GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 12

Chuyện này không là gì cả.

Sân golf mới mở của nhà họ Lôi nằm ở ngoại ô, nghe nói là bãi cỏ tốt nhất vùng ngoại ô Bắc Kinh, cần có lời giới thiệu của hội viên mới được vào, phí hội viên hơn một trăm vạn, mỗi năm còn thu phí quản lý hai vạn.

Hôm nay mở cửa thử nghiệm, khách được mời đến là khách quen của nhà họ Lôi nên không cần đặt trước trên mạng.

Họ đến sớm nửa tiếng, bên ngoài bức tường đá trắng cổ điển thấp thoáng có một hàng chữ tiếng Anh mạ vàng được khắc, đó là tên sân golf.

Ngụy Tấn Phong hỏi: “Khiêm Minh buổi chiều hẳn là dậy được chứ?”

“Ai biết được! Lôi Khiêm Minh hôm qua chơi đến hai giờ sáng.” Trang Tân Hoa chỉnh thẳng bánh xe lại rồi tháo dây an toàn: “Dù sao cũng có chị cậu ta ở đó, cần cậu ta làm gì đâu!”

Nhân viên phục vụ dẫn họ vào, người phục vụ bóng nói có thể đến khu vực bên cạnh tập cắt bóng và gạt bóng, đồng thời thông báo tốc độ gió và tốc độ green[1]hôm nay.

Thả Huệ đánh golf không giỏi, cô không học nhiều, chỉ từng tập qua vài động tác cơ bản nhất nên rất vụng về.

Người lần lượt đến nhưng mãi vẫn chưa thấy ai bắt đầu, mọi người ai cũng đều nhìn Trang Tân Hoa. Anh ta đeo găng tay trắng, cầm cây gậy số bảy mà nhân viên phục vụ đã chọn cho, huấn luyện viên đứng bên cạnh sửa tư thế cho Trang Tân Hoa.

Thả Huệ đứng ở vòng ngoài đám đông, cô hỏi Ấu Viên: “Cậu ta tập đánh golf lúc nào vậy?”

“Mình chả bao giờ thấy cậu ta đánh cả.” Ấu Viên hừ một tiếng, nhận lấy ly nước trái cây nhân viên phục vụ đưa: “Ván này coi chừng biến thành trò hề cho bàn dân thiên hạ.”

“…”

Huấn luyện viên nâng cao cánh tay Trang Tân Hoa lên, chậm rãi hướng dẫn từng bước: “Đưa gậy lên, giữ cổ tay, giữ vững trọng tâm, cán gậy không được vượt quá đường song song, tốt, bây giờ dùng chân đạp xuống đất, xoay quanh khớp gối trái, nào, vung gậy đánh bóng.”

Trang Tân Hoa cao một mét tám lăm, cộng thêm tỉ lệ vai rộng eo thon, động tác chắc chắn là đẹp mắt.

Chỉ là, khoảnh khắc cậu ta tự tin vung gậy, quả bóng trắng vẫn không nhúc nhích, còn mặt đất thì bị xúc lên một mảng lớn.

Mảnh đất vụn cùng cỏ bay lên trong khoảnh khắc đó, khiến những người bên cạnh chưa kịp né tránh đều theo phản xạ quay người đi.

Ngụy Tấn Phong là người đứng gần nhất, anh ta nhổ nước bọt trong miệng ra: “Ê! Tôi nói này cậu Trang, cái kỹ thuật này của cậu nếu về quê tôi thì một ngày cày cũng được ít nhất ba mẫu đất.”

Sau đó là một tràng cười vang kéo dài.

Ấu Viên cười lớn nhất, cô phun một ngụm nước ép lên lưng Ngụy Tấn Phong rồi cười ngả nghiêng.

Ngay cả Thả Huệ cũng quay lưng lại, hai vai giật giật, thực sự không nhịn cười được.

Trang Tân Hoa tự mình cũng nhổ hai cái: “Hồi nhỏ cậu tôi cứ bắt tôi đến đánh bóng, tôi không vui chút nào. Nếu ông ấy sớm nói thứ này có thể dùng để khoe khoang thì tôi đã học từ lâu rồi!”

Cố gắng giữ tinh thần để đến sân của mình đón khách, Lôi Khiêm Minh ngáp một cái.

Anh ta đứng dựa vào bên cạnh Thả Huệ, tay đặt trên vai cô, chỉ về phía trước nói: “Trang Nhi của chúng ta đợt này cũng đang tiến gần đến giới thượng lưu rồi nhưng lại có một loại…”

Ánh nắng trên sân bóng chói chang, Thả Huệ mặc bộ đồ bó sát, eo thon chân dài, cô khoanh tay, nheo mắt lại: “Có một loại cảm giác vừa mới nhận được tiền đền bù giải tỏa, còn chưa hoàn toàn thích ứng được.”

