Vội vã đến vậy.
Đến cuối tháng chín, căn nhà mà bà ngoại để lại cho Thả Huệ gần như đã được sửa sang xong.
Chỉ là tường vừa mới được sơn lại nên vẫn còn mùi hơi khó chịu, Ấu Viên đề nghị cô nên ở đại viện thêm một thời gian nữa. Thả Huệ đi lấy đồ về, cũng cảm thấy bên đó vẫn chưa thể ở được nên vẫn quay về đại viện.
Sáng thứ Tư trời mưa một trận nhỏ rồi tạnh ngay, đường chân trời ở phía đằng xa trở nên mờ ảo vì bị sương mù bao phủ.
Thả Huệ khoác thêm một chiếc áo mỏng để đi học, trong giờ nghỉ giải lao, cô chuyển khoản hai vạn tệ cho Ấu Viên. Sau khi chuyển khoản, cô nhìn lại số dư…
Ừ thì…tháng sau ráng cắn rơm cắn cỏ thì cũng qua được thôi.
Nếu cứ không chuyển thì cô luôn cảm thấy mình đang mang một món nợ ân tình lớn.
Giữa bạn bè với nhau, không thể lơ là chuyện tiền bạc được, cho dù có thân thiết như người một nhà thì cũng sẽ có lúc xung đột lợi ích. Nếu kéo dài lâu thì sẽ trở thành một món nợ kinh tế khó phân minh, trong lòng mỗi người đều mang hiềm khích thì lại càng không tốt.
Thả Huệ gửi tin nhắn cho Ấu Viên: [Tiền công thợ, mình tạm gửi trước cho cậu một phần, phần còn lại cuối tháng sau mình chuyển.]
Không lâu sau, Ấu Viên đã chuyển lại cho cô, tiếp đó, điện thoại của Ấu Viên cũng gọi đến.
Bên cạnh Thả Huệ có quá nhiều bạn học, có người còn đang gục đầu trên bàn nghỉ ngơi nên cô không tiện làm phiền họ. Cô bịt tai, khom lưng đi xuyên qua đám người để ra ngoài nghe máy.
Giọng điệu của đầu dây bên kia như bị cô chọc tức chết đến nơi: “Cậu làm gì vậy hả? Có chút tiền này mà còn chuyển tới chuyển lui!”
Thả Huệ nói: “Mình không thể cứ làm phiền cậu mãi được, dù là bạn thân thì cũng không nên làm vậy.”
“Á à, là bây giờ cậu muốn tính sổ với mình đúng không?” Ấu Viên càng nói càng hăng: “Vậy đống trang sức chú tặng mình hồi nhỏ thì sao? Để mình tính toán rồi chuyển lại cho cậu luôn thể!”
Cô im lặng một lát: “Chuyện nào ra chuyện đó, đây là chuyện khác.”
Phùng Ấu Viên không nhịn được mắng: “Biết ngay là cậu sẽ thế này mà, cái đồ cứng đầu chết tiệt!”
Sắp đến giờ học nên Thả Huệ vội vàng đi vào: “Cậu cứ giữ lấy, nếu mình thiếu thì mình sẽ hỏi cậu.”
Nói dối!
Ấu Viên thừa biết, không có tiền thì cô thà ăn mì gói rau luộc chứ không bao giờ mở miệng ra than vãn một lời nào cả.
Sau khi cúp máy, Thả Huệ chuyển tiền lại cho Ấu Viên trong nửa phút cuối cùng trước khi vào học.
Trước khi bắt đầu giờ học, giáo sư Luật Hình sự đã thông báo về một giải thưởng.
Giáo sư Kha chỉnh lại gọng kính dày cộp: “Trong cuộc thi viết luận do Tòa án Tối cao tổ chức lần trước, có một bài luận của một bạn trong lớp chúng ta đã giành giải nhất.”
Khi lời này được nói ra, những sinh viên ngồi bên dưới nhìn nhau. Họ đồng loạt mím môi hỏi nhau: “Là ai vậy?”
Hỏi xong thì lại nhún vai: “Không biết, tôi thì không tham gia rồi đó, bài luận cô giao tôi còn chưa viết xong đây.”
Khương San ngồi bên cạnh Thả Huệ hỏi: “Có phải là cậu viết không? Cậu thức khuya cặm cụi vậy mà?”
Cô ngồi bên cửa sổ, ánh nắng ban mai chiếu vào làm nổi bật khuôn mặt gầy gò trắng trẻo.
Thả Huệ mỉm cười lắc đầu: “Lớp chúng ta nhiều nhân tài xuất chúng, có lẽ là người khác.”
Cô không phải người hay khoe khoang, dù trong lòng có thể nghĩ là mình nhưng trên mặt cũng không biểu lộ sự kiêu ngạo. Huống chi cuộc thi này cô đã tham gia từ cuối năm ngoái, thời gian chấm bài lâu như vậy, cô gần như quên hết nội dung rồi nên đối với kết quả, Thả Huệ cũng không còn mong đợi như lúc đầu.
Giáo sư Kha lấy giấy khen ra rồi công bố: “Đề tài của bạn ấy là ‘Giới hạn hợp lý trong việc xác định tội danh cưỡng đoạt tài sản’, chúng ta cùng chúc mừng bạn Chung Thả Huệ nào.”
“Đúng là cậu rồi kìa, chúc mừng, chúc mừng nha.”
Đối mặt với tràng vỗ tay đột ngột, Thả Huệ bình tĩnh đặt sách trên chân xuống, đứng dậy cúi chào hai bên.
Có người trầm trồ: “Ngay cả bài tập về nhà tôi còn chưa làm xong, sao cô ấy giỏi vậy nhỉ?”
“Người ta cả ngày ngâm mình trong sách vở, lúc cậu còn đang lười biếng trên giường thì cô ấy đã thức dậy để học bài rồi.”
“Quá giỏi, ở chung với một người cày chăm chỉ như vậy thật khiến người ta kiệt sức.”
Thậm chí có người còn thêm vào: “Tin tôi đi, nửa đêm lúc cậu còn đang mơ thì cô ấy có thể vẫn đang học bài đó. Học kỳ hai năm hai tôi và cô ấy học chung một môn, điểm bài luận cuối kỳ của cô ấy là 98, đứng đầu toàn lớp.”
