GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 05

Trăm năm sau.

Bác Nguyên cười: “Chào buổi sáng, bác đoán con cũng sắp đến rồi nên đang định ra cửa đón con đây.”

Ông là người thân cận nhất của ông Trần, ngay cả khi xưa Chung Thanh Nguyên đến thăm cũng không dám mong ông ra đón, huống chi bây giờ thời thế đã đổi thay.

“Không cần phiền bác đâu ạ.” Thả Huệ mừng rỡ xua tay, cúi đầu nói: “Đây cũng không phải lần đầu con đến đây.”

Nguyên Bá đưa tay vào trong: “Đi lối này, ông cụ đang uống trà ở Mậu Viên.”

Một người làm khác tiến lên dẫn Chung Thả Huệ đi qua bức vách song gỗ, bước vào một hành lang trống. Dù không quen biết gì nhưng Thả Huệ vẫn cầm hộp thức ăn, gật đầu cảm ơn: “Vất vả cho ông rồi.”

“Đừng khách sáo, xin mời đi theo tôi.”

Năm ngoái Trần Vân Canh đã nghỉ hưu, cả đời ông quá đỗi tận tâm, lao tâm khổ tứ sinh ra đủ thứ bệnh. Trong buổi nói chuyện cuối cùng khi từ nhiệm, ông chỉ đề nghị được điều dưỡng sức khỏe. Nhờ vậy ông mới có được tòa viện có suối nước nóng chảy qua này để an ủi tuổi già.

Trời âm u, trên nền gạch xanh hình chữ nhật dài là lá ngân hạnh rụng rải rác.

Ông cụ đang lật một cuốn sách cũ, nghe thấy tiếng bước chân đến gần thì ngẩng đầu nhìn sang, ông cất giọng già nua trầm ấm: “Tiểu Thả Huệ.”

Mọi thứ dường như không có gì khác biệt so với mười năm trước.

Trần Vân Canh vẫn mặc một chiếc áo sơ mi dài, bên trong là áo ba lỗ trắng, một cách ăn mặc rất xưa. Cũng trong khuôn viên sâu thẳm không rõ năm tháng, ông dang rộng đầu gối ngồi bên bàn đá đọc sách, ngẩng đầu gọi cô với dáng vẻ hiền từ.

Chỉ có điều lúc đó có Chung Thanh Nguyên dắt tay cô, giúp cô gạt đi những cành lá trên đầu.

Tiếc nuối là chắc chắn phải có, vì cô, mà cũng vì Trần Vân Canh.

Đối với ông cụ này, đây là lần đầu tiên Thả Huệ cảm nhận sâu sắc rằng cho dù là anh hùng thì cũng có lúc già yếu. 

Hóa ra, những người từng leo ra từ đống xác chết, rồi sống sót qua cuộc đấu tranh tàn khốc, cũng sẽ có ngày già đi.

“Dạ con chào ông Trần, con đến thăm ông ạ.” Thả Huệ mỉm cười gật đầu, cô đặt hộp quà xuống: “Lần này về nhà, con mang cho ông ít đặc sản Giang Thành, đều là đồ mới làm, rất tươi.”

Trần Vân Canh ra hiệu cho cô ngồi: “Con đến là ông vui rồi, những thứ này con cứ giữ lại mà ăn đi.”

“Con có phần rồi ạ.” Thả Huệ cười mở nắp gỗ: “Con ăn ít, dù có cố cũng không ăn được nhiều đâu ạ.”

Trần Vân Canh đích thân rót cho cô một ly trà, Thả Huệ nhận lấy: “Cảm ơn ông.”

“Mẹ con có khỏe không?” Trần Vân Canh nhấp một ngụm trà hỏi.

Thả Huệ đáp: “Dạ mẹ con vẫn khỏe, mùa xuân có hơi ho một chút, uống thuốc mấy lần là khỏi rồi.”

Trần Vân Canh chậm rãi gật đầu: “Mẹ con là người hiền thục hiếm có, bao nhiêu năm nay việc nhà trong ngoài đều nhờ một tay mẹ con hết.”

“Dạ, mẹ vất vả.” Ánh mắt Thả Huệ rơi vào nước trà trong veo, khẽ thở dài: “Con học ở đây nên cũng không giúp được gì cho mẹ.”

