GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 36

Nổi điên lên.

Trời đã tối, mặt trăng vàng óng nhô lên, như thể có một cái lỗ tròn được cắt ra từ giữa tấm vải xanh.

Thả Huệ nghe anh nói vậy, mặt đỏ bừng, cúi đầu không nói gì nữa.

Thẩm Tông Lương véo cằm cô: “Tuổi còn nhỏ mà giận dai thật.”

“Không được sao ạ?” Thả Huệ rũ hàng mi đen nhánh: “Đây là đặc quyền của bé con mà.”

Cô biết mình đang vô lý nhưng lại cẩn thận ngước nhìn anh, chỉ thấy anh bất lực cười: ” Được rồi, tối nay bé con muốn ăn gì?”

Sau này nghĩ lại, hai năm ở bên cạnh Thẩm Tông Lương, cô đã không chút kiêng dè mà đòi lại từ số phận tất cả những yêu chiều đã thiếu suốt mười năm ấy. Như thể cô đã bắt được một hai ngày nắng rực rỡ từ giữa màn đêm vô tận.

Thả Huệ xoa xoa góc sách, suy nghĩ một chút: “Ăn cháo được không ạ?”

Thẩm Tông Lương khởi động xe: “Sao vậy, em không muốn ăn gì khác à?”

“Dạ, em không muốn ăn gì hết.”

Anh gật đầu: “Có một chỗ nấu cháo ngon lắm, chỉ sợ hôm nay chỗ đó đông người.”

Thả Huệ không hiểu đông người là thế nào, cô cười: “Đông người thì sợ gì, chẳng lẽ anh sợ gặp người sao?”

“Anh lo em sợ.” Thẩm Tông Lương quay đầu liếc cô một cái: “Có người nào đó ở trên sân golf lại nghe IELTS vậy nhỉ?”

Cô cúi mày, giọng nói rất nhẹ: “Đó không phải là sợ, chỉ là một cách tự bảo vệ thôi. Hơn nữa không phải anh đã đến cứu em rồi sao? Đâu có bỏ em một mình.”

Nói xong, Thả Huệ ngồi thẳng dậy nhìn anh: “Em vẫn chưa hỏi anh, lúc đó, tại sao lại quan tâm đến em?”

Thẩm Tông Lương nói: “Không nói rõ được là vì sao nhưng nhìn thấy em lủi thủi một mình như vậy thì anh sẽ thấy buồn.”

Anh không nói là thích, không nhân cơ hội này để buông lời đường mật, càng không nói yêu cô, chỉ thành thật nói cho cô biết rằng anh sẽ buồn.

Anh không biết câu nói này đã tạo ra tác động lớn đến Thả Huệ như thế nào. Trong những năm tháng sau này, cô đã nhận đủ mọi lời tỏ tình khi học thạc sĩ luật ở Oxford, khi làm việc tại văn phòng luật Thuỵ Đạt ở Hong Kong, khi trở về Giang Thành, khi nhậm chức tại Tập đoàn Hoa Giang, nhưng chẳng có câu nói nào khiến cô rung động bằng câu nói này cả.

Thả Huệ khẽ mấp máy môi, cô ôm lấy cánh tay anh, cúi xuống gọi tên anh. Thẩm Tông Lương nhìn thẳng về phía trước: “Anh đang lái xe, em đừng làm nũng.”

Cô lại càng ôm chặt hơn: “Đến lúc kiểm tra kỹ năng lái xe của anh rồi, anh phải lái cho cẩn thận nhé.”

Thẩm Tông Lương lượn lách quanh co, cuối cùng dừng lại trước một khu vườn cực kỳ kín đáo và trang nhã. Cây lê xanh mướt vươn ra khỏi tường gạch đỏ, những bông hoa trắng li ti nở rộ trên cành, tựa như vừa có một trận tuyết mới rơi.

Thả Huệ đẩy cửa xe bước xuống, cô ngước nhìn lên và thở dài: “Ở đây đẹp quá.”

“Sao vậy?” Thẩm Tông Lương đỗ xe xong rồi đi đến bên cô: “Cô Chung mà chưa từng đến đây sao?”

Biết anh đang trêu mình, Thả Huệ mím môi trách anh: “Mười tuổi em đã rời khỏi Bắc Kinh rồi, đâu phải nơi nào cũng đến.”

Anh chỉ vào tấm biển: “Đây là nhà cũ của nhà họ Chu ngày xưa, thỉnh thoảng đến đây ngồi chơi cũng tốt.”

