GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 21

Lau cho anh.

Thả Huệ tắt đèn chính, ngay cả chiếc đèn đồng đặt ở góc kia cũng được chỉnh về mức sáng yếu nhất.

Trong phòng khách mờ ảo, thỉnh thoảng có gió luồng vào, cuốn lên một góc màn voan trắng, mang theo hương thơm dìu dịu. Người ngồi hay nằm bên trong phòng lặng lẽ nói chuyện trong đêm với âm lượng nhỏ nhất.

Cả hai đều phối hợp ăn ý, che giấu sự run rẩy nhẹ nơi đáy mắt trong một đêm đầu thu tĩnh lặng không ai quấy rầy này.

Thả Huệ từng tra cứu lý lịch của Thẩm Tông Lương, rất hiểu rõ thành tích của anh trên thị trường hải ngoại của Đông Viễn. Ngay cả video buổi điều trần giúp anh nổi danh dài bốn tiếng đồng hồ đó, cô cũng đã xem trọn vẹn một lần.

Nhưng tự mình xem và nghe Thẩm Tông Lương kể trực tiếp thì cảm giác rất khác. Anh nói lúc đó Đông Viễn rất khó khăn, vì quá sức mà bước đi rất chật vật, thường xuyên bị chỉ trích vô cớ.

Ngoài công việc thường ngày, Thẩm Tông Lương còn phải dành rất nhiều tâm sức để đối phó với quốc hội.

Đỉnh điểm là khi mỗi ngày có thể sắp xếp mười hai cuộc họp, gặp gỡ những người khác nhau, bố trí nhiều nhiệm vụ khác nhau.

Thời gian đó anh phải tăng ca đến một hai giờ sáng là chuyện thường, cuối tuần cũng vậy, ngay cả việc ngủ cũng trở thành một loại hưởng thụ xa xỉ.

Thẩm Tông Lương đưa ra một ví dụ sống động: “Lúc Bách Văn mới đến chỗ tôi, cậu ấy nặng tám mươi ký. Vì cường độ công việc quá lớn, nhất thời không thích ứng kịp, một tháng sau giảm còn bảy mươi lăm, giảm một lèo năm ký.”

“Vậy lúc tôi muốn giảm cân thì có thể đến chỗ anh làm thư ký không?” Thả Huệ cười hỏi.

Anh cau mày, nghiêm túc trả lời: “Được, nhưng nếu em sụt cân thì không thể đòi tăng lương đâu đó nha.”

Cái đồ tư bản tàn bạo, cô đánh nhẹ anh một cái.

Thả Huệ cười xong thì thở dài một tiếng: “Hóa ra anh cũng mệt mỏi như vậy, dường như còn liều mạng hơn hầu hết tất cả mọi người.”

Trước đó cô còn cho rằng, những cậu ấm giàu có như Thẩm Tông Lương thì muốn gì mà chẳng được, lại còn chẳng tốn chút công sức nào.

Thẩm Tông Lương nói: “Tôi cũng không dám nói là tôi hoàn toàn không nhận được chút lợi ích nào từ gia đình, nhưng muốn ngồi vững ở vị trí này và không bị người ta sau lưng bàn tán thì không thể không lôi chút bản lĩnh của bản thân ra.”

“Ai dám nói gì sau lưng anh chứ?” Thả Huệ bĩu môi: “Người ta nịnh anh còn không kịp nữa là.”

“Nếu thực lực của bản thân không vững vàng thì những lời tâng bốc sáo rỗng nghe có khác gì nói xấu sau lưng đâu, tôi không thích.”

Thả Huệ ậm ừ một tiếng, không nói gì nhưng trong lòng cô lại có một giọng nói vang vọng: “Chính xác! Tôi cũng nghĩ vậy.”

Thẩm Tông Lương là một người dẫn đường rất đáng tin. Những điều cô mơ hồ nhận ra, những đạo lý nửa vời, qua lời anh nói thì bỗng chốc trở nên rõ ràng, sáng tỏ.

