GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 03

Chim hót trong rừng sâu.

“Vũ Mông!” Thẩm Đường Nhân muốn lên tiếng nhưng đã không kịp nữa, chỉ có thể khẽ quát: “Cậu đừng nói bậy.”

Trên đời này, không mấy người có thể trấn áp được cô Dương, ngay cả ba cô ấy đang ở vị trí cao cũng không, nhưng Thẩm Tông Lương thì có thể.

Hồi nhỏ, cô ở nhà họ Thẩm, vì ham chơi mà suýt nữa đã nhổ mấy nhành lan quý mà ông nội Thẩm đã cất công chăm sóc đã lâu ra khỏi đầm lầy ẩm ướt, Thẩm Đường Nhân đứng bên cạnh cũng không cản lại được.

Vậy mà Thẩm Tông Lương chỉ quát một tiếng đã khiến cô Dương buông tay, không dám động đậy.

Dương Vũ Mông mím chặt môi, cẩn thận nhìn sắc mặt Thẩm Tông Lương.

Cô thấy anh hơi rũ mắt xuống, cả người tỏa ra khí chất thanh lãnh như ánh trăng, ánh mắt hoàn toàn dừng lại trên chiếc áo choàng cashmere màu trắng, không biết đang suy nghĩ gì.

Vài giây sau, anh mới quay đầu lại, nhàn nhạt liếc nhìn Dương Vũ Mông một cái khiến cô ta rùng mình, môi càng mím chặt hơn.

Thẩm Đường Nhân lại hỏi: “Chú út, đây là của Chung Thả Huệ đánh rơi ạ?”

Chiếc áo choàng cashmere trắng như tuyết, không cần lại gần cũng có thể ngửi thấy mùi hương quyến rũ trên đó, nhìn không giống đồ của chú cô.

Thẩm Tông Lương không trả lời, các đốt ngón tay thon dài siết chặt lại, ánh mắt dần trở nên sâu thẳm hơn.

Cuối cùng, anh không nói gì mà bỏ đi.

Đợi cho luồng áp lực đó biến mất thì Dương Vũ Mông mới vội vàng khoác tay Đường Nhân: “Đường Nhân, chú út cậu có ý gì vậy?” 

Thẩm Đường Nhân hôm nay uống thêm hai ly nên mệt mỏi đáp lời: “Mình không biết, nhưng nếu cậu muốn gả cho chú ấy thì đừng nói mấy lời này trước mặt chú ấy nữa, chỉ khiến cho chú ấy xem thường cậu hơn thôi.”

“Ừ ừ, được rồi, mình biết rồi.” Dương Vũ Mông gật đầu như đã hiểu, xong lại ồ lên một tiếng hỏi: “Không phải, cậu nghe ai nói là mình muốn gả cho chú ấy vậy?”

Thẩm Đường Nhân bị dáng vẻ của cô ấy làm cho bật cười, đôi khi lại thấy Vũ Mông cũng đáng yêu. Cô chọc vào trán Dương Vũ Mông: “Còn cần nghe nói sao? Tâm tư của cậu đều viết hết trên mặt rồi kia kìa.”

Khi tiệc tan thì cũng đã hơn một giờ sáng.

Lấy lý do an toàn nên Phùng Ấu Viên nhất định muốn Chung Thả Huệ ở lại nhà cô, cô nói: “Ngoài trời tối thế này mà nhà cậu lại xa, cho người đưa cậu về mình cũng không yên tâm nên hôm nay cậu ở lại với mình đi.”

Từ khi lên đại học, Chung Thả Huệ đã ở bên ngoài, ngày nào cũng đi đi về về.

Khoảng thời gian hồi nhỏ không thể xóa nhòa ấy đã trở thành vết sẹo vĩnh viễn khiến cho Chung Thả Huệ rất sợ ở chung với người khác, bồn rửa mặt phủ đầy rêu xanh gần như trở thành cơn ác mộng của cô.

Ngay cả sau này khi đến Giang Thành học, nếu trước vòi nước có nhiều người thì cô sẽ không bao giờ tranh giành, cô thà đi đường vòng xa hơn để tìm một vòi nước khác.

