Một câu chuyện không thành.
Cuối tháng ba ở Oxford, hoa ngọc lan trước Học viện Worcester đã nở rộ bảy phần.
Trải qua mùa đông lạnh lẽo, mưa nhiều, cuối cùng thì thị trấn nhỏ cổ kính này cũng đón một ngày xuân sáng sủa.
Chung Thả Huệ đã ngất xỉu trong một ngày trời đẹp như vậy mà không có dấu hiệu báo trước.
Một người bạn học bên cạnh kêu lên: “Ziana!”
Sau cơn mưa xuân sâu lắng, trước những tòa nhà cổ kính ẩn mình trong rừng cây xanh mướt, một đám người vội vàng đỡ cô dậy rồi lập tức thông báo cho nhân viên y tế của trường.
Sáu giờ chiều, khi mặt trời chìm vào biển mây màu cam đỏ thì Chung Thả Huệ mới tỉnh lại.
Cô cố gắng chậm rãi đưa mắt nhìn quanh, đập vào mắt là những món đồ đạc quen thuộc đến mức không thể quen thuộc hơn.
Giấy dán tường vân gỗ, tủ ngăn kéo cũ màu nâu sẫm, giường ngủ bốn trụ bằng gỗ hồ đào đen và rèm cửa thêu tinh xảo.
Đây là nơi cô ở khi học thạc sĩ, một biệt thự mang phong cách đồng quê Anh đậm nét tọa lạc tại Summertown. Nhưng cô chỉ có thể ở thôi, chứ căn biệt thự này không thuộc về Chung Thả Huệ, sau khi học xong thì vẫn phải trả lại cho nhà họ Thẩm.
Trước khi đến Oxford, trong điều kiện đã thỏa thuận với bà Thẩm có điều khoản này, bà ấy cho rằng đây là một ân huệ mà bà đã ban cho cô gái này.
Chung Thả Huệ xoa trán.
Trước khi ngất xỉu vào buổi sáng, cô cảm thấy tứ chi tê liệt, sau đó trước mắt tối sầm lại, cơ thể mềm nhũn không sao kiểm soát được. Cô có thể nghe thấy tiếng hô hoán bên cạnh nhưng không thể phản ứng, bây giờ tỉnh lại, phía sau gáy thấy hơi đau nhức.
Khúc Sơ Nguyệt thấy cô cố gắng ngồi dậy thì đưa tay ra đỡ: “Đừng động, bác sĩ nói cậu phải nằm nghỉ ngơi trên giường.”
“Là cậu à.” Chung Thả Huệ quay nửa khuôn mặt qua nhìn rõ người đang ngồi bên giường, cảm kích nói: “Cảm ơn cậu nhé Sơ Nguyệt. Sao cậu lại đến đây?”
Hai người là bạn học tiểu học, sau đó vì một số lý do gia đình mà chia xa nhưng cả hai lại đến Anh trong cùng một năm.
Ở nơi đất khách quê người, mối quan hệ của hai người đã có thể coi là thân thiết hiếm thấy. Chỉ là Khúc Sơ Nguyệt học ở London nên bình thường cũng rất ít khi đặt chân đến Oxford.
Khúc Sơ Nguyệt đứng dậy đi rót một ly nước rồi ngồi xuống: “Hôm nay có thời gian nên mình tiện đường cùng bạn bè đến đây đi dạo. Vốn dĩ muốn chào hỏi cậu, ai ngờ cậu lại ngã vật ra, dọa chết mình mất.”
Khúc Sơ Nguyệt không nói, thực ra hôm nay cô đến đây vì một chuyện khác.
Hôm kia, một tài liệu dạng PDF tên là “Cô Z đào mỏ hàng đầu Oxford” đã được lan truyền một cách nhanh chóng trong giới du học sinh, gây ra nhiều đồn đoán về giới thượng lưu Bắc Kinh, về cuộc sống xa hoa của các cậu ấm nhà giàu, về lai lịch của ông S. Tệp tài liệu PDF này dài sáu mươi tư trang, ảnh chụp đều là những góc chụp hiểm hóc, lời lẽ cũng mơ hồ, nói những lời khó nghe thật thật giả giả. Không biết người này có thù hận gì với Chung Thả Huệ mà lại gán những chuyện không liên quan lên đầu cô ấy.