Thả Huệ lên bục nhận giấy khen, Giáo sư Kha nhìn nữ sinh viên luôn ngồi hàng đầu tiên, hài lòng gật đầu.
Cô có một làn da rất trắng cùng một đôi mắt hạnh long lanh, luôn nhìn người với ánh mắt sáng ngời, luôn trả lời câu hỏi của bà, đọc các điều khoản pháp luật bằng một giọng nói rõ ràng, rành mạch.
“Của em đây, sau này phải tiếp tục cố gắng.” giáo sư kha đưa giấy khen cho Thả Huệ.
Thả Huệ cúi người, nhận giấy khen bằng hai tay: “Dạ, nhờ có sự hướng dẫn của cô hết ạ.”
Đợi cô đi xuống, Giáo sư Kha lại nói: “Ngoài giấy khen ra thì tất cả các bài luận đoạt giải sẽ được đăng trong tạp chí “Đông Phương Pháp Chế”, điều này rất có lợi cho việc học thạc sĩ của các em trong tương lai. Nếu sắp tới có cuộc thi tương tự thì tôi hy vọng mọi người đều có thể tích cực đăng ký.”
“Chết tiệt! Lúc đăng ký sao không nói là có thể đăng bài lên tạp chí, nếu biết vậy thì tôi cũng tham gia rồi!” Phía sau có một nam sinh đập mạnh sách xuống, buông lời bất mãn: “Lần này Chung Thả Huệ nhặt được món hời rồi.”
Một luồng khí chua chát xộc thẳng vào mũi, Thả Huệ nghe giọng điệu đó là thấy khó chịu.
Cô lật một trang sách, không quay đầu lại, đáp lời: “Ừ, đúng là vận may của tôi tốt hơn cậu một chút, dù sao thì miệng tôi cũng không độc địa bằng.”
Đúng vậy, bình thường Thả Huệ là luôn cư xử ôn hòa với mọi người, nhưng cô cũng không phải là loại người dễ bị bắt nạt. Khi bị người khác chỉ đích danh mắng chửi thì ngay cả người hiền lành nhất cũng phải nổi giận.
Giang San cũng không ưa nổi, cô nói: “Nói cứ như là nếu cậu đi thi thì sẽ đoạt giải vậy nhỉ? Thứ gì đâu.”
Thả Huệ lại nói thêm: “Do học chưa đủ thôi, làm thêm hai bộ đề thi pháp khảo nữa đi thì vài người sẽ ngoan lại ngay.”
Nói xong, hai người nhìn nhau cười, suýt nữa thì đập tay ăn mừng, còn nam sinh kia thì tức muốn nổ mắt.
Sau khi kết thúc tiết học buổi chiều, Thả Huệ thấy còn sớm nên đến phòng tự học trước. Ôn bài đến tối mịt thì cô mới cầm theo sách đi tàu điện ngầm, về nhà làm chút đồ ăn rồi tiếp tục học.
Mấy ngày nay đến kỳ kinh nguyệt, cô ngửi mùi thức ăn trong căng tin là thấy khó chịu, chi bằng tự trộn một đĩa salad còn hơn.
Hoàng hôn nổi gió, những đóa hoa tường vi trong sân bị gió thổi nghiêng ngả.
Thả Huệ xách cặp sách bước vào hành lang, vừa đi vừa đối phó với Đổng Ngọc Thư đang tra hỏi. Thỉnh thoảng cô sẽ gật đầu, dạ dạ vài tiếng, tỏ vẻ đang nghe, mãi một lúc lâu bên kia mới nói xong một tràng dài.
Thả Huệ cắm chìa khóa vào ổ khóa, miệng lưỡi trơn tru đáp lời: “Mẹ yên tâm, hôm nay con cũng rất cố gắng học hành, hoà đồng với bạn bè, không cãi lời thầy cô, cũng không yêu đương, càng không hôn môi với nam sinh, cố gắng trở thành một con người tài đức vẹn toàn. Thôi, con ăn tối đây, con cúp máy trước.”
Cô vừa nói xong, liếc mắt sang cầu thang thì giật mình.
Thẩm Tông Lương đã đứng ở đó không biết từ lúc nào, áo sơ mi trắng mỏng, quần tây đen, anh chỉ lặng lẽ đứng đó mỉm cười.
Là dáng vẻ của một vị trưởng bối hiền lành, lặng lẽ nhìn cô phát điên.
Vậy là…những lời nói vớ vẩn vừa rồi anh đều nghe thấy hết?
Thả Huệ xấu hổ muốn chui xuống đất, cô giơ điện thoại lên: “Chào Tổng giám đốc Thẩm, anh… đi ra ngoài ạ?”
“Ừ, đi ra ngoài.” Thẩm Tông Lương gật đầu.
Thấy anh sắp bước ra khỏi cổng, Thả Huệ gọi anh lại: “Khoan đã, Thẩm Tông Lương.”
Anh cầm điện thoại, tay đang nhắn tin dừng lại: “Còn chuyện gì sao?”
Thả Huệ vẫn muốn giải thích vài câu: “Vì mẹ lần nào cũng hỏi nhiều nên tôi trả lời một hơi cho xong.”
“Rồi sao nữa?” Thẩm Tông Lương chờ cô nói tiếp.
Cô khô khan đáp: “Nên là…nghe có hơi… điên.”
Nói xong cô không nhịn được, bật cười trước.
Thẩm Tông Lương không hề thay đổi giọng điệu, anh nói với giọng điều rất thông cảm: “Tuần này em đã đi học sớm ba buổi liền rồi, cáu kỉnh hơn chút thì cũng bình thường thôi.”
Chỉ là…anh càng ngày càng đồng ý với quan điểm của Đường Nạp Ngôn, sự trầm tĩnh của cô bé này phần lớn đều là giả.
Đó là chiếc mặt nạ mà cô Chung đã quen đeo từ nhỏ, là ấn tượng xã giao mà cô sẵn sàng dành cho người lạ khi lần đầu gặp mặt. Quả thật là làm như vậy thì có thể tránh được được rất nhiều cuộc trò chuyện vô bổ. Những người không hiểu tính cách của cô, nhìn cô trầm lặng và hiền lành như vậy thì đương nhiên sẽ không đến làm phiền cô.
