GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 43

Mọi việc đều chu toàn.

Sau khi mọi người tản ra, Ấu Viên quay về xe đợi. Cô bảo tài xế lùi xe sang một bên để không cản đường người khác.

Những người ra vào đây đều là người có tiền có quyền, đêm hôm khuya khoắt, lỡ gặp phải mấy người uống hai ly đã say rồi bắt đầu gây gổ, cho dù là nhà ai thì cũng chẳng tốt lành gì.

Cô nhắn tin cho Thả Huệ báo xe đậu dưới gốc cây hoè, khi ra khỏi cổng rẽ phải là thấy.

Ấu Viên mở một ván game, vốn định đợi một lúc nhưng rất nhanh Thả Huệ đã xuất hiện, nhanh hơn dự liệu của cô.

Thả Huệ tìm thấy xe, mang theo một luồng khí lạnh ngồi vào, vẻ mặt không vui. Ấu Viên dặn tài xế lái xe rồi hỏi: “Sao vậy? Đừng nói là cãi nhau vì mình nha.”

Cô không dám nhận tội này, thà đưa Thả Huệ về ngõ Tây Bình còn hơn.

Thả Huệ lắc đầu: “Là Dương Vũ Mông và đám bạn của cô ta. Cô ta phá hỏng việc làm thêm của mình, còn nói những lời khó nghe. Hôm nay mình nhịn không được nên mắng cô ta hai câu.”

Từ nhỏ đến lớn, Ấu Viên luôn kiên định đứng về phía Thả Huệ, cô nói: “Mắng hay lắm! Đây cũng không phải là lần đầu tiên cô ta như vậy, mình nhìn thấy là thấy phiền.”

Gió đêm rít lên, luồn qua khe cửa kính xe thổi vào, thổi tung mái tóc đen của Thả Huệ, cô thở dài một hơi: “Thôi, không nói về cô ta nữa, kẻo ảnh hưởng tâm trạng của chúng ta, vui lên nào.”

Ấu Viên vuốt tóc Thả Huệ, không nói gì.

Thực ra, Ấu Viên luôn mong Thả Huệ nói ra, dù có bất chấp hình tượng, dậm chân chửi rủa vài câu cũng được. Những năm qua, cô đã dồn nén quá nhiều nỗi buồn trong lòng.

Thả Huệ mệt mỏi, từ từ tựa đầu vào vai cô.

“Giờ thì có thể nói rồi chứ, cậu nói dối cái gì với Thẩm Tông Lương vậy?” Ấu Viên vẫn chưa quên chuyện này.

Thả Huệ đột nhiên cười: “Mình nói với anh ấy rằng mình không thể lên đỉnh với anh ấy năm lần.”

Không ngờ lại là một câu trả lời kỳ cục và gợi tình đến vậy.

Ấu Viên bị sặc nước bọt, ho khan mãi không thôi: “Hai người…mối quan hệ của hai người đã đến mức này rồi à?”

“Đó…cậu có được câu trả lời rồi đó, mình không lừa cậu đâu.”

Hai người họ về đến nhà họ Phùng, lần lượt tắm trong phòng ngủ của Ấu Viên rồi thay váy ngủ. Ấu Viên cho nhà bếp làm đồ ăn khuya mang lên, hai cô gái nằm trên sofa xem phim. Là một bộ phim rất cũ, do xưởng phim Trường Xuân sản xuất, tên là “Thượng Cam Lĩnh.”

Thực ra là Thả Huệ đói bụng, chọn phim được một nửa thì cô ấy bỏ điều khiển xuống, bắt đầu bóc càng cua, dừng lại quá lâu nên bộ phim này tự động được bật lên. Đến khi Ấu Viên đi qua, cô nàng cũng không để ý, ngồi xuống vừa trò chuyện với Thả Huệ, vừa ăn cháo hải sản.

Hai người nói đến đoạn cao trào, khóe miệng dính dầu mỡ nhưng vẫn cười vui vẻ, khác hẳn với dáng vẻ trang điểm tỉ mỉ cầu kỳ hàng ngày.

Vương Tự Chân mặc bộ đồ ngủ bằng lụa đi tới, xem phim được vài phút thì ký ức tuổi thơ trong đầu lập tức sống lại.

Bà ngồi xuống, cầm lấy một miếng dưa và giăm bông lên hỏi: “Hai cô nương mới hai mươi mấy tuổi, còn trẻ măng thế này mà nghiên cứu cái gì vậy? Nếu không phải vì con cua hoàng đế này thì mẹ đã không ngồi đây rồi.”

