GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 41

“Ai cần cô ấy nhìn.”

Thả Huệ tỉnh lại trên chiếc giường tre cạnh cửa sổ, bên ngoài trời đã sập tối. Cơ thể cô được quấn kín trong chăn, chỉ có bờ vai mịn màng là lộ ra còn bên trong thì không mặc gì.

Nhìn qua khe rèm cửa, trên cành cây khẳng khiu có treo một vầng dương tàn.

Cô che mặt hồi tưởng lại, một vài âm thanh vụn vặt vang lên bên tai. Tiếng nước khi hôn, tiếng Thẩm Tông Lương khẽ dụ dỗ, tiếng cô mơ hồ gọi anh là chú út.

Thả Huệ ôm chăn ngồi dậy hé miệng, trong phòng vang lên giọng nói khô khốc của cô: “Thẩm…”

Cô vội sờ cổ mình, giọng cô sao mà khàn đặc thế này, giờ phút này cô cảm thấy khát khô cả cổ.

Bên trái truyền đến tiếng mành châu bị vén lên, một bóng người cao lớn áp xuống. Thẩm Tông Lương không bật đèn, cứ thế ngồi xuống chiếc ghế đẩu thấp bên cạnh để đưa nước cho cô.

Thả Huệ cầm lấy nước uống, uống đến khi cô thấy tỉnh táo hơn một chút thì mới liếc mắt nhìn anh.

Thẩm Tông Lương đã thay áo sơ mi màu xanh rêu nhạt, vai áo có đường cắt cong, tay áo xắn lên. Cả người anh ánh lên một vẻ dịu dàng thanh thoát trong ánh chiều tà. 

Thả Huệ ngồi lâu bị mỏi lưng, cô vô lực dựa vào người anh: “Sao anh biết em muốn uống nước?”

Thẩm Tông Lương vòng một tay ôm lấy cô, đặt ly nước lên đầu giường: “Trước khi ngủ, em nói với anh là em khát.”

Lúc nãy hôn cô, Thả Huệ thấy choáng váng từ đầu đến cuối, đôi tay nhỏ vô thức bấu víu trên áo sơ mi của anh, nói mê sảng những lời vô nghĩa, nhưng giọng nói lại ngọt ngào đến chết người.

Sau khi một khoảng trống lớn bùng nổ trong đầu, cô còn chưa kịp lau khô những giọt nước mắt tràn nơi khóe mắt thì đã loạng choạng quay đầu lại ôm lấy anh.

Thẩm Tông Lương nhắm hờ hai mắt, anh siết chặt cô, hơi thở vẫn chưa ổn định. Anh hôn lên má cô, nói xin lỗi, giọng nói trầm thấp như khi dỗ dành cô lúc nãy. 

Sau một lúc bình tĩnh lại, Thả Huệ gần như đã ngủ thiếp đi, cô lẩm bẩm nói: “Khát quá.”

Thẩm Tông Lương cẩn thận ôm cô xuống giường, đặt cô gái nhỏ lên tấm đệm mềm, sau đó đi rót nước.

Khi anh trở về thì Thả Huệ đã ôm chăn ngủ thiếp đi, khuôn mặt trắng nõn ẩn trong bóng nắng nhàn nhạt, ửng hồng từng đốm, tựa như đóa đào thấm đẫm sương xuân.

Thẩm Tông Lương vỗ nhẹ lên mặt cô: “Tiểu Huệ, dậy uống nước nào.”

Không nhận được phản hồi, Thẩm Tông Lương lại nói: “Em ra nhiều mồ hôi lắm, ít nhất cũng phải tắm rửa sạch sẽ đã rồi hãy ngủ, được không?”

Cô vẫn không có chút phản ứng nào, cứ vậy mà chìm sâu vào giấc mộng.

Anh bất lực bật cười, đặt ly nước xuống rồi đi vào phòng tắm vệ sinh cá nhân. Thẩm Tông Lương tắm rất lâu, anh muốn gột sạch cơ thể, đặc biệt là nước bọt dính vào người khi cô hôn anh, đây chẳng hề là một quá trình dễ dàng.

Thẩm Tông Lương thay xong quần áo chỉnh tề thì mới cầm lấy điện thoại bàn. Bên dì Tuỳ nhanh chóng bắt máy, anh lạnh giọng phân phó: “Cho người vào thay thảm và ga trải giường.”

Khi anh bước xuống bậc thang ra khỏi phòng tắm, anh vừa chỉnh lại khuy măng-sét vừa liếc nhìn trên thảm có bốn năm chỗ đúng là không thể nhìn lọt vào mắt được nữa.