Theo một khía cạnh nào đó, cô và anh có sự tương đồng về đích đến nhưng lại có sự lựa chọn khác nhau về đường đi.
Khi Thẩm Tông Lương lên xe, anh ngoái đầu nhìn lại bóng dáng trong khung cửa sổ hoa văn.
Mây trời nhuốm một vệt hồng, trong ánh nắng mờ ảo, Thả Huệ cúi đầu lật giở một cuốn sách.
Một lọn tóc bên tai rơi xuống, cô thuận tay vén lên, để lộ nửa gò má xinh đẹp.
Trong khung cảnh hoàng hôn huyền ảo đó, anh bất chợt cong khóe môi.
_
Khi xe đến núi Nhạn thì cũng đã gần bảy giờ tối.
Xa xa là những dãy núi xanh biếc trùng điệp, Thẩm Tông Lương bước vào, giẫm trên thảm lá vàng úa.
Trong sân tĩnh lặng, những cành cây cổ thụ uốn lượn che khuất cả bầu trời, từng cụm cây xanh rì rào lay động theo gió.
Dì Vương vén rèm châu bước ra, mặt đầy tươi cười: “Là Tông Lương đến đấy à?”
Thẩm Tông Lương gật đầu, tiến lên hai bước: “Dì Vương, mẹ con có ở trong nhà không?”
“Có chứ.” Dì Vương nói: “Đang đợi con đến để ăn cơm.”
Anh bước lên bậc thang, rồi hỏi: “Anh con đến chưa ạ?”
Dì Vương “A” lên một tiếng: “Đến rồi, thắp hương cho ba con xong còn ở lại nói chuyện với phu nhân một lúc lâu.”
“Lâu lắm sao?” Thẩm Tông Lương hỏi với giọng điệu không mấy tin tưởng, anh cười nói: “Cô Diêu có giận lắm không ạ?”
Diêu Mộng là mẹ ruột của anh.
Nói về cô con gái út này của nhà họ Diêu thì có lẽ ở Bắc Kinh không ai là không biết.
Kiêu căng và tùy hứng, trước khi gả chồng thì chẳng bao giờ hiểu nhân tình thế thái là gì vì được ba mẹ và anh trai cưng chiều hết mực. Thế mà một cô tiểu thư ngạo mạn như vậy lại rơi vào tình yêu với Thẩm Trung Thường lớn hơn mình rất nhiều.
Năm đó bà ngoại của Thẩm Tông Lương đã vô cùng phản đối cuộc hôn nhân này.
Con gái đã quen biết với ông Thẩm quyền cao chức trọng qua một lần phỏng vấn, chỉ là cô giấu rất kỹ, không dám cho gia đình biết. Đến khi mẹ Diêu hay tin thì tình cảm của hai người đã rất sâu đậm, nói là keo sơn cũng không quá. Dù có làm cách nào đi nữa thì cũng không thể chia cắt đôi uyên ương này, huống chi Thẩm Trung Thường lại có thân phận như vậy.
Dù trong lòng có bất mãn thì mọi người xung quanh vẫn cung kính chúc mừng, nhà họ Diêu vẫn phải cười nói vui vẻ.
Vì vậy, mẹ Diêu ngày nào cũng rơi nước mắt, khuyên con gái rằng: “Sao con lại không chịu nghe lời ba mẹ, tìm người khác không tốt sao con? Con rể dù có nghèo một chút cũng không sao, mẹ và ba sẽ nuôi hai đứa con là được rồi.”
“Bây giờ thì hay rồi, con vậy mà lại đi đâm đầu vào nhà họ Thẩm, gia thế bên đó nông sâu khó lường con ơi! Bỏ qua việc cậu ta là một người góa vợ đi thì bên cạnh vẫn còn một đứa con trai mà, mẹ không chấp nhận đâu! Con ơi là con, đó có phải là nơi chúng ta nên thuộc về đâu? Bên đó liệu có coi trọng thương nhân như nhà mình không? Đến cuối cùng người chịu ấm ức chẳng phải là con sao?”
Thấy mẹ khóc ngày khóc đêm thì Diêu Mộng cũng bắt đầu khóc theo, ở trước mặt Thẩm Trung Thường cũng khóc.
Trời nóng như vậy nhưng cô ngồi trên đùi Thẩm Trung Thường, vừa đấm đá vừa khóc, cô nói: “Bỏ đi, em không gả cho anh nữa đâu, để em gả cho người khác đi.”
Thẩm Trung Thường ôm lấy cô, đuổi hết các thư ký ra ngoài rồi nói: “Được rồi mà, em đừng nói mấy lời trẻ con nữa.”
Thẩm Trung Thường bị cô làm cho dở khóc dở cười, ngày hôm sau đích thân mang theo lễ vật đến nhà mà không dẫn theo một thư ký hay người làm nào.
Thẩm Trung Thường bày ra dáng vẻ của một vãn bối, kiên quyết bày tỏ thái độ trước mặt người nhà họ Diêu hết lần này đến lần khác rằng mình nhất định sẽ cưới Diêu Mộng và tuyệt đối sẽ không để cô chịu ấm ức. Đến nước này rồi ba Diêu và mẹ Diêu đành chấp nhận số phận, chỉ có thể cầu mong cho mọi chuyện được suôn sẻ.
Từ cô Diêu biến thành bà Thẩm, chỉ là đổi cách xưng hô mà thôi, chứ Diêu Mộng vẫn là Diêu Mộng của ngày nào.
Dù gả cho Thẩm Trung Thường thì cô cũng chẳng học được cách nhìn mặt đoán lòng, mà chồng cô thì cũng bằng lòng chiều chuộng, yêu thương cô hết mực.
Trước lúc lâm chung, lòng Thẩm Trung Thường chợt sinh ra vài phần hối hận, sợ tính khí của vợ mình sẽ gây chuyện, sợ mình không còn bảo vệ được cô nữa.
Thẩm Trung Thường nắm tay vợ mình, thều thào nói: “Anh sắp đi rồi, em cũng phải sửa đổi tính tình của mình mới được, hứa với anh đi.”
Nước mắt tuôn trào khiến Diêu Mộng nghẹn ngào không thể nói thành lời, chỉ biết gật đầu.
Không lâu sau, Thẩm Trung Thường nhắm mắt xuôi tay trên giường bệnh.