Trần Vân Canh lại cười: “Con cố học hành cho tốt, tốt nghiệp rồi tìm được công việc tốt thì cũng coi như là giúp được mẹ con rồi.

Thả Huệ ngoan ngoãn gật đầu: “Dạ, con biết.”

Không lâu sau, phía trước truyền đến tiếng cười nói vui vẻ. Bác Nguyên lại dẫn đường cho hai người trẻ tuổi, lưng ông hơi khom xuống ở một mức độ vừa phải: “Bên này.”

Thả Huệ rũ mắt, ánh mắt dừng ở ống quần đen của họ, không nhìn ra thương hiệu gì nhưng có thể thấy được chất liệu vải rất tốt.

Nhận ra người đến gần, cô lễ phép đứng dậy.

Một giọng nam ôn hòa vang lên: “Dạ con chào ông Trần, Thả Huệ cũng ở đây à.”

Người nói chuyện là anh trai của Trang Tề, Đường Nạp Ngôn. Cô và Trang Tề cùng là bạn học.

Trần Vân Canh nhấp một ngụm trà: “Hôm nay thật trùng hợp thật, hai đứa cùng đến.”

Thẩm Tông Lương nói: “Từ khi về nước đến giờ con chưa đến thăm ông nên ăn ngủ không yên.”

“Với ông mà còn nói mấy lời khách sáo này làm gì!” Trần Vân Canh cầm ly trà chỉ vào anh, cười nói: “Anh trai con đến từ sớm rồi đó.”

Thả Huệ cười, ung dung lịch sự: “Đi nhiều năm như vậy rồi, anh Nạp Ngôn vẫn còn nhớ em, em còn đang định tự giới thiệu đây.”

“Nói thật thì anh suýt không nhận ra đó.” Đường Nạp Ngôn là một quân tử nho nhã, đưa tay ra hiệu cho cô ngồi: “Nếu không phải bác Nguyên nói thì anh cũng định hỏi tên rồi.”

Thẩm Tông Lương vòng qua bàn đá đứng cạnh ông lão: “Vậy thì tôi phải hỏi, chỉ mình tôi là không biết.”

Thả Huệ ngước mắt nhìn anh.

Tổng giám đốc Thẩm hôm nay không mặc vest, áo sơ mi trắng được sơ vin gọn gàng trong quần, trên cổ tay cũng chỉ đeo một chiếc đồng hồ cổ hiệu Loro Piana đơn giản, tinh tế, nhưng đôi mày vẫn nhàn nhạt, nhìn người với vẻ xa cách khó gần rõ rệt.

Cô phóng khoáng đưa tay ra: “Chung Thả Huệ, là chữ Thả trong hơn nữa, chữ Huệ trong lợi ích. Chào anh, Tổng giám đốc Thẩm.”

“Chào cô.”

Thẩm Tông Lương chỉ nắm lấy một phần ba đầu ngón tay cô, rất đúng mực lễ nghi xã giao.

Lạnh buốt như một khối ngọc bích không sao làm ấm được.

“Ồ.” Đường Nạp Ngôn cầm một chiếc ly lên, cười đầy ẩn ý: “Người ta nhận ra cậu trước rồi, chậm chân rồi nhé, Tổng giám đốc Thẩm.”

Thả Huệ nghe vậy, cho rằng anh bận rộn nhiều việc nên bèn nói: “Hôm qua đã gặp. Đúng lúc Tổng giám đốc Thẩm đang họp ở Vạn Hòa.”

Thẩm Tông Lương cười không phủ nhận.

Gặp cô ba lần, vậy mà chưa có một lời chào hỏi chính thức nào, toàn gặp những lúc không thích hợp để chào hỏi. Nhưng nghĩ lại, với bạn gái của các tiểu bối thì cần gì lời chào hỏi chính thức.

Không thích hợp, mà cũng không cần thiết.

Bỗng nhiên có trận gió nổi lên, áo sơ mi bị thổi dính vào người Thẩm Tông Lương, mơ hồ thấy được cơ bắp săn chắc ẩn dưới lớp áo.

Anh dùng hai ngón tay kẹp lấy vành ly, không phải dáng vẻ khách sáo của một vị khách. Nhìn anh quá đỗi thoải mái, tạo nên một vẻ tuấn tú bất ngờ.

Thả Huệ nhìn anh rất lâu, trái tim dường như đang nhảy múa cùng những cành lá ngân hạnh bên cạnh anh, phiêu diêu lơ lửng trong không trung không chịu rơi xuống.

