Công tư phân minh.
Thả Huệ không để ý đến sự bối rối của anh, sau khi yên lặng ăn cua xong thì cô múc một chén cháo đã nấu ban nãy, cô bưng ra: “Tôi tự nấu đó, chỉ chuẩn bị ăn với chút đồ ăn kèm đơn giản, không biết anh có thích ăn không.”
“Để tôi nếm thử.”
Thẩm Tông Lương đưa tay ra nhận lấy, đầu ngón tay không tránh khỏi chạm nhau dưới miệng chén trong khoảnh khắc ngắn ngủi.
Thả Huệ rụt tay lại như bị điện giật, cô vô thức cúi đầu, đặt thìa về chỗ cũ.
Có lẽ do Thẩm Tông Lương không thích loại thức ăn mềm nhão này nên anh cố nuốt xuống một cách rất khó khăn, ánh mắt trong lúc nhấm nháp cũng dần trở nên kiên định hơn, khiến Thả Huệ thấy buồn cười.
Nhưng anh vẫn khách sáo khen ngợi: “Mùi vị cũng được.”
Thả Huệ không nhịn được mà mím chặt môi, lúc này đây cô lại thấy Tổng giám đốc Thẩm cũng có chút thân thiện.
Bữa cơm này bị một thông báo khẩn của tập đoàn làm cho gián đoạn.
Thẩm Tông Lương nghe điện thoại của thư ký, nghe xong liền đứng dậy ra về. Thả Huệ tiễn anh ra cửa, giọng hoàn toàn mang theo ý quan tâm của một người hàng xóm: “Tối nay cảm ơn anh vì mấy con cua nha, anh đi đường cẩn thận.”
Anh thay giày, cất điện thoại vào túi: “Không hỏi tôi đã xảy ra chuyện gì sao?”
Bình thường nếu khách đột nhiên muốn đi thì kiểu gì chủ nhà cũng sẽ hỏi một chút, chút tò mò bình thường này e là ai cũng có.
Nhưng Thả Huệ chỉ mỉm cười lắc đầu: “Tổng giám đốc Thẩm là người quan trọng, việc anh xử lý cũng không nhỏ. Nếu tiện nói thì tôi nghĩ anh sẽ nói cho tôi biết, không nói thì tất nhiên là có lý do của anh.”
Thẩm Tông Lương cũng cười: “Cô đúng là thấu đáo, cũng không nhiều chuyện.”
“Tôi sẽ coi như Tổng giám đốc Thẩm đang khen tôi đi.” Thả Huệ nói xong, lại vội gọi anh lại: “Cái đó, khay và kéo của anh…”
Thẩm Tông Lương tùy tiện đáp: “Mật mã cửa là 1023, cô giúp tôi mang về nhé.”
“Được.”
Thả Huệ chậm rãi đóng cửa, thầm nghĩ: người này sao mà tin người vậy không biết!
Cô dọn dẹp bàn, rửa sạch đĩa của anh, xếp lại vào khay rồi mang lên lầu.
Thả Huệ nhập mật mã mở cửa, xếp hai cái đĩa vào tủ bếp.
Khi đi ra, cô thấy bức thư pháp kia vẫn còn đặt trên bàn ăn. Cô nghĩ đến cảnh tượng buổi tối, ánh sáng lúc chạng vạng chiếu qua bệ cửa sổ, in bóng hai người lên tường, vai kề vai cùng viết chữ, thân mật vô cùng. Dù bên cạnh không có ai nhưng Thả Huệ vẫn đỏ mặt, vô thức ho khan một tiếng.
Trên ghế sofa có một chiếc túi giấy đen, cô liếc nhìn thì thấy là áo choàng của mình nên tiện tay cầm xuống lầu.
Cô đóng cửa lại rồi về nhà mình, vẫn vùi đầu vào bàn sách đến tận khuya như đêm hôm trước.
Ôn tập đến phần luật hình sự, có quá nhiều quan điểm được trình bày khiến cho tiến độ của Thả Huệ chậm lại rõ rệt vì vẽ sơ đồ tư duy rất tốn thời gian.
Đôi mắt mách bảo rằng cô đã đọc ba lần, đầu óc cũng cao giọng tuyên bố là đã hiểu nhưng đến bước làm bài tập thì lại chẳng làm được. Khi nghe bài giảng video, cảm giác mọi thứ đều đơn giản rõ ràng, cô đánh dấu ở đây một đường, ở kia lại thêm một đường trên tài liệu dày cộp.