Chiều hôm qua rảnh rỗi nên Khúc Sơ Nguyệt dành ra nửa tiếng, vừa uống một ly espresso vừa xem, trong lòng tức giận vô cùng.
Cô nói với bạn cùng phòng Lê Na: “Đúng là cái gì cũng dám viết.”
Hôm qua là một ngày trời đẹp hiếm hoi, Dư Lê Na đang phơi quần áo: “Sao vậy? Ông S này ghê gớm lắm à?”
Khúc Sơ Nguyệt gật đầu.
Đâu chỉ là ghê gớm bình thường, nếu thật sự đem những danh gia vọng tộc này đặt chung lại với nhau để so tài thì nhà họ Thẩm cũng có thể đứng vững trong top ba.
Ngoài cửa sổ, trên cành cây vang lên vài tiếng chim hót nghe vô cùng trong trẻo trong buổi chiều tà mây giăng vàng như rót mật.
Chung Thả Huệ nở một nụ cười chua xót: “Không sao, chỉ là hơi choáng thôi.”
“Giấy chẩn đoán ghi cậu bị hạ đường huyết nghiêm trọng.” Khúc Sơ Nguyệt lo lắng cho cô: “Mình đã hỏi bạn của cậu rồi, họ nói cậu chỉ biết cắm đầu học hành trong thư viện chứ chẳng thiết tha ăn uống gì cả.”
Vốn dĩ mọi người đều lo việc học của mình, hiếm khi chú ý đến một người nào đó, Khúc Sơ Nguyệt ở London cũng vậy. Cho đến tận bây giờ Khúc Sơ Nguyệt vẫn không rõ những anh chàng da trắng trong lớp tên họ là gì vì bình thường cũng chẳng tiếp xúc gì mấy.
Nhưng nhắc đến Ziana thì rất nhiều người biết.
Có thể thấy bình thường cô đã học liều mạng thế nào mới có thể đạt được danh hiệu “cô gái thép” trong một học viện quy tụ nhiều nhân tài đến từ khắp nơi và nhất là khi bọn họ chẳng coi ai ra gì.
Khúc Sơ Nguyệt múc một muỗng nước, thổi cho nguội bớt rồi đưa đến bên môi Chung Thả Huệ: “Dù sao thì sức khỏe của bản thân vẫn là quan trọng nhất.”
Nhìn khuôn mặt bình yên, đạm bạc của Chung Thả Huệ, cổ họng Khúc Sơ Nguyệt nghẹn lại.
Cô nuốt ngược câu nói đã đến bên môi: “Dù cậu và cậu út nhà họ Thẩm có ra sao đi nữa, tất cả cũng đã là quá khứ rồi.”
Cô không dám tùy tiện nhắc đến chuyện cũ giữa Chung Thả Huệ và Thẩm Tông Lương.
Khả năng chịu đựng của mỗi người rất khác nhau.
Có những chuyện, nhìn qua giống như chỉ nặng hai lạng, trải qua cũng không có gì, nhưng khi đặt lên người người khác thì lại như nặng ngàn cân.
Chung Thả Huệ vẫn còn bệnh, tinh thần cũng chưa hồi phục, không nhìn ra được ý muốn nói lại thôi của Khúc Sơ Nguyệt, cô chỉ gật đầu: “Mình biết rồi. Mình may mắn thật, lại còn được gặp cậu.”
“Đâu có gì.” Khúc Sơ Nguyệt đặt muỗng xuống, mỉm cười khoát tay rồi đứng dậy đi ra ngoài: “Các bạn của cậu đang tranh nhau chăm sóc cậu đó, là mình cố tình giành công thôi.”
Biết bạn đang an ủi mình nên Chung Thả Huệ yếu ớt cười.
Cô nghiêng đầu, chăm chú nhìn những cành cây màu nâu vàng ngoài sân, không nói gì. Qua tấm rèm voan trắng bay trong gió, Khúc Sơ Nguyệt dừng chân ngắm nhìn cô.
Một khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp đầy khí chất với đôi mắt tròn xoe cùng làn da trắng như tuyết.
Theo lời bà ngoại cô, một người Giang Thành chính gốc, thì đó là một dáng vẻ rất “sân khấu”. Nhưng Khúc Sơ Nguyệt luôn cảm thấy điều khiến cho nhan sắc Chung Thả Huệ trở nên động lòng người là khí chất độc đáo của cô.
