Rồi lại không thích nữa sao?
Thẩm Tông Lương mặc đồ ở nhà đi ra, nhìn thấy Chung Thả Huệ đang cau mày, ngẩn người nhìn món đồ sứ được trưng bày.
Không biết lại là chuyện gì khơi dậy sợi dây thần kinh nhạy cảm của cô, khiến cho đầu óc cô trở nên nặng nề.
Từ lúc gặp cô ở chỗ ông Trần là anh đã cảm thấy cô gái này mang trong người một loại mâu thuẫn khó dung hòa, như những sợi liễu trong tiết xuân không thể gỡ rối.
Anh vứt chiếc khăn lau tóc xuống, đi đến bên cạnh cô: “Tiểu Huệ, đang nghĩ gì vậy?”
“Không, không có gì đâu, em đang đợi anh.” Thả Huệ lắc lắc chai rượu thuốc trong tay.
Cô cười với anh, khuôn mặt tái nhợt cùng với đuôi mắt hơi ửng hồng, tạo nên một vẻ đẹp mong manh dễ vỡ dưới ánh đèn mờ ảo.
Thả Huệ kéo Thẩm Tông Lương ngồi xuống rồi vén một góc áo lụa đen dài của anh lên, trên lưng anh có một vết bầm tím trong rất đáng sợ. Vết thương to bằng ngón tay cái, da thịt hơi lõm xuống, màu xanh đỏ xen kẽ.
Cô rót một ít rượu thuốc vào lòng bàn tay, xoa nóng rồi đặt lên lưng anh: “Đau không?”
Thẩm Tông Lương kéo vạt áo: “Em thì có bao nhiêu sức lực đâu? Như gãi ngứa thôi.”
Thả Huệ cảm thấy anh đang cố tình an ủi mình, cô hít một hơi: “Nhưng trông rất đáng sợ, nhìn có vẻ đau lắm.”
Thẩm Tông Lương cười khẩy: “Mới thế này thôi thì có là gì? Hồi nhỏ anh không nghe lời, bị ba đánh bằng chổi lông gà, xuống tay còn nặng hơn thế này nhiều.”
Cô dùng lòng bàn tay xoa ba bốn lần cho đến khi thật sự hết sức thì mới buông áo anh ra. Thẩm Tông Lương không cảm thấy đau nhiều, chỉ là bàn tay cô rất nóng, sưởi ấm lòng anh từng chút từng chút một.
Thả Huệ đậy nắp chai lại, rút khăn giấy lau tay: “Nhìn là biết, ba anh hẳn là một người cha rất nghiêm khắc.”
Trước đây nghe ông cô kể, khi Thẩm Trung Thường giao việc trong mấy buổi họp, mọi người bên dưới ai cũng đều nín thở.
Thẩm Tông Lương kéo vạt áo, quay sang nhìn cô: “Ồ, cô Chung cũng biết ông ấy sao?”
Thả Huệ liếc anh một cái, mắt khẽ gợn sóng: “Cả nước đều biết mà.”
Vừa rồi đã tiêu hao gần hết sức lực nên bây giờ cô nói chuyện vẫn cần thở dốc một chút, Thẩm Tông Lương nghe được tiếng thở có phần gấp gáp của cô: “Cơ thể của em đúng là yếu thật.”
Thực tế anh đã phát hiện ra từ lâu rồi, từ lần trước khi cô múa mẫu cho chủ nhiệm Viên và mọi người xong thì cũng thở hổn hển.
Không biết cô làm sao mà vừa có thể làm thêm ở nhà thiếu nhi rồi về nhà còn phải học bài, ôn bài, viết bài luận đến gần nửa đêm.
Thả Huệ đưa một tay lên xoa ngực, bình tĩnh một lát: “Chỉ là nhất thời dùng nhiều sức quá thôi, không sao đâu.”
Thẩm Tông Lương nhìn sâu vào mắt cô: “Cho dù có dốc hết sức lực thì cũng không ai như em cả.”
“Em là người có năng lượng thấp, không thể so sánh với những người ưu tú không cần ngủ như anh.”
Nói đến chuyện ngủ thì Thả Huệ mới giật mình nhận ra bên ngoài trời đã tối sầm, cô đặt đồ trên tay xuống: “Muộn rồi, em còn hai bài tập chưa làm.”
