GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 02

Bốn năm trước.

Bốn năm trước, cuối hè đầu thu.

Giai đoạn sắp khai giảng năm ba, cái nóng mùa hè chưa tan nhưng lẫn trong gợn gió đêm đã có thêm chút se lạnh mỏng manh.

Mùa này ở Bắc Kinh, hai bên đường là hàng cây sáp đã ngả vàng và lá ngân hạnh vàng óng mỏng manh trải đầy đất.

Ngày Phùng Ấu Viên tổ chức tiệc khai giảng, cô đã mời tất cả những cô bạn gái thân thiết ở Bắc Kinh và không mời một nam sinh nào.

Sau đó thì Trang Tân Hoa đến quậy phá, cậu ta ồn ào dẫn đầu đám bạn bè rượu thịt đến khu vườn nhà họ Phùng.

Đám người này cũng chẳng biết tự giác là gì.

Lúc đầu đúng là ai cũng cố gắng giữ phép tắc, sau đó từng người rồi lại từng người mặt dày mày dạn xông vào đám con gái.

Cuối cùng, đám vô lại này lại không chịu về, dù có tỏ thái độ khó chịu đuổi đi thì cũng không có tác dụng.

Chung Thả Huệ đã nhận được lời mời từ ba ngày trước nhưng hôm đó cô phải làm người mẫu tại một triển lãm xe hơi nên là người đến muộn nhất.

Cô ra khỏi hội trường, vội vàng lên xe của nhà họ Phùng rồi nhanh chóng được đưa đến một căn tứ hợp viện.

Khi xuống xe, Thả Huệ ngẩng đầu nhìn lên, ở phía chân trời gió đang đẩy đưa những đám mây chì nặng nề.

Thả Huệ đi vào bằng cửa sau, hai người giúp dẫn cô đến phòng ngủ của Phùng Ấu Viên.

Bà Phùng học kiến trúc, là một trong những người đầu tiên của tầng lớp trí thức về nước vào những năm sáu mươi.

Hiện nay cuộc đời bà vẫn vô cùng sinh động qua những bài viết của công chúng, những người viết bài câu view đó ai cũng đều nỗ lực phân tích quỹ đạo cuộc đời bà từ nhiều góc độ.

Trong thư phòng của bà có một bức ảnh chụp chung, lúc đó Đại Hội Đường vừa được xây dựng xong, bà đứng chung với những nhân vật nổi tiếng trong giới khoa giáo, văn nghệ và công thương toàn quốc.

Thời đó vật tư khan hiếm, bà mặc một chiếc sườn xám màu xanh, chỉ dành để mặc khi phát biểu, trên mặt là một nụ cười tự nhiên, tay nắm chặt cẩn thận.

Khi đó phong trào Nam Dương thịnh hành, vì vậy khi sửa sang lại căn nhà này cũng không tránh khỏi sức ảnh hưởng của thời đại.

Những hoa văn chạm khắc tinh xảo trên các ô cửa, bức tường cổ điển trang nhã, bàn ghế màu gỗ óc chó và những cây xanh có tán lá rộng xen kẽ.

Phòng ngủ của Ấu Viên nằm ở tầng hai phía tay trái, trên tường là giấy dán tường màu sữa hạnh, sàn nhà lát gỗ vân màu nâu cà phê.

Chung Thả Huệ bước vào, vòng qua tấm bình phong hoa điểu bằng lụa mỏng rồi tùy tiện vứt túi lên chiếc trường kỷ cạnh giường.

Trên chiếc ghế đẩu bọc da cừu đặt cuối giường có đặt một bộ lễ phục váy quây bằng lụa mỏng màu đỏ rượu, là Phùng Ấu Viên chuẩn bị cho cô.

Khi cô đang mặc bộ lễ phục thì Phùng Ấu Viên bước vào, rất tự nhiên xoay người ra sau lưng cô, siết chặt hai sợi dây đó nhất có thể.

Phùng Ấu Viên xoay Chung Thả Huệ lại: “Muộn thế này rồi, mình còn tưởng cậu không đến chứ.”

Cô cúi đầu vừa chỉnh sửa lễ phục vừa cười để lộ hàm răng trắng như ngọc trai: “Sao có thể chứ, cậu đích thân gửi thiệp mời mà, sao mình không đến cho được.”

