Tội nặng nhất.
Thả Huệ khó khăn lắm mới đi đến trước mặt Thẩm Tông Lương, cô ngẩng đầu nhìn anh, ánh mắt như một hồn ma lang thang trong đêm.
Cô nghiến răng hỏi: “Thẩm Tông Lương, sao anh lại ở đây?”
Nhìn Thẩm Tông Lương không có chút gì là xao động, anh mượn ánh trăng để ngắm nhìn cô: “Đưa một ông chú về đây, tiện thể đợi em luôn.”
Anh đã nói vậy, tai Thả Huệ cũng không điếc nên cô nghe rất rõ.
Cô cũng không ngốc, cô nghe ra được trong lời nói của Thẩm Tông Lương có ý quan tâm, là cố ý đến đây vì cô.
Thử hỏi xem còn có ai lại cần anh đưa về?
Điều kỳ lạ nhất là tại sao anh lại nhất định phải đến đón cô?
Tại sao luôn cho cô sự chăm sóc không thể từ chối này?
Cô rất sợ, sợ rằng trái tim ngày càng rõ ràng này sẽ dẫn lối cô vào con đường sai lầm.
Thả Huệ nắm chặt tay, cô ngẩng đầu nhìn vào đôi mắt đen láy của anh: “Ý là…tại sao anh lại đợi tôi ở đây?”
Mái tóc hơi xoăn của cô xõa ra sau vai, khuôn mặt trắng nõn ngập trong ánh trăng, trên vành tai còn điểm xuyết một viên ngọc trai tròn trịa.
Cặp hoa tai ngọc trai đó phẩm chất khá cao, độ bóng cực tốt nhưng vẫn không bằng khuôn mặt trắng như tuyết của cô.
Thẩm Tông Lương nhìn bộ dạng nghiêm túc của cô, nhất thời muốn cười. Trong mắt anh tụ lại một tầng sương mỏng, anh nhìn cô nói: “Chỉ là muốn đợi em thôi, được không?”
Tâm trạng vừa rồi biến động quá mạnh làm cho cả người Thả Huệ trông càng thêm hoang mang, không biết làm sao cho phải.
Có lẽ là do dũng khí được sinh ra từ sự mâu thuẫn cực độ, cô lặp đi lặp lại hai lần: “Không được, thế này không được.”
Thẩm Tông Lương cúi đầu nhìn cô, ánh mắt biến đổi như mây gió kéo đến. Từ khoảng cách không xa ấy, anh quan sát cô, ánh nhìn mỗi lúc một trầm xuống.
Riêng với cô, anh dường như luôn có đủ kiên nhẫn.
Những đám mây dày đặc bị thổi tan, dưới ánh trăng sáng rõ, Thẩm Tông Lương hỏi bằng giọng khàn khàn: “Sao lại không được?”
Cuối cùng, anh lại bổ sung thêm một câu: “Tiểu Huệ, tôi chỉ là lo lắng cho sự an toàn của em thôi.”
Chỉ một câu nói mà đã khiến cho trái tim Thả Huệ chìm vào đầm lầy mềm mại và trơn trượt.
Cảm giác được người khác quan tâm thế này rất tốt, cô rất thích, nhưng sự quan tâm này không nên đến từ Thẩm Tông Lương.
Cô phúc mỏng mệnh khổ, có những thứ cô thật sự không cáng đáng nổi.
Đêm nay, Thả Huệ dường như cố tình đối đầu với anh, chỉ là giọng cô rất yếu ớt: “Tôi thấy an toàn lắm, gọi xe là về được rồi ạ.”
Thẩm Tông Lương ừ một tiếng, kiên quyết bảo cô gọi xe ngay: “Nếu em gọi được xe thì tôi sẽ đi.”
Thả Huệ đột nhiên xìu xuống, taxi công nghệ không được vào đây, vừa nãy hoảng loạn nên cô quên mất. Cô đột nhiên rũ đầu, như một đóa hoa sơn trà trắng rơi khỏi cành, vừa bi thương lại vừa quyến rũ.
Trong bóng phản chiếu của tường đỏ ngói xanh, Thả Huệ khẽ xin lỗi: “Xin lỗi, là tôi không biết điều.”