Đặc biệt là sau khi lớn lên, có lẽ vì gia cảnh sa sút nên trên người cô luôn vương vấn một vẻ đẹp đã vỡ nát chắp vá nhưng vẫn dịu dàng đằm thắm.
Khúc Sơ Nguyệt dặn dò một câu “Cậu nghỉ ngơi cho tốt” rồi đóng cửa đi ra ngoài.
Cô đặt cái chén trên tay xuống, gọi điện thoại cho Phùng Ấu Viên ở trong nước.
Phùng Ấu Viên và Chung Thả Huệ là bạn thân từ nhỏ đến lớn, thân thiết hơn người thường rất nhiều. Dù sau này nhà họ Chung sụp đổ nhưng tình bạn của hai người cũng không hề thay đổi.
Trước khi Khúc Sơ Nguyệt đến London, Phùng Ấu Viên đã mời cô ăn cơm, hết lần này đến lần khác nhờ cô chăm sóc Chung Thả Huệ.
Lúc đầu cô còn hơi do dự, dù sao bây giờ trong nước cũng đã là hai giờ sáng, có lẽ Ấu Viên đã ngủ rồi.
Nhưng vừa làm mới vòng bạn bè thì lại thấy ba phút trước Trang Tân Hoa vừa đăng một tấm ảnh chụp chung. Phùng Ấu Viên mặc một chiếc váy thiết kế xa hoa, trên vai là một chiếc áo choàng lông chồn, được một đám con nhà giàu vây quanh, đứng ở vị trí trung tâm với nụ cười rạng rỡ.
Dưới ánh đèn rực rỡ, sợi dây chuyền bạch kim nạm ngọc bích và hồng ngọc trên cổ cô tỏa ra một thứ ánh sáng lộng lẫy.
Khúc Sơ Nguyệt không phải không hiểu thế giới của bọn họ.
Ban ngày thì không thấy bóng dáng đâu nhưng đến tối thì tinh thần ai nấy đều tươi roi rói như ma như quỷ.
Sau khi gọi ba lần liên tục, giọng Phùng Ấu Viên vang lên lẫn trong tiếng ồn ào: “Chào cậu, Sơ Nguyệt.”
Rõ ràng là cô ấy đã uống kha khá.
Khúc Sơ Nguyệt đoán vậy nên nói lớn: “Là mình, Ấu Viên, mình có chuyện quan trọng muốn nói với cậu.”
Nghe giọng cô nghiêm túc nên Ấu Viên cầm điện thoại luồn qua đám đông bước ra rồi đi đến khoảng sân sau yên tĩnh.
Ngoài trời không có lò sưởi nên Phùng Ấu Viên quấn chặt chiếc áo choàng trên người.
“Ừ, mình đang nghe đây. Sơ Nguyệt, có chuyện gì muốn nói với mình sao?”
Khúc Sơ Nguyệt nói: “Là Thả Huệ. Cậu ấy bị ngất trên đường đi học về hôm nay, tình hình không được tốt cho lắm.”
Phùng Ấu Viên tặc lưỡi một tiếng, như thể đã sớm đoán trước sẽ có chuyện này xảy ra, cô nhắm mắt lại trong giây lát.
Vài giây sau, cô hỏi: “Có nghiêm trọng không? Bây giờ cậu ấy đang ở đâu?”
“Đã đi bệnh viện kiểm tra, là do hạ đường huyết. Thả Huệ cũng đã về nhà rồi, bây giờ đang nghỉ ngơi, cậu cũng không cần quá lo lắng đâu.” Khúc Sơ Nguyệt an ủi cô, nói đùa bằng giọng điệu nhẹ nhàng: “Cậu cũng biết hệ thống dịch vụ y tế của Anh mà, chỉ cần không chết người thì sẽ cho về nhà chờ, đợi xếp được lịch khám bệnh thì bệnh cũng gần khỏi rồi. Dù có đau đến chết đi được thì họ cũng chỉ kê cho cậu vài viên paracetamol thôi.”
Phùng Ấu Viên đã không còn nghe lọt tai những câu chuyện cười nhạt nhẽo đó nữa.
Cô cười lơ đãng: “Cậu chăm sóc Thả Huệ vất vả rồi, hai ngày nữa mình sẽ qua đó.”