Lôi Khiêm Minh cười vỗ đùi, phía sau cũng truyền đến tiếng “phụt”.

Thả Huệ quay đầu lại, thấy là Thẩm Đường Nhân đang cầm một ly nước ổi đứng đó, mỉm cười với cô. Thẩm Đường Nhân cũng gật đầu chào, cô nói: “Trước đây tôi không biết cậu còn giỏi ăn nói như vậy.”

Thả Huệ ngượng ngùng giải thích: “Với người khác thì đương nhiên là không, với Trang Tân Hoa thì quá thân rồi, bọn tôi thường xuyên đùa giỡn với nhau vậy đó.”

“Đường Nhi, đó là do cậu không hiểu Thả Huệ.” Lôi Khiêm Minh ở bên cạnh nói thêm: “Hồi nhỏ nhà cô ấy ở bên cạnh nhà tôi nên tôi biết rõ nhất, cô ấy lúc nào cũng dịu dàng và hoạt bát.”

Thẩm Đường Nhân xưa nay không tranh chấp với ai.

Cô đáp lại: “Ừ, sau này cậu ấy muốn làm luật sư mà, miệng lưỡi nhạy bén, nói năng lưu loát là điều cơ bản.”

Thả Huệ quay đầu nhìn về phía xa, trước mắt là những ngọn núi xanh trải dài vô tận, gió xuân nnhẹ nhàng mơn man, trong lòng cô dâng trào những cảm xúc không bao giờ bộc lộ ra ngoài.

Trong sự dịu dàng được mọi người ca ngợi, có lẽ đã từng có một sự hoạt bát rạng rỡ, nhưng những nét cá tính đó đã tự động trốn vào hộp vì sự kìm nén và nặng nề của cuộc sống, thỉnh thoảng mới dám ló ra hít thở.

Trên đường đi bụi bặm, sự hoạt bát là thứ vô dụng nhất.

Thẩm Đường Nhân lộ vẻ áy náy, vì bản thân cũng bị cuốn vào thế tục thị phi, cho rằng Chung Thả Huệ không có gì đáng để qua lại.

Nhưng tình hình thực tế là, dù gia đình Thả Huệ có sa sút thì cô ấy vẫn là một cô gái dí dỏm và đáng yêu. Trong sự giao tiếp giữa người với người, không nhất thiết phải vì danh lợi, mà cũng có thể vì một điều gì đó khác.

“Không ai đánh bóng à? Khiêm Minh cũng không lên sân sao?”

Một giọng nam trầm ấm vang lên từ phía sau.

Mọi người quay đầu lại, thấy Đường Nạp Ngôn đang cười bước tới, bên cạnh là Thẩm Tông Lương trong trang phục thường ngày.

Ánh mắt Thả Huệ lướt qua anh một chút, Thẩm Tông Lương lịch thiệp gật đầu, cô cũng mỉm cười lễ phép.

Không biết đêm qua anh bận đến mấy giờ nhưng trông vẫn tỉnh táo sảng khoái vô cùng, có lẽ đã quen với việc che giấu sự mệt mỏi.

Phía sau bọn họ còn có Dương Vũ Mông và Trang Tề, chắc là đến cùng nhau. Vừa đến nơi, họ đã kéo Thẩm Đường Nhân đi, ngồi dưới chiếc ô che nắng màu xanh trắng, ba người thì thầm nói chuyện.

Lôi Khiêm Minh buông Thả Huệ ra, áy náy nói: “Tôi qua đón chú của Đường Nhân.”

Hôm nay anh là nhân vật chính, dành cho anh sự tiếp đón này là đương nhiên, Thả Huệ mỉm cười gật đầu: “Ừ, đi đi.”

Sau khi Lôi Khiêm Minh đi, Thả Huệ đứng đó, Ấu Viên nói với cô: “Cậu thích gì cứ uống nhé, mình đi tập bóng đây.”

Biết cô không thích những thứ này, lúc nãy cũng đã mời rồi nên Ấu Viên cũng không miễn cưỡng Thả Huệ nữa.

Thả Huệ cũng gật đầu nói: “Ừ, không cần để ý đến mình.”

Cô ngồi đó nửa tiếng đồng hồ, như thể đang ở trong một buổi tụ họp không liên quan đến mình, xung quanh là tiếng cười nói rộn rã nhưng Thả Huệ lại không thể hòa nhập vào bất kỳ cuộc nói chuyện nào.

