GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 08

Chào buổi tối, Tổng giám đốc Thẩm.

Sau khi khai giảng, cuộc sống dần trở nên bận rộn hơn.

Điều duy nhất khiến Thả Huệ cảm thấy tiện lợi là khu đại viện này nằm gần trường hơn, tiết kiệm được hai mươi phút di chuyển.

Mỗi ngày Thả Huệ dậy rất sớm, cô luôn là người đầu tiên đến lớp, ngồi hàng ghế đầu tiên để nghe giảng. Hầu hết giảng viên các môn chuyên ngành đều nhận ra cô. Mái tóc đen dài xõa trên vai, khuôn mặt trắng trẻo, mềm mại, đôi mắt long lanh biết nói, luôn chăm chú ghi chép.

Tan học chiều thứ Sáu, thấy trời còn sớm nên Thả Huệ đến phòng tự học số ba.

Đợi đến khi trời tối hẳn, đèn trong phòng học bật sáng thì cô mới cử động cái cổ đã cứng đờ rồi thu dọn sách vở, chuẩn bị đi căng tin ăn tối.

Khi đứng dậy, Thả Huệ giật mình trước một bó hồng đỏ đột nhiên xuất hiện trước mắt. Ngẩng đầu lên, một nam sinh cao lớn đang nhìn cô: “Chung Thả Huệ, chào… chào cậu.”

Đã quen với việc đi một mình, đã lâu rồi cô không gặp cảnh tượng như thế này. Thả Huệ nhanh chóng nhận ra, cái này là đang… tỏ tình công khai sao?

Nhưng hình như cô không quen người này…

Thả Huệ ôm sách, chỉ vào mình bằng một ngón tay: “Cậu tìm tôi sao?”

“Đúng vậy, vậy để mình nói thẳng nhé.” Nam sinh hơi ngượng ngùng gãi đầu: “Thực ra mình thích cậu từ lâu rồi, xin hỏi…cậu có thể làm bạn gái của mình không?”

Để phù hợp với không khí, các bạn học ở xung quanh đều nhìn qua, từ trong đám đông vang lên vài tiếng huýt sáo lớn rất phô trương.

“Không thể!”

Một lời từ chối lạnh lùng vang lên từ cửa khiến mọi người quay đầu lại.

Trang Tân Hoa mặc một chiếc áo sơ mi rộng thùng thình, lơ đễnh đứng tựa người ở cửa, logo ở cổ áo đã nói lên giá trị của chiếc áo trên người anh ta.

Anh ta tháo kính râm rồi vẫy tay với Thả Huệ: “Đi thôi bé yêu, mình đi ăn cơm nào.”

Nam sinh kia hỏi: “Cậu đã có bạn trai rồi sao?”

Thả Huệ mỉm cười dịu dàng, hơi ái ngại nhún vai nhưng cũng không giải thích thêm một lời thừa thãi nào mà bước xuyên qua đám đông rời đi.

Một nữ sinh cùng ngành bên cạnh nói: “Người ta là tiểu thư đài các đó, chưa từng ở ký túc xá một ngày nào, cậu tưởng chỉ có cậu là muốn theo đuổi cô ấy thôi sao?”

Có người phản bác: “Tiểu thư gì chứ? Cậu đã bao giờ thấy tiểu thư nào mà phải đi làm thêm vào cuối tuần chưa? Cô ta đã không còn là tiểu thư từ lâu lắm rồi.”

Lập tức lại nghe thêm một câu: “Nhưng người ta có bạn trai là con nhà giàu rồi, cô có ghen tị cũng vô ích thôi.”

Chung Thả Huệ bị Trang Tân Hoa khoác vai đi ra ngoài, để những lời bàn tán thị phi đó lại sau cánh cửa.