Cho đến khi Trần Vân Canh lên tiếng: “Hai đứa nếm thử điểm tâm Thả Huệ mang đến đi, là chút lòng thành của con bé.”

Lúc này cô mới hoàn hồn, cúi đầu lặng lẽ vuốt ve góc váy rồi lần lượt giới thiệu cho họ.

Thả Huệ mở nắp hộp đựng thức ăn: “Đây là bánh kê tử bính, bánh hồ điệp tô và bánh hạnh nhân của Phục Hương Trai.”

Đường Nạp Ngôn cầm một miếng lên nếm thử: “Bánh hồ điệp tô nướng này thơm mùi sữa, rất giòn.”

Thả Huệ cười khẽ rồi quay sang quan tâm người khác: “Tổng giám đốc Thẩm cũng nếm thử xem, bánh hạnh nhân cũng ngon lắm.”

Khi cô nói, đôi mắt dịu dàng nhìn chằm chằm anh, bên trong tựa như có một hồ nước mưa tĩnh lặng và bình yên.

Trong con ngươi đen láy của cô, Thẩm Tông Lương nhìn thấy mình đã thất thần trong giây lát.

Đường Nạp Ngôn vừa định dùng lời lẽ khuyên can, nói rằng anh ấy thường xuyên ở Mỹ, bên cạnh có hai ba chuyên gia dinh dưỡng điều chỉnh bữa ăn, chưa bao giờ đụng vào những thứ bánh này.

Giây tiếp theo, một bàn tay với khớp xương rõ ràng đưa tới trước mặt, cầm lấy miếng bánh hạnh nhân đó.

Thẩm Tông Lương đưa vào miệng, mặt mày  anh chẳng có biểu cảm gì, ăn xong thì anh cười nói: “Cũng ngon đó.”

Đường Nạp Ngôn kinh ngạc nhưng lại không tiện vạch trần anh trước mặt mọi người, đành nuốt sự nghi hoặc vào trong.

Trần Vân Canh ởn bên cạnh lên tiếng: “Tiểu Huệ, không cần chăm sóc bọn nó, con cũng uống trà đi.”

“Hương thơm thanh tao, thích hợp uống vào mùa hè.” Thả Huệ lúc này mới cầm lên nếm thử: “Chỉ là không biết đây là trà gì.”

Cô đưa ánh mắt dò hỏi về phía chiếc bình men rồi suy đoán.

Một giọng nam trong trẻo vang lên từ phía đối diện: “Là Bạch Hào Ngân Châm hái hồi đầu xuân, cố ý để dành đến bây giờ.”

Thẩm Tông Lương có một giọng nói cực kỳ trầm ấm, trong tông giọng bình thản, điểm xuyết vài nét du dương làm say lòng người.

Đặc biệt là như lúc này, khi cố ý lên tiếng giải thích một chuyện nhỏ nhặt, bốn mắt nhìn nhau với cô, khiến người ta sinh ra một ảo giác không nên có trong cơn mơ hồ, tựa như cô đang độc chiếm được sự ưu ái của Tổng giám đốc Thẩm vậy.

Thả Huệ chạm ánh mắt anh, hai má hơi nóng lên: “Ồ thì ra là vậy.”

Trần Vân Canh cười nói: “Vẫn là thằng nhóc này dặn người trong vườn trà giữ lại, đã gửi đến chỗ ông từ sớm rồi.”

“Năm nay mưa nhiều, sương mù lại nặng, trà này không dễ hái. Phải chọn lựa kỹ càng, tổng cộng chỉ được hai vại.” Nói đến đây, Thẩm Tông Lương dừng lại vài giây, đột nhiên giọng nói có chút u sầu: “Vại kia, vốn là để dành cho ba con, lúc sinh thời ông ấy thích uống trà này nhất.”

Đường Nạp Ngôn an ủi anh: “Lúc ba cậu qua đời, cục diện đấu đá trong tập đoàn ở Mỹ quá phức tạp nên cậu mới không về kịp, ông ấy sẽ không trách cậu đâu.”

Trần Vân Canh cũng nói: “Có anh trai con ở Bắc Kinh lo lắng mọi chuyện là đủ rồi. Tuy nói người Trung Quốc coi trọng viên mãn nhưng có việc gấp thì tùy cơ ứng biến, ắt sẽ không thể chu toàn hết mọi thứ được, con đừng suy nghĩ nhiều quá.”