May mắn là cô quen với việc tự tìm vui cho mình, cô đeo tai nghe vào, khuỷu tay chống cằm, cô nhắm mắt nghe bài nghe IELTS.

Cô chống cằm nhìn về khu rừng ở phía xa xa, cô không làm bài tập mà chỉ lắng nghe một cách vô định để trau dồi cảm giác ngôn ngữ.

Không lâu sau, tầm mắt bị một thân áo trắng che khuất, Thả Huệ ngẩng đầu, đối diện với hai hàng lông mày rậm đen nhánh, cô tháo tai nghe, gọi một tiếng: “Tổng giám đốc Thẩm.”

Thẩm Tông Lương ngồi thẳng xuống đối diện cô, anh cởi găng tay ném lên bàn: “Sao không đi chơi một lát?”

Thả Huệ cười cười: “Thôi, tôi không có chút năng khiếu thể thao nào cả, ngồi ngắm cảnh cũng được.”

“Khắp nơi đều lộn xộn, có cảnh gì để ngắm đâu?” Thẩm Tông Lương nhìn quanh một vòng, chỉ về phía xa nói: “Nếu em thật sự muốn ngắm cảnh thì không bằng đến bên kia đi dạo đi.”

Cô ngồi một mình lâu cũng bị đau lưng, dù sao Ấu Viên cũng chưa về ngay được nên Thả Huệ gật đầu: “Cũng được.”

Sau đó, cô bỏ tai nghe Bluetooth vào hộp sạc, xoay người nhét lại vào ba lô nhỏ.

Vừa nãy ngồi gác chân lâu nên chân bị tê, lại sợ Thẩm Tông Lương chờ lâu nên lúc đứng dậy có hơi vội, Thả Huệ không phòng bị nên vấp ngã.

Vẫn là Thẩm Tông Lương đỡ lấy cô rồi nói: “Cẩn thận.”

Cổ tay trắng nõn của Thả Huệ bị nắm trong lòng bàn tay anh, hơi ấm thấm vào da thịt cô, như có một dòng nước suối nóng chảy qua.

Cô đứng thẳng dậy, vội vàng dời ra, đỏ mặt lí nhí nói cảm ơn.

Thẩm Tông Lương vẫn giữ dáng vẻ bình thản, anh nói: “Đi thôi.”

Họ đi rất xa, xa đến mức đám đông ồn ào trở thành những chấm đen lưa thưa, dần dần không thể nhìn thấy được nữa.

Thả Huệ đứng dưới một gốc cây cổ thụ, ngước nhìn lên, trước mắt là màu xanh trải dài nhấp nhô, đậm nhạt đan xen, bãi cỏ rộng lớn tựa tấm thảm được chăm sóc tỉ mỉ, xa xa là những tán cây cao vút giao với mây trời.

Cô nheo mắt trong gió nói: “Chỗ này khác với bên kia quá, đẹp thật.”

Cành cây bên hồ rủ xuống, được người làm vườn cắt tỉa thành hình dáng có thể ngồi được.

Thẩm Tông Lương phủi bụi khô trên đó rồi ngồi xuống. Anh cười, lấy một điếu thuốc kẹp giữa các ngón tay: “Chẳng lẽ tôi lại lừa em sao?”

“Đâu có, sao chú lại lừa trẻ con được?”

Thả Huệ định thần lại, lấy hết can đảm ngồi xuống bên cạnh anh, quay đầu nhìn vào mắt anh.

Thẩm Tông Lương có một đôi mắt rất dịu dàng, tựa như có một lớp sương mù buổi sớm baon phủ, hoàn toàn khác biệt với vẻ mặt lạnh lùng của anh.

Thấy anh không nói gì, Thả Huệ vội vàng thu hồi ánh mắt, lắc lắc đầu ngón chân: “Xin lỗi, lúc nãy tôi nói nhanh quá nên gọi bừa.”

“Không sao.” Thẩm Tông Lương giơ điếu thuốc trên tay lên nói: “Miễn em vui là được.”

Giọng anh rất ôn hòa nhưng giữa hai mày lại ẩn chứa sự mệt mỏi và bực bội. Thả Huệ lại nhớ đến nỗi lo lắng chưa dứt đêm qua, cô hỏi: “Hôm qua anh về muộn lắm à?”

“Không về.” Thẩm Tông Lương đặt tay lên đầu gối nói: “Viết tài liệu đến ba giờ sáng nên tôi đã ngủ tạm trong văn phòng một đêm.”

