“Có thể buông chân đang quấn trên eo anh ra trước được không?”
Câu cuối cùng này khiến Thả Huệ không nhịn được cười, cô mím môi đáp: “Ai dám làm lãnh đạo của ngài chứ? Thật là…”
Thẩm Tông Lương giả vờ tò mò: “Người tối qua tịch thu bật lửa của anh cũng không dám sao? Sao lại biến thành thế này rồi.”
“…”
khóe miệng Thả Huệ nhếch lên rất cao: “Vậy hôm nay anh có hút thuốc không?”
“Có hút, cái này không tránh được.” Thẩm Tông Lương thành thật thừa nhận: “Chú Trần xuống kiểm tra, ông ấy nổi tiếng là người nghiện thuốc lá nặng nên anh không thể không hút hai điếu.”
Đối với nghi thức xã giao nam giới gặp nhau mời thuốc, tuy cô không thích nhưng cô hiểu.
Thả Huệ kéo váy ngủ, chậm rãi nói ra nghi vấn trong lòng: “Anh vừa ăn khuya với bạn xong à?”
“Cô giáo Tiểu Chung giỏi quá ta.” Thẩm Tông Lương vừa cười vừa khen: “Nắm rõ hành tung của anh như lòng bàn tay.”
Trong lòng anh hiểu rõ, cuộc điện thoại này của cô bạn gái nhỏ nhà anh mang theo chút ý nghĩa nhận lỗi hoặc thăm dò tình hình. Nhưng rõ ràng chuyện đó thật sự cũng không tính là gì, nếu cố tình làm chuyện bé xé ra to thì trông anh sẽ rất nhỏ nhen. Vì vậy, Thẩm Tông Lương dù có khó chịu thế nào cũng sẽ không thể mở miệng.
Thả Huệ nói rõ ràng: “Là Trang Tề nói cho em biết, cô ấy còn nói đã cho anh xem ảnh rồi.”
“Ảnh?” Tổng giám đốc Thẩm ồ một tiếng, như đang nhớ lại một chuyện rất nhỏ: “Hình như là có xem, xinh xắn lắm.”
Móng tay thon dài của cô bám vào ga trải giường: “Chỉ là xinh thôi sao? Anh không có ý kiến nào khác à?”
Thẩm Tông Lương đứng dậy, rót một ly nước: “Còn cần ý kiến gì nữa sao?”
Cô rũ mắt xuống, giọng nói trầm thấp: “Ví dụ như nói khoảng cách giữa em và Trang Tân Hoa quá gần, vượt quá phạm vi giao tiếp bình thường giữa bạn bè.”
Giọng anh vẫn không nhanh không chậm: “Vậy bản thân Tiểu Huệ có thấy mình đã vượt quá giới hạn không?”
“Thực tế thì đương nhiên là không ạ.” Thả Huệ đột nhiên nâng cao giọng: “Nhưng bức ảnh đó rất dễ gây hiểu lầm.”
Cô có thể tưởng tượng ra được Trang Tề trong lúc không biết gì sẽ đánh giá bức ảnh đó như thế nào.
Thẩm Tông Lương gật đầu, anh đặt ly thủy tinh xuống: “Vậy là được rồi.”
Cô không hiểu: “Được rồi là sao ạ?”
“Chính là không còn cần phải bàn luận nữa.”
Thả Huệ im lặng một lúc: “Em sợ anh sẽ tức giận.”
“Dù là Trang Tân Hoa hay là bất kỳ ai khác sau này, chỉ cần đó là sự lựa chọn tự nguyện của em thì anh đều sẽ không tức giận. Nếu chỉ là hiểu lầm như bây giờ thì càng không cần phải tức giận, em nói xem có đúng không?”
Câu nói của Thẩm Tông Lương nghe như thể anh đang quan tâm cô, không giống phàm nhân mà rất giống Bồ Tát, nhưng sự quan tâm này của anh lại làm cho Thả Huệ cảm thấy cô bị anh lạnh nhạt, không được coi trọng.