“Sức khỏe là một phần thôi, chủ yếu là mình thấy tinh thần cậu ấy không tốt.” Khúc Sơ Nguyệt không dài dòng nữa mà chỉ nói: “Đương nhiên, cậu có thể qua là tốt nhất.”
Ít nhất thì khi còn ở trong nước, Sơ Nguyệt đã gặp Thả Huệ mấy lần, khi đó môi cô lúc nào cũng nở nụ cười.
“Mình biết rồi, cảm ơn cậu nhiều lắm.”
Cô nắm điện thoại, nhấc tà váy lụa rộng thùng thình quay trở lại đại sảnh thoang thoảng hương thơm.
Đêm xuân se lạnh không hề cản trở được quyết tâm chơi bời của đám cậu ấm cô chiêu này.
Tết Nguyên Đán vừa qua chưa lâu,, cuối cùng họ không còn phải giả vờ ngoan ngoãn trước mặt cha mẹ, mỗi ngày gặp gỡ đủ loại trưởng bối có thân phận cao thấp khác nhau, ra sức nâng ly ép rượu, thể hiện một bộ dáng con nhà gia giáo nữa.
Dưới ánh đèn pha lê rực rỡ, ở chính giữa đại sảnh là một ngọn tháp được xếp bằng những ly champagne, chất lỏng màu vàng kim chảy từ trên xuống.
Ánh trăng lác đác chiếu qua tấm bình phong hình hoa mẫu đơn, lướt qua những bức tường rồi dừng ở trên hai chiếc bình sứ Cảnh Thái Lam cao bằng người đặt trước màn.
Bên cạnh tấm bình phong thêu chỉ vàng có hai nữ sinh viên chuyên ngành Côn khúc đang ôm đàn tỳ bà khẽ hát.
Họ có công lực thâm hậu, lại thêm giọng hát trời phú đã tạo nên một màn “Kinh Mộng” với dư âm còn vương vấn mãi bên tai.
Phùng Ấu Viên vốn là người thích thưởng thức những thứ này nhất nhưng lúc này cô cũng không còn tâm trạng nào để nghe nữa. Cô cầm lấy túi xách vừa vứt trên ghế sofa, vội vàng nói với Trang Tân Hoa: “Này, tôi đi trước đây.”
Trang Tân Hoa giữ cô lại: “Vội gì vậy? Rượu còn chưa uống xong mà.”
“Không uống nữa.” Phùng Ấu Viên cho điện thoại vào túi, lục lọi đồ đạc: “Tôi phải về nhà sớm để xếp đồ, ngày mai đi Anh.”
Thẩm Đường Nhân ngồi bên cạnh thấy tình hình không ổn, cô Phùng vốn chẳng phải là người vội vàng hấp tấp như vậy nên chắc chắn là có chuyện gì đó đột xuất.
Cô ngồi cạnh chú của mình là Thẩm Tông Lương, giơ ly rượu Burgundy trên tay lên: “Ấu Viên, ở nhà có chuyện gì sao?”
Không hiểu sao tiếng động ồn ào náo nhiệt lúc trước bỗng nhiên im bặt, mọi người đều lắng tai nghe, mà độ cao trong giọng nói của Phùng Ấu Viên cũng chẳng hề giảm bớt, cô cao giọng đáp: “Tôi phải đi Oxford một chuyến, Thả Huệ bệnh nặng rồi.”
“Tung” một tiếng đột ngột.
Dây đàn tỳ bà của cô gái đang hát bỗng nhiên bị đứt.
Qua làn khói lượn lờ bay ra từ lư trầm, Trang Tân Hoa nhìn thấy đôi mày Thẩm Tông Lương ngồi đối diện nhíu lại trong một khoảnh khắc ngắn ngủi nhưng rất rõ ràng.
Một nét yếu đuối và đau lòng không thuộc về người đàn ông này nhanh chóng lướt qua trên khuôn mặt ôn hòa sâu lắng của anh rồi biến mất không thấy tăm hơi trong chốc lát, khiến người ta nghi ngờ liệu mình có nhìn lầm hay không.
Nhắc đến cái tên này, ngay cả Thẩm Đường Nhân cũng không khỏi nhìn về phía chú mình nhưng cô chỉ thấy anh nhắm mắt lại, hai chân bắt chéo, dựa lưng vào ghế như thể không nghe thấy gì.
