GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 23

Vẫn nên tin đi.

Khách sạn Vạn Hòa mang đến tám món ăn, từ thịt đến rau, món chính là cháo sâm núi thượng hạng.

Người phục vụ nam mỉm cười: “Món ăn đã dọn xong, hai vị dùng bữa ngon miệng.”

Thẩm Tông Lương khẽ gật đầu: “Tiểu Hoàng, hôm nay vất vả cho cậu rồi.”

Người được anh gọi là Tiểu Hoàng cười: “Việc trong phận sự, không có gì vất vả ạ.”

Đợi mọi người đi hết, Thẩm Tông Lương lên tiếng: “Được rồi, ăn đi.”

Thả Huệ lúc này mới cầm đũa, nhìn từ trái sang phải: “Đây là món gì vậy?”

Cô gắp một món khai vị trước mặt hỏi anh.

Thẩm Tông Lương liếc nhìn rồi nói: “Trứng cá tầm với bào ngư.”

Anh đưa tay múc canh, cổ tay màu trắng xanh hiện ra dưới ánh đèn, anh đưa chén canh nhỏ cho Thả Huệ: “Dùng chút súp trước cho ấm bụng, em thử món súp cua tuyết này đi.”

Cô ừ một tiếng, khuấy hai lần rồi đưa một thìa lên: “Thơm quá.”

Thẩm Tông Lương từ tốn múc cháo: “Thật sao? Ngon hơn món hấp lần trước tôi hấp cho em không?”

“Không giống nhau.” Thả Huệ dừng lại một chút: “Nhưng mà, đó không phải lần đầu tiên anh nấu ăn đâu nhỉ?”

Dường như ngoài bữa đó ra, ở đây lâu như vậy mà cô chưa từng thấy anh vào bếp.

Anh buông thìa, giọng vẫn không rõ cảm xúc: “Nói chính xác thì là lần đầu tiên sau khi về nước.”

Thả Huệ khen anh: “Hoá ra anh còn biết nấu ăn nữa.”

Thẩm Tông Lương gắp một miếng lưỡi vịt chiên giòn: “Ồ, tôi học theo công thức trên mạng đó.”

“À…”

Ăn xong cơm, Thả Huệ thấy anh định đi pha trà thì liền chủ động xin làm, nói để cô làm cho.

Cô luôn cảm thấy không thể ăn không của người ta được, không làm gì đó để đáp lại Tổng giám đốc Thẩm thì cô ăn không ngon, ngủ không yên.

Thẩm Tông Lương đưa cho cô một hũ trà nhỏ: “Được, em pha đi.”

Tư thế pha trà của cô rất thuần thục, đôi tay trắng ngần như ngọc, từ tráng chén, cho trà vào, ủ hương đều đẹp mắt như một bức tranh.

Thả Huệ đưa tay nhấc nắp ấm, nhẹ nhàng gạt lớp bọt trà, khi rót nước thì hạ thấp hết mức có thể, cố gắng không để lại chút trà thừa nào.

Cô rót cho Thẩm Tông Lương một ly, hỏi anh với vẻ mặt mong được khen thưởng của trẻ con: “Thế nào?”

Thẩm Tông Lương nhấp một ngụm, khẽ gật đầu: “Khá ổn, nhìn là biết học từ ông Trần.”

“Hả, sao anh biết?” Thả Huệ ngạc nhiên nói.

Anh thong thả đặt ly xuống: “Vì ông Trần cũng thích rót nước sôi vào giữa ấm, thói quen của người già là vậy.”

Thả Huệ vừa định nói thêm vài câu thì ánh mắt chợt chuyển động, cô phát hiện một món đồ chơi cổ quý hiếm. Cô đứng thẳng dậy, đi đến trước kệ trưng bày đồ cổ, nhìn chằm chằm vào một chiếc đĩa men trắng.