Nói về những chuyện gia đình không liên quan này, họ cũng không tránh cô. Thả Huệ cũng chỉ biết họ đang nói về chuyện ông Thẩm bệnh mất.

Tháng trước cô ở Giang Thành, buổi tối xem tin tức, người dẫn chương trình kéo dài giọng, dùng âm điệu trầm buồn để đọc một bản cáo phó, chỉ riêng một tràng danh hiệu dài phía trước đã nói gần nửa phút.

Lúc đó Đổng Ngọc Thư đang ăn cơm, cũng quay đầu hỏi: “Bé con, ông Thẩm Trung Thường mất rồi sao?”

“Dạ, là ông nội của Thẩm Đường Nhân đó.” Thả Huệ gật đầu: “Hình như trước đó không lâu đã nghe nói sức khoẻ không ổn rồi.”

Đổng Ngọc Thư nói: “Con đi học, có qua lại với cô Thẩm không?”

“Dạ không. Thỉnh thoảng gặp nhau ở mấy buổi tiệc, cũng chỉ chào hỏi qua loa thôi ạ.”

Người ta nói Thẩm Đường Nhân tính tình ôn hòa, là một thiên kim tiểu thư hiểu chuyện, nhìn thấu được đại cục.

Từ nhỏ đến lớn, Thả Huệ gặp cô ba bốn lần, tuy cũng cười nói đối xử với mọi người khách sáo nhưng luôn có một cảm giác xa cách khó hiểu. Giống như cảm giác mà cả nhà họ Thẩm mang lại: khiêm tốn, hòa nhã nhưng lại xa vời như ở tận chân trời.

Trong một thoáng ngẩn ngơ, Thả Huệ nghe Thẩm Tông Lương lại nói: “Thân là con trai, dù sao đó cũng là lỗi của con.”

Tay Trần Vân Canh đặt trên đầu gối, giọng điệu trở nên nghiêm túc: “Vậy cách con báo hiếu là kiên quyết không chịu về nhà sao?”

Đây đã là một chuyện mà ai cũng biết.

Thả Huệ do dự, không biết mình có nên xin phép về trước hay không.

Ông Trần ở vị trí cao nhiều năm, uy nghiêm sâu nặng. Đổi lại là người khác, nếu bị ông hỏi một câu như vậy thì tay chân đã run rẩy.

Nhưng sắc mặt anh vẫn như cũ, anh nhàn nhạt nói: “Sinh kính hiếu, tử kính ai.”

“Con vì muốn để tang cho ba nên ở trong căn nhà nhỏ mà ba mẹ từng sống, như vậy mới xem là có lòng.”

“Là đại viện mà hồi đó tòa soạn của mẹ cậu đã gây quỹ để xây dựng à?” Đường Nạp Ngôn hỏi.

Thẩm Tông Lương gật đầu: “Ừ, không ở đó một hai tháng, sớm tối thăm hỏi, thắp một nén hương thì trong lòng không yên.”

Trước tám tuổi, anh lúc nào cũng nghịch ngợm đủ trò trong toà soạn của đại viện.

Khi đó, ông Thẩm còn chưa nghỉ hưu, ngay cả khi có khách thì ông cũng sẽ bế Thẩm Tông Lương còn nhỏ đặt lên đùi.

Vẻ mặt Trần Vân Canh dịu lại, trước đó nghe anh trai của đứa nhỏ này than rằng cậu không chịu về nhà nên định cảnh cáo anh vài câu. Giờ nhìn lại, hóa ra cũng là một tấm lòng hiếu thảo.

Ông gõ vào mặt bàn đá: “Ở thì cứ ở, nhưng phải đến thăm anh trai con đi, biết chưa? Đừng để người ngoài họ nắm được khuyết điểm của con. Tin đồn vô căn cứ thì không cần để ý nhưng nếu thực sự có chuyện khó nghe thì cũng không dễ cho con đâu.”

“Dạ con biết rồi.”

Đường Nạp Ngôn lại hỏi về người cháu duy nhất của ông Trần: “Hoán Chi đâu ạ? Năm nay cậu ấy cũng nên học năm ba rồi nhỉ.”