Thẩm Tông Lương tăng âm lượng: “Hai bài? Vậy em định làm đến mấy giờ?”
Thả Huệ tự thấy cũng hơi quá nên cười hì hì, đưa một ngón tay ra: “Vậy thì làm một bài thôi.”
“Làm một bài thì cũng tốn nhiều thời gian mà.” Thẩm Tông Lương ước lượng thời gian: “Em không định ngủ à?”
Cô nắm lấy cổ tay anh lắc lắc: “Em làm bài đọc hiểu IELTS thôi, nhanh lắm, không tốn nhiều thời gian đâu.”
“Làm nũng cũng vô ích thôi.” Thẩm Tông Lương dắt cô ra ngoài: “Anh đi lấy bài tập cùng em, phải canh chừng em làm bài mới được.”
Trong chốc lát, Thả Huệ bỗng thấy cảnh tượng này có chút quen thuộc.
Hồi cô học lớp chín, ba cô còn chưa mất, cô vì muốn thi vào trường cấp ba chuyên nên đã học đến quên trời quên đất. Đêm đến, đôi khi ba mẹ đã ngủ rồi nhưng cô vẫn còn miệt mài vùi đầu vào bài vở.
Có một lần, ba cô ngáp ngắn ngáp dài bước ra từ phòng ngủ, ông nhìn đồng hồ treo tường thấy đã hơn một giờ sáng nên ông đi lại gọi con gái đi nghỉ ngơi.
Đầu Thả Huệ gần như vùi vào đống sách vở trên bàn, tay cầm bút không ngừng viết, miệng thì đáp lời qua loa cho có: “Sắp xong rồi ạ, con viết xong bài luận tiếng Anh này nữa là con sẽ ngủ.”
Chung Thanh Nguyên giật lấy cây bút của cô: “Không được viết thêm một chữ nào nữa, bây giờ đi ngủ ngay cho ba.”
Thả Huệ bĩu môi: “Ba không cho con làm xong thì con không ngủ, dù sao cũng ngủ không được.”
“Thôi được rồi, vậy thì ba ngồi đây chờ con viết xong.”
Cuối cùng thì Chung Thanh Nguyên cũng không làm gì được con gái, ông ngồi xuống: “Viết xong thì về phòng ngay.”
Thả Huệ nhanh chóng giật lấy cây bút: “Cảm ơn ba, ba là tuyệt nhất.”
Lúc này, Thẩm Tông Lương nhìn cô lục cặp sách như một giám thị. Thả Huệ lấy ra cuốn “Bài giải chi tiết đề thi IELTS”, nhân lúc anh không để ý thì lại lén nhét thêm một cuốn bài tập luật hình sự.
Thẩm Tông Lương giả vờ như không thấy món “hàng lậu” mà cô mang theo, anh chỉ nghĩ cô nhóc này chắc học hành muốn phát điên rồi, nhìn thì gầy gò yếu ớt nhưng sức chịu đựng thì lại chẳng thua một ai.
Thẩm Tông Lương nhường phòng sách cho cô, còn mình thì ngồi bên cạnh xem tài liệu.
Bàn làm việc của anh rất lớn, ngoài máy tính, lịch bàn là những thứ cơ bản thì ở góc phía nam đặt một chậu hoa nhài đầu hổ vừa được cắt tỉa, nhìn lộn xộn nhưng không rối mắt.
Thả Huệ nhặt một chiếc lá lên ngửi: “Thú vị thật, ít người để hoa nhài đầu hổ trên bàn lắm.”
“Hương nhài đầu hổ có tác dụng an thần.” Thẩm Tông Lương lật một trang tài liệu, tùy tiện đáp: “Chỉ là đúng lúc khoảng thời gian này thì thích thôi.”
“Ồ, vậy ạ?”
Hóa ra anh thích cái gì cũng chỉ là nhất thời, chẳng có gì là lâu dài.
Vậy còn thích cô thì sao? Cũng như vậy sao?
Hôm nay thích, sáng ngày mai tỉnh dậy thì lại không thích nữa?
Thả Huệ ngượng ngùng rụt tay về.
