Vội vàng bỏ đi.
Trên mặt Thả Huệ trên mặt còn vương lại chút ửng hồng e thẹn nên nhất thời cô cũng quên phản ứng, ngẩn ngơ nhìn người trước mặt.
Ngược lại, Thẩm Tông Lương khẽ “Ừ” một tiếng, vẫn bình tĩnh nắm tay Thả Huệ, nhắc nhở cô: “Tập trung viết cho xong.”
Cô đành cúi đầu nhìn theo nét bút của anh, tầm nhìn vì hoảng loạn mà mất tiêu điểm, lơ đãng trên giấy.
Dương Vũ Mông cau mày, kéo tay áo của Thẩm Đường Nhân hai cái, không nhịn được lẩm bẩm: “Sao cô ta lại ở đây?”
Thẩm Đường Nhân mím môi lắc đầu với cô ấy, dùng ánh mắt ra hiệu cho Dương Vũ Mông đừng nói gì.
Thấy Thẩm Tông Lương đặt bút xuống, cô ấy mới cười nói, giơ hộp giấy trong tay lên: “Chú út, ba con sai con mang cái hộp này đến cho chú.”
Sau đó, làm như lúc này mới thấy khách, cô ấy chào hỏi: “Cậu cũng ở đây à, Thả Huệ.”
Thả Huệ đứng dậy vuốt váy, miễn cưỡng nở một nụ cười: “Ừ, tôi ở ngay tầng dưới.”
Vì lịch sự nên cô mỉm cười vẫy tay với người ở phía sau Đường Nhân: “Lâu rồi không gặp, Mông Mông.”
Dương Vũ Mông không che giấu được cảm xúc mà cô ấy cũng lười che giấu, chỉ khinh bỉ liếc Thẩm Thả Huệ một cái. Thả Huệ biết tính cách của cô ấy nên cũng không nói nhiều. Từ hồi học tiểu học thì quan hệ hai người đã không tốt đẹp gì, gặp mặt rồi thôi.
Nhưng Thẩm Tông Lương không dễ bỏ qua như vậy, anh đột nhiên hắng giọng làm cho Dương Vũ Mông giật mình. Cô nàng rụt rè liếc Thẩm Tông Lương, sợ anh không vui nên Dương Vũ Mông miễn cưỡng nói: “Ừ, đúng là lâu rồi không gặp.”
Đột nhiên có hai người này tới nên Thả Huệ vừa có cớ để chuồn, cô đứng dậy nói: “Thẩm Tông Lương, anh có khách rồi, vậy tôi xin phép về trước.”
Cô vội vàng bỏ đi mà chẳng thèm nghe câu trả lời.
Không phải vì Dương Vũ Mông không khách sáo mà vì Thả Huệ đã thấy nhiều chuyện còn không khách sáo hơn rồi, chuyện này có tính là gì?
Cô chỉ là sợ để lộ sơ hở thôi.
Sơ hở gì ư?
Sau này Thả Huệ nghĩ, có lẽ là bàn tay dính mực của Thẩm Tông Lương đã khuấy động, thấm đẫm mảnh đất khô cằn hoang vu trong lòng cô bấy lâu. Cô sợ một mảnh rung động ướt át này sẽ thấm ra từ lòng bàn tay lấm tấm mồ hôi của cô, hoặc là sẽ tràn ra khỏi đôi mắt cô.
Thẩm Tông Lương rút khăn giấy lau tay, liếc nhìn thùng giấy kraft nói: “Để ở đây là được rồi.”
Đường Nhân đặt thùng giấy xuống, trong lòng có trăm ngàn câu hỏi nhưng thấy Dương Vũ Mông cũng ở đây nên cố nén lại.
Chuyện của chú mình, người nhà nói với nhau thì được nhưng không tiện nói trước mặt người ngoài. Huống chi là còn Dương Vũ Mông lắm chuyện lại thẳng tính này.
Im lặng một lát, thấy anh không có ý giữ mình lại nên Đường Nhân nói: “Chú út, vậy con xin phép về trước ạ.”
Thẩm Tông Lương ngầm đồng ý rồi hỏi: “Con tự lái xe đến à?”
“Dạ không, tài xế đang đợi ở dưới lầu.”
Anh gật đầu, cũng yên tâm phần nào: “Vậy thì tốt, về nhà sớm đi.”
