GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 14

Chỉ vậy thôi.

Đến chín giờ rưỡi, cô giúp Tiểu Đinh dọn dẹp sách vở, dẫn cậu bé về nhà, giao tận tay cho bà của cậu bé.

Khi Thả Huệ bước ra, vừa lúc đụng phải Thẩm Tông Lương từ ngoài đi vào, tay đang rít một điếu thuốc.

Thấy cô đi từ trong sân ra, anh dập tắt điếu thuốc: “Sao em lại ở nhà chủ nhiệm Viên?”

Ánh đèn đường mờ mịt, một đám những con côn trùng nhỏ li ti đuổi theo ánh sáng tạo thành những mảng màu vàng úa.

Thả Huệ đi ngược sáng, nheo mắt mới nhìn rõ là anh thì vội vàng gật đầu chào. Cô bước nhanh tới, đứng lại trước mặt Thẩm Tông Lương: “Dạy Tiểu Đinh làm mấy bài tập.”

Anh thay một chiếc áo sơ mi đen, chất liệu vải cứng cáp phác họa dáng người thẳng tắp, như một cây trúc xanh vươn cao dưới ánh trăng. Tà áo của Thẩm Tông Lương phấp phới trong gió, anh tùy tiện kết luận: “Em có vẻ rất thích dạy trẻ con.”

Cô buột miệng đáp nhanh: “Ở với trẻ con thoải mái hơn, tốt hơn người lớn nhiều.”

Thẩm Tông Lương nhíu mày, quay đầu sang hỏi: “Ví dụ như người lớn nào?”

“Cái này thì…”

Thật ra ý của Thả Huệ không phải nói anh nhưng lời nói đến đây thì lại dường như là đang cố tình nói cho anh nghe, như đang châm chọc anh vậy.

Chỉ là cô nói như vậy nghe cũng không oan uổng cho lắm, ở chung với một người như anh đúng là có hơi mệt mỏi thật.

Lúc cô còn đang ấp úng thì bà Viên đã xách hai thùng đồ đi ra, bảo cô chờ một chút.

Nhân cơ hội này, Thả Huệ vội quay đầu lại, luống cuống từ chối: “Bà ơi, bà không cần khách sáo như vậy đâu.”

Nhưng bà Viên vẫn kiên quyết muốn cho: “Không phải đồ quý giá gì, con cứ cầm lấy.”

Trong bóng tối, dù quý giá hay không Thả Huệ cũng không nhìn rõ, cô chỉ muốn từ chối trong vô thức. Dạy Tiểu Đinh chỉ là cô thấy tiện thì giúp, cũng không tốn của cô bao nhiêu thời gian, nếu nhận đồ của bà Viên thì nhìn cô lại giống như đang có ý đồ khác.

Người già trọng lễ nghĩa, còn Thả Huệ lại kiên quyết không nhận nên nhất thời giằng co không dứt. Cuối cùng, vẫn là Thẩm Tông Lương lên tiếng: “Thôi được rồi, Tiểu Huệ.”

Đây là lần đầu tiên anh gọi cô như vậy.

Trong màn đêm mờ ảo, giọng nói dễ nghe của Thẩm Tông Lương đã dễ dàng rơi vào tai cô, đi vào trái tim cô. Thả Huệ ngây ngốc nhìn anh, đôi môi đỏ hé mở, nửa ngày không nói nên lời.

Thẩm Tông Lương kéo cô ra phía sau, đưa tay nhận lấy hai thùng đồ: “Vậy thì cảm ơn chủ nhiệm Viên ạ.”

Má Thả Huệ cọ vào áo sơ mi của anh, ngửi thấy mùi hương sạch sẽ trên người anh, như có một bông tuyết nhẹ nhàng dừng lại ở chóp mũi cô.

Nghe anh nói vậy, Thả Huệ kéo tay áo anh khẽ nói: “Sao lại nhận đồ của người ta chứ?”

Thẩm Tông Lương dùng khuỷu tay đẩy về phía sau, Thả Huệ bĩu môi, ngoan ngoãn im lặng.

