Bị đồn thành ong bướm lượn lờ.
Chiều tà mây nhạt nắng thưa, tay Thả Huệ phe phẩy một cành lá xanh, đi chậm rãi phía sau anh.
Thẩm Tông Lương nghe tiếng xào xạc trong đám cỏ, cố ý bước chậm lại nhưng vẫn không thấy cô đuổi kịp.
Cô gái này đi cũng chậm thật.
Anh nghĩ vậy rồi quay đầu nhìn cô một cái.
Ai ngờ cô gái ấy chẳng hề nhúc nhích, cứ đứng sững dưới một gốc cây, ngước đầu lên tạo thành một dáng vẻ ngắm hoa tao nhã.
Thẩm Tông Lương lùi lại vài bước, đứng sau lưng cô: “Đang xem gì vậy?”
Thả Huệ chỉ lên trên đầu, anh hỏi một đằng nhưng cô trả lời một nẻo: “Không ngờ ở đây lại có…”
Thẩm Tông Lương không biết nhiều về hoa, tiếp xúc nhiều nhất cũng chỉ là dặn dò thư ký gửi tặng mẹ một bó hoa định kỳ.
Anh “hừ” một tiếng: “Cũng không thơm lắm, màu xanh trông lạ ghê.”
Đối với lời miêu tả kỳ lạ như vậy, Thả Huệ cố gắng lắm mới nhịn được cười, cô nói: “Nó tên là lam hoa doanh mà.”
Nói xong, cô quay đầu nhìn anh rồi nói: “Anh giúp tôi hái một cành xuống được không?”
Thẩm Tông Lương ước lượng khoảng cách: “Ngay trước mắt đây mà, em không tự hái được sao?”
Thả Huệ nâng cổ tay anh lên, giọng nài nỉ: “Cành này không đẹp, tôi muốn lấy cả chùm lớn kia kìa, được không?”
“Vậy thì phải trèo cây đó! Em thích đến vậy sao? Nhất định phải có sao?”
Cô chắp hai tay lại, gật đầu rất thành kính: “Thích lắm.”
Thẩm Tông Lương bất lực nhìn cô một cái, anh vịn chắc thân cây rồi bắt đầu trèo lên. Lúc nhỏ anh cũng hay trèo cây, nhưng lâu rồi không trèo nên anh cũng hơi sợ bị ngã.
Vì vậy, trước khi trèo lên cây, Thẩm Tông Lương có hít thở một hơi, như đang chuẩn bị tâm lý. Vào khoảnh khắc anh leo lên tới ngọn cây thì người sai bảo anh đã rất có tâm, đứng dưới gốc cây hét lên: “Anh cẩn thận đó!”
Thẩm Tông Lương đành phải bẻ một cành lớn gần đó rồi thả xuống.
Thả Huệ hí hửng nhặt cành hoa từ bãi cỏ lên, cô vui vẻ nói: “Đúng là cái này rồi, cảm ơn chú nha!”
Anh nhẹ nhàng đáp xuống, phủi bụi phấn hoa trên lòng bàn tay, giọng điệu mỉa mai: “Không có gì, cháu gái vui là được.”
Nhưng ánh mắt cô cứ nhìn chằm chằm vào cành hoa, hoàn toàn không nghe thấy gì, ngay cả lời cảm ơn cũng chẳng mấy chân thành.
Thẩm Tông Lương nheo mắt nhìn hai lúm đồng tiền trên má cô gái nhỏ khi cười, hai cái lúm nhỏ ấy chứa đựng nét ngây thơ và trong sáng đặc trưng của một thiếu nữ.
Anh cũng không nhịn được, khẽ tự giễu cười một tiếng rồi nắm lấy cổ tay cô: “Đi thôi.”
Thả Huệ bị anh kéo đi, lúc này mới nhớ ra hỏi: “Lúc nãy sao anh lại quay lại?”
“Ở đây rộng quá, tôi sợ em bị lạc.” Thẩm Tông Lương dừng lại một chút: “Dù sao cũng là tôi đưa em ra ngoài.”
Thả Huệ nói: “Không lạc đâu, tôi nhớ đường về mà.”
“Ồ, vậy sao?” Anh đột nhiên dừng lại, buông tay cô ra: “Vậy em chỉ đường đi.”
Cô đứng từ xa, đưa tay lên che trán nhìn ngó rồi chỉ bừa một hướng: “Ừ thì…bên kia.”
“Đi theo tôi, nhanh lên.”