Không biết anh đã từng có bạn gái chưa, có phải cũng sẽ trong một đêm như thế này, anh sẽ chỉ dẫn để cho con đường của cô ấy đi bớt lạc lối. Thả Huệ nghĩ vậy thì trong lòng thấy bồn chồn, cô ngẩng đầu hỏi anh: “Thẩm Tông Lương, anh đã từng yêu đương chưa?”

Thẩm Tông Lương khựng lại một chút rồi bật cười: “Tôi nào có thời gian và sức lực để làm chuyện đó, nhưng mà cũng có thể là vì…”

“Vì cái gì?” Thả Huệ vểnh tai lên nghe, vô thức ghé sát mặt anh.

Vài lọn tóc dài bên tai cô buông xuống, gần như che khuất mắt, thần thái đầy mong đợi và chăm chú.

Anh đưa tay, dịu dàng gạt tóc ra phía sau cho cô.

Thả Huệ đỏ mặt: “Anh vẫn chưa nói xong mà.”

Những ngón tay hơi lạnh của Thẩm Tông Lương chạm vào gương mặt mềm mại của cô, mang theo hơi ấm yếu ớt.

Khung cảnh này rất thích hợp để hôn, Thả Huệ chỉ cần hơi cúi đầu một chút là có thể chạm vào môi anh.

Thực tế, hai bóng hình mờ ảo trên bức tường trắng đã hôn nhau tự lúc nào. Thậm chí, trong hơi thở cố tình chậm lại của anh giờ đây đã vương đầy hương thơm trẻ trung, tràn đầy sức sống của cô.

Có lẽ khi bị bệnh thì con người ta sẽ trở nên dễ xúc động hơn. Khi ý nghĩ này xuất hiện trong đầu thì Thẩm Tông Lương thoáng ngây người.

Anh nhìn sâu vào mắt cô: “Cũng có thể là vì chưa gặp được em.”

Đầu óc Thả Huệ trống rỗng, cô chưa kịp nhấm nháp hàm ý sâu xa của câu nói này thì trong đầu đã có vô số chùm pháo hoa nổ tung.

Thẩm Tông Lương đang nói gì vậy?

Ý anh là nếu gặp được cô thì anh sẽ có bạn gái sao?

Trong lập luận này của anh, liệu có cho phép tồn tại mệnh đề đảo ngược không? Hay là do cô đã hiểu sai rồi?

Có lẽ là sai rồi, Thả Huệ nghĩ, chắc chắn là đã sai ở đâu đó rồi.

Ngay cả những điều khoản pháp luật được ghi rõ trong sách, cô vẫn thường nhầm lẫn định nghĩa và phạm vi áp dụng, phải dùng rất nhiều ví dụ để chứng minh bổ sung thì mới nắm vững được.

Huống chi là đối mặt với một người đàn ông khó đoán như vậy.

Rất nhiều lời anh nói đều tối nghĩa khó hiểu, sâu xa phức tạp như giải mã mê cung, khiến cho Thả Huệ không sao nắm bắt được.

Thả Huệ cố gắng giữ cho giọng mình thật tự nhiên: “Mười tuổi tôi đã về Giang Thành rồi nên làm sao mà gặp anh được.”

Đây là câu trả lời duy nhất cô có thể nghĩ ra trong lúc đầu óc quay cuồng, có lẽ nghe cũng không được thích hợp cho lắm.

“Mười tuổi…” Thẩm Tông Lương tính toán trong lòng: “Lúc em mười tuổi thì tôi đã ra nước ngoài rồi.”

Cô gật đầu, cười tự giễu: “Ừ, anh hai mươi. Lúc anh đi Mỹ học thì tôi còn đang bận khóc lóc ở nhà ga.”

Thẩm Tông Lương đùa với cô: “Là vì không mang được mấy cái mô hình đẹp về Giang Thành sao?”

Thả Huệ liếc anh một cái rồi lại chìm vào hồi ức u sầu.

“Làm gì còn mô hình nào nữa, váy vóc cũng chẳng còn được mấy cái, mẹ nói mang đủ mặc là được, dù sao sau này cũng không dùng đến. Tôi không tiếc gì khác, chỉ là quà sinh nhật năm đó của tôi là một con ngựa thuần chủng được chuyển về từ Hà Lan về, tôi thích lắm, còn đặt tên nó là Pony.”

