Đừng động lung tung.
Câu chuyện của Thẩm Tông Lương không dài nhưng các yếu tố khủng bố được lồng ghép quá nhiều, Thả Huệ hơi hối hận vì đã nghe trước khi đi ngủ.
Theo lời anh kể, chủ nhân của chuỗi vòng cổ này là phu nhân thứ chín của một quyền thần nổi tiếng cuối thời nhà Thanh. Sau khi ông ta chết, mộ bị kẻ trộm đột nhập, bên cạnh ông ta là người thiếp mà ông ta yêu nhất, rõ ràng là bị ép tuẫn táng, còn chuỗi vòng cổ này, lúc đó vẫn còn đeo trên bộ xương trắng vị thiếp đó. Phó quan đã tháo nó ra, dâng tặng cho phu nhân của tướng quân nhà mình.
Sau khi tướng quân qua đời, phu nhân sống sót với tư cách là góa phụ của ông, được muôn dân kính ngưỡng. Sau Giải phóng, phu nhân cũng cởi bỏ xiêm y lộng lẫy, sống cuộc sống tự lực cánh sinh. Nhưng trong một biến cố, chuỗi vòng cổ này bị tìm thấy trong nhà và lập tức bị tịch thu.
Thả Huệ nghe xong, vội vàng muốn cởi nó ra: “Thẩm Tông Lương, anh lừa em, đây có phải là đồ tốt gì đâu.”
Anh vịn vào đầu giường ôm chặt lấy cô: “Anh chưa nói xong mà, sau này chuỗi vòng cổ này đến tay bà Anh, em biết bà ấy là ai chứ?”
“Em biết.”
Thả Huệ thầm nghĩ, cả nước cũng không có mấy người không biết bà ấy.
Thẩm Tông Lương tiếp tục nói: “Bà ấy là người rộng lượng và nhân từ nhất, lại từng thân thiết với vị phu nhân kia, ngày ngày đều đặt chuỗi vòng cổ này trong phòng thờ Phật, nó sớm đã trở thành một vật may mắn rồi.”
“Vậy anh có được nó bằng cách nào?” Thả Huệ tò mò hỏi.
Anh nói: “Ba anh lớn lên bên cạnh bà ấy, hai vợ chồng họ không có con cái nên phần lớn tài sản thừa kế đều thuộc về ông ấy.”
Thả Huệ gật đầu: “Thì ra còn có một đoạn lai lịch lớn như vậy.”
Những năm trước bên ngoài đều nói, Thẩm Trung Thường không khác gì con trai của bà Anh, chẳng trách sao lại thăng tiến nhanh như vậy.
Cô ngáp một cái, đã rất buồn ngủ rồi: “Vậy em đeo có hợp không?”
“Phúc trạch của bà Anh sâu dày lắm, em cứ yên tâm đeo đi.” Thẩm Tông Lương vỗ nhẹ lưng cô, nhẹ giọng nói: “Hơn nữa em còn trẻ, cũng cần có một món đồ quý giá bên người.”
Thả Huệ ngẩng đầu lên khỏi vòng tay anh: “Anh nói chuyện giống ông nội em quá.”
Thẩm Tông Lương hạ thấp tầm mắt nhìn cô: “Trước đây thì giống ba em, bây giờ là được thăng cấp rồi hả?”
Cô vươn vai, thuận thế ôm lấy cổ anh: “Tắt đèn được không? Em muốn ngủ rồi.”
Thẩm Tông Lương vươn tay, tắt ngọn đèn ở đầu giường, cả căn phòng chìm vào bóng tối. Trăng lên cao, Thả Huệ vùi đầu vào ngực anh, hít hà thật sâu mấy lần.
Thẩm Tông Lương bị cô ngửi đến phát sốt, cố gắng nhắm mắt lại. Anh khẽ nuốt nước bọt, trầm giọng ra lệnh: “Được rồi, đừng làm nũng nữa, em mau ngủ đi.”
Cô áp sát vào người anh nhắm mắt lại, hai phút sau, lại không yên lòng hỏi: “Ngày mai anh có phải đi không?”