Thẩm Tông Lương lại nắm lấy tay cô, sải bước nhanh đi về phía khác.
“…”
Khi họ đến nơi thì mọi người cũng đã chơi mệt, ngồi túm tụm dưới bóng dù.
Phản ứng gay gắt nhất là Dương Vũ Mông vì cô là người nhìn thấy đầu tiên.
Lúc này Thẩm Đường Nhân vẫn đang nói chuyện với Trang Tề, còn Dương Vũ Mông thì vỗ bàn đứng bật dậy, khẽ mắng một câu.
Khoảnh khắc Thả Huệ ngẩng đầu lên, cô nhìn thấy vô số ánh mắt đổ dồn tới từ phía trước, dừng lại ở cổ tay cô đang bị Thẩm Tông Lương nắm giữ.
Cô vội giằng tay ra rồi lại trở về với dáng vẻ rụt rè, dè dặt gọi: “Tổng giám đốc Thẩm.”
Thẩm Tông Lương thì tỏ ra rất thản nhiên, anh lạnh lùng buông tay cô ra, làm như cuối cùng cũng trút bỏ được gánh nặng. Anh nhếch cằm lên một cách vô cảm: “Được rồi, em đi chơi đi.”
“Dạ, cảm ơn anh đã hái hoa giúp tôi.”
Thả Huệ cảm kích gật đầu, ôm lấy chiến lợi phẩm của mình rồi nhanh chóng đi về phía Ấu Viên.
Có quá nhiều người tò mò, ai cũng đều vểnh tai lắng nghe họ nói gì, Phùng Ấu Viên hiểu quá rõ ý đồ của đám người này.
Nhưng đây là chuyện của Thả Huệ, dù đối phương có phải là Thẩm Tông Lương hay không thì Ấu Viên cũng không có nghĩa vụ phải chia sẻ. Vì vậy, cô không hỏi gì cả, chỉ nhận lấy bó hoa của Thả Huệ: “Đẹp quá, mang về nhà cắm đi.”
Thả Huệ mở chai nước uống một ngụm: “Ừ, cắm vào cái bình men trắng là được.”
“Ừ, lát nữa về nhà cứ làm vậy đi.”
Những người chờ nghe chuyện phiếm thì hụt hẫng, trong lòng thầm nghĩ hai cô nàng này kín miệng thật.
Dương Vũ Mông tức đến nghiến răng: “Mình đã nói rồi mà? Cái con nhỏ đó có đủ trò!”
Thẩm Đường Nhân nhìn quanh: “Cậu đừng nói bậy nữa, không sợ người ta cười cho à.”
Lúc này, một nhân viên phục vụ mang ra một đĩa salad, vì lối đi quá hẹp nên vô tình va vào vai Dương Vũ Mông, cô ta lập tức nổi giận: “Cái gì vậy? Đi đứng kiểu gì vậy hả?”
Nhân viên phục vụ vội vàng xin lỗi: “Xin lỗi cô Dương, tôi không cố ý ạ.”
Dương Vũ Mông không buông tha nói: “Không cố ý thì có thể làm bẩn quần áo của tôi sao?”
“Hình như cũng đâu có bẩn gì đâu nhỉ? Có cần phải la hét om sòm vậy không?”
Phùng Ấu Viên liếc nhìn chiếc áo len trắng của cô ta, bực mình nói.
Dương Vũ Mông quay lại, liếc nhìn hai người họ một cái đầy hung dữ: “Liên quan gì đến hai người các cô chứ?”
Khoảnh khắc đó, Thả Huệ chứng kiến tia lửa tóe ra từ mắt cô ta, xác định cô ta chắc chắn nhắm vào mình. Ánh mắt Dương Vũ Mông nhìn chằm chằm vào Thả Huệ, nhưng dưới sự đối địch kéo dài, cô ta chỉ thấy được sự kiên cường trong mắt Thả Huệ.
Trên khuôn mặt dịu dàng tri thức ấy không hề có chút do dự lùi bước nào, ngược lại là sự khinh miệt rõ rệt. Khinh miệt theo cái kiểu rõ ràng biết đối phương đang tức giận vì chuyện gì nhưng không muốn giải thích thêm nửa lời, mặc cho đối phương công kích dữ dội.
Nói về từ nhỏ đến lớn, điểm khiến cô ta ghét Chung Thả Huệ nhất chính là điểm này. Hồi nhỏ thì thôi đi, không biết bây giờ cô ta còn có gì đáng để kiêu ngạo nữa!
