GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 19

Không tiêu.

Chạy xe khoảng hai mươi phút, Thẩm Tông Lương dừng xe trước một cánh cổng nhà có tường gạch xanh ngói xám. Anh xuống xe, vòng sang bên kia mở cửa cho Thả Huệ: “Đến nơi rồi.”

Thả Huệ bước xuống, giọng điệu đoan trang: “Ừm…cảm ơn anh đã mở cửa.”

Thẩm Tông Lương tỏ vẻ không dám nhận.

Anh nghiêm túc nói: “Cô Chung đừng khách sáo, lát nữa lại nói chúng ta không thân.”

Thả Huệ bị từ “cô” này làm cho đỏ mặt.

“Vừa nãy là tôi không vui, anh thật sự chấp nhặt với tôi à?”

Ánh trăng rọi qua hai cây hồng xanh mướt trước cửa, lá cây rụng đầy mặt đất, lờ mờ ảo ảo.

Thẩm Tông Lương giơ tay lên xoa xoa đỉnh đầu bồng bềnh của cô: “Tôi cũng thấy em vui hơn rồi nên mới đùa với em thôi.”

Cô thay đổi sắc mặt rất nhanh, lập tức ngẩng cổ reo lên một tiếng: “Tổng giám đốc Thẩm quả nhiên là người rộng lượng nhất!”

Thẩm Tông Lương rụt tay về, chắp sau lưng: “Em bớt nói mấy lời nịnh hót kiểu này đi, em không giỏi cái đó đâu.”

Cô nghiêm túc trêu chọc anh, kiên định nói: “Tổng giám đốc Thẩm, không giỏi thì tôi có thể học, tôi sẵn sàng tiến bộ hơn mà.”

“Vào đi.”

Thả Huệ mím môi cười đi theo sau anh.

Từ sâu trong hành lang có một người đàn ông trung niên đi ra, người này để tóc ngắn gợn sóng dài đến sau gáy, trên mũi là một cặp kính gọng tròn.

Ông ta bước nhanh vài bước đến bắt tay Thẩm Tông Lương: “Cậu Thẩm đến mà tôi không tiếp đón chu đáo.”

Thẩm Tông Lương xua tay: “Đến đột xuất thôi, hy vọng không làm phiền chú.”

“Đâu có.” Quách Tử Ngộ vội vàng cười khách sáo: “Tôi còn sợ là mời mà cậu không đến, hôm nay cậu muốn dùng gì ạ?”

Thẩm Tông Lương chỉ người phía sau: “Cô bé này nói muốn ăn hoành thánh, tôi nghĩ chỗ chú có nhiều đầu bếp Giang Thành nên đưa cô bé đến đây.”

Quách Tử Ngộ ồ lên mấy tiếng: “Có, có đầu bếp, tôi cho họ làm ngay!”

Thả Huệ ngoan ngoãn cảm ơn: “Xin lỗi, làm phiền chú rồi.”

“Đừng khách sáo! Chỉ là một bữa khuya thôi mà.” Quách Tử Ngộ thấu hiểu nhân tình thế thái, “Nếu muốn cảm ơn thì cô cứ cảm ơn cậu Thẩm đi.”

Thẩm Tông Lương ngồi xuống trước một chiếc bàn gỗ du cũ, cười nói: “Lão Quách, chú đừng bắt cô ấy cảm ơn tôi nữa.”

Nhận thấy mối quan hệ khác thường giữa hai người, Quách Tử Ngộ hiểu chuyện nên không nói nhiều, chỉ mời Thả Huệ ngồi rồi ân cần rót trà.

Cô vuốt ve mặt váy: “Tổng giám đốc Thẩm không nhận nổi lời cảm ơn của người ta đâu, anh ấy sẽ phê bình tôi mất, vậy nên tôi cứ cảm ơn ông chủ Quách vậy.”

Nghe lời phát ngôn táo bạo như vậy, dù Quách Tử Ngộ có kinh nghiệm dày dặn đến đâu thì cũng không khỏi nhìn về phía Thẩm Tông Lương một cái.

Ông ta đã sống ở Bắc Kinh nửa đời người, quen biết nhà họ Thẩm cũng đã mười năm nhưng chưa từng thấy ai như vậy.