“Đi đâu?” Thẩm Tông Lương xoa đỉnh đầu cô, cười nhàn nhạt: “Tập đoàn đã phê duyệt cho anh nghỉ phép rồi, anh đang bệnh.”
“Thôi đi, em mới là người bị bệnh đây.”
Thả Huệ ở đây đã mấy ngày, trong thời gian đó cô vẫn học hành bài vở như thường. Có Thẩm Tông Lương sắp xếp mọi thứ, từ đi lại đến ăn uống nên thời gian của cô còn rảnh rỗi hơn trước.
Sáng thứ Bảy, chân cô đã có thể đi lại bình thường nên cô lập tức quay về nhà thiếu nhi để làm thêm. Xin nghỉ mấy ngày, Thả Huệ cũng thấy hơi nhớ mấy bé con trong lớp rồi.
Nhưng khi cô bước vào xem thì thấy trong căn phòng thuộc về mình đã có một giáo viên mới, cô đứng ở cửa, lịch sự gõ cửa: “Xin hỏi cô là ai ạ?”
Cô giáo mới nói với cô: “Tôi là giáo viên được Trịnh cô mời đến dạy các bé múa.”
Thả Huệ gật đầu, cô lùi ra hành lang gọi điện thoại, Trịnh Hiểu Quyên nghe máy rồi mơ mơ hồ hồ kể cho cô nghe nguyên nhân.
Thả Huệ nghe xong chỉ cảm thấy khó hiểu.
Tòa nhà này là tài sản của cậu Dương Vũ Mông, hợp đồng thuê nhà của Trịnh Hiểu Quyên sắp hết hạn, điều kiện gia hạn lại là sa thải cô.
Trịnh Hiểu Quyên đã hỏi lý do nhưng cậu cô cũng không rõ lắm, chỉ hỏi rằng cô có làm được không.
Sa thải một giáo viên đương nhiên không thành vấn đề.
Chỉ là Chung Thả Huệ có nền tảng vững chắc, thái độ làm việc lại nghiêm túc, vừa có trách nhiệm vừa kiên nhẫn, mức lương theo giờ cũng không cao.
Nhưng so với tiền thuê nhà thì có là gì? Có tiền còn sợ không thuê được giáo viên giỏi hay sao?
Giám đốc Trịnh ái ngại lên tiếng: “Xin lỗi nhé Tiểu Chung, mấy hôm trước em nói không khỏe nên cô chưa nói chuyện này với em, làm em phiền lòng rồi phải không. Nơi này đã mở ở đây mấy năm rồi, phụ huynh cũng đã quá quen thuộc, đột nhiên chuyển đi thì sẽ phải mất bao nhiêu mối làm ăn, em nói xem có đúng không?”
Thả Huệ cười cười, bản tính của thương nhân là coi trọng lợi ích, cô chỉ có thể đáp lại: “Dạ.”
Trước khi cúp máy, cô vẫn bày tỏ lòng biết ơn: “Cô Trịnh, vẫn phải cảm ơn cô rất nhiều vì hai năm qua, tạm biệt.”
Trịnh Hiểu Quyên kêu lên mấy tiếng, trong lòng nghĩ cô bé này được gia định dạy dỗ tốt quá, chuyện đến nước này mà vẫn mà không nổi giận.
Cô quay về, xe nhanh chóng dừng lại ở cửa.
Hôm nay là thứ Bảy, Thẩm Tông Lương rảnh rỗi, đang ở trong sân nấu nước pha trà.
Thói quen của anh rất cũ kỹ, ngoài giờ làm việc thì hầu như không chạm vào điện thoại. Khi ở một mình, anh thường thích uống trà, đọc sách, thỉnh thoảng hứng lên thì anh sẽ viết vài chữ, trên người luôn vương vấn một cảm giác sống rất ẩn dật.
Thả Huệ đi vòng qua bình phong, vén lá tre rậm rạp đi vào, đặt túi lên ghế đá tròn: “Em về rồi.”
Thẩm Tông Lương giơ tay nhìn đồng hồ: “Sao nhanh vậy?”