Chiếc đĩa trắng có miệng hoa, gờ gấp, lòng đĩa in hình song điểu ngậm hoa, hoa văn dày đặc mà không rối, trang nhã thanh tao.

Tay Thả Huệ chống lên kệ gỗ, cô quay đầu xin ý kiến anh: “Tổng giám đốc Thẩm, tôi có thể lấy xuống xem được không?”

Ánh trăng bên cửa sổ dịu dàng, Thẩm Tông Lương nâng chén trà cười: “Em xem đi, xem đến khi nào chán thì thôi.”

Khoảnh khắc cô đứng dậy, anh còn tưởng có chuyện gì, hóa ra chỉ vì một chiếc đĩa.

Thả Huệ cẩn thận lấy xuống rồi ngồi trở lại ghế sofa, mượn ánh đèn xem rất kỹ.

Một lúc sau, cô hỏi như để xác nhận: “Đây là đồ sứ Định[1] phải không ạ?”

Thẩm Tông Lương không đáp là phải hay không, chỉ hỏi ngược lại: “Em nhìn ra được?”

Từ nhỏ đã quen tai quen mắt, nên khi nói đến những thứ này, cô nói đâu ra đấy.

Thả Huệ ôm chiếc đĩa men trắng nói: “Hoa văn cánh sen, đó là hoa văn phổ biến nhất trên đồ sứ Định, hơn nữa toàn thân đều mỏng, trắng và mịn.”

“Em giỏi lắm, đúng là đồ sứ Định.” Thẩm Tông Lương chống một tay lên đầu gối: “Lúc tôi làm việc ở New York đã tình cờ đấu giá được nó trong một buổi bán đấu giá đồ sứ.”

Được khen, cô vui vẻ giơ cao hơn nữa, lật mặt sau để xem.

Thẩm Tông Lương liếc nhìn, lớp men ấy đã trải qua biết bao năm tháng, màu trắng pha chút vàng nhạt, giống như cô gái nhỏ bên đèn, mang lại một vẻ đẹp dịu dàng, tĩnh lặng.

Thả Huệ ngắm đã lâu, lại vì sợ làm rơi nên cô nắm rất chặt, lòng bàn tay đã thấm ra một lớp mồ hôi mỏng.

Cô rút khăn giấy ra lau rồi định đặt cái đĩa về chỗ cũ nhưng trong khoảnh khắc đứng dậy, cô lại bị một góc thảm cuộn lên làm vấp ngã.

Trong giây phút nghiêng người về phía trước, Thả Huệ hoàn toàn không phản ứng kịp nhưng cô vẫn vô thức bảo vệ chiếc đĩa trong lòng.

Ánh mắt cô dừng ở chiếc bàn đá hình vuông trước mặt, thầm nghĩ lần này chết chắc rồi, một góc nhọn như vậy, va vào đó là coi như hủy dung luôn.

Thả Huệ dứt khoát nhắm mắt không nhìn nhưng giây tiếp theo, cô đã ngã vào một vòng tay vững chãi.

Thẩm Tông Lương lao tới, cái ly trong tay bị anh ném lên bàn, lăn hai vòng rồi rơi xuống vỡ tan.

Lưng anh tựa vào cạnh đá có độ cứng cực cao, anh nhíu mày vì đau, khẽ rên lên một tiếng. Thả Huệ ngẩng đầu trong vòng tay anh, tóc tai rối bù, trên mặt vẫn còn vẻ kinh hồn bạt vía, bị dọa cho không ít.

Cô vội vàng đặt cái đĩa men trắng kia lên bàn trà rồi lại đỡ Thẩm Tông Lương lên.

Thẩm Tông Lương chống một tay xuống thảm để cô dìu anh ngồi xuống sofa, Thả Huệ ngồi sát bên cạnh, cô lo lắng nhìn anh rồi ngượng ngùng xoa cho lưng anh.

Cô cúi đầu, gò má tái nhợt cọ vào chiếc áo sơ mi trắng trên ngực anh: “Đau lắm phải không?”

