: “Sao nào? Cậu Trang lại có chỉ thị gì?”

Đầu dây bên kia là giọng của Ngụy Tấn Phong, anh ta nói: “Trang Tân Hoa nhà cậu say rồi, tôi đã gửi địa chỉ cho cậu rồi đó, mau tới đi.”

Chưa kịp để Thả Huệ hỏi rõ ngọn ngành thì anh ta đã vội vàng cúp máy.

Trong lòng vốn đã không vui nên sau khi nghe vậy thì cô lẩm bẩm một câu: “Cái đồ thô lỗ, thật là thô lỗ không chịu được!”

Thả Huệ luôn có thành kiến đối với cách hành xử của đám bạn bè xung quanh Trang Tân Hoa.

Luôn luôn thích ra lệnh, uống rượu xong là lại bắt đầu những trò đùa kỳ quặc gây khó chịu, thay bạn gái như thay áo.

Nếu hỏi họ thực sự yêu ai, là dục vọng lên cao hay là rung động nhất thời thì e rằng chẳng bao giờ có được câu trả lời.

Họ chỉ là không quen với cô đơn, giống như một đứa trẻ không biết tự chăm sóc bản thân thế nào nên cần có người ở bên cạnh, người đó phải không ngừng cung cấp giá trị cảm xúc cho họ mà còn phải chọn được phương thức cung cấp đúng đắn.

Vì vậy mới có những phòng bao đắt tiền, những nơi ống kính không quay tới, những chiếc xe thể thao sành điệu, những chiếc đồng hồ đắt tiền, những chai rượu vang giá trên trời, dùng đủ mọi chiêu trò với các người mẫu, minh tinh, cực kỳ câu nệ cái gọi là thể diện.

Thật lòng mà nói thì cũng có thể coi Trang Tân Hoa là người giỏi nhất trong một đám kém cỏi đó, ít nhất thì cậu ta không có nhiều tật xấu như đám người kia.

Trước đây Thả Huệ nhìn họ cũng còn thấy thuận mắt, cho rằng phong cách của cái giới này là vậy, cô cũng không cần phải tỉnh táo trong khi mọi người đã say khướt.

Nhưng sau khi quen biết Thẩm Tông Lương, cô mới lĩnh hội được rằng hoá ra không phải ai cũng như vậy.

Anh điềm tĩnh, trầm ổn và ung dung, trên người là khí chất của một người đã quen đứng ở trên cao, trong mắt là sự thâm trầm được tôi luyện qua năm tháng, chính trực đến mức khiến người ta e dè.

Nghĩ đến đây, Thả Huệ bực bội vứt công việc đang làm qua một bên rồi cầm váy đi vào phòng tắm tắm rửa.

Dường như mỗi lần có chuyện gì dính dáng đến Thẩm Tông Lương thì tâm trạng của cô đều dễ dàng bị ảnh hưởng. Tuy Thả Huệ chưa từng yêu đương nhưng cô cũng biết, đây không phải là một tín hiệu tốt.

Cô tắm xong, mặc một chiếc váy lụa dệt hoa, mang theo khuôn mặt trắng nõn mịn màng xuất hiện một cách thoải mái trong con hẻm nhỏ.

Đây là biệt thự cũ của nhà họ Ngụy, sau khi đổi chủ thì đã trở thành nhà hàng tư nhân, chỉ là nhà hàng này không mở cửa để đón khách bên ngoài.

Thả Huệ đã cùng Ấu Viên đến hai lần, nhân viên phục vụ ở cửa nhận ra cô nên gọi một tiếng “Cô Chung.”

Dưới hành lang dài, những cây cột xây bằng gạch đỏ xếp chồng lên nhau chống đỡ một mái vòm, một cây ngô đồng vươn cao dưới ánh trăng mang một vẻ đẹp đầy ý vị.

Cô nhấc váy bước chân bước qua ngưỡng cửa, dịu dàng hỏi: “Trang Tân Hoa đâu rồi?”

Nhân viên phục vụ chỉ vào bên trong: “Ở gian phòng phía Tây cùng với cậu Ngụy ạ.”

Thả Huệ nói lời cảm ơn: “Tôi tự vào được rồi, làm phiền anh.”

“Được…chỉ là trên lầu hai còn có một bàn khách quý, xin cô Chung đừng lên đó.”

Thả Huệ gật đầu, nơi này vốn dĩ được tạo ra là để phục vụ cho mục đích đó, ở đây có sự tinh xảo và xa hoa mà người thường không thể tưởng tượng được. Cô đã không còn bất ngờ với điều này nên chỉ gật đầu: “Tôi biết rồi, tôi sẽ cẩn thận.”