Cô bưng ly trà nóng lên, cố gắng không nhìn vào mắt anh: “Vốn dĩ là đi xin nghỉ việc, đã nói với cô Trịnh là không làm nữa, tiện thể chào tạm biệt các em nhỏ rồi.”
Thẩm Tông Lương nghi ngờ nhìn cô: “Dáng vẻ em ra ngoài sáng nay không giống đi chào tạm biệt chút nào.”
Cô chịu nghỉ ngơi, không còn cố chấp làm những việc làm thêm không đâu vào đâu này nữa thì tất nhiên anh rất vui. Nhưng tâm trạng của Thả Huệ có gì đó không đúng, nói chuyện thì nghẹn ngào, như bị dồn đến bước đường cùng vậy.
Thả Huệ bực bội đặt ly xuống: “Thực ra, em xin nghỉ quá lâu nên bị bà chủ đuổi việc rồi.”
Đón ánh sáng ban mai yếu ớt, Thẩm Tông Lương nheo mắt quan sát từng biểu cảm nhỏ của cô, vẫn không nói thật.
Nhưng anh gật đầu: “Bị đuổi thì thôi, cuối tuần ngủ thêm chút cũng tốt.”
Trời xanh mây trắng, trong khoảng sân xanh mướt tràn ngập ánh nắng mùa thu rực rỡ, cô mang tài liệu từ phòng sách ra xem. Bạn trai cô trầm tĩnh đến mức gần như vô hình nên Thả Huệ không đeo tai nghe nữa, công khai bật tiếng bài nghe IELTS lên.
Làm xong, cô vừa tắt đi thì một bàn tay đã đưa tới từ phía đối diện: “Anh kiểm tra cho em.”
Thả Huệ ừ một tiếng, đưa đáp án tham khảo cho anh, nhưng Thẩm Tông Lương từ chối: “Không cần, vừa nãy anh cũng nghe nên nhớ hết rồi.”
Miệng đáp lời nhưng lúc anh cầm bút đỏ đánh dấu, Thả Huệ cứ vươn cổ ra nhìn.
Giá mà biết anh sẽ sửa bài cho cô thì lúc nãy cô đã cẩn thận hơn một chút, đỡ phải để anh chê cười.
Cuốn sách luật dân sự trên tay cô vừa lật được vài trang thì đã nghe Thẩm Tông Lương nói: “Sai ba câu.”
Thả Huệ “Á” lên một tiếng: “Nhiều vậy.”
“Như vậy là tốt lắm rồi.” Thẩm Tông Lương trả sách lại cho cô: “Sai hai câu hay ba câu, bản chất không khác gì nhau, đều là 8.5 điểm.”
Cô nói: “Ừ, em thường cố gắng kiểm soát lỗi sai trong vòng ba câu.”
Thẩm Tông Lương nhân cơ hội hỏi: “Khi nào em thi? Cuối năm à?”
“Em dự định đăng ký thi vào tháng một.” Thả Huệ đã lên kế hoạch từ lâu: “Tiện thể dịp Tết, về Giang Thành thi luôn.”
“Cũng tốt.”
Thẩm Tông Lương gõ vào nắp ấm trà: “Sau khi thi IELTS xong, em có nhắm tới trường nào không?”
“Nếu em nói Oxford thì anh có cười em không?” Thả Huệ nhỏ giọng hỏi.
Cô hơi ngượng ngùng, lúc hỏi thì giơ sách lên che nửa khuôn mặt.
“Không.” Thẩm Tông Lương ngồi ung dung: “Mơ mộng thôi mà, có hại gì đâu.”
“Hừ…”
Thả Huệ ấn mạnh hai cái vào bút, cái này với chê cười có khác gì nhau?
Thẩm Tông Lương thổi nhè nhẹ mặt trà: “Em cứ thử xem, nếu thực sự không nộp được thì anh sẽ…”
“Không cần.” Thả Huệ ngước mắt lên, bướng bỉnh và kiên quyết từ chối anh: “Nếu không nộp được em sẽ về Giang Thành học thạc sĩ, vốn dĩ em cũng muốn về rồi.”