Thẩm Tông Lương hít một hơi: “Không đau lắm, không sao đâu.”

Thả Huệ vẫn tự trách mình: “Đều tại tôi, đi đứng không để ý gì cả, xin lỗi anh.”

“Dù cẩn thận đến đâu cũng khó tránh sai sót.” Thẩm Tông Lương vỗ nhẹ sau gáy cô để an ủi: “Thật sự không sao, em không bị va vào đầu là tốt rồi.”

Cô rụt tay về, ngước nhìn anh với dáng vẻ mờ mịt, giọng nói non nớt và yếu ớt vang lên: “Tại sao?”

Thẩm Tông Lương không hiểu, bàn tay to lớn của anh vẫn áp trên tóc cô: “Hửm? Gì cơ?”

Anh hỏi cô, men theo mùi hương ấm áp nơi cổ cô, cúi mặt xuống gần hơn nữa.

Hai người cách nhau quá gần, hơi thở nóng bỏng phả vào nhau, mũi Thả Huệ gần như chạm vào môi anh, ngực cô phập phồng dữ dội.

Cô không thể giả vờ được nữa, không thể cứ mãi giả vờ như chưa có gì xảy ra, làm ngơ trước mọi sự mập mờ, tiếp tục giả vờ làm hàng xóm thân thiện với anh.

Ánh đèn mờ ảo như không tồn tại, ánh sáng và bóng tối cùng nhau dệt nên một mê cung đầy cuốn hút, sự khao khát mơ hồ trong lòng Thả Huệ như được khuếch đại vô hạn trong bóng tối tưởng chừng như vô tận này.

Hai má cô ửng hồng: “Vì sao anh lúc nào cũng coi trọng em đến vậy?”

Thả Huệ nhớ rất rõ từng khoảnh khắc đã tiếp xúc với anh, từng khung hình một được cất giữ trọn vẹn trong lòng. 

Trên chiếc Maybach công vụ ngày đó, trên sân golf xanh mướt, trước cửa khách sạn Vạn Hoà lúc đêm khuya.

Tất cả những điều này khiến cô bồn chồn, ngày đêm tự nghi ngờ bản thân.

Cô hỏi một cách thản nhiên, đó là sự băn khoăn mà bất kỳ cô gái bình thường nào cũng sẽ có.

Thẩm Tông Lương cũng có vẻ mặt rất thản nhiên, dù cho hơi thở hai người gần kề ngay trước mắt.

Dục vọng trong huyết quản anh sôi sục nhưng giọng nói anh lại rất bình tĩnh: “Tiểu Huệ, anh tưởng em đã biết từ lâu rồi.”

Cô lẩm bẩm: “Em biết một chút, nhưng lại không dám tin.”

Môi Thả Huệ khẽ mở ra trước mắt anh, đỏ mọng, căng tràn, tựa như trái đào chín mọng treo trên cành.

Cô áp sát quá, chỉ cần anh cúi đầu xuống là có thể hôn lên môi cô.

Thẩm Tông Lương khẽ nuốt xuống một cái, bụng dưới như đang có một ngọn lửa âm ỉ bốc lên. Ngọn lửa đột ngột này khiến giọng nói anh trở nên khô khốc, nhưng khi lời nói bật ra, giọng anh vẫn trầm thấp và mạnh mẽ, anh hỏi: “Em không dám tin điều gì?”

Thẩm Tông Lương rõ ràng là một kẻ xấu xa, đã dồn người ta đến bước đường này, vậy mà vẫn phân tích logic, kiên nhẫn dẫn dắt cô.

Thả Huệ nghĩ thầm trong lòng, cũng không còn để ý đến sợ hãi nữa, cô nhìn thẳng vào mắt anh. Cô nói rất nhanh, gương mặt nhỏ đỏ bừng: “Không dám tin anh thích em, giống như em thích anh.”

Cánh tay họ đan vào nhau, gần như đang ôm lấy nhau.