Thả Huệ cười, rút khăn giấy lau miệng rồi thân mật gọi “dì ơi.”

Vương Tự Chân ừ một tiếng: “Lâu rồi không gặp con, dạo này khỏe không?”

“Dạ khoẻ lắm ạ.” Ấu Viên dùng thịt tôm chấm nước sốt: “Con bé này dám đi trước con một bước rồi, yêu đương rồi.” Vương Tự Chân bật cười: “Thật sao? Để được Thả Huệ để mắt đến thì không dễ dàng đâu.”

Gương mặt non nớt của Thả Huệ có chút ngượng ngùng: “Con đi vệ sinh một lát.”

Cô vừa đi không lâu thì điện thoại trên bàn trà reo lên. Vương Tự Chân nghe máy, bà cười nói vài phút, dồn dập đồng ý xong rồi cúp máy.

Ấu Viên hỏi là ai mà nửa đêm còn ra chỉ thị như vậy.

Vương Tự Chân vứt điện thoại xuống, nói với con gái: “Bạn học của con đó, mẹ của Nguỵ Tấn Phong.”

Ấu Viên nhíu mày: “Dạo này sao bà ấy cứ tìm mẹ hoài vậy? Có chuyện gì sao ạ?”

Vương Tự Chân dựa vào ghế sofa, vuốt tóc con gái nói: “Là Nguỵ Thời Vũ nhìn trúng cậu hai nhà họ Thẩm, một lòng muốn gả qua đó. Ba mẹ Thời Vũ cũng ngầm đồng ý rồi nhưng chuyện kết hôn thì bên nhà gái không thể quá chủ động, mà cậu hai nhà họ Thẩm thì hoàn toàn không có ý đó, tính tình bà Thẩm thì lại tiểu thư, kiêu căng. Nên bà Nguỵ chỉ có thể lôi kéo mẹ, hôm trước là cắm hoa, hôm nay lại hẹn đi xem triển lãm, tìm cớ mời bà Thẩm ra ngoài để bồi đắp tình cảm.”

“Gì mà kỳ cục vậy? Bà ấy không thấy xấu hổ sao?” Ấu Viên cắn mạnh một miếng thịt cua: “Bộ Thẩm Tông Lương là người đàn ông có chông đèn cũng không tìm được hay sao mà ai cũng muốn gả vậy nhỉ?”

“Con nói xem còn ai muốn gả nữa?” Vương Tự Chân tò mò hỏi.

Nhất thời, Ấu Viên nhớ đến những ấm ức mà Thả Huệ vừa phải chịu, cô nói: “Là Dương Vũ Mông chứ còn ai ạ. Không biết cô ta lấy đâu ra sự tự tin đó nữa, cứ như hai người bọn họ đã đính hôn rồi vậy.”

Vương Tự Chân bị con gái chọc cười: “Con thì không muốn gả chứ gì? Vậy thì đúng là hơi khó nhỉ.”

Ấu Viên vội vàng lắc đầu lia lịa: “Yêu đương thì được, nếu là yêu đương thì chú Thẩm là một sự lựa chọn tuyệt vời. Còn gả thì thôi đi, nhà họ Thẩm của người ta mắt cao hơn đầu, còn lâu con mới đi qua đó chịu khổ.”

Thấy con gái thông minh lanh lợi như vậy, Vương Tự Chân rất vui, vừa định xoa mặt con nhưng thấy Thả Huệ đã về nên bà lại vẫy tay bảo cô mau lại ngồi.

Thả Huệ lau những giọt nước trên tay: “Vừa nãy cậu la hét gì vậy? Sao mà kích động thế.”

Ấu Viên cười: “Nói về chú Thẩm nhà cậu đó, hot đến mức không tưởng, ai cũng muốn thử một lần.”

“Nhà cậu?” Vương Tự Chân phản ứng lại: “Bạn trai của Thả Huệ là cậu nhóc nhà họ Thẩm đó à…”

Thả Huệ ho một tiếng, cầm ly nước uống một ngụm: “Dạ, Thẩm Tông Lương.”

Theo phản xạ, Vương Tự Chân chỉ cảm thấy vấn đề nghiêm trọng: “Trời ơi, thật sao?”

Thả Huệ cũng nghe ra có gì đó không ổn, chuông cảnh báo trong đầu cô vang lên: “Sao vậy, anh ấy đã bí mật kết hôn rồi ạ?”