Anh khựng lại một chút, lúc mở miệng lần nữa thì giọng nói đã mang theo chút ý cười: “Ngay cả ý tốt của bạn trai cũng từ chối sao?”
Chắc là chưa từng bị ai từ chối bao giờ nên tiếng cười khẽ của anh nghe như đang có chút giận cô.
Hương trà thấm đẫm khoang miệng, Thả Huệ nói: “Bạn trai không phải để dùng để xin nhập học.”
Nghe đột nhiên một câu nói trẻ con như vậy, còn được nói ra bằng giọng kiên quyết, vững vàng như đang tuyên thệ của cô thì Thẩm Tông Lương bỗng nhiên bật cười, anh nói: “Tiểu Huệ của chúng ta thật giống một ly nước lọc.”
Thả Huệ nhìn chằm chằm anh, sự chua xót trong mắt dần dần tụ lại. Cô muốn nói cô không hề đơn thuần như vậy, những chuyện làm ăn trục lợi, cô đã thấy và nghe nhiều rồi. Trong mắt nhìn của thế tục, vốn liếng của cô có là gì?
Chỉ có nhan sắc tuổi trẻ mà thôi, có lẽ còn có chút thông minh lanh lợi, đáng để Thẩm Tông Lương đầu tư vào cô.
Vậy còn lợi ích? Nói ra có lẽ không ai tin, cô chưa từng nghĩ đến việc muốn có lợi ích gì. Cũng không muốn biến mối quan hệ tình cảm này thành giao dịch. Không chỉ cô không nghĩ vậy, sự kiêu ngạo và tự tôn của cô cũng không cho phép Thẩm Tông Lương nhìn cô như thế.
Cô không quan tâm bị người khác coi thường nhưng người đó không thể là Thẩm Tông Lương.
Cô quá yêu anh, dù biết rõ kết cục chia ly là không thể thay đổi nhưng Thả Huệ vẫn hy vọng, có một ngày khi người khác nhắc đến cô, Thẩm Tông Lương không phải dựa vào ghế sofa hút thuốc, vất vả suy nghĩ một lúc lâu rồi khinh miệt nhả một ngụm khói: “Cô ấy à…”
Thả Huệ nhìn anh một lúc lâu, khóe môi đã biến thành đường cong ủy khuất, trông như sắp khóc đến nơi.
Cô như vậy khiến Thẩm Tông Lương đặt ly trà xuống, kéo cô lên, đặt cô ngồi trên đùi mình: “So sánh này không hay, sau này không nói nữa.”
Anh không biết cô nghĩ đến điều gì, chỉ biết anh thấy sốt ruột muốn xin lỗi cô nên cũng không suy nghĩ xem mình nói sai hay không.
Thấy Thả Huệ vẫn bĩu môi mai không thôi, Thẩm Tông Lương lại kéo cô lên: “Cái trường Oxford tồi tàn đó, không thích thì mình không học.”
Lúc này Thả Huệ mới bật cười.
Cô gục đầu vào vai anh, lặng lẽ lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt: “Anh nói bậy gì đó.”
Thẩm Tông Lương vỗ nhẹ sau gáy cô: “Hôm nay nhìn em giống trẻ con quá.”
Thả Huệ lúc này mới ngẩng đầu lên: “Theo tuổi của anh mà nói thì em chính là một bé con mà.”
“Được rồi, em nói đúng.” Thẩm Tông Lương vuốt tóc cô: “Có người đến rồi, đừng động đậy lung tung.”
Thực tế, dì Tuỳ đã dẫn bác sĩ đến chờ ngoài cửa một lúc rồi, nhưng thấy cô Chung ngồi trên đùi của cậu hai nên bà cũng không dám tiến lên.
Thẩm Tông Lương vẫy tay: “Dì Tuỳ, dẫn người tới đây.”
Thả Huệ vội vuốt lại tóc, nhảy từ trên người anh xuống: “Chào dì Tuỳ ạ.”