Lúc này đã gần tám giờ, yến tiệc đã gần tàn, bên trong chỉ còn lác đác có vài người. Khi Thả Huệ đi vào, cô nhìn thấy Thẩm Đường Nhân ngồi ở vị trí chủ tọa, đang cùng Dương Vũ Mông ghé đầu vào nhau rất thân mật, không biết đang nói chuyện gì.

Cô cũng không tiện làm phiền nên đành phải đi vòng qua tấm bình phong ngọc có hình tùng hạc ở phía sau để đi tìm ở phòng nghỉ.

“Hồ Phong, cậu có bao nhiêu vốn liếng để đánh cược với tôi, nếu hôm nay tôi nói đúng thì sao?”

Người đang nói chuyện là Ngụy Tấn Phong đã gọi điện thoại cho cô ban nãy, lúc này anh ta sờ sờ cái cằm trống rỗng, giả vờ vuốt râu.

Hai người này chắc cũng uống không ít, nếu không thì không thể say như vậy.

Nhìn một lượt, trên bức tường trắng đối diện tấm bình phong có treo một bức hoạ “Giang Đê Vãn Cảnh Đồ”, là một bức hoạ cổ nổi tiếng.

Hồ Phong nhấc điếu thuốc ra khỏi miệng rồi chỉ vào bức họa trị giá hơn trăm triệu kia: “Tiền rượu tối nay, thế nào?”

Ngụy Tấn Phong giơ ba ngón tay: “Như vậy thì nhiều lắm, sao tôi dám nhận chứ? Chỉ lấy chừng này thôi, không hơn nữa.”

Vẻ mặt anh ta đắc thắng vô cùng, như thể ba mươi vạn kia đã nằm sẵn trong túi mình.

Ngụy Tấn Phong nói bừa: “Nếu tôi đoán sai thì đây hẳn là do Trịnh Bản Kiều vẽ, giống phong cách của ông ấy.”

Hồ Phong trông có vẻ tự tin hơn nhiều: “Tôi cho rằng là Tề Bạch Thạch, ông chủ Trịnh thích vẽ lan.”

Khi nói đến lan, cổ tay anh ta còn nhấc lên vẽ vẽ hai cái.

Thả Huệ thật sự nghe không nổi nữa nên khẽ hắng giọng.

Hai tên đầu đất đứng đây nói gà nói vịt..

Hồ Phong quay đầu lại: “Này, Sơ Nguyệt, đúng lúc quá, cậu nói xem là ai vẽ cái này?”

Thả Huệ dở khóc dở cười: “À thì…tôi là Chung Thả Huệ, là bạn học mà, cậu nhìn cho rõ dùm một cái.”

Nghe tiếng động, Ấu Viên bưng một ly trà thanh mát đi tới: “Tôi nghe mà muốn ói, nói có hai câu mà đã đắc tội ba họa sĩ, tranh này là của Đại sư Trương đó!”

Thả Huệ nhận lấy uống một ngụm, cười nói: “Bình thường thôi, ngay cả người còn phân biệt không rõ, huống chi là tranh.”

Ấu Viên hỏi: “Không phải cậu nói gần đây bận sao, sao lại qua đây?”

“Trang Trang uống say rồi phải không?” Thả Huệ chỉ vào lưng Ngụy Tấn Phong: “Cậu ta gọi điện bảo mình đến.”

Ấu Viên liếc vào nhà vệ sinh: “Ừ, đang ói trong đó, mình còn đang định đưa cậu ta về, đi với mình đi.”

Thả Huệ cười đặt cái ly lên bàn: “Vậy thì mình đến đúng lúc rồi, một mình cậu làm sao xoay sở được với cậu ta.”

Ai ngờ Ngụy Tấn Phong lại đột nhiên hét lên một tiếng: “Không được! Phải để Thả Huệ đi một mình.”

“Tại sao?”

Thả Huệ và Ấu Viên nhìn nhau, đồng thanh hỏi.

Ngụy Tấn Phong vung tay: “Đừng có hỏi! Cứ làm theo lời tôi đi.”

“Cái đồ thần kinh!” Ấu Viên thầm chửi một tiếng.

Thả Huệ hoàn toàn không để tâm: “Đừng để ý bọn họ, đưa cậu ấy về xong bọn mình nói chuyện một lát.”

“Ừ.”

