Không nói rõ được.
Ánh trăng ngoài cửa sổ lạnh lẽo, chiếu xuống khoảng sân vuông vức rậm rạp cây xanh thứ ánh sáng mát lạnh u tịch. Khi nói chuyện, đôi chân mảnh khảnh của Thả Huệ nhấc ra khỏi giày cao gót, vắt lên chiếc ghế đẩu bọc nhung xanh ở cuối giường.
Giọng cô nhỏ nhẹ, cô kể giản lược lại những chuyện mấy ngày nay, càng nói đầu càng cúi thấp xuống, đến cuối cùng thì gần như không thể ngẩng mặt lên được nữa, tâm trí cô xao nhãng, cô chăm chú nhìn những ngón tay thon dài, sắc mặt tái nhợt.
Cuối cùng, Thả Huệ hít một hơi: “Chỉ vậy thôi, mình đã ôm anh ấy, xong rồi thì không dám gặp lại anh ấy nữa, vì cảm thấy áy náy.”
Ấu Viên nghe không lọt tai: “Áy náy cái gì chứ? Cậu vì sợ nên mới chủ động ôm anh ta, là anh ta được hời, cậu hiểu không?”
Thật sự là vậy sao?
Thẩm Tông Lương hoàn toàn không có ý lợi dụng gì cô cả, ngược lại anh còn có thể mắng cô một trận, dọa cô đứng im như chuột sợ mèo, không dám nhúc nhích.
Thả Huệ lắc đầu, cô nghĩ về một khía cạnh khác: “Bất kể là hời hay không hời thì mình đều muốn chuyển đi sớm.”
Trải qua một tuổi thơ như vậy nên cô có thói quen né tránh những người và những việc có khả năng gây ảnh hưởng đến mình, dù cho đó là những thứ cô rất thích.
Cô tin rằng cuộc sống nhất định phải càng tập trung càng tốt, càng tinh giản càng tốt.
“Sao lại muốn chuyển đi?” Ấu Viên phản đối ý kiến của cô: “Mình lại thấy đây là một cơ hội tốt.”
Cô ngơ ngác quay đầu hỏi: “Cơ hội gì?”
“Cơ hội tốt để đi Oxford.”
Thả Huệ lập tức phủ định đề nghị này: “Lúc đó mình chỉ nói chơi thôi, không phải thật sự muốn đi.”
Dù có muốn đi thì cũng không cần phải dựa vào mối quan hệ với Thẩm Tông Lương.
Tương lai rực rỡ kia, cô có thể tự mình phấn đấu.
Điều lòng cô thật sự muốn là về Giang Thành để học thạc sĩ, dù sao thì đi đâu cũng phải cạnh tranh khốc liệt mà. Nếu không phải Đổng Ngọc Thư nhất quyết bắt cô thi thì có lẽ ngay cả thi IELTS Thả Huệ cũng sẽ không đăng ký.
Cứ cho là tầm nhìn cô thiển cận đi, thì cô cũng thật sự không muốn mẹ làm những việc vượt quá sức lực, bởi lẽ đằng sau việc bỏ ra số tiền lớn để ra nước ngoài, chắc chắn sẽ là những kỳ vọng cao hơn giá trị thực tế. Trải qua một quá trình quá gian nan, mẹ cô sẽ phóng đại những kỳ vọng về điểm khởi đầu trong sự nghiệp của cô một cách vô hạn, mà cô thì thật sự không gánh nổi sức nặng của những kỳ vọng đó.
Đổng Ngọc Thư đã vì cô mà nhẫn nhịn quá nhiều, hy sinh quá nhiều, nên niềm kỳ vọng trong bà lớn lao vô cùng, vượt lên trên mọi thứ khác, đẩy Thả Huệ lên rất cao.
Bao nhiêu năm nay, cô hoàn toàn dùng bản thân để chịu trận, gánh chịu toàn bộ cốt truyện đã được mẹ sắp đặt, giống như một miếng than bị đặt trên bếp than hồng, sắp bị nướng thành tro.
Cô không muốn việc xuất ngoại trở thành một ngọn lửa lớn thiêu rụi mối quan hệ của hai mẹ họ.
Trong phòng có một khoảnh khắc tĩnh lặng, sau đó vang lên tiếng phân tích của Ấu Viên.
“Dù sao thì mình cũng chưa từng thấy ai có thể đến gần Thẩm Tông Lương, tối nay cũng coi như cậu là người đầu tiên đi. Trong hoàn cảnh đó, cậu tùy tiện ôm người nào đó, coi người ta là gối ôm thì cũng không có gì lạ, lạ ở chỗ là anh ta vậy mà lại không đẩy cậu ra.”