Cô khẽ “hả” một tiếng: “Chẳng phải tài liệu đều do thư ký viết sao? Sao chuyện này lại cần anh đích thân viết vậy?”

Thẩm Tông Lương chậm rãi nói: “Đó là một văn bản khẩn nên cấp trên thúc giục rất gắt gao, thà rằng tự mình viết còn hơn để thư ký viết xong tôi lại phải sửa, vừa lãng phí thời gian, vừa làm thêm một người vất vả. Hơn nữa, dù là ai viết đi nữa thì cũng không đúng với ý của tôi.”

Thực ra anh chỉ cần nói một câu, tôi quen việc gì cũng tự mình làm, là có thể bỏ qua chủ đề này, nhưng anh lại nhìn Thả Huệ rồi giải thích hết sức tỉ mỉ, thậm chí còn dùng đến cả từ “hơn nữa”.

Thẩm Tông Lương vốn ít nói, đêm qua làm việc cả đêm, hôm nay còn phải tham gia lễ khai trương sân golf nhà họ Lôi nên ngủ còn chưa đủ bốn tiếng, quả thật rất mệt mỏi.

Nhưng khi đối diện với những câu hỏi ngây thơ của cô gái nhỏ, anh lại không nỡ chỉ nói qua loa vài câu để cho xong. Có thể thấy, ngay cả một cuộc trò chuyện tưởng chừng vụn vặt như thế này, cũng cần một chút duyên phận huyền diệu.

Thả Huệ nói: “Tổng giám đốc Thẩm thật là quan tâm đến cấp dưới, là một người lãnh đạo tốt.”

Thẩm Tông Lương nhếch môi, giọng nói nhạt nhẽo: “Giờ thì em biết rồi đó.”

Có cơn gió mạnh thổi từ phía sau, đuôi ngựa quét qua mặt Thả Huệ, cô luống cuống tay chân chụp lấy, khẽ “Ừ” một tiếng.

Ngón tay anh khẽ động đậy, đột nhiên rất muốn đưa tay giúp cô một chút nhưng cuối cùng vẫn không làm vậy. Thẩm Tông Lương quay đầu nhìn về phía trước hỏi: “Hôm nay không đi kiếm tiền sinh hoạt phí hay sao mà lại có thời gian đến đây chơi.”

Thả Huệ chống hai tay vào thân cây, cô tự giễu nói: “Buổi sáng đã dạy xong rồi. Xong vai cô giáo Tiểu Chung thì bây giờ lại vào vai cô Chung.”

Gió quá lớn, cô bèn tháo dây buộc tóc, xõa tóc ram rồi tùy tiện tết một bím tóc to.

Anh cười nói: “Vậy ra cô Chung thích ngồi một mình? Không để ý ai cả?”

“Anh nói oan cho tôi rồi. Vốn dĩ Khiêm Minh đang nói chuyện với tôi, thấy anh đến nên cậu ta mới lập tức đi đón anh đó.”

Thả Huệ nghiêng cổ, liếc nhìn về phía anh, bất lực nhún vai: “Ai bảo anh là Tổng giám đốc Thẩm cơ chứ.”

Giọng cô rất mềm, như một chiếc lá xanh phe phẩy trong tay, như một lời trách móc nũng nịu.

Thẩm Tông Lương thuận theo lời cô gật đầu: “Ừ, đúng là do tôi đến không đúng lúc.”

Thả Huệ hít một hơi, vén lọn tóc mai rủ xuống. Cô nói đùa xong thì cô đơn rũ đầu: “Không có, tôi đùa với anh thôi. Thực ra là không ai để ý đến tôi cả.”

Không cần cô nói, lúc nãy Thẩm Tông Lương cũng đã có thể nhìn rõ.

Cô giống như một món đồ trang trí trong buổi tiệc này, chỉ việc xinh đẹp ngồi đó là được, không có bất kỳ công dụng xã giao nào.

Còn Chung Thả Huệ, dù bị bỏ mặc một mình nhưng trên mặt vẫn điềm nhiên tự tại, trên khoé môi thậm chí còn treo một nụ cười. Vẻ ngoài thanh tao nhàn nhạt ấy dường như đang nói: ai cần giao lưu thì cứ giao lưu đi, cô không cần phải tham gia.

Thẩm Tông Lương nhìn cô, ánh mắt thấu suốt mọi chuyện: “Nhưng em cũng đeo tai nghe, cũng không có ý định để ý ai.”

Thả Huệ tự mình cúi đầu, cô nhỏ giọng: “Anh đừng cười tôi, đây là chút tự tôn cuối cùng của tôi đó.”