Còn chưa ra khỏi tòa nhà dạy học thì cô đã khó chịu nhúc nhích hai vai, thoát khỏi vòng tay của Trang Tân Hoa, cô nghiêm mặt nói: “Lần sau cậu có thể đừng gọi tôi là bé yêu được không? Trước mặt nhiều người như vậy.”

Trang Tân Hoa cảm thấy ấm ức: “Nói chuyện kiểu gì vậy hả Chung Thả Huệ? Tôi xả thân cứu nguy cho cậu, cậu lại còn bắt bẻ tôi!”

“Tôi còn sợ Tiểu Nhạc nhà tôi hiểu lầm nữa đây này!”

Không cho Chung Thả Huệ có cơ hội lên tiếng, Trang Tân Hoa quay người lại, giận dữ phủi vai.

Dưới ánh đèn đường vàng vọt, Phùng Ấu Viên tì cằm vào cửa kính xe. Cô nhìn hai người họ vẫn giống như hồi còn nhỏ, chẳng ai coi ai ra gì, vừa đi vừa cãi nhau. Không ai bị thời gian làm phai nhạt héo úa, ngay cả Thả Huệ, người đã trải qua biến cố đột ngột cũng không.

Ấu Viên không nhịn được mà cong khóe môi.

Cô nghe Thả Huệ tò mò hỏi: “Tiểu Nhạc là ai vậy?”

“Là bạn gái mới quen của cậu Trang nhà mình đó.” Ấu Viên nói.

Thả Huệ ngồi vào xe, đặt sách lên ghế sau, cô hỏi: “Vậy còn hai người vì cậu ta mà cãi nhau thì sao?”

Mấy hôm trước ồn ào gà bay chó nhảy, hai người nọ suýt nữa đã nâng Trang Tân Hoa lên tận chín tầng mây vì ai ai cũng đang tranh giành anh ta.

Trang Tân Hoa đóng cửa xe rồi thắt dây an toàn, quay đầu giải thích với phía sau: “Hai cô đó quá ồn ào, chọn ai cũng không yên ổn nên tôi quyết định không chọn ai cả.”

Nghe xong, Thả Huệ lặng lẽ làm động tác mắc ói.

Một bàn tay ngọc ngà từ ghế phụ đưa tới, véo một nhúm thịt trên người anh ta: “Còn dám chọn lựa, tự coi mình là hoàng đế rồi hả, còn biết xấu hổ không hả Trang Tân Hoa?”

“Aida!” Trang Tân Hoa đau đớn kêu la: “Mau buông tôi ra!”

Thả Huệ vịn vào ghế, cười đến cong cả khóe miệng: “Tối nay chúng ta ăn gì vậy?”

Ấu Viên rụt tay lại, rút một tờ giấy ăn ra lau lau, cô nói: “Ngụy Tấn Phong mới mở một nhà hàng Bắc Kinh ngay trong nhà cũ của họ, hay hôm nay chúng ta đến ủng hộ một chút đi?”

Thả Huệ kêu lên một tiếng: “Vườn nhà họ Nguỵ không phải đang xin công nhận là di tích lịch sử cần được bảo vệ sao? Vẫn có thể đem ra kinh doanh à?”

Ấu Viên giải thích: “Đúng là có chuyện đó nhưng nhà hàng này lại không mở cửa cho công chúng, người qua đường đi ngang qua đó còn không biết là cửa mở ở phía nào.”

“Không đi được đâu!” Trang Tân Hoa lái xe ra khỏi cổng trường: “Hôm nay nhà Tấn Phong có khách nên nhà hàng bị phong toả rồi, tối nay cả con đường đều đang được canh giữ nghiêm ngặt.”

Ấu Viên cúi đầu lướt điện thoại, tùy tiện hỏi: “Ai mà ghê gớm vậy chứ?”

Trang Tân Hoa nói: “Không rõ. Hình như là sắp xếp từ cấp trên đó, hay là cậu đi hỏi Thẩm Tông Lương đi, tối nay chú ấy là người tiếp khách đó.”