Như Ấu Viên đã nói, cô vốn dĩ là người đa sầu đa cảm và nhạy cảm, luôn lo được lo mất, nhưng Thả Huệ biết làm sao được khi tính cách như vậy đã được hình thành trong những năm tháng cô lớn lên, dưới đủ loại điều kiện khắc nghiệt.
Trong nhà không có ai có thể làm chỗ dựa vững chắc cho cô. Vì vậy, cô không thể tuỳ ý làm một việc gì đó mà không màng đến hậu quả, không biết chừng mực.
Dù cho cô đã bị Thẩm Tông Lương mê hoặc đến mức này.
Thả Huệ không hỏi nữa, cô vuốt tóc rồi tiếp tục làm bài, đúng là chỉ có học hành mới đáng tin cậy, ít nhất khi kiến thức đã được nhồi nhét vào đầu rồi thì đó sẽ là kiến thức của mình.
Những bài thi với điểm số cao chót vót cùng với điểm tổng kết cuối kỳ xuất sắc có thể đưa cô đến những nơi mà cô muốn đến, có như vậy thì mỗi nẻo đường mà cô đi qua mới thật sự có ý nghĩa.
Thẩm Tông Lương canh đúng giờ, một tiếng sau anh lên tiếng: “Được rồi, nghỉ ngơi thôi.”
Thả Huệ đóng nắp bút, cô gấp sách lại rồi reo lên: “Wow, vừa đúng lúc viết xong.”
Cô đắc ý nhếch mép, vẻ mặt như muốn nói “Thấy chưa? Em đã nói rồi mà!”
Anh đặt tài liệu trên tay xuống, cười bất lực: “Đi thôi, đưa em xuống lầu.”
Đến tầng một, Thả Huệ đứng ở cửa nói lời tạm biệt với anh.
Cô cảm thấy một buổi tối đẹp như vậy nên được kết thúc bằng một nụ hôn, nhưng trong hành lang tối mờ, Thẩm Tông Lương chỉ thầm lặng đứng trước mặt cô, trên gương mặt anh là từng mảng sáng tối đan xen.
Bạn trai của cô quá trầm ổn, dường như anh không có ý định làm gì cả. Điều mà anh quan tâm chỉ là cơ thể và thói quen sinh hoạt yếu ớt của cô, trong đầu anh hoàn toàn không có những yếu tố lãng mạn này, quả nhiên là một ông già!
Thẩm Tông Lương nói: “Em ngủ sớm đi, ngày mai gặp.”
Cô vẫn mỉm cười, lịch sự đáp lại anh: “Ngày mai gặp.”
Đưa cô gái nhỏ về đến tận cửa nhà, rồi lại quay về tay không, rất cổ điển!
Sự lễ độ ấy khiến anh trông càng thêm kiềm chế, cao ngạo và thanh khiết, làm cho Thả Huệ càng đắm chìm hơn nữa.
Mở cửa xong, cô đặt sách lên tủ giày ở huyền quan, rồi nhanh chóng ngoảnh đầu lại. Đôi tay thon dài của cô vươn lên, ôm lấy cổ Thẩm Tông Lương, khẽ đặt một nụ hôn lên má anh.
Đây cũng là lần đầu tiên Thả Huệ làm như vậy, hôn xong thì hai má cô đỏ bừng, vội vàng chạy vào trong.
Ánh trăng chiếu qua cửa sổ, Thẩm Tông Lương đứng thẳng người với vẻ mặt sâu lắng, chưa kịp phản ứng lại. Đợi đến khi hương thơm ấm áp trong lòng chạy xa thì anh mới từ từ nở một nụ cười.
Mãi cho đến khi điện thoại rung lên, Thẩm Tông Lương liếc nhìn màn hình rồi bắt máy: “Có chuyện gì?”
Giọng điệu của anh hơi cao, khác với sự cứng rắn thường ngày.
Đường Nạp Ngôn ở đầu dây bên kia cười: “Nghe có vẻ tâm trạng cậu đang rất tốt nhỉ, Tổng giám đốc Thẩm.”
Thẩm Tông Lương dựa vào lan can cầu thang, lười tranh cãi: “Không có chuyện gì thì tôi cúp máy đây.”