Ai ngờ người ngồi trên ghế còn khác thường hơn, anh cầm ly trà không giận mà lại cười, dáng vẻ trông như bất lực, không biết phải làm thế nào với cô gái này.

Quách Tử Ngộ cười gượng hai tiếng: “Không dám, không dám, cô khách sáo quá rồi.”

Ông ta thầm nghĩ, đây quả thật là một chuyện lạ.

Dẫu cô gái này có sắc nước hương trời, thì Tứ Cửu Thành này cũng chưa bao giờ thiếu giai nhân.

Ông ta rót trà xong thì lại vội vàng lui ra, để lại khoảng sân trước rộng rãi cho hai người họ.

Thả Huệ cầm ly trà nóng ngắm nhìn nơi này, cấu trúc ba gian, nước trong ao xanh biếc, trên mặt ao nhô ra vài cành sen nở muộn.

Hai bên tường nối liền với hành lang, bên ao đặt một tảng đá cao ngang người, xung quanh trồng cây phong.

Cô không chút nghi ngờ, nói gì thì nói, cô cũng là người sinh ra và lớn lên ở đất Bắc Kinh này, đã quen nhìn những căn nhà tương tự được dùng để làm câu lạc bộ. Sự khác biệt chỉ là bạn có quen biết ông chủ không, người ta có bằng lòng tiếp đãi bạn không và tiếp đãi bạn như thế nào mà thôi.

Mỗi người đều có vòng tròn sinh hoạt cố định của riêng mình và nơi mà cô đang đứng chính là vòng tròn của Thẩm Tông Lương.

Khoảnh khắc Thả Huệ cúi đầu uống trà, cô e thẹn nghĩ, mình đã bước vào địa bàn của anh rồi.

Có lẽ vì tối nay nói quá nhiều nên bây giờ Thẩm Tông Lương nhắm mắt ngồi dựa vào chiếc ghế bành bọc vải hoa hồng phía sau. Anh vốn không phải là người nói nhiều, phần lớn thời gian đều im lặng.

Thả Huệ thấy anh như vậy thì cũng không làm phiền thêm mà tự mình uống trà.

Vẫn là Thẩm Tông Lương thấy quá yên tĩnh, chỉ nghe thấy tiếng nước chảy róc rách và tiếng gió đêm thổi lá cây xào xạc, anh xoa xoa xương lông mày hỏi: “Sao lại không nói gì nữa rồi?”

Thả Huệ đặt ly trà xuống, giọng đầy uất ức, cô nói: “Tôi thấy Tổng giám đốc Thẩm mệt nên không dám làm phiền anh.”

Thẩm Tông Lương khẽ hừ một tiếng: “Lúc này sao lại ngoan vậy không biết, thuỳ mị nết na như vậy.”

Đúng là trẻ con, lúc này một kiểu, lúc khác lại một kiểu.

Thả Huệ đưa đầu ngón tay trắng nõn lên miết trên thành ly màu xanh biếc: “Ông chủ Quách này là một nhà văn?”

Anh bật cười: “Đúng vậy, danh tiếng cũng không nhỏ, đã từng xuất bản sách, làm thơ, nhưng sao em lại nhìn ra được?”

Nếu không nhắc tới thì ít ai nghĩ Quách Tử Ngộ là người theo trường phái học thuật vì cách ông ta làm việc có chút tuỳ tiện. Kể cả bản thân Quách Tử Ngộ cũng chưa từng nói tổ tiên mình làm nghề gì, hay danh tiếng ra sao.

Thả Huệ nhíu mày suy nghĩ: “Một loại cảm giác, trên người ông ấy có phong thái của một học giả Trung Quốc.”

Cũng có thể là vì, tuy ông ấy đang cố lấy lòng Thẩm Tông Lương nhưng lưng lại luôn thẳng tắp.

Sự giằng xé của tầng lớp trí thức này khi đặt trong xã hội ngày nay thì nhìn rất hài hòa.

Thẩm Tông Lương bật cười: “Sao lại có người khen kiểu này? Nghe chẳng ra làm sao cả, không giống một lời khen cho lắm.”

“Không phải khen, chỉ là nói thẳng ra thôi” Thả Huệ lại hỏi: “Họ Quách?”

Anh khẽ gật đầu, giọng nhàn nhạt: “Ừ, em nghĩ đến ai?”