Chung Thả Huệ thay đồ xong thì lấy ra một hộp quà có buộc dây ruy băng: “Đây, mẹ mình nhờ mình mang quà cho cậu.”

Cô về Giang Thành nghỉ hè, Đổng Ngọc Thư đích thân cắt vải may một chiếc sườn xám, dặn Chung Thả Huệ nhất định phải mang về Bắc Kinh cho Phùng Ấu Viên.

Phùng Ấu Viên nhận lấy, cười mắng cô: “Cái gì đây, với tình cảnh nhà cậu bây giờ mà còn mua quà cho mình nữa hả.”

“Cậu chăm sóc mình nhiều như vậy nên mẹ nói nhất định phải tặng cho cậu, cũng không đáng bao nhiêu tiền đâu, quà đắt quá thì cũng không mua nổi.”

Chung Thả Huệ nói rất thẳng thắn, giọng nói dứt khoát và trong trẻo, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên.

Nhà họ Chung đã gặp biến cố từ mười năm trước.

Ban đầu, Chung Thanh Nguyên phát tài nhờ nghề buôn da thuộc, kiếm được rất nhiều tiền.

Sau khi giàu có, ông không còn tâm huyết với nghề cũ, thấy kinh doanh bất động sản có lợi nhuận nên đã đầu tư phần lớn vốn liếng vào đó. Chung Thanh Nguyên là người có tầm nhìn, khoản đầu tư này đã giúp ông kiếm được bộn tiền.

Cho đến bây giờ, khu chung cư ông phát triển vẫn còn đứng sừng sững ở phía đông Tam Hoàn, chỉ là vẻ ngoài có chút cũ kỹ.

Mỗi lần Chung Thả Huệ ngồi xe đi ngang qua, ngay cả ánh mắt liếc nhìn cô cũng cẩn thận tránh đi, vì vừa nhìn là thấy phiền lòng.

Trong thương trường không có gì là chắc chắn, không phải lần nào xuống tay thì cũng sẽ gặp may mắn như vậy.

Không lâu sau đã xảy ra một chuyện lớn, cụ thể là chuyện gì thì lúc đó Chung Thả Huệ còn nhỏ nên không rõ. Cô chỉ biết, ngay cả trong trường học cô theo học, không khí cũng trở nên căng thẳng.

Bạn cùng bàn với cô là Trang Tân Hoa sống trong đại viện nên cậu ta có nhiều mối quan hệ nhất. Mỗi ngày cậu ấy đều nói với Chung Thả Huệ rằng hôm qua ba của ai đó đã bị đưa đi, hôm nay lại là ai bị thẩm vấn.

Chung Thả Huệ bắt đầu cảm thấy một nỗi bất an mơ hồ, tên của những chú bác này hình cô đã nghe ba nhắc tới vài lần.

Nói ra có lẽ khó tin.

Những đứa trẻ trong lớp của họ rất nhạy bén với những chuyện này, thậm chí còn có thể phán đoán địa vị cao thấp, quyền hành lớn nhỏ của một người thông qua cách nói đùa của các bậc trưởng bối trong viện.

Vì vậy, đừng nói là chuyện trời long đất lở, một chút động tĩnh nhỏ thôi cũng khiến họ cảnh giác, cập nhật tin tức rất nhanh.

Chưa đợi cô hỏi thì Chung Thanh Nguyên đã bị còng tay đưa đi khỏi công ty, nói là để ông hợp tác điều tra.

Mẹ cô đã nhắc đến rất nhiều tội danh nhưng cô lại chẳng hiểu được nhiều.

Đối mặt với biến cố đột ngột, một cô bé như Thả Huệ luôn ở trong trạng thái mơ hồ.

Đối với cô, cú sốc rõ ràng nhất là gia đình cô đã chuyển từ khu biệt thự giàu có đến căn nhà nhỏ trong ngõ cũ.

Đó là một căn nhà tứ hợp viện rất tồi tàn, trong đó có vài gia đình cùng thuê cả căn viện, bếp nhà vệ sinh đều phải dùng chung. Ở giữa sân có một cây hoa hòe rất to, hoa hoè sẽ rụng trắng cả sân trong mùa hè oi ả. 