Thẩm Tông Lương nuốt nước bọt, trong lòng dâng lên cảm giác tội lỗi mãnh liệt. Anh đã hoàn toàn trở thành một con người nguyên thủy bị dục vọng chi phối. Ham muốn bị đè nén từ thời thiếu niên, đến tuổi này mới bùng phát hết lên người Thả Huệ, biến dạng thành bộ dạng xấu xí không thể tả.

Anh chột dạ dời mắt, buông rèm châu li ti ngăn cách phòng ngủ và phòng trà xuống.

Dì Tuỳ đến rất nhanh, vừa bước vào là bà đã cảm thấy có gì đó không ổn, cho đến khi nhìn thấy tấm ga trải giường kia thì gương mặt già cỗi của bà mới nóng bừng lên.

Bà là người từng trải nên bà đương nhiên biết mùi vị nồng nặc trong phòng và những vết nước thấm đẫm trên thảm này là đến từ đâu.

Tuy bà không dám nhiều lời nhưng trong lòng cũng thấy không ổn. Ban ngày ban mặt lại làm càn như vậy, sức khỏe của Thả Huệ lại quá yếu ớt, cậu hai bây giờ đúng là càng ngày càng không giữ quy tắc.

Dì Tuỳ nhanh chóng dẫn người hầu dọn dẹp rồi rút lui, giữa chừng không hề hỏi một câu thừa nào. Trước khi đi, bà liếc nhìn về phía rèm châu, chỉ thấy bóng lưng rộng lớn của cậu hai đang lặng lẽ canh giữ người nằm trên trường kỷ.

Bà sai người mang tấm thảm lông cừu màu sẫm đó đi giặt, còn bản thân bà thì tự chọn từ trong phòng chứa đồ ra một tấm lớn hơn, mềm hơn, tranh thủ lúc trời nắng đẹp thì mang ra sân phơi một chút để có thể thay vào phòng ngủ trước buổi tối.

Thả Huệ yếu ớt gật đầu, sờ lên cánh tay mình: “Sao em không mặc quần áo gì hết vậy?”

Thẩm Tông Lương giải thích: “Quần áo của em… đều không mặc được nữa, anh muốn bế em đi tắm nhưng em ngủ say quá, bây giờ mình đi tắm được không?”

Cô đáp một tiếng, nhìn điện thoại cô mới nhớ ra: “Phải nhanh lên ạ.”

“Sao vậy?” Thẩm Tông Lương bế cô lên: “Buổi tối em có hẹn sao?”

Thả Huệ nói: “Lôi Khiêm Minh mời em ăn tối, tiệc mừng công của cậu ấy.”

Thẩm Tông Lương nghi hoặc nhướng mày: “Cậu ta tạo được kỳ tích gì đáng ăn mừng sao?”

Cô mềm nhũn nằm trong vòng tay anh: “Bức tranh đầu tiên của cậu ấy ạ vừa triển lãm đã được người ta mua với giá cao, không giỏi sao?”

Thẩm Tông Lương cười khẩy: “Ba mẹ cậu ta thuê người bỏ tiền mua mà, cái này cũng tính à?”

“Hả?” Thả Huệ nhịn không được bật cười: “Còn có chuyện như vậy nữa sao ạ?”

Thẩm Tông Lương đặt cô vào bồn tắm: “Lão Lôi chưa bao giờ nương tay trong việc tạo dựng danh tiếng cho cậu con trai nghệ sĩ của lão đâu.”

Thả Huệ giật tấm khăn đã ướt một nửa ra, che chặt ngực mình: “Được rồi, em tự tắm được.”

Thẩm Tông Lương không biết hành động thừa thãi này của cô là muốn làm gì nhưng anh không đồng ý. Anh ngồi bên bồn tắm, đưa tay thử nhiệt độ nước: “Nước được rồi đó, không quá nóng.”

“Em nói là em có thể tự tắm mà.” Thả Huệ thấy anh vờ như không nghe thấy, cô lặp lại lần nữa: “Anh ra ngoài trước đi.”

Nhưng Thẩm Tông Lương vẫn ngồi yên, không hề nhúc nhích: “Ngoài việc làm ướt hết người anh ra thì em còn làm được gì nữa?”

“Đâu có…”

Thả Huệ lặng lẽ đỏ mặt.

Sau khi cô chuyển đến đây, dì Tuỳ đã bố trí lại phòng thay đồ theo số đo và sở thích của cô.

Trong tủ quần áo cao sát trần bày đầy những mẫu mới nhất của các thương hiệu lớn. Bà có con mắt rất tinh tường, chọn đồ rất vừa vặn.

