Tôi giữ đồ giúp em.
Thả Huệ chạy bộ xuống lầu, giống như một chú thỏ nhỏ vô tình lạc vào cấm địa, hoảng sợ và vội vã muốn thoát khỏi lãnh địa của sư tử.
Lúc nãy lúc lên lầu, cô chỉ khép hờ cửa chứ chưa đóng hẳn. Cô chạy vào, đóng sập cửa lại phía sau rồi dựa vào cánh cửa thở hổn hển như đang kiệt sức.
Thả Huệ xoa ngực, cố gắng trấn an trái tim đang đập thình thịch của mình, nó đang đập quá nhanh quá gấp, như thể sắp nhảy ra khỏi lồng ngực cô bất cứ lúc nào.
Trong phòng cực kỳ yên tĩnh, chỉ có tiếng đồng hồ tíc tắc phát ra. Ánh trăng đổ bóng xuống trước cửa sổ, cô nhìn chằm chằm một lúc lâu, hơi thở mới dần dần bình ổn lại.
Thả Huệ ngồi vào bàn học, cầm bút lên nhìn lại bài kiểm tra, tiếp tục làm bài trắc nghiệm.
“Trương Mỗ đã đánh Lưu Mỗ với ý định giết anh ta, lầm tưởng anh đã chết, muốn hủy chứng cứ nên đã ném Lưu Mỗ xuống vách núi. Sau đó mới điều tra ra, Lưu Mỗ không chết vì bị đánh mà chết do rơi xuống vách núi, những lựa chọn nào sau đây là đúng?”
Cô liếc nhìn các đáp án rồi khoanh tròn D, Trương Mỗ cấu thành tội cố ý giết người đã hoàn thành.
Nhưng lật sang một trang, cô thấy mình còn chọn thêm A, Trương Mỗ trong vụ án này có sai lầm nhận thức về quan hệ nhân quả.
Cô gõ gõ vào đầu, đáp án rõ ràng như vậy, lại còn nằm ngay ở trang đầu, sao lại không khoanh vào?
Hành vi phạm tội lầm tưởng rằng hành vi thứ nhất đã gây ra hậu quả nguy hiểm nhưng thực tế hậu quả nguy hiểm lại do hành vi thứ hai gây ra, đây là sai lầm điển hình trong nhận thức về quan hệ nhân quả, giáo sư đã giảng rất nhiều lần rồi.
Khi Thả Huệ sửa bài, đầu bút đột nhiên dừng lại giữa các dòng chữ.
Cô bồn chồn dùng đầu bút chọc vào mặt giấy dày cộp, tạo ra vài đốm đen nhỏ không đều.
Càng nghĩ càng thấy không công bằng, phản ứng của người đó sao có thể bình thản như vậy!
Thản nhiên bảo cô về ngủ đi!
Thả Huệ kéo gương ra soi, dưới mái tóc đen dài là khuôn mặt mộc sạch sẽ thanh tú, rõ ràng là rất xinh đẹp.
Cô nhanh chóng hiểu ra, là Tổng giám đốc Thẩm đã gặp quá nhiều mỹ nhân, cô căn bản không là gì cả!
Cô giận dữ úp ngược kính lên bàn, đóng sách lại rồi đi ngủ.
Trước khi ngủ, khi tấm chăn mỏng đắp lên người, cô lại bật cười một cách ngớ ngẩn.
Thả Huệ thấy mình thật mâu thuẫn và trẻ con, chuyện này có gì đáng để bận tâm đâu chứ?
Thẩm Tông Lương luôn giữ vững phong thái của một quý ông, tay đặt ngay ngắn, không vượt giới hạn chút nào, chẳng phải vậy sao?
Điều đó đủ chứng minh anh là một chính nhân quân tử, bình tĩnh trước mọi biến cố, không dễ bị lay chuyển, là một người đàn ông có tính tình vô cùng ổn định.
Vậy cô đang tức giận vì điều gì? Tức giận vì anh không có những hành vi phóng đãng của kẻ trăng hoa? Hay tức giận vì anh xem cô như người vô hình?
Chẳng lẽ cô hy vọng anh sẽ làm gì đó khác sao? Hay cô đã có những suy nghĩ khác về anh trước?
Trời ạ, sao cô lại có suy nghĩ như vậy? Thật quá kinh khủng!
Không nên đặt sự hiếu thắng vào những chuyện như vậy.
Thả Huệ lắc đầu điên cuồng, cô không thể bị phân tâm vì chuyện này. Trong hoàn cảnh hiện tại, còn đâu chỗ cho sự phân tâm? Huống hồ đối phương còn là Thẩm Tông Lương.