Có lần Trang Tân Hoa đến tìm cô, trong tay ôm một quả bóng đá phiên bản giới hạn, ngạc nhiên nhìn một lúc lâu.

Cậu ta ngẩng đầu hỏi cô: “Chỗ này không có ai quét dọn à?”

Thả Huệ chống cằm, chỉ vào cây chổi vứt ở góc tường: “Hay là làm phiền ngài một chút đi?”

Trang Tân Hoa lập tức chạy đi: “Sao tôi có thể làm mấy chuyện này được? Đùa gì vậy!”

Lúc vừa mới chuyển đến, Chung Thả Huệ không quen với mọi thứ ở đây.

Cô đi vệ sinh, chưa kịp đến chỗ bồn cầu đã buồn nôn, vội vàng lấy khăn che mũi miệng.

Những người hàng xóm đã quen sống ở đây thấy vậy thì cười nói với Đổng Ngọc Thư: “Ôi, con gái chị đúng là đỏng đảnh thật!”

Đổng Ngọc Thư cố gắng nhẫn nhịn, cười gượng một tiếng không đáp lời.

Làm sao những người ở đây có thể tưởng tượng được trước đây bọn họ đã sống cuộc sống như thế nào. Thả Huệ không không lóc đòi chuyển đi thì đã là hiểu chuyện lắm rồi, còn có thể trách mắng con gái điều gì nữa chứ?

Một buổi sáng nọ, Chung Thả Huệ cầm ly nước, đứng trước bồn rửa đánh răng.

Cô nhắm mắt lại để không cho mình nhìn thấy bức tường xi măng mọc đầy rêu xanh, nếu không cô sẽ lại buồn nôn.

Một đám nữ sinh chạy đến bên cạnh cô, vô lễ kéo váy ngủ viền ren của cô nói váy trông đẹp quá, mua ở đâu vậy?

Chung Thả Huệ đang đánh răng, tùy tiện trả lời: “Paris. Ba tôi mang về.”

Cô nói mà không nhìn người, lại còn nói với giọng điệu thờ ơ như vậy làm cho những cô bé bên cạnh nghe thấy rất chướng tai.

Người dẫn đầu đẩy mạnh cô một cái: “Mày vênh váo cái gì! Dù ba mày có giàu có đến đâu thì cũng phải vào tù rồi kia kìa. Chỉ là một cô chiêu sa cơ thất thế thôi mà, chưa chắc đã sống tốt bằng tao đâu.”

Chung Thả Huệ ngã sõng soài trên nền đất cứng, lòng bàn tay trầy xước, chiếc ly sứ màu hồng vỡ tan tành, bàn chải đánh răng nằm vắt vẻo cách cô một quãng xa.

Cô mím chặt môi, nước mắt lưng tròng, nấc nghẹn: “Các người nói bậy! Ba tôi không có vào đó!”

Đổng Ngọc Thư nghe tiếng động bèn đi ra, quát mắng đuổi đám trẻ đi.

Bà đỡ con gái dậy, lau nước mắt cho Thả Huệ: “Sao lại khóc vì chuyện cỏn con này? Mau đi thay quần áo đi con.”

Gia đình đã suy sụp rồi, sau này sẽ còn nhiều sóng gió, nếu con gái cứ giữ tính nết yếu đuối như vậy thì sao được?

Trên đường đi học, Chung Thả Huệ khoác cặp sách, mắt còn vương tơ lệ, cô ngẩng đầu hỏi mẹ: “Ba còn quay về không mẹ?”

Đổng Ngọc Thư giọng chắc chắn, bình tĩnh: “Ba sẽ về, con cứ cố gắng học hành, đừng bận tâm mấy chuyện này.”

Bà cúi xuống, đặt tay lên vai con gái nói: “Không phải con đã nói với ba rằng lớn lên con muốn vào Oxford học sao? Muốn thi đậu thì phải tập trung vào.”

Đối mặt với lời khuyên của mẹ, Chung Thả Huệ gật đầu nhưng lòng dạ không yên. Hôm đó cô không đến lớp, Đổng Ngọc Thư vừa đi thì cô đã khoác cặp sách chạy theo hướng ngược lại.

Thả Huệ mò mẫm theo trí nhớ mang máng để tìm xe buýt số 4.

Trước đây khi ngồi trên xe, cô luôn thấy chuyến xe này đi ngang qua nhưng chưa bao giờ thực sự lên xe.