“Chỗ này không thể gọi là chật được.” Chung Thả Huệ chỉ vào chiếc giường lớn ở giữa: “Ngủ ba người vẫn còn đủ chỗ mà.”

Trang Tân Hoa ló đầu ra từ giữa hai người: “Nếu không chật thì thêm tôi vào với, tôi ngủ ở giữa.”

Sau khi nhìn nhau, Thả Huệ và Ấu Viên đồng thời dẫm mạnh xuống hai chân cậu ta, dùng hết sức lực.

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên trong phòng.

Trang Tân Hoa đau đến toát mồ hôi, nhất thời không biết nên ôm chân nào, chỉ có thể loạng choạng lùi về phía sau ngã xuống ghế sofa, khuôn mặt đau đớn dữ tợn.

Cậu ta kêu lên hai tiếng: “Hai người đang đi giày cao gót đó! Bộ muốn giết tôi à?”

Phùng Ấu Viên liếc cậu một cái: “Giẫm chết cậu cho rồi.”

Thả Huệ chóng mặt, cô quay một vòng rồi ngã ngồi xuống mép giường, chống hai tay ra sau, nhìn hai người họ cười khanh khách. Cô vừa cười vừa sờ cánh tay, lúc này mới chợt nhận ra chiếc áo choàng đã không còn trên người mình.

Trang Tân Hoa thẫn thờ một lúc rồi chán nản bước ra ngoài. Trước khi ra ngoài cậu còn quay lại nói với Thả Huệ: “Ông Trần vẫn luôn nhớ đến cậu đó, có thời gian thì lên núi thăm ông ấy đi, đừng quên đó.”

Tâm trí Thả Huệ vẫn chưa theo kịp, nghe cậu nói vậy thì cô choáng váng gật đầu.

Ông Trần là ân nhân lớn của nhà họ Chung. Ông nội cô, Chung Vũ Bình, từng là thư ký đắc lực nhất bên cạnh Trần Vân Canh. Nếu không nhờ mối quan hệ này thì Chung Thanh Nguyên đã không thể nhanh chóng đứng vững ở Bắc Kinh, cũng không thể tạo dựng được cơ nghiệp lớn như vậy.

Ngay cả sau khi Chung Vũ Bình qua đời, Trần Vân Canh vẫn vì tình xưa nghĩa cũ mà luôn quan tâm đến gia đình cô.

Phùng Ấu Viên đóng cửa phòng lại, cô cởi bộ lễ phục bằng lụa trên người ra vứt xuống thảm không chút tiếc nuối. Cô nàng đi thẳng vào phòng tắm: “Mình đi tắm đây, nhảy múa ra mồ hôi đầy người rồi, cả người ngứa ngáy khó chịu quá.”

Nói cả buổi mà chẳng nghe thấy tiếng trả lời.

Ấu Viên vịn cửa phòng tắm, thò đầu ra gọi: “Thả Huệ, đang nói chuyện với cậu đó.”

Chung Thả Huệ hoàn hồn lại: “Ồ, được.”

Phùng Ấu Viên hỏi: “Sao vậy? Sao cậu lại lơ đãng?”

“Cậu có thấy áo choàng của mình không?” Chung Thả Huệ nhìn quanh một vòng: “Tìm không thấy nữa rồi.”

Còn tưởng có chuyện gì lớn.

Phùng Ấu Viên tùy ý vẫy tay, trước khi đóng cửa cô nói: “Đồ vật ấy mà, cậu cố tìm thì sẽ không thấy đâu, một ngày nào đó nó tự khắc sẽ xuất hiện thôi.”

Tắm xong, hai người nằm cạnh nhau trò chuyện đêm khuya, vài cây dạ lan hương có hoa vàng xanh đang nở rộ từng chùm bên cửa sổ.

Ấu Viên xoay người, bỗng nhiên nhớ ra hỏi: “Lần này về nhà, mẹ cậu đã khỏe hơn chưa?”

“Ừ.” Giọng Thả Huệ rất trong trẻo: “Còn phải cảm ơn cậu đã giúp mẹ đặt lịch khám bệnh đó.”