Đường Nhân “Dạ” một tiếng: “Con biết rồi ạ.”
Cửa vừa đóng lại, Dương Vũ Mông đã không nhịn được nữa, còn ở trong hành lang mà cô nàng đã la lên: “Thấy chưa, Chung Thả Huệ đã dọn đến đây ở rồi kìa! Cô ta đúng là không bỏ lỡ một cơ hội nào mà, sao lại có người trơ trẽn vậy chứ.”
Thẩm Đường Nhân do dự một chút: “Chắc là trùng hợp thôi, dưới lầu là nhà của ông ngoại Ấu Viên, chắc… không đến mức đó đâu.”
Không nhận được sự đồng tình của cô, Dương Vũ Mông lập tức bùng nổ, lôi chuyện cũ ra để thuyết phục. Cô ta vừa khoác tay Thẩm Đường Nhân đi xuống bậc thang, vừa nói: “Cậu quên chuyện hồi tiểu học rồi à? Chính là cái năm chúng ta học lớp ba, ông Trần cùng mấy vị lãnh đạo đến trường thị sát, vốn dĩ đã quyết định người kéo cờ là cậu rồi, sau đó chẳng phải bị Chung Thả Huệ cướp mất sao? Cô ta thì hay rồi, vừa được lên tivi vừa được phỏng vấn, chiếm hết cả spotlight!”
“Cậu cũng nói mà, đó đều là chuyện hồi nhỏ rồi, lúc đó ai cũng là trẻ con hết.” Đi ngang qua cửa nhà Thả Huệ, Thẩm Đường Nhân vỗ nhẹ mu bàn tay cô ta, ra hiệu cho cô ta nói nhỏ lại: “Hơn nữa năm đó chưa chắc đã hoàn toàn là ý của Thả Huệ, có lẽ là do ba mẹ cậu ấy nữa.”
Dương Vũ Mông khịt mũi: “Không phải ý cô ta mới là lạ đó! Mình tận mắt thấy, khi tan học cô ta đang học thuộc lời thoại phỏng vấn, bộ dạng giả tạo chết đi được! Không phải tự nguyện thì cô ta sao lại chủ động tích cực đến vậy?”
Thẩm Đường Nhân không quá để tâm chuyện cũ, chuyện đã qua không thể níu kéo nên cô cũng không để trong lòng.
Chuyện cô lo lắng chính là hiện tại.
Tuy chú cô kiến thức uyên bác, thâm sâu khó lường nhưng đạo lý phụ nữ theo đuổi đàn ông chỉ cách một lớp màn mỏng là điều muôn thuở không đổi. Huống chi lại là một nhân vật như Chung Thả Huệ, chỉ cần cô ngồi đó thôi cũng đã toát lên dáng vẻ dịu dàng đoan trang.
Ai nhìn thấy cô, không cần có đôi mắt tinh tường thì cũng có thể nhận ra vẻ đẹp dịu dàng lắng đọng của cô.
Thẩm Đường Nhân ổn định lại cảm xúc, trêu chọc nói: “Mông Mông, hình như cậu có thành kiến quá sâu rồi đó.”
“Mình không có thành kiến gì với cô ta hết!” Dương Vũ Mông ngồi trên xe hò hét: “Cậu nói xem, sao lại có chuyện trùng hợp như vậy được? Chú cậu vừa nói muốn chuyển đến đây là cô ta đã bám theo ngay, như vậy còn chưa đủ cố ý sao?”
Cô ta còn nghiến răng, bổ sung thêm: “Mình đã nói rồi, kể cả lần đánh rơi áo ở nhà họ Phùng cũng đều là do cô ta bày ra mà cậu vẫn không tin mình. Với lại lúc nãy cậu có nghe không? Mới mấy ngày thôi mà người ta đã gọi thẳng tên chú cậu rồi kìa, thứ bậc cũng đã cao hơn rồi đó.”
Thẩm Đường Nhân đâu dám.
Chú cô không giữ cô lại, ngay cả ngồi ăn cơm cũng không, nên cô phải tự biết mình biết người mà rút lui thôi.
Thẩm Đường Nhân bực bội vứt túi xuống, dặn tài xế lái xe.
“Thôi đi, chú mình cũng không phải là đám thanh niên choai choai, cho dù Chung Thả Huệ có ý đồ gì đi nữa thì chú ấy cũng sẽ không mắc lừa đâu.”