Bà Viên nhìn kỹ rồi chợt nhận ra: “Ồ, hóa ra là Tiểu Thẩm à, mắt bà hoa hết rồi nên không nhận ra con.”

Anh cung kính hỏi thăm với thái độ của một vãn bối: “Bao nhiêu năm không gặp mà bà vẫn khoẻ mạnh như vậy.”

“Cũng không khoẻ lắm, mỗi ngày đều phải uống một nắm thuốc đó.” bà Viên đếm trên lòng bàn tay cho anh nghe: “Thuốc bổ sung vi lượng, thuốc hạ huyết áp, thuốc kiểm soát đường huyết, nhiều lắm.”

Thẩm Tông Lương cười gật đầu: “Nhưng bà vẫn là người sống thọ nhất trong viện này, giám đốc Vương đã không còn nữa rồi.”

Bà Viên thở dài.

Bà liếc nhìn Thả Huệ, như đã hiểu ra cũng lại như không hiểu, bà do dự hỏi: “Hai đứa là…”

Thả Huệ vừa định nói, bọn con không là gì cả, không có gì cả, thì người đang chắn trước mặt cô đã đáp lời với giọng điệu không thể tự nhiên hơn: “À, là cô bé ở tầng dưới, tình cờ gặp nên con nói chuyện với cô bé vài câu.”

Bà Viên không hỏi nữa, bà nói: “Ừ ừ, nói chuyện xong thì về sớm đi, bà không giữ hai đứa lại nữa.”

Thẩm Tông Lương làm động tác mời: “Trời tối rồi, bà cũng nghỉ sớm đi ạ.”

Sau khi tiễn bà vào nhà, Thẩm Tông Lương lại dẫn Thả Huệ đi thêm hai bước.

Cô không nói một lời nào, sự không cam lòng trong lòng lúc nãy đã tan biến hết, như bị gió trên ngọn cây thổi bay đi. Không vì gì khác, chỉ vì cách Thẩm Tông Lương nói chuyện với bà Viên đã khiến Thả Huệ nhớ lại lúc còn nhỏ.

Những ngày lễ Tết, Chung Thanh Nguyên cũng từng dẫn cô đi thăm hỏi người lớn tuổi như vậy. Cô không cần nói gì, chỉ cần đi theo sau ba, nghe ông sắp xếp mọi việc.

Thẩm Tông Lương gom hai thùng đồ lại rồi ôm trên tay, bước đi rất chậm.

“Vừa nãy không phải có nhiều ý kiến lắm sao? Sao giờ không nói nữa?”

Thả Huệ chán nản tự trách mình, tự sửa sai: “Lẽ ra lúc đầu tôi không nên từ chối. Người già có sự cố chấp của người già, chúng ta không nên cố chấp theo họ.”

Lần này không cần anh lên tiếng, cô tự mình đã hiểu ra.

Thẩm Tông Lương nhìn cô, cố nén cười nói: “Đôi khi em cũng khá thông minh đấy.”

“Chỉ là tôi không thích khoe ra thôi.”

“…”

Cô đan hai tay ra sau lưng, vừa cúi đầu đi vừa thản nhiên đón nhận lời khen của anh.

Vào đến hành lang, Thẩm Tông Lương đặt đồ xuống trước cửa cho cô: “Chỉ có hai thùng này thôi, em tự mang vào được chứ?”

Thả Huệ vẫn còn chìm đắm trong suy nghĩ của mình nên không nói gì mà chỉ gật đầu lia lịa.

Anh rũ mắt nhìn vào đôi mắt ẩn dưới hàng mi của cô, trống rỗng và mơ hồ như một làn sương núi mỏng manh. Thẩm Tông Lương nheo mắt, quan tâm hỏi: “Từ lúc ra ngoài đến giờ, em cứ thấy không vui sao?”

Cô gái nhỏ im lặng gật đầu.

Cô đi đến cuối hành lang, nhìn ra ngoài từ cửa sổ bát giác bằng gỗ lim, nhẹ nhàng gọi anh một tiếng: “Thẩm Tông Lương.”