Trong mắt Thả Huệ hiện lên hai dòng oán khí: “Tại sao? Nếu có một ngày em thật sự thích người khác thì anh cũng không tức giận sao?”
“Ít nhất thì ngoài mặt sẽ không.” Thẩm Tông Lương dừng lại một chút: “Trong lòng thì có lẽ cũng sẽ có một chút.”
Thả Huệ bĩu môi giận dỗi: “Trong lòng anh thì em làm sao biết được? Em chỉ nhìn được bề ngoài thôi mà.”
Anh đột nhiên bật cười: “Phận làm trưởng bối thì luôn phải giữ gìn thể diện, không được dồn ép quá mức.”
Thả Huệ cũng cười: “Thôi được rồi, sáng mai em còn bận nhiều việc, em phải đi ngủ đây.”
Tiếng cười này là bậc thang anh đưa cho cô, dù có cứng nhắc đến đâu thì cô cũng phải thuận theo mà bước xuống.
Thẩm Tông Lương dặn dò: “Ừ, chiều mai bác Phương sẽ đến đón em.”
Cô nhẹ nhàng nói tạm biệt rồi cúp điện thoại.
Bờ biển đêm tĩnh lặng, ánh trăng uốn lượn trong bóng cây rậm rạp, sự ồn ào ban ngày dần lắng xuống.
Thả Huệ ngồi trên giường, nhìn những con sóng nhấp nhô ngoài cửa sổ rất lâu, tâm sự trong lòng mãi vẫn chưa lắng xuống.
Trước đây Thả Huệ luôn cảm thấy, Thẩm Tông Lương trẻ tuổi tuấn tú, dù chênh lệch mười tuổi cũng không sao, chỉ là anh sẽ nghiêm khắc hơn người khác một chút thôi.
Đây là lần đầu tiên cô nhận ra, mười tuổi là một khoảng cách không nhỏ, ở giữa hai người là một vực sâu được tạo ra bởi kinh nghiệm sống. Cái vực này sẽ khiến những nghi vấn hay sự trêu chọc cô đưa ra đều rơi vào một dòng chảy ngầm.
Những chuyện cô để tâm, Thẩm Tông Lương sẽ cảm thấy chẳng đáng là gì, vì anh có một hệ thống nội tại quá vững chắc.
Thả Huệ đứng trước mặt anh, cho rằng mình sẽ có thể trụ được vài hiệp, nhưng bất kể cô dùng chiêu trò gì thì anh đều có thể hóa giải hết. Nội lực cô dùng ra trước mặt anh chẳng đủ để tạo ra được một gợn sóng nào.
Thậm chí Thẩm Tông Lương còn không cần ra chiêu, anh chỉ cần cười bao dung một cái, nói đừng làm khó một người lớn tuổi, vậy là xong chuyện.
Ngồi suy nghĩ một lúc, tâm trạng của Thả Huệ như đã được làn gió lọc qua, dần trở nên dịu lại.
Quyền thế của Thẩm Tông Lương cô không với tới được, tâm tư của Thẩm Tông Lương cô không đoán ra được, cảnh giới của Thẩm Tông Lương cô không lĩnh hội được.
Cô thật sự đã yêu một người mà bản thân cô hoàn toàn không chạm tới được một góc cạnh nào của anh cả.
Đây là kết luận Thả Huệ đưa ra sau khi cân nhắc đi cân nhắc lại nhiều lần.
Nhưng biết phải làm sao đây? Dù gì thì cô cũng đã yêu anh rồi.
Tình yêu như mũi tên trên dây cung bắn về phía vực sâu vô định, không bao giờ có thể quay đầu lại được nữa.
Thả Huệ chấp nhận số phận nằm xuống, cứ thế mơ màng ngủ thiếp đi.