Trang Tề kéo Vũ Mông ngồi xuống, khuyên nhủ vài câu: “Thôi được rồi, mọi người đều là bạn học, cậu làm vậy là sao chứ?.”
Thẩm Đường Nhân ra hiệu cho nhân viên phục vụ lui xuống, không cần đứng đây nữa.
Sau màn náo loạn này, ngồi lại cũng chẳng còn ý nghĩa gì nên mọi người đều lần lượt về nhà.
Trên đường đi ra bãi đỗ xe, Ngụy Tấn Phong nhỏ giọng nói: “Không ngờ Dương Vũ Mông lại ghen tuông đến vậy.”
“Mới có chút chuyện chưa đâu vào đâu mà cô ấy đã không cho Tổng giám đốc Thẩm tiếp xúc với người khác rồi, nếu mà đính hôn thì còn ra sao nữa?”
Ngụy Tấn Phong bĩu môi lắc đầu: “Tôi thấy bọn họ không đính hôn được đâu, mấy năm nay nhà họ Dương làm ăn không được.”
Thấy Trang Tân Hoa không nói gì mà chỉ im lặng bước đi, anh ta lại khoác vai nói: “Tôi đã nói Thả Huệ không đơn giản đâu mà, lão Thẩm là người thế nào mà còn đi hái hoa cho cô ấy nữa cơ đấy!”
Lôi Khiêm Minh cười: “Thả Huệ muốn chinh phục ai thì dễ như trở bàn tay thôi. Người nào không có chính kiến thì chỉ cần nghe cô ấy nói vài câu là đã xiêu lòng rồi.”
Đến bãi đỗ xe, Trang Tân Hoa gạt tay hai người kia ra: “Cứ nhai đi nhai lại một chuyện, các cậu không chán à?”
Thả Huệ đứng ở phía trước ngay cạnh xe của họ cách đó không xa nên đã nghe rõ mồn một câu nói này.
Cô khoanh tay, quay đầu nói với Khiêm Minh: “Cậu Lôi này, tôi còn sống sờ sờ ở đây, cậu cứ chỉ vào tôi mà nói cho hả giận.”
“Ôi chao, xin lỗi, xin lỗi mà.”
Đúng lúc này, Lôi Khiêm Minh cười hì hì chắp tay xin lỗi cô: “Coi như tôi lắm chuyện, nói bừa đi.”
Lúc này Thẩm Tông Lương lùi xe ra, hạ cửa kính, dừng bên đường chờ Đường Nạp Ngôn.
Vừa lúc nghe Thả Huệ đang tức giận: “Thôi đi, tôi sống trong sạch như vậy, mà đến miệng các cậu thì lại bị đồn thành ong bướm lượn lờ.”
Ở Giang Thành lâu rồi nên cái giọng Bắc Kinh không ra Bắc Kinh của cô khiến Thẩm Tông Lương thấy buồn cười.
Anh biết mà, sự cung kính dè dặt trước mặt anh đều là giả vờ cả thôi, đây mới là cô.
Quả nhiên, ngay khi Thả Huệ chú ý đến anh thì cô buông tay đang khoanh ra, chỉnh tề gật đầu một cái.
Thẩm Tông Lương ngồi trong xe, khẽ cười nhạt rồi lập tức chuyển hướng mắt. Cho đến khi Đường Nạp Ngôn ngồi vào thì anh mới đạp ga, từ từ lái ra khỏi sân golf.
Đường Nạp Ngôn nghỉ ngơi một chút, uống nửa chai nước rồi nói: “Tổng giám đốc Thẩm ngay cả bóng cũng chẳng đánh trận nào, chỉ biết đi dỗ cô gái nhỏ thôi.”
Thẩm Tông Lương một tay giữ vô lăng, tâm trạng đang tốt, anh nhếch mép cười: “Tôi mà xuống sân thì các cậu còn gì để đánh nữa.”
“Đừng có kiêu ngạo quá nha, đợi tôi luyện dăm ba năm nữa rồi biết.”
Thẩm Tông Lương hoàn toàn không tin: “Cậu đến sân bóng là để tập luyện à? Lần nào cũng là bàn chuyện, một lần là ba tiếng đồng hồ, thế thì tập luyện được cái gì chứ.”
Đường Nạp Ngôn bị nghẹn lời, anh nói: “Tất cả sự dịu dàng của cậu đều dành cho cô bé kia rồi hả, sao nói chuyện với anh em thì miệng lưỡi cậu bén quá vậy?”