Sau khi tiếp xúc với cô nhóc, anh cũng không bình tĩnh như người ta tưởng.
Đêm nay đối với Thẩm Tông Lương là một thử thách lớn, đã mấy lần anh gần như không kiểm soát được sức lực của mình. Theo lý mà nói thì anh không nên như vậy, anh luôn kiểm soát ham muốn của mình trong phạm vi phù hợp với kỳ vọng của bản thân.
Đường Nạp Ngôn ừ hai tiếng: “Có việc, có việc chứ, ngày mai Chu Phú sẽ về, đón cậu ấy một chút.”
“Ừ, cậu gửi địa chỉ cho tôi.”
“Còn nữa, nói cậu nghe, cái kia…”
Thẩm Tông Lương mất kiên nhẫn ngắt lời: “Lão Đường, ngày mai gặp rồi nói.”
Anh cúp điện thoại, móc trong túi ra điếu thuốc cuối cùng, ngậm vào miệng rồi châm lửa. Khói trắng lượn lờ bay lên, Thẩm Tông Lương thở sâu một hơi trong ánh lửa đỏ lập lòe.
Anh lặng lẽ nhả từng vòng khói, dáng vẻ có phần thất thần. Cuối cùng, anh hạ điếu thuốc xuống, để mặc nó âm thầm cháy, tàn thuốc tích lại thành một đoạn xám dài.
Rốt cuộc là sao vậy nhỉ?
Ngay cả đám nghị sĩ khó tính ở quốc hội cũng không làm khó được anh, vậy mà một cô gái nhỏ lại có thể khiến anh rơi vào cảnh tiến thoái lưỡng nan thế này…
Anh thậm chí còn không dám để tay lung tung, không biết lúc nào thì nên làm gì, hoàn toàn biến thành một cậu nhóc mới lớn. Vừa nãy thấy cô chạy tới, anh cũng rất muốn ôm chặt cô vào lòng nhưng lại sợ làm cô sợ.
Thẩm Tông Lương đứng rất lâu, nhìn chằm chằm vào cánh cửa nhà Thả Huệ đang khép chặt, lặng lẽ đối diện với màn đêm dài đằng đẵng.
Thật hiếm hoi khi Thả Huệ vẫn có thể ngủ được giữa những suy nghĩ chao đảo, run rẩy và đầy bất an ấy.
Ngày đầu tiên của kỳ nghỉ, cô còn cho phép mình ngủ nướng, hơn chín giờ mới dậy.
Buổi chiều phải đi tàu cao tốc đến A Na Á, cô rửa mặt xong thì thu dọn đồ đạc cần mang theo rồi cầm một ly sữa đứng bên cửa sổ uống.
Chậu xương rồng trên ban công đang rất tươi tốt, lá không rụng, hoa cũng đã nở.
Trước đây khi Thả Huệ dọn dẹp sân vườn, nhìn thấy nó phơi nắng thì lo lắng, sợ một ngày nào đó nó sẽ chết vì cháy nắng. Xương rồng ưa nắng nhưng cũng không thể phơi nắng quá nhiều, lá bị cháy nắng sẽ chuyển sang màu vàng.
Thả Huệ cầm cái ly ngẩn người một lúc, sao cái cây này lại giống cô thế?
Cô đối với Thẩm Tông Lương cũng vậy, một lòng hướng về anh, lại không dám quá gần gũi, quá yêu anh, vì sớm muộn gì cũng phải chia tay, chìm đắm quá sâu sẽ làm hại người hại mình.
Nhưng có ai có thể nói cho cô biết, ranh giới giữa sâu và nông nằm ở đâu không? Ai sẽ là người định ra những chuẩn mực này?
Mang theo tâm sự này, Thả Huệ chậm rãi uống sữa, đột nhiên một bóng dáng cao lớn xuất hiện trong tầm mắt.
Thẩm Tông Lương mặc bộ đồ thể thao, mái tóc đen nhánh dính mồ hôi, trông như vừa mới chạy bộ về. Thả Huệ không hề ngạc nhiên, nhìn là biết anh thường xuyên tập thể dục nên cơ bắp săn chắc, tỷ lệ mỡ cơ thể rất thấp.
Cô đặt cái ly thủy tinh xuống, thò đầu ra chào anh: “Chào buổi sáng.”