Ngụy Tấn Phong đi đến cửa nhà vệ sinh, tay chân luống cuống lật đổ cả giá cắm nến, anh ta đá hai cái vào cửa rồi hét vào trong: “Chết trong đó rồi hả? Còn không chịu ra nữa! Thả Huệ sắp đi rồi đó.”

Giây tiếp theo, cửa kính trượt mở ra từ bên trong, Trang Tân Hoa yếu ớt vịn tường bước ra. Ánh mắt anh ta lơ đãng tìm kiếm xung quanh: “Thả Huệ đâu rồi?”

“Ở đây.” Thả Huệ bước tới đỡ lấy anh ta: “Đại ca ơi, cậu uống bao nhiêu rượu vậy?”

Trang Tân Hoa mơ màng cười: “Không nhiều, bọn họ đều gục hết rồi, chỉ còn mình tôi tỉnh táo thôi đó.”

Hơi thở nồng nặc mùi rượu xộc tới, Thả Huệ vội bịt mũi miệng lại, hôi chết đi được.

Cô lười tranh cãi với anh ta: “Rồi rồi rồi, cậu là giỏi nhất, đi thôi, người tỉnh táo phải về nhà rồi.”

“Đi không vững rồi mà còn mạnh miệng.” Ấu Viên tặc lưỡi rồi cầm chìa khóa xe: “Mình lái xe ra cửa đợi hai người.”

“OK.”

Cô dìu Trang Tân Hoa ra ngoài, thỉnh thoảng lại cất tiếng nhắc nhở anh cẩn thận bậc thang dưới chân. Trang Tân Hoa cao hơn Thả Huệ nhiều, nửa người dựa vào cô khiến cho cả hai đi lại vô cùng chật vật.

Bên trong toàn một đám ma men không trông cậy được nên Thả Huệ vẫy tay gọi người khác: “Làm ơn, giúp tôi một chút.”

Hai nhân viên phục vụ lập tức chạy tới đỡ lấy: “Cô Chung cứ giao cho chúng tôi.”

Lúc này Thả Huệ mới coi như là được giải thoát.

Cô lắc lắc cánh tay tê mỏi, quay đầu lại thì nhìn thấy trên ban công tầng hai có ba hai vị khách đang ngồi bên cạnh một bàn trà cổ kính mộc mạc.

Trong số đó có Thẩm Tông Lương, anh dựa vào mép lan can bằng gỗ hoàng dương, trên đầu là hai ngọn đèn lưu ly treo lơ lửng.

Trong ánh sáng rực rỡ, Thả Huệ nhìn không rõ ngũ quan của anh, chỉ cảm thấy dáng vẻ anh khi dựa vào ghế bành không nói không rằng thì lại mang một vẻ nghiêm nghị lạnh lùng cứng nhắc.

Người bên cạnh nhóm lửa, Thẩm Tông Lương nhàn nhã tựa vào ghế bành, kẹp một điếu thuốc giữa ngón tay rồi nghiêng đầu qua châm lửa.

Cô chưa từng nhìn thấy Tổng giám đốc Thẩm trong các buổi tiệc rượu, hóa ra là bộ dạng này, khắp người toát lên vẻ cao quý thanh lãnh.

Trong làn khói mờ ảo khắp sân, Thả Huệ ngẩng cằm nhìn về phía Thẩm Tông Lương đang ngồi cao trên đài đình, như đang ngắm nhìn vầng trăng tròn treo cao trên bầu trời.

Chẳng khác nào một cảnh sắc nhân gian tuyệt mỹ, nhưng cũng xa xôi vời vợi không thể với tới. Là cảnh sắc sẽ bị một kẻ chỉ mãi cúi đầu lầm lũi bước đi như cô bỏ lỡ giữa muôn vàn phong cảnh.

Nhận thấy anh cũng đang nhìn xuống, Thả Huệ kìm nén nhịp tim đang đập mạnh rồi mỉm cười.

Thẩm Tông Lương vẫn giữ dáng vẻ trầm tĩnh, anh nhìn xuống từ trên cao, vững vàng gật đầu với cô.

Cô thật sự rất muốn biết, trên đời này rốt cuộc phải xảy ra chuyện gì thì mới có thể khiến người đàn ông trước mắt này mất hết bình tĩnh.

Ở cửa, Ấu Viên bấm còi: “Thả Huệ, nhanh lên!”

“Đến đây.”

Miệng thì đáp lời như vậy nhưng đến cửa thì cô lại vịn khung cửa quay đầu lại, như một tiểu thư khuê các thời xưa ham ngắm cảnh xuân, nhưng Thẩm Tông Lương đã quay mặt đi, cười nói với người khác, không để ý đến ánh mắt của cô.