Thẩm Tông Lương liếc xéo anh ta: “Con mắt nào của cậu nhìn thấy tôi dịu dàng với cô ấy?”
Người ngồi bên ghế phụ cười cười: “Thấy không ai để ý đến cô ấy nên cố tình đưa người ta đi xa như vậy, còn hái cho người ta một cành hoa tươi thắm, thế mà lại nói là không dịu dàng à?”
“Đừng nói nữa.” Thẩm Tông Lương xua tay nói: “Tôi tưởng cô ấy ôm tâm sự trong lòng, sợ cô ấy nghĩ quẩn, ai ngờ người ta chẳng có tâm sự gì hết, còn tâm trạng để sai tôi đi trèo cây hái hoa cơ mà.”
Đường Nạp Ngôn cố tình khiêu khích: “Cô ấy nghĩ quẩn thì nghĩ quẩn thôi, cho dù số phận có không may thì có liên quan gì đến cậu đâu? Cậu cũng chưa bao giờ để tâm đến phụ nữ, biết bao nhiêu người chết tâm vì cậu rồi còn gì?”
Hai câu đó vẫn chưa chọc giận được Thẩm Tông Lương.
Anh im lặng lái xe rất lâu.
Cuối cùng, đến lúc Đường Nạp Ngôn tưởng anh sẽ không trả lời nữa thì anh mới khẽ thở dài: “Chỉ là cảm thấy tiếc cho cô ấy thôi.”
Không biết anh đang nói đến quá khứ hay tương lai của Thả Huệ.
Thấy Đường Nạp Ngôn đặt tay lên cửa sổ xe, nhìn chằm chằm vào vào Thẩm Tông Lương làm cho anh đột nhiên thấy rờn rợn.
Thẩm Tông Lương ra lệnh cho anh ta: “Đừng có mà úp úp mở mở, có gì thì nói thẳng.”
Đường Nạp Ngôn cười: “Vẫn câu nói đó. Tôi thật sự không dám tin, anh Thẩm đây lại có một trái tim từ bi như vậy? Già rồi phải không?”
Lần này Thẩm Tông Lương không phủ nhận, anh nhướng mày: “Chắc là vậy.”
_
Tối hôm đó, Thả Huệ ăn cơm trong vườn nhà họ Phùng cùng với Ấu Viên.
Vợ chồng hiệu trưởng Phùng đều không có ở nhà nên đầu bếp đã đến hỏi Thả Huệ: “Cô Chung, cô muốn ăn gì?”
Thả Huệ đã tắm xong, cô ngồi bên bàn ôn tập luật hình sự, nói ăn gì cũng được, miễn là đừng làm phiền đến đầu bếp là được.
Phùng Ấu Viên ngủ từ lúc về nhà cho đến giờ, cuối cùng cũng tỉnh lại rồi đi xuống lầu, chiếc váy voan nhẹ nhàng kéo lê trên sàn nhà.
Cô tiện tay cởi ra, thay bằng một chiếc chăn mỏng quấn quanh người rồi vươn vai trên ghế sofa.
Ấu Viên hỏi: “Mình ngủ lâu lắm rồi hả?”
Mái tóc dài của Thả Huệ được búi gọn bằng một chiếc trâm, cô cúi đầu viết lách: “Dù sao thì từ lúc cậu bước vào căn phòng này là cậu đã chẳng còn tỉnh táo nữa rồi.”
Ấu Viên nói vọng qua chiếc bàn dài: “Đúng rồi, suýt nữa thì mình quên hỏi cậu, chuyện cậu và Thẩm Tông Lương là sao đó?”
“Chuyện gì?”
“Ý mình là sao hai người lại nắm tay nhau về?”
Thả Huệ giơ cổ tay ra so sánh: “Cậu phải nhìn cho rõ nha, người ta nắm cổ tay mình, cách xa việc nắm tay cả vạn dặm. Là do mình đi quá chậm nên anh ấy thấy phiền thôi.”
Ấu Viên thấy cô có vẻ không thật thà: “Thật không? Nghe chẳng đáng tin gì cả? Chẳng lẽ Thẩm Tông Lương thấy phiền nên mới đưa cậu đi dạo à?
“Ban đầu mình cũng không biết anh ấy nghĩ gì.” Cô xoay xoay cây bút trong tay, phân tích với Ấu Viên: “Nhưng cậu biết biểu cảm cuối cùng của anh ấy có ý gì không?”
“Ý gì?” Ấu Viên ghé sát lại, dựa vào lưng ghế sofa.
