To gan lắm rồi.
Ngụy Tấn Phong nhịn cười, liếc mắt với Khiêm Minh.
Anh ta ngồi dịch sang chỗ Trang Tân Hoa hai bước: “Từ lúc vào cửa là tôi đã thấy cậu không ổn rồi, hôm nay bị cái gì kích thích vậy?”
Trang Tân Hoa đáp lời: “Còn không phải là do đi tìm Thả Huệ sao? Tôi tận mắt nhìn thấy cô ấy chạy lên lầu trong cái khu đại viện to lớn đó.”
Lôi Khiêm Minh hỏi: “Chạy lên lầu? Cô ấy mới chạy lên lầu thôi mà cậu đã chịu không nổi rồi à? Trên lầu là ai?”
“Là chú của Đường Nhân.” Ngụy Tấn Phong quay đầu giải thích với anh ta.
Bên kia ồ lên một tiếng dài: “Sao? Hai người họ ở chung một khu à?”
Trang Tân Hoa lại trút giận lên anh ta: “Ấu Viên cho Thả Huệ ở nhà của ông ngoại cô ấy từ lâu rồi! Cứ như cậu không ở cùng thế giới với chúng tôi vậy.”
Lôi Khiêm Minh không hiểu: “Chú Thẩm tận hiếu với ba chú ấy, cả Bắc Kinh đều biết, còn Chung Thả Huệ đi qua đó làm gì?”
Nói xong, anh ta và Ngụy Tấn Phong trao đổi ánh mắt, cười đầy ẩn ý.
“Nhìn hai người các cậu đi, bụng đầy mưu mô xảo quyệt.” Trang Tân Hoa châm một điếu thuốc nói: “Nhà của Thả Huệ đang sửa nên cô ấy không có chỗ ở.”
Lôi Khiêm Minh cười: “Thì ra là vậy, tôi còn tưởng cô ấy có mục đích gì, là tôi lấy bụng tiểu nhân đo lòng quân tử rồi. Cậu cũng không trách tôi được, có quá nhiều cô gái trẻ cố gắng tiếp cận chú Thẩm của chúng ta, ai bảo chú ấy lại có sức hút như vậy. Nhưng mà, tôi nói này Trang Nhi, nếu cậu thích cô ấy thì sớm tỏ tình đi. Vừa hay, không phải cậu vừa chia tay Hiểu Nhạc sao?”
Ngụy Tấn Phong nghiêng đầu nhả khói: “Trời ơi, lại chia tay rồi à? Yêu một người là lại bỏ một người, lòng cậu có tâm sự gì à?”
Lôi Khiêm Minh nói: “Còn chưa rõ ràng sao? Trong lòng còn vương vấn Chung Thả Huệ nên nhìn ai cũng không vừa ý đó.”
“Đừng nói mấy chuyện viển vông đó nữa.” Trang Tân Hoa phiền muộn xua tay: “Hai người không biết đâu, tôi có tỏ tình với cô ấy thì cũng vô dụng thôi. Cô ấy sẽ cười chết tôi, rồi bảo tôi bớt điên lại đi. Hết cách rồi, hai chúng tôi đã quá thân rồi, hồi nhỏ cô ấy thậm chí còn nhìn thấy tôi mặc quần thủng đít nữa kìa, tôi thật sự không mở miệng được.”
Lôi Khiêm Minh khinh khỉnh hừ một tiếng: “Có gì đâu mà lo? Chung Thả Huệ còn từng lăn lộn trên giường với tôi đây này! Nhìn vậy thôi chứ hồi nhỏ tôi là hàng xóm với Thả Huệ đó, mà vậy thì sao chứ? Tôi thích thì tôi sẽ ra tay thôi.”
“Cũng chỉ có thể trơ mắt nhìn cô ấy theo chú hai nhà họ Thẩm thôi à.” Ngụy Tấn Phong xòe tay.
Vừa nói xong thì Lôi Khiêm Minh đã đẩy anh ta một cái, ra hiệu cho anh ta đừng đổ thêm dầu vào lửa.