Ấu Viên bĩu môi: “Tôi có mấy lá gan để đi hỏi Thẩm Tông Lương chứ, nói sai một câu thì ngay cả Đường Nhân còn bị mắng cho.”

Thả Huệ đề nghị: “Hay là đến chỗ tôi đi? Sáng nay hàng xóm có cho thịt cừu tươi, chúng ta ăn lẩu cừu nhúng được không?”

Trang Tân Hoa cười quay đầu lại: “Được thôi, cậu chuyển nhà rồi mà tôi vẫn chưa đến, tiện thể ghé qua xem một chút.”

Ấu Viên có thể để ý đến những điểm rất khác biệt, cô hỏi: “Hàng xóm nào?”

Từ nhỏ Ấu Viên đã từng sống trong đại viện một khoản thời gian rất dài, những người lớn nhìn cô lớn lên giờ đã không còn nhiều người khoẻ mạnh.

“Là bà Viên ở nhà thứ ba tính từ cửa vào.”

Ấu Viên nhớ ra, cô cười: “Là bà ấy à, bà ấy không dễ gì dễ chịu với ai đâu. Trước đây mèo của ông ngoại mình dẫm phải hoa nhà bà ấy, bà ấy mặc kệ có phải là lãnh đạo hay không, cứ mắng cho một trận.”

Nhớ lại lần đầu tiên gặp bà Viên, cặp kính lão của bà trễ trên sống mũi, mái tóc hoa râm búi gọn ra sau gáy, dùng ánh mắt nghiêm khắc nhìn cô, hỏi cô từ đâu tới, lập tức khiến cô nhớ đến giáo viên chủ nhiệm lớp năm cấp ba.

Thả Huệ vẫn còn sợ hãi gật đầu: “Đúng vậy, nhìn là biết ngay một nhân vật lợi hại.”

Trang Tân Hoa tò mò: “Một người như vậy mà còn chịu cho cậu thịt sao?”

“Mấy hôm trước nhà bà ấy đột nhiên mất điện, người già sống một mình nên tất nhiên là sợ hãi.” Các ngón tay của Thả Huệ co lại trên sách giáo khoa, cô nói: “Bà Viên gọi điện thoại muốn gọi người, đúng lúc tôi đi học về nên tiện tay thay giúp bà một cái bóng đèn mới.”

Trang Tân Hoa đang lái xe, giật mình quay đầu lại: “Cậu còn biết thay bóng đèn à?”

“Có gì khó đâu, chỉ là cần bước lên cái thang thôi là được mà.” Thả Huệ chỉnh đầu anh ta nhìn về phía trước: “Cậu lo mà lái xe cho cẩn thận.”

Đến khu nhà tập thể, họ cùng nhau xuống xe, xách theo thực phẩm đã mua ở siêu thị trên đường.

Ba người họ ở cùng nhau, Thả Huệ luôn là người phải làm nhiều nhất vì cô đã quen sống độc lập rồi.

Thả Huệ để sách vở xuống rồi đi xử lý thịt cừu, cô thái thịt thăn cừu thành từng lát thật mỏng rồi cẩn thận xếp vào đĩa sứ trắng.

Trang Tân Hoa và Ấu Viên cùng nhau rửa một cái nồi đồng lớn, chẳng hiểu sao lại gây ra một trận thuỷ chiến. Nước bắn tung tóe, váy của Ấu Viên ướt sũng, cô nắm hai đầu vắt một cái, ra được cả một vũng nước.

Cô lau mặt nói: “Trang Tân Hoa! Cậu cố ý đúng không? Nước đều chảy về phía tôi hết rồi!”

Trang Tân Hoa để nồi lên bàn rồi giơ tay thề: “Trời đất chứng giám, tôi không dám.”

Ấu Viên vào phòng Thả Huệ thay quần áo còn Trang Tân Hoa lẻn vào bếp tìm đồ khui rượu nhưng tìm mãi không thấy.