Anh mở miệng, nhưng lại là nói với hai cô gái kia.
Thẩm Tông Lương nhàn nhạt nói: “Muộn rồi, các cô về trường trước đi.”
Những cô gái đang run rẩy vì dây đàn bị đứt nên sợ bị quở trách, lúc này mới thở phào nhẹ nhõm. Họ ôm đàn tỳ bà cúi người, giọng nói run rẩy không ngừng: “Cảm ơn Tổng giám đốc Thẩm.”
Thẩm Tông Lương khẽ gật đầu, vẻ mặt vẫn không thay đổi: “Đi đi, tài xế đang đợi ở cửa.”
Phùng Ấu Viên siết chặt túi xách trong tay, những viên đá lấp lánh đính trên túi đâm vào lòng bàn tay khiến cô hơi đau.
Cô chờ đợi phản ứng của Thẩm Tông Lương trong bóng tối.
Dù gì cũng từng ở bên nhau một đoạn thời gian, cô còn tưởng anh ta sẽ quan tâm một câu, không ngờ vừa mở miệng lại là nói với người khác.
Ấu Viên mấp máy môi trên, khẽ “Xì” một tiếng rồi mạnh mẽ kéo Trang Tân Hoa: “Cậu cũng đừng uống nữa, đưa tôi về nhà.”
Mắt Trang Tân Hoa lờ đờ, cậu ta đứng dậy: “Hả? Cậu ra ngoài không mang theo tài xế à?”
“Không! Số tôi khổ, ai mà quan tâm chứ? Chỉ có thể bám lấy cậu thôi.”
Trong lòng Phùng Ấu Viên sợ Thẩm Tông Lương nên không dám làm gì trước mặt anh, chỉ đành mượn chút rượu làm càn.
Mặc dù cậu Trang đã cơm no rượu say nhưng vẫn chưa đến mức hồ đồ, nghe Phùng Ấu Viên nói chuyện kỳ quái như vậy, không cần gió thổi thì cũng đã tỉnh rượu.
Cậu ta xoa mạnh mặt rồi kéo Phùng Ấu Viên ra ngoài, rời khỏi nơi ồn ào náo nhiệt thị phi đó, nhanh chóng đi đến bên xe.
Trang Tân Hoa mở cửa xe nhét cô vào ghế sau rồi tự mình cũng ngồi vào, lớn tiếng ra lệnh cho tài xế: “Lái xe.”
Cậu ta quay lại trách mắng Phùng Ấu Viên: “Cậu bị điên à? Nói mấy lời đó trước mặt bao nhiêu người, kiếm chuyện với Thẩm Tông Lương thì cậu vui lắm phải không? Sắp bị cậu doạ chết tới nơi rồi đây!”
“Chưa kể là chuyện của Thả Huệ và anh ta, có ai mà không biết là Thả Huệ bỏ anh ta đâu, như vậy chưa đủ vui hả?”
“Đúng là đàn ông các cậu đều là đồng minh bẩm sinh, lúc nào cũng có thể đồng cảm với nhau.” Phùng Ấu Viên cãi lại: “Nỗi khổ của Thả Huệ, người khác không biết, chẳng lẽ cậu cũng không biết sao?”
Trang Tân Hoa đau đầu nói lý lẽ với cô: “Tôi biết, cậu cũng biết, nhưng vậy thì sao? Cậu nói cho tôi biết đi, họ có thể làm gì bây giờ!”
Trong lòng Ấu Viên cũng hiểu, cô cũng không tìm ra được lý do gì để phản bác cậu ta nên chỉ cúi đầu không nói gì.
Trang Tân Hoa lấy ra một tấm thẻ từ trên người: “Hiện giờ ông già ở nhà đang trong giai đoạn xem xét nên phòng tôi như phòng giặc vậy, tôi không ra ngoài được. Cậu giúp tôi đưa cái này cho Thả Huệ đi, bảo cậu ấy giữ gìn sức khỏe, đừng lo lắng mấy chuyện tiền nong nữa. Với cái thân thể mong manh dễ vỡ như pha lê của cậu ấy, lo lắng thì cũng có giải quyết được gì đâu.”
Phùng Ấu Viên chỉ liếc nhìn một cái rồi ném trả lại: “Thôi đi, tính tình cậu ấy cậu còn không biết sao?”