Vậy mà Ngụy Tấn Phong lại còn nói lớn tiếng hơn: “Thì vốn dĩ nó là vậy mà! Cậu ta có dám theo đuổi đâu, chẳng phải chỉ còn lại kết quả này thôi sao, còn có thể thế nào nữa?”
Trang Tân Hoa cúi đầu rít hai hơi: “Tấn Phong, nếu đổi là cậu thì cậu sẽ làm gì?”
Ngụy Tấn Phong chẳng thèm nghĩ ngợi gì, rít một hơi thuốc rồi nói: “Tôi không nghĩ nhiều vậy đâu, chỉ cần tôi muốn thì mặc kệ dưa này có ngọt hay không, trước tiên cứ hái xuống ăn đã.”
Trang Tân Hoa nhìn Tiểu Ngụy từ trên xuống dưới một lượt, đột nhiên buột miệng: “Mẹ kiếp, cậu cung hoàng đạo gì vậy?”
“Con người tôi vô lại thì liên quan gì đến cung hoàng đạo với nhóm máu chứ? Lắm chuyện thật!”
Lôi Khiêm Minh cảm thấy Ngụy Tấn Phong chỉ đang mạnh miệng: “Cậu thích Đường Nhân lắm mà cũng có thấy cậu hó hé tiếng nào đâu?”
“Đường Nhân là người như thế nào chứ?” Ngụy Tấn Phong nói: “Tôi mà làm bậy là ba cô ấy nhổ cái đầu tôi xuống mất!”
Trang Tân Hoa tưởng tượng ra cảnh Ngụy Tấn Phong bị Thẩm Nguyên Lương mắng rồi thấp giọng cười ra tiếng: “Cũng đúng.”
Lôi Khiêm Minh khoác vai anh ta: “Nếu cậu muốn hẹn cô ấy đến A Na Á, anh em có thể giúp cậu, nhưng sau đó cô ấy có đồng ý hay không thì phải xem vận may của cậu rồi.”
“Được!” Trang Tân Hoa suy nghĩ một lát rồi quyết định: “Được hay không được thì tôi cũng phải thử một lần.”
Ngụy Tấn Phong cũng ở bên cạnh cổ vũ anh ta: “Đúng vậy, phấn chấn lên nào, chúng ta không bằng chú Thẩm ở nhiều mặt nhưng về việc theo đuổi con gái thì chắc chắn ăn đứt, vì dù gì bọn mình cũng trẻ hơn chú ấy mười tuổi mà. Hơn nữa, thời gian cậu quen biết Thả Huệ còn lâu hơn chú Thẩm nhiều, căn bản là không cùng đẳng cấp. Cậu xem hôm đó cậu say rượu, tôi gọi điện một cái là cô ấy đến ngay, trong lòng cô ấy có cậu đấy.”
Giữa làn khói lượn lờ, Trang Tân Hoa ngập ngừng gật đầu nhưng trong lòng anh ta mơ hồ có một cảm giác, chuyện này đã định sẵn là chẳng thể nào mà thành công được.
Trang Tân Hoa quá hiểu tính cách của Thả Huệ, cô đối xử tốt với mọi người xung quanh chứ không chỉ riêng với mình anh ta, dù là anh hay Ấu Viên cần giúp đỡ thì cô đều sẽ chạy tới.
Nhưng đây là mối tình đầu được Trang Tân Hoa trân quý giấu kín trong tim. Là sự thu hút mãnh liệt nhất, chân thật nhất mà Trang Tân Hoa từng trải qua, ngay cả khi anh còn chưa biết cái đẹp là gì.
Trang Tân Hoa luôn nhớ về cô bé Thả Huệ ướt sũng, hơi thở thoi thóp nhưng vẫn liều mạng kéo anh lên bờ.
Trang Tân Hoa kẹp điếu thuốc, mơ hồ nhớ về cuộc trùng phùng của họ.