Người ta đến đón cô, về tình hay về lý thì cô đều nên bày tỏ lòng biết ơn trước, vậy mà cô lại còn gây khó dễ cho người ta, thật chẳng ra làm sao.
Sắc mặt Thẩm Tông Lương vừa bình tĩnh lại dịu dàng, trông không có vẻ gì là bị xúc phạm cả. Anh mở cửa xe, giọng nói thờ ơ: “Không sao, lên xe đi.”
Thả Huệ gật đầu, ngoan ngoãn ngồi vào rồi thắt dây an toàn.
Trời vừa đổ một cơn mưa nhỏ nên trên cửa kính xe còn đọng lại một lớp sương mỏng.
Sau khi xe khởi động, Thả Huệ cẩn thận tránh ánh mắt của anh, đầu ngón tay lướt trên kính xe, nhưng Thẩm Tông Lương vẫn nhìn thấy rõ đôi mắt đỏ hoe của cô.
Anh im lặng, vẫn lái xe đều đều, chỉ là không nhìn cô nữa.
Thẩm Tông Lương tự nhận mình không phải là người biết cách làm dịu tâm sự của cô gái nhỏ, vậy nên anh cũng không dám tùy tiện bắt đầu.
Anh đang chờ cô tự nói ra, đợi đến khi cô muốn nói thì sẽ chủ động nói với anh. Nếu không muốn nói thì ít nhất đêm nay của cô cũng sẽ không kết thúc một cách quá tồi tệ.
Nghĩ đến đây Thẩm Tông Lương chợt bật cười, anh vịn vào vô lăng, khóe môi vô thức nhếch lên.
Từ khi nào anh lại quan tâm đến tâm trạng của một cô gái như vậy? Cam tâm tình nguyện trở thành phông nền trong câu chuyện của cô.
Chẳng tài nào giải thích được, chẳng lẽ Đường Nạp Ngôn nói đúng rồi sao? Rằng anh thật sự bị quỷ ám thật rồi sao?
Rốt cuộc thì Thả Huệ cũng quay đầu lại cười: “Bữa tiệc của anh kết thúc chưa?”
Có thể nhìn ra, nụ cười của cô rất giả dối phù phiếm, như hạt bụi lơ lửng giữa không trung, thổi một cái là tan. Thẩm Tông Lương đang lái xe, anh chỉ liếc cô một cái rồi nói: “Không muốn cười thì không cần giả vờ vui vẻ.”
“Không có…” Thả Huệ vô thức phủ nhận.
Thẩm Tông Lương rẽ qua một khúc cua rồi dừng xe lại bên đường, anh đột nhiên tháo dây an toàn.
Trong khoảnh khắc Thả Huệ ngẩn người thì một ngón tay trắng nõn như sứ vươn tới, chậm rãi lau đi giọt nước mắt nơi khóe mắt cô.
Quả thật, đàn ông dù bao nhiêu tuổi đi nữa thì cũng không hiểu, không thể tuỳ tiện lau đi nước mắt trên má con gái.
Hơi ấm đầu nơi ngón tay anh xoa dịu đôi mắt cô, một cảm giác thô ráp nhưng dễ chịu.
Thả Huệ cứ thế mở to mắt, cô nhìn thấy chính mình trong đồng tử màu nâu nhạt của anh. Đáy mắt đỏ hồng của cô chứa đựng cảm xúc phức tạp, là khó tin, là không thể tưởng tượng nổi và có cả sự an ủi không thể diễn tả thành lời.
Trong đêm tối, một người thờ ơ như anh vậy mà lại quan tâm đến cả những điều nhỏ nhặt nhất. Đây có phải là một bằng chứng nữa cho sự đặc biệt mà anh dành cho cô không?
Cô như một nghi phạm, còn chánh án bên trên đang đọc những tội danh của cô một cách rõ ràng, đanh thép và việc thích Thẩm Tông Lương là tội nặng nhất trong tất cả những lần cô cố tình làm sai.
Cô vắt óc tìm cách âm thầm bào chữa cho mình trong lòng.
Mỗi lần phản bác thêm một câu, trong lòng cô lại có thêm một phần tự tin: ván cờ này không hoàn toàn là cô tự mình đa tình. Ngay cả người luôn đứng ngoài cuộc như Tổng giám đốc Thẩm, cũng phải chịu trách nhiệm cho chuyện này.