Nắp ấm trà kêu leng keng, Trần Vân Canh tùy tiện nói: “Đi Đức trao đổi rồi, cả ngày chỉ biết rong chơi.”

Thẩm Tông Lương cười: “Ông khiêm tốn quá, như vậy là đã rất cầu tiến rồi.”

Ông Trần có khách khác vào buổi trưa nên không giữ họ lại ăn cơm, nói lần sau sẽ bù lại.

Thả Huệ đứng dậy, gió núi thổi qua chiếc váy dài màu trắng thêu hoa sen của cô: “Vậy con xin phép về trước.”

Trần Vân Canh gật đầu, sai người làm tiễn cô ra ngoài: “Được, có thời gian lại đến chơi.”

Đến cửa, Thả Huệ đứng trên bậc thang chờ một lúc lâu mà vẫn không thấy xe đến. Thư ký Nguyên vội vàng chạy tới nói: “Tiểu Huệ, con đợi một chút, xe của ông Trần đi đón khách rồi nên chưa về.”

Cô còn chưa kịp nói không sao thì phía sau có người cất giọng: “Bác Nguyên, để cô ấy đi xe của con đi.”

Thả Huệ quay đầu lại, nhìn thấy Thẩm Tông Lương đang bước tới từ phía sau.

Trong vài giây ngắn ngủi đó, cô gần như đã vô thức ưỡn thẳng cần cổ vốn đã thon dài thẳng tắp lên hết mức.

Bác Nguyên không có ý kiến gì: “Tổng giám đốc Thẩm đưa Tiểu Huệ về thì còn gì bằng.”

Ánh mắt Thẩm Tông Lương lướt qua cô, lịch thiệp hỏi: “Cô Chung không thấy bất tiện chứ?”

Anh nghĩ, dù sao cô cũng có bạn trai rồi, có lẽ sẽ cảm thấy có gì đó không ổn.

Thả Huệ không hiểu ý này của anh, chỉ đáp lại bằng một câu hỏi: “Là ý tốt của Tổng giám đốc Thẩm, sao lại bất tiện được?”

Hơn nữa, thời gian của cô rất gấp, bây giờ đi còn không biết là có kịp ăn trưa hay không.

Hai người còn chưa bước qua ngưỡng cửa, thư ký Hoàng đợi đã lâu, mở cửa xe trước một bước: “Tổng giám đốc Thẩm.”

Thẩm Tông Lương lịch thiệp nhường Chung Thả Huệ lên xe trước: “Mời.”

Cô không từ chối, khi nghiêng người ngồi vào xe trước mặt anh, cô mỉm cười gật đầu: “Cảm ơn.”

Thẩm Tông Lương thường ngày đi lại đều ngồi trên chiếc Maybach hai màu đen vàng này, kín đáo mà không kém phần xa hoa.

Thả Huệ ngồi yên vị, hai tay chắp lại đặt trên đầu gối, cố gắng giữ thẳng lưng, không dám lơ là chút nào.

Hai bên đường núi, những cây ngân hanh vàng rực không ngừng lùi lại, cô mượn lúc nhìn bóng cây mà liếc nhìn Thẩm Tông Lương bằng khóe mắt.

Vẻ mặt anh vẫn điềm đạm, vẫn cái bộ dạng khó đoán ấy, tay đang cầm một tập tài liệu để xem.

Trong khoang xe tĩnh lặng, cô thậm chí còn cố gắng thở nhẹ hơn.

Thật lòng mà nói, đây không phải là lần đầu cô ngồi xe sang nhưng căng thẳng như vậy thì đây đúng là lần đầu tiên. Sự căng thẳng đó rất trực quan, không có bất kỳ điểm nhấn thừa thãi nào, cũng không pha lẫn chút cảm xúc nào khác.

Đó là sự gò bó không tự chủ của một nữ sinh còn nhỏ tuổi và thiếu kinh nghiệm khi đối mặt với một người đàn ông quyền cao chức trọng như vậy.

Đường xuống núi dài, mây trôi lơ lửng che khuất mặt trời buổi trưa, ngọn tháp trắng cao vút phía sau mờ ảo thành một chấm tròn.

Thả Huệ ngồi xe lâu nên buồn ngủ nhưng lại không dám ngủ thật, cứ cách năm ba giây thì cô lại véo đùi mình để giữ cho bản thân tỉnh táo.