“Không không, đương nhiên không phải.” Vương Tự Chân lắc đầu hai cái: “Cậu ấy độc thân, hai người đương nhiên có thể yêu đương.”

Chưa đợi bà Phùng nói, Thả Huệ đã tự mình thú nhận: “Là dì thấy… con hơi thiếu suy nghĩ, nên muốn nhắc nhở con đôi câu, đúng không ạ?”

Vương Tự Chân khuyên cô: “Cũng không đến mức đó, chỉ là gia đình nhà họ phức tạp nên dì thấy lo cho con.”

Mỗi lần tiếp xúc với bà Thẩm, bà đều có thể cảm nhận được các mức độ khác nhau, người phụ nữ này quả thật rất khó đối phó. Từ lời nói đến hành động, không phải người bình thường nào cũng có thể dàn xếp được, chỉ có duy nhất ông Thẩm là có thể nắm chắc được người phụ nữ này. Nhưng Thẩm Trung Thường đã qua đời, không biết Thẩm Tông Lương thế nào, có thừa hưởng được sự quyết đoán của ba anh hay không?

Mấy lần trước, bà Thẩm đều không thuyết phục được con trai mình, anh thậm chí còn không thèm xuất hiện, ít nhất cũng không bị lép vế.

Mây đen trên trời vây kín ánh trăng khiến cho sân viện tối om, màn hình nhấp nháy, gương mặt nhỏ nhắn của Thả Huệ thoắt ẩn thoắt hiện trong bóng tối.

Thả Huệ cúi đầu, nói: “Chuyện nhà họ, con cũng biết một chút. Con biết, con không nên yêu anh ấy.”

Vương Tự Chân thở dài, kéo cô lại gần: “Bé ngoan, con nghe dì nói. Lúc trẻ ai cũng yêu, thậm chí còn yêu nhầm người, đều không sao cả. Chuyện nam nữ, đến cuối cùng thì chỉ là một trải nghiệm thôi. Vì vậy con hãy thả lỏng, không có gì phải lo ngại, muốn làm gì thì cứ làm, có nhiều chuyện không thể đợi chúng ta do dự mãi được, con hiểu không?”

Cô gật đầu, giả vờ vui vẻ nhún vai: “Đúng vậy, ai lần đầu yêu đương mà có kết quả chứ? Thà ở bên Thẩm Tông Lương còn hơn bị người khác làm lỡ dỡ thanh xuân.”

Đèn sàn bằng tre tỏa ra một vùng ánh sáng trắng, Vương Tự Chân cẩn thận nhìn cô.

Thả Huệ vừa tắm xong, trên khuôn mặt mộc mạc không trang điểm chỉ thoa một lớp tinh chất, khi cô cúi đầu dưới ánh đèn lại toát lên một dáng vẻ quyến rũ lạ kỳ.

Bà cũng đại khái đoán được vài phần.

Thẩm Tông Lương vì để tang ba nên đã dọn đến ở trên tầng của cô, ngày ngày có một mỹ nhân như vậy ở trước mắt, sao có thể không động lòng chứ?

Hơn nữa, Thả Huệ lại là người thông minh, mọi việc đều chu toàn, đổi lại là ai thì cũng sẽ phải động lòng.

Vương Tự Chân xoa xoa gương mặt nhỏ bằng lòng bàn tay của cô: “Con gái ngoan, dì luôn mong mọi điều tốt đẹp đến với con. Nhưng dù có thích cậu ấy đến đâu thì sự nghiệp và tương lai vẫn là quan trọng nhất, đừng quá đặt nặng được mất trong tình yêu, phải tự bảo vệ mình, con hiểu chưa?”

Những lời này tuy là kinh nghiệm để đời nhưng cũng là những đạo lý thực tế nhất.

Quả nhiên lòng Thả Huệ rối như tơ vò, cô dựa vào vai Vương Tự Chân: “Con cảm ơn dì.”

Thuở nhỏ xa cách cha mẹ, Ấu Viên luôn đến nhà họ Chung, ở lại mười ngày nửa tháng. Ấu Viên thích Thả Huệ có ba mẹ cởi mở nhưng cô nàng không biết, mẹ Đổng mà cô ấy khen ngợi hiền thục nhất đã sớm biến thành một bộ dạng khác trong cuộc chiến đấu tranh với số phận rồi.

Đến bây giờ, ngược lại là Thả Huệ ngưỡng mộ Ấu Viên.