Thẩm Tông Lương cúi đầu nhìn những ngón tay mình, như đang phán xét linh hồn cô độc của chính mình bằng một vẻ mặt chăm chú.
Không ai biết, trong khoảnh khắc ấy anh đã nhìn thấy điều gì.
Là sườn núi xa xa phủ một màu xanh, là mảnh sân nhỏ ẩn mình nơi cuối hàng cây du, là những bụi cỏ dại mọc xiên bên vệ đường.
Hay chỉ là Chung Khả Huệ, áo quần đơn bạc, mày mắt ngây thơ.
Anh dùng hai đầu ngón tay miết nhẹ để xua đi hơi ấm đó: “Còn nói không có? Vừa rồi sao em lại khóc?”
Thả Huệ rút một tờ giấy, nhanh chóng lau đi: “Nói chuyện với Lãnh Song Nguyệt một lúc, hơi buồn.”
Thẩm Tông Lương đương nhiên biết đó là chuyện cũ nào.
Anh nói: “Cảm thương cho người cùng cảnh ngộ?”
Cô theo phản xạ gật đầu, rồi lại nhanh chóng lắc đầu: “Không, cô ấy còn khổ hơn tôi nhiều và kiên cường hơn nhiều nữa.”
Thả Huệ không dám nghĩ, nếu đổi lại là cô ở vị trí của Lãnh Song Nguyệt thì không biết sẽ xảy ra chuyện gì. Cuộc đời có hàng vạn khả năng nhưng con người lại không có khả năng dự đoán và thay thế.
“Đừng so sánh, khổ nạn không có gì đáng để so sánh, cũng không có gì đáng để ca tụng.” Anh nói.
Thẩm Tông Lương khởi động lại xe, anh lái rất chậm, một đoạn cổ tay trắng lộ ra khỏi áo sơ mi.
Đúng vậy, Thả Huệ cũng nghĩ vậy.
Vì vừa mới khóc xong nên cô nói với giọng mũi rất nặng: “Tôi cứ tưởng người như anh sẽ không hiểu những chuyện này.”
Thẩm Tông Lương nhấn mạnh giọng điệu: “Người như tôi?”
“Ừ, người như các anh.” Thả Huệ giả vờ không nghe ra, tiếp tục nói: “Phần lớn những người ở trên cao đều không thể đồng cảm với sự đấu tranh của người thường, trên người họ chỉ có sự kiêu ngạo và may mắn, may mắn vì bản thân họ đã được sinh ra tại vạch đích.”
Lời này quả thật đã có chút ý ỷ sủng mà kiêu rồi.
Cô thì hay rồi, bây giờ cái gì cũng dám nói ra, cũng không sợ anh giận.
Ai ngờ Thẩm Tông Lương lại chẳng hề để bụng mà ngược lại còn cười nói: “Cái miệng nhỏ của em đúng là biết mắng người thật.”
Thả Huệ cũng cười, cô nghiêng người dựa vào ghế da để nhìn anh.
Đèn đường lần lượt lùi về phía sau, khuôn mặt anh lướt qua trong ánh sáng và bóng tối đan xen, không chân thực như một giấc mộng nửa đêm. Sống mũi Thẩm Tông Lương quá cao, xương lông mày cũng quá sâu nhưng khi rũ mắt thì lại có một dáng vẻ dịu dàng khó tả.
Cô đột nhiên nghĩ, giá như con đường này đi mãi không tới đích thì tốt biết mấy.
Xe chạy qua cầu vượt Đông Tam Hoàn, ba chữ “Kim Duyệt Phủ” lại đột ngột xuất hiện trước mắt.
Lần này Thả Huệ không tránh né nữa mà ngược lại còn chỉ cho Thẩm Tông Lương xem: “Nhìn này, đây khu chung cư mà ba tôi đầu tư phát triển đó.”
“Ừ.” Thẩm Tông Lương liếc mắt nhìn qua: “Tôi biết.”
Ngón tay mảnh khảnh của cô bám vào đệm da, giọng điệu mang theo chút hối hận: “Thật ra, tôi ước gì năm đó ông ấy không kiếm số tiền này, như vậy thì ông ấy cũng sẽ không dính líu vào chuyện nhà họ Lãnh. Gia đình chúng tôi vẫn sẽ tốt đẹp, dù có nghèo hơn một chút.”