Lần đầu tiên tập đi xe buýt cũng là sau khi họ chuyển nhà.

Cô đi đến cửa nhà cũ, hai cánh cửa đồng màu tối dày dặn ấy đã dán hai dải niêm phong trắng.

Thả Huệ khóc lóc đập cửa rất lâu nhưng sẽ không còn bóng dáng người ba cao lớn, tuấn tú bước ra từ bên trong để bế cô lên vai nữa.

Gió sớm se lạnh, cô ngồi trên bậc thềm khóc thút thít suốt cả buổi sáng, nước mắt thấm ướt chiếc váy đồng phục màu xanh.

Ngẩng đầu lên lần nữa, trời quang mây tạnh, nhưng trong mắt Thả Huệ, bầu trời lại đen kịt như sắp đổ sập xuống, ngột ngạt đến không thở nổi.

_

Phùng Ấu Viên tự biết mình đã nói ra những lời không nên nói, cô đẩy vai ấn Chung Thả Huệ ngồi xuống trước bàn trang điểm. Cô nghẹn lời nửa ngày, mới cầm lấy một cây cọ má hồng: “Hay là…cậu trang điểm đi.”

Trong tấm gương cổ treo trên tường phản chiếu một thiếu nữ tóc đen da tuyết. Dưới ánh đèn pha lê chiếu rọi, trên mái tóc đen dài trên vai óng mượt như lụa lấp lánh những tia sáng vụn vặt.

Năm đó Chung Thả Huệ vừa tròn mười chín tuổi, dung mạo tựa bạch ngọc, chỉ là cuộc sống trôi qua vô cùng khó khăn.

Phùng Ấu Viên cầm cọ trang điểm, không biết nên bắt đầu từ đâu vì cô ấy đã đủ xinh đẹp rồi. Chung Thả Huệ cười lấy cọ ra rồi nói: “Cứ để vậy đi, hôm nay cậu là nhân vật chính, không thể chậm trễ được.”

Nước da và cốt cách của cô đều hoàn mỹ nên cũng không cần phải trau chuốt nhiều, đứng giữa đám đông đã đủ thu hút.

Ở bữa tiệc, Chung Thả Huệ gần như quen biết hơn nửa số khách mời ở đây.

Khi nhà họ Chung còn vẻ vang rực rỡ thì Chung Thanh Nguyên rất yêu thương con gái nên nguyện bỏ nhiều tiền để mở đường cho cô.

Chung Thả Huệ học ở một trường tiểu học rất nổi tiếng, nếu gia đình không có nền tảng nhất định, ngay cả có mối quan hệ cũng không nhờ vả được.

Cô hoạt bát lanh lợi, vì dung mạo đáng yêu, biết ăn biết nói nên ai cũng rất quý mến cô.

Chỉ là đến sau này, Chung Thanh Nguyên đã giải quyết xong mọi chuyện nhưng cũng không thể ở lại Bắc Kinh được nữa nên đưa vợ con đến Giang Thành.

Đi một lần là đi tám năm.

Đến khi Chung Thả Huệ lên đại học thì cô mới quay trở lại thủ đô để theo học ngành Luật tại Đại học Chính trị.

Chung Thả Huệ vừa bước xuống cầu thang, Trang Tân Hoa đã chặn cô lại: “Sao nào, cô Chung có nể mặt nhảy với tôi một điệu không?”

Hồi nhỏ cô từng hỏi riêng Trang Tân Hoa rằng sao cậu lại có cái tên này, nghe như tên của người ở thế hệ trước vậy.

Cậu ta khịt mũi nói: “Cậu còn không biết ông già đó sao? Sự nghiệp vinh quang vĩ đại của ông ấy hồi trẻ, không thể không đặt lên người tôi.”

Cổ tay trắng như tuyết đưa ra, nhẹ nhàng đặt vào lòng bàn tay Trang Tân Hoa, Chung Thả Huệ tươi cười rạng rỡ: “Tất nhiên.”

Dương Vũ Mông đứng bên cạnh thấy vậy, bất chấp nơi đây đông người phức tạp, khịt mũi một tiếng: “Đồ mặt dày.”

Thẩm Đường Nhân cũng quay đầu nhìn sang, cô nâng ly champagne nhấp một ngụm: “Cậu đang nói ai vậy?”