Thả Huệ nói nhỏ giọng: “Anh thì đương nhiên là tốt rồi, đi đâu cũng được người đón kẻ chào, có ai được đãi ngộ tốt hơn anh chứ.”

Thẩm Tông Lương không nghe rõ, anh tiến lại nắm tay cô: “Em nói gì cơ?”

“Không có gì ạ.” Thả Huệ lập tức ngẩng đầu cười ngọt ngào với anh: “Em thấy anh nói đúng.”

Anh khịt mũi: “Cười gượng như vậy thì đừng cười.”

“…”

Ông cụ nhà họ Chu tuy xuất thân võ tướng nhưng không hề theo đuổi sự xa hoa, hành lang được bài trí thanh nhã, giản dị. Thẩm Tông Lương suốt đường vẫn nắm tay cô, đi qua hành lang uốn lượn, qua những sân viện sâu thẳm, cô lặng lẽ theo sau anh, một bước cũng không rời.

Lưng anh thật rộng, bước chân sải dài, Thả Huệ ngước nhìn anh từ phía sau bờ vai ấy.

Con đường dài dằng dặc, như thể đã đi hết cả một đời của cô.

Đến sân sau, Thả Huệ mới hiểu lời anh nói “đông người” là thế nào. Họ vòng qua cổng hoa rủ, thấy trong đình viện cạnh ao sen đã được nam thanh nữ tú ngồi kín.

Thấy Thẩm Tông Lương đến gần, mọi người đều đứng dậy đón, Đường Nhân gọi một tiếng chú út. Chu Phú đặt tách trà bên môi xuống, đứng dậy nói: “Lão Thẩm, không phải nói không đến sao?”

Hôm nay Chu Phú là chủ tiệc, là mở tiệc đón Từ Mậu Triều vừa từ nước ngoài về. Mấy ngày trước Chu Phú đã đặc biệt mời nhưng Thẩm Tông Lương nói anh không tham gia.

Thẩm Tông Lương ngồi trên ghế đá, kéo Thả Huệ lại: “Cô nhóc này muốn ăn cháo, mà cháo thì chẳng ở đâu ngon hơn ở đây.”

Chu Phú bỗng nhiên hiểu ra, người này một khi chiều chuộng thì vô pháp vô thiên, mọi thứ anh cho đi đều phải là tốt nhất.

Anh ta cười rót một ly trà đưa qua: “Ừ, đầu bếp Vạn nhà tôi bao nhiêu năm nay chỉ chuyên tâm nghiên cứu một món này thôi.”

Nhân vật chính của buổi này Từ Mậu Triều gõ nhẹ ly chén: “Lâu rồi không gặp chú, bên cạnh giờ đã có thêm một mỹ nhân.”

Thẩm Tông Lương uống trà xong, mới chậm rãi đáp: “Giờ cậu quản luôn cả chuyện của tôi rồi à?”

“Nào dám ạ, chỉ nói chuyện phiếm vài câu thôi mà chú.” Mắt Từ Mậu Triều đảo một vòng: “Nhưng vị này nhìn có hơi quen mắt.”

Thả Huệ nhìn anh ta, đầu ngón tay đặt trên đầu gối hơi run rẩy. Tuy họ là bạn học nhưng gia thế của người này thì vượt xa mọi người nên không ai dám chọc vào anh ta. Chưa kể là cái người này còn kiêu ngạo hống hách, không phải là người dễ đối phó nên hồi đó ở trường, Thả Huệ không dám nói chuyện với anh ta nhiều.

Nhưng lần này, cô ưỡn thẳng lưng trả lời anh ta: “Chào anh, tôi tên là Chung Thả Huệ.”

Từ Mậu Triều hoàn toàn không nhớ ra nhưng vẫn gật đầu cho có lệ, rồi anh ta nghiêng người sang, nói với Thẩm Đường Nhân: “Chú của em phá giới rồi.”

Thẩm Đường Nhân nói: “Vậy mà anh còn có thái độ đó với người ta?”

“Bộ cô ta ghê gớm lắm sao? Anh gật đầu là cũng coi như cho cô ta mặt mũi rồi.” Anh ta khinh bỉ cười nhạt: “Hơn nữa, chú út nhà chúng ta còn trẻ trung được mấy ngày?”

Thẩm Đường Nhân trừng mắt nhìn anh ta, nói: “Anh tránh ra dùm một cái, ai là người một nhà với anh.”

Từ Mậu Triều cười hì hì: “Anh không đi, anh vì em nên mới quay về mà, đi đâu chứ.”

“Ai mà tin? Rõ ràng là ở nước ngoài đánh nhau gây sự, học không nổi nữa chứ gì?”