Thả Huệ mở cửa, tự giác ngồi vào ghế sau để chăm sóc Trang Tân Hoa.

Ấu Viên xoay vô lăng hỏi: “Bọn mình đưa cậu ấy đến khách sạn Vạn Hoà đi? Về nhà trong bộ dạng này thì dì Hách sẽ mắng cậu ấy mất.”

“Ừ, cũng được.”

Không để ý đến Thả Huệ đang thất thần, Ấu Viên vẫn đang phàn nàn về Trang Tân Hoa: “Cậu ấy cứ thích hành xác bọn mình, đúng lúc tài xế xin nghỉ phép thì lại say xỉn, mệt chết đi được.”

Thả Huệ lấy khăn ướt từ trong túi ra đưa cho Trang Tân Hoa lau tay, lau xong thì vứt vào thùng rác trên xe.

Cô cười lơ đãng: “Thỉnh thoảng một hai lần thôi mà, không sao đâu.”

Khách sạn Vạn Hoà nằm trên một khu đất cao hướng nam, có núi xanh nước biếc, một ngọn gió đêm thổi qua làm chao đảo ngọn đèn lưu ly treo ngoài ban công.

Phùng Ấu Viên gọi người quản lý trực ban: “Anh gọi mấy người qua đây, đưa cái tên say xỉn này về phòng đi.”

Chẳng mấy chốc đã có vài nhân viên bảo vệ ùa tới, Thả Huệ vịn vào cửa xe đứng sang một bên, dặn dòn bọn họ cẩn thận.

Hai người đi theo phía sau, khi đi ngang qua đại sảnh lộng lẫy ánh đèn, Ấu Viên huých cùi chỏ vào Thả Huệ: “Ê, nhìn đằng kia kìa.”

Thả Huệ ừ một tiếng, âm cuối hơi cao, ánh mắt cô đảo khắp nơi nhưng cũng không tìm thấy mục tiêu mà Ấu Viên nhắc tới.

“Mục tiêu của cậu lớn quá, sợ không nhìn thấy được người ta à, ngay bàn trà bên cạnh cửa sổ kính lớn đó.” Phùng Ấu Viên nhắc nhở.

Bên cửa sổ là một cô gái mặc váy hai dây màu đen, mái tóc xoăn kiểu Pháp màu hạt dẻ dài đến eo, môi thoa son đỏ chót, đang ngồi trên đùi một người đàn ông như không có ai xung quanh, trông vô cùng quyến rũ dưới ánh đèn pha lê.

Giây tiếp theo, người đàn ông đó nghịch ngợm thổi một làn khói vào mặt cô, cô cười né tránh: “Ghét quá đi, ngạt chết người ta rồi.”

Thả Huệ nhìn hơn một phút mới nhận ra, không thể tin nổi, phải hỏi Phùng Ấu Viên để xác nhận: “Đây là… Lãnh Song Nguyệt hả?”

Cứ đứng đây nữa thì bên kia sẽ phát hiện ra các cô mất, đều là người quen, gặp nhau trong tình cảnh này thì có chút khó coi nên Phùng Ấu Viên kéo cô vào thang máy: “Không ngờ là lại gặp được cô Lãnh ở đây luôn đó.”

Năm đó nhà họ Lãnh sụp đổ, vì không có ai đứng ra bảo lãnh nên phải chịu kết cục thê thảm nhất. Ba của Lãnh Song Nguyệt không chịu nổi sự tra vấn nên đã mấy lần tìm cách tự sát tại nơi giam giữ, một lần dùng tăm giấu trong người đâm vào cổ tay, một lần cố gắng cắn đứt lưỡi nhưng đều được cứu sống, cuối cùng bị kết án chung thân.

Mỗi lần nghĩ đến bác Lãnh thì Thả Huệ đều thấy ba mình còn may mắn vì ít nhất ông không bị liên lụy sâu, cuối cùng chỉ mất hết tài sản.

Thuở nhỏ, Lãnh Song Nguyệt đã tồn tại như một nữ thần, chỉ riêng gia thế và dung mạo đã đủ khiến nữ sinh toàn trường ngưỡng mộ không thôi. Lại thêm tính tình cô độc, sự kiêu ngạo sâu vào tận trong xương tủy khiến cho số lượng người theo đuổi cô có thể gom đủ một trận bóng đá.