Thả Huệ thái xong bốn đĩa thịt thì cổ tay đã mỏi nhừ, cô đưa tay mở tủ để lấy đồ khui rượu ra: “Đây, ở đây.”

Trang Tân Hoa giơ thân chai lên cho cô xem: “Cậu cũng uống cái này à?”

Thả Huệ liếc một cái rồi nói: “Uống chứ, rượu đắt thế này mà không uống thì phí.”

Trang Tân Hoa quay lưng lại cười: “Vậy thì tôi khui rượu đây.”

“OK.”

Hai linh hồn của món lẩu là nước dùng và nước chấm.

Để làm nổi bật vị ngọt tươi của thịt cừu, người Bắc Kinh đều thích dùng nước dùng thanh đạm. Trang Tân Hoa pha ba chén nước chấm, dùng sốt mè trộn với hẹ, thêm nửa muỗng tương đậu và dầu tôm.

Ấu Viên thay đồ xong liền nói: “Thơm quá, mau cho thịt vào đi, mình đói sắp chết rồi.”

Ăn xong cô càng khen không ngớt: “Thịt cừu này không tanh không hôi, chất lượng thượng hạng.”

Thả Huệ giới thiệu nói: “Hình như là cừu muối, khi bà Viên mang tới đã nói vậy đó.”

Trang Tân Hoa vừa nhai thịt vừa giơ hai ngón tay lên: “Con trai của bà Viên bây giờ đang giữ chức cỡ này ở tỉnh Ninh đó, cậu còn mơ mộng gì nữa!”

“Ồ, là bà ấy à, giờ tôi mới nhận ra. Khu đại viện này đúng là ngoạ hổ tàng long mà, một bà lão nhìn bình thường thôi mà lai lịch đã khủng đến như vậy.”

Trang Tân Hoa lại chỉ lên trên: “Cậu không biết đâu, Thẩm Tông Lương chuyển lên tầng trên ở rồi đó, chiếc Maybach của anh ấy ra ra vào vào, ngay cả ba tôi cũng biết tin, còn không ngớt lời khen anh ấy là đứa con hiếu thảo.”

“Tôi biết, nghe Đường Nhân nói rồi.” Ấu Viên húp một ngụm canh: “Trong số con cháu đời này thì ông cụ kỳ vọng vào anh ta nhất, cũng là người duy nhất được nuôi nấng ở bên cạnh. Đám tang anh ta còn không về được thì bây giờ đương nhiên phải đến rồi, nếu không thì cũng không biết phải nói gì.”

Thả Huệ không tham gia vào những chủ đề này, cô gắp thịt bỏ vào chén của Ấu Viên: “Ăn nhiều chút.”

Ấu Viên ừ một tiếng nói: “Cậu cũng ăn đi, dạo này lại gầy hơn rồi.”

“Vẫn vậy thôi, trời nóng là mình lại chẳng muốn ăn gì.” Thả Huệ đưa tay vén tóc: “Đợi hết mùa hè chắc sẽ ổn hơn.”

Trang Tân Hoa nói: “Cậu phải xem lại cái dạ dày của cậu, uống thuốc đi.”

“Ừ, đợi có thời gian đã.”

Ăn cơm xong, Trang Tân Hoa định lái xe về thì bị Thả Huệ chặn lại.

Cô giật lấy chìa khóa xe trên tay anh: “Vừa mới uống rượu, cậu quên rồi à? Trong người có cồn mà lái xe thì không đùa được đâu, gọi tài xế đến đón đi.”

Trang Tân Hoa sờ mũi: “Chẳng lẽ tôi lại xui xẻo đến vậy à? Uống có một lần là dính?”

“Trời đất, mấy chuyện này mà cậu định dựa vào vận may à? Lỡ đụng phải thì phiền phức lắm, lại phải để ba cậu ra mặt.”