Trong lời gọi ấy có nỗi u sầu đặc quánh không tan, có cả tiếng than thở và có cả sự tự thương hại bản thân, nhưng Thẩm Tông Lương đứng phía sau cô, nhìn bóng lưng mảnh khảnh của cô, chỉ nghe ra được ý nũng nịu.

Nhiều năm sau, Đường Nạp Ngôn hỏi đi hỏi lại Thẩm Tông Lương về khoảnh khắc mà anh rung động, hỏi rằng Chung Thả Huệ đã làm gì mà khiến anh như vậy?

Thẩm Tông Lương lắc đầu nói không có, cô không làm gì cả.

Đêm hôm đó, trong màn đêm dày đặc, cô đứng bên bệ cửa có cỏ dại mọc um tùm, chỉ khẽ gọi tên anh.

Chỉ vậy thôi.

Thả Huệ không nhận ra giọng Thẩm Tông Lương cũng đã dịu lại: “Ừ, sao vậy?”

Cô tự mình nói tiếp: “Tôi rất nhớ ba nhưng ba tôi đã mất nhiều năm rồi.”

Đột ngột chạm đến tầm cao này nằm ngoài dự liệu của Thẩm Tông Lương.

Thẩm Tông Lương không hiểu, cái đầu nhỏ bé của cô ấy làm sao có thể liên tưởng đến người cha đã khuất của mình từ hai thùng đồ này?

Anh liếc nhìn thân thùng, trên đó ghi: “Yến sào tự nhiên Việt Nam, hàm lượng khoáng chất cực cao.”

Chẳng lẽ lúc Chung Thanh Nguyên còn sống thích uống yến sào ư? Khả năng đó không cao.

Cứ đứng yên tại chỗ vài phút, anh cũng không nghĩ ra cách nào để an ủi cô, trên mặt là một biểu cảm trống rỗng. Anh phải thừa nhận bản thân thực sự không có chút thiên phú nào trong việc dỗ cho cô gái nhỏ vui vẻ.

Thả Huệ thất thần một lúc, rồi tự mình trấn tĩnh lại, sau đó cô chậm rãi quay người lại.

Khi nhìn thấy Thẩm Tông Lương thì cô khựng lại, nửa ngày không nghe thấy anh nói gì làm cô còn tưởng anh đã đi từ lâu rồi. Thả Huệ giật mình nên đưa tay ôm ngực, cô nhỏ giọng hỏi: “Anh vẫn đứng đây à?”

Cảm thấy hơi chột dạ một cách khó hiểu, Thẩm Tông Lương chỉ tay ra ngoài, nói một câu không đầu không đuôi: “Ở đây có cửa sổ.”

“Thì sao?”

“Tôi sợ em nghĩ quẩn rồi nhảy xuống.”

Biểu cảm nghiêm túc của anh khiến Thả Huệ nghi ngờ nhận thức của mình, cô luôn cảm thấy có gì đó không đúng.

Cô thật sự quay đầu nhìn một cái rồi trừng to mắt nhìn anh: “Đây là tầng một mà?”

Ở độ cao này, dù có nhảy xuống thì cũng không gãy tay gãy chân mà, đúng không? Cùng lắm thì chỉ trẹo chân thôi.

Thẩm Tông Lương bắt đầu giở giọng nghiêm túc: “Các trường hợp tử vong do ngã từ tầng một cũng không ít. Năm 2006, tại Los Angeles một…”

“À thì…cũng khuya rồi đó, Tổng giám đốc Thẩm…” Chung Thả Huệ khó xử ngắt lời anh: “Tôi không muốn nghe những chuyện bi thảm đó.”

Hiếm khi anh lại thuận theo lời cô như vậy, anh gật đầu: “Người đi thì cũng đã đi rồi, em đừng suy nghĩ lung tung, ngủ sớm đi.”

Thả Huệ ngoan ngoãn đáp một tiếng: “Anh cũng vậy.”

Cô chào tạm biệt Thẩm Tông Lương rồi trở về phòng. Cô không bận tâm quá nhiều đến sự cố vừa rồi, chỉ ngồi xuống rồi tiếp tục ôn bài.

Ấu Viên nói đây là ưu điểm của cô, dù cho trời có sập thì cũng không ảnh hưởng gì đến cô cả, hết buồn là mọi chuyện coi như bỏ qua.