“Ông ấy vẫn sẽ làm vậy.”
Thẩm Tông Lương bình tĩnh mở miệng, anh nói: “Bất kể có thu được quả ngọt hay không thì ông ấy đều sẽ nhúng tay vào.”
Thả Huệ đột nhiên ngồi thẳng dậy: “Tại sao?”
Mẹ cô chưa bao giờ nói với cô về vụ án năm xưa, chỉ dặn cô đừng đưa ra quá nhiều ý kiến về chuyện đó vì cuối cùng ba vẫn là người làm sai.
Cô từng nghiến răng nói năm đó tập đoàn phá sản là đáng đời, đây là cái giá phải trả.
Trong ánh sáng biến hoá, Thẩm Tông Lương một tay giữ vô lăng, bình tĩnh nói với cô: “Có người bày mưu thì nhất định phải có người vào cuộc, và ngay từ ban đầu, vai trò của một số người tham gia chính là kẻ thế tội, hoặc nói cách khác là những con rối.”
“Vì vậy, nhất định sẽ có người dùng lợi ích dụ dỗ ba em và nhất định ông ấy sẽ đi theo. Toàn bộ chuyện này, nếu nói có gì đáng tiếc thì có lẽ là thư ký Chung qua đời quá sớm, nếu lúc đó ông ấy còn ở đây để chỉ điểm cho ba em một chút thì có lẽ đã không đến nông nỗi này.”
Giọng điệu không thiên vị của anh, giống như lời tuyên án cuối cùng của thẩm phán, lạnh lùng và khách quan.
Thả Huệ ngây người trong khoảnh khắc, cô chưa từng nghe thấy những lời tương tự. Dù là ông Trần hay Đổng Ngọc Thư, ai ai cũng không chịu nói với cô. Họ không muốn cho cô biết dù chỉ một chút sự thật, mặc cho cô cả ngày suy đoán tưởng tượng.
Nhưng hôm nay Thẩm Tông Lương nói cho cô biết, rằng dù thế nào đi nữa thì kết cục đã sớm được định đoạt, không có khả năng thay đổi.
Có lẽ anh tàn nhẫn, lạnh lùng nhưng đây là sự thật và những ảo tưởng đẹp đẽ ngây thơ thì hoàn toàn không tồn tại.
Một chút hy vọng cuối cùng của cô cũng đã tan thành mây khói, như mây tan trời sáng.
Im lặng hồi lâu, cô mới lẩm bẩm nói một câu: “Cảm ơn.”
Cứ tưởng cô sẽ lại buông lời cay nghiệt, hóa ra không phải.
Sau khi nói ra mấy lời đó thì Thẩm Tông Lương thực sự có chút hối hận vì khuôn mặt trắng bệch của cô lúc đó.
Tuy đây là sự thật, nhưng sự thật đôi khi không cần thiết phải được nói ra.
Anh an ủi: “Đã hiểu nguyên nhân kết quả rồi thì sau này đừng nghĩ nhiều nữa.”
Thả Huệ khịt mũi: “Nghe anh nói vậy thì trái tim đang treo lơ lửng đã chết luôn rồi, còn nghĩ ngợi được gì nữa.”
“…”
Đúng là… sự mỉa mai của cô sẽ không bao giờ đến muộn.
Thẩm Tông Lương cười như không cười: “Nhưng bây giờ tâm trạng đã tốt hơn chưa?”
“Tốt hơn nhiều rồi. Thoát ra khỏi cái ngõ cụt mà bao năm nay không thoát ra được.”
Thả Huệ vừa nói xong, bụng không nghe lời kêu lên hai tiếng.
Thấy anh liếc nhìn, cô ngượng ngùng bĩu môi: “Tôi chưa ăn tối, hơi đói.”
Thẩm Tông Lương giả vờ kinh ngạc: “Lúc chiều không phải em đã cầm cả xiên kẹo hồ lô đường lớn như vậy sao?”
Cô “Aida” một tiếng rồi quay người đi: “Tôi không ăn hết nên vứt hết rồi.”