Người mà Thả Huệ đang nghĩ đến vốn không nên được nhắc tới vào lúc này, là một vị trưởng giả từng có một thời rất hiển hách, nhưng nửa đời sau lại sống trong cảnh như đi trên băng mỏng.

Cô cúi đầu nói: “Một bậc hiền đạt trong xã hội đã qua đời từ lâu, không nhắc tới cũng được.”

Nói đến đây thì nỗi buồn vô tận lại trào ra.

Thẩm Tông Lương giơ ly rượu lên, trực tiếp nói ra suy nghĩ trong lòng cô: “Là thấy ông ấy và ba em có cùng cảnh ngộ?”

Anh luôn có thể nhìn thấu mọi tâm tư của cô, mỗi lần Thả Huệ ngồi trước mặt anh, cô đều cảm thấy bản thân như trở nên trong suốt.

Thả Huệ khẽ ậm ừ: “Đúng vậy nên tôi không muốn nhắc tới nữa.”

Anh cười nhạt, không tỏ ý phủ nhận cũng chẳng khẳng định: “Địa vị của một người trong đấu trường danh lợi hoàn toàn phụ thuộc vào giá trị sử dụng của họ. Một khi đã bước chân vào nơi này, thì không ai có thể sống yên bình trong quyền lực cả. Tôi cũng vậy, đến một ngày nào đó, nếu nhà họ Thẩm chọn sai phe và trở nên vô dụng thì cũng sẽ bị vứt bỏ một cách dễ dàng. Có lẽ nghe rất tàn nhẫn nhưng đây chính là luật chơi.”

Thẩm Tông Lương hơi nheo mắt, ánh trăng phản chiếu trong con ngươi anh, ánh lên sắc trà lạnh. Thần sắc anh khi nói chuyện vô cùng bình tĩnh, lý trí và sắc bén. Nhìn đâu đâu cũng đều toát lên một vẻ gợi cảm của người đã thấu suốt thế sự.

Sau khi tận mắt chứng kiến sự sụp đổ của gia đình khi còn nhỏ, từ đỉnh cao rơi xuống vực sâu, Thả Huệ có sự thấu hiểu sâu sắc về câu nói này.

Cái gọi là binh bại như núi đổ, chính là dốc hết sức cũng không cứu vãn được sự diệt vong của con tàu khổng lồ ấy.

Thả Huệ không muốn tiếp tục nói về chủ đề nặng nề như vậy nữa để tránh bỏ lỡ một đêm đẹp. Cô cười và chạm ly với anh: “Sẽ không đâu, tôi chúc Tổng giám đốc Thẩm phú quý trăm năm.”

Trong bóng tối sâu thẳm của màn đêm, Thẩm Tông Lương không kìm được nụ cười, vì sự lãng mạn ngây thơ của cô.

Ánh mắt và thần sắc anh vẫn điềm tĩnh, tự chủ: “Được, vậy thì xin cảm ơn lời chúc của em.”

Thả Huệ nói nửa đùa nửa thật: “Tổng giám đốc Thẩm phải luôn giàu có thì tôi mới có hoành thánh ăn lúc nửa đêm chứ.”

“Có chí tiến thủ lắm! Vì một chén hoành thánh thôi mà cái gì em cũng dám nói!” Thẩm Tông Lương cười mắng.

“Có thực với vực được đạo mà.”

Đang nói thì Quách Tử Ngộ mang khay tới: “Vừa mới nấu xong đây, mời hai vị nếm thử.”

Thả Huệ cầm lấy muỗng, nói lời cảm ơn: “Thơm quá.”

Thấy cô nôn nóng đưa vào miệng, Thẩm Tông Lương ngăn lại: “Thơm thì cũng ăn chậm thôi, nóng lắm.”

Anh cầm lấy muỗng từ tay Thả Huệ, khuấy vài cái trong cái chén sứ chân cao màu xanh.

Khói bốc lên làm mờ đi khuôn mặt anh, Thả Huệ ngây ngốc nhìn, khóe môi đang cong lên như đông cứng lại trên mặt.

Những phần vượt ngoài dự liệu ở một con người, thường mang sức hấp dẫn khó diễn tả thành lời.

Đợi đến khi hoành thánh nguội hơn thì Thẩm Tông Lương mới đẩy sang: “Ăn đi.”