“Còn ai nữa?” Dương Vũ Mông nhướng đôi mắt mèo đã được vẽ tỉ mỉ, vẻ mặt đầy khinh bỉ: “Cái con nhỏ hồ ly tinh Chung Thả Huệ đó.”

Thẩm Đường Nhân cau mày không vui khi nghe những lời lẽ tầm thường này: “Sao câu lại nói người ta như vậy? Cậu ấy có chọc giận gì cậu đâu.”

Thật lòng mà nói, Thẩm Đường Nhân không thích ở cùng Dương Vũ Mông.

Cô nàng này bị người lớn trong nhà chiều hư, đầu óc và miệng lưỡi đều không được nhanh nhẹn cho lắm. Dương Vũ Mông luôn bất ngờ nói ra những lời mà cô ta cho là đúng nhưng lại khiến người xung quanh khó xử.

Do hai nhà trưởng bối lại thân thiết nên Thẩm Đường Nhân cũng không tiện làm trái ý ba mẹ, khiến cho mối quan hệ với Dương Vũ Mông trở nên căng thẳng.

Mọi người còn phải ngồi ăn chung bàn với nhau dài dài.

Dương Vũ Mông vẫn không nguôi giận: “Đi đâu cũng thấy cô ta làm mình khó chịu vô cùng! Sao cô ta cứ không nhìn nhận rõ thực tế vậy nhỉ?”

Thẩm Đường Nhân nói: “Nhìn nhận rõ thực tế gì?”

“Là cô ta không còn thuộc về nơi này nữa.” Dương Vũ Mông bực bội nói.

Bên trong sảnh tiệc đèn đuốc sáng rực, Thẩm Đường Nhân khẽ mỉm cười không chút biểu cảm: “Thật ra trong cái giới này cũng không hẳn là không có tình người.”

Cô cảm thấy mình đã nói dễ hiểu lắm rồi nhưng Dương Vũ Mông vẫn giữ nguyên dáng vẻ tự cho mình là đúng.

Rõ ràng là không nghe lọt tai.

_

Hôm đó, đến tận khuya Thẩm Tông Lương mới đến, không phải để tham dự buổi tiệc của Phùng Ấu Viên mà là để thăm hỏi Phùng Tắc Thành.

Sự náo nhiệt phù phiếm của đám trẻ con như vậy, không ai lại không biết điều đến mức gửi thiệp mời cho anh, cũng không dám vì chút chuyện này mà làm phiền anh.

Người làm đi phía trước dẫn đường, đi đến bên một gian trúc xanh biếc thì Thẩm Tông Lương dừng lại.

Hai mặt kính lớn mở ra, có thể nhìn thấu cảnh ca múa hát nhảy trong phòng.

Trong ánh đèn rực rỡ, có một cặp đôi quá đỗi nổi bật, nhảy từ đầu này sang đầu kia của đại sảnh.

Họ đang nhảy điệu một điệu Rumba uyển chuyển.

Cô gái mặc chiếc váy đỏ rượu, eo thon như lụa mềm, mày mắt dịu dàng, từ đầu đến cuối cười đằm thắm nhìn Trang Tân Hoa.

Còn Trang Tân Hoa miệng cười toe toét, khoé miệng sắp chạm mang tai đến nơi, vẻ mặt hớn hở phù phiếm.

Đây là bạn gái mới quen của cậu ta sao? Mắt nhìn của cậu ta khi nào lại trở nên tốt thế này?

Nhớ lại trước khi ra nước ngoài, những cô gái vây quanh cậu ta ai cũng đều trông yêu mị, nói năng lộn xộn, trông chẳng ra làm sao.

Người làm thấy anh ngẩn người hồi lâu, đưa tay nói thêm một câu: “Tổng giám đốc Thẩm, mời ngài.”

Lúc này Thẩm Tông Lương mới hoàn hồn, thờ ơ thu ánh mắt lại rồi quay đầu đi, không nhìn nữa.

Bên hồ cây cối rậm rạp, liễu xanh lay động trong gió, bóng cây rợp mát.

Thẩm Tông Lương đi bộ qua cây cầu cong đến bên bàn trà. Với người vội vàng đứng dậy, anh gọi theo chức vụ ở trường học: “Hiệu trưởng Phùng.”