Ngay cả thẻ của cô Thả Huệ cũng chưa chắc đã nhận, huống chi là của Trang Tân Hoa.
Trang Tân Hoa ủ rũ thu lại, mở áo vest ra nhét vào trong.
Cậu ta lẩm bẩm một câu: “Tôi đã nói từ lâu rồi, cái tính này của cậu ấy nếu không sửa thì sớm muộn gì cũng chịu thiệt lớn thôi.”
“Ờ, toàn là đợi chuyện đã rồi thì mới nói thôi.” Phùng Ấu Viên lạnh lùng nói: “Lúc trước sao không thấy cậu khuyên?”
Cậu ta cũng cảm thấy ấm ức: “Phùng Ấu Viên, cái miệng của cậu tài thật, nói xuôi nói ngược gì cũng bị cậu bắt bẻ. Lúc trước tại sao tôi… “
“Thôi thôi, đừng nói nữa.” Ấu Viên vẫy tay cắt ngang lời than vãn của cậu ta: “Đã qua rồi thì còn nhắc làm gì?”
Chẳng phải là do bà cô đây tự mình nhắc trước sao?
Trang Tân Hoa bất lực bĩu môi, cậu ta nói không lại Phùng Ấu Viên, càng nói không lại Chung Thả Huệ, lần nào hai người họ cũng dành phần thắng.
Từ khi học tiểu học, hai vị tổ tông này đã là khắc tinh của cậu ta.
_
Ngày Phùng Ấu Viên đến Oxford, trời đang lất phất mưa.
Cô dựa vào cửa sổ xe, mặc bộ đồ cắt may trông rất thời trang nhưng lại hắt hơi vì gió lạnh.
Tài xế vội vàng đóng cửa sổ xe lại, nói với cô bằng tiếng Anh rằng thời tiết ở đây thay đổi thất thường, cần chú ý giữ ấm.
Phùng Ấu Viên đi theo địa chỉ mà Thả Huệ gửi, cuối cùng dừng lại trước một tòa nhà nhỏ màu đỏ son. Cô hít sâu một hơi, một tay đẩy vali hành lý đang định bước tới thì hai cánh cửa hình vòng cung làm bằng gỗ anh đào mở ra, một người phụ nữ ngoại quốc khoảng bốn mươi tuổi bước ra.
Bà ta đang tiễn bác sĩ gia đình ra ngoài.
Phùng Ấu Viên đứng đó không động đậy, đợi người đi rồi thì người phụ nữ đang mặc lễ phục kia mới chào hỏi cô.
Bà ta nhìn Phùng Ấu Viên từ đầu đến chân, chất giọng tiêu chuẩn của London vang lên: “Chào cô, xin hỏi cô tìm ai?”
Theo phản xạ, Phùng Ấu Viên gần như nghi ngờ mình tìm nhầm chỗ.
Cô lại nhìn biển số nhà, đúng là nơi này.
Ấu Viên lên tiếng hỏi: “Đây là nhà của Ziana phải không? Bà là…”
Người phụ nữ da trắng, ngay cả búi tóc cũng rất chỉnh tề, bà gật đầu, hai tay đặt trước bụng.
Bà ta nói: “Tôi là Brown, là quản gia của căn nhà này, Ziana chỉ ở tạm ở đây thôi, cô ấy đang nghỉ ngơi trên lầu.”
Phùng Ấu Viên tự giới thiệu và nói rõ mục đích đến: “Tôi tên Fannie, là bạn của Ziana ở Trung Quốc, đến thăm cô ấy. Tôi có thể vào được không?”
Bà Brown nhìn cô gái trước mặt có vẻ mặt hiền lành.
Bà ta cúi người mời Ấu Viên vào: “Sáng nay Ziana đã nói với tôi rằng có một người bạn của cô ấy sẽ đến. Mời vào.”
Ánh mắt Phùng Ấu Viên lướt qua bà Brown, trong lòng dấy lên nghi ngờ.
Cô từng nghe Thả Huệ nhắc đến vị quản gia này, là cựu sinh viên xuất sắc của Princeton, bạn thân của bà Thẩm khi bà còn du học ở Anh, rất được bà Thẩm tin tưởng.
Nhà bà Thẩm có xưởng rượu ở Bordeaux, Pháp, cửa hàng trên phố Bond ở London, lâu đài ở Hampshire miền đông nam nước Anh, tất cả đều do bà Brown quản lý.