Cô cứ thế thiếp đi trong mơ màng, suy nghĩ miên man cả đêm, đến nỗi buổi tối hôm ấy trong ấn tượng của cô chỉ còn lại là một chút mơ hồ và mờ ảo.
Là khí chất trưởng thành và điềm đạm trên người Thẩm Tông Lương khiến cô mất đi sức phản kháng.
Nếu anh không quang minh lỗi lạc như vậy, nếu anh ích kỷ hơn một chút thì cô đã lập tức buột miệng nói ra rằng cô thích anh đến nhường nào.
Từ đêm đó trở đi, Thả Huệ về nhà càng ngày càng muộn. Cô cố tình kéo dài thời gian, thường ở lại thư viện đến khuya, cách một tấm vách trắng, người đối diện không hề ngẩng đầu nhìn cô mà chỉ có tiếng lật sách ngắt quãng.
Ngay cả vào những ngày cuối tuần, sau khi dạy các em nhỏ để chuẩn bị cho buổi đồng diễn xong thì Thả Huệ cũng quay lại trường.
Nếu thư viện không còn chỗ thi cô sẽ đến phòng tự học, học đến khi đèn tắt mới chịu rời đi.
Thẩm Tông Lương tuy bận rộn nhưng mỗi ngày trước khi mặt trời lặn thì anh đều phải về nhà để thắp một nén hương buổi tối, nhưng lần nào cũng không thấy Chung Thả Huệ đâu, cánh cửa sổ hoa văn của phòng cô dường như luôn được đóng kín, chỉ còn lại giàn hoa hồng trước sân.
Đôi khi đến tận khuya anh mới về nhà nhưng cũng không thấy đèn trong phòng cô, bốn phía bị sự tĩnh lặng xám xịt bao trùm.
Ngay cả thư ký Hoàng cũng hỏi: “Khuya thế này rồi mà cô Chung còn ở bên ngoài sao?”
Mặt mày Thẩm Tông Lương trầm xuống, anh không đáp lời mà chỉ dặn thư ký Hoàng tan làm về nhà sớm.
Tâm tư của con gái sâu không thấy đáy, ai biết được là ai đã khiến cho cô nhóc đó không vui.
Lại một buổi chiều thứ Bảy nữa, Thả Huệ đối diện với một nhóm các bé con, nghiêm khắc sửa tư thế múa, không cho phép có chút sai lệch nào. Cô đã nhiều lần nhấn mạnh với các em đây là một tiết mục đồng diễn trên sân khấu, chỉ cần một chút không đồng đều thôi thì cũng sẽ bị nhìn thấy rất rõ.
Ánh mắt khán giả luôn tinh tường, muốn vượt qua được bài kiểm tra thì quả là không dễ dàng.
Không chỉ các bé con vất vả mà Thả Huệ cũng kiệt sức, cô lặp đi lặp lại động tác mẫu. Một động tác đơn giản đôi khi phải làm mười mấy lần mới đạt được hiệu quả cô mong muốn.
Có bé con mệt không chịu nổi, ngồi trên sàn lớp học, bĩu môi nói: “Nếu mà biết khổ thế này thì đã không đăng ký rồi.”
Thả Huệ nghe vậy thì ngồi xổm xuống xoa chân cho cô bé, lực tay của cô dễ chịu vô cùng khiến cho cô nhóc mỉm cười với cô.
Cô nhìn những bé con khác bên cạnh: “Nhưng các con nghĩ xem, học múa ba lê lâu như vậy, có một ngày được xuất hiện trên sóng truyền hình trực tiếp, được người thân và thầy cô bạn bè nhìn thấy, có phải rất đáng tự hào không?”
Khi nói ra những lời này, Thả Huệ cũng âm thầm đỏ mặt vì cô cũng đã trở thành người lớn dỗ dành trẻ con tự lúc nào.
Các cô bé đều cười lớn và đáp: “Có ạ!”
Thả Huệ gật đầu rồi vỗ tay: “Tốt, nghỉ mười phút, chúng ta tập thêm một lần cuối nữa là có thể về nhà rồi.”
“Tuyệt!”
Gần bảy giờ thì lớp học này mới kết thúc, phụ huynh đã đợi ở ngoài cửa từ lâu. Họ cũng đều biết là các bé con đang phải cố gắng cho tiết mục đồng diễn vì vậy không ai phàn nàn một lời, ngược lại còn khen cô Chung thế này, khen cô Chung kia, nói cô Chung đã vất vả rồi.