Thẩm Tông Lương khẽ nâng gương mặt cô lên, hơi ấm nơi lòng bàn tay áp vào thật vừa vặn.

Sự ngây thơ và thẳng thắn trong cách bày tỏ của cô khiến một gã đàn ông trung niên “đạo đức giả” như anh vừa cảm thấy hổ thẹn, lại vừa thấy được an ủi.

Thẩm Tông Lương dịu dàng nhìn cô thật lâu, rồi chậm rãi cất lời: “Vậy thì… em hãy cứ tin đi.”

Trong ánh đèn mờ ảo, giọng nói anh trầm thấp và dịu dàng, lại có chút khàn khàn, như đã nuốt cả trăm trái cấm đầy mê hoặc.

Bàn tay Thả Huệ bị anh nắm chặt, tấm lưng mềm mại cũng rơi vào sự kiểm soát của anh. Ánh mắt cô dần mất tiêu cự, suy nghĩ rơi vào một khoảng trống mênh mông, như lạc giữa mây mù.

Thẩm Tông Lương dùng ngón cái xoa lên mu bàn tay cô, mùi trầm hương trên người anh vây lấy cô, như đang muốn nhấn chìm cô vào bể tình.

Cô bất lực hé môi, lắp bắp: “Em… em… em vẫn chưa sẵn sàng.”

Thẩm Tông Lương đột nhiên bật cười, hơi thở ấm áp của anh phả vào chóp mũi cô: “Ở bên anh thì em cần chuẩn bị gì chứ?”

Chỉ cần nhìn nhau một lát là Thả Huệ đã không chịu nổi, cả người cô gần như tan chảy. Cô nghiêng đầu, né tránh ánh mắt thẳng thắn của anh, vùi mặt vào ngực anh, cọ cọ như một chú mèo.

Trái tim cô mềm nhũn, giọng nói cũng vậy: “Thẩm Tông Lương, em hơi sợ.”

Bàn tay khô ráp của anh giữ lấy cái gáy mềm mại của cô: “Em sợ gì? Hửm?”

Thả Huệ tim đập mạnh, từ nhỏ cơ thể cô đã không khỏe, luôn yếu ớt và nhạy cảm.

Bị Thẩm Tông Lương vuốt ve như vậy, cả người cô gần như mềm nhũn trong vòng tay anh, mặt mũi nóng bừng. Lông mi cô rung động, cô vô thức siết chặt chiếc áo sơ mi của anh: “Sợ tất cả, Thẩm Tông Lương, em sợ tất cả mọi thứ.”

Sợ đây chỉ là một giấc mộng do cô si tâm vọng tưởng mà ra, khi mặt trời lên thì tất cả sẽ biến mất. Càng sợ thân phận cách biệt trời vực của họ sẽ khiến cho cảnh tượng trước mắt biến thành một giấc mộng hão huyền.

Thẩm Tông Lương cảm nhận nhiệt độ cơ thể người trong lòng đang tăng lên, ngay cả cổ cũng ửng hồng. Đôi vai gầy gò của cô khẽ run lên vì căng thẳng, sợ hãi và hoang mang, khiến cho người ta thương xót.

Trái tim anh mềm nhũn, bàn tay đặt trên lưng Thả Huệ siết chặt thêm, sắp mất đi sự kiểm soát vốn có. Thẩm Tông Lương nhắm mắt lại, anh hôn lên tóc cô: “Đừng sợ, không cần sợ gì cả, mọi chuyện cứ để anh lo.”

Thả Huệ có chút rụt rè, cô đưa tay ôm lấy eo anh: “Ừ” một tiếng.

Đôi khi nghĩ lại, cô đã sống một cuộc sống quá khuôn phép trong suốt gần hai mươi năm cuộc đời.

