Như bị trúng tà, như bị thôi miên.
Gió đêm thổi tóc Thả Huệ bay bay khiến cô không thể mở mắt ra được. Cô muốn tự mình gỡ ra nhưng càng làm càng rối. Thẩm Tông Lương dừng bước, đưa tay gỡ tóc cho cô: “Mới đi được có mấy bước thôi mà?”
Thả Huệ phản đối: “Anh không thể chỉ nhìn một đoạn đường này thôi, phải có tầm nhìn toàn cảnh một chút.”
Ý cô là cả ngày hôm nay cô đã đi bộ, mệt muốn chết rồi.
Thẩm Tông Lương vén tóc cô ra sau tai: “Tầm nhìn toàn cảnh là gì?”
Cô buột miệng nói: “Tầm nhìn toàn cảnh ấy mà, là phải nhìn nhận vấn đề một cách hệ thống và toàn diện.”
Thả Huệ nhìn gương mặt lạnh lùng của anh, lanh lợi đáp lời. Cô hoàn toàn không nghĩ ra, dưới vẻ mặt đó Thẩm Tông Lương đang nghĩ gì.
Trong khoảnh khắc này, ánh mắt anh hoàn toàn dừng lại trên đôi môi đang ửng hồng vì men rượu của cô, nhìn hai cánh môi cô gái nhỏ như những trái anh đào chín mọng đang mời gọi anh.
Cảm giác lúc nãy ở sảnh khách sạn thật tuyệt, tuyệt đến mức khiến anh muốn thử lại một lần nữa.
Thẩm Tông Lương nghe cô nói chuyện ra vẻ người lớn thì từ từ mỉm cười. Tay anh vuốt ve môi cô, sự phập phồng trên ngực đã rất rõ ràng.
Gần như là cùng lúc Thả Huệ vừa phản ứng lại, Thẩm Tông Lương nuốt nước bọt một cái rồi giữ chặt mặt cô hôn xuống.
Lần này động tác của anh rất nhẹ, mài mòn môi cô với tất cả sự dịu dàng mà anh có, khác với sự vội vàng lúc nãy. Anh càng như vậy, càng khiến cho Thả Huệ mất đi quyền tự chủ một cách triệt để.
Hơi thở của cô bị anh nuốt trọn.
Nụ hôn của Thẩm Tông Lương như màn đêm buông xuống, bao trùm khắp nơi. Tứ chi Thả Huệ lại không thể kìm được mà khẽ run lên. Cô không đứng vững nổi nữa, cơ thể mềm nhũn dựa dẫm vào anh một cách yếu ớt.
Đôi tay to lớn ôm lấy eo Thả Huệ siết chặt lại, anh ước gì mình có thể khảm cô vào lòng. Bộ xương mỏng manh của Thả Huệ suýt chút nữa đã gãy trong tay anh.
Môi lưỡi của cô bị hôn đến ướt sũng, Thẩm Tông Lương vuốt ve eo cô, môi lưỡi hung hăng tấn công vào sâu bên trong một lần nữa. Cô gái nhỏ phát ra tiếng thở dốc khe khẽ, hòa lẫn vào tiếng sóng biển cuộn trào.
Đối với Thẩm Tông Lương đang chìm đắm trong đó mà nói, đây rõ ràng là một liều thuốc kích thích chết người.
“Còn đứng vững được không em?”
Thẩm Tông Lương cảm thấy khó chịu vô cùng, yết hầu của anh liên tục cuộn xuống vài lần, giọng nói anh trầm khàn. Thả Huệ tựa vào ngực anh, ho lên từng đợt, khuôn mặt nhỏ đỏ bừng.
Cô gật đầu, nhưng suy nghĩ một chút rồi quyết định không cố gắng nữa nên lại lắc đầu.
Thẩm Tông Lương bế ngang cô lên, nhẹ nhàng hôn lên môi cô một cái: “Anh đưa em về.”
“Dạ.”
Đột nhiên bị nhấc lên không trung, Thả Huệ vòng tay ôm chặt lấy cổ anh. Thẩm Tông Lương cảm nhận được sự căng thẳng của cô: “Yên tâm, anh sẽ không làm em ngã đâu.”
Cô ngẩng mặt lên khỏi vòng tay anh ta: “Ồ, chú út làm mấy chuyện này thuần thục quá.”
So với giọng điệu ghen tuông lúc nãy của anh, cũng chẳng khá hơn là bao.