Khi chuyển sang đoạn đường tiếp theo, không biết chuyện gì xảy ra mà thư ký Hoàng đạp phanh gấp khiến cho xe đột ngột dừng lại.

Cơ thể Thả Huệ lao về phía trước không kiểm soát, khi cô suýt đâm vào ghế trước thì được một cánh tay đưa ra từ bên cạnh đỡ lấy.

Thư ký Hoàng dừng xe lại, sợ hãi giải thích: “Vừa rồi có một con thỏ chạy ngang qua, suýt nữa thì đâm vào nó.”

Thư ký Hoàng quay đầu lại xem sắc mặt Thẩm Tông Lương thì thấy anh đang ôm lấy cô nhóc còn đang sợ hãi. Nửa khuôn mặt tái nhợt của Thả Huệ ẩn trong cánh tay anh, áp sát vào da thịt anh.

Không có chút cản trở nào, cô cảm nhận được sự vững chãi mạnh mẽ của người đàn ông trưởng thành, khuôn mặt lập tức đỏ bừng lên.

Cô ngồi dậy giữa sự hỗn loạn, vội vàng chỉnh lại đầu tóc, cúi đầu lí nhí: “Cảm ơn Tổng giám đốc Thẩm.”

Giọng nói nhỏ đến mức gần như không nghe thấy, nếu không phải do tiếng chim hót ngoài cửa sổ xe đột ngột ngừng lại thì chẳng thể nào lọt vào tai.

Sắc mặt Thẩm Tông Lương không đổi, cánh tay đột nhiên trống rỗng khẽ khựng lại: “Không có gì, chỉ là việc nhỏ thôi.”

Xe lại khởi động, Thả Huệ hít sâu mấy hơi rồi mới dám nhìn anh.

Anh nhàn nhạt dặn dò: “Chạy chậm thôi.”

Sau đó anh khép mắt lại, tựa vào ghế nghỉ ngơi, đôi mày hơi nhíu lại.

Đồng lúa ở đằng xa nhấp nhô phập phồng, ánh nắng nhảy múa trên gương mặt ngơ ngẩn của cô.

Phải cách một khoảng thời gian, người ta mới có thể xem xét lại bản thân lúc đó, mới có thể nhìn rõ một số sự thật.

Khi đến Anh, cô luôn không ngừng tự hỏi, cái cục diện rối ren của biển tình này, rốt cuộc làm sao mới có thể tránh được?

Trong vô số những đêm khuya, Thả Huệ đã đặt ra rất nhiều trường hợp giả định “nếu như” nhưng không có một giả định nào có thể thành hiện thực.

Cô không thể trốn tránh.

Sự căng thẳng chính là câu trả lời, đôi má đỏ bừng chính là câu trả lời, nhịp tim không nghe lời chính là câu trả lời.

Kết cục lụi tàn đã sớm được viết ra vào ngày họ gặp nhau.

Sau này khi Thả Huệ đến Thư viện Anh, một bức thư từ Đôn Hoàng “Thụ Thập Giới Văn” đã khiến cô xem đi xem lại không biết bao nhiêu lần.

Tăng nhân Pháp Tín ở chùa Tam Giới khuyên Sa Di: “Nhân duyên tạm thời, trăm năm sau. Mỗi người theo Lục Đạo, không ràng buộc nhau.” nhưng phía sau những quy tắc không thể phá vỡ thì lại viết: “Thấy nơi quân đi đứng, tựa như lửa đốt thân.”

Có lẽ Thả Huệ đã vì tâm tư của chính mình mà đã hiểu sai lời răn của nhà Phật.

Nhưng cô lập tức nghĩ đến Thẩm Tông Lương, nghĩ đến đôi má ửng hồng không tan, nghĩ đến ngày hôm nay.

Chiếc Maybach lái ra khỏi cửa kiểm soát, Thả Huệ trở về từ trạng thái hồn xiêu phách lạc, mới phát hiện hình như trên xe thiếu người.

Cô quay đầu hỏi: “Anh Nạp Ngôn không cùng xuống núi sao ạ?”

“Cậu ấy ở lại để tiếp khách.”

“À, ra vậy.”

Thấy Thẩm Tông Lương rũ mắt, vẻ mặt lơ đãng không kiên nhẫn nên Thả Huệ cũng không dám nói thêm lời nào.

Cô vốn còn muốn hỏi về chuyện chiếc áo choàng mà.


Comments

Gửi bình luận