Khi gia đình còn giàu có, cô là một bé ngoan ai cũng khen ngợi, là một tấm gương sáng cho các bạn cùng trang lứa noi theo. Sau này khi đến Giang Thành, vì cha mẹ sa sút, cô càng nghe lời hơn gấp trăm lần, chưa từng có một ngày phản kháng.

Có lẽ những người quá hiểu chuyện đều sẽ có một giai đoạn nổi loạn muộn màng, Thả Huệ tự nhủ trong lòng.

Nếu không thì cô sẽ rất khó chịu, không thể đối mặt với chính mình, không thể đối mặt với sự yêu thích của Thẩm Tông Lương, không thể đối mặt với mẹ.

Cô luôn muốn tìm cho những cảm xúc không tên này một lối thoát nhỏ, tìm cho mình một không gian để thở. Nếu không cô sẽ trở thành một quả bóng đầy hơi căng cứng, nếu tiếp tục bị đè nén thì nó sẽ nhanh chóng vỡ tan thành từng mảnh.

Giống như chiếc hộp nhạc mà cô mua ở Tokyo hồi nhỏ.

Khi tòa án đến niêm phong tài sản, Thả Huệ lén lút giấu nó đi như một kẻ trộm, không dám để ai phát hiện. Lúc đó cô không hiểu, dù có giấu đi thì đó cũng là thứ mà chẳng ai thèm lấy.

Sau này, khi bị đưa đến Giang Thành, cô thường lấy nó ra vào lúc chiều tối, dựa vào gác mái để nghe, rồi nhắm mắt lại, tưởng tượng mình đang nhảy múa tại Nhà hát Quốc gia, khán giả dưới khán đài vỗ tay như sấm.

Để có thể chấp nhận thực tại, đôi khi con người ta cũng cần một chút phù phiếm thì mới có thể tiếp tục chống đỡ dòng lũ thế tục.

Bây giờ cô có một món quà còn tốt hơn cả hộp nhạc năm xưa, người này ôm chặt lấy cô với sự kiên định và mạnh mẽ.

Thả Huệ tựa vào người anh rất lâu, hít đầy mùi trầm hương dịu nhẹ, đầu óc hơi choáng váng.

Cô đẩy Thẩm Tông Lương ra: “Có nước không? Em hơi khát.”

Anh cong ngón tay, lướt nhẹ trên má cô: “Anh đi lấy cho em.”

Ngay khi Thẩm Tông Lương đứng dậy, Thả Huệ vô thức ngẩng đầu lên nói: “Cảm ơn anh.”

Anh cười, cười cô vẫn ngoan ngoãn như vậy: “Xem ra em còn phải thích nghi một chút.”

Thả Huệ chớp chớp đôi mắt hơi đỏ hoe, nghi ngờ hỏi lại: “Thích nghi cái gì?”

Anh không quay đầu lại: “Thích nghi với việc sai bảo bạn trai mà không thấy tội lỗi.”

Bạn trai.

Hai chữ này có ma lực thật lớn, có thể khiến cho cả người Thả Huệ mềm nhũn, hai chân như đang bước vào hư không. Rõ ràng cô đang đứng trên tấm thảm mềm mại nhưng lại có cảm giác như mình vừa bước hụt chân, lòng đầy lo lắng.

Thẩm Tông Lương mang đến một ly nước ấm, Thả Huệ nương theo tay anh để uống. Cô uống nước rất nhẹ nhàng, từng ngụm nhỏ, như một con mèo con chưa đầy tháng. Thả Huệ uống xong, lại theo thói quen muốn nói cảm ơn, nhưng thấy Thẩm Tông Lương nhướng mày thì cô đành im bặt.

Cô vẫn lo lắng cho vết thương của anh: “Chỗ anh có rượu thuốc không? Để em xoa bóp cho anh.”

Cạnh bàn trà này trông thật cứng, Thẩm Tông Lương bị ngoại lực lớn va vào, hẳn là bị thương không nhẹ. Ánh mắt Thẩm Tông Lương dừng lại trên mặt cô: “Rượu thuốc thì có nhưng mà…em biết làm không?”