Thẩm Đường Nhân chẳng buồn cho anh ta chút mặt mũi nào, liếc nhìn một vòng quanh đình:

“Tôi thấy anh đến chỉ để ra oai thôi, còn gọi từng này người ra đón nữa chứ.”

Bị cô mắng cho một trận như vậy nhưng Từ Mậu Triều cũng không tức giận, anh ta nói: “Sao em nói chuyện với anh khó nghe vậy.”

Thẩm Đường Nhân bóc móng tay nói: “Sự thật thì khó nghe thôi.”

Nói là vì cô mà về nước, nhưng vừa về đã lôi kéo một đám con gái hát Côn khúc, quậy ở Vạn Hòa suốt hai ngày.

Chu Phú biết rõ mọi chuyện nên cười, anh nói: “Người cũng đến đông đủ rồi, vào trong ngồi đi.”

Một đám người lưa thưa đứng dậy, đều di chuyển về phía bàn ăn giữa sân.

Lôi Khiêm Minh đi phía sau cười nói: “Cậu tin không? Ngụy Tấn Phong mà ở đây chắc tức chết mất.”

Trang Tân Hoa ồ lên một tiếng: “Vậy thì biết làm sao bây giờ, Đường Nhân thì chỉ có một, mỗi người phải tự dựa vào bản lĩnh thôi.”

“Ngài đang xúc động sao đồng chí Trang? Thỏ chết cáo để tang à?”

Một lát sau, Trang Tân Hoa nói: “Tôi chỉ cần Thả Huệ vui là được. Ở bên tôi, cô ấy sẽ không vui.”

Đến giữa sân, Thả Huệ theo Thẩm Tông Lương ngồi xuống ở bên trái anh.

Món cháo gọi cho cô đến giữa chừng mới được mang lên, hương thơm ngào ngạt lan toả. Nói là cháo nhưng thực ra đã lọc bỏ hết bã gạo nên chỉ còn lại nước cháo.

Những lát cá mỏng manh được trụng trong cháo đang sôi, khi múc ra thì bóng lưỡng, trong veo, Thẩm Tông Lương gắp một lát cho vào đĩa của cô: “Nếm thử đi, cẩn thận nóng.”

Thả Huệ thổi thổi, thịt cá mú đỏ tươi ngon ngọt, vị cháo đậm đà, cô nói: “Nêm nếm rất ngon.”

Thẩm Đường Nhân cũng ăn một miếng nói: “Nếu chú út đưa cậu đến thì chắc chắn là chú ấy đã nếm thử trước rồi.”

Thả Huệ gật đầu, thân thiện mỉm cười với cô.

Thẩm Tông Lương nắm tay cô dưới bàn: “Ban nãy không vui sao?”

Thả Huệ nhỏ giọng nói: “Không có ạ, anh ta thì vẫn vậy thôi.”

Con người có một tật xấu chung, mắt luôn nhìn lên trên, đặc biệt là những kẻ đi theo chủ nghĩa quyền lực.

Anh bóp nhẹ mu bàn tay cô: “Em không thích thì lần sau sẽ không gặp cậu ta nữa.”

Thả Huệ khuấy khuấy thạch trà nhài nói: “Có gì đâu mà không gặp, chẳng lẽ ai gặp cũng đều phải thích em sao?”

Thẩm Tông Lương cười: “Suy nghĩ thật là thấu đáo.”

Thả Huệ cũng cười, đây không phải là do lòng dạ cô rộng rãi mà là vì cô phân biệt được việc gì quan trọng hơn. Cô chỉ muốn ở bên cạnh Thẩm Tông Lương, còn thái độ của những người khác có ra sao cũng không quan trọng.

Tình cảm này, nói cho cùng, chẳng qua chỉ là một trải nghiệm có thời hạn. Trong thời hạn đó, cô còn phải đảm bảo không được để chuyện này ảnh hưởng đến việc học, trừ đi những chuyện vụn vặt hàng ngày, trừ luôn cả thời gian Tổng giám đốc Thẩm bận công vụ, Thả Huệ tính toán thấy thời gian cô thực sự có thể có được anh không nhiều. Vì vậy cô muốn tranh thủ từng giây từng phút, để sau này không phải hối tiếc.

Hối tiếc rằng lúc đó, sao đã không ngắm nhìn anh nhiều hơn?

Họ ăn cơm xong lại ngồi nói chuyện một lát, Đường Nạp Ngôn hỏi: “Có muốn đánh bài không?”