Cô đã cố gắng hạn chế tham gia những buổi tiệc này rồi.

Chung Thả Huệ ngẩng đầu nhìn trời, ánh nắng cuối tháng chín nhảy múa xuyên qua kẽ lá.

“Không sao.” người im lặng bên cạnh đột nhiên lên tiếng: “Chuyện này không là gì cả.”

Cô không hiểu: “Cái gì không là gì cả?”

Thẩm Tông Lương nói với giọng điệu sõi đời nhạt nhẽo: “Chờ thêm vài năm nữa em sẽ phát hiện, còn nhiều chuyện còn khó coi hơn thế này nữa.”

Lời này từ miệng anh nói ra, lại thêm thanh âm trầm thấp quen thuộc, mang một cảm giác điên rồ xen lẫn bình tĩnh.

Thả Huệ tức quá bật cười, cô khẽ “hừ” một tiếng: “Còn tưởng anh sẽ an ủi tôi.”

Thẩm Tông Lương nhướng mắt nhìn cô: “Trong những chuyện em từng nghe về tôi, không ai nói cho em biết là tôi chưa bao giờ biết an ủi người khác sao?”

Cô nhìn vào mắt anh, chân thành lắc đầu: “Không có, Ấu Viên không nói.”

Thẩm Tông Lương kéo dài giọng “Ồ” một tiếng: “Thì ra là con bé nhà họ Phùng đang bịa đặt về tôi à?”

Thả Huệ bật phắt dậy, xoay người, túm bím tóc trừng mắt nhìn anh.

Cô hơi tức giận: “Anh…sao anh cố tình hiểu sai ý tôi vậy?”

Thẩm Tông Lương vô tội xòe tay: “Không phải tự em đã bán đứng bạn thân sao?”

Thả Huệ lắp bắp một lúc, tự biết mình có lỗi khi nói xấu người ta ở sau lưng mà lại còn lắm chuyện. Cô sợ Thẩm Tông Lương sẽ trách Phùng Ấu Viên nhiều chuyện, suy nghĩ một chút, vẫn dịu xuống, dịch hai bước về phía anh.

Thẩm Tông Lương cũng không nhìn cô, vẫn ngồi yên một chỗ, tầm mắt dừng ở bãi cỏ xa xa.

Cô đứng cao cao trước mặt anh, hoàn toàn không giống dáng vẻ muốn xin lỗi.

Thả Huệ suy nghĩ một chút, cô khép tà váy lại rồi ngồi xổm xuống, cô nói: “Tổng giám đốc Thẩm?”

Như không có chuyện gì, Thẩm Tông Lương quét mắt nhìn cô một cái: “Có chuyện gì?”

Cô rất lịch sự xin ý kiến anh: “Chuyện vừa rồi, anh có thể coi như chưa nghe thấy, đừng trách mắng Ấu Viên được không?”

Thái độ quá mức lịch sự, Thả Huệ gượng gạo cười.

Cô còn sợ Thẩm Tông Lương không đồng ý, một tay vô thức đặt lên đầu gối anh, ánh mắt nhìn anh vô cùng trong sáng.

Trong làn gió nhẹ nhàng, mí mắt Thẩm Tông Lương bỗng giật giật, bù đắp cho một khoảnh khắc tim như ngừng đập kia.

Đó là cảm giác gì?

Sau này vào một đêm khuya nào đó, anh đứng một mình trên ban công trống trải, bên cạnh không có một ai.

Đến lúc đó, Thẩm Tông Lương mới nửa tỉnh nửa mê ngộ ra.

Giống như một thung lũng bị đóng kín quanh năm, đột nhiên bị cạy ra một vết nứt, gió từ bốn phương tám hướng thổi vào không ngừng, không còn một ngày nào bình yên nữa.

“Ngốc vừa thôi.” Thẩm Tông Lương im lặng rất lâu, mới lên tiếng nói: “Tôi đâu có dễ dàng nổi giận như vậy.”

Thả Huệ yên tâm cười nói: “Dạ dạ, là anh rộng lượng, chính nhân quân tử, lòng dạ thênh thang…”

Anh thiếu kiên nhẫn ngắt lời cô: “Bớt đọc ca dao tục ngữ cho tôi nghe đi, về thôi.”

“Dạ.”

Thả Huệ đi theo phía sau, hối hận vỗ vỗ trán mình.

Cô vui quá nên quên mất, Thẩm Tông Lương không thích người ta nịnh hót mình.

_

[1] tốc độ green: chỉ số đo mức độ nhanh chậm của bóng golf lăn trên bề mặt.


Comments

Gửi bình luận