Đầu xuân năm nay Đổng Ngọc Thư cứ ho khan không ngừng, khám ở bệnh viện cộng đồng mấy lần vẫn không thấy đỡ, Thả Huệ đang nghỉ hè nên kiên quyết muốn đưa bà đến bệnh viện lớn kiểm tra nhưng lần nào cũng không đặt được lịch hẹn với bác sĩ.

Sau này là do Ấu Viên nhờ ba cô sắp xếp giúp, cả quá trình thăm khám thuận lợi, bác sĩ đã kê cho Đổng Ngọc Thư vài loại thuốc mới, uống vào bảy tám ngày là khỏi hẳn.

Phùng Ấu Viên gật đầu: “Khỏi là tốt rồi. Hôm nay ở triển lãm xe có gặp người kỳ lạ nào không?”

Dáng người Thả Huệ cao ráo, ngũ quan lại tinh xảo, mỗi lần đi làm thêm thì luôn bị người ta tán tỉnh.

Lần trước, cô làm phiên dịch trong một hội nghị thương mại, sau hội nghị tài xế của ông chủ bên đối tác đã quấy rối cô.

Sau khi đưa Thả Huệ về nhà, anh ta nhất quyết đòi vào nhà ngồi chơi, nói muốn làm quen với cô, sau đó phải báo cảnh sát mới giải quyết xong.

Thả Huệ lắc đầu, tóc ma sát với gối phát ra tiếng động nhẹ: “Không có. Hôm nay đều là người đứng đắn.”

Người đứng đắn.

Một màn sương mỏng nổi lên dưới ánh trăng, có tiếng chim hót vang lên trong rừng sâu.

Nói đến đây, trong đầu Chung Thả Huệ thoáng hiện lên một bóng dáng mơ hồ.

Lúc đó đầu óc cô choáng váng, vì đã uống say nên cô ra ngoài cho khuây khỏa. Cô chỉ nhớ anh có khuôn mặt trầm tư, sống mũi cao thẳng, khi nói chuyện mang theo vẻ mệt mỏi nhàn nhạt, phía sau là những đóa tử vi rực rỡ chói mắt, làm nổi bật dáng vẻ thanh khiết của anh.

Cô hỏi Phùng Ấu Viên: “Hôm nay trong nhà còn có khách nào khác không?”

“Không biết.” Ấu Viên ngáp một cái rồi trở mình: “Có lẽ là ba mẹ mời tới.”

Chung Thả Huệ đắp chăn cho Ấu Viên rồi vỗ vỗ lưng cô: “Không sao, ngủ đi.”

Sáng sớm hôm sau, Thả Huệ rửa mặt rồi rời khỏi phòng ngủ. Cô xuống lầu, bước chân rất nhẹ nhưng vẫn bị mẹ Phùng phát hiện.

Vương Tự Chân mặc một chiếc áo lụa màu bạc sáng không mới cũng không cũ, ngồi trên ghế sofa lật sách. Bà nghe thấy tiếng động thì ngẩng đầu lên, dịu dàng cất tiếng: “Thả Huệ.”

Chung Thả Huệ thấy không tránh được thì ngoan ngoãn đi tới chào hỏi: “Dì, chào buổi sáng ạ.”

“Chào buổi sáng.” Vương Tự Chân mỉm cười với cô: “Hôm qua con ngủ lại đây à?”

Cô gật đầu, có chút ngượng ngùng: “Dạ, bọn con chơi muộn quá nên đành ở lại ạ.”

Vương Tự Chân nói: “Mấy đứa trẻ tụi con mà ở cùng nhau là nhiều trò lắm. Lại đây ăn sáng với dì.”

Chung Thả Huệ vội xua tay: “Dạ thôi ạ, con còn phải về thu dọn hành lý, vẫn còn đang để ở phòng khách ạ.”

“Ăn một bữa sáng thì có tốn bao nhiêu thời gian đâu.” Vương Tự Chân đã đứng dậy rồi căn dặn người làm: “Nói với nhà bếp làm thêm một phần tiểu long bao gạch cua, cô Chung thích món đó.”