Lịch trình ngày thứ hai chỉ đến trưa là kết thúc, so với hai ngày trước thì không mệt, nhưng vì đã liên tục chạy đôn chạy đáo nhiều ngày, cộng thêm đêm qua không ngủ ngon nên nhìn Thả Huệ có chút căng thẳng.
Khi ăn trưa, Bành Chân nhận thấy cô cứ ủ rũ nên hỏi: “Em không sao chứ?”
Thả Huệ ngẩng đầu lên: “Em không sao ạ, mấy ngày nay đi bộ nhiều quá nên chân hơi đau.”
“Đâu chỉ có mỗi chân đau, cổ họng cũng khàn rồi đúng không? Em cứ dịch liên tục vậy mà.”
Cô cười gật đầu: “Nhận tiền của người ta mà chị, phải làm việc cho tốt thôi.”
Bành Chân nói: “Chiều về nhà thì nghỉ ngơi cho tốt, cũng chỉ còn có vài ngày để nghỉ thôi.”
Thả Huệ vui vẻ đáp: “Mấy ngày còn lại em kiên quyết không ra khỏi nhà, có thể ngồi thì sẽ không đứng.”
Bành Chân bật cười: “Chỉ tiêu rèn luyện cả tuần này đều hoàn thành rồi đúng không?”
Cô cười cúi đầu chọc vào món tráng miệng: “Dạ, bắp chân đều săn chắc hết rồi.”
Nói là nửa ngày nhưng khi tiễn đoàn tham quan đi thì trời cũng đã sập tối. Thả Huệ vẫn về khách sạn, Ấu Viên hôm qua chơi đến gần sáng nên hôm nay dậy muộn, vẫn còn đang vội vàng rửa mặt.
Ấu Viên thấy Thả Huệ đi vào, trong miệng vẫn còn bọt kem đánh răng, Ấu Viên nói: “Đợi mình một chút là xong thôi, không lâu đâu.”
Thả Huệ đặt túi lên vali: “Không cần vội, mình cũng ngồi một lát đã.”
“Sao vậy?” Ấu Viên thấy sắc mặt cô tái nhợt: “Hôm nay lại mệt lắm à?”
Thả Huệ gật đầu: “Mình cảm thấy mỗi ngày trôi qua đều rất mệt mỏi, có cảm giác bận rộn nhưng lại không biết mình đang bận cái gì.”
Ấu Viên cầm bàn chải đánh răng cười cười: “Ai ở tuổi của bọn mình mà hiểu rõ được bản thân đang bận cái gì đâu chứ. Đều là sống tạm bợ cho qua ngày cả thôi, đến ba mươi tuổi mà ngộ ra được cái gì đó là tốt lắm rồi.”
Thả Huệ tựa vào ghế sofa, nhìn trời nhìn mây nói: “Vậy thì cứ chậm rãi đến ba mươi tuổi đi.”
“Hửm? Tại sao?”
Ấu Viên vứt khăn tắm đi tới, ném túi đồ dùng cá nhân vào vali rồi đóng mạnh lại. Một lúc lâu sau, Thả Huệ mới chậm rãi đáp bằng giọng rất khẽ: “Bởi vì đến lúc đó, mình sẽ không còn ở bên cạnh anh ấy nữa.”
Dưới bầu trời hoàng hôn nhá nhem, biểu cảm thất thần trên mặt Thả Huệ ngày hôm đó khắc sâu trong lòng Ấu Viên.
Tình yêu có sức mạnh lớn đến như vậy sao?
Thả Huệ xinh đẹp, chân thành và kiên cường, hiếm khi bị cảm xúc chi phối, thế mà sau khi gặp Thẩm Tông Lương thì cũng trở nên mong manh nhạy cảm như vậy.
Họ về đến nhà là hơn mười giờ đêm.