Nói rồi Thả Huệ gọi điện thoại cho chú Lê, Ấu Viên ngồi bên cạnh cười: “Thấy chưa, phải để cho Thả Huệ trị cậu mới được.”

Trang Tân Hoa quay người lại, dùng khẩu hình miệng nói một câu: “Tôi cam tâm tình nguyện.”

Thả Huệ nói: “Xe thì cứ để trong sân đi, hôm nào tôi lái về cho cậu.”

“Được.”

Tiễn hai người họ đến cổng sân, Thả Huệ lại quay trở vào.

Cơn mưa buổi chiều đã tạnh hẳn, một làn sương mỏng ấm áp bốc lên từ sâu trong đám cỏ rậm rạp, bị gió thổi thành nhiều hình dạng khác nhau. Mặt gạch gồ ghề bị thấm nước thành màu đỏ đất, cô chắp tay ra sau lưng, bước từng bước nhỏ, chậm rãi trở về.

Cô ngồi vào bàn ôn bài, trong phòng vừa ngột ngạt vừa nóng bức nên Thả Huệ đi đến cửa sổ hình bát giác, dùng sào gỗ dài chống cửa sổ lên. Mái tóc dài của cô bay loạn trong gió, gợn gió đêm mát lạnh ập vào mặt lập tức khiến người ta tỉnh táo hơn nhiều.

Nhưng vừa nãy rượu uống quá nhiều nên bây giờ nhìn không rõ chữ nghĩa nữa, mọi thứ trước mắt dần trở thành một mảng mờ ảo, cô đành đóng sách lại.

Thả Huệ đi vào phòng tắm gội, đang sấy tóc khô được bảy phần thì mơ hồ nghe thấy tiếng gõ cửa. Cô tùy tiện khoác một chiếc áo choàng tắm lên người, vừa buộc dây vừa đi ra ngoài.

Trong tình huống bình thường thì sẽ chẳng có ai đến đây tìm cô, ngoại trừ hai người vừa mới đi. Thả Huệ vừa vặn tay nắm cửa, dây rút ở eo mới vừa buộc chặt, trên cổ còn vương vấn một làn sương thơm, dáng vẻ lười biếng.

Cô lẩm bẩm: “Bỏ quên cái gì…”

Khoảnh khắc ngẩng đầu lên, tròng mắt đen láy của Thả Huệ mở to hết cỡ, nụ cười trên mặt đông cứng lại, tay cô vịn vào cửa cứng đờ, cô nghẹn ngào hỏi: “Chào buổi tối, tổng giám đốc Thẩm.”

Trong lúc hoảng loạn, Thả Huệ không kịp chú ý đến chiếc áo choàng tắm bị trượt xuống khỏi vai. Trong vài giây không thể tránh né, ánh mắt của Thẩm Tông Lương bị một mảng sáng trắng mềm mại chiếm giữ.

Anh cũng khựng lại, không ngờ lại là cảnh tượng này.

Thẩm Tông Lương vừa rời bàn rượu, trên người vẫn còn mặc vest, chiếc cà vạt màu lạnh được thắt chỉnh tề, dáng vẻ cao quý.

Ở cuối hành lang có treo một chiếc gương soi toàn thân, cô gái nhỏ trong gương quần áo xộc xệch, hơi thở không đều, còn người đàn ông đứng trước mặt cô thì ngay cả bóng lưng cũng thẳng đứng, lạnh lùng, tạo nên một sự tương phản mạnh mẽ trên mặt gương sạch bóng.

Thả Huệ chỉ liếc mắt một cái, sự phập phồng nơi lộng ngực càng lúc càng rõ rệt, cô vội vàng dùng tay chỉnh lại áo choàng tắm.

Thẩm Tông Lương thu hồi ánh mắt, ngượng ngùng đưa nắm đấm lên môi, anh hắng giọng nói: “Chiếc xe ở cửa là của em à?”