Một lúc lâu sau, Dương Vũ Mông mới uể oải đáp: “Nhưng trước hết chú ấy vẫn là đàn ông.”
_
Thả Huệ chạy bộ xuống lầu, về đến nhà mình, trước tiên cô lao vào phòng tắm vặn vòi nước, vỗ nước lạnh lên mặt.
Những giọt nước chảy từ đuôi lông mày xuống thành dòng trượt dài trên cái cổ trắng nõn, thấm vào trong áo lót nhưng không hề lạnh chút nào mà còn mang theo hơi ấm vương lại trên gò má cô.
Cô ngẩng đầu nhìn mình trong gương, mặt đỏ bừng, tai nóng ran, có vài lọn tóc dính vào thái dương, trông thất bại thảm thương.
Thả Huệ lấy khăn lau mặt, xoa mạnh hai cái rồi vứt bên bồn rửa tay. Cô vịn vào bệ đá định thần, thở đều rồi mới từ từ đi về phòng khách.
Trên bàn trà gỗ lim dày cộp vẫn còn đặt cuốn bài tập lý luận hình sự chưa làm xong.
Từ sau bữa sáng, Thả Huệ đã ngồi trên thảm làm bài quên cả thời gian, ngẩng đầu lên thì đã hơn một giờ, bữa trưa cũng không kịp ăn vì sợ rằng không kịp giờ đến lớp ba lê.
Cô đã ăn một chiếc bánh yến mạch trên tàu điện ngầm, lúc gần nghẹn thì uống ừng ực hai ngụm trà phổ nhĩ trong bình giữ nhiệt.
Sau ngày dài loay hoay, cua cũng không ăn được nên bụng cô đã bắt đầu có ý kiến.
Thả Huệ tiện tay lấy nồi tráng men ra, cho vào một ít cơm nguội trong tủ lạnh rồi đổ nước vào, đậy nắp rồi bật bếp.
Buổi tối thỉnh thoảng ăn một chén cháo loãng với cải muối, những hạt gạo tơi xốp trôi xuống bụng, thanh đạm và dễ tiêu.
Rất nhanh cơm đã mềm nhừ, Thả Huệ nấu nhiều quá, múc ra được một tô cháo lớn nóng hổi bưng ra bàn.
“Cốc cốc cốc!” ba tiếng gõ cửa, cô lẩm bẩm “Đến đây” rồi dùng hai ngón tay kẹp vành tai, đi mở cửa.
Cửa mở ra, Thả Huệ đưa tay lên thổi hai hơi rồi ngẩng đầu, là người ở tầng trên.
Thả Huệ giật mình: “Tổng giám đốc Thẩm… sao anh lại xuống đây?”
Vì địa vị chênh lệch nên cô vẫn không quen gọi tên anh, luôn sợ mình sẽ chọc giận ông lớn này.
Thẩm Tông Lương đứng đó với một cái khay gỗ đỏ, che đi hơn nửa ánh sáng. Anh nhíu mày, giọng đầy trách móc: “Lừa tôi hấp nhiều cua như vậy, xong em lại bỏ đi mất.”
Thả Huệ nghiêng người mời anh vào trước, cô muốn đưa tay ra nhận lấy nhưng Thẩm Tông Lương không cho.
Anh đi vài bước đặt lên bàn: “Nhìn em có vẻ rất sợ nóng, có khi lại làm rơi hết không chừng.”
Thả Huệ ngẫm nghĩ, chắc chắn là lúc nãy cô thổi tay đã bị anh nhìn thấy.
Cô nhẹ giọng: “Tôi tưởng anh sẽ giữ cháu gái lại, dù sao cũng sẽ không lãng phí.”
Suy nghĩ thấu đáo của cô làm cho Thẩm Tông Lương bị nghẹn lại.
Từ khi Đường Nhân bước vào, anh đã không nghĩ đến việc giữ cô ấy lại ăn tối, huống chi cô ấy còn dẫn theo một cái đuôi.
Trong giới danh lợi toàn đàn ông này, tài giao tiếp của Thẩm Tông Lương được ví như nước chảy hoa trôi không chút sơ hở, có thể nâng ly đón rượu không hề thua kém.
Nhưng đối với các hậu bối trong nhà, anh lại chẳng có chuyện gì để nói, chênh lệch tuổi tác giữa bọn họ quá lớn nên phần lớn thời gian chỉ nhìn nhau mà không nói lời nào.