Nói đến khô cả miệng, Thả Huệ vặn nắp chai, đưa lên môi định uống nước, xong cô lại tiếp tục hỏi: “Vậy…ý của cậu là…”
Căn phòng tĩnh lặng đến mức kim rơi cũng nghe thấy, Ấu Viên búng tay một cái cực kỳ vang dội, đáp lời Thả Huệ bằng giọng điệu chắn chắc: “Thẩm Tông Lương thích cậu.”
“Phụt!” Thả Huệ phun một ngụm nước vào mặt Ấu Viên.
Ấu Viên bình tĩnh rút ra hai tờ giấy trong hộp giấy bên cạnh rồi lau mặt.
Thả Huệ vội đặt chai thủy tinh trong tay xuống: “Cậu không sao chứ, mình thật sự không cố ý.”
Trên môi Ấu Viên lộ ra nụ cười quỷ dị: “Cố ý cũng không sao, có bạn thân chính là để tổn thương lẫn nhau mà, đúng không thím út?”
“Cậu bớt bớt lại đi.”
Im lặng một lúc lâu, Thả Huệ mới thành thật thừa nhận: “Ấu Viên, mình thật sự bị anh ấy thu hút.”
Nói ra thì ngay cả bản thân Thả Huệ cũng không tin, cô vậy mà đã rơi vào lưới tình của Thẩm Tông Lương trong một khoảng thời gian quá ngắn. Một người mà cả đời này cô không nên yêu nhất, bởi lẽ đoạn tình cảm này có khả năng sẽ mang lại cho cô rất nhiều đau khổ.
Nhưng anh cao lớn, anh tuấn, có sự trầm ổn từng trải được đúc kết theo năm tháng, lòng dạ ngay thẳng, đạo đức nghiêm chỉnh, lại còn có sự dí dỏm hài hước rất riêng.
Anh giống như một giấc mơ chói lọi đột nhiên xen vào màn đêm dài tăm tối của cô, là thứ ánh sáng rực rỡ khiến cô không thể mở mắt.
Ấu Viên chống cằm hỏi: “Vậy cậu nghĩ anh ấy đối xử với cậu thế nào? Cậu nói thật đi.”
Câu hỏi này Thả Huệ đã nghĩ đi nghĩ lại rất nhiều lần trong đêm, cô gần như buột miệng đáp: “Mình không nói rõ được.”
“Sao lại không nói rõ được?”
Thả Huệ đứng dậy, chân trần bước trên thảm, đi đến bên cửa sổ: “Anh ấy đối xử với mình có chút khác biệt nhưng lại giống như đang đùa giỡn với một con mèo nhỏ bên đường, có lẽ chỉ là thấy mình đáng thương thôi.”
“Anh ấy trước nay vẫn luôn điềm đạm như vậy, thuần thục và thản nhiên, khiến cho mình chẳng tài nào đoán được suy nghĩ của anh ấy. Mình chỉ biết, nếu mình thực sự coi sự thương hại này là tình yêu, hoặc ảo tưởng rằng mình có thể có kết quả gì với anh ấy thì đúng là quá buồn cười.”
Dưới ánh đèn đường, con đường lát đá xanh ẩm ướt ngoài cửa sổ lấp lánh ánh sáng mờ ảo, những cây lay ơn trắng khẽ lay động trong gió.
Phùng Ấu Viên cũng thu lại nụ cười, cô suy nghĩ một lát: “Không cần phải bi quan như vậy, càng không cần nghĩ quá xa.”
“Ừ, mình biết.”
_
Thả Huệ ở lại chỗ Trang Tân Hoa hơn một tiếng, xác định anh ta không sao rồi mới khép cửa lại rồi lặng lẽ rời đi.
Nửa tiếng trước, Ấu Viên nhận điện thoại phải đi dự một buổi tiệc khác nên Thả Huệ tự mình ra ngoài.
Trong đêm thu tĩnh lặng, cô khoác chặt áo khoác, chậm rãi bước qua cây cầu, giữa tiếng chim bay cá lội xuyên qua tấm màn lụa vàng mỏng manh, có thể nhìn thấy mọi người trong buổi tiệc đang nâng ly chúc mừng.
Khách sạn hạng sang này là nơi ghi lại lịch sử của bao năm tháng, ngay cả trong những thời kỳ căng thẳng, hoảng loạn nhất thì khung cảnh ở đây vẫn luôn là ca hát nhảy múa, thái bình thịnh vượng.