_
Dì Vương lập tức bĩu môi nói: “Lời này chỉ có con dám nói, cẩn thận phu nhân nghe thấy.”
Từ trước đến nay vẫn vậy, Diêu Mộng vừa nhìn thấy Thẩm Nguyên Lương là sẽ nghĩ ngay đến người mẹ đã sớm qua đời của anh, trong lòng cứ thấy không yên.
Thẩm Tông Lương cười cười, cúi đầu bước qua ngưỡng cửa, cất tiếng gọi mẹ.
“Đứng ở cửa làm gì? Mau vào đi.”
Diêu Mộng ngồi trên ghế sofa, tay lau một khung ảnh cũ, đầu cũng không ngẩng lên.
Hai tháng nay, tốc độ già đi của bà ấy rõ ràng đã nhanh hơn, người cũng chậm chạp hơn nhiều.
Cứ như thể sau khi ông cụ đi rồi thì dòng chảy thời gian trong ngôi nhà này cũng đã bị ngưng đọng.
Thẩm Tông Lương ngồi xuống, khuỷu tay đặt hờ trên tay vịn, vắt chân nhìn lướt qua, đó là ảnh chụp ba người họ bên hồ Côn Minh.
Đó là lúc ba hiếm hoi được nhàn rỗi.
Trong ấn tượng của anh hồi nhỏ thì ba luôn rất bận, hết cuộc họp này đến cuộc họp khác, ngày nghỉ cũng bận gặp cấp dưới. Tết đến thì khỏi nói, người muốn lấy danh nghĩa thăm hỏi để nịnh nọt thì nhiều như lá rụng.
Thường thì ly trà này còn chưa kịp nguội là lại phải dành thời gian đi gặp người khác, quanh năm không có lúc nào được ngơi nghỉ.
Anh cười cười, uống một ngụm trà: “Mẹ, lại nhớ ông ấy rồi à?”
Diêu Mộng đặt khung ảnh xuống, nhận lấy chiếc khăn tay của Vương dì lau khóe mắt, trừng mắt nhìn anh: “Ba mươi tuổi rồi, con đứng đắn chút đi được không?”
Thẩm Tông Lương cười: “Còn không phải là do con sợ mẹ u buồn quá nên mới nói đùa một chút cho mẹ vui sao?”
Diêu Mộng nhân cơ hội này trách mắng anh: “Thì ra con cũng biết mẹ buồn à? Vậy sao không thấy con về thăm mẹ?”
“Bên phía tập đoàn nhiều việc quá.” Thẩm Tông Lương lảng sang chuyện khác: “Hôm nay chẳng phải con về thăm mẹ rồi sao?”
Diêu Mộng liếc anh một cái sắc như dao: “Hôm nay là ngày cúng thất của ba con, con đến cũng không phải vì mẹ.”
Thẩm Tông Lương thấy lời này nghe không lọt tai: “Người ta nhìn hành động chứ không nhìn tâm ý, chỉ có mẹ là khó chiều thôi.”
Ánh mắt anh dời đi, nhìn về phía tấm bình phong gấp bằng gỗ cẩn xà cừ bốn cánh ở phía bắc.
Trong ánh sáng chiều tà, cành cây mạ vàng trải rộng trên mặt sơn mài như pháo hoa, phô diễn sự xa hoa của gia chủ.
Nói đến khó chiều, trong lúc im lặng thất thần, đột nhiên anh cười một tiếng.
Hình như còn có một người khó chiều hơn cô Diêu đây, còn biết dùng lời nói để chặn họng người khác, nhưng khi cô ấy vui lên thì mọi gánh nặng như được trút bỏ, có thể kể lể một đống chuyện, chẳng khác gì một đứa trẻ con cả.
Chẳng phải tối hôm đó là vậy sao? Anh nghe đến phát phiền, vậy mà trong lòng lại vô cớ thấy dễ chịu lạ thường.
Đột nhiên Diêu Mộng gọi anh: “Lão nhị, mẹ đang nói chuyện với con đó, sao con lại thất thần thế?”
Rõ ràng đây là con trai duy nhất của mình nhưng bà lại không biết gọi sao cho phải, chồng bà cứ thích gọi anh là “lão nhị”, nên Diêu Mộng cũng học theo gọi như vậy.
Thẩm Trung Thường có lý của ông, Nguyên Lương tuy mất mẹ từ sớm nhưng cũng không thể để cách xưng hô thể hiện sự khác biệt, tránh cho đứa con lớn của ông để bụng.
Quy định theo thứ tự là công bằng nhất, không xa cách, cũng không lạnh nhạt.
Thẩm Tông Lương hắng giọng, anh thu hồi ánh mắt: “Mẹ nói đi, con đang nghe đây.”
“Sống trong đại viện ổn không?” Diêu Mộng nhìn thẳng vào mắt anh hỏi.
Anh gật đầu: “Cũng tạm thôi ạ, hiếu kính ba mới quan trọng, cá nhân con thì sao cũng được.”
Diêu Mộng khịt mũi khinh bỉ: “Tiếng phổ thông của con càng ngày càng chuẩn rồi nhỉ, giống hệt cái ông già nhà con.”
“Vừa mới nói con không đứng đắn mà giờ mẹ lại đi chê bai ông ấy rồi.”
Mẹ anh không để ý những chuyện đó, bà chỉ hỏi những điều quan trọng: “Nghe nói nhà của giám đốc Vương ở dưới lầu có một cô bé mới chuyển đến? Không phải là cháu gái cưng của ông ấy chứ?”
Nghe giọng điệu nghiêm túc của Diêu Mộng, Thẩm Tông Lương đoán là có người đã mách trước. Anh xoay xoay chiếc ly trên tay, đón ánh sáng nhìn ngắm nhìn một lúc. Nhà họ Thẩm từng có không ít những món đồ quý giá như vậy, nhưng trong một trận phong ba bão táp, thứ thì bị đập nát, thứ thì vỡ vụn, đến nay đã chẳng còn lại bao nhiêu.
Giọng điệu Thẩm Tông Lương bình tĩnh: “Không bằng mẹ cứ hỏi thẳng, cô nhóc sống dưới lầu nhà con, có phải tên là Chung Thả Huệ không?”
Theo thói quen nói chuyện của anh, càng tức giận thì giọng điệu anh càng trở nên bình tĩnh lạ thường.