Thả Huệ muốn thử: “Hồi nhỏ em bị trẹo chân, ba có xoa cho em, em nhớ mang máng cách làm rồi.”

Giọng cô nhỏ như muỗi kêu, hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn anh.

Sao lại thế này? Cô hình như còn dễ thẹn thùng hơn trước, khiến anh hoàn toàn chẳng làm được gì.

Thẩm Tông Lương chỉ về phía cửa sổ: “Rượu thuốc ở đằng kia, anh đi tắm trước.”

“Hả?” Thả Huệ bỗng ngẩng đầu lên, trong mắt tràn ra từng đốm sáng dịu dàng: “Còn… còn phải tắm nữa sao?”

“Em không biết sau khi xoa rượu thuốc thì không được tắm à?” Biểu cảm khi anh hỏi mang theo một chút ngạc nhiên, rõ ràng là đang giả vờ.

Thả Huệ khẽ “Ồ” một tiếng: “Hình như cũng đúng, vậy, anh đi tắm đi.”

Cô ngồi yên một lát, nhớ tới cái đĩa men trắng vẫn còn đang để trên bàn thì bèn đứng dậy đi cất. Cô cầm cái đĩa vô cùng cẩn thận, cúi đầu nhìn kỹ con đường dưới chân, không dám đi lung tung một bước nào. Đi đến trước cái giá gỗ tử đàn, cô nhấc cái đĩa lên rồi đặt xuống một cách vững vàng.

Cô hà hơi, dùng tay áo lau sạch mép đĩa: “Tối nay, cảm ơn mày nhiều lắm.”

Nghĩ đi nghĩ lại, tất cả đều là nhờ món đồ cổ này đã làm cầu nối cho cô và anh. Nếu không, với tính cách của côn thì đến tận lúc chuyển đi cũng không biết là cô có dũng khí để mở lời hay không.

Còn Thẩm Tông Lương nhìn cũng không giống một người thẳng thắn, không giống người dễ dàng bày tỏ tâm sự lòng mình.

Nhưng cầu đã bắc, duyên đã nối, rồi sao nữa? Họ có thể tiếp tục đi cùng nhau không?

Gió đêm tràn vào qua khe hở của rèm cửa, thổi tung tấm màn lụa trắng.

Thả Huệ ngây ngốc đứng đó, động tác lau chùi trên tay cứ lặp đi lặp lại, cuối cùng môi cô nở một nụ cười chua chát.

Trong lòng cô hiểu rõ, đây là một đoạn đường bế tắc, cũng là một đoạn đường không thể đi xa.  

Thẩm Tông Lương và cô, vốn dĩ là hai thế giới khác biệt, không nên có những giao thoa mơ hồ này. Nếu cố gắng trói buộc nhau đi tiếp thì chỉ khiến cả hai mất phương hướng, lệch quỹ đạo, càng lúc càng xa rời đích đến.

Nhưng tình cảm của anh quý giá đến vậy, trên đời này không ai có thể từ chối được.

Hơn nữa, Khởi Huệ xưa nay chưa bao giờ tự cho mình là thanh cao, cả người cô cũng chỉ có chừng ấy tính cách, miễn cưỡng lắm mới có thể sống thản nhiên.

Thế nhưng khi đối mặt với Thẩm Tông Lương, cô vẫn không thể cưỡng lại, tầm thường như bao người khác.

Chung Thả Huệ thở dài, có lẽ đây chính là số mệnh, chính là kiếp nạn mà cô không thể tránh khỏi.

_

[1] Định sứ: Loại gốm sứ nổi tiếng của Trung Quốc, sản xuất chủ yếu vào thời Tống, đặc trưng bởi men trắng mỏng, mịn, dáng thanh nhã, có hoa văn cánh sen, thuộc dòng sứ cao cấp, rất đáng giá trong giới sưu tầm.


Comments

Gửi bình luận