Thả Huệ tiễn học sinh xong thì cô cũng trở về phòng tắm, thay đồ múa rồi nhanh chóng tắm một cái. Cô thay quần áo của mình ra, lúc đang dọn dẹp đồ đạc trước tủ đựng đồ thì cô nhìn thấy thông báo trường học đột ngột mất điện, vậy nên tối nay chỉ có thể về đại viện mà thôi.
Ra khỏi cửa tàu điện ngầm, Thả Huệ đi đường tắt vào một con hẻm, không lâu sau đã nhìn thấy cổng khu đại viện.
Nhìn thấy những cây kẹo hồ lô đường to và đỏ bên đường được phủ một lớp đường vàng óng ánh, cô còn cố ý dừng lại mua một xiên.
Khi Thả Huệ bước vào khu đại viện thì đúng lúc là giờ nhảy ở quảng trường, các bác các cô đã đứng đầy khu đất trống trước bồn hoa trung tâm.
Cô đi ngang qua, cúi đầu chào mấy bà quen mặt rồi mỉm cười.
Vừa định quay đầu thì cô đã nhìn thấy Thẩm Tông Lương cách mình chỉ vài bước chân.
Hôm nay anh mặc vest, cà vạt được thắt chỉnh tề dưới cổ, anh lướt qua những cánh hoa trắng trên cành cây, trông vô cùng nho nhã.
Chắc là vội về thắp hương cho ba anh, đây là bài tập về nhà mỗi tối của Tổng giám đốc Thẩm.
Trốn không được nên Chung Thả Huệ đành cứng nhắc chào hỏi một tiếng: “Tổng giám đốc Thẩm.”
Sau ngần ấy ngày không gặp, cô như thể lại trở về với con người trước kia.
Thả Huệ vẫn như lúc đầu, luôn bị vẻ mặt lạnh lùng của anh làm cho sợ hãi.
Cô đeo ba lô, ngón cái móc vào một quai túi, tay cầm một xiên kẹo hồ lô đường, vì căng thẳng nên hai mắt mở to, nhìn y như một nữ sinh trung học.
Thẩm Tông Lương không tỏ ra khác thường, vẫn chào hỏi như thường lệ: “Về rồi à?”
Cô gật đầu, các ngón chân bồn chồn cựa quậy: “Ừm, hôm nay trường mất điện nên về sớm.”
Thẩm Tông Lương lạnh nhạt ậm ừ: “Mấy ngày nay không thấy người đâu, còn tưởng là em không ở đây nữa.”
Giọng anh luôn trầm ổn, không chứa bất kỳ một chút cảm xúc thừa thãi nào, khiến cô nhớ lại lời giáo huấn của giáo viên chủ nhiệm cấp ba.
Thả Huệ cười một tiếng trong veo: “Đúng là có ý định đó, sớm muộn gì tôi cũng sẽ dọn đi.”
Anh phủi những cánh hoa bám trên vai: “Đương nhiên, em và tôi đều sẽ đi, ai mà ở đây lâu dài chứ?”
Không ngờ lại bị anh đáp trả một câu khách quan mà lạnh lùng như thế.
Khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn đang cúi thấp của Thả Huệ chợt biến sắc trong chốc lát, cô đột nhiên nhận ra mình nói sai lời rồi.
Nếu là người khác thì có lẽ còn đỡ hơn, nhưng xui xẻo thay Thẩm Tông Lương lại là người tinh tường nhất trong việc nghe lời đoán ý, mà cô thì chẳng dám động vào anh.
Hai người đang giằng co thì bà Viên tới gọi cô: “Thả Huệ, con có biết nhảy bài “Nghi Mông Tụng” không? Bà đang tập luyện.”
Thời gian trôi đi, bà Viên cũng đã hiểu đại khái về tình hình của Thả Huệ, cũng biết cô đang dạy lớp ba lê trẻ em.
Thả Huệ ngẩn ra vài giây, tay cầm kẹo hồ lô không biết phải làm sao, cô nói: “Biết thì có biết nhưng hôm nay con còn có việc khác…”
Bà Viên sốt ruột kéo cô lại: “Biết là được rồi, con đến dạy cho bọn ta đi, cái động tác xoay vòng này làm như thế này phải không?”
Có lẽ các bác các bà thực sự muốn giải quyết vấn đề này cho xong, Thả Huệ cũng nghĩ, làm mẫu có một lần thôi thì cũng đâu tốn nhiều thời gian.
Cô liếc nhìn dàn âm thanh và trang phục biểu diễn bên cạnh rồi hỏi: “Bà ơi, bà định đi thi ạ?”