Thả Huệ vẫn tiếp tục ôn bài đến hơn mười hai giờ, tắm nước nóng xong, mới nhớ ra phải chăm sóc cành lam hoa doanh đã hái về. Dù sao thì cô cũng đã cẩn thận ôm nó suốt quãng đường, tự tay mang về từ nhà họ Phùng.

Mượn ánh đèn nhìn kỹ thì có một cành hoa chìa ra ở miệng bình trông không đẹp mắt chút nào. Thả Huệ tìm kéo, cắt phăng đi một nhát, hai cành hoa rơi xuống.

Cô lại cắm hai cành hoa đó vào một cái bình sứ trắng khác, nhỏ hơn nhiều so với bình cũ nhưng lại toát lên một vẻ đẹp thú vị lạ thường.

Thả Huệ cầm bình hoa ngắm nghía, nghe tiếng bước chân thỉnh thoảng vọng lại từ tầng trên, đột nhiên cô muốn mang hoa đến cho Thẩm Tông Lương.

Bất kể ban ngày anh đã nói gì về bó hoa này, liệu anh có thích không? Liệu có đáng để Tổng giám đốc Thẩm để mắt nhìn ngắm vào ban đêm không? 

Cô chỉ đơn giản cảm thấy nhà của Thẩm Tông Lương không có chút hơi ấm gia đình nào, cả căn nhà chìm trong cô đơn lạnh lẽo.

Giống hệt con người anh, đơn điệu trầm mặc, không bao giờ lệch khỏi khuôn phép.

Thả Huệ bưng bình hoa lên lầu, gõ mấy cái không ai trả lời, khi cô khom người nhập mật mã thì cửa lại được mở ra từ bên trong.

Thẩm Tông Lương mặc một chiếc áo choàng tắm bằng lụa đen, tay kẹp một điếu thuốc, nhìn cô  từ trên xuống, trong đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ nghi hoặc.

Chắc anh cũng vừa mới tắm xong, những lọn tóc mai rủ xuống vẫn còn vương hơi nước ẩm ướt. So với vẻ cao quý không thể xâm phạm ban ngày thì bây giờ nhìn anh có vẻ gần gũi hơn.

Thả Huệ đứng thẳng dậy, khoe món đồ trong tay như khoe báu vật: “Tôi mang hoa đến cho anh.”

Thẩm Tông Lương cau mày: “Vào đi, em lên đây giữa đêm khuya chỉ vì chuyện này thôi à?”

“Dạ.” Thả Huệ bưng hoa đi vào, đặt lên chiếc bàn dài cạnh cửa sổ: “Coi như là để cảm ơn anh.”

Anh đặt bật lửa trong tay xuống.

Anh nghĩ, cô gái này thật chẳng biết kiêng dè gì cả, cứ thích mang đồ đến cho anh.

Có lẽ đây là đặc quyền của tuổi trẻ, chỉ cần Chung Thả Huệ cho là đúng thì cô nhất định phải làm. Dù có dạy cô, để cô biết cách suy nghĩ về những ảnh hưởng sâu xa hơn đằng sau thì có lẽ cái đầu nhỏ của cô cũng chẳng ngộ ra được điều gì.

Thả Huệ cẩn thận đặt bình hoa xuống, hai tay chắp sau lưng, lưu luyến nhìn thêm mấy lần.

Thẩm Tông Lương cũng nhìn sang, trong chiếc bình thon hẹp cắm hai cành hoa to, trông có vẻ đầu nặng thân nhẹ.

Anh thấy hơi buồn cười bèn hỏi: “Em chắc là cái bình này sẽ không đổ chứ? Cắm có vững không?”

Thả Huệ quay đầu lại, mỉm cười đầy bí ẩn: “Yên tâm đi chú, nó còn vững hơn cả nền tảng vật chất của chủ nghĩa xã hội nữa đó, kiên cố lắm.”

“Nửa đêm lại uống rượu rồi à?”

Thẩm Tông Lương đi tới trước bàn dài, đứng sau lưng cô, đôi lông mày đang nhíu lại dần giãn ra.