Thả Huệ đành phải ở lại, kéo ghế ra ngồi xuống đối diện Vương Tự Chân, cầm ly sữa tươi lên uống một ngụm.

Vương Tự Chân nhìn cô lớn lên, ngay cả tên cũng là bà đặt, chọn hai chữ trong “Quốc Phong” – “Chung ôn thả huệ, thục thận kỳ thân.”

Nếu không có những biến cố sau này thì đáng lẽ ra Thả Huệ cũng được lớn lên trong yêu thương chiều chuộng như con gái bà, chỉ tiếc là tạo hóa đã quá trêu ngươi.

Bà khẽ hít một hơi rồi hỏi thăm đến việc học của Thả Huệ: “Sắp vào năm ba rồi, còn nhiều môn không con?”

Chung Thả Huệ nói: “Dạ, có thêm không ít môn chuyên ngành. Như Luật hành chính và Luật tố tụng hành chính, còn có môn Luật sư Công chứng và tài phán trong thực tiễn, một tuần phải lên lớp lúc tám giờ sáng tới bốn buổi ạ.”

Hễ trưởng bối chủ động hỏi về việc học thì phần lớn là có chuyện khác muốn dặn dò.

Quả nhiên, Vương Tự Chân khuyên cô: “Học hành bận rộn như vậy thì đừng nhận thêm việc nữa, thiếu gì cứ nói với dì, được không?”

“Dạ con biết rồi.” Chung Thả Huệ ngoan ngoãn cúi đầu, siết chặt cái ly trong tay: “Dì đã giúp con rất nhiều, con cảm ơn dì.”

Chín giờ sáng, cô rời khỏi nhà họ Phùng, khi xe chạy khỏi căn biệt thự, Thả Huệ ngoái đầu nhìn lại. Dưới bóng cây, khu vườn nhà họ Phùng không quá đồ sộ nhưng lại thắng ở khí thế uy nghiêm, hai cánh cửa vàng son khiến người ta khó lòng với tới.

Thực ra cuộc sống túng thiếu đã mang lại cho cô một sự hạn chế thống khổ. Thứ thực sự hủy hoại ý chí con người là sự giàu sang mà cô từng có, đó là thứ mà người đời khó lòng đạt tới. Tầm nhìn được nuôi dưỡng quá cao không cho phép cô để mình trở nên tầm thường nhưng với nguồn lực ít ỏi trong tay thì chỉ đủ để cô gắng gượng sống qua ngày.

Mỗi ngày, Thả Huệ đều tự tiêu hoá mâu thuẫn lớn lao ấy, chịu đựng mọi ấm ức do chênh lệch nhận thức và kinh tế mang lại. Giống như ngọn nến mà cô tiện tay châm lên lúc rảnh rỗi buổi tối, dù cho bấc đen dầu cạn thì ngọn lửa trong lòng cũng không thể bị dập tắt.

Tài xế đưa cô đến cửa khu chung cư, cánh cửa sắt đã gỉ sét, hôm qua trời mưa nên xung quanh toàn là mùi bùn đất.

Đây là tài sản của bà ngoại cô lúc sinh thời, một căn nhà một phòng khách rất nhỏ, chỉ đủ cho một cô gái độc thân ở.

Trước khi đến Bắc Kinh, Đổng Ngọc Thư đã đoán được cô sẽ không quen ở ký túc xá nên đã chuẩn bị chìa khóa cho cô từ trước. Thả Huệ cầm lấy, cô hỏi mẹ với vẻ mặt ngờ vực: “Mẹ vẫn giữ đến bây giờ sao?”

Ngày nhà cô rời khỏi Bắc Kinh năm đó tiêu điều vô cùng, tất cả tài sản có thể bán được đều đã quy ra tiền mặt nhưng vẫn không đủ để lấp lỗ hổng.

Ngay cả quần áo cũng không kịp thu dọn, gom hành lý của cả gia đình ba người chỉ là hai chiếc vali da nhỏ màu đỏ. Họ ra khỏi ga tàu, bắt taxi đi về con hẻm để ổn định chỗ ở, thuê một căn gác mái để sinh sống.