Thẩm Tông Lương xua tay, anh thấy Thả Huệ cũng không thích nơi này cho lắm nên nói muốn đi trước, Chu Phú hiểu ý, không cố giữ anh lại: “Vậy để tôi tiễn hai người ra ngoài.”

Thả Huệ cười vẫy tay chào tạm biệt Lôi Khiêm Minh và mọi người. Một đoàn người đi đến tiền sảnh thì bỗng nghe thấy tiếng đồ sứ rơi vỡ.

Phía trước không biết ai lại vì chuyện gì mà cãi nhau.

Nhìn lại thì mới nhận ra, Thẩm Đường Nhân và Từ Mậu Triều không biết đã biến mất tự lúc nào. 

Lôi Khiêm Minh hạ giọng: “Để tôi đoán xem, là thằng nhóc Tấn Phong tức giận nên đến đây gây chuyện chứ gì?”

Thả Huệ nghe họ nói chuyện, quay đầu lại “à” một tiếng, che miệng hỏi nhỏ: “Hai người họ đánh nhau vì Đường Nhân sao?”

Trang Tân Hoa cười: “Cũng không nói trước được, đi xem thì biết.”

Thẩm Tông Lương và Chu Phú đi đầu, sải bước qua ngưỡng cửa màu đỏ son. Hai người đứng lại nhìn, một trận ầm ĩ này quả nhiên là do hai thằng nhóc kia gây ra.

Cảnh vệ mặc đồng phục kéo thế nào cũng không kéo được, nhưng cũng không dám mạnh tay với hai người họ. Cứ thế mỗi bên đứng ba bốn người, lần lượt kéo cánh tay của cậu Ngụy và cậu Từ, ở giữa còn kẹp cô Thẩm yếu ớt.

Ngụy Tấn Phong miệng vẫn không ngừng nói: “Tôi nói cho anh biết, Đường Nhân đã ở bên tôi rồi, anh đừng hòng!”

“Thật sao?” Từ Mậu Triều lau máu nơi khóe miệng, nụ cười đầy tà khí, xông lên muốn đánh Ngụy Tấn Phong: “Tôi mới đi có mấy ngày, đã đến lượt cậu xưng hùng xưng bá ở đây rồi à?”

“Từ Mậu Triều, trước đây anh oai phong, còn bây giờ thì chưa chắc đâu.”

“Thằng nhóc! Nhà mày giờ phất lên nên mới nói được vài câu, nhưng muốn so với nhà tao thì còn lâu mới theo kịp, hiểu chưa?”

“Hiểu cái ông già nhà anh!”

Thấy hai người sắp đánh nhau thì cảnh vệ lại ra sức khống chế, Thẩm Tông Lương tay chắp sau lưng, giọng nói sang sảng: “Buông ra hết đi, cho bọn nó đánh cho đã.”

Hai chàng trai vì yêu mà hồ đồ, nghe lời này xong đều ngây ra, ngượng nghịu không nói gì.

Chu Phú nháy mắt, ra hiệu cho cảnh vệ đang can ngăn lui xuống. Đợi khoảng một phút, cả căn phòng không ai dám thở mạnh, yên tĩnh vô cùng.

Lúc này Thẩm Tông Lương mới nói: “Nào, hai cậu cứ đánh một trận sống còn ở đây đi, có chuyện gì thì tối nay nói rõ ràng, ai thắng thì về, mọi chuyện chấm dứt. Yên tâm, bên phía ba mẹ các cậu để tôi nói chuyện cho, cứ đánh đi!”

Thẩm Đường Nhân thấy chú mình đến thì thuận thế trốn ra sau lưng chú. Nghe anh bình tĩnh khuyên can như vậy thì Thả Huệ suýt nữa đã bật cười, chỉ là xung quanh im phăng phắc, không một ai dám lên tiếng nên cô mới nhịn lại.

Qua một lúc, thấy họ vẫn lảng tránh như chuột gặp mèo không dám động đậy, giọng Thẩm Tông Lương có chút tò mò, anh bình tĩnh hỏi: “Sao giờ lại không đánh nữa? Đánh nhau là cách giải quyết vấn đề mà.”

Nói xong, anh lại sốt ruột thúc giục lần nữa: “Nhanh lên, đánh đi. Nếu vẫn chưa đủ thì dưới nhà bếp còn hai cái gậy, hai cậu cầm lên mà chiến.”

Nhưng Nguỵ Tấn Phong và Từ Mậu Triều thì cứ nhìn nhau, không ai dám ra tay nữa. Hai người đang do dự có nên nhận lỗi hay không thì bỗng nghe Thẩm Tông Lương lớn tiếng hỏi: “Đánh đi! Sao không đánh nữa! Ma quỷ kéo tay hai cậu à?”