Cùng với sự thay đổi quyền lực thì mỗi ngày đều có những buổi tiệc giả dối diễn ra tại nơi này, ngày đêm không ngừng.
Thả Huệ bước lên bậc đá, nhìn thấy một cô gái đứng ở đầu cầu, tay cô kẹp một điếu thuốc lá nữ, nhíu mày hút thuốc.
Cô nhận ra đó là Lãnh Song Nguyệt, khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, cô khách sáo gật đầu, mặc dù không biết cô Lãnh có còn nhận ra người quen cũ này không.
Khi Thả Huệ định bước đi thì người phía sau đột nhiên gọi cô: “Chung Thả Huệ, cùng nhau đi dạo một chút đi.”
Thả Huệ do dự một lát, bao nhiêu năm không gặp, còn có thể nói chuyện gì đây?
Lãnh Song Nguyệt hiểu lầm cô ấy không dám nên dập tắt điếu thuốc nói: “Yên tâm đi, tôi còn có thể bắt cóc cô sao? Trang Tân Hoa không tha cho tôi đâu.”
Thả Huệ giải thích: “Không, tôi không có ý đó. Vậy… đi thôi.”
Bên cầu liễu rủ mặt nước, Thả Huệ quay đầu mỉm cười với Lãnh Song Nguyệt: “Nếu không làm lỡ thời gian của cô thì chúng ta cùng đi dạo đi.”
“Cô vẫn như xưa nhỉ Thả Huệ?” Lãnh Song Nguyệt cười theo: “Luôn luôn ngoan ngoãn dịu dàng như vậy.”
Thả Huệ dùng đầu ngón tay trắng nõn nắm điện thoại, cô nói: “Cô thì trưởng thành hơn nhiều, vừa rồi suýt nữa tôi đã không nhận ra.”
Cô dùng từ ngữ rất thận trọng, sợ nói sai chỗ nào thì sẽ làm tổn thương Lãnh Song Nguyệt.
Nhưng sự cảm thán này cũng là thật lòng.
Lãnh Song Nguyệt nghe xong liền cười: “Cô cứ nói thẳng ra là sa đọa đi! Tôi sẽ không giận đâu.”
Thả Huệ nói: “Không thể nói vậy, mỗi người có quyền lựa chọn cách sống, đó là tự do của cô.”
Cậu của Ngụy Tấn Phong ly hôn rồi độc thân cho đến nay, nam chưa cưới nữ chưa gả, cho dù giữa họ có xảy ra chuyện gì cũng không ai có thể bình luận.
Không cần dùng đến hai chữ sa đọa để miệt thị bản thân như vậy.
Hai người đi đến cửa đông, ở đó có cây tùng cổ thụ trăm năm vươn qua hành lang, lá cây xào xạc rung động trong gió thu.
Một tiếng ma sát dưới chân vang lên, dưới gốc cây có một người lính gác giơ tay chào hai người.
Lãnh Song Nguyệt chua chát cong khoé môi, cô tự mình nói: “Cô còn nhớ không? Lính gác chào thẳng tắp, lối vào nội bộ, xe chuyên dụng ra vào, đầu bếp, thợ làm vườn luôn luôn sẵn sàng chờ lệnh.”
Giờ nhớ lại, những chuyện đó dường như đã xảy ra từ kiếp trước, Thả Huệ lắc đầu: “Tôi không muốn nhớ nữa.”
Nếu cứ luôn day dứt về những chuyện này thì cô không biết liệu mình có thể sống đến bây giờ không.
Ông nội vừa mất, tập đoàn của ba phá sản, đó đã là lời tuyên bố cuộc đời cô không thể nào bằng phẳng, đường cô đi chẳng còn trải đầy gấm hoa nữa.
Lãnh Song Nguyệt nói: “Tôi thì nhớ, chưa từng quên dù chỉ một ngày. Sau khi ba bị bắt, mẹ đưa tôi về nhà ngoại rồi sang Hong Kong lấy chồng. Cậu tôi thì lêu lổng, chiếm hết tiền cấp dưỡng mẹ để lại rồi bảo tôi đừng đi học nữa.”
Nghe những chuyện này, Thả Huệ vô cùng phẫn nộ: “Sao cô không nói với mẹ cô? Bà ấy cũng không quản cậu cô sao!”
“Bà ấy sang bên đó kết hôn với một thương gia giàu có, sinh hai đứa con, làm sao còn tâm trí để lo cho tôi nữa?”
Nụ cười của Lãnh Song Nguyệt bi ai và yếu ớt, cô nói: “Không học thì thôi, lúc đó tôi nghĩ, không có bằng cấp thì tôi vẫn sẽ sống được, nhưng khó lắm Thả Huệ, thật sự rất khó.”