“Ừm.” Thả Huệ múc một muỗng ăn, mới phát hiện trên bàn chỉ có chén của cô: “Không có phần của anh sao?”

Anh chống một tay lên bàn: “Tôi không có thói quen ăn khuya, không tiêu.”

Gần đây tập đoàn có nhiều việc, Thẩm Tông Lương đang theo dõi một dự án tàu thuyền hợp tác với bên Đức nên gần như ngày nào cũng thức khuya.

Một là anh không biết nhiều tiếng Đức nên chỉ có thể vừa xem tài liệu vừa đối chiếu với bản dịch, tốn rất nhiều thời gian và công sức.

Hai là anh học chuyên ngành kinh doanh, nên lĩnh vực kỹ thuật công nghiệp nặng còn khá xa lạ đối với anh nên anh đành phải tăng cường nghiên cứu thêm.

Ngay cả chủ tịch cũng đề nghị, về mặt triển khai cụ thể hoàn toàn có thể giao cho bộ phận kỹ thuật, dù sao thì đó cũng là chuyên môn của bọn họ, nhưng Thẩm Tông Lương thấy không ổn nên cười cười từ chối.

Anh nói anh là người phụ trách, không thể lần nào nghe báo cáo cũng mông lung không rõ ràng, vừa bị người ta chê cười lại vừa không nắm chắc công việc.

Liên tục một tháng trôi qua, mỗi lần bộ phận kỹ thuật họp Thẩm Tông Lương đều có mặt.

Đến bây giờ, anh không chỉ có thể nghe hiểu mà còn có thể đưa ra ý kiến thiết thực ở những quy trình quan trọng.

Ngay cả giám đốc công trình Tôn, người vốn ít nói trong tập đoàn, cũng nói phong cách làm việc của vị Tổng giám đốc Thẩm này đúng là tỉ mỉ và thiết thực hiếm thấy.

Có lẽ vì mệt mỏi cộng thêm nghỉ ngơi không đủ nên mấy ngày nay Thẩm Tông Lương không được khỏe lắm. Đặc biệt là cái dạ dày không chịu được lạnh cũng không chịu được nóng của anh bắt đầu giở chứng. Vì vậy khi tiếp khách buổi tối, anh không uống một giọt rượu nào, chỉ uống hai ly trà để tỏ ý.

Dù đã rất đói nhưng Thả Huệ cũng cố ăn rất chậm, nhấm nháp từng chút một. Cô sợ mất mặt trước mặt Thẩm Tông Lương, sợ anh tưởng cô là quỷ đói đầu thai. Dù đã ăn rất chậm nhưng ăn mấy món nước thì cũng khó tránh khỏi bị dây ra ngoài.

Cô đang định lấy giấy ăn thì một chiếc khăn đã được đưa tới trước mặt. Thả Huệ ngượng ngùng nhận lấy, nhỏ giọng nói: “Xin lỗi, canh hơi nhiều.”

“Không sao, ở đây còn nhiều khăn lắm, đủ cho em ăn xong.”

Thả Huệ dùng sức gõ vào đáy chén: “Hừ, không phải lúc nào tôi cũng vậy đâu nha!”

Thẩm Tông Lương cũng không biết mình lấy đâu ra sự kiên nhẫn dồi dào như vậy, anh hài hước cảnh cáo cô: “Cô Chung, tôi đang ở bên cạnh hầu hạ cô đây, đừng có mà lấy ân báo oán.”

Thả Huệ nhịn không được bật cười, hoành thánh suýt rơi ra khỏi khóe miệng khiến cô phải vội vàng bịt miệng lại. Thả Huệ cố gắng nuốt xuống, nghi ngờ cái người này vừa cố tình chọc cô. Cô lấy hết can đảm trừng mắt nhìn anh một cái như trả đũa, rồi lại cúi đầu không dám nhìn anh nữa.

Tối hôm đó, Thả Huệ ăn uống thỏa thuê rồi mới về nhà.

Thẩm Tông Lương dừng xe xong, nghe thấy cô ợ một tiếng vang dội, Thả Huệ xoa bụng: “Ăn no quá, để anh chê cười rồi.”

Anh khẽ cười khẩy: “Không chê. Tôi có thuốc tiêu hóa, cần tôi lấy cho em không?”