Không phải vì những điều kiện vật chất phong phú bên ngoài, mà đơn thuần là bầu không khí thân thiết giữa hai mẹ con họ. Một người mẹ sẽ bình tĩnh khuyên bảo cô ấy, sẽ đưa ra lời khuyên cho chuyện tình cảm của cô ấy, sẽ ngồi xuống nói chuyện thẳng thắn với cô ấy.

Nhưng Thả Huệ vẫn không nói ra rằng giá như dì cũng là mẹ của con thì tốt quá.

Cô không thể nói vậy, điều đó quá không công bằng với Đổng Ngọc Thư vì bà là người yêu thương cô nhất trên đời.

Thả Huệ hiểu rằng, bất kể dùng tiêu chuẩn nào để đánh giá thì chút khổ đau mà cô nếm trải trên con đường trưởng thành đều không thể so sánh với bất hạnh của mẹ cô. Vì vậy cô thường xuyên nói dối, nói cô không sao, ở trường rất vui, ăn ngon ngủ ngon, học hành chăm chỉ để mẹ yên tâm.

Trên tấm thảm xanh rêu, Ấu Viên khẽ nói với Vương Tự Chân: “Con cảm ơn mẹ.”

Vương Tự Chân và Thả Huệ cùng bật cười.

Bà nói với con gái mình: “Con cũng vậy, mẹ không phản đối chuyện yêu đương nhưng đừng đánh mất bản thân.”

Hai cô gái lớn tiếng đáp: “Bọn con biết rồi ạ.”

Vương Tự Chân bưng một hộp màu cam từ bên cạnh ra đặt cạnh chân Thả Huệ, bà nói: “Sinh nhật con sắp đến rồi, đây là quà dì chuẩn bị cho con.”

Không cần mở ra xem, Thả Huệ nhìn là biết giá của món quà này không rẻ.

Cô xua tay: “Con không thể nhận món quà quý giá như vậy đâu dì ơi.”

Vương Tự Chân lại nói: “Hai mươi tuổi là một cột mốc lớn, sinh nhật quan trọng, đồ quý giá một chút cũng không sao. Con cầm đi, nếu không thì dì sẽ giận đấy.”

Ấu Viên cũng nói: “Cậu cứ cầm đi, giáo sư Vương hiếm khi hào phóng thế này, đừng khách sáo.”

“Dạ, con cảm ơn dì.”

Ăn xong bữa khuya, Thả Huệ xoa xoa cái bụng căng cứng: “No chết mất, chúng ta ra ngoài đi dạo đi?”

Ấu Viên cũng đồng ý rồi kéo Vương Tự Chân cùng xuống lầu đi dạo.

Sắc thu đã đậm dần, hoa quế vàng óng chen chúc trên cành, rơi trên vai người, tỏa ra mùi hương nồng nàn.

Ấu Viên ngắt một cành: “Chúng ta mang vào phòng đi, thơm quá.”

Thả Huệ nói không được: “Hoa người ta đang nở đẹp thế mà lại bị cậu ngắt xuống, chưa được mấy ngày là héo rồi.”

Hai người đang nói chuyện rôm rả, bỗng có một bóng người lướt qua bên cạnh. Dáng người nọ cao lớn, mảnh khảnh, mặc một bộ đồ thể thao đang chạy bộ. Thả Huệ nhìn đi nhìn lại, nghi ngờ hỏi: “Đó là ba cậu à?”

Ấu Viên thờ ơ ậm ừ, trông không vui lắm: “Chắc vậy.”

“Muộn thế này mà còn chạy bộ, sức khỏe ba cậu tốt thật đấy” Thả Huệ nói.

Vương Tự Chân cũng cười: “Ba con mấy ngày nay, ngay cả bữa tối cũng không ăn, về nhà là tự nhốt mình trong thư phòng, không muốn gặp ai.”

Thả Huệ đoán chắc là có mâu thuẫn nên không hỏi thêm nữa.

Ấu Viên khịt mũi: “Cô gái đó đã bị đuổi về quê rồi, cũng chẳng có tai tiếng gì truyền ra, ông nội đã cố giữ gìn cho ông ấy vậy mà lại như rước nợ vào người? Mỗi lần về nhà có khác gì phải vào hang cọp đâu, bộ ai nợ ông ấy sao?”

Thả Huệ ngạc nhiên quay đầu lại, không tin vào tai mình.