Thả Huệ gật đầu: “Ừ, tôi hiểu.”
Sau khi gia đình sa sút, nhiều người không còn tôn trọng cô nữa, thậm chí còn lười tỏ ra hoà nhã trước mặt cô.
Lúc đó cô mới nhận ra thế tục bạc bẽo vượt xa tưởng tượng của cô.
Lãnh Song Nguyệt thở dài bất lực: “Công việc đầu tiên của tôi là làm nhân viên tiếp thị rượu trong một câu lạc bộ, một đêm bị sờ đùi mười lần mà không bán được chai nào, sau đó còn bị đuổi việc vì đắc tội với khách, tiền lương cũng không trả. Dưới trời rét âm mười độ, nửa đêm tôi không nỡ bắt taxi nên đi bộ về. Đêm đó tôi đã thề rằng tôi sẽ không bao giờ để cho cuộc sống của mình thê thảm hơn nữa. Tôi còn phải chờ ba ra tù nữa. Cô không biết đâu, ông ấy đã có thành tích xuất sắc trong tù nên được giảm án đó.”
Trong ánh sáng mờ ảo, chiếc váy xa hoa đắt tiền của Lãnh Song Nguyệt tung bay như một đóa hoa, giống như một kẻ tham vọng quá mức mà năng lực lại không đủ.
Thả Huệ nhìn thấy một tia lạnh lùng và cô đơn lóe lên trong mắt cô ấy, hóa ra từ đầu đến cuối cô ấy đều đang cố gắng gượng dậy.
Thả Huệ rơm rớm nước mắt, cô quá đồng cảm với những gì Lãnh Song Nguyệt đã trải qua, bởi vì cô cũng đã từng trải qua như vậy. May mắn thay, mẹ cô chưa bao giờ vì khó khăn trong cuộc sống mà bỏ rơi cô.
Thả Huệ thở phào nhẹ nhõm cười: “Vậy thì tốt quá, chúc hai người sớm đoàn tụ.”
Đi gần hết một con đường, một tấm biển vàng xuất hiện phía trên đầu họ.
Lãnh Song Nguyệt đứng lại ở cửa lớn, cô nói: “Thả Huệ, cô cũng phải khỏe mạnh, cố gắng lên.”
Thả Huệ khẽ ừ một tiếng: “Cảm ơn.”
Cô cầm túi xách, đang định bước qua cửa lớn đi ra ngoài, ngẩng đầu lên thì lại nhìn thấy Thẩm Tông Lương đang đứng ở cửa.
Dưới gốc cây cổ thụ, anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi đen từ buổi xã giao lúc nãy, anh đứng dựa vào cửa xe, tay phải châm thuốc, trên vai là bóng đêm dày đặc, cả người anh toát lên một dáng vẻ dịu dàng sâu lắng.
Chỉ liếc nhìn một cái là tim Thả Huệ đã trở nên hỗn loạn.
Lãnh Song Nguyệt ở bên cạnh mỉm cười hỏi: “Anh Thẩm đến đón cô sao?”
Cô ngạc nhiên kêu lên một tiếng: “Không… tôi không biết.”
Thả Huệ đâu dám nghĩ như vậy? Có lẽ anh chỉ có việc đi ngang đây thôi.
Dù đang bị endorphin[1] chi phối nhưng cô tuyệt đối không cho phép mình nghĩ như vậy, nếu không cô sẽ càng lún sâu vào vũng lầy, không thể tự cứu mình được nữa.
Nhưng Thẩm Tông Lương lại lên tiếng gọi cô: “Tiểu Huệ, về nhà thôi.”
Lãnh Song Nguyệt cung kính gật đầu chào anh, rồi cô huých nhẹ Thả Huệ, cười nói: “Mau đi đi. Chẳng trách người ta cứ đồn hai người có gì với nhau.”
Thả Huệ muốn cãi lại, muốn hỏi cô nghe từ đâu nhưng lại không biết bắt đầu từ đâu để cãi nên đành cười cho qua.
Động mạch ở cổ cô đập mạnh khiến cô vô thức nuốt khan hai cái.
Đoạn đường này không dài nhưng mỗi bước đi đều vô cùng gian nan.
Cô vừa phải giấu đi tâm sự, lại không được để lộ vẻ lúng túng, thật sự là quá khó cho cô rồi.
_
[1] endorphin: chất dẫn truyền thần kinh trong não bộ, hoạt động như chất một giảm đau và tạo cảm giác vui vẻ, hạnh phúc tự nhiên của cơ thể.


Gửi bình luận