Phùng Tắc Thành bắt tay anh, ra hiệu cho anh ngồi: “Đến đây, uống một ly trà nóng trước cho ấm người đã.”

Trà Đại Hồng Bào được pha với nước sôi, hương thơm nồng nàn được khơi dậy trong khoảnh khắc, nhấp một ngụm trà thơm, dự vị vẫn còn lắng đọng mãi bên môi.

Thẩm Tông Lương nếm thử, đặt ly xuống, nhàn nhạt nói: “Hương vị rất ngon.”

Sau khi khách sáo xong, Phùng Tắc Thành nói với anh về chuyện làm giáo sư thỉnh giảng, cũng là do người nhờ vả.

Biết cậu ấm này khí phách hơn người, học thức cũng không ai sánh bằng.

Hiệu trưởng trường Đại học Tài chính mấy lần không gặp được anh nên đành phải nhờ đồng nghiệp cũ đến nói chuyện với anh.

Nét mặt Thẩm Tông Lương nhàn nhã, anh chăm chú nghe Phùng Tắc Thành nói rõ ý định, cũng không lập tức đồng ý.

Tuy anh đã xuất bản vài đầu sách tổng hợp, cũng đã công bố nhiều bài báo học thuật có ảnh hưởng nhưng việc truyền đạo dạy nghề không phải là sở thích của anh.

Thực ra, bản thân anh không có nhiều kiên nhẫn, nếu đã làm thì yêu cầu mọi việc phải được làm cho thật nghiêm túc nên nếu làm học trò của anh thì tuyệt đối sẽ không có ngày nào được dễ chịu.

Thật lòng mà nói, Thẩm Tông Lương không muốn đi làm phiền đám nhóc đó, cũng tránh để cho bản thân thêm mệt.

Một công việc mà cả hai bên đều không vui lòng vừa ý như vậy thì hà cớ gì phải làm.

Nhưng Phùng Tắc Thành lại miêu tả nó nghe hay ho vạn phần, ông ấy nói: “Mấy cuốn sách của cậu có góc nhìn rất sâu sắc, quan điểm cũng mới lạ, lão Tống đọc xong đã khen ngợi không ngớt. Ông ấy rất quý trọng người tài nên luôn mong cậu đến giảng vài buổi, cũng là để chỉ bảo cho học trò của ông ấy.”

Thẩm Tông Lương dùng hai ngón tay nâng một ly trà, anh khẽ rũ mắt, không nói gì.

Sự lạnh nhạt của anh khiến Phùng Tắc Thành khựng lại, nghi ngờ mình có nói quá lời không.

Người trước mắt tuy còn trẻ nhưng hai năm trước đã nhậm chức Tổng giám đốc bộ phận quốc tế của Đông Viễn, một mình gánh vác công việc ở nước ngoài, trở thành người phát ngôn của Đông Viễn tại thị trường Âu Mỹ, có ảnh hưởng sâu rộng trong thương giới phương Tây. 

Ngay năm ngoái, Quốc hội Mỹ đã dùng logic cướp bóc của họ khi không có đủ bằng chứng thực tế, lấy lý do Tập đoàn Đông Viễn phá vỡ trật tự thương mại quốc tế, yêu cầu trụ sở chính tước quyền kiểm soát đối với các công ty con ở nước ngoài.

Buổi điều trần được truyền hình trực tiếp toàn cầu đó đã khiến Thẩm Tông Lương nổi danh.

Khi đối mặt với sự bao vây tấn công của các nghị sĩ trong suốt nhiều giờ, anh vẫn luôn giữ thái độ điềm tĩnh, dùng lý lẽ rõ ràng để ứng phó, mang về một trận thắng đẹp cho Đông Viễn.

Nửa năm trước, tin tức anh sắp về nước và tiếp quản trụ sở chính vừa được công bố, không ai ở Bắc Kinh cảm thấy bất ngờ.

Chuyện này sớm muộn gì cũng xảy ra thôi.

Người này trời sinh vốn đã tinh anh, lại sinh ra trong một gia đình như nhà họ Thẩm nên chưa từng có ai nghi ngờ điều này.

Cuộc nói chuyện này không kéo dài bao lâu, Thẩm Tông Lương liền đứng dậy xin phép ra về, nói còn có việc cần xử lý.