Tính cách của Diêu Mộng thì trái ngược hoàn toàn với anh, còn chưa nghe con trai nói hết câu là bà đã vội vàng lắc đầu: “Mẹ không quan tâm con bé đó tên gì, mẹ chỉ muốn biết người này có an phận hay không thôi.”
Thẩm Tông Lương khinh thường nhếch mép: “Người ta có an phận hay không, là chuyện đến lượt chúng ta đánh giá sao? Đừng có tự đặt mình cao quá.”
Nói như vậy, ý nghĩa lẫn đạo lý đều không sai chút nào, nhưng quan trọng hơn là anh thực sự không thể bình luận gì về Chung Thả Huệ cả.
Thẩm Tông Lương chỉ biết, cô dịu dàng, hoạt bát, rất biết nói những lời khéo léo, có chính kiến và cầu tiến. Có đôi khi cô rất thông minh, đôi khi lại cố chấp, khi sợ sấm sét thì lại non nớt như một đứa trẻ.
Khó hiểu nhất là trong biết bao nhiêu cô gái vây quanh anh, chỉ có cô là khiến anh hài lòng nhất.
Tóm lại, anh nhìn đâu đâu cũng thấy toà điểm tốt của cô. Ngay cả khi có một vài khuyết điểm, thì cũng sẽ bị lòng riêng của anh bóp méo thành ưu điểm.
Đã mang tính chủ quan mạnh đến mức này rồi, còn làm sao có thể nhìn nhận một cách khách quan được nữa, thật sự rất để khó mà khách quan nổi.
Diêu Mộng nghiến chặt răng, chất vấn anh: “Tốt, rất tốt! Xem ra mẹ không hỏi được gì từ con rồi, cũng không quản được chuyện của con nữa!”
Thẩm Tông Lương tựa lưng vào ghế, sắc mặt không lộ cảm xúc: “Chuyện của con dĩ nhiên mẹ có thể quản, nhưng mẹ cứ mở miệng ra là gán tội cho một cô gái nhỏ như thế, dù là trong nhà thì con thấy cũng không mấy thỏa đáng.”
Diêu Mộng nhìn người con trai ôn văn nhã nhặn trước mắt, nhất thời không nói nên lời.
Anh đã trưởng thành rồi, so với trước khi sang Mỹ thì cá tính càng cứng rắn hơn, cũng từng trải và lão luyện hơn.
Không những không nghe lời mà còn đừng hòng moi được từ anh bất kỳ lời nào, thậm chí còn bày ra dáng vẻ mà dạy dỗ ngược lại mẹ mình.
Bà không còn đường nào khác, lại đem chiêu cũ ra dùng: “Bây giờ ba con đã đi rồi, mẹ chỉ còn mỗi con là chỗ dựa. Nếu con không nghe lời mẹ thì mẹ chỉ đành đi tìm ba con thôi.”
Lại là lời nói khiến người ta nản lòng, cô Diêu mấy năm nay chỉ lớn tuổi hơn chứ mánh khoé thì chẳng hề tiến bộ chút nào.
Diêu Mộng không biết, những lời này có thể khống chế chồng bà nhưng chưa chắc đã dọa được đứa con trai này của bà.
Thẩm Tông Lương nghe thấy giọng điệu cũ kỹ này thì nhắm mắt lại: “Nếu mẹ tự hại bản thân, đến lúc thật sự xuống dưới đó, chưa chắc ba đã vui khi gặp mẹ đâu, ông ngoại lại càng vừa trách móc vừa đau lòng. Những lời như vậy con cũng không muốn nghe, sau này đừng nói nữa.”
Đúng lúc này dì Vương đến để châm thêm trà mới, Diêu Mộng chỉ vào anh nói: “Chị nghe xem, nghe xem nó nói chuyện với mẹ nó vậy đó. Tôi thấy nó nói chuyện với chị còn tử tế hơn với tôi nữa kìa.”
Dì Vương cầm lấy cái ly của bà: “Phu nhân bớt giận, hai mẹ con khó khăn lắm mới gặp được nhau, đừng vì chuyện nhỏ mà không vui.”
“Mẹ xem!” Thẩm Tông Lương lập tức đồng tình: “Ngay cả dì Vương cũng biết phân biệt nặng nhẹ.”
Diêu Mộng thật sự tức không chịu nổi, véo một cái vào cánh tay anh: “Con muốn làm mẹ tức chết à?”
Thẩm Tông Lương xuýt xoa lên một tiếng: “Nếu mẹ cứ làm vậy thì sau này con không dám về nhà nữa đâu.”
“Đi đâu tùy con, mẹ không quản con nữa.” Diêu Mộng nghiêm túc dặn dò anh: “Mẹ chỉ nói cho con biết, mẹ rất thích con gái nhà họ Ngụy, con phải đối xử tốt với người ta, nghe rõ chưa?”
Anh cười quả quyết: “Con thấy không cần thiết phải tiếp xúc với cô ấy, cũng tuyệt đối không thể hợp nhau được.”
“Thời Vũ thích con như vậy, sau khi ba con mất thì con bé đến thăm mẹ còn thường xuyên hơn con! Hơn nữa, địa vị của nhà họ Ngụy vững chắc bao năm nay, gia thế rất tốt, tuổi tác và dung mạo cũng xứng đôi với con nữa!”
Diêu Mộng nói xong, một hơi uống cạn nửa chén trà.
Thẩm Tông Lương tay cầm một điếu thuốc còn dở: “Con thấy hai năm nay chú Nguỵ hơi tham công tiếc việc, đường đi cũng chọn toàn đường hiểm, chuyện có còn tốt đẹp hay không cũng chưa nói trước được, ai biết được ngày nào đó sẽ vấp ngã.”
“Rồi rồi rồi, mẹ già rồi, nói gì cũng sai” Diêu Mộng tức đến mức nhảy dựng lên, bà đưa tay chỉ ra ngoài: “Con cút ra ngoài cho mẹ!”
Anh chậm rãi đứng dậy: “Hôm nay mẹ nghe nhiều chuyện quá, gan hỏa vượng, cũng dễ nổi giận, vẫn nên ở nhà tĩnh dưỡng thêm thì hơn. Đợi hôm nào con rảnh, con sẽ lại đến thăm mẹ.”