Thả Huệ lắc tay: “Không cần, tôi đi lại trong phòng khách vài bước là được.”

Có lẽ vì ba qua đời trong phòng bệnh nên cô rất ít khi uống thuốc, cũng cực kỳ kháng cự những nơi như bệnh viện, là một ví dụ điển hình của việc sợ bệnh nên trốn thuốc. Chưa kể cô lại còn là một người cố chấp, có nói thế nào cũng không thông.

Thẩm Tông Lương tiễn cô đến cửa: “Được, em nghỉ sớm đi.”

“Anh đó…” Thả Huệ ân cần dặn dò anh: Anh mới là người nên nghỉ sớm.”

Dạo này cô về muộn nhưng Thẩm Tông Lương ngủ còn muộn hơn cô. Thỉnh thoảng nửa đêm thức giấc, cô đều có thể nghe thấy tiếng động từ tầng trên truyền xuống. Có lúc là tiếng ho, có lúc là tiếng bước chân quanh quẩn không dứt, có lúc là tiếng bút máy rơi xuống đất.

Đây cũng là khuyết điểm của khu nhà cũ này, cũng là do điều kiện xây dựng ngày xưa quá hạn chế nên giữa các tầng hầu như không cách âm.

Nhiều đêm, Thả Huệ thất thần nhìn trần nhà, nghe những tiếng động rời rạc đó, tưởng tượng xem Thẩm Tông Lương lúc này đang làm gì. Thức khuya không ngủ, anh có còn muốn giữ gìn sức khỏe không? Không thể làm việc bán sống bán chết như vậy chứ?

Nhưng cô là cái gì của anh đâu? Lấy tư cách, thân phận gì mà nói mấy lời này? 

Thả Huệ biết mình biết người nên chỉ có thể mượn cớ chào tạm biệt buổi tối để khuyên nhủ anh một chút.

Thẩm Tông Lương cầm một điếu thuốc giấu ra sau lưng: “Em biết tôi ngủ rất muộn?”

“Biết chứ.” Thả Huệ chỉ lên lầu, ngón tay hơi run run: “Tôi thường nghe thấy anh ho, hoặc làm rơi bút.”

Một góc tâm sự nho nhỏ lộ ra khiến cô trở nên luống cuống.

Ăn no nên đầu óc cũng không còn linh hoạt nữa sao?

Trời ơi, phải là cái loại người “tốt” gì mới nghe lén hàng xóm lúc nửa đêm chứ, đúng là biến thái mà!

Thả Huệ gào thét trong lòng, hối hận muốn lao đầu vào tường cho rồi.

Còn người trong cuộc thì không nói lời nào, anh im lặng đứng trước mặt cô, che khuất ánh sáng trên đầu.

Thả Huệ đỏ bừng cả mặt, cô hoảng hốt giải thích: “Anh yên tâm, tôi không phải kẻ biến thái đâu. Chỉ là trùng hợp nghe thấy thôi, anh tuyệt đối đừng hiểu lầm, ngày mai tôi sẽ không nghe nữa. À không! Tối nay tôi sẽ bịt tai lại!”

Nói xong, Thả Huê không dám nhìn phản ứng của Thẩm Tông Lương, cô bỏ lại một câu “Ngủ ngon nhé, Tổng giám đốc Thẩm” rồi chạy vào nhà.

Có thể là do anh hiếm khi tiếp xúc với người khác giới nên Thẩm Tông Lương không hiểu, sự cẩn trọng và bốc đồng, ngoan ngoãn và chua ngoa, trầm tĩnh và hoạt bát, những tính cách trái ngược nhau như nước với lửa sao lại có thể cùng tồn tại trên một cô gái như vậy. Rốt cuộc thì cô có bao nhiêu nhân cách bên trong vậy nhỉ?

Đêm thu trong khu nhà tập thể vô cùng tĩnh lặng, dây thường xuân trên tường rủ xuống trước cửa sổ đung đưa.

Dưới ánh đèn hành lang vàng vọt, Thẩm Tông Lương đứng đờ ra một lúc, cả người thẳng tắp như một cây thông.

Một lúc lâu sau, anh nhếch một bên khóe môi, cúi đầu, nở một nụ cười.


Comments

Gửi bình luận