Hai năm trước, Thả Huệ đến Bắc Kinh học đại học, anh đến sân bay đón cô, bị tắc đường nên đến muộn hai mươi phút. Vậy mà cô vẫn ngoan ngoãn đứng đó đợi, không nhúc nhích dù chỉ là một bước, thấy anh đến thì cô vẫy tay gọi Trang Trang, tôi ở đây này.
Còn Trang Tân Hoa thì gần như không nhận ra cô gái trước mặt, đôi mắt to tròn, ngũ quan đậm nét đến giật mình.
Lúc đó Trang Tân Hoa đã nghĩ, nhất định không thể để người khác theo đuổi cô được.
Nhưng thái độ của Thả Huệ quá rõ ràng, mỗi lần đều chặn đứng những lời dò xét của anh, cười nhạo anh đang làm những trò vô nghĩa. Vì vậy Trang Tân Hoa đành phải giả vờ biến những lời dò xét thành đó thành trò đùa, cố gắng diễn cho thật tròn vai.
Nếu cô chưa nghĩ tới những chuyện đó, vẫn còn muốn chuyên tâm học hành thì anh cũng có thể chờ, nhưng sao giữa đường lại xuất hiện một Thẩm Tông Lương chứ? Thật là đau đầu chết đi được!
Thật kỳ lạ, bình thường chú hai nhà họ Thẩm luôn tỏ ra kiêu ngạo lạnh lùng, mà sao lại đối xử Thả Huệ khác biệt đến vậy?
Mà Thả Huệ cũng kỳ lạ, khi tiếp xúc với người khác luôn giữ thái độ không xa không gần, vậy mà lại chịu quan tâm Thẩm Tông Lương.
Họ cũng chỉ mới quen nhau hơn một tháng, tình cảm có thể sâu đậm đến mức nào chứ?
Phân tích một lượt như vậy, Trang Tân Hoa dập tắt điếu thuốc rồi đứng dậy, sải bước đi ra ngoài.
“Rượu còn chưa uống xong mà sao cậu về rồi?” Ngụy Tấn Phong gọi.
Trang Tân Hoa vẫy tay về phía sau: “Không uống nữa, tôi về ngủ một giấc đã rồi tìm các cậu tính tiếp.”
Ngày ba mươi, buổi chiều Thả Huệ không có tiết nên cô làm vài bài tập, đến tối mới tới đài truyền hình.
Đêm nay là ngày các bé lên sân khấu biểu diễn nên cô giáo cũng phải có mặt.
Trong phòng hóa trang rất bừa bộn, lúc thì tìm không thấy lược, lúc lại cần tìm kẹp tóc.
Thả Huệ cùng các bé bận rộn một phen, cuối cùng kiểm tra cho từng người hai lần từ đầu đến chân rồi mới hài lòng gật đầu.
Cô cúi người vỗ vai người dẫn đầu: “Đừng căng thẳng, chúng ta đã tập luyện rất tốt rồi, cứ làm như bình thường thôi, không có vấn đề gì đâu.”
“Dạ, cô Chung.”
Bên trong hậu trường oi bức, Thả Huệ cởi chiếc áo khoác ngắn trên người ra rồi gấp lại khoác trên cánh tay.
Khi các bé nhỏ đang chờ ra sân khấu thì cô đã chào hỏi từng phụ huynh rồi đi ra chỗ khác.
Đợi biểu diễn xong, các em sẽ về nhà ăn mừng riêng, lúc đó cũng sẽ không cần đến cô giáo này nữa.
Sếp của cô, Trịnh Hiểu Quyên, đang tranh thủ giao lưu, cười nói vui vẻ với phó giám đốc đài truyền hình, hai người họ là bạn học cũ.
Thả Huệ mỉm cười đi tới, nói buổi tối cô còn có việc nên xin phép đi trước.
Vốn dĩ tối nay cô cũng không cần phải đến nhưng Thả Huệ ngồi ở nhà không yên. Dù sao cũng phải tận mắt nhìn thấy các học trò của mình, động viên các bé vài câu mới yên tâm được.