“Ừ, đã mời giáo viên rồi nhưng ngày mai mới đến, con làm mẫu cho bọn ta một lần trước đi.”
Thả Huệ dạ một tiếng, cô cởi ba lô ra nhưng không biết để đâu.
Vì trong lòng còn chút sợ hãi nên ngay cả khi nhìn quanh để tìm chỗ đặt balo thì cô cũng cố tình tránh né Thẩm Tông Lương, không dám đụng vào anh nữa.
Nhưng từ phía đối diện đã có một bàn tay đưa tới, ngón tay thon dài trắng trẻo nắm lấy hai quai balo.
Thẩm Tông Lương hất cằm về phía không xa: “Đi đi, tôi giữ đồ giúp em.”
Vừa rồi đã làm anh không vui nên Thả Huệ đâu dám từ chối, vậy nên cô dứt khoát đưa cả kẹo hồ lô cho anh luôn, cô nhỏ giọng nói: “Làm phiền anh rồi, tôi sẽ xong ngay thôi.”
Bất ngờ là sắc mặt Thẩm Tông Lương lại dịu đi, anh nói: “Không có chi.”
Thả Huệ vừa đi vừa quấn tóc lên, cô kéo kéo chiếc áo phông trễ vai trên người: “Các bà ơi, con múa cho các bà xem một lần, trình độ của con cũng không cao lắm nên các bà xem tạm, đừng chê cười con nha.”
Giọng cô nhẹ nhàng, lời nói đùa cũng vui tai khiến cho các bậc trưởng bối ai cũng bật cười.
Nhạc nổi lên, Thả Huệ vung tay một cách duyên dáng theo nhịp điệu, động tác của cô nhẹ nhàng, linh hoạt, vòng eo mảnh mai như liễu rủ trong gió.
Cô bước những bước chân nhỏ, đưa tay cao về phía trước, bất chợt chạm vào cành cây đào rủ xuống khiến cho cánh hoa rơi lả tả.
Thả Huệ đang tập trung nhảy múa nên không để ý, chỉ có Thẩm Tông Lương đứng ở phía xa nhìn lại thấy tim mình rung động như thể người bị hoa rơi trúng là anh.
Anh nhớ lại dáng vẻ cô cúi đầu nói “Làm phiền anh rồi” với giọng điệu rụt rè ban nãy.
Đây là lần đầu tiên trong đời Thẩm Tông Lương suy ngẫm, giọng điệu của anh có phải là quá gay gắt rồi không?
Việc cô có về nhà hay không, ở đây bao lâu, khi nào chuyển đi, đều là tự do của cô kia mà?
Anh có tư cách gì để nổi giận vì những chuyện vụn vặt này cứ? Quá mức kỳ cục.
Hơn nữa, rốt cuộc anh đang giận chuyện gì, chỉ vì mười mấy ngày không gặp cô mà vừa gặp mặt thì đã ăn nói khó nghe rồi sao?
Nếu suy xét kỹ thì hình như Chung Thả Huệ cũng không nói gì, chẳng qua cô chỉ đang thuật lại sự thật mà thôi.
Anh đang ngẩn ngơ nhìn Thả Huệ thì vai đột nhiên bị ai đó vỗ mạnh, là Đường Nạp Ngôn tìm đến.
Cậu Đường buông lời phàn nàn: “Tôi đứng đợi cậu ở cửa nửa tiếng rồi đó, vậy mà ông thần của tôi cứ lảng tránh mãi không ra. Tôi còn tưởng cậu bị người ta giữ lại, hóa ra là đang ở đây xem khiêu vũ à?”
Thẩm Tông Lương đáp lời với giọng điệu ngông cuồng: “Sao? Trên đời này còn có ai dám giữ tôi lại sao?”
Đường Nạp Ngôn nheo mắt, nhìn kỹ: “Ồ, kia chẳng phải là Thả Huệ sao?”
“Là cô ấy.” Người bên cạnh lên tiếng khẳng định.
Khi Thẩm Tông Lương cầm cây kẹo hồ lô, tư thế trông vụng về và cứng nhắc vô cùng, nhìn cứ như người mẫu mặc sai trang phục trong tủ kính.
Ánh mắt Đường Nạp Ngôn đảo qua đảo lại, anh thưởng thức tạo hình của Thẩm Tông Lương, coi như đó là một chuyện lạ để xem.
Anh cố tình hỏi: “Cái balo này, cái kẹo này, cũng là đồ của cô ấy sao?”