Đột nhiên bị anh hỏi như vậy nên Thả Huệ có chút ngẩn ra, cô “À” một tiếng, chậm rãi quay cổ lại nhìn. Thân xe màu bạc của chiếc xe Cayenne phản chiếu ánh sáng trắng, chiếm trọn cả hai chỗ đậu xe.

Thả Huệ phản ứng lại, cô ngẩng đầu hỏi: “Có phải đã chặn đường xe anh vào không?”

Thẩm Tông Lương tỏ vẻ lạnh nhạt, không kiên nhẫn gật đầu một cái: “Đúng vậy.”

Cô vội vàng xin lỗi: “Thật xin lỗi, tôi dời xe đi ngay.”

Thả Huệ sờ đến chìa khóa xe trên tủ ở hiên nhà, cô nghiêng người, cẩn thận tránh người đàn ông này. Cô đi được vài bước, bị gió lạnh thổi vào mặt thì mới nhớ ra mình đã uống rượu, không thể lái xe.

Thả Huệ dừng lại, tay nắm chặt chìa khóa xe, lên tiếng nhờ anh: “Có thể làm phiền Tổng giám đốc Thẩm dời xe ra giúp tôi được không?”

Thẩm Tông Lương nhìn rõ biển số xe, tưởng rằng cô không biết lái: “Sao? Đây không phải xe của em à?”

Cô lắc đầu: “Là xe của Trang Tân Hoa, tối nay cậu ấy đã ăn cơm ở đây. Cái người này, ngay cả đỗ xe cũng không đỗ đàng hoàng.”

Chỉ một câu nhận xét quen thuộc, Thả Huệ nói ra bằng giọng điệu vô cùng tự nhiên, không xen lẫn chút ái mộ nào nhưng dừng ở tai Thẩm Tông Lương thì không hiểu sao lại làm anh thấy khó chịu vô cớ.

Nếu Đường Nạp Ngôn ở đây, tám phần là sẽ lại châm chọc anh một câu, nói anh khó chịu cái gì khi người ta ăn cơm tối, uống hai ly rượu với bạn trai người ta?

Hơi men làm con người ta bực bội, anh đưa tay nới lỏng cà vạt, giọng điệu không hề hòa nhã: “Trang Tân Hoa đang ở trong thì kêu cậu ta tự ra mà dời xe.”

Hiểu lầm lần trước còn chưa giải thích rõ ràng nên lần này Thả Huệ lùi lại hai bước, đi đến trước mặt anh rồi đứng lại. 

Hành động của cô ngược lại làm Thẩm Tông Lương giật mình, không hiểu cô nghiêm túc như vậy là muốn làm gì.

Sau vài lần chạm mặt, anh đại khái cũng có thể nhìn ra một chút, cô là người có tính cách dịu dàng nhưng kiên định. Là một cô gái không thích tranh cãi với người khác, chấp nhận mọi thứ theo dáng vẻ vốn có của nó.

Trời nổi gió, buổi đêm ở Bắc Kinh se lạnh, Thả Huệ khoanh tay nhìn anh: “Tổng giám đốc Thẩm.”

Ánh mắt Thẩm Tông Lương nhìn xuống, thăm dò sự ngập ngừng muốn nói của cô, khẽ ừ một tiếng.

Trong giọng điệu là sự dịu dàng mà cả hai đều không nhận ra.

Lá cây xanh biếc trong sân lay động, đôi mắt tròn xoe sáng trong của cô kết hợp cùng khuôn mặt nhỏ nhắn, xinh xắn trắng trẻo này lại mang đến một vẻ đẹp cổ điển, dịu dàng và đôn hậu.

Thả Huệ nói rất chậm: “Muộn thế này rồi, Trang Tân Hoa sẽ không ở trong đó đâu, cậu ta không phải là bạn trai của tôi. Chúng tôi lớn lên cùng nhau nên thân thiết hơn người khác một chút, chỉ có như vậy thôi.”


Comments

Gửi bình luận