Chung Thanh Nguyên ở phía sau trả tiền xe, mặc cả với tài xế taxi, hỏi liệu có thể bớt hai tệ lẻ không. Đổng Ngọc Thư thấy mùi xăng khó chịu, tay cầm một chiếc khăn mùi xoa che mũi rồi giục Chung Thả Huệ: “Đi nhanh lên con gái.”

Thả Huệ cúi đầu nhìn đôi giày da bóng Jenny của mình rồi nói: “Ba bế con đi, con sợ làm bẩn giày.”

Cô biết có nhiều đồ sau này sẽ không được mặc nữa, đôi giày duy nhất còn lại này phải được giữ gìn cẩn thận, dù chỉ là để giữ lại một chút kỷ niệm nhỏ bé mà thôi.

Chung Thanh Nguyên tốn rất nhiều công sức, nói đủ thứ trên đời nhưng cuối cùng chỉ có thể bớt được một tệ, vậy mà ông đã vui vẻ như thể đã chiếm được món hời lớn, bế con gái vào trong.

Đổng Ngọc Thư liếc ông một cái, bà không hiểu sao sự thay đổi của con người lại có thể lớn đến vậy?

Chỉ sau một đêm mà bà đã không tài nào nhớ lại được dáng vẻ oai phong trên thương trường của Chung Thanh Nguyên nữa, cứ như đó đã là chuyện từng xảy ra ở kiếp trước vậy.

Đổng Ngọc Thư nói: “Ừ, mẹ chưa từng nói với ba con, nếu không thì chắc chắn ông ấy sẽ bán đi mất. Đây là bà ngoại để lại cho con, nếu con ở trường không quen thì cứ chuyển sang bên đó ở đi, nhưng mà con phải tự chú ý an toàn.”

Thả Huệ xuống xe chào tạm biệt tài xế, cô cảm ơn ông rồi quay người bước vào hành lang cũ kỹ.

Nhà bà ngoại ở tầng hai, trong hộp điện cao thế có vài sợi dây điện màu vàng lộ ra, chia cắt bầu trời thành từng mảng có hình dạng không đồng nhất. Trên cửa sổ có đầy mạng nhện, bức tường trắng xám phồng lên một mảng sắp rơi xuống, chỉ cần chạm nhẹ là lớp bụi trắng sẽ rơi xuống lả tả, xung quanh là mùi hôi thối mục rữa.

Thả Huệ đã ở đây hai năm, hiện đã có thể làm ngơ trước những điều này, quen đường quen lối bước lên bậc thang.

Trong mắt cô, tòa nhà ống cũ kỹ này dù có tồi tàn thế nào thì cũng tốt hơn việc bốn người cùng chen chúc trong một phòng ký túc xá.

Sắp xếp quần áo mất hai mươi phút.

Thực ra quần áo mỗi mùa của cô rất ít nhưng món nào cũng là hàng thượng phẩm. Ấu Viên nói cô làm nhiều việc như vậy, cũng không thấy cô ăn uống phung phí, phần lớn tiền đều tiêu vào quần áo.

Thả Huệ đi tắm, thay một chiếc váy ngủ rộng rãi, đuôi tóc vẫn còn ẩm ướt, cô ngồi vào bàn để ôn bài.

Trước khi chính thức bắt đầu học, cô đã quen lập một danh sách các việc cần làm, có như vậy thì khi học sẽ hiệu quả hơn.

Bữa sáng ăn hơi no nên Thả Huệ bỏ qua luôn bữa trưa, bình thường cô vốn đã ăn rất ít.

Khoảng ba bốn giờ chiều, khi cô đang cố gắng làm rõ sự khác biệt và mối liên hệ giữa quyền loại trừ, quyền hủy bỏ, quyền bù trừ và quyền thu hồi trong thủ tục phá sản thì phát hiện có nước chảy vào từ khe cửa.

Cô vẫn cầm một cây bút trên tay, xốc váy lên vội vàng chạy ra xem, hóa ra là ống nước nhà bếp bị vỡ. Do cô vẫn luôn ngồi trong phòng đóng cửa nên đến cả một tiếng động nhỏ cũng không nghe thấy.