Thẩm Tông Lương cúi đầu bước đi: “Cái này cũng giống như tập tạ thôi, chủ yếu dựa vào sức mạnh cánh tay.”
Thảo nào cánh tay anh rắn chắc như vậy, một bên vai gần như rộng gấp đôi cô, Thả Huệ thầm nghĩ.
Cô nằm trong vòng tay anh, anh chỉ cần dùng một cánh tay là có thể bế hết cả người cô lên. Thả Huệ đột nhiên nghĩ đến những lời mà Ấu Viên nói về Dương Vũ Mông.
Cô Dương thường nhìn bóng lưng Thẩm Tông Lương ngẩn ngơ, nói những lời không đứng đắn.Ví dụ cô ấy nói, không dám tưởng tượng khi ngồi trên đôi tay này của Thẩm Tông Lương thì sẽ có cảm giác nóng bỏng đến mức nào.
Trước đây cô thấy Dương Vũ Mông nói vậy là quá lố, bộ lọc mà Dương Vũ Mông dành cho Tổng giám đốc Thẩm quá đẹp đẽ. Đến khi bản thân tự trải nghiệm thì Thả Huệ mới thấy mấy lời đó chẳng hề sai chút nào.
Khi trở về, Thả Huệ bị anh đặt lên chiếc tủ ở huyền quan. Dưới ánh đèn, chiếc tủ gỗ óc chó đen dựa vào tường, tấm lưng mảnh mai của cô cũng bị ép vào đó.
Thẩm Tông Lương chống tay lên tủ, nhìn gò má vẫn còn chút ửng hồng còn vương lại của Thả Huệ một cách say mê, Thả Huệ bị nhìn đến mức không chịu nổi: “Anh cứ nhìn em làm gì?”
“Nhìn xem em rốt cuộc từ đâu tới?” giọng Thẩm Tông Lương có chút khàn khàn: “Rốt cuộc ai đã phái em đến để thử thách anh vậy?”
Cô chỉ chỉ lên trên: “Vậy thì anh phải cẩn thận đấy, em thật sự đến đây làm nhiệm vụ đó.”
“Vậy thì anh cũng cam chịu.”
Tả Huệ mỉm cười, ghé sát vào tai anh: “Dù là cái bẫy, anh cũng cam tâm lao vào sao?”
Hơi thở của anh phả vào môi cô: “Bất kể là gì thì anh cũng sẽ lao vào.”
Khoảnh khắc ấy, trái tim Thả Huệ như chiếc chuông cổ bị giáng mạnh một tiếng, âm thanh vang vọng khắp cả trăm dặm.
Lần đầu tiên trong đời, cô chủ động trao anh một nụ hôn. Một nụ hôn còn non nớt, ngập ngừng do dự, đầy ý vị dâng hiến.
Tựa những chiếc lá vàng úa rung rinh trên cành, khẽ lay động trong hoàng hôn.
Anh nâng cằm cô lên, mạnh mẽ ngậm lấy đôi môi cô. “Được không em?”
Giọng Thả Huệ nghe thật ẩm ướt, như bị dính bết lại, cô mơ hồ gật đầu: “Đừng… lâu quá.”
Đáp lại cô là một loạt nụ hôn vô cùng gấp gáp, tiến thẳng vào trong, khuấy động khoang miệng nhỏ bé, thơm tho ngọt ngào của cô.
Thẩm Tông Lương nhận ra, cơ thể Thả Huệ rất nhạy cảm, chỉ cần chạm nhẹ một chút cũng có thể khiến cô run rẩy.
Với điều kiện bẩm sinh chẳng thể nói là tốt hay xấu này, lại khiến anh rơi vào thế vô cùng bị động. Anh gần như không thể kiềm chế những suy nghĩ điên cuồng và bốc đồng đang trỗi dậy trong lòng.
Lần này thời gian kéo dài hơn nhiều, sức lực cũng vượt xa tổng cộng hai lần trước khiến cho Thả Huệ dần dần khó thở. Đầu óc cô quay cuồng, khóe mắt rơm rớm nước mắt, cô nhẹ nhàng cắn vào lưỡi anh, nhắc anh dừng lại.
Thẩm Tông Lương đỡ lấy gáy cô, hơi thở hai người quấn quýt không rời: “Sao vậy?”