Đến khi xem lại thì cô bối rối nghi ngờ bản thân, sao cái gì cũng là trọng điểm thế này?
Phạm vi liên luỵ là gì? Phạm vi hấp thụ được định nghĩa thế nào? Cái gì gọi là cạnh tranh? Điểm khác biệt ở đâu?
Thả Huệ bất lực xoa thái dương, đành tiếp tục học thuộc lòng từng điều khoản. Học thuộc làu làu xong, cô dần thấy tự tin hơn, bèn lấy hai câu hỏi tự luận ra luyện tập, chẳng hiểu sao làm rồi nhưng đầu óc cô vẫn đầy dấu chấm hỏi: thật sự mình đã từng ôn qua bài này rồi sao?
Một quá trình cứ lập đi lập lại như vậy cuối cùng cũng làm lung lay tâm trí cô. Thấy đã gần một giờ sáng, Thả Huệ gục trên bàn ngáp dài rồi dọn sách đi tắm.
Vừa đứng dậy, điện thoại của Phùng Ấu Viên gọi tới, cô ấy nói: “Chiều mai sân golf nhà họ Lôi khai trương đó, bọn mình cùng đi đi?”
So với Thả Huệ thì giọng cô ấy còn tràn đầy sức sống, nghe là biết đã ngủ cả ngày, đến tối mới có thức ra ngoài hoạt động.
Thả Huệ nói: “Nhưng chiều mai mình phải dạy tụi nhỏ rồi, không đi được.”
Ấu Viên “A” lên một tiếng: “Cậu đổi ca với đồng nghiệp cũng dễ mà! Ngày nào cũng ở nhà cậu không sợ chán chết à?”
Giọng của Trang Tân Hoa vang lên bên cạnh: “Thả Huệ, tiện thể lái xe qua đây dùm tôi luôn đi, để tôi đỡ đi lấy.”
Nghĩ đến món đồ phiền phức này, cô mới miễn cưỡng đồng ý: “Vậy gửi cho mình thời gian và địa điểm đi.”
Chỉ sợ nếu cô do dự thì ngày mai lại chẳng biết phải đi đâu để tìm Trang Tân Hoa, nói không chừng thì Trang Tân Hoa có thể đậu xe ở đây cả nửa tháng. Mà nếu cậu ta cứ đậu xe ở đây mãi thì trong lòng cô cứ canh cánh một chuyện chưa xong, đó là còn chưa nói xe của cậu ta chiếm mất chỗ đậu xe ở đây.
Cô gọi điện thoại cho cô Vương, bên kia cũng chưa ngủ, rất vui vẻ vì ngày mai được ngủ nướng nên liền đồng ý ngay.
Tắm xong nằm trên giường, Thả Huệ nhìn trần nhà thả lỏng, bỗng nhiên nghĩ đến Thẩm Tông Lương ở tầng trên.
Sau khi anh ra ngoài đến giờ vẫn chưa về. Ít nhất Thả Huệ không nghe thấy động tĩnh gì.
Cô cầm điện thoại lên, thử dùng số điện thoại kết bạn WeChat với anh, thêm bạn xong liền đặt lại bên gối.
Chỉ là thử thôi mà, Thả Huệ không nghĩ một người có phong cách cán bộ lão thành như anh lại luôn mang theo điện thoại bên mình. Buổi tối ở nhà anh, cô thấy điện thoại của anh cứ để ở bệ cửa sổ, không rung thì không quan tâm.
Trong cơn mơ màng sắp ngủ, dưới gối rung lên một cái.
Thả Huệ cầm lên xem, là thông báo WeChat, khung chat với Thẩm Tông Lương hiện ra, hiển thị hai người đã là bạn.
Cô lập tức hết buồn ngủ, gửi tin nhắn cho anh: [Hello, tôi là Chung Thả Huệ. Tôi đã trả đĩa lại nhà anh rồi, lấy luôn cả áo choàng của tôi rồi.]
Thẩm Tông Lương vậy mà trả lời cô rất nhanh.
S: [Vất vả rồi, cô ngủ sớm đi.]
Chung Thả Huệ tự động hình dung ra khuôn mặt anh, chỉ sáu chữ ngắn ngủi, có thể nhìn ra được giọng điệu công việc công tư phân minh của anh.