Vẻ mặt Thả Huệ oan ức, cô bĩu môi: “Không có, tôi đang ôn bài mà.”

Ngọn gió đêm mang theo hương hoa thoang thoảng tràn vào từ cửa sổ, anh đã thua dưới ánh nhìn đầy ấm ức của cô sau một hồi lâu. Thẩm Tông Lương bất lực cười: “Rồi rồi, em không uống.”

Trời đã khuya, dự báo thời tiết báo tối nay trời sẽ có giông nên anh đang định giục Chung Thả Huệ về.

Vừa ngẩng đầu lên thì trên trời lóe lên một tia chớp, đột ngột rọi sáng một nửa bầu trời đêm. Chưa kịp để Thẩm Tông Lương đóng cửa sổ thì một tiếng ầm vang lên, một tia sấm sét đã giáng xuống.

Chung Thả Huệ đang quay lưng ra ngoài nên không có chút chuẩn bị tâm lý nào, hồn vía cô bay hết lên mây, vô thức chui vào lòng Thẩm Tông Lương.

Và trong khoảnh khắc đó, Thẩm Tông Lương cũng vô thức đưa tay ra ôm chặt cô vào lòng.

Dường như trong lòng anh đã có tính toán từ trước, trong một phần nghìn giây không kịp phản ứng, anh đã thử nghĩ đến khả năng này và bản năng của anh không hề kháng cự nên khi Chung Thả Huệ lao tới, não bộ anh đã chọn cách bảo vệ cô.

Thẩm Tông Lương một tay giữ eo cô, một tay giữ chặt gáy cô, mang theo ý trấn an, anh nhẹ nhàng vuốt tóc cô: “Đừng sợ, chỉ là sấm sét thôi.”

Thả Huệ vẫn còn sợ hãi, co rúm lại trong lòng anh : “Bỏ hai chữ ‘chỉ là’ đi thì thứ tôi sợ nhất chính là sấm sét.”

“…”

Hương thơm cơ thể thanh nhã của thiếu nữ tỏa ra bao trùm lấy anh, giống như một cơn lũ gầm thét cướp đi không khí xung quanh anh, khiến bên trong anh sinh một phản ứng sinh lý giống như khi sợ độ cao.

Anh nhớ lại năm mười bốn tuổi, khi đi cùng ba đến tham quan cung điện Bố Đạt La ở Tây Tạng, mỗi bước đi đều cảm thấy tức ngực, khó thở.

Thẩm Tông Lương không biết nói gì, vì anh cảm thấy cổ họng mình khô khốc, hơi thở như mất đi trật tự vốn có của nó. Anh chỉ có thể duy trì động tác cứng nhắc này như đang bị bỏ bùa vậy, Chung Thả Huệ không lên tiếng thì anh không có cách nào giải trừ phong ấn.

Một phút trôi qua, cho đến khi cảm giác căng thẳng hoàn toàn biến mất, Thả Huệ mới nhận ra tư thế hiện tại của họ đã vượt quá phạm vi giao tiếp xã giao thông thường.

Lòng bàn tay anh áp lên cổ cô rất lớn, đầu ngón tay có một lớp chai mỏng, mang lại cảm giác an toàn mạnh mẽ.

Mặt Thả Huệ dần đỏ lên, ngay cả lớp vải lụa mỏng manh cũng trở nên nóng bỏng, gần như muốn bán đứng nhịp tim của cô.

Cô đã phải cố gắng hết sức mới có thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra mà đẩy anh ra, rồi luống cuống chỉnh lại tóc.

Thả Huệ hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn Thẩm Tông Lương.

Cô cúi đầu lắp bắp: “Cảm ơn. Vừa rồi… vừa rồi…”

Cô nói không nổi nữa.

Trong khoảnh khắc này, sự lanh lợi thường ngày bỗng dưng biến đâu mất tăm, Thả Huệ bỗng nhiên mắc tật nói lắp.

Thẩm Tông Lương nói thay cô, trông anh tự nhiên và điềm tĩnh như không có chuyện gì. Dưới ánh đèn, anh dịu dàng lên tiếng: “Không sao, em chỉ là phản ứng theo bản năng trong trạng thái bị giật mình thôi.”