Hơi thở Thả Huệ gấp gáp dữ dội, hai chân cô mềm nhũn. Cô không dám nhảy xuống vì sợ bị ngã nên chỉ có thể cầu xin anh giúp đỡ.
Thả Huệ vịn vai anh, nhỏ giọng nói không sao, nhờ anh đỡ cô xuống. Thẩm Tông Lương không ngờ, chỉ hôn cô thêm một lát mà lại thành ra thế này.
Anh ôm cô đặt lên sofa rồi quay người đi lấy nước.
Cô gái nhỏ trông không được khỏe khoắn cho lắm, sắc mặt tái nhợt, tứ chi mảnh khảnh mềm mại như bông. Thả Huệ ngã vật ra, thở gấp như vừa chạy xong năm nghìn mét, đôi mắt khép hờ lại.
Anh rót một ly nước, dùng thìa múc một chút để nếm thử xem nhiệt độ đã vừa phải chưa.
Thẩm Tông Lương bỗng cảm thấy mình hơi… nữ tính quá mức.
Sự buông thả về mặt cảm xúc này là thứ chưa từng xuất hiện trong suốt ba mươi năm qua, anh cứ như bị trúng tà, như bị thôi miên.
Anh cầm ly nước, sải bước về phía phòng khách, ngồi xuống mép sofa. Thẩm Tông Lương khẽ hỏi: “Em ngồi dậy được không? Anh đút cho em nhé?”
“Dạ.”
Anh đỡ Thả Huệ từ từ ngồi dậy, cô rũ mắt uống nước, dòng chất lỏng ấm áp từ từ chảy xuống cổ họng khiến cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Nhưng Thẩm Tông Lương nhìn khuôn mặt trắng bệch của cô, vẫn không yên tâm: “Hay là gọi bác sĩ đến khám nhé, được không?”
Thả Huệ lắc đầu: “Em không muốn, nghỉ ngơi một lát là được rồi.”
Hơn nữa gọi bác sĩ đến thì nói gì đây? Người ta hỏi sao lại thành ra thế này thì phải nói làm sao?
À thì…là vì hôn nhau quá lâu? Chỉ nghĩ đến đó thôi là cả người cô đã muốn co rúm lại rồi.
“Em luôn như vậy sao?”
Thẩm Tông Lương không biết diễn tả thế nào đành phải dùng tay làm động tác diễn tả: “Là không thể quá mãnh liệt…”
Thả Huệ nắm lấy tay anh, bổ sung nói: “Anh đang nói đến chuyện hôn nhau sao?”
“À, ừ…chính là cái đó.”
Thẩm Tông Lương vốn quen với sự nghiêm túc, việc thì làm được nhưng lại chẳng thể nói ra. Không những không nói ra được mà sau khi nghe xong thì khuôn mặt già nua của anh cũng hơi ửng đỏ.
Thả Huệ thì lại vô cùng thản nhiên: “Em cũng không rõ, dù sao thì trước đây cũng chưa từng hôn ai.”
“Chạy bộ thì sao? Lúc học thể dục ấy? Không có sao?” Thẩm Tông Lương hỏi.
Cô nhìn trần nhà, nhỏ giọng nói: “Thỉnh thoảng em sẽ cảm thấy khó chịu nhưng mỗi lần như vậy thì em thường sẽ dừng lại.”
Cái giới hạn đó Thả Huệ luôn tự mình kiểm soát, nếu cơ thể báo hiệu không thoải mái thì cô sẽ dừng lại.
Nói thật, cô cũng không quá thích vận động nên thể lực cũng không đạt được trình độ cao. Nhảy múa đã coi như là hoạt động tiêu hao thể lực lớn nhất của cô nhưng may là tiết tấu của múa ba lê rất chậm rãi.
Nhưng Thẩm Tông Lương thì khác, anh vừa không có ý thức dừng lại, lực đạo cũng khiến người ta không chịu nổi.
Khi anh hung hăng hôn cô, Thả Huệ ngoài cảm thấy không thở nổi thì còn thấy có chút sợ hãi. Cô ngây thơ nghĩ, nếu ông chú này cứ hôn cô như vậy thì liệu cô có bị chú ấy nuốt chửng luôn không nhỉ?
Thẩm Tông Lương gật đầu, anh tự kiểm điểm mình: “Sau này anh nhất định sẽ chú ý, sẽ không hôn quá lâu nữa.”