Sự giáo dưỡng của nhà họ Thẩm quá nghiêm khắc, thứ tự trên dưới không được phép sai một ly, Thẩm Đường Nhân sợ anh như sợ cọp nên chưa chắc đã thích ăn cơm với anh.
Không giống như Chung Thả Huệ, tuy bề ngoài cô hành động cẩn trọng nhưng hình như cô cũng không sợ anh cho lắm.
Ngay hôm nay, sau khi họ nói thêm được vài câu thì sự câu nệ tạm thời đó cũng dần tan biến. Anh nghiêm túc trêu chọc cô: “Đã nói là hấp cho em rồi thì sao để cho Đường Nhân ăn được? Trông tôi có keo kiệt đến nỗi không mời được khách không?”
Thả Huệ cúi đầu cười: “Tổng giám đốc Thẩm nổi tiếng như vậy sao lại keo kiệt được?”
Còn chưa đợi Thả Huệ động tay, Thẩm Tông Lương đã kéo một chiếc ghế ra ngồi, tự nhiên như đang ở phòng khách nhà mình.
Anh tựa vào lưng ghế, cổ tay gõ nhẹ lên bàn ăn bằng gỗ óc chó, nắm lấy sơ hở của cô hỏi: “Nổi tiếng? Em nghe nói về tôi khi nào?”
Thả Huệ đứng đối diện anh, các ngón tay nắm chặt lấy tay vịn ghế ăn, giống như một cô bé đang nghe lời răn dạy của người bề trên.
Hai người một căng một thả, ai đang chiếm ưu thế đã rõ như ban ngày.
Cô cười một tiếng, sự hiếu thắng đột ngột trỗi dậy: “Có nghe chứ, Tổng giám đốc Thẩm vung tiền như rác, ai mà không biết?”
Thẩm Tông Lương chưa bao giờ nghĩ, thành ngữ vung tiền như rác lại có thể liên quan đến anh.
Anh bật cười: “Nói bậy, lời này từ đâu ra vậy?”
Thả Huệ ngồi xuống, lấy hai chiếc ly men xanh ra rồi rót rượu vàng đầy tám phần, lặng lẽ đẩy một ly về phía Thẩm Tông Lương.
“Nghe người ta đồn vậy thôi. Nhưng mà, Tổng giám đốc Thẩm đối với người phụ nữ nào cũng hào phóng như vậy sao?”
Thẩm Tông Lương vẫn giữ nguyên dáng vẻ ung dung.
Miệng anh nhếch thành một nụ cười mỏng, dùng lời nói nhẹ nhàng để hóa giải: “Hào phóng hay không, còn tùy em định nghĩa thế nào nữa.”
Hừ, đồ cáo già!
Trong lòng Chung Thả Huệ âm thầm dán cho anh một cái nhãn.
Anh đã từng có bao nhiêu người phụ nữ thì cô không rõ nhưng xét về nghệ thuật nói chuyện thì Thẩm Tông Lương là một bậc thầy.
Thẩm Tông Lương cúi đầu nhìn xuống ly rượu màu vàng kim, cùng với miệng ly men xanh bóng, tạo nên một cảm giác tương phản xen kẽ.
Ngày nay, loại ly men mỏng như cánh ve rất hiếm thấy, anh xoay xoay thân ly: “Đây là đồ trong nhà để lại cho em à?”
Theo lý mà nói, những thứ này không nên xuất hiện trên thị trường, cũng không có khả năng rơi vào tay một cô nhóc.
Thả Huệ lắc đầu: “Ngày tôi vào đại học, ông Trần đã sai thư ký mang đến một bộ ấm trà, nói là để thêm cho tôi chút may mắn.”
“Xem ra ông Trần rất quan tâm đến em.” Thẩm Tông Lương nói.
Cô rũ mắt xuống: “Ông Trần vẫn luôn rất quan tâm đến tôi, ông cụ là người có lòng dạ hiền từ.”
Nhắc đến chuyện này, Thả Huệ không khỏi hít một hơi sâu, cô nâng ly: “Tôi kính Tổng giám đốc Thẩm, anh cũng rất quan tâm đến tôi.”