Thả Huệ tiện tay cầm một miếng giẻ lau, vịn vào mặt bàn rồi ngồi xổm xuống, cố gắng che cái ống nước bị vỡ đang chảy tràn nước ra ngoài lại.

Cô ấy tháo dây buộc tóc trên đầu xuống rồi buộc vào đó, cố định xong thì liền mở cửa chạy ra ngoài tìm van tổng.

Vừa lúc gặp anh hàng xóm ra ngoài, anh ta hơn Thả Huệ vài tuổi, là người thuê nhà ở đây, có kinh nghiệm xử lý mấy chuyện này hơn cô.

Nước có thể dẫn điện, Ngô Tiểu Dũng sợ xảy ra tai nạn nên đã nhanh chóng ngắt cầu dao điện rồi mới đi đóng van tổng.

Thả Huệ thở phào nhẹ nhõm: “Cảm ơn anh, anh Tiểu Dũng.”

“Đừng khách sáo. Mấy căn nhà cũ này hay bị như vậy lắm, bình thường siêng năng kiểm tra mới được, chỉ cần hơi lơ là là sẽ dính chưởng ngay.” Ngô Tiểu Dũng đứng ở cửa, chỉ vào chiếc bàn trà bị nước ngập đến chân bàn: “Nhưng mà nhà em thành ra thế này rồi thì làm sao bây giờ, còn ở được không?”

Cô nhìn cảnh tượng nước ngập như biển trước mắt, đáp lời: “Không sao, em sẽ tự nghĩ cách.”

Ngô Tiểu Dũng giơ tay nhìn đồng hồ: “Anh không giúp em được nữa, bạn gái anh đang đợi anh.”

“Dạ, anh đi đi.”

Thả Huệ chau mày, đứng chống nạnh ở cửa nhìn rất lâu, cô thở dài một tiếng rồi buộc lại tóc, cầm cái chậu nhỏ bắt đầu múc nước.

Dù sao cô cũng đã quen với việc tự mình đối mặt với mọi chuyện từ lâu rồi.

Phùng Ấu Viên vừa bước vào thì nhìn thấy Thả Huệ với dáng vẻ của một người nông dân đang chăm chỉ cày cấy, trông vô cùng vất vả.

“Sao lại thế này?” Cô ấy đứng ở cửa nhìn quanh mà chẳng thể bước tiếp: “Đang yên đang lành sao lại biến thành động Thủy Liêm rồi?”

“Ống nước nhà mình cũ quá nên mới vừa đình công rồi.” Thả Huệ nghe ra là giọng của Ấu Viên nên cũng không quay đầu lại: “Dạo này mình đúng là xui xẻo thật.”

Phùng Ấu Viên cầm điện thoại gọi một cuộc điện thoại rồi nói với Thả Huệ: “Cậu đừng có làm nữa, nhìn đáng sợ quá đi.”

Không lâu sau, cô ấy đã gọi đến một đội thi công đứng chật kín cả hành lang hẹp. Thả Huệ cầm chậu lo lắng nhìn cô ấy: “Bọn họ sẽ không phá nhà mình chứ?”

“Nhà cậu có cái gì đâu mà người ta phải tháo dỡ? Vào nhà lấy đồ rồi đi với mình, chỗ này giao cho họ là được rồi.”

Chung Thả Huệ đành gật đầu với vẻ mặt mệt mỏi đầy bụi bặm, cô lại lấy hết quần áo vừa treo vào tủ ra cho vào vali.

Cô dùng khăn ướt lau mặt rồi thay một bộ quần áo ra ngoài, lúc đang nhét sách vở vào vali thì cô nghe thấy Phùng Ấu Viên dặn dò công nhân: “Kiểm tra lại hết đường ống gas, dây điện ở đây xem có gì nguy hiểm không, còn đồ đạc trong nhà và sàn nhà thì thay hết đi.”

Chung Thả Huệ cảm thấy lòng mình ấm áp rồi lại chua xót, cô thắt dây an toàn: “Ấu Viên, sao cậu lại đến tìm mình?”