“Như vậy đi, quá hai phút thì phạt tiền, mỗi lần một vạn.”
“Mười vạn đi.” Mặt Thẩm Tông Lương lạnh lùng, lời nói lại không đứng đắn: “Cái miệng anh hư lắm, phạt nhẹ quá thì anh không nhớ đâu.”
Thả Huệ cười cười: “Chẳng trách sao ba anh lại ra tay với anh nặng như vậy.”
“Cũng đúng, chẳng nhớ ông ấy đã đánh gãy bao nhiêu cái chổi lông gà rồi.”
Cô tò mò hỏi: “Mẹ anh cũng không ngăn lại sao? Thông thường trong nhà, ba mẹ đều chia nhau một vai hiền và một vai ác mà.”
Hồi nhỏ, mỗi lần Đổng Ngọc Thư muốn đánh cô, đều là Chung Thanh Nguyên liều mạng bảo vệ, không cho mẹ động vào cô dù chỉ là một chút. Kể cả cái lần cô vì quá vui nên đã xé rách một tập sách được xuất bản từ thời Tống.
Thẩm Tông Lương đặt cái ly xuống: “Không, ông ấy bên ngoài đứng trên vạn người quen rồi, về nhà vẫn vậy.”
Dù Diêu Mộng không vui thì cũng không dám thể hiện trước đám nhân viên đang làm việc trong nhà. Mỗi lần Thẩm Trung Thường bắt đầu động tay với anh là thư ký, vệ sĩ bên cạnh anh đều nín thở.
Trái lại là anh cả Thẩm Nguyên Lương thì còn có thể khuyên can lúc ba anh đang giận, thậm chí là đứng chắn trước mặt anh.
Có lẽ trong mắt ba anh, anh cả mới là người giống ông nhất, từ nhỏ đã trầm ổn, vững vàng. Không giống anh, lúc nhỏ rõ ràng là một thằng nhóc tinh ranh, sau này lớn lên thì mới dần dần sửa đổi tính tình.
Thả Huệ nói: “Nhưng dường như anh cũng không sợ ba anh lắm, giận quá còn có thể nói lại vài câu.”
“Ai nói anh không sợ?” Thẩm Tông Lương gác một chân lên, cười hỏi cô: “Ai dám nói bừa vậy?”
“Là mấy ông bà trong đại viện nói ạ, họ nói lúc anh khoảng bảy tám tuổi rất nghịch ngợm, ngày nào cũng quậy phá.”
Thẩm Tông Lương khịt mũi: “Nếu không thì nhà anh đâu có mua chổi lông gà như mua sỉ vậy?”
Chỉ tính mớ chổi lông gà ba dùng để đánh lên người anh thì cũng không biết đã tốn biết bao nhiêu con gà.
Thả Huệ cười đến rung cả vai: “Anh không tránh sao? Cứ đứng yên cho ba anh đánh vậy à?”
Anh kéo chăn đắp cho cô: “Có đồ ngốc mới không tránh. Anh thấy ba sắp về thì liền trèo lên cây trốn, đợi đến nửa đêm ông ấy ngủ rồi mới ra ngoài. Ông ấy xách theo cặp tài liệu, đứng trong sân hỏi vệ sĩ, lão nhị đâu?”
Thả Huệ nghe đến say sưa: “Hỏi xong rồi, vậy thì cứ thế… bỏ qua ạ?”
Thẩm Tông Lương hồi tưởng lại: “Làm gì có chuyện bỏ qua dễ dàng vậy. Khi đó nhà anh cứ sáu giờ rưỡi sẽ ăn cơm, ăn xong ông ấy liền cho nhà bếp đổ hết thức ăn đi, không chừa lại một miếng nào cho anh. Đến nửa đêm anh mới lén lút về nhà, vừa đói vừa mệt, còn thầm nghĩ thà bị đánh còn hơn.”
Khi anh nói chuyện, Thả Huệ luôn nhìn anh với ánh mắt ngưỡng mộ, trong trẻo như một chú cừu non. Khuôn mặt Thẩm Tông Lương ẩn trong nửa sáng nửa tối của ánh đèn pha lê, đôi môi như đang mời gọi một nụ hôn.
Chú út trẻ trung, nhiệt huyết mà sao quyến rũ thế, Thả Huệ e dè nghĩ.
Và anh thật sự đã dùng đôi môi đó hôn cô đến mức nghẹt thở.