Dường như dù thời gian có trôi qua bao lâu thì cô vẫn không thể tránh khỏi bóng mây của thân thế ấy. Cho dù đã đứng dưới ánh nắng nhưng chỉ cần khơi dậy lên một gợn sóng thì những đám mây đen kia liền ùn ùn kéo tới, hút cạn mọi ánh sáng xung quanh cô.
Thẩm Tông Lương chạm miệng ly vào ly của cô, ngửa đầu uống cạn.
Trong những loại rượu nổi tiếng anh từng uống, rượu này không tính là ngon lắm nhưng lại có một vị ngọt hậu khó tả.
Anh cố gắng nhớ lại: “Có phải em kính nhầm rượu rồi không? Hình như… tôi chưa từng quan tâm đến em.”
Thả Huệ đặt ly xuống: “Có mà, hôm đó tôi vô cớ chiếm chỗ đậu xe của anh, anh cũng đâu có trách mắng.”
“Trông tôi giống người thích trách mắng người khác lắm sao?”
Giọng Thẩm Tông Lương bình thản nhưng Thả Huệ nghe ra được vài phần nguy hiểm.
“Cũng không hẳn là vậy.” Cô lại căng thẳng, nuốt khan một ngụm khí: “Cứ lấy chuyện vừa rồi làm ví dụ đi, nếu không có anh ở đây thì Dương Vũ Mông cũng đâu có để ý đến tôi.”
Thả Huệ thầm nghĩ, có cần cô lấy gương tới không? Bộ dạng Tổng giám đốc Thẩm bây giờ rất giống một bạo chúa.
Ngay từ đầu phán đoán của cô đã không sai, dù làm sếp hay làm hàng xóm thì đều cần phải cẩn thận đối phó với người này.
Dường như anh không thích nhắc đến Dương Vũ Mông.
Nói đến cô ấy là Thẩm Tông Lương nhíu mày: “Cô ta được nuông chiều quá đà, không tránh khỏi có chút bướng bỉnh.”
Thả Huệ cười thờ ơ: “Không sao, thực ra tôi đã quen rồi, không chỉ một mình cô ấy như vậy.”
Thế cục suy tàn như lầu ngọc hóa cát. Bây giờ đã không còn là mười năm trước, cô cũng không còn là thiên kim tiểu thư nhà họ Chung nữa, chỉ là Chung Thả Huệ mà thôi.
Những bạn bè cũ hay bạn học trước kia, người còn muốn làm bộ làm tịch chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay, phần lớn mọi người gặp cô đều coi như không thấy, trong mắt sớm đã không còn sự tồn tại của người này.
Cô tự mình chìm vào suy nghĩ, không biết Thẩm Tông Lương còn đang chờ đợi phần tiếp theo.
Không lâu sau, cô nghe anh hỏi: “Chỉ vậy thôi sao? Không nói thêm gì nữa à?”
Thả Huệ xua tay, mỉm cười với ánh mắt dịu dàng mà kiên định: “Không.”
Cô không thích luôn miệng phàn nàn về cuộc sống.
Thả Huệ có chút mê tín, luôn cảm thấy nói quá nhiều chuyện tiêu cực sẽ ảnh hưởng đến vận khí.
Có thể bình an sống đến bây giờ, thi đỗ vào một trường đại học thì đã coi như lý tưởng, bên cạnh vẫn còn những người bạn quan tâm đến mình thì đã là sự ưu ái của số phận rồi.
Hơn nữa, cô có thể nói gì với Thẩm Tông Lương đây?
Nói mình cũng từng sống trong nhung lụa, từng có mười năm không hề bình thường?
Thẩm Tông Lương nhếch môi, anh dùng kéo nhỏ bằng bạc cắt bỏ chân cua, bóc vỏ cua, rồi cho phần gạch cua vào đĩa của cô.
Thả Huệ khẽ nói lời cảm ơn, dùng thìa múc gạch cua nếm thử một miếng: “Wow, thật sự rất ngon.”
Cô nhóc trước mắt ngẩng đầu lên, tay cầm một chiếc thìa, đôi mắt lấp lánh nhìn anh chằm chằm. Cô rất biết cười, để lộ hàm răng đều tăm tắp như ngọc trai, giống như thời tiết tươi đẹp sau cơn mưa xuân.
Thẩm Tông Lương đang cạo lớp gạch thơm ngon trên mai cua thì động tác trên tay khựng lại, đột nhiên anh quên mất mình đang định làm gì.


Gửi bình luận