Vừa mới chạy bộ xong nhưng hơi thở của Thẩm Tông Lương vẫn ổn định như thường, không có vẻ gì là mệt mỏi.
Anh giơ cổ tay xem đồng hồ: “Không còn sớm nữa đâu cô nương, mười giờ rồi.”
“Nhưng hôm nay là ngày nghỉ mà? Ngày nghỉ mà anh cũng dậy sớm vậy à?”
“Anh cần xử lý chút việc.” Thẩm Tông Lương nói chuyện với cô từ phía bên kia sân: “Ăn sáng chưa?”
Cô giơ ly lên: “Ăn một lát bánh mì nướng, vừa uống sữa tươi xong.”
Anh nhìn cô bằng ánh mắt khó tin rồi khen cô: “Ngoan quá.”
Cô cúi đầu, đưa tay vuốt ve chậu cây trầu bà xanh mướt trước mặt: “Chiều nay em sẽ đi A Na Á.”
Thẩm Tông Lương ừ một tiếng: “Anh phái xe đưa em đi, Quốc khánh ngày khách du lịch đông nên em đừng chen chúc trên tàu cao tốc nữa, được không?”
Thả Huệ chu miệng hỏi: “Nhưng còn đàn chị của em thì phải làm sao…”
“Nếu em muốn anh gọi điện giải thích thay em thì cũng được.”
Thả Huệ vội lắc đầu, cái người này chu đáo đến đáng sợ, thậm chí còn muốn tự mình thông báo.
Gia cảnh của chị Bành rất tốt, ba mẹ đều là quản lý cấp trung của Đông Viễn, làm thêm chỉ là để rèn luyện khẩu ngữ thôi. Không dám tưởng tượng chị ấy sẽ có biểu cảm gì khi nhận điện thoại từ lãnh đạo của ba mẹ mình.
Thả Huệ chỉ mới nghĩ đến phần mở đầu thôi: “Chào bạn học Bành, tôi là Thẩm Tông Lương.”
Dừng lại đi, thế này đã đủ ngạt thở rồi!
Thả Huệ lập tức nói: “Em có thể tự mình nói với chị ấy, cảm ơn anh!”
Thẩm Tông Lương gật đầu: “Vậy thời gian xuất phát em tự quyết định?”
Cô đáp: “Dạ, hai giờ chiều nha, tiện thể đến đó ăn tối luôn, ngày mai mới đón đoàn.”
Anh không có ý kiến gì, chỉ lên lầu: “Anh đi thay đồ trước.”
Thả Huệ rửa sạch cái ly rồi úp ngược trên mặt đá cẩm thạch cho ráo nước.
Hiếm hoi lắm mới có một buổi sáng cô không học bài mà chọn xem một bộ phim tài liệu của Anh để tìm cảm giác ngôn ngữ.
Cô tuỳ tiện chọn một bộ phim, “The Queen’s palaces” phát sóng lần đầu năm 2011, giới thiệu những cung điện hoàng gia xa hoa tinh xảo. Phong thái điềm đạm, sang trọng đặc trưng của phim tài liệu BBC kết hợp với khí chất cao quý, lạnh lùng của hoàng gia, lập tức tóe ra những tia lửa rực rỡ.”
Lúc đầu Thả Huệ ngồi rất ngay ngắn, chăm chú lắng nghe từng phát âm, rồi lẩm bẩm lặp lại một lần. Dần dần cô thấy buồn ngủ, Thả Huệ ngả nghiêng trên chiếc ghế sofa da, toàn thân chỉ có cái miệng là còn hoạt động.
Ngay cả Thẩm Tông Lương đi vào cô cũng không biết.
Thả Huệ cảm thấy đầu mình được nâng lên, rồi cô ngửi thấy một mùi hương gỗ đàn hương trong trẻo không gì sánh được trên chiếc quần tây của anh.
Thẩm Tông Lương ngồi xuống, cẩn thận nâng đầu cô đặt lên đùi mình. Anh ngả người ra sau: “Mới ăn sáng xong mà nằm thấp quá, cẩn thận bị trào ngược dạ dày đó.”