Thả Huệ không ngừng gật đầu: “Đúng vậy, chính là như thế, làm phiền anh rồi.”

“Được rồi.” Thẩm Tông Lương thúc giục cô về sớm: “Về nghỉ đi, nhớ khóa chặt cửa ra vào và cửa sổ.”

Cô ậm ừ nói: “Làm phiền rồi, chúc anh ngủ ngon.”

Rất lâu sau khi cánh cửa đóng lại, Thẩm Tông Lương mới thở dài một hơi, nhịp tim dần bình thường trở lại.

Anh đi đến bên bàn trà, lấy ra một gói thuốc lá, xé lớp ni lông, gõ vào lòng bàn tay hai cái rồi rút ra một điếu. Sau khi châm lửa, Thẩm Tông Lương không kịp chờ đợi mà hít sâu hai hơi, nhả ra làn khói trắng dày đặc.

Kể từ khi trưởng thành và có chút hiểu biết về chuyện nam nữ thì anh luôn có thái độ tránh né phụ nữ, vì điều này giúp anh tránh được nhiều phiền phức.

Hiện tại anh đã gần ba mươi mà chưa một ai từng nghe thấy anh hẹn hò, thậm chí còn không có bạn gái nhưng lại rất rộng rãi và hào phóng với các cô gái.

Vì vậy, đám người lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử đó đua nhau đồn đoán rằng Thẩm Tông Lương chơi rất lớn.

Giữa việc Thẩm Tông Lương giữ mình trong sạch hay lén lút làm chuyện mờ ám thì họ càng tin vào vế phía sau hơn. Còn về lý do chưa từng xảy ra chuyện gì thì có lẽ là vì các cô gái kia sợ hãi quyền thế của anh.

Nhưng thật sự thì anh chỉ là quen với việc kiềm chế bản thân mà thôi.

So với việc giả vờ yêu đương, tận hưởng những thứ chỉ thỏa mãn bản năng nguyên thủy của con người thì anh càng tiếc danh tiếng hơn. Anh cực kỳ ghét cảm giác không kiểm soát được dục vọng nên hoàn toàn cố ý lạnh nhạt với vạn vật.

Sức lực của phàm nhân có hạn, mà tham vọng thì cần có sức lực để chống đỡ, đó là quy luật bất biến từ xưa đến nay.

Nói thẳng ra, đối với anh mà nói, đùa bỡn sắc đẹp không hấp dẫn bằng thao túng quyền lực.

Thứ thực sự mang lại niềm vui cho Thẩm Tông Lương là danh lợi địa vị tương xứng với sự cống hiến của bản thân.

Nhưng anh chẳng qua chỉ là một phàm nhân chưa tỉnh ngộ mà thôi, chứ cũng không chính trực như lời người ngoài đồn thổi.

Dục vọng, thứ này tất nhiên sẽ được thỏa mãn trong cuộc tranh giành quyền lực nên cũng không đến nỗi không có chỗ để phát tiết.

Đường Nạp Ngôn hiểu anh, nên đã đặt dấu chấm hỏi với cái lý thuyết không vững vàng này của anh, nói rằng đó là vì anh chưa từng nếm thử mùi vị ấy.

Còn Thẩm Tông Lương cho rằng, thứ này hoàn toàn không có gì đáng để nếm thử, anh hoàn toàn không cần, cũng không có hứng thú.

Nhưng tối nay, cái ôm đột ngột của Chung Thả Huệ đã mang lại cho anh một trải nghiệm chưa từng có.

Xuyên qua lớp váy ngủ lụa mỏng manh rộng rãi, hơi thở gấp gáp của cô phả vào ngực anh, đỉnh đầu mềm mại cọ vào cổ anh. 

Trong khoảnh khắc tưởng chừng như tĩnh lặng đó, anh chỉ cảm thấy yết hầu cứng rắn của mình di chuyển một cách khô khốc trong cuống họng.

Sự dị thường đang chực chờ phá vỡ ranh giới ấy, đối với Thẩm Tông Lương mà nói thì vừa u ám vừa kích thích.


Comments

Gửi bình luận