Phùng Tắc Thành không dám giữ anh lại lâu, anh có thể dành thời gian đến đây là đã cho ông đủ thể diện rồi. Nếu không phải bà Phùng lúc sinh thời có giao tình tốt với bà nội anh thì e rằng ngay cả chút thể diện này cũng không kiếm được.

Phùng Tắc Thành đứng dậy, lần nữa khẩn khoản: “Tông Lương, hy vọng cậu có thể suy nghĩ kỹ.”

Anh gật đầu, ánh mắt trầm tĩnh: “Vài ngày nữa tôi sẽ cho chú câu trả lời.”

“Tôi tiễn cậu.”

Đi đến một cây cầu cong ở sân giữa, vài cây thuý vi xanh biếc bên bờ hồ đến mùa nở hoa, đang nở rộ dưới ánh trăng rực rỡ.

Thẩm Tông Lương dừng lại, xin ý kiến chủ nhà: “Hiệu trưởng, tôi có thể tự đi dạo được không?”

Ban đầu Phùng Tắc Thành có chút khó hiểu, người bận rộn như vậy sao lại có hứng thú đi dạo ngắm hoa giữa đêm thế này?

Nhưng ông ta chỉ cười rồi để tuý ý Thẩm Tông Lương đi dạo: “Đương nhiên, đương nhiên rồi.”

Từ lâu đã nghe nói vườn nhà họ Phùng nằm ở vị trí đắc địa , được cải tạo trên nền kiến trúc từ thời nhà Minh.

Năm đó khi Tứ Cửu Thành được giải phóng hòa bình, ông Phùng đã nhìn trúng đây là mảnh đất quý, tốn rất nhiều công sức mới có được. Thật sự là ngõ quanh nhà vắng, nhà cao cửa rộng quyền quý.

Trải qua bao nhiêu năm tháng, cây cỏ sinh sôi nảy nở không ngừng, xanh tươi bất diệt trước mọi phong ba bão táp.

Tránh xa mọi người, Thẩm Tông Lương đứng dưới gốc cây hải đường, lấy ra điếu thuốc cuối cùng trên người.

Nhân sự ở tổng bộ phức tạp nên anh phải dồn hết mười hai phần tinh thần để đối phó mới có thể khiến bản thân trông không bị lúng túng.

Tính cách anh mạnh mẽ nên không muốn ai nhìn thấy khía cạnh yếu đuối hay hoảng loạn của mình, nhưng phàm đã là việc hao tâm tổn trí thì cuối cùng cũng sẽ làm tổn hại đến tâm lực.

Đột nhiên gánh vác một trách nhiệm nặng nề như vậy, nói nhẹ nhàng là hoàn toàn nói dối. Ngược lại, anh cảm thấy sức nặng trách nhiệm và áp lực chưa từng có nên số lần hút thuốc đã tăng lên rõ ràng. 

Mấy hôm trước anh lại đột nhiên ho khan không rõ nguyên nhân, đi kiểm tra ở bệnh viện quân khu, viện trưởng Chu dặn anh hạn chế tiếp xúc với nicotine, nếu thật sự phải hút thì một ngày không quá hai điếu.

Thư ký Hoàng cầm đơn thuốc này, như được trao Thượng Phương Bảo Kiếm, kiểm soát số lượng hai điếu mỗi ngày, tuyệt đối không cung cấp thêm.

Tiếng ma sát của đá mài vang lên, ngọn lửa đỏ nhanh chóng bùng lên.

Thẩm Tông Lương nghiêng đầu, đưa môi ngậm điếu thuốc vào ngọn lửa, rít một hơi.

“Làm ơn, đừng hút thuốc ở đây.”

Một giọng nữ trong trẻo vang lên từ phía sau. Giọng cô rất nhẹ, âm điệu mềm mại, trong lời cầu xin còn có chút ra lệnh.

Trong làn khói còn chưa tan hết, Thẩm Tông Lương nheo mắt nhìn cô.

Đây chẳng phải là người đã nhảy cùng Trang Tân Hoa sao?

Bạn gái của anh ta say rồi mà anh ta cũng không ra chăm sóc.

Thẩm Tông Lương lấy điếu thuốc từ trong miệng ra, kẹp trong tay rồi chỉ một vòng xung quanh: “Chỗ này cấm hút thuốc à?”