Thực ra cô còn định hỏi tối nay anh có về nhà không, nhưng nghĩ lại thì thân phận của hai người không hợp để hỏi câu này lắm. Cô đâu phải người của Thẩm Tông Lương, sao lại đường đột hỏi han chuyện này?
Vì vậy, Chung Thả Huệ xóa xóa gõ gõ, cuối cùng chỉ trả lời một câu: “Tổng giám đốc Thẩm cũng vậy, chúc anh ngủ ngon.”
Gửi xong liền tiện tay vứt lên tủ đầu giường, không để ý đến anh nữa.
Dưới ánh sáng lờ mờ, khuôn mặt Chung Thả Huệ chìm sâu vào chiếc gối mềm mại.
Cô nghĩ, thật là nguy hiểm, suýt nữa thì hồ đồ vượt qua giới hạn.
Dường như từ khi trong nhà xảy ra chuyện, chi phí sửa sai trong cuộc đời tăng lên gấp bội nên Chung Thả Huệ rất sợ đi sai bước.
Cuộc sống căng thẳng, gò bó không cho phép cô đưa ra bất kỳ lựa chọn sai lầm nào. Dù là nói một câu nhỏ, hay đưa ra một quyết định lớn, Thả Huệ luôn phải suy đi nghĩ lại.
Quá trình này khiến cô trở nên chậm chạp, do dự trong mọi việc, trớ trêu là lại bị người khác gọi là điềm tĩnh.
Cô bĩu môi, nhỏ giọng tự nói với mình, là do cô tự ý mang hai vò rượu lên lầu trước, Thẩm Tông Lương sợ bị người ta nắm thóp nên mới mời cô ăn một bữa cua, rồi tiện thể dạy cô viết thêm hai chữ, đừng tự mình đa tình.
Nhờ có luật hình sự nên đầu óc Thả Huệ quay cuồng, cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
Sáng hôm sau, cô ăn tạm hai lát bánh mì nướng xong thì lái xe đến nhà thiếu nhi.
Khi Thả Huệ đỗ xe, nhiều phụ huynh cũng đưa con đến, nhìn cô đỗ chiếc xe Cayenne vào chỗ trống thì ai nấy đều khá ngạc nhiên.
Một bà mẹ nói: “Đây là xe của cô Chung à? Tôi chưa thấy cô ấy lái bao giờ.”
“Chắc là xe của bạn bè thôi, nếu cô ấy giàu có vậy thì còn cần đi làm thêm sao?”
“Cũng chưa chắc. Tôi thấy khí chất của cô ấy rất tốt, cách nói chuyện không giống con gái nhà bình thường, có lẽ là thiên kim tiểu thư đi trải nghiệm cuộc sống cũng không chừng.”
Tiểu Nguyệt Nha kéo mẹ mình: “Mẹ ơi, mình vào nhanh đi, sắp muộn rồi.”
“Rồi rồi vào thôi.”
Thả Huệ dạy xong, còn chưa kịp cởi giày múa thì đã bị gọi vào văn phòng.
Cô không biết chuyện gì xảy ra, lúc bước vào lễ phép gõ cửa: “Cô Trịnh, cô tìm em ạ?”
Trịnh Hiểu Quyên bảo cô ngồi: “Là thế này Thả Huệ, sắp đến ngày 1 tháng 10 rồi, buổi hòa nhạc mừng Quốc khánh có một suất trống ở nhóm thiếu nhi nên nhà đài đã quyết định thêm vào một tiết mục múa, tôi đã giành được suất này rồi.”
Giấy lau mồ hôi của Thả Huệ vẫn còn đặt trên trán.
Cô nhận ra sắp tới có sẽ rất bận nên sắc mặt hơi cứng lại: “Là muốn em dẫn đội đi biểu diễn ạ?”
Thật lòng mà nói, cô không muốn nhận việc này vì sẽ tốn quá nhiều thời gian. Với mức lương không đổi thì nhận càng ít việc càng tốt, đây có lẽ là mong muốn giản dị nhất của mỗi người làm công ăn lương.
Trịnh Hiểu Quyên nhìn thấu chút suy nghĩ của cô nhóc, mỉm cười thấu hiểu. Bà cầm bút chỉ vào Thả Huệ: “Đừng đứng nữa, lại đây, ngồi xuống nói chuyện.”
Thả Huệ vò giấy trên tay vứt vào thùng rác.