Thả Huệ đáp lời bằng giọng điệu chắc chắn: “Anh ấy chắc chắn đang nghĩ, cuối cùng cũng tiễn được cái của nợ này đi rồi.”
“Không phải chứ, cậu đã làm gì người ta?”
“Chỉ là bắt anh ấy leo cây thôi mà. Đây, vậy mới có hoa cắm nè.”
Ấu Viên a một tiếng, mở to mắt: “Không thể nào? Đó là Thẩm Tông Lương đó trời ơi, cậu bắt nạt người ta à?”
Chẳng hiểu sao Ấu Viên lại dùng từ ngữ phô trương và cổ hủ đến như vậy.
Thả Huệ chột dạ hỏi: “Thẩm Tông Lương thì sao? Anh ấy là người thế nào?”
Phùng Ấu Viên đáp mà không cần suy nghĩ: “Một người đã được định sẵn rằng sẽ ở trên cao mãi mãi!”
Ít nhất thì đám nữ sinh trong vòng bạn bè của các cô đều nghĩ vậy.
Các cô có thể tùy tiện lấy Trang Tân Hoa ra làm trò đùa, dám chế giễu Ngụy Tấn Phong, thỉnh thoảng cũng có thể kể chuyện cười về Đường Nạp Ngôn nhưng tuyệt đối không có một ai dám nói một lời bất kính nào với Thẩm Tông Lương, dù là nói sau lưng.
Vẻ cô độc của Thẩm Tông Lương đã định sẵn anh không phù hợp để bị đem ra đùa cợt và cũng không ai dám đùa cợt anh cả.
“Lố quá đi.”
Thả Huệ chống cằm bằng cán bút, trông có vẻ vô cùng hối hận: “Lúc đó mình…mình chỉ quá muốn hái cành hoa đó thôi, nên cũng không suy nghĩ nhiều.”
“Được rồi.” Ấu Viên dừng lại một chút, nói: “Mình chỉ có một yêu cầu cuối cùng.”
“Nói đi.”
Ấu Viên thề dưới ánh đèn trên đầu: “Cậu biết đấy, dù cậu làm gì thì mình cũng sẽ ủng hộ cậu vô điều kiện, nhưng mình phải được quyền biết hết mọi chuyện.”
Thả Huệ kêu lên một tiếng: “Mình với anh ấy thì có cái gì đâu chứ, cậu nhiều chuyện quá đi.”
“Không cần biết, cậu hứa với mình đi.”
“Mình hứa, mình hứa.”
Ngày hôm sau phải đi học nên Thả Huệ không ở lại nhà họ Phùng lâu, ăn cơm xong thì về.
Cô đeo túi, đi ngang nhà bà Viên thì thấy cháu trai bà đang ôm sách Olympic đi ra, nói là đi tìm thầy giáo.
Thả Huệ hơi khom người, tay chống trên đầu gối hỏi: “Đinh Đinh, em không hiểu bài nào?”
Đinh Đinh chỉ vào một dòng cho cô xem: “Là bài này ạ, chị làm được không chị?”
“Chị làm được.” Thả Huệ đọc xong đề thì cười với cậu bé, kéo cậu ngồi xuống bàn đá: “Để chị dạy em.”
Bà Viên đi ra, giục cậu bé: “Sao còn chưa lên xe? Tài xế đang đợi con kìa.”
Tiểu Đinh ngồi trong sân, giơ sách lên nói với bà nội: “Không cần đi nữa đâu bà nội, chị Chung dạy hay hơn thầy giáo nhiều, dễ hiểu lắm ạ!”
Nhận được lời khen ngây thơ như vậy, Thả Huệ thấy hơi ngượng ngùng, cô đứng dậy cười.
Bà Viên tay cầm áo khoác của cháu trai nói: “Bà già rồi nên cũng không dạy được, còn định đưa thằng bé đến chỗ giáo viên chủ nhiệm đây, cảm ơn con nhé Thả Huệ.”
Con trai và con dâu bà đều ở tỉnh Ninh, Đinh Đinh ở lại Bắc Kinh để học tiểu học, bình thường đều do một tay bà Viên chăm sóc. Ngoài ra, trong nhà còn có một dì giúp việc và một tài xế chuyên đưa đón, đều là do con trai bà sắp xếp trước khi nhậm chức.
Thả Huệ xua tay: “Không có gì đâu ạ, chỉ là bài tập thôi mà.”
Bà Viên nói: “Mấy ngày nữa bà sẽ cho Hiệu trưởng Trần đến tìm gia sư cho nó, để đỡ phải chạy đi chạy lại.”