Thẩm Tông Lương nghe có gì đó không đúng: “Khoan đã, My Little Pony có biết chuyện này không?”

Thả Huệ cười cười rồi lại cúi đầu: “Pony có màu hạt dẻ, tai rất mềm, hoàn toàn không sợ người, luôn vẫy đuôi với tôi. Ba nói tuổi ngựa của nó còn nhỏ hơn tôi nên nó có thể cùng tôi lớn lên. Tiếc là tôi không thể ở bên nó lâu được, trước khi đi cũng không kịp đến trường đua thăm nó. Về sau cũng không dám mở miệng nhắc về Pony nữa, ba lo cho tôi đã khó khăn lắm rồi, làm sao còn lo được cho ngựa nữa.”

Anh vô thức nhíu mày, trong mắt có sự bất lực và xót xa: “Ba em rất thương em.”

Thả Huệ chống cằm, gục đầu trên thành ghế sofa, khẽ nói: “Chỉ là bầu trời trên đầu đã sụp xuống rồi, không còn tài xế nào lái xe Mercedes đưa tôi đi học nữa, mẹ cũng phải ra ngoài tìm việc, ba thì mặc bộ đồ nhân viên sửa chữa màu xanh đậm, làm việc ở một xưởng sửa chữa ô tô. Ông chui xuống gầm xe, cả ngày đối mặt với mấy cái động cơ lạnh lẽo dính dầu, ba đã phải chịu đựng mùi dầu nhớt khó chịu để làm việc không ngừng nghỉ.”

“Mỗi buổi tối, tôi đều đeo cặp sách rồi từ từ đi từ trường về nhà, lấy thức ăn mẹ đã chuẩn bị sẵn trong lạnh, múc phần của mình ra cho vào một cái chén nhỏ rồi nhón chân bỏ vào lò vi sóng trên bếp. Trước đó, tôi chưa từng dùng những thiết bị này, cũng không cần học cách tự chăm sóc bản thân vì trong nhà có rất nhiều người giúp việc.”

Nói đến hâm nóng thức ăn, Thả Huệ lại đột nhiên cười một tiếng: “Lúc đó còn quá nhỏ, lần đầu tiên vặn lò vi sóng, tôi không biết không được để quá lâu, cũng không biết lò vi sóng có thể làm nóng đến cỡ nào. Tôi cứ thế đưa tay ra cầm lấy cái chén, bị bỏng thì kêu la oai oái, chén cũng bị vỡ. Anh xem, bây giờ ở ngón tay này còn có một vết sẹo nhỏ, là do mảnh sứ cắt vào đó.”

Giọng Thẩm Tông Lương nhàn nhạt nhưng động tác lại rất nhẹ nhàng, anh nhấc cổ tay cô lên xem: “Chỗ nào?”

Ở bên cạnh ngón trỏ tay phải, trên đầu ngón tay trắng nõn có một vết sẹo mờ nhạt.

Anh nhìn quá lâu, lâu đến mức mặt Thả Huệ nóng bừng lên vì ánh mắt ngẩn ngơ của anh. Cô cẩn thận rút tay về, cố gắng nhếch hai bên khóe môi lên: “Nhưng tôi thích nghi nhanh lắm, không chỉ biết hâm nóng thức ăn mà còn có thể làm cơm cho ba mẹ, chờ họ tan làm về. Thẩm Tông Lương, thấy tôi giỏi không?”

“Ừ, Tiểu Huệ giỏi lắm.” Giọng Thẩm Tông Lương trầm thấp có chút khàn khàn: “Học gì cũng giỏi.”

Trên khuôn mặt non nớt của Thả Huệ, hai mắt mở to hết cỡ, ánh lên những tia nước lấp lánh: “Thực ra tôi có thể chấp nhận được việc đi bộ hay đi xe đến trường, sống trong nhà lớn hay gác xép nhỏ, bên cạnh có người chăm sóc hay không, tôi đều không quá để tâm, thật đó, chỉ cần gia đình chúng tôi còn ở bên nhau là đã mãn nguyện rồi. Nhưng sao lại không thể giữ ba lại? Giá như ba còn ở đây thì tốt biết mấy.”