Cô Trịnh gật đầu: “Thả Huệ, thời gian này em vất vả rồi, Quốc khánh nghỉ ngơi cho tốt nhé.”
“Dạ.” Thả Huệ vuốt lại tóc: “Quốc khánh vui vẻ ạ.”
Cô lịch sự chào phó giám đốc đài truyền hình: “Tạm biệt.”
Bước ra khỏi thang máy, vừa đi vào đại sảnh thì một cơn gió thu hiu hắt ập thẳng vào mặt, lạnh đến thấu người.
Nó thổi ngược Thả Huệ, người đang mặc chiếc áo len dệt không tay, phải lùi trở lại.
Cô nép vào chỗ rẽ, run lên khe khẽ, lẩm bẩm nhỏ giọng: “Lạnh thật.”
Một bàn tay vươn qua vai cô, đưa cho cô một chiếc khăn vuông màu xanh đậm có thoang thoảng mùi gỗ đàn hương.
Phía sau vang lên một giọng quan tâm dịu dàng: “Vừa ra mồ hôi, vừa bị gió thổi, cẩn thận bị cảm lạnh.”
Thả Huệ quay đầu lại, mỉm cười nhận lấy: “Tổng giám đốc Thẩm, anh cũng ở đây ạ?”
Cô lau mồ hôi trên trán, rồi lại cảm thấy đưa lại cho người ta cũng không phải phép lắm nên cô tiện tay cất vào túi.
Thẩm Tông Lương thu lại ánh mắt, nhìn hành động tự nhiên của cô, khóe môi cong lên.
Anh nói: “Bị ép tới xem buổi biểu diễn, làm một… cỗ máy vỗ tay vô cảm.”
Những từ ngữ mới mẻ kiểu giới trẻ như thế, anh nói vẫn chưa quen miệng nên còn ngập ngừng một chút.
Tuần trước, thư mời của đài truyền hình được gửi đến tập đoàn, bộ phận hành chính đã nhận.
Không may, chủ tịch Thiệu cùng vài vị có thâm niên đã đi xuống các bộ phận cơ sở trước, trước khi đã giao lại nhiệm vụ này cho Thẩm Tông Lương.
Mọi người còn đùa rằng, phải khiến cho tấm biển hiệu sống của Đông Viễn này vươn xa khắp cả nước, không thể chỉ nổi tiếng trong giới tư bản thôi được.
Thả Huệ khoác áo ngoài, chỉ lên trên: “Nhưng vẫn chưa kết thúc mà, sao anh lại được ra rồi?”
Thẩm Tông Lương khẽ xoay xoay cổ: “Nhiêu đó cũng đủ rồi, tôi ngồi đến giờ này, lưng đã mỏi nhừ rồi.”
Cô lên tiếng bênh vực, giọng điệu tỏ vẻ vô cùng đứng về phía chính nghĩa: “Thật là…chẳng biết thương người lớn tuổi gì cả!”
“…”
Động tác xoay cổ của Thẩm Tông Lương cứng đờ lại, khóe môi anh khẽ giật giật hai cái.
Anh thấy cô nhóc này càng ngày càng không sợ anh, to gan lắm rồi.
Vốn dĩ, bình thường anh sẽ đáp trả lại, nhưng chẳng hiểu sao lần này trong lòng lại âm thầm nảy sinh một tia đắc ý.
Dù sao anh cũng chưa từng thiếu sự cung kính của cô.
Thả Huệ hoàn toàn không nhận ra sự ngập ngừng của anh.
Cô nghiêm túc quan tâm anh: “Nghỉ hai ngày rồi, sức khỏe của anh có đỡ hơn chút nào chưa?”
“Không đỡ hơn bao nhiêu, vẫn chỉ có thể ăn chút cháo thôi.” Thẩm Tông Lương bèn tự giễu: “Người già chúng tôi hồi phục sức khoẻ chậm lắm.”