Người mà lòng cô luôn kính trọng, người có phong thái nho nhã nhất là bác Phùng, cuối cùng cũng biến thành thế này. Cô biết thế là bất lịch sự nên cũng cố gắng không nhìn Vương Tự Chân để tránh làm bà ấy khó xử.

Nhưng Vương Tự Chân rất thẳng thắn, bà sớm đã coi cô như người nhà. Những chuyện này cho dù bà không nói thì Thả Huệ cũng sẽ nghe từ chỗ khác.

Gió thổi bay tà áo xanh biếc của bà, Vương Tự Chân yếu ớt cười: “Cho nên mẹ mới nói với hai đứa, đừng quá tính toán trong tình yêu, lòng người rồi sẽ thay đổi.”

Thả Huệ muốn nói lời an ủi nhưng lại không biết nói gì cho phải.

Cô mở miệng: “Dì…”

Hiểu ý cô nên Vương Tự Chân vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Không sao đâu, hai đứa đi ngủ đi.”

Hai người họ về phòng, nằm cạnh nhau trên giường nói chuyện.

Thả Huệ xoay xoay lọn tóc trên ngón tay, cô đột nhiên hỏi: “Mẹ cậu có từng nghĩ đến chuyện ly hôn chưa?”

Ấu Viên nhìn trần nhà thở dài: “Chưa, bà ấy nói bà không thể nào nhường lại vị trí phu nhân nhà họ Phùng một cách dễ dàng như vậy, sự cao ngạo trong cốt cách của người trí thức không cho phép bà chấp nhận được việc mình trở thành kẻ bị bỏ rơi trong mắt người đời.”

Thả Huệ lật người ngồi dậy: “Nếu là mẹ cậu đề cập đến ly hôn thì sao gọi là kẻ bị bỏ rơi được, ba cậu mới là kẻ bị bỏ rơi.”

Bên ngoài cửa sổ, chiếc đèn lồng bằng lụa cũ kỹ đung đưa, Ấu Viên vuốt tóc cô nói: “Cậu nghĩ vậy, mình nghĩ vậy, nhưng người ngoài có thể nghĩ như vậy sao? Xã hội này có quá nhiều định kiến với phụ nữ, nếu như mẹ ly hôn thật thì đám người kia không biết sẽ cười nhạo bà ấy thế nào, để bà ấy ẩn mình dưới danh nghĩa phu nhân nhà họ Phùng thì ít nhất còn giữ được chút thể diện.”

Một lúc sau, Thả Huệ lại uể oải nằm xuống.

Cô nghĩ, cái thể diện này giữ lại để làm gì?

Ấu Viên xoay người lại, buồn bã nói: “Hơn nữa, mấy cậu của mình đều không ra gì, ai cũng đều trông cậy vào sự giúp đỡ của ba mình.”

Thả Huệ gật đầu, cô hiểu.

Sự tôn quý, thể diện đều là hư ảo, đó chỉ là thứ làm cho người ngoài nhìn vào, còn lợi ích mới là thứ thật sự quan trọng.

Ấu Viên ngáp một cái, vỗ vỗ cánh tay cô: “Ngủ đi, muộn rồi.”

“Ừ, cậu ngủ ngon.”

Sáng sớm hôm sau, một vầng trăng lưỡi liềm mảnh mai nhàn nhạt treo trên bầu trời, nhìn như sắp sửa rơi xuống từ những tầng mây.

Thả Huệ tỉnh dậy sớm hơn thường lệ, Ấu Viên nói mớ cả đêm nên cô cũng không ngủ được bao nhiêu.

Cô đứng dậy mặc quần áo, khi cô đi xuyên qua sân ra ngoài thì nhà họ Phùng vẫn chưa có ai dậy.

Thả Huệ tự mình ra khỏi cổng lớn, cô không gọi cho bác Phương mà tự mình gọi xe về.

Thẩm Tông Lương uống nhiều rượu như vậy, cô lo cho dạ dày của anh.

Tối qua anh có gọi điện, nhưng đúng lúc cô đang đi dạo bên ngoài nên không nhận được, sau đó Thả Huệ cũng không gọi lại cho anh nữa.

Không nói rõ được vì sao, rõ ràng Thẩm Tông Lương cũng không có lỗi nhưng cô vẫn thấy không vui.

Có lẽ yêu một người là như vậy, là ngày càng trở nên nhạy cảm, ngày càng suy nghĩ nhiều hơn.