Dì Vương thở dài, lại vì chuyện hôn sự của anh mà náo loạn thành ra thế này, lần nào cũng vậy.
Bên này cơm tối còn chưa kịp gọi dọn lên thì trong phòng khách đã vang lên tiếng cãi vã lớn.
Phu nhân cũng không nhớ lâu, trước đây cậu hai đã nhấn mạnh đi nhấn mạnh lại rằng đừng quản thúc mấy chuyện này của cậu ấy, có người phù hợp thì tự cậu hai sẽ cân nhắc.
Ngay cả lúc ông chủ còn sống thì cũng sẽ không nói chuyện này với cậu hai bao giờ, hai cha con xưa nay chỉ bàn đến chuyện người và chuyện đời thôi.
Ai cũng biết, cậu hai nhà họ Thẩm tuyệt đối không bao giờ chịu bị người ta sai khiến. Nhất là từ khi anh trở về sau bao năm làm việc ở nước ngoài, tính tình ngày càng thêm cố chấp.
Đã lâu không gặp, vừa ngồi xuống đã vội vàng bàn chuyện kết hôn, thời điểm không đúng, cách nói càng không đúng hơn. Cho dù là mẹ con ruột thì khi nói chuyện cũng cần nhẹ nhàng uyển chuyển, vậy mà phu nhân lại cố tình không hiểu.
Dì Vương tiễn Thẩm Tông Lương ra ngoài, khuyên nhủ: “Con đó, sao lại cãi lời phu nhân như vậy, con muốn chọc cho bà ấy tức chết à?”
Thẩm Tông Lương rít một hơi thuốc, gạt tàn thuốc lên chậu cây cảnh trước cửa: “Hôm nay ai đã đến vậy ạ?”
“Ngoài anh con thì còn có Đường Nhân và cô Dương nữa thôi, ngoài ra không có ai cả.”
Anh gật đầu rồi im lặng bước xuống bậc thang.
Dì Vương không yên tâm, dặn với theo từ phía sau: “Con đừng trách con gái nhà người ta đó.”
Thẩm Tông Lương vẫy tay ra sau lưng, tỏ ý sẽ không làm vậy. Anh còn chưa đến mức đi chấp nhặt với một đứa nhỏ.
Dì Vương lại nói: “Về nhà nhớ thắp cho ba con một nén hương, biết chưa?”
Thẩm Tông Lương quay lưng lại, giơ điếu thuốc kẹp trên tay lên: “Đã thắp rồi ạ.”
Bóng trúc trong sân lờ mờ, anh sải bước dập tắt điếu thuốc rồi bước ra ngoài.
Tài xế đang đợi ở cửa, không ngờ Tổng giám đốc Thẩm lại ra sớm như vậy, vội vàng vứt điếu thuốc trên tay. Thẩm Tông Lương cười, móc trong túi ra một bao thuốc: “Cầm lấy đi lão Hứa, lần sau có thể hút hết, không sao đâu.”
Chú Hứa cung kính nhận lấy nói: “Cảm ơn Tổng giám đốc Thẩm, bây giờ đi đâu ạ?”
“Về đại viện đi.”
Xe chạy vào nội thành, sau khi đón một trận gió lạnh thì sắc mặt Thẩm Tông Lương mới dịu đi đôi chút.
Lúc này chú Hứa mới dám lên tiếng: “Còn tưởng sẽ ở lại nhà ăn tối, vậy mà ra nhanh như vậy.”
Thẩm Tông Lương không muốn nói nhiều: “Có chút việc.”
Đừng nói là ăn cơm, ngồi thêm một lát, nói thêm hai câu nữa thì chắc mẹ anh sẽ lật cái bàn lên mất. Vốn dĩ mẹ anh vẫn luôn như vậy, chỉ cần nói sai một hai câu, không vừa ý là cô Diêu liền sẽ tức giận.
Chuyện này không trách người ngoài được, đều là do bị ông chồng quyền cao chức trọng kia của bà chiều hư, đến tận bây giờ vẫn quen thói chỉ có bà là nhất.
Nghĩ mà xem, cường quyền như Thẩm Trung Thường mà còn phải nghe lời bà sai khiến thì thử hỏi bà có chịu nghe được lời của ai?
Lời cuối cùng của ba trước khi lâm chung, một câu bà cũng chẳng nghe lọt tai, quả là uổng phí công sức của ông ấy.
Thẩm Tông Lương rất lấy làm lạ, trước đây anh rất hòa nhã với cô Diêu mà nhỉ? Sao hôm nay chưa gì là lại cãi nhau rồi?
Truy ngược lại nguồn gốc, vẫn là do câu hỏi đầu tiên về việc Thả Huệ không yên phận, chính câu hỏi này đã châm ngòi lửa.
Vô cớ đặt điều về cô gái nhỏ, anh không nghe nổi những lời này nên trong lòng thấy không thoải mái.
Một trận không vui tối nay, tất cả đều từ đây mà ra.
Khi anh về đến nhà, bóng dáng mỏng manh của Thả Huệ vẫn đang ngồi bên bàn học bài. Đã lâu như vậy, đầu bút đặt ở đó mà không nhúc nhích, trông như đang bị cái gì đó làm khó.
Thẩm Tông Lương nhìn một lúc rồi trực tiếp đi lên lầu từ cửa Bắc. Anh cởi giày bước vào phòng bật đèn, nới lỏng cà vạt quanh cổ rồi giật phắt ra ném lên ghế sofa.
Trên bàn trà dài có một ly rượu mạnh, đá trong ly đã tan chảy, chất lỏng sắp tràn ra ngoài. Trong lòng anh thấy phiền muộn nên cầm lên uống hết nửa ly, lông mày lúc đó đã nhíu lại thành một cục. Chất lỏng lạnh buốt cay xè trượt qua cổ họng, khi chạm đến dạ dày thì lại có cảm giác bỏng rát.
Thẩm Tông Lương vứt ly xuống, quay đầu bước vào thư phòng.
Anh không thích bóng tối nên cứ đêm đến là sẽ luôn bật hết đèn lên, chiếu sáng căn phòng như ban ngày.
Anh mở máy tính, bên trong còn một email đến từ đối tác ở bên Đức chưa xử lý. Anh tập trung cao độ đọc xong rồi phản hồi lại kèm theo ý kiến thẩm định.