Thẩm Tông Lương “Ồ” một tiếng, bắt chước giọng điệu mềm mại của cô: “Tôi cứ tưởng người như em thì không nỡ lãng phí đồ ăn.”
Cách anh kéo dài giọng điệu đó khiến Thả Huệ thấy buồn cười.
Chết tiệt, Thẩm Tông Lương không giống người lớn tuổi chút nào, cô lại càng thích anh hơn nữa.
Thả Huệ chất vấn anh, vẻ mặt chẳng khách sáo chút nào: “Này, anh nói rõ xem, tôi là loại người nào?”
Cô lấy hết can đảm ghé sát lại, Thẩm Tông Lương bị kéo vào một làn sương thơm nhàn nhạt, tựa như mùi hoa hồng Granville.
Dường như chỉ cần trả lời sai nửa câu thì cô nhóc càng ngày càng không biết lý lẽ này sẽ vồ lấy anh.
Trước mặt người khác cô luôn dịu dàng, đôi khi sẽ cau mày nhẹ như liễu rủ bên hồ đầu tháng hai, xung quanh là một màn sương mỏng khó đoán.
Chỉ khi ở riêng với anh thì chút tính tình trẻ con đó mới dần dần được giải phóng.
Rất biết cãi lại, còn rất biết châm chọc, còn dám sai anh trèo cây hái hoa, bắt anh đứng dưới gốc cây chờ.
Chút đặc biệt nhỏ bé này lại khiến Thẩm Tông Lương cảm thấy vô cùng hài lòng, như thể anh đang nuôi một cô em gái không yên phận.
Trời có thương xót thì cũng vậy thôi, mẹ anh sức khỏe yếu ớt, căn bản không thể nào sinh thêm cho anh một đứa em gái được, bà sinh được anh đã là một điều hết sức khó khăn
Người cháu gái duy nhất là Đường Nhân thì lại sợ anh chết khiếp, mỗi lần gặp thì chỉ muốn tránh xa anh năm dặm.
Thẩm Tông Lương cười khẽ một tiếng, anh nói bừa: “Chính là kiểu con gái có tấm lòng nhân ái, một người thích trẻ con như em thì tôi nghĩ hẳn là sẽ không nỡ vứt bỏ đồ ngọt.”
“Ừm, vốn là không nỡ.”
Cô hài lòng với câu trả lời này, trên mặt là nụ cười đắc thắng, chỉ là trong lòng thấy trống rỗng.
Vì anh lại nhân nhượng cô như vậy, lại vì bầu không khí quá nồng nàn trong xe.
“Muốn ăn gì?”
Thả Huệ nhất thời chưa phản ứng kịp: “Hả?”
Thẩm Tông Lương nói: “Không phải em đói sao? Có gì muốn ăn gì không?”
“Có, hoành thánh.” Nói xong, Thả Huệ liếc nhìn thời gian: “Nhưng mà muộn thế này rồi, quán ăn vặt chắc đều đã đóng cửa rồi.”
Đến ngã tư tiếp theo, Thẩm Tông Lương rẽ qua một cách mượt mà: “Không sao, tôi đưa em đi một chỗ.”
Trong màn đêm, vẻ mặt của anh thoắt ẩn thoắt hiện dưới ánh sáng lờ mờ, khó mà phân biệt được.
Thả Huệ vui mừng khôn xiết, gật đầu thật mạnh.
Hãy để cô tạm thời tận hưởng đêm nay, một buổi đêm rất đời thường, rất vụn vặt.
Cô không muốn suy nghĩ gì cả, chỉ đơn giản là được quan tâm, được đáp ứng mọi mong muốn, được dung túng cho mọi tính khí.
Thả Huệ giả vờ làm người lớn đã quá lâu nên cô quên mất mình mới chỉ mười chín tuổi.
Lúc đó cô không hiểu, cuộc sống dù có dồn dập đến đâu thì cũng cần có một khoảng lặng để thở, để trải lòng. Cô chỉ đơn thuần nghe theo bản năng, muốn đón nhận sự chiều chuộng của Thẩm Tông Lương mà thôi.
Giống như một người bị mắc kẹt trong sa mạc lâu ngày, tình cờ gặp được chút mưa nhỏ, vì quá vui mừng nên muốn nhảy múa ăn mừng một lúc.


Gửi bình luận