Dì Tuỳ cười: “Đây là bác sĩ của nhà họ Chúc, đến bắt mạch cho cô Chung.”
“Hả?” Thả Huệ vừa định bưng trà uống thì há hốc miệng: “Tôi đâu có bệnh.”
Vị bác sĩ lớn tuổi xoa râu rồi ngồi xuống: “Không nhất thiết phải đợi đến khi sinh bệnh thì mới đi tìm bác sĩ, cô nhóc thường ăn không ngon miệng đúng không?”
Thả Huệ liếc nhìn ông ấy, rồi lại liếc nhìn Thẩm Tông Lương, khâm phục gật đầu.
Bác sĩ nói: “Làm ơn đưa tay ra đây.”
Thả Huệ làm theo, vài phút sau, bác sĩ đứng dậy ra về.
Ông nói: “Mạch của cô Chung yếu, là do khí hư tỳ vị gây ra chán ăn, kèm theo là tứ chi lạnh, hay mệt mỏi.”
Thẩm Tông Lương nắm tay cô dưới bàn: “Có nghiêm trọng không?”
Bác sĩ nói: “Không thể nói là không nghiêm trọng nhưng nếu điều dưỡng kịp thời thì sẽ có cải thiện rất lớn.”
Thẩm Tông Lương nhướn mày: “Được, vậy phiền bác sĩ kê thuốc, tôi sẽ giám sát cô ấy uống thuốc.”
Nói xong, dì Tuỳ lại dẫn người đi.
Đôi mắt sáng ngời Thả Huệ hơi cong lại: “Đây là Hoằng… bác sĩ nhà họ Chúc đó sao? Nghe nói tổ tiên từng làm việc ở Thái Y Viện.”
Cô quen gọi là anh Hoằng Văn, chợt nhớ Thẩm Tông Lương không thích nên đổi lời.
“Ai biết được? Không tự thêm cho mình chút danh tiếng thì làm sao mà tăng giá trị bản thân?” Thẩm Tông Lương dắt cô đứng dậy: “Nhưng y thuật của ông ấy tốt, cái này thì mọi người đều công nhận.”
Sau bữa cơm trưa, Chung Thả Huệ nằm trên giường trúc bên cửa sổ lật tạp chí. Ánh nắng mỏng manh chiếu vào, dịu dàng sưởi ấm bắp chân cô, trên chiếc bàn thấp bên cạnh là vài đĩa điểm tâm và trái cây, quay đầu nhìn lại thì Thẩm Tông Lương đang cầm bút lông, ngồi ngay ngắn trước chiếc bàn dài viết chữ. Cảm giác yên bình, gắn bó, lan tỏa ra từ từng đường gạch, mái ngói.
Cô đang đọc một tạp chí uy tín, có bài tranh luận của giáo sư Uông về một số vấn đề trong quá trình soạn thảo bộ luật dân sự, điều này khiến cô nhớ đến cuộc tranh luận giữa vị giáo sư này và giáo sư Lê, một nhân vật lớn trong học viện của họ, không lâu trước đây, đã gây ra một làn sóng phân chia phe phái trong giới học thuật.
Đọc một hồi, Thả Huệ bật cười.
Thẩm Tông Lương dừng bút ngẩng đầu, hỏi cô đang cười gì.
Thả Huệ đi tới, nép vào vai anh, vừa xem anh viết chữ như rồng bay phượng múa, vừa kể lại vắn tắt cho anh nghe về đề tài tranh luận của hai nhà Uông và Lê.
Thẩm Tông Lương nghe giọng điệu lúc lên lúc xuống của cô khi trần thuật, liền biết cô đồng tình với quan điểm của giáo sư Uông.
Anh khẽ cười một tiếng, viết xong câu “Sùng tam thanh dĩ vĩ dân, hoài cửu tiên nhi tế tục” thì quay sang nhìn cô: “Em như vậy là không được, ân sư của mình, dù thế nào cũng phải ủng hộ một chút chứ.”
Thả Huệ ôm lấy eo anh, trán tựa vào má anh, cô dùng giọng điệu của người đọc sách nói: “Em là người có nguyên tắc, yêu chân lý hơn yêu thầy.”