Bận đến nửa đêm, dạ dày bị rượu kích thích co thắt dữ dội, kéo theo cả bụng dưới cũng đau.
Lúc đầu cơn đau còn chưa rõ ràng lắm, Thẩm Tông Lương run rẩy châm một điếu thuốc, hút hai hơi rồi dập tắt. Nhưng không lâu sau, cơn đau bị đè nén đó lại quay trở lại, từng đợt quặn thắt.
Thẩm Tông Lương dùng nắm đấm chống vào bụng, loạng choạng bước ra ngoài, đi đến bàn dài cạnh cửa sổ tìm hộp thuốc.
Anh bước loạng choạng trên sàn gỗ đi đến bên cửa sổ, một bóng dáng mảnh khảnh lọt vào tầm mắt, là Chung Thả Huệ đang đứng trong sân.
Cô đang đứng đối diện với anh, đang dựa vào hàng rào trúc để nói chuyện với Trang Tân Hoa. Cậu ta mặc một chiếc áo khoác gió, hai hàng cúc bên dưới cổ áo tây trang bị gió đêm thổi hơi phồng lên.
Trang Tân Hoa không có nhiều kinh nghiệm, ăn mặc như vậy không thấy đứng đắn mà ngược lại còn toát lên một dáng vẻ khá phong lưu.
Khoảng cách khá xa, Thẩm Tông Lương lại không khỏe nên anh không nghe rõ được nội dung cuộc nói chuyện, nhưng nhìn hai bóng người dưới ánh trăng trông rất xứng đôi, cả hai đều trẻ trung tươi tắn.
Thả Huệ quấn khăn choàng, mím môi nhìn Trang Tân Hoa ghé sát lại nói chuyện, toát lên vẻ dịu dàng ngoan ngoãn.
Đột nhiên, bụng anh đang quặn đau bỗng nhiên đau dữ dội hơn.
Thẩm Tông Lương bóc một viên thuốc giảm đau, đặt vào lòng bàn tay rồi mới nhớ ra phải lấy nước. Nhưng ngay khoảnh khắc Thẩm Tông Lương quay người, anh loạng choạng vấp phải chân bàn rồi ngã xuống.
Cảnh tượng kỳ lạ này đã bị Thả Huệ tận mắt nhìn thấy, vào khoảnh khắc đó cô đột nhiên ngẩng đầu lên.
Mặt Thả Huệ biến sắc, cô vội vàng nói với Trang Tân Hoa: “Cậu về trước đi, lát nữa tôi tìm cậu sau.”
Nói rồi cô chạy vội lên lầu.
Trang Tân Hoa ở phía sau gọi với theo: “Không phải, đang còn nói chuyện dở mà cậu chạy đi đâu vậy? Lát nữa là khi nào?”
Đáp lại Trang Tân Hoa chỉ có tiếng bước chân chạy dồn dập trên hành lang, anh ta tức giận đá vào lốp xe một cái.
Vốn cả hai đang nói chuyện rất vui, Thả Huệ còn nói cô có thể cân nhắc về việc Quốc khánh đi A Na Á chơi.
Không hiểu nổi, thấy cái gì mà vội vã đến vậy. Tiếp đó, điện thoại trong xe reo lên, Trang Tân Hoa lên xe nghe máy, không nhìn người gọi là ai nhưng vừa mở miệng thì đã gắt: “Có gì thì nói mau!”
Nguỵ Tấn Phong ở đầu dây bên kia thúc giục: “Qua đây nhanh lên, tôi đã chuẩn bị rượu rồi mà cậu còn đang ở đâu?”
“Đến đây, đến đây! Giục cái gì mà giục.”
Trang Tân Hoa không cam tâm, lại liếc nhìn lên lầu một cái rồi mới tức giận lái xe rời đi.
Dù tức giận nhưng anh ta thực sự không dám trêu chọc Thẩm Tông Lương, càng không dám đi lên tìm hiểu ngọn ngành mặc dù trong lòng nghi ngờ người kia đang giở trò.
_
Thấy anh như vậy, không hiểu sao Thả Huệ lại hoảng loạn như vậy. Khi cúi người nhập mật mã, tay cô cứ run rẩy, nhập mấy lần đều không nhập thành công.
Không biết là do tuổi trẻ chưa từng trải sự đời, hay là do cô quá để tâm, nhưng trong hoàn cảnh đó, cô cũng không có tâm trí để làm rõ những điều này.
Khi cô vào nhà thì Thẩm Tông Lương đã vịn vào bàn trà đứng dậy.
Dưới ánh đèn trắng chói chang, một lọn tóc đen ướt sũng của anh rủ xuống, trên thái dương ẩn hiện những đường gân xanh. Thả Huệ vô thức tiến lên đỡ anh: “Vừa rồi sao anh lại ngã, không cẩn thận gì cả.”
“Không để ý cái bàn ở đó.” Thẩm Tông Lương cười nhạt.
Thấy trên trán anh lấm tấm mồ hôi lạnh, bước chân cũng không còn khỏe khoắn như ngày thường, Thả Huệ lại hỏi: “Bị bệnh rồi phải không?”
“Đau dạ dày, bệnh cũ thôi.” Thẩm Tông Lương thở phào nói: “Không biết có bị sốt không.”
Anh không phải là người yếu đuối, chưa bao giờ chịu than vãn bệnh tất, cứ như vậy nên người ta nghĩ rằng anh là mình đồng da sắt.
Lời vừa thốt ra, Thẩm Tông Lương cũng thấy có chút xấu hổ.
Trong lúc gấp gáp, Thả Huệ đặt tay lên trán anh để kiểm tra.
Khoảnh khắc Thẩm Tông Lương ngẩng mắt nhìn cô, ánh đèn trắng trên đầu phản chiếu trong đáy mắt anh, gợn lên như có một dòng suối trong veo đang cuộn chảy.
Thả Huệ không nhận ra giọng nói cô nhẹ đi như trút được gánh nặng: “May quá, không sốt.”
Cô đỡ anh lên ghế sofa nằm: “Anh nghỉ ngơi đi, nhà có thuốc không?”
“Có, nhưng bị ngã nên làm rơi mất rồi.” Thẩm Tông Lương chỉ vào bàn: “Bên kia, trong hộp thuốc vẫn còn.”
“Vậy anh đợi một chút.”