Hình như cũng không thấy có biển cấm hút thuốc nào.

Đôi mắt cô mờ mịt, vẫn mặc bộ lễ phục trong buổi tiệc, áo choàng không chịu nổi sức nặng nên đang trễ xuống khuỷu tay cô.

Trong bóng cây rậm rạp, người Chung Thả Huệ nồng nặc mùi rượu, đáy mắt bị nhuộm thành một màu hồng nhạt.

Cái đồ say rượu trẻ con.

Thả Huệ bước đến gần anh, cố gắng mở to mắt: “Không. Tôi chỉ không thích đàn ông hút thuốc thôi.”

Sau khi giọng cô thả lỏng hơn thì có một nét ngây thơ mềm mại, non nớt.

Trong khoảnh khắc ấy, như thể một luồng sáng đột nhiên chiếu vào rừng cây khiến cho mọi cảnh vật trở nên rõ ràng.

Cô nhóc trước mắt có đôi mày cong cong, sắc màu đậm đà như ngày xuân tháng ba căng tràn sức sống.

Đầu ngón tay Thẩm Tông Lương nâng làn khói nhẹ lan tỏa trên khuôn mặt anh.

“Vậy sao?” Anh vô thức nhẹ giọng: “Tôi cũng không thích con gái uống rượu.”

Không biết là anh đang sợ điều gì, có lẽ là thật sự sợ mùi thuốc lá còn vương lại bị cô ngửi thấy.

Đó là phản ứng vô thức khi bị xâm phạm mà trước đây anh chưa từng cảm nhận được, nhưng sự giáo dưỡng đã khắc sâu trong cốt cách và quan niệm tôn trọng phụ nữ vẫn khiến cho anh vô thức nhường nhịn cô nhóc.

Nhưng đây là một người không bao giờ để cho cái miệng của mình thiệt thòi.

Chung Thả Huệ mơ hồ nghĩ rồi cô đột nhiên mỉm cười: “Vậy chúng ta cứ giữ khoảng cách với nhau đi, không nhìn thấy nhau là được rồi.”

Cô nhã nhặn quay người, nhìn ra được là đã từng học múa ba lê, vừa rồi là một động tác xoay người tiêu chuẩn.

Một tiếng “bộp” khẽ vang lên, chiếc áo choàng của cô rơi xuống đống lá rụng.

Thẩm Tông Lương cúi người, ngón tay thon dài kẹp điếu thuốc vươn ra nhặt lên. Anh phủi những mảnh lá khô bám trên đó, nắm trong tay rồi ngẩng đầu lên, muốn gọi cô nhưng đã không còn kịp nữa.

Thả Huệ nhanh chóng bỏ chạy, chỉ để lại cho anh một bóng lưng mảnh mai, như đang hiện thực hóa hình ảnh nàng tiên lạc bước vào rừng trong truyện cổ tích.

“Chú út.” Thẩm Đường Nhân đi tới từ phía sau, gọi anh một tiếng: “Sao chú lại đến nhà họ Phùng?”

Thẩm Tông Lương vẫn còn cầm chiếc áo choàng trong tay, đăm chiêu suy nghĩ, anh nheo mắt, tùy tiện nói: “Việc riêng thôi.”

Đường Nhân nhìn theo ánh mắt của anh, chỉ thấy một bóng dáng không quá rõ ràng.

Cô nhíu mày hỏi: “Chú đang nhìn gì vậy?”

Thẩm Tông Lương hơi nhếch cằm lên.

Giọng anh trầm thấp: “Người mặc bộ váy màu đỏ rượu kia là con gái nhà ai?”

“Chẳng phải là con gái nhà ai cả.” Dương Vũ Mông cùng Đường Nhân ra ngoài hóng gió, cô ta nhận ra nên nhếch một bên khóe miệng, khinh thường nói: “Cô ta tên Chung Thả Huệ, chỉ là một kẻ sa cơ lỡ vận thôi. Dựa vào việc quen biết với Ấu Viên cùng với gương mặt xinh đẹp của mình mà muốn trèo cao.”


Comments

Một bình luận cho “GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 02”

  1. Truyện cuốn nhaaa, đọc mấy chương đầu thấy hấp dẫn r đó.

Gửi bình luận