Thả Huệ tùy tiện chọn một bộ đồ mùa thu để thay, phối với đôi giày cao gót thấp da cừu rồi vội vàng xách túi ra khỏi nhà.

Đến nhà hàng, Phùng Ấu Viên đang cau mày, cầm ly nước trái cây nhưng không uống. Trang Tân Hoa ngồi bên cạnh cô nói thao thao bất tuyệt, dường như đang đưa ra lời khuyên nào đó. Nhưng ánh mắt Ấu Viên trống rỗng, cô chống cằm, tầm nhìn hoàn toàn dừng ở ngoài cửa sổ, căn bản chẳng hề nghe người bên cạnh nói gì.

Thả Huệ ngồi qua, nghe thấy Lôi Khiêm Minh vẫn đang kể lại cho người khác cảnh cậu Từ và cậu Nguỵ đánh nhau. Anh ta đang diễn lại cái cách Thẩm Tông Lương nói chuyện, nói lại nguyên văn lời anh: “Nếu vẫn chưa đủ thì dưới nhà bếp còn hai cái gậy, hai cậu cầm lên mà chiến.”

Thả Huệ nghe một lúc, cảm thấy so với bản gốc thì khác xa. Cái khí chất uy nghiêm, không giận mà uy của người ở vị trí cao, với tuổi của cậu Lôi đây thì còn lâu mới đạt tới được. Lời nói ra cũng không đủ sức nặng nên nghe như lời của một diễn viên hài độc thoại.

Nhưng Dương Vũ Mông bên cạnh nghe đến say sưa, khóe miệng luôn mỉm cười. Cô nắm lấy cánh tay Lôi Khiêm Minh: “Lần sau tôi cũng muốn đến nhà họ Chu ăn cơm.”

Anh ta cười cười xua tay, nói: “Đâu phải ngày nào cũng có kịch hay như vậy.”

Thả Huệ mỉm cười ngồi xuống, cô nhấp một ngụm trà: “Hôm nay náo nhiệt thật.”

Trang Tân Hoa đẩy sang cho cô một đĩa bánh ngọt: “Cậu chủ Lôi bán bức tranh đầu tiên trong đời mà, sao mà không tìm người đến để khoe khoang được.”

Đúng lúc đó, Lôi Khiêm Minh nhìn về phía cô.

Thả Huệ nâng ly chúc mừng anh: “Chúc mừng cậu, đại họa sĩ.”

Anh ta còn khiêm tốn nói: “Vẽ chơi chơi thôi, chủ yếu là muốn mời mọi người ăn cơm, phải tìm cho ra một cái lý do chứ.”

Dương Vũ Mông liếc nhìn Chung Thả Huệ, giận dỗi quay mặt đi.

Tối nay Thả Huệ mặc một chiếc váy vải tweed trắng đính kim cương lấp lánh, trước ngực cài trâm hoa trà, mái tóc đen bóng xõa bên vai. Tuy ghét cô nhưng Dương Vũ Mông vẫn phải thừa nhận, nhìn Chung Thả Huệ quá đỗi xinh đẹp và dịu dàng.

Thả Huệ cúi đầu, nhỏ giọng hỏi Ấu Viên có chuyện gì. Trang Tân Hoa cười khẩy nói: “Đang sầu khổ lắm, sắp bị lộ tẩy, biến thành trò cười cho người ta rồi.”

Lúc này Ấu Viên mới quay đầu nói với cô: “Mình mới làm quen một người đàn ông, cực kỳ cao ráo đẹp trai, giọng nói trầm khàn, cuốn hút…”

“Này này này!” Trang Tân Hoa gõ gõ bàn: “Cậu trọng điểm đi.”

Ấu Viên hắng giọng: “Bọn mình đang ở trong tình thế giằng co cực độ, mình nói với anh ta là trình độ múa bale của mình đạt cấp mười, ai ngờ anh ta thật sự muốn hẹn tớ đi xem vũ kịch.”

Thả Huệ thấy việc này không có gì to tát: “Có gì đâu, mình dạy cậu vài động tác và thuật ngữ chuyên ngành là có thể qua mắt được ngay.”

Trang Tân Hoa ở bên cạnh ngắt lời: “Dạy vài động tác cũng vô dụng thôi! Trời ạ, cậu ấy còn tự nhận bản thân biết ba ngoại ngữ Đức, Pháp, Anh, còn là một nghệ sĩ piano nữa, chơi giỏi nhất là bản ‘Giao hưởng số 8 của Schubert’.”

“…”

Việc này quả thật hơi vượt quá khả năng của cô.

