Không cần thiết.
Thẩm Tông Lương đưa tay che mắt cô: “Chưa xem đủ à?”
Tay anh bị Thả Huệ nắm lấy: “Thẩm Tông Lương, bây giờ anh là bạn trai của em rồi đúng không?”
Anh khẽ cười: “Sao em cứ nói những lời thừa thãi này mãi nhỉ?”
Cô kéo vạt áo anh: “Anh nói đi, đúng không?”
Thẩm Tông Lương véo má cô: “Đúng, đương nhiên là đúng rồi.”
Thả Huệ quay người, lại vùi mặt vào áo sơ mi của anh, hít một hơi thật sâu, thơm quá. Anh không biết, cô là người thiếu an toàn đến mức nào, luôn phải xác nhận đi xác nhận lại.
Chưa đến hai giờ, xe đã đợi sẵn ngoài cửa.
Bác Phương đến gõ cửa lấy hành lý: “Cậu Thẩm, chỉ có cái vali này thôi sao?”
Thẩm Tông Lương cũng không chắc nên anh quay đầu hỏi Thả Huệ đang trang điểm: “Có hai cái thôi hả Tiểu Huệ?
Thả Huệ cầm gương trang điểm cỡ lớn, liếc nhìn trong lúc chải mi: “Dạ, chỉ có hai cái đó thôi.”
Phương Phác là tài xế đã đi theo bên cạnh Diêu Mộng nhiều năm. Sau khi nhà họ Thẩm làm tang lễ xong, ông về quê nghỉ ba tháng, giờ lại quay về lái xe.
Diêu Mộng nói bà cũng không ra ngoài mấy, ở nhà không cần nhiều người như vậy nên phái ông đi chăm sóc cậu hai.
Thẩm Tông Lương đương nhiên biết mẹ mình có ý gì, không thích ra ngoài là giả, phái người đến bên cạnh anh mới là thật, nhưng bà cũng chỉ có mấy trò vặt vãnh này thôi.
Ngày đầu tiên Phương Phác đến gặp anh, Thẩm Tông Lương đã nói thẳng, thẳng tay ra một đòn phủ đầu.
Hôm đó, Thẩm Tông Lương ngồi uống trà: “Bác Phương, bác là người nhìn con lớn lên, tính tình của con thế nào, chắc là bác biết.”
Phương Phác vội vàng nói biết.
Thẩm Tông Lương cười: “Bác cũng không cần phải sợ, chỉ cần tai con thanh tịnh, không có mấy lời ba hoa linh tinh lọt vào thì mọi người đều vui vẻ.”
Ngụ ý là, nếu Diêu Mộng cứ lôi những chuyện vụn vặt ra nói với anh thì anh sẽ không bỏ qua cho một ai.
Phương Phác sợ đổ mồ hôi hột, sao sau khi từ nước ngoài trở về thì cậu hai còn khó hầu hạ hơn trước thế này?
Khi ông chủ còn tại thế, lúc cha con bất hòa, xung đột thì Thẩm Tông Lương cũng không ngại đập bàn. Trong nhà không ai dám chọc anh, đến sau này ngay cả Thẩm Trung Thường cũng chỉ nói những lời mà anh muốn nghe.
Vậy mà ông không ngờ, một cậu hai nhà họ Thẩm cứng cỏi, ý chí không thể lay chuyển lại có lúc dịu dàng đến vậy.
Thả Huệ đã trang điểm xong, cô xách túi tote của mình đứng dậy, chào tạm biệt Thẩm Tông Lương.
Thả Huệ đứng trước mặt anh, luyến tiếc nói: “Em sẽ về sớm thôi.”
Thẩm Tông Lương xoa đầu cô: “Gió biển lạnh, em có mang theo khăn choàng chưa? Áo khoác thì sao?”
Tay cô lướt nhẹ trên cánh tay anh: “Đều mang rồi ạ.”
Trước khi khởi hành, Thẩm Tông Lương giúp cô đóng cửa xe, dặn dò: “Bác Phương, đưa cô Chung đến khách sạn, đi đường cẩn thận.”
Phương Phác đeo găng tay trắng, gật đầu: “Đã rõ.”
Thả Huệ vẫy tay với anh qua cửa kính xe, mấp máy môi nói bye bye.
Thẩm Tông Lương khẽ gật đầu: “Đi đi.”
Thả Huệ quay đầu lại một cách miễn cưỡng.
Không có ôm, cũng không có hôn tạm biệt, không có gì cả.
Cô phải đi đến tận ba bốn ngày mà sao Thẩm Tông Lương lại thản nhiên vậy nhỉ?
Đây là lần đầu tiên cô cảm thấy những phẩm chất như trầm tĩnh, ổn định của người đàn ông này lại có thể trở nên tiêu cực như vậy!
Còn chưa ra khỏi cổng lớn thì điện thoại của Phùng Ấu Viên đã gọi tới, cô phàn nàn rằng Trang Tân Hoa không đợi mình, mà tài xế nhà cô lại đi đón ba cô rồi.
Thả Huệ cảm thấy kỳ lạ: “Trang Tân Hoa bỏ rơi cậu rồi à? Thế cậu ta đi đâu một mình vậy?”
“Ai mà biết được! Gần đây cậu ta với đám Khiêm Minh cứ lén lén lút lút.” Phùng Ấu Viên cầm điện thoại đứng trên đường: “Cậu đi chưa Thả Huệ? Bây giờ mình ra ga tàu cao tốc tìm cậu còn kịp không?”
Thả Huệ nói: “Mình không đi tàu cao tốc, cậu gửi vị trí của cậu cho mình đi, mình qua đón cậu.”
“Cậu còn lái xe nữa à?” Ấu Viên đột nhiên cảm thấy có gì đó không đúng: “Cậu đi một mình à?”
Cô nhìn về phía trước có Bác Phương: “Ừ, mình có đi xe, lát nữa gặp nhau rồi nói.”
Bác Phương liếc nhìn Thả Huệ qua gương chiếu hậu.
Cô gái trẻ này rất ưa nhìn, chỉ là cả người hơi mảnh khảnh quá, trông cơ thể không được khỏe mạnh