Có chất lỏng ấm áp trượt xuống mu bàn tay của Thẩm Tông Lương, anh giơ tay lên, duỗi đầu ngón tay lau lau khóe mắt cho cô: “Đừng khóc nữa.”

Thả Huệ nắm chặt lấy tay anh, quệt loạn lên mắt, giống như người chết đuối vớ được một cọc gỗ nổi. Bàn tay của Thẩm Tông Lương to lớn như vậy, đủ để cô vùi hai phần ba khuôn mặt vào đó. Cô không muốn khóc nhưng khoang mũi cứ chua xót, không sao ngăn lại được. 

Thả Huệ nép vào lòng bàn tay anh, má cô cọ xát lên lớp chai mỏng, cô còn ngửi thấy mùi thuốc lá thoang thoảng.

Thẩm Tông Lương không động đậy, anh luôn nhìn cô với ánh mắt rất trầm tĩnh.

Chỉ có động tác nuốt khan kéo dài vài giây dưới ánh đèn vàng vọt là bộc lộ sự căng thẳng đang được. Sự căng thẳng ấy bắt nguồn từ rung động và bất an, không biết lúc này nếu anh đột nhiên ôm chặt lấy cô thì liệu có làm cô hoảng sợ hay không?

Cuối cùng khóc đủ rồi, tâm trạng Thả Huệ cũng dần dần lắng lại, bờ vai cũng không còn run rẩy nữa. Chóp mũi cô ửng hồng, lông mi bị nước mắt làm ướt, cô run giọng nói: “Xin lỗi, để tôi lau cho anh.”

Cô rút giấy ăn lau tay cho Thẩm Tông Lương.

Thả Huệ cẩn thận lau sạch từng ngón một, cô lau rất chậm, ngay cả kẽ ngón tay cũng không bỏ sót. Hành động của cô giống như đang đối xử với một bình sứ thanh hoa cực kỳ quý giá, sợ không khéo sẽ làm vỡ bình.

Thực tế, bàn tay của Thẩm Tông Lương cũng rất đẹp, trắng trẻo, xương ngón tay rõ ràng. Không khó để có thể nhìn ra được sự thanh tú, nho nhã của chủ nhân đôi bàn tay này.

Thẩm Tông Lương thấy hơi khó chịu, anh nhắm mắt lại.

Đây là lần đầu tiên anh cảm thấy những việc lau chùi nhỏ nhặt như vậy cũng có thể khiến cơ thể anh nóng lên, tim đập nhanh hơn, mạch đập vô cùng mãnh liệt. Cảm giác mềm mại, tiếp xúc liên tục đó khiến anh kinh sợ.

Thả Huệ lau xong thì ném giấy vào thùng rác.

Thẩm Tông Lương lặng lẽ một hơi thật sâu, cuối cùng cũng kết thúc. Nếu kéo dài thêm vài giây nữa thì anh cũng không biết mình có thể chịu đựng được không, cũng không biết anh sẽ làm gì.

Cô liếc nhìn đồng hồ: “Cũng muộn rồi, anh cảm thấy đỡ hơn chút nào chưa? Có muốn ăn gì không?”

Thẩm Tông Lương nói: “Đỡ hơn nhiều rồi, tôi không ăn nổi, em mau về ngủ đi.”

Thả Huệ hơi ngượng ngùng: “Đến chăm sóc anh mà cuối cùng tôi lại khóc bù lu bù loa, thật sự xin lỗi.”

Anh gật đầu: “Trẻ con khóc khóc cười cười  là chuyện thường mà.”

Thả Huệ cúi xuống đắp chăn cho anh: “Vậy anh nghỉ sớm đi, tôi về đây, có việc gì cũng có thể gọi tôi.”

“Ừ.” Thẩm Tông Lương trầm ngâm một lát: “Ngủ thì đóng chặt cửa sổ.”

Đối với một cô gái đang buồn, dường như nói thêm lời nào thì cũng là thừa, chỉ càng thêm phản tác dụng.

Cô mỉm cười quay người xỏ giày, đóng cửa rời đi.

Thả Huệ từ từ xuống lầu, cô không hiểu tại sao mình lại nói những điều này với anh.