Bác Phương đưa Ấu Viên về trước, Vương Tự Chân đang choàng khăn choàng đứng đợi trước của nhà họ Phùng. Bà đón con gái xuống xe, Thả Huệ thò đầu ra nói: “Dạ con chào dì.”
Vương Tự Chân liếc nhìn người lái xe, trong lòng hiểu ra vài phần, nhưng trước mặt bà vẫn không hỏi gì, chỉ cười nói: “Mệt lắm rồi phải không Thả Huệ? Về nghỉ sớm đi con.”
Thả Huệ ghé đầu vào cửa sổ xe gật đầu: “Dạ, dì cũng nghỉ sớm đi ạ, tạm biệt dì.”
Thiếu đi Ấu Viên là bạn nói chuyện, trong xe bỗng yên tĩnh hơn hẳn.
Bác Phương chuyên tâm lái xe, không bao giờ nói nhiều lời nên Thả Huệ nhanh chóng buồn ngủ. Cô nghiêng đầu, đuôi tóc mềm mại quét trên gối tựa, mắt từ từ nhắm lại.
Cho đến khi xe chạy vào sân của đại viện rồi lặng lẽ dừng lại. Lúc này Thả Huệ mới từ từ tỉnh lại, trong giọng nói còn chút ngái ngủ: “Đến nơi rồi ạ, bác Phương?”
Bác Phương nói: “Đến rồi, cô Chung. Để tôi lấy hành lý cho cô.”
Cô đẩy cửa xe ra, nhìn thấy Thẩm Tông Lương đang quay lưng về phía này, anh đang tưới nước cho cây cau cảnh.
Tay anh kẹp điếu thuốc đang mở những chiếc lá cong queo ra, tay kia nhấn hai lần vào bình xịt, xong rồi lại chuyển sang một cây khác.
Người làm vườn này thật chẳng có chút kiên nhẫn nào.
Cả khoảng sân nhỏ đắm chìm trong ánh trăng trắng ngần, lá sồi đỏ rực cháy bừng lên tận đường chân trời. Gió thổi lên từ góc tường khiến cho bóng trúc lay động dừng ở trên tấm lưng thẳng tắp, cao ráo của Thẩm Tông Lương.
Thả Huệ nhẹ nhàng bước tới, vòng tay ôm lấy eo anh từ phía sau. Thẩm Tông Lương không hề giật mình, công việc trên tay cũng không dừng lại, anh bình tĩnh nói: “Về rồi à?”
“Ai lại đi tưới cây giữa đêm như anh chứ?” Thả Huệ áp mặt vào áo sơ mi của anh.
Mùi hương trên người anh rất dễ chịu, như mùi lá thông xanh biếc hoà lẫn với một chút trầm hương.
Anh cười một tiếng: “Ban ngày bận rộn nên anh quên mất, sợ làm hư mấy chậu cây của em, không giao hàng được.”
Thả Huệ nghiêng đầu, nhìn thấy lá của chậu cau cảnh đã bị quăn lại, cô không vui nói: “Có cố vớt vát thì cũng đã muộn rồi.”
Cuối cùng Thẩm Tông Lương cũng tưới xong, anh đặt bình xịt trong tay xuống rồi quay người lại, tay kẹp điếu thuốc nâng gáy cô lên.
Hai ngày không gặp, Thả Huệ nhìn anh chằm chằm, bóng đêm tan ra trong đôi mắt hạnh nhân lấp lánh của cô. Anh nuốt nước bọt, đưa tay vén lọn tóc mai của cô: “Cái mặt nhỏ này trắng bệch cả rồi.”
Thả Huệ khẽ ừ một tiếng: “Mệt thôi, nghỉ ngơi hai ngày ở nhà là khỏe ạ.”
“Hai ngày là đủ rồi sao?”
Giọng anh khàn đặc, bàn tay xoa bóp sau gáy cô cũng tăng thêm lực. Ánh mắt Thẩm Tông Lương vẫn luôn dừng lại trên cánh môi đầy đặn của cô. Anh rất muốn hôn cô nhưng điều đó không phù hợp với hình tượng điềm đạm, chín chắn của anh.