Cô nói về khuyết điểm của mình trước: “Cô Trịnh, về mảng biểu diễn trên sân khấu, em không có kinh nghiệm, làm hỏng thì không tốt.”
Trịnh Hiểu Quyên ồ lên một tiếng, cố tình hỏi: “Thật sự không có kinh nghiệm sao? Vậy năm đó sao em lại giành được giải quán quân nhóm thiếu nhi? Nhà em bỏ tiền mua à?”
“Tất nhiên là không rồi ạ.” Thả Huệ cúi đầu, mồ hôi vẫn chảy xuống cằm: “Có lẽ do bài múa được thầy em biên đạo tốt.”
Trịnh Hiểu Quyên đáp lời cô: “Bài múa tôi đã biên xong rồi, cũng đã chọn ra mấy học sinh xuất sắc nhất từ các lớp, em chỉ cần phụ trách dạy là được.”
“Nhưng mà…”
Thả Huệ còn chưa nói xong, cô Trịnh đã đưa ra: “Lương tháng này phát gấp ba, coi như là tiền thưởng thêm cho em vì đã vất vả.”
Đây quả thực là điều kiện cô không thể từ chối.
Trước khi ra cửa, Thả Huệ vẫn không nhịn được hỏi: “Trong nhà thiếu nhi có nhiều giáo viên giỏi như vậy, tại sao nhất định phải là em ạ?”
Trịnh Hiểu Quyên cũng bất lực: “Còn không phải là vì cô Chung được lòng mọi người sao? Các bạn nhỏ được chọn đã bỏ phiếu, các em ấy đều rất thích em.”
Thật không uổng công dạy dỗ họ. Trong lòng Thả Huệ thấy ấm áp lạ thường, cô mỉm cười đóng cửa lại.
Cô đi vào phòng tắm gội, thay áo chiếc polo bó sát màu đen và váy tennis ngắn rồi đội một chiếc mũ. Thả Huệ cầm lấy chiếc ba lô nhỏ, vừa đi ra ngoài, vừa kiểm tra tin nhắn chưa đọc trên điện thoại.
Nhóm lớp gửi một thông báo, yêu cầu những người dự kiến sẽ vào Đảng điền phiếu, cô tiện tay mở ra, nhập thông tin cá nhân vào.
Còn lại, là Ấu Viên gửi định vị nhà hàng, nhắn cô dạy xong thì đi thẳng qua đó ăn cơm. Thả Huệ lên xe, vứt chiếc ba lô nhỏ lên ghế phụ rồi lái xe theo chỉ đường đến nhà hàng đó.
Địa điểm nằm ở đường Công Thể Bắc, trong một khu đại viện có một nhà hàng chay vừa mới được trao sao Michelin.
Cô đậu xe xong, hỏi nhân viên phục vụ mới tìm được phòng riêng, Ấu Viên và mấy người nữa đều ở đó. Thả Huệ chào hỏi từng người một rồi ngồi xuống bên cạnh Ấu Viên, đưa chìa khóa xe cho Trang Tân Hoa: “Trang Trang, cầm lấy.”
Trang Tân Hoa nhận lấy, chắp hai tay lại cúi đầu với cô: “Vất vả cho cậu rồi.”
Ngụy Tấn Phong cười cười, nhỏ giọng nói: “Sao mà kính cẩn như gặp bà nội vậy?”
Trang Tân Hoa quay lại cốc vào đầu anh ta: “Có bà nội nào trẻ và đẹp thế không?”
“Còn nói là cậu không có ý với người ta!” Ngụy Tấn Phong uống một ngụm trà nói: “Giờ còn khen cô ấy đẹp nữa.”
Như sợ Thả Huệ nghe thấy, Trang Tân Hoa vội cau mày ngăn anh ta lại: “Đừng nói nhảm nữa, tình bạn của bọn tôi là tình bạn cách mạng trong sáng!”
Ngụy Tấn Phong bưng một ly trà nhìn Trang Tân Hoa: “Sao? Hai người đã từng cách mạng ai à?”
Trang Tân Hoa mạnh dạn nói: “Cách mạng của tự do, cách mạng của tình yêu.”
“Cậu đừng để Hiểu Nhạc biết là được, cô ấy hay ghen, biết rồi lại làm ầm ĩ lên.”
Món khai vị là bột bách hợp được để trong vỏ quả La Hán quả, phảng phất vị ngọt thơm tự nhiên của dược liệu.