Thả Huệ cẩn thận, trước tiên đi một vòng qua phòng ăn, ở đây ngay cả nước nóng cũng không có. Cô thò đầu ra từ cửa kính trượt: “Anh nghỉ thêm chút nữa đi, tôi đi đun nước rồi quay lại ngay.”
Thẩm Tông Lương nằm thẳng, một tay đặt trên bụng: “Ừ.”
Cô đi từ bếp ra, lại đi qua đóng cửa sổ: “Gió lạnh thế này, không bị cảm mới là lạ.”
Anh nói: “Quên đóng, cứ ở trong thư phòng không ra ngoài.”
Thả Huệ càu nhàu, kéo chăn đắp cho anh: “Chắc chắn là anh chưa ăn tối chứ gì, nói không chừng còn uống rượu nữa.”
Khi cô cúi người xuống, đuôi tóc lướt qua chóp mũi anh ngứa ngáy. Thẩm Tông Lương ngửi thấy một làn hương thanh mát, trong trẻo, tựa như hương lá chuối sau cơn mưa.
Thẩm Tông Lương nhắm mắt lại, cười yếu ớt: “Hay thật, đều bị em nói trúng hết rồi.”
Thả Huệ liếc anh một cái: “Anh còn cười được nữa! Cái dạ dày của anh đúng là xui xẻo, bị hành hạ đến mức này…”
Khuôn mặt nhỏ nhắn như lòng bàn tay của cô có vô số biểu cảm sống động và xinh đẹp, dưới ánh đèn càng thêm vẻ ngây thơ đáng yêu đến chết người.
Khoảnh khắc đó, Thẩm Tông Lương đột nhiên rất muốn đưa tay véo má cô.
Cảm xúc kìm nén gần như dồn hết lên đầu ngón tay, nhưng anh đã quá quen với sự tự khắc chế này, yết hầu anh khẽ động, gân xanh trên mu bàn tay giật giật hai cái, cuối cùng vẫn không động đậy.
Thả Huệ ngồi một lát thì đứng dậy đi vào bếp tìm ly để rót nước sôi, sau đó cô vặn nắp một chai nước khoáng, pha cho nước âm ấm rồi mới bưng ra.
“Thẩm Tông Lương, uống thuốc đi.” Cô nhẹ giọng gọi anh.
Thẩm Tông Lương chống sô pha ngồi dậy, nhận lấy thuốc trong tay cô rồi uống cùng nước ấm. Thả Huệ hơi lo lắng: “Thuốc này có tác dụng không? Có cần đi bệnh viện không?”
Anh vẫy tay: “Triệu chứng thế này thì chưa cần, chưa chết được.”
“Trộm vía.” Thả Huệ nhịn không được mắng anh: “Bị bệnh không được nói bậy.”
Thẩm Tông Lương nghe thì thấy buồn cười, yếu ớt nói: “Tuổi còn nhỏ mà sao em mê tín vậy?”
Giọng cô mềm mại nhưng vẫn cố chấp không chịu bỏ qua, cô yêu cầu anh: “Cái đó không quan trọng, anh mau nói ba lần đi, cho hết xui xẻo.”
Từ trước đến nay không kiêng kỵ gì, quỷ thần gì cũng đều không sợ, Tổng giám đốc Thẩm bệnh tật ốm yếu nằm đó, anh miễn cưỡng nhếch mép.
“Ừ, tôi nói.” Một lúc sau, anh mới nhỏ giọng, nói một cách khó nhọc: “Trộm vía, trộm vía, trộm vía.”
Vì đau nên giữa các chữ phải dừng lại rất lâu.
Thả Huệ nhìn bộ dạng của anh thì lại hối hận không thôi: “Thôi thôi, anh nghỉ ngơi đi.”
“Ô, không phải em bắt tôi nói sao?”
Sau khi nghỉ ngơi một lát, Thẩm Tông Lương mới có tinh thần nói một câu trọn vẹn.
Cô quỳ trên thảm, vừa xoa bụng anh vừa nói: “Ừ, là tại tôi. Thẩm Tông Lương, anh đừng nói nữa.”
Dường như Thả Huệ bị dọa sợ, sắc mặt cô tái nhợt còn khó coi hơn anh, mọi sợ hãi đều hiện rõ trên mặt.
Mong manh như thể ngay giây tiếp theo cô sẽ bật khóc.
Cân nhắc kỹ, Thẩm Tông Lương chỉ xoa xoa mu bàn tay cô: “Tôi không sao, chỉ là bệnh vặt thôi.”
Anh còn có thể làm gì nữa đây? Đối với một cô gái kém anh mười tuổi, làm gì cũng giống như anh đang dụ dỗ người ta.
Giây tiếp theo, cô nắm lấy tay anh.
Một cô gái có trái tim trong sáng, thẳng thắn và dũng cảm hơn một kẻ từng trải như anh.
Thả Huệ nói khẽ: “Tôi ở đây với anh, nếu có bất kỳ khó chịu nào thì phải nói cho tôi biết, chúng ta sẽ đi bệnh viện.”
Bàn tay cô rất mềm, nhỏ nhỏ xinh xinh nằm gọn trong lòng bàn tay anh, mềm mịn trơn trượt như cánh hoa.
Thẩm Tông Lương nhìn cô bằng ánh mắt sâu thẳm như làn sương mù không tan trong núi rừng, anh do dự gật đầu: “Được.”
Sau khi nhận được sự đồng ý của anh, Thả Huệ bày ra dáng vẻ chăm sóc, mang đến một chiếc ghế đẩu nhỏ. Cô cứ ngồi đó, vừa canh chừng anh vừa chống cằm trò chuyện với anh.
Thả Huệ hỏi: “Sao anh lại bị bệnh này? Là lúc học ở Stanford ư?”
Khi cô nói chuyện, hàng mi rung động dưới ánh đèn pha lê, tựa như cánh bướm đang vỗ.
Chiếc ghế sofa dưới người có phải quá mềm rồi không?
Thẩm Tông Lương chìm sâu vào đó, như đang nằm trên lòng sông phủ đầy bùn, trái tim anh chao đảo, không thể nào neo đậu vững vàng.
Anh mỉm cười: “Là lúc mới vào chi nhánh Đông Viễn ở New York, công việc quá bận rộn.”


Gửi bình luận