Có đôi khi, anh cũng rất ghét định kiến của người ngoài về mình, ví dụ như bây giờ. Ai nói anh nhất định phải bất động trước mọi việc, không được kinh ngạc trước biến cố.
Thả Huệ ngẩng đầu lên, định nói hai ngày chỉ là một con số ước chừng, giống như số ba trong cổ văn, chỉ một số lượng không xác định nhưng nhiều.
Nhưng khi cô nhìn vào đôi mắt đen láy của anh, thấy dục vọng trong mắt anh đang tuôn trào, hướng về phía cô một cách không kiêng dè.
Đây là anh muốn hôn cô, với kinh nghiệm trước đó, Thả Huệ nhìn ra được.
Cô đi trước một bước, nhón chân ôm lấy anh, khiến nụ hôn Thẩm Tông Lương đang áp xuống trượt khỏi mục tiêu. Thả Huệ ghé vào tai anh nói: “Bác Phương còn ở phía sau đó, anh đừng hòng làm bậy.”
Thẩm Tông Lương bật cười rồi lập tức lên tiếng: “Bác Phương, vất vả cho bác rồi.”
Khi nói chuyện, tay anh vẫn ôm cô gái nhỏ yếu đuối nhưng vẻ mặt lại rất tự nhiên, như thể đang cầm một tập tài liệu, không có gì đáng để suy xét.
Phương Phác sống đến tuổi này, hầu hạ nhà họ Thẩm bao nhiêu năm nhưng chưa từng thấy cảnh tượng này. Tay cầm vali của ông hơi run, ông không dám đẩy tới nữa: “Vậy tôi để vali của cô Chung ở đây.”
Thẩm Tông Lương gật đầu: “Được, bác về sớm đi.”
Hai người họ cứ thế lặng lẽ ôm nhau mấy phút. Cơ thể họ dán chặt vào nhau, cảm giác khắng khít chân thật này vô cớ khiến người ta say mê.
Thả Huệ nghe tiếng xe đi xa rồi mới ngẩng mặt lên khỏi vòng tay anh. Thẩm Tông Lương chỉ liếc nhìn cô một cái rồi chẳng nói chẳng rằng gì mà hôn xuống, mặc cho Chung Thả Huệ mở to đôi mắt ngơ ngác, đánh đấm loạn xạ vào vai anh.
Anh bế ngang cô lên, vừa đi vừa hôn, những lời nức nở vụn vỡ cũng bị nuốt hết vào cổ họng.
Đại khái là cô muốn nói ở đây là bên ngoài, anh phải chú ý cái gì đó.
Thẩm Tông Lương ôm cô lên lầu, cửa nhà không đóng, anh dùng chân móc một cái rồi đá ra.
Hai người họ vừa hôn nhau vừa ngã nhào lên sofa, trong lúc đó Thẩm Tông Lương không ngừng truyền hơi cho cô.
Cứ hôn được một lát là anh lại phải nới lỏng chiếc lưỡi đang quấn lấy nhau để cho Thả Huệ có không gian thở.
Lúc này anh sẽ nâng một bên má cô lên, hôn lên chiếc cằm xinh đẹp của cô, từ liếm mút nhẹ nhàng cho đến cuối cùng thì gần như là gặm nhấm khe khẽ.
Thả Huệ nhắm mắt lại, hít thở không khí trong lành một cách mạnh mẽ, chân vô thức cọ xát vào anh.
Hai tay cô hoàn toàn nghe theo bản năng, sờ tìm cúc áo sơ mi của anh. Cô nhóc hoàn toàn không nắm rõ được quy trình, chỉ mơ hồ biết rằng cô muốn cởi áo anh ra.