Lúc này Thẩm Đường Nhân mới đến, hôm nay cô đi một mình, không mang theo cái đuôi Dương Vũ Mông của mình.
Mắt Ngụy Tấn Phong sáng lên, vội vàng nhường chỗ: “Đường Nhi, sao giờ này mới đến vậy?”
Một tiếng Đường Nhi thốt ra từ miệng gã công tử lõi đời này, hoàn toàn làm tan biến hết thảy không khí lãng mạn, nhưng Thẩm Đường Nhân vẫn cười: “Tắc đường quá, xin lỗi vì đến muộn.”
Cô mỉm cười với Ấu Viên, cũng chào Thả Huệ: “Lại gặp nhau rồi.”
Thả Huệ khẽ gật đầu, nhếch môi cười: “Ừ, dạo này có duyên quá.”
Từ “lại” này khiến Phùng Ấu Viên nảy sinh hứng thú mãnh liệt, cô ghé sát lại hỏi: “Cậu gặp cậu ấy khi nào?”
Thả Huệ múc một chút gan bò sốt nấm, cô ăn một miếng rồi nói: “Tối qua, ở chỗ chú của cậu ấy.”
Người bên cạnh trợn tròn mắt: “Cậu chạy đến nhà Thẩm Tông Lương rồi à?”
“Nếu không thì sao đòi lại được áo choàng?”
Ấu Viên nhất thời suy nghĩ lung tung: “Chỉ lấy áo choàng thôi hả, không có chuyện gì khác sao?”
Có chứ, đều là những chuyện bình thường thôi….
Thả Huệ rũ mắt nghịch đồ ăn nói: “Bọn mình cùng nhau ăn cua.”
Không thể nào!
Ấu Viên đột nhiên che miệng, suýt nữa kêu lên, cô nàng hạ giọng: “Trời ơi, vậy mà gọi là bình thường hả?”
Thả Huệ phản bác: “Đến giờ cơm rồi, hàng xóm ngồi xuống cùng ăn cơm một bữa, không bình thường sao?”
Chẳng lẽ Thẩm Tông Lương là một kẻ khó gần, khác thường lắm sao? Nên danh tiếng bên ngoài của anh mới tệ đến mức này? Còn nghiêm trọng hơn cả hiểu lầm trước đây của cô về anh ư?
Ấu Viên nhìn cô, rồi chỉ tay về phía Trang Tân Hoa: “Hồi nhỏ cậu ta cũng từng ở trong khu đại viện, cũng từng là hàng xóm của Tổng giám đốc Thẩm. Cậu hỏi thử xem cậu ta đã ăn cơm với Thẩm Tông Lương mấy lần?”
Trang Tân Hoa, người nãy giờ vẫn chăm chú lắng nghe, kiên định lắc đầu xua tay: “Một lần cũng không có!”
“Với danh phận và cấp bậc của Tổng giám đốc Thẩm thì anh ấy sẽ không ngồi cùng bàn với bọn mình!”
Ấu Viên nhướng mày: “Nghe thấy chưa, mình đã nói rồi mà!”
Thả Huệ đầu hàng, dùng giọng chỉ ba người họ mới nghe thấy: “Bọn mình có thể nào đừng bàn luận về anh ấy ở đây không?”
Cô thật sự sợ Thẩm Đường Nhân sẽ đọc được khẩu hình miệng rồi nói với chú cô rằng Chung Thả Huệ dưới lầu đang cùng nhóm bạn thân của cô điên cuồng bàn tán về chú, ý đồ cũng không tốt cho lắm.
Nếu bị hiểu lầm như vậy thì cũng không hay ho chút nào.
Trang Tân Hoa bưng một chén hoành thánh nhỏ đưa cho Thả Huệ: “Nếm thử cái này đi, vỏ hoành thánh được làm từ lá cải dầu đó.”
Thả Huệ cho một cái hoành thánh vào miệng, bên trong là nhân nấm kê tùng, ăn vào thấy tươi ngọt và thanh mát, quả là dư vị của mùa xuân.
Nhà hàng này có rất nhiều chiêu trò, vì biết thân phận của khách trong phòng nên đầu bếp đã dồn hết tâm sức để phô diễn tài nghệ nhưng lại dùng lực quá nhiều.
Vì vậy, trong một loạt món ăn được đặt tên hoa mỹ thì chén hoành thánh giản dị này là ngon nhất.


Gửi bình luận