Thả Huệ còn nhớ, lúc đó Ngụy Tấn Phong rất thích cô ấy, thường tranh giành đưa cô về nhà, nhưng Lãnh Song Nguyệt thì sao? Cô ấy đánh giá một lượt chiếc xe hơi nhà cậu ta rồi khinh thường nói: “Tôi không ngồi xe nhà cậu.” Nói xong thì quay lưng bước lên chiếc Hồng Kỳ của nhà mình.

Thả Huệ nắm lấy cổ tay Ấu Viên hỏi: “Lãnh Song Nguyệt ở đây làm gì? Cô ấy không đi học sao?”

“Cô ấy bỏ học từ hồi cấp ba rồi.” Ấu Viên liếc cô một cái nói: “Người ta giờ làm người mẫu, làm ăn cũng khấm khá lắm.”

“Sao người đàn ông kia mình thấy quen vậy nhỉ? Đã gặp ở đâu rồi sao?”

Ấu Viên hừ một tiếng: “Vì cậu thật sự đã gặp nhiều lần rồi, đó chẳng phải là cậu của Ngụy Tấn Phong sao! Chủ tịch tập đoàn truyền thông Thụy Tân.”

Không cần nói thêm, Thả Huệ dù có chậm hiểu đến đâu cũng đã ngộ ra được nội tình. Một người mẫu trẻ trung gợi cảm và một ông chủ trung niên nắm giữ nhiều tài nguyên thời trang, còn có thể là chuyện gì nữa?

Phùng Ấu Viên đi thẳng vào phòng, cô tặc lưỡi một tiếng: “Chỉ dựa vào ngoại hình và cách nói chuyện của cô ấy thì chẳng phải là đối phó với những người này dễ như trở bàn tay sao.”

Sau vài phút thở dài, Thả Huệ cũng không hỏi thêm nữa, trong lòng dâng lên nỗi bi thương cho người cùng cảnh ngộ. Cô không phải là người quá lưu luyến phú quý nhưng ngay khoảnh khắc này vẫn cảm nhận rõ rệt sự đời bạc bẽo

Hoàn cảnh sống sao có thể chênh lệch lớn đến vậy? Tính cách con người sao có thể thay đổi nhiều như thế?

Trong một đêm đột ngột như thế này, nhìn Lãnh Song Nguyệt ngồi trên đùi cậu của Ngụy Tấn Phong, Thả Huệ đã không thể tưởng tượng ra được cô Lãnh kiêu kỳ ngày xưa, người từng nói “Tôi không ngồi xe nhà cậu.” trông như thế nào nữa.

Không biết khi màn đêm thanh vắng buông xuống thì Lãnh Song Nguyệt có cảm thấy chua chát khi nhớ lại những lần Ngụy Tấn Phong tỏ ý quan tâm mình năm xưa không.

Bảo vệ đặt Trang Tân Hoa lên giường xong thì rời đi.

Thả Huệ tiến lên cởi giày cho Trang Tân Hoa, đắp chăn mỏng lên, rồi ngồi trên ghế cuối giường chăm sóc anh ta.

Ấu Viên đưa cho cô một chai nước khoáng: “Dạo này bận gì mà nửa tháng không thấy bóng dáng cậu đâu.”

Thả Huệ xua tay từ chối, thần sắc cô ủ rũ, cô lười biếng chống tay ngồi dậy, cả người không có chút sức lực nào.

Cô nhìn trần nhà, yếu ớt đáp: “Còn bận gì nữa? Viết luận văn, chuẩn bị biện luận cho phiên tòa giả định, dạy mấy đứa nhỏ tập múa, ôn thi pháp luật, ôn IELTS, còn…”

Nghe cô dừng lại, Ấu Viên khẽ vuốt lọn tóc cô hỏi: “Còn gì nữa?”

Thả Huệ thở dài: “Còn… trốn Thẩm Tông Lương nữa.”

“Hả?” Ấu Viên lắp bắp suýt cắn vào lưỡi: “Mình mình mình… mình có nghe nhầm không?”

Ấu Viên như đã nghe được câu chuyện phiếm tuyệt vời nhất đêm nay.

Trong cơn phấn khích, Ấu Viên chống hai tay lại gần: “Sao cậu lại phải trốn tránh Tổng giám đốc Thẩm vậy?”

Thả Huệ cười khẩy liếc cô: “Cậu muốn nghe đến vậy sao?”

Dưới đèn pha lê vô cùng lộng lẫy, cô Phùng trịnh trọng gật đầu: “Muốn.”


Comments

Gửi bình luận