Thẩm Tông Lương bị cô làm cho tâm trí không yên, mấy nét chữ rõ ràng mất đi sự cứng cáp, rời rạc hẳn đi.
Anh dứt khoát gác bút, biết rằng cô đa đến thì không thể viết chữ được nữa. Anh nghiêng người, hai tay bế cô lên ôm trọn vào lòng.
Thẩm Tông Lương nói: “Theo anh thấy, luật pháp là một môn khoa học xã hội, mọi lý thuyết học thuật đều phục vụ cho chính trị và tính thực dụng, không có cái gọi là chân lý thuần túy, em nghĩ sao?”
Cảm giác cấm dục trên người anh rất mạnh, lời nói cũng giống như một người thầy nghiêm khắc.
Nhưng Thả Huệ được anh ôm, suy nghĩ rất dễ dàng bị cuốn đi. Cô không biết phải nghĩ gì, chỉ cảm thấy hô hấp càng ngày càng nặng nề.
Cô mờ mịt gật đầu: “Em thấy, anh nói rất đúng.”
Thẩm Tông Lương bất lực véo má cô: “Anh vừa nói gì, em lặp lại lần nữa xem.”
“Không nghe rõ.” Thả Huệ thành thật lắc đầu: “Em yêu Tổng giám đốc Thẩm hơn yêu chân lý.”
Khóe môi đang căng thẳng của Thẩm Tông Lương đột nhiên méo sang một bên, khó mà nhịn được cười: “Không phải em là người rất có nguyên tắc sao?”
“Đúng vậy mà.” Thả Huệ ghé vào tai anh nói: “Nhưng anh thì là ngoại lệ.”
Hơi thở gấp gáp của cô gái nhỏ mềm mại quấn quanh tai anh, nhịp tim của anh cũng vì thế mà trở nên bất ổn.
Thẩm Tông Lương nhắm mắt lại, nâng nửa khuôn mặt cô lên, hít sâu vào thái dương: “Chỗ đó hoàn toàn khỏi rồi sao?”
Những đêm này anh nhịn rất khổ sở, phải ôm cô gái nhỏ ngủ, phải chịu đựng cô hôn anh, mà anh thì không được có bất kỳ hành động trái quy tắc nào.
Anh khẽ thở dốc, không nhịn được đưa môi đến sau tai cô, ngửi đi ngửi lại.
Thả Huệ bị hôn đến mềm nhũn cả người, trong bầu không khí mờ ám này, cô không ngừng dán chặt cơ thể vào anh.
Cuối cùng Thẩm Tông Lương cung không chịu nổi nữa, anh nhắm chặt mắt, hé mở đôi môi, nóng lòng ngậm lấy môi cô. Chóp mũi anh hơi lệch sang một bên, tiện cho việc ghì vào má cô để hôn sâu hơn.
Thả Huệ chưa bao giờ biết, một nụ hôn cũng có thể hôn mãnh liệt đến vậy.
Cô cảm thấy cơ thể mình bay lên, lơ lửng giữa không trung xanh biếc, hút đầy hơi ẩm nóng của mây, sắp sửa có một trận mưa rơi xuống.
Da cô quá mỏng, mới hôn vài cái đã đỏ bừng.
Thả Huệ bắt đầu gọi tên anh, giọng nói mềm mại nỉ non: “Thẩm Tông Lương, Thẩm Tông Lương.”
“Trả lời anh.” Thẩm Tông Lương khàn giọng lặp lại lời mình: “Đã khỏi chưa?”
Toàn thân anh căng cứng, lực hôn cô không dám tăng thêm, đến giữa chừng thì chậm lại.
Thả Huệ khẽ thốt lên: “Ừ, khỏi rồi.”
Cô trở nên mềm nhũn trong lòng bàn tay anh, thầm nghĩ, người này thật quá cổ hủ.
Đã thấy cô đi lại bình thường rồi mà còn nhất định phải nghe được câu trả lời khẳng định của cô mới chịu.


Gửi bình luận