Tai cô bị ép lại, tiếng tim đập thình thịch được khuếch đại gấp mấy lần, vang vọng sống động.
Thả Huệ không dám cử động, cứ nằm trên đùi anh tiếp tục ngủ: “Em không đóng cửa hả?”
Thẩm Tông Lương gạt tóc mai của cô ra: “Không, anh tưởng em biết anh sẽ xuống.”
Cô cố nhớ lại một chút: “Chắc là em không đóng kỹ, lúc nãy em ra ngoài dạo một vòng xong lại quên mất.”
Thẩm Tông Lương ngồi nghe cùng cô một lúc, thật sự cảm thấy bộ phim này chẳng có gì thú vị: “Xem cái này không thấy chán sao?”
Mắt cô nhìn chằm chằm vào màn hình, vô thức muốn nắm lấy thứ gì đó thì lại sờ phải tay anh.
Thả Huệ dứt khoát nắm lấy hai ngón tay anh, xoa xoa lòng bàn tay anh: “Nằm trên người Tổng giám đốc Thẩm xem phim, sao có thể gọi là nhàm chán được?”
Cô rất thích đôi tay này của anh, to lớn, trắng trẻo, khớp xương nào cũng rõ ràng.
Thả Huệ chợt nảy ra một ý nghĩ, cô hỏi: “Này, anh đã từng đến London chưa?”
Thẩm Tông Lương từ tốn nói với cô: “Đã đến đó vài lần, hầu hết là vào mùa hè, đường phố đầy những cậu bé mặc váy kẻ ca rô, mọi người đội mũ phớt gắn lông vũ cổ điển, là một thành phố rất đa dạng.”
Tốc độ nói của anh rất nhẹ nhàng, không nhanh không chậm, đặc biệt là khi nhìn vào mắt cô, mang lại một cảm giác thoải mái như được tắm trong gió xuân.
Nhưng Thả Huệ không thích như vậy, cô cảm thấy anh lúc nào cũng ra vẻ nghiêm túc đĩnh đạc, như thể anh đang nói về một bản báo cáo ngẫu nhiên nào đó.
Cô bĩu môi: “Em đâu có bắt anh viết nhật ký du lịch đâu, nói cái gì đó dễ hiểu thôi chứ.”
Thẩm Tông Lương cúi đầu nhìn cô: “Xin hỏi câu nào của tôi khiến cô Chung khó hiểu?”
Thả Huệ tức đến mức suýt ngồi bật dậy: “Không phải! Ý em là…anh quá nghiêm túc rồi Thẩm Tông Lương.”
Giây tiếp theo, Thẩm Tông Lương bắt đầu giở giọng không đứng đắn: “London ấy hả, ngoài cảnh đẹp ra thì chẳng có gì. An ninh thì tệ, đi trên đường không cẩn thận là bị cướp giật, tàu điện ngầm cũ kỹ, còn có cơ sở hạ tầng được xây từ cả trăm năm trước.”
Thả Huệ không nhịn được cười, vai cô rung lên, cô quay người lại vùi mặt vào bụng anh để cười. Thẩm Tông Lương thấy cô như vậy cũng không kìm được, bật cười theo.
Anh vừa lắc đầu, vừa vỗ lưng cô nói: “Rồi rồi, em đừng cười quá, không khéo thì sặc.”
Thả Huệ cười chảy nước mắt, cô dùng ngón tay lau đi, bụng vẫn phập phồng. Thẩm Tông Lương véo mạnh mũi cô: “Thích nghe mấy lời tào lao đó hả?”
Cô gật đầu: “Anh như thế này làm em thấy chẳng có khoảng cách gì cả, như vậy mới giống một người sống.”
“Em nói kiểu gì thế?”
Khó khăn lắm mới yên tĩnh được một lúc.
Thả Huệ cũng chẳng còn tâm trí xem phim tài liệu nữa, cô nhìn chằm chằm lên màn hình với đôi mắt long lanh.
Anh thật sự rất đẹp trai, sống mũi cao thẳng, đôi mắt sâu thẳm, càng nhìn càng thấy cuốn hút.
Đến nỗi trong những năm tháng dài đằng đẵng sau này, trong mắt Thả Huệ không còn chứa được bất kỳ ai khác nữa.


Gửi bình luận