Cô mở hộp đồ ăn mang theo ra: “Đầu bếp nhà mình mới làm ít bánh ngọt, định mang qua cho cậu nếm thử.”

Trang Tân Hoa khởi động xe phía trước: “Sao lâu vậy! Còn mang theo cả vali nữa?”

Ấu Viên kể lại chuyện ống nước bị rò rỉ.

Cô thở dài một tiếng: “Để Thả Huệ sang chỗ cậu ở tạm hai ngày nhé?”

“Không vấn đề gì, cứ ở thoải mái.”

Họ xuống xe ở cửa khách sạn Vạn Hòa, Trang Tân Hoa quen tay ném chìa khóa xe cho người giữ xe.

Phùng Ấu Viên nhận điện thoại, phải đi uống trà chiều với một nhóm bạn khác nên cô bảo hai người họ vào trong.

Chung Thả Huệ gật đầu: “Cậu đi đi, mình tự lo được.”

Cậu Trang thường xuyên bao một phòng suite sân vườn ở đây, mỗi lần chơi bời với đám bạn đến nửa đêm, sợ về nhà bị mắng thì cậu ta sẽ ở lại đây.

Cậu ta đẩy vali đi vào, tình cờ có một đoàn người ùa ra, ai nấy đều mặc vest chỉnh tề, chắc là đến tham dự hội nghị.

Vạn Hoà là một khách sạn đón tiếp tiêu chuẩn, nơi đây được canh gác nghiêm ngặt vì thường xuyên được chọn để tổ chức các cuộc họp quan trọng.

Hai người dẫn đầu đang nói chuyện nên không để ý. Khi họ suýt va vào Chung Thả Huệ thì Trang Tân Hoa đưa tay ra kéo cô về phía mình. Chung Thả Huệ đang đi giày đế bằng, chiều cao này vừa đủ để Trang Tân Hoa ép cô vào lồng ngực bằng một tay.

Cô bị sự đường đột của Trang Tân Hoa làm cho giật mình, cô ngẩng đầu lên đầy bối rối: “Làm gì vậy?”

Trang Tân Hoa bĩu môi về phía bên cạnh: “Bọn họ suýt đâm vào cậu đó, đầu óc cậu đang ở đâu vậy? Vậy mà cũng không nhìn thấy à?”

Cô đang định cãi lại rằng mình chưa kịp thấy nhưng vừa liếc mắt thì đã thấy một người đàn ông mặc áo sơ mi quần tây đi ra từ thang máy, bước chân vững vàng mạnh mẽ.

Dáng người anh cao lớn đĩnh đạc như một ngọn núi xanh giữa đám đông.

Tay áo của Thẩm Tông Lương xắn lên đến bắp tay, cúc áo trắng cài chặt, chất liệu quần áo đều rất tinh xảo, trên ngực anh đeo một chiếc thẻ thông tin rất vừa vặn, trong lòng bàn tay cầm điện thoại, trên khóe môi nở một nụ cười không nóng không lạnh khiến anh trở nên vô cùng nổi bật trong đại sảnh sáng sủa rộng rãi.

Ngoài cửa trời xanh mây trắng trong lành, làn gió nhẹ nhàng lướt trên mặt hồ khiến vài đám sen hồng khẽ lay động.

Rất lâu sau này, cho dù Chung Thả Huệ đã rời khỏi Tứ Cửu Thành nhưng cô vẫn luôn nhớ về ngày hôm nay, lại không phải vì sự trang nhã cao quý của Thẩm Tông Lương, mà cô chỉ lơ đãng nghĩ: thời tiết hôm nay sao mà đẹp thế này?

Đến nỗi sau này, khi cơn gió đầu thu dịu dàng lướt qua mặt thì cô luôn nghĩ đến anh.

Khi đi dạo trong vô định dưới ánh mặt trời rực rỡ, vẫn nghĩ đến anh.

Trong mỗi khoảnh khắc suy nghĩ lan man xa xôi, vẫn nghĩ đến anh.


Comments

Gửi bình luận