Thả Huệ nghỉ ngơi đủ rồi, cô ngồi dậy: “Không trách lần trước nhờ anh leo cây, anh lại leo nhanh vậy.”
“Đừng nhắc nữa, lần đó anh cũng hơi sợ, suýt nữa thì ngã.”
“Vậy tại sao anh không từ chối em đi?”
Thẩm Tông Lương đưa tay, đầu ngón tay xoa nhẹ lên má cô: “Không biết, có lẽ là vì thấy em quá khao khát nhành hoa đó.”
Lúc đó cô trông có vẻ không thích tiếp xúc với người khác, thà đeo tai nghe để nghe tiếng Anh còn hơn.
Còn anh thì luôn sợ lỡ mất điều gì đó quan trọng.
Tả Huệ dựa cằm lên: “Hóa ra chú út là Phật hiện thế, muốn gì được nấy nhỉ?”
Anh quay người lại, tựa trán mình lên trán cô: “Hai chữ ‘hiện thế’ nghe không hay lắm nhỉ? Giống như đang mắng anh vậy.”
“Anh đang báng bổ Phật đó, mau nói lại đi, nói là không dám nữa.”
Trong chuyện này Thẩm Tông Lương có nguyên tắc của mình, anh có lập trường rất kiên định: “Anh không tin những thứ ma quỷ này, thân phận anh cũng không cho phép.”
Thả Huệ bật cười: “Chỉ có anh là nghiêm túc thôi. Người khác ngoài mặt ai cũng nói là không tin nhưng sau lưng thì hăng hái lạy thần bái Phật hơn ai hết. Nói đâu xa, cứ nhìn ba của Nguỵ Tấn Phong đi, ông ấy hay đến chùa Đại Thành tìm trụ trì Viên Thông lắm, đã quyên góp không ít tiền hương khói đó.”
Anh ừ một tiếng, giọng điệu như dỗ dành trẻ con: “Tiểu Huệ lại biết chuyện này từ đâu?”
“Nghe Lôi Khiêm Minh nói ạ.” Thả Huệ vòng tay qua cổ anh nói.
Thẩm Tông Lương nhàn nhạt đáp: “Mấy chuyện này em nghe chơi là được rồi, đừng nói ra ngoài.”
Trước đây nhà họ Nguỵ hành sự cũng coi như cẩn thận, gần đây thì đúng là có hơi nóng vội cầu danh hám lợi, đây không phải là một điềm lành.
Cô gật đầu: “Dạ, em biết rồi, em muốn đi tắm.”
Thẩm Tông Lương hỏi: “Ừ, bể suối nước nóng đã chuẩn bị xong rồi, em có muốn đi ngâm không?”
Thả Huệ hơi muốn đi, tắm suối nước nóng có thể làm xương khớp giãn ra, thúc đẩy tuần hoàn máu, là cách tốt nhất để xua tan mệt mỏi.
Ánh mắt cô dịu dàng mềm mại, cô e dè hỏi: “Vậy…có phiền lắm không?”
Thẩm Tông Lương nói: “Đây không phải là vấn đề em cần suy nghĩ.”
“Vậy thì cái gì mới là thứ em cần suy nghĩ?” cô hỏi.
Anh nâng mặt cô lên: “Em không cần suy nghĩ gì cả, chỉ cần em vui là được.”
Giữa màn đêm tĩnh mịch, ánh trăng trắng ngần rọi vào từ cửa sổ phòng khách.
Nghe xong, đôi mắt hạnh của Thả Huệ cong lên, được Tổng giám đốc Thẩm cưng chiều như vậy là một chuyện quá dễ khiến người ta thấy lâng lâng.
Cô dụi mặt vào cổ anh: “Vậy thì em cứ vui đi.”
“Anh bế em.”
Đi được nửa đường, Thả Huệ mới nhớ ra: “Khoan đã, em không mang đồ bơi.”
Thẩm Tông Lương không dừng bước: “Anh đã chuẩn bị đồ mới rồi, đã giặt sạch rồi mới mang đến, còn có cả váy ngủ nữa.”
“Dạ.”
Ánh mắt trong veo của cô lướt qua anh rồi khẽ đáp lời.
Khi Thả Huệ ngẩng lên nhìn anh lần nữa, ánh trăng thấm vào đôi mắt Thẩm Tông Lương, dịu dàng ấm áp.


Gửi bình luận