Thẩm Tông Lương liếc anh ta một cái: “Không lẽ là của tôi?”
Đường Nạp Ngôn cười: “Tổng giám đốc Thẩm, người mà đến cái chai dầu đổ cũng không thèm đỡ, vậy mà lại xách balo cho con gái nhà người ta, hay lắm!.”
Anh tùy tiện giải thích: “Chuyện này cứ nối chuyện kia thôi, không có gì đặc biệt cả.”
“Đúng vậy, chỉ có chuyện của cậu và cô ấy là nhiều nhất, đến cả Tiểu Trang mà cũng phải nhường đường.”
Thẩm Tông Lương không đáp lời nhưng nét mặt anh giãn ra vài phần, anh nhếch mép cười.
Thả Huệ không dám để anh đợi lâu, sau khi múa xong, cô chỉ nghiêm túc hướng dẫn các bà một lượt rồi nhanh chóng chạy tới.
Trong ánh chiều tà xiên xẹo, dáng người của Thẩm Tông Lương thẳng tắp sừng sững dưới gốc cây hoè xanh tươi um tùm, bóng cây lốm đốm lay động xung quanh.
Mỗi lần gặp anh, Thả Huệ đều có thể cảm nhận một cách rõ ràng, trực quan rằng Thẩm Tông Lương chính là kiểu người luôn đứng ở vị thế được yêu thích, nhưng cô vẫn hy vọng mình có thể thoát ra được, không sa vào cái bẫy hào nhoáng đó.
Gia thế của anh quá cao, yêu anh sẽ không có kết quả tốt đẹp, cái gì cô cũng biết, cũng hiểu.
Nhưng cô biết thì biết, hiểu thì hiểu, chuyện trên đời không phải cứ hiểu là có thể làm được, đây vốn dĩ là hai chuyện khác nhau.
Thấy Đường Nạp Ngôn cũng ở đó, Thả Huệ hổn hển chào hỏi: “Anh Nạp Ngôn đến rồi ạ.”
Rồi cô áy náy, chủ động nhận lấy đồ của mình từ tay Thẩm Tông Lương.
Tính tình Đường Nạp Ngôn vốn ôn hòa, anh mỉm cười gật đầu: “Thả Huệ, dạo này khỏe không?”
“Dạ khoẻ.”
Thả Huệ nói rồi nhìn Thẩm Tông Lương kéo quai balo xuống, cô hiểu ý quay người lại để anh đeo lên vai mình. Sau đó cô nghe thấy giọng điệu như cha chú của anh: “Trong này để bao nhiêu sách vậy? Nặng vậy mà ngày nào em cũng mang à?”
Trong giọng nói là sự thân thiết khác thường mà ngay cả người vô tâm cũng có thể cảm nhận được. Điều đó khiến Thả Huệ ngượng ngùng nhìn Đường Nạp Ngôn, cô hy vọng anh đừng hiểu lầm.
Cô khẽ đáp: “Không có, vì hôm nay phải viết một bài tiểu luận nên mang nhiều một chút, ngày mai bớt lại hai quyển.”
Thẩm Tông Lương chỉ vào tay cô: “Lúc nãy đụng vào cành cây, em kiểm tra xem.”
Thả Huệ giơ cổ tay lên, trên mu bàn tay trắng nõn quả nhiên có một vết xước đỏ, chỉ là không sâu lắm.
Cô cúi đầu nhìn một cái rồi nói: “Không sao đâu, về nhà rửa là được.”
Thẩm Tông Lương dặn dò: “Vậy thì cũng không được lơ là, phải bôi thuốc vào.”
“Ừm, đã biết.”
Giây tiếp theo, Đường Nạp Ngôn hắng giọng, đóng vai một người không hiểu chuyện để phá vỡ dòng chảy mập mờ này.
Đường Nạp Ngôn ghé sát tai Thẩm Tông Lương nói: “Cậu có luyến tiếc không buông đến mấy thì cũng để lát nữa về nhà hẵng nói được không? Cục diện hôm nay không thể chậm trễ được đâu.”
“Không cần vội.” Thẩm Tông Lương đưa tay chỉnh lại cà vạt: “Trời có sập cũng không sao đâu.”
Thả Huệ nhìn hai người đàn ông đi xa, cô không nghe rõ hết cuộc đối thoại của họ, chỉ có câu “luyến tiếc không buông” là lọt vào tai.
Luyến tiếc không buông cái gì? Thẩm Tông Lương thì có gì đáng để luyến tiếc không buông chứ?
Là cô sao?
Đùa kiểu quái quỷ gì vậy?


Gửi bình luận