Nhìn Thẩm Tông Lương đầy uy quyền, lời nói như sấm sét bên tai khiến cho hai người trẻ tuổi kia giật mình.

Thả Huệ cũng giật mình, cổ tay trắng nõn khẽ run lên, người đang nắm tay cô cảm nhận được nên anh xoa nhẹ lên cổ tay cô. Sự quan tâm nhỏ bé, tinh tế giữa sự hỗn loạn này khiến Thả Huệ mặt đỏ tim đập.

Lôi Khiêm Minh khẽ “Hừ” một tiếng: “Còn đánh đấm cái gì nữa, bị dọa cho chết khiếp rồi còn gì.”

Thả Huệ liếc nhìn anh ta với vẻ đồng tình, Lôi Khiêm Minh nháy mắt với cô, như thể cả hai đã hiểu ý nhau.

Từ Mậu Triều hít hít mũi: “Chú út, thật sự là cậu ta đến gây sự với con trước.”

Chu Phú nói: “Dù cậu ta có gây sự với cậu, thì cậu nhịn một chút cũng có sao đâu?”

Thẩm Tông Lương cũng chỉ vào cậu ta: “Nói xem, bao giờ thì cậu mới chịu lớn? Bao giờ mới làm được việc gì ra hồn để tôi còn nhìn cậu với con mắt khác.”

“Chú út…” Từ Mậu Triều ấm ức: “Con…”

Cậu ta còn chưa nói hết lời thì Ngụy Tấn Phong bên kia đã kêu đau, Đường Nhân lập tức đi đến bên cạnh anh ta: “Cậu không sao chứ?”

Ngụy Tấn Phong ôm bụng: “Đau chết mất, chắc là nội thương.”

“Nghiêm trọng vậy sao?” Đường Nhân lo lắng: “Mình đưa cậu đi khám bác sĩ, đi nào.”

Ngụy Tấn Phong được cô dìu ra ngoài, trước khi đi còn không quên nhìn Từ Mậu Triều đầy khiêu khích. Nhìn cậu ta như vậy khiến cho Trang Tân Hoa cúi đầu cười: “Đúng là đồ hèn.”

Từ Mậu Triều như nhận ra được cái gì đó, cậu ta lập tức áp sát Thẩm Tông Lương: “Chú út nhìn cậu ta kìa, con đã nói là không phải con gây sự mà!”

Thẩm Tông Lương không muốn nghe những lời này, vung tay mạnh mẽ: “Bớt kêu oan lại, về đại viện tìm y tá khám đi, sau này ngoan ngoãn vào.”

“Con biết rồi.”

Trên đường về nhà, Thả Huệ ngồi ở ghế phụ, cố nén cười.

Thẩm Tông Lương mấy lần quay đầu nhìn cô, nghiêm mặt nói: “Xem mấy cái này em vui lắm hả?”

Thả Huệ nhún vai: “Có liên quan gì đến em đâu, bọn họ chẳng phải đang tranh nhau làm cháu rể của anh sao? Đúng không, chú út?”

Cô “a” một tiếng, cười gọi anh: “Thẩm Tông Lương.”

Người lái xe dịu dàng đáp: “Ừ, sao vậy?”

Thả Huệ rất tò mò: “Sao bọn họ lại sợ anh đến thế?”

Thẩm Tông Lương nói: “Nói gì vậy chứ, anh là trưởng bối của bọn họ mà.”

Thả Huệ tỏ vẻ hoàn toàn đồng tình: “Đúng vậy, ngay cả kẻ nghịch ngợm nhất cũng phải biết đạo lý kính lão đắc thọ mà ha!”

Anh khịt mũi một tiếng: “Em nói cái gì dễ nghe hơn xem.”

“Em đùa thôi mà.” Thả Huệ lắc cánh tay anh: “Nhưng ngoài lý do này ra, không còn lý do nào khác sao?”

Thẩm Tông Lương suy nghĩ một lát: “Có lẽ vì anh đánh nhau giỏi hơn bọn họ nên mấy đứa nhóc sợ bị ăn đấm.”

Sau vài giây sững sờ, Thả Huệ không kìm được ngạc nhiên: “Thật hay giả vậy ạ?”

Cô thực sự không thể tưởng tượng được, Thẩm Tông Lương vốn luôn nho nhã thường ngày, khi nổi điên lên sẽ trông như thế nào.


Comments

Gửi bình luận