Tại sao trước mặt Thẩm Tông Lương, cô luôn có rất nhiều ham muốn được bày tỏ, rất dễ dàng mở ra cánh cửa lòng đã khép kín từ lâu. Mà anh lại trông không giống một người phù hợp để tâm sự

Ngược lại, ấn tượng đầu tiên của anh luôn là lạnh lùng, cứng nhắc đến mức vô tình.

Sau này cô mới hiểu rằng, hai người bọn họ có một đêm này là do số mệnh đã ban cho họ. Có lẽ qua hôm nay thì sẽ không còn cơ hội nữa, là điều có thể gặp mà không thể cầu.

Trái tim cô đã phản ứng trước điều này.

Vì vậy, cô muốn trút bầu tâm sự chua xót của mình, kể cho anh nghe về những con đường ngoằn ngoèo cô đã vượt qua một mình và về chiếc lồng giam đang vây khốn trái tim cô.

Thả Huệ tắm xong, khi cô nằm trên giường sắp ngủ thì nhận được điện thoại của Trang Tân Hoa. Bên anh ta là tiếng nhạc đinh tai nhức óc, tiếng nam nữ cười đùa tùy tiện, nghe là biết không phải đang ở nơi đứng đắn.

Cô yếu ớt hỏi: “Anh hai ơi, biết mấy giờ rồi không?”

Trang Tân Hoa càng tức giận hơn: “Cậu cũng biết coi giờ à? Cậu nói bận xong thì sẽ tìm tôi mà!”

“Ồ, xin lỗi.” Thả Huệ quên mất chuyện này: “Ngày 11 tháng 10 tôi phải đi làm thêm rồi, không có thời gian đâu.”

Anh ta nói: “Cậu đi làm thêm kiếm được bao nhiêu tiền, tôi cho cậu, coi như là mua chuộc cậu đi A Na Á chơi.”

Thả Huệ vừa nghe đã trợn mắt: “Tiền của cậu là hái từ trên cây xuống à? Sao cứ vung tay quá trán thế nhỉ?”

Trang Tân Hoa nói: “Tôi chỉ muốn cậu thư giãn thôi mà, cậu quá mệt rồi.”

“Tôi thật sự không mệt, được chưa?” Thả Huệ vội vàng cúp điện thoại: “Cảm ơn cậu đã quan tâm nhưng muộn lắm rồi.”

Trang Tân Hoa vẫn không nhịn được hỏi: “Lúc nãy chú Thẩm bị sao vậy? Cậu lên lầu làm gì?”

Thả Huệ không hiểu sao tối nay Trang Tân Hoa lại nóng nảy như vậy, chẳng biết là bị ai chọc giận nhưng cô vẫn dịu dàng giải thích: “Thẩm Tông Lương bị đau bụng, tôi thấy anh ấy bị ngã nên lên xem.”

Chưa đợi Trang Tân Hoa tra hỏi tiếp thì Thả Huệ ngáp một cái: “Tôi đi ngủ đây, ngày mai còn phải đi học, cậu cũng về nghỉ sớm đi.”

Nói xong cô liền ngắt điện thoại rồi vứt điện thoại lên tủ đầu giường.

Trang Tân Hoa nghe tiếng tút tút bên kia truyền đến thì tức giận ném điện thoại xuống đất.

Động tĩnh này quá lớn, khiến cho hai cô gái bên cạnh anh sợ hãi hét lên rồi né tránh.

Trong hội sở nhất thời im lặng, Ngụy Tấn Phong vẫy tay cho mọi người ra ngoài rồi ngồi xuống cạnh Trang Tân Hoa.

Ngụy Tấn Phong rót cho anh một ly rượu: “Cậu sao vậy, có tức giận thì cũng đừng trút giận kiểu đó chứ.”

Trang Tân Hoa uống cạn một hơi mà vẫn chưa hả giận: “Có khi nào Thả Huệ ở đó rồi dần dần thích Thẩm Tông Lương luôn không?”

Lôi Khiêm Minh ở bên cạnh chen vào một câu: “Có thể lắm chứ, nhìn chú ấy phong độ ngời ngời như vậy, ai mà chịu nổi.”

“Câm miệng…”


Comments

Gửi bình luận