Sự tự tôn cô cẩn thận giữ gìn và nỗi nhớ nhung mãnh liệt dành cho anh đang đánh nhau. Một bên muốn cô giữ giá, không cho phép mình vội vàng đến bên Thẩm Tông Lương, một bên lại bảo cô đừng cố gắng nữa, rõ ràng ngay cả trong mơ cô cũng đang nghĩ đến anh.

Thả Huệ xuống xe, cô xách túi, đi bộ trong con ngõ nhỏ buổi sớm mai có khói bếp lượn lờ. Bỏ qua chuyện hồi nhỏ thì đây là lần đầu tiên cô có cảm giác thuộc về sau khi trở về đây học đại học.

Trong thành phố cổ kính này, dường như thực sự có một mái nhà của riêng cô và người yêu của cô đang chờ đợi cô về.

Cô đi đến trước hai con sư tử đá, cánh cửa hé mở, để lộ một góc bóng cây xanh mướt.

Thả Huệ đẩy cửa bước vào, cô chào người giúp việc đang quét lá khô: “Chào buổi sáng.”

Dì Tùy đi từ bếp ra sau khi sắp xếp xong bữa sáng.

Bà nói: “Cô Chung đã về rồi.”

Thả Huệ gật đầu: “Thẩm Tông Lương dậy chưa ạ?”

“Chắc là chưa đâu.” bà Tùy nói: “Hôm qua cậu hai uống say, quậy không ít.”

Thả Huệ cụp mắt xuống: “Tôi đi xem anh ấy.”

“Dạ.”

Cô bước nhanh qua hành lang quanh co, dài dằng dặc, bước chân nhanh như đang chạy. Đến trước cửa, Thả Huệ lại dừng lại hít thở đều hai hơi.

Cô vuốt lại tóc, nhẹ nhàng đẩy cửa ra.

Một bên màn giường bằng lụa tuyết buông xuống, Thẩm Tông Lương nằm thẳng trên chiếc giường có bốn trụ xung quanh, chăn chỉ đắp đến bụng. Khi anh ngủ, sự kiêu ngạo bẩm sinh giảm bớt, sự lạnh lùng quanh người cũng nhạt đi.

Thả Huệ đặt túi xuống, cởi áo len vứt lên ghế cuối giường. Cô đi đến mép giường, nghe thấy tiếng thở dài đều đặn của anh thì mới yên tâm.

Thả Huệ ngồi xuống nhìn anh một lúc, cô duỗi ngón trỏ vuốt từ sống mũi anh xuống rồi lại vuốt lên giống như một đứa trẻ nghịch ngợm.

Sống mũi cao quá, có thể làm cầu trượt được rồi.

Chẳng trách mỗi lần anh hôn cô là đều phải tháo kính ra, rồi giữ chặt mặt cô một chút, như vậy mới có thể hôn sâu hơn.

Thả Huệ liếc nhìn xuống chân, tấm thảm này đã được thay mới thành một tấm thảm màu cà phê nhạt, dường như chất liệu cũng khác so với hôm trước.

Cô nhớ lại ngày hôm qua, khi đó hai người đều rất nồng nhiệt.

Thẩm Tông Lương vừa mới tiến vào có ba phút đã khiến cả người cô mềm nhũn không còn sức lực, vài giọt mưa xuân bắt đầu chảy xuống thảm.

Trước đây cô không dám tin, một người điềm đạm, cũ kỹ, cử chỉ chưa bao giờ vượt quá giới hạn lại có thể làm ra chuyện dữ dội như vậy.

Sau khi cô mất kiểm soát vài lần, anh vẫn kiên nhẫn dỗ dành cô, dụ dỗ cô làm lại lần nữa.

Thả Huệ lắc lắc đầu, chỉ nghĩ thôi mà cổ cô đã đỏ lên, mặt mũi nóng bừng.

Cô vô thức muốn tìm việc gì đó để làm, để có thể chuyển hướng sự chú ý.

Trên đầu giường đặt một cái chén sứ xanh, dưới đáy còn sót hai viên bã thuốc đen kịt. Thẩm Tông Lương coi trọng việc dưỡng sinh, Thả Huệ ngửi ngửi thấy mùi thuốc, hẳn là thuốc anh đã uống trước khi ngủ để giải rượu.

Cô vừa định mang ra ngoài thì cổ tay bị người ta nắm lấy, Thả Huệ giật mình quay đầu lại: “Anh tỉnh rồi à?”


Comments

Gửi bình luận