Thả Huệ ngạc nhiên: “Người này là thượng lưu trí thức hay sao vậy? Có nhiều yêu cầu với cậu vậy à?”

“Không phải, là mình muốn xứng với anh ấy nên mới nói xạo vậy thôi.”

Thả Huệ suy nghĩ một lúc: “Cậu nghe mình, bây giờ cách tốt nhất là nhận lỗi và nói thật.”

“Có tác dụng không?” Ấu Viên thật sự cũng muốn làm vậy, vừa nghe thì cô nàng đã ngồi bật dậy.

Thả Huệ ừ một tiếng: “Đương nhiên, người ta sẽ tha thứ cho mọi lỗi lầm của một cô gái ngoan, ngay cả việc nói dối.”

Ấu Viên lập đi lập lại vài lần, thấy rất có lý. Nghĩ ngợi xong cô nàng lại hỏi: “Mấy lời này không giống phong cách của cậu lắm, học từ ai vậy?”

“Thẩm Tông Lương đó.” Thả Huệ nhún vai: “Mình học lỏm xong là dùng luôn.”

Ấu Viên úp mặt xuống bàn: “Vậy trước mặt anh ấy cậu đã nói dối cái gì vậy?”

Thả Huệ hơi đỏ mặt, cô liếc nhìn những người xung quanh: “Đừng nói ở đây, không tốt đâu.”

Thấy vẻ mặt mập mờ của cô, Ấu Viên càng muốn nghe: “Cậu nói nhanh đi, nói nhỏ cho một mình mình nghe thôi, người khác sẽ không nghe thấy đâu.”

Đây chẳng phải là chuyện hay ho gì, ngại ở đây có nhiều người nên Thả Huệ vẫn không chịu nói: “Để lát nữa nói.”

Ấu Viên nhân cơ hội này nài nỉ: “Ngày mai là cuối tuần, hôm nay cậu qua nhà mình đi, lâu rồi bọn mình không ngủ chung rồi, mẹ Phùng nhà cậu nhớ cậu muốn chết rồi kia kìa.”

Thả Huệ mím môi, không suy nghĩ nhiều mà gật đầu: “Được thôi.”

“Bây giờ cậu vẫn được tự quyết định mọi chuyện của bản thân sao?” Ấu Viên nghi ngờ.

Sao vậy? Thẩm Tông Lương trông giống người không hiểu nhân tình thế thái đến vậy sao?

Thả Huệ khẽ nói: “Chú út không khó tính vậy đâu, cậu đừng có định kiến với anh ấy như vậy.”

Thẩm Đường Nhân và Nguỵ Tấn Phong đi vào lúc mọi người đang ăn dở.

Hai người họ chính thức hẹn hò, mấy ngày trước đã cùng nhau đi Hong Kong mua sắm, trên mạng có rất nhiều ảnh chụp chung tình tứ.

Sau khi mỗi người cụng ly xong, Ấu Viên khẽ hỏi: “Nếu không nhờ cái tên ngốc Từ Mậu Triều đó thì chắc hai người này còn chưa nhanh vậy đâu nhỉ.”

“Kiểu gì cũng cần có ai đó hoặc chuyện gì đó thúc đẩy thôi” Thả Huệ đồng ý với Ấu Viên: “Duyên phận là vậy đó, đúng lúc mới đến, chưa đến thì có cố cầu cũng không được.”

Ấu Viên rất rõ tính cách của vị công tử kia.

Cô gõ gõ đôi đũa hỏi: “Từ Mậu Triều thay đổi tính nết rồi sao, cô bé thanh mai của anh ta bị cướp mất mà anh ta không đi gây sự sao?”

Trang Tân Hoa cúi đầu nói: “Sẽ không gây đâu, ba của hai người này gần đây qua lại rất nhiều, quan hệ đang rất tốt đẹp.”

Thả Huệ cũng nghe nói rồi nhưng giọng điệu của Thẩm Tông Lương và Trang Tân Hoa lại không giống nhau lắm. Tối hôm đó cô đang gõ luận văn, nghe thấy Tổng giám đốc Thẩm nhận một cuộc điện thoại, không biết đối phương đã nói gì nhưng Thẩm Tông Lương nói: “Công khai kết bè kết phái, làm sao người ta tin được rằng họ không mưu cầu tư lợi? Họ có thể trung thành đến mức nào? Cả hai đều là những người đã trải qua đấu tranh phức tạp, già đầu rồi mà lại hồ đồ đến mức này.”

Cô thò đầu ra, không hiểu anh đang nói về ai, nhưng câu tiếp theo đã khiến Thả Huệ hiểu ra.