“Như vậy là tốt nhất ạ.” cô gật đầu, rồi lại đề nghị: “Nhưng hôm nay thì…hay là để em ấy đến chỗ con làm bài tập đi? Trời sắp tối rồi, đi lại cũng bất tiện.”
Trong khi bà của cậu còn đang suy nghĩ thì Tiểu Đinh đã vui vẻ nhảy cẫng lên: “Được ạ, em sẽ đến chỗ chị làm bài.”
Thấy vậy nên bà Viên đành phải đồng ý: “Vậy thì con phải ngoan nhé, không được làm ồn đến chị.”
Thả Huệ mím môi: “Không đâu ạ, cùng học, cùng tiến bộ.”
“Vậy thì phiền cho con rồi, Thả Huệ.”
“Không sao đâu bà, coi như con cũng có bạn chơi cùng, bà mau vào đi. Xong việc con sẽ đưa em về.”
Thả Huệ dẫn Tiểu Đinh vào nhà, trong nhà không có đôi dép đi trong nhà nào vừa với cậu bé nên cô nói: “Em cứ đi vào đi, không cần cởi giày đâu.”
Tiểu Đinh bước vào, hơi giật mình trước cảnh tượng trước mắt, những cuốn sách xếp chồng trên bàn trà cao quá, cả một chồng dày như vậy, nếu lỡ nó rơi xuống thì chắc chắn có thể chôn vùi cậu tại chỗ.
Cậu không khỏi rùng mình: “Chị ơi, những thứ này đều là của chị ạ?”
Thả Huệ nói: “Ừ, tài liệu bên kia hơi nhiều, em ngồi đây đi.”
Cô dọn dẹp một chiếc bàn ăn dài rồi ngồi đối diện với Tiểu Đinh, cô ôn tập đề thi, còn cậu thì chuyên tâm làm bài tập. Thỉnh thoảng, khi gặp chỗ không hiểu thì cậu bé sẽ hỏi cô.
Giữa chừng Thả Huệ đi cắt một quả cam, gọt vỏ rồi bày múi cam vàng óng ra. Cô mang đến cho Tiểu Đinh, đồng thời đưa hộp khăn giấy qua cho cậu: “Đây, thí sinh nhỏ, bổ sung chút vitamin C đi.”
“Dạ, chị ơi, chị xem giúp em với ạ.”
“Ừ.”
Thả Huệ xem rất kỹ, so với lúc họ học lớp ba thì độ khó của bài tập đã tăng lên một bậc.
Cô xem xong, giảng lại hai bài sai cho cậu bé rồi hỏi Tiểu Đinh đã hiểu chưa?
Cậu bé gật đầu, hơi ngơ ngác hỏi: “Chị ơi, em mệt quá. Rốt cuộc tại sao phải đi học vậy ạ?”
Đây là một câu hỏi hay.
Khi còn bé, Thả Huệ cũng không hiểu, nhà đã giàu có như vậy rồi nhưng sao cô không được vui chơi thỏa thích?
Đổng Ngọc Thư còn ép cô lên tivi, tham gia thi đấu, làm mọi thứ mà bà cho là cần thiết. Thả Huệ rất không hiểu nên đã vì chuyện này mà không ít lần cãi vã với bà, nói rằng điều đó đi ngược lại ý muốn của cô, rằng mẹ thật quá chuyên quyền.
Cho đến sau này khi nhà họ Chung suy tàn, Thả Huệ đột nhiên nhận ra, cô chỉ còn một con đường duy nhất là học tập.
Cô phải tự lập để sớm ngày tiếp quản gánh nặng gia đình từ mẹ.
Chính hoàn cảnh đã ép buộc cô, chính thực tế tàn nhẫn đã dạy cho cô bài học, giáng cho cô hai cái tát rồi ra lệnh cho cô phải tỉnh táo hơn.
Thật mong Tiểu Đinh sẽ không bao giờ phải đối mặt với ngày này, vĩnh viễn không bao giờ.
Số phận tuôn trào như thác nước, đủ sức nhấn chìm ý chí của mỗi người. Đối với những người bị cuốn trôi xuống tận cùng một cách vô tình thì nỗi tuyệt vọng đó lớn bằng trời bằng biển.
Vì vậy Thả Huệ chỉ đỡ lấy cánh tay cậu bé và nói: “Chị nghĩ, là vì để hiểu rõ hơn về thế giới này.”


Gửi bình luận