Lần này đến lượt Thả Huệ cạn lời, cô đã rất cố gắng để không cười.
Hai người cùng nhau bước ra khỏi đài truyền hình, Thẩm Tông Lương bấm nút mở khóa xe: “Đưa em về nhà?”
Thả Huệ nghĩ bụng, đúng là đỡ phải tự gọi xe, vậy nên cô ngọt ngào đáp: “Vậy làm phiền Tổng giám đốc Thẩm rồi.”
Đối mặt với sự thay đổi đột ngột của cô, Thẩm Tông Lương không lấy làm lạ đáp: “Em không cần khách sáo vậy đâu.”
Thả Huệ nhịn cười ngồi vào xe, không khí trong xe không thông thoáng nên cô lại cởi áo khoác ra.
Áo của cô rất ngắn, để lộ một đoạn eo thon thả bên ngoài, làn da mịn màng trắng trẻo của cô gái nhỏ nổi bật lên dưới ánh đèn mờ ảo trong xe.
Thẩm Tông Lương lái xe, ánh mắt tránh nhìn về phía cô: “Đợt này được nghỉ bảy ngày, có về nhà thăm mẹ không?”
Cô lắc đầu, mắt nhìn ra ngoài cửa sổ xe: “Tôi nhận một công việc phiên dịch với hai chị khóa trên ở Học viện Ngoại giao, chắc không về đâu.”
Sáng nay chị Bành gọi điện cho cô, nói có một đoàn tham quan đến A Na Á khảo sát, thiếu vài người phiên dịch kiêm hướng dẫn viên.
Thả Huệ đồng ý vì thứ nhất là chị Bành là người quen cũ của cô, đã giới thiệu nhiều việc cho cô, thứ hai là Ấu Viên và mấy người kia cũng sẽ đến đó, xong việc còn có thể đi nghỉ dưỡng cùng bọn họ.
Thẩm Tông Lương như chợt nhớ ra điều gì đó: “Có phải Trang Tân Hoa cũng ở Học viện Ngoại giao không?”
Cô giờ ngồi trên xe anh rất thoải mái, thoải mái đến mức còn có thể hạ tấm che nắng xuống để soi gương. Thả Huệ vừa kiểm tra lại lớp trang điểm, vừa vuốt lại mấy sợi tóc mai: “Dạ, nhưng cậu ta học Quan hệ Quốc tế.”
Anh gật đầu, rồi hỏi tiếp: “Đi mấy ngày?”
“Chắc tầm ba ngày thôi, mấy công việc này thường không mệt lắm.” Thả Huệ nói.
Thẩm Tông Lương một tay giữ vô lăng, miệng bắt đầu trêu chọc cô: “Em biết phiên dịch không đó? Đừng làm bạn bè quốc tế hiểu lầm.”
Cô lập tức lục túi, mở giấy chứng nhận phiên dịch ra trước mặt anh: “Anh không tin thì xem này.”
Thẩm Tông Lương làm ra vẻ của một bậc trưởng bối, cố gắng nhịn cười: “Đang lái xe, đừng đùa.”
“Ô?” Thả Huệ không vui thu lại: “Không phải do anh hỏi tôi trước sao?”
Thẩm Tông Lương nhàn nhạt hỏi: “Những giấy tờ này lúc nào em cũng mang theo bên người ạ?”
Cô đáp lời theo thói quen của dân đi làm: “Dạ, tôi sợ đối tác giống anh nghi ngờ nên lúc nào cũng mang theo.”
Cô gái nhỏ vốn hiếu thắng, anh cũng chẳng thực sự nghi ngờ năng lực của Thả Huệ, chỉ là trêu chọc cô một chút thôi.
Nghe cô nói vậy, Thẩm Tông Lương mới nhướng mắt lên: “Sao? Từng có người nói những lời như thế thật à?”