Người phụ nữ này thủ đoạn ghê gớm, làm ăn rất giỏi, lại là người trung thành hiếm có.
Nhưng Thả Huệ cũng từng nói với cô, bà Brown vô cùng bận rộn, tận tâm tận lực đi lại khắp châu Âu để kiểm tra và quản lý sản nghiệp của nhà họ Diêu, mức độ lao lực có thể sánh với nữ hoàng đang bận rộn.
Vì vậy, sự xuất hiện của bà Brown ở đây khiến Phùng Ấu Viên rất bất ngờ.
Dường như nhận ra sự nghi ngờ trong lòng cô, bà Brown chủ động giải thích.
Bà ấy nói, sáng nay bà ấy đến kiểm tra những bản thảo nghệ thuật quý được cất giữ trên gác mái, là một trong những tài sản thuộc quyền sở hữu của bà Thẩm. Chúng được cất giữ nguyên vẹn trong két sắt và cần được lau quét định kỳ. Bà Brown thấy Thả Huệ nằm trên giường nên hỏi cô ấy có bị bệnh không.
Thả Huệ nói là có, cô ấy đột nhiên bị ngất.
Bà Brown lại hỏi Thả Huệ, đã không khỏe sao không đi bác sĩ sớm?
Cô ấy nói cô ấy không đặt được lịch hẹn với bác sĩ nên vẫn chưa có cơ hội kiểm tra toàn diện, y tá nghe máy chỉ nói những lời vô dụng như “Oh, you poor thing”, “Bless you.”
Phùng Ấu Viên do dự chậm rãi gật đầu.
Không biết bà Brown có nhận ra không nhưng câu chuyện giấu đầu lòi đuôi hoàn hảo này của bà ta ngược lại càng làm cho sự mờ ám thêm sâu sắc.
Nhưng Phùng Ấu Viên không nói, cũng không truy hỏi bà Brown rằng rốt cuộc là ai đã phái bà đến?
Có những lời vốn không cần phải nói ra, con người ta cũng không cần lúc nào cũng phải tỉnh táo.
Cô đi xuyên qua hai hành lang dài và hẹp, nhanh chóng bước vào phòng ngủ của Chung Thả Huệ.
Trong ánh sáng lờ mờ, tấm rèm nhung mềm mại và dày dặn được kéo kín lại, Thả Huệ yên lặng nằm trên giường, đôi lông mày rậm tự nhiên và hàng mi dài khiến cô ấy trông giống như nhân vật nữ chính trong bức hoạ được vẽ theo trường phái Phục Hưng.
Hơn một năm không gặp, cô đã gầy đi nhiều so với trước khi ra nước ngoài.
Chung Thả Huệ nhắm chặt mắt, cánh tay càng thêm mảnh khảnh, cằm cũng đã trở nên thon gọn hơn.
Nhìn Thả Huệ xuất hiện trước mặt Phùng Ấu Viên một cách yếu ớt và chân thật, khiến cho cô vừa kinh hãi vừa bất ngờ.
Phùng Ấu Viên không làm phiền Thả Huệ mà ngồi xuống trước bàn học của cô ấy.
Trên bàn, trong cuốn sổ bìa xanh chưa đóng lại có chi chít những nét chữ ngay ngắn và đẹp đẽ của Thả Huệ.
Ấy vậy mà những dòng cô viết lại là: “Hôm nay là một ngày nắng đẹp nhưng lòng tôi thì lại như một nắm tro tàn đã nguội lạnh từ lâu.”
“Cuộc sống thật quá đỗi giày vò, chỉ mong có thể tách được thêm một tôi khác nữa ra khỏi cơ thể này. Để cô ấy thay tôi gặp giáo sư, xử lý mớ luận văn vụn vặt tẻ nhạt, giữ khoảng cách xã giao không gần không xa với bạn bè, nhào nặn nên một hình nộm hoàn hảo.”
“Còn tôi thì có thể ngồi bên cửa sổ, để cho gió lạnh mơn man trên mặt, nhớ nhung Thẩm Tông Lương cả ngày.”
Phùng Ấu Viên hoảng hốt quay đầu lại.
Lúc này cô mới hiểu, tình trạng của Thả Huệ còn tệ hơn cô tưởng.


Gửi bình luận