Thẩm Tông Lương đứng bên cửa sổ hút một điếu thuốc: “Đường Nhân à, anh cả và chị dâu sẽ lo cho con bé, con đường sau này của con bé đã được sắp xếp sẵn rồi.”

Bóng trúc bóng cây trong sân đan xen, Thả Huệ không khỏi rùng mình, cô vội co người về phía bàn học. Đến khi Thẩm Tông Lương quay lại, ánh mắt cô nhìn anh mang theo một chút bi thương và quyến luyến.

Con đường của Đường Nhân đã sớm được sắp xếp, bất kể cô ấy thích ai cũng vậy.

Vậy còn Thẩm Tông Lương thì sao? Tương lai anh sẽ cưới con gái nhà ai.

Thả Huệ không dám nghĩ, cũng không thể nghĩ, nếu không cô sẽ không thể sống trong sự tự lừa dối bản thân.

Bên cạnh Ấu Viên vẫn đang nói, cô ậm ừ một tiếng rất dài: “Vậy thì là thêm hoa trên gấm rồi.”

Thả Huệ cúi đầu ăn một thìa cháo, trong lòng ngổn ngang trăm mối.

Khi ngẩng đầu lên, Dương Vũ Mông đã chú ý đến sợi dây chuyền của cô, cô hỏi Đường Nhân: “Đó là đồ nhà cậu phải không? Trông quen quen.”

Đường Nhân đã nhìn thấy từ lâu, cô đặt thìa xuống nói: “Ừ, chắc là chú út tặng đó.”

Dương Vũ Mông tức giận xé giấy ăn: “Đồ quý giá như vậy, nói tặng là tặng cho cô ta, cái người này mặt dày thật.”

“Người ta đã dọn đến ngõ Tây Bình rồi.” Nguỵ Tấn Phong gắp cho Đường Nhân một đũa thức ăn: “Chút phỉ thuý này có là gì đâu? Chú út cưng chiều cậu ta thật đấy, Chung Thả Huệ này đúng là số hưởng.”

Vừa nhắc tào tháo là tào tháo đến.

Vừa dứt lời, cửa bị nhân viên phục vụ kéo mở, hai bóng người bước vào.

Thẩm Tông Lương và Chu Phú mỗi người cầm một ly rượu đi đến bên Lôi Khiêm Minh.

Lôi Khiêm Minh vội đứng dậy: “Chú Thẩm, anh Phú.”

Ánh đèn pha lê trên trần làm nổi bật dáng vẻ tuấn tú nho nhã của Thẩm Tông Lương, anh nâng ly nói: “Nào, chúc mừng cậu đã tiến thêm một bước trên con đường thành danh và lập nghiệp.”

Chu Phú cũng cười nói: “Thằng nhóc này mấy năm nay cũng có tiến bộ lắm, biết viết biết vẽ rồi.”

Lôi Khiêm Minh ngượng ngùng gãi đầu, chút kiến thức của anh ta dùng để lừa lọc đám người Hồ Phong thì còn được chứ trước mặt hai vị này thì anh ta không cần giả vờ, Lôi Khiêm Minh nói: “Chú út đừng trêu con nữa, con nghe mà thấy xấu hổ quá.”

Thẩm Tông Lương vỗ vai cậu, ánh mắt lại vượt qua đám đông, dừng lại trên người Thả Huệ. Cô đang quay đầu nói chuyện với Ấu Viên, ở giữa luôn là Trang Tân Hoa. Thẩm Tông Lương nheo mắt lại, anh thu hồi ánh mắt lại rồi nói: “Ngồi đi.”

“Bọn anh ở bên cạnh, cố ý đến chúc mừng cậu.” Chu Phú giải thích.

Lôi Khiêm Minh cười: “Lát nữa em cũng qua mời mọi người một ly.”

Chu Phú đi cùng Thẩm Tông Lương ra ngoài, cửa vừa đóng lại đã nói: “Cả bàn, chỉ có bạn gái nhỏ của cậu là không nhìn cậu.”

Thẩm Tông Lương cứng miệng cãi: “Tôi là đến chúc mừng hậu bối, ai cần cô ấy nhìn.”

“Thôi đi, nhà họ Lôi mà cũng đáng để cậu phải nể nang sao? Thằng bé sợ chết khiếp rồi kia kìa!”

“Cậu chỉ không yên tâm về cô ấy thôi.” Chu Phú ngậm một điếu thuốc rồi cười: “Chiều nay rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, chẳng lẽ cô ấy đến đây ăn cơm mà còn có thể ngất được sao?”

Thẩm Tông Lương chột dạ sờ mũi: “Cậu không hiểu đâu.”


Comments

Gửi bình luận