Thả Huệ thản nhiên đáp: “Có chứ. Không ít lần tôi đi làm phiên dịch trong các buổi đàm phán thương mại, mấy ông chủ vừa thấy tôi là hỏi ngay: ‘Cô gái, nói thử vài câu tiếng Anh cho tôi nghe xem?”
Cô bắt chước rất giống, giọng điệu khách sáo mà ngạo mạn của người Bắc Kinh được nhại lại rất chuẩn xác, còn có vài âm cong lưỡi rất tự nhiên.
Thẩm Tông Lương nhếch mép cười: “Đó là định kiến của mọi người, luôn cho rằng phụ nữ trẻ đẹp thì không đủ năng lực chuyên môn.”
Thả Huệ cười khẩy: “Đó chỉ là định kiến cố hữu của xã hội đối với phụ nữ thôi.”
Anh im lặng, liếc nhìn cô một cái, tự nói tự giận, đôi môi lại còn chu ra.
Họ về đến đại viện, trong sân vườn vốn thanh tịnh bỗng nhiên đứng đầy một hàng người.
Thả Huệ ngạc nhiên nhìn mấy lần, lẩm bẩm: “Hình như là nhân viên phục vụ của bên Vạn Hòa?”
Người dẫn đầu mặc đồng phục, cô đã từng gặp hai lần ở sảnh khách sạn, là người phụ trách chính ở bên đó, chức vụ không hề thấp.
Thẩm Tông Lương dừng xe, nói: “Ừ, là tôi gọi đồ ăn đó.”
Thả Huệ cảm thấy khó tin: “Khách sạn Vạn Hòa còn có thể giao đồ ăn sao? Tôi chưa từng nghe nói tới.”
Đại viện giờ đây giống như một khu vườn nơi quý tộc lui tới, nếu không có sự bảo đảm thân phận thì giờ đây cô sẽ rụt rè, chẳng dám bước vào.
Dù là những năm ông nội cô còn sống, cô cũng chưa từng chứng kiến cảnh tượng quy mô và bài bản đến thế này.
Chỉ có năm cô lên năm tuổi, sau khi mừng sinh nhật ở Vinh Bảo Trai của Vạn Hòa xong thì Thả Huệ vẫn luôn nhớ mãi món chân ngỗng ở đó rất ngon. Cô phải năn nỉ mấy lần thì ông nội mới dặn nhà bếp đóng gói một phần mang về sau một lần họp xong.
Nhưng cũng chỉ có lần đó mà thôi.
Thẩm Tông Lương lại tỏ ra rất bình thường: “Không gọi họ giao, chẳng lẽ tôi còn tự mình làm.”
“Tổng giám đốc Thẩm, có một thứ gọi là đồ ăn mang về, anh biết chứ?”
Anh gật đầu: “Biết, nhưng tôi không quen ăn những thứ đó.”
“…”
À, chén cơm của ngài là phải viền vàng tráng bạc chứ gì? Thả Huệ thầm nghĩ.
Họ đi lên bậc thang, nhân viên của khách sạn Vạn Hòa cung kính cúi đầu: “Ông Thẩm.”
“Làm phiền anh đưa lên lầu.” Thẩm Tông Lương nhàn nhạt phân phó, rồi quay sang hỏi Thả Huệ: “Em đã ăn chưa?”
Cô lắc đầu: “Chưa, tôi bận lo cho mấy đứa nhỏ nên học xong là qua đài truyền hình luôn.”
Thẩm Tông Lương nhìn kỹ khuôn mặt cô, dường như còn gầy hơn lúc mới chuyển đến một chút.
Anh im lặng một giây, vừa như trách móc vừa như xót xa: “Em đừng học theo tôi mà bỏ bữa tối.”
Thả Huệ bước lên một bậc thang, vẫn ngước nhìn anh.
Cô đưa ngón trỏ ra trước mặt anh lắc lắc: “Tôi hứa, hôm nay là lần cuối.”
Thẩm Tông Lương cười khẽ: “Tốt nhất là em nên như vậy.”


Gửi bình luận