Suýt chút nữa thì Thẩm Tông Lương đã không giữ vững được nhịp thở mãnh liệt, bởi nụ hôn kia càng lúc càng dữ dội, càng lúc càng thâm sâu. Anh dùng sức thăm dò vào khoang miệng bé nhỏ của cô, tiến sâu vào trong, khuấy động nên một trận phong ba bão táp. Miệng Thả Huệ đã mở hết cỡ nhưng vẫn không thể đón nhận hết sự tấn công của anh.
Trong phòng khách trống trải tĩnh lặng chỉ còn lại tiếng thở nhẫn nhịn, kìm nén của Thẩm Tông Lương, chúng hòa lẫn với tiếng nước bọt li ti, Thả Huệ bị hôn đến nỗi hai mắt đã ướt nhòe.
Má cô ửng lên sắc hồng quyến rũ vì dục vọng, cần cổ mảnh khảnh theo bản năng ngửa lên, đòi hỏi nhiều hơn nữa.
Thẩm Tông Lương là người bắt đầu, người dừng lại cũng là anh.
Dừng lại là vì có một nơi nào đó hiện đăng căng cứng, căng đến nỗi khiến anh rất đau. Cảm giác đau tức ấy quá xa lạ, vừa xa lạ lại vừa kích thích, kích thích đến mức anh choáng váng từng đợt. Cơn choáng váng này ập đến khiến anh nhận ra mình không thể tiếp tục như vậy được nữa.
Anh chậm rãi dừng lại, liên tục hôn nhẹ khóe môi cô gái nhỏ để làm dịu đi dư âm.
Lúc này Thả Huệ cũng mở mắt ra, giọng cô trong trẻo lạ thường: “Sao vậy ạ?”
Tiếng thở dốc của Thẩm Tông Lương đã nhỏ đi một chút nhưng vẫn còn rất nóng, anh ôm cô nói: “Không sao, là do anh quá xúc động thôi, em vẫn còn nhỏ.”
Thậm chí còn chưa đủ hai mươi tuổi, vẫn đang tuổi ăn tuổi lớn, anh không thể làm chuyện này được.
Thả Huệ ngước nhìn anh, nơi đuôi mắt vẫn còn vương vài giọt lệ lấm tấm, tất cả đều do nụ hôn của anh mang lại. Cô mấp máy môi, muốn nói mình đã trưởng thành, cô biết mình đang làm gì, nhưng như vậy thì lại nghe quá sốt ruột, cứ như cô đang rất khát khao anh vậy.
Chuyện gì thế này? Gánh nặng đạo đức và cảm giác cấm kỵ quá lớn, khiến cho sức hút của chú Thẩm càng thêm mê người.
Thả Huệ vòng tay ôm lấy cổ anh: “Nói em còn nhỏ, vậy anh ôm em vào đây làm gì?”
Thẩm Tông Lương hôn lên má cô: “Vừa rồi là do anh nhất thời không nhịn được, quên mất mình đang làm gì.”
Anh thành thật như vậy khiến Thả Huệ chẳng nói được gì, cô quay mặt đi, dỗi hờn nói: “Em muốn uống nước, từ lúc xuống xe đến giờ vẫn chưa được uống nước, anh đi lấy đi.”
Thẩm Tông Lương bật cười, cô bây giờ được anh nuông chiều nên gan to hơn rồi, cứ hễ giận dỗi là sai anh làm cái này cái nọ.
Anh nhìn xuống một cái: “Ừ…anh có thể đi lấy nhưng mà em có thể…”
Thả Huệ vẫn chưa hiểu: “Có thể gì ạ?”
“Có thể buông chân đang quấn trên eo anh ra trước được không?”
“…”
Cô đỏ bừng mặt, nhanh chóng gỡ chân ra rồi quay người đi.
Thẩm Tông Lương cười, bước xuống khỏi ghế sofa: “Uống nước ấm nhé?”
Thả Huệ khàn giọng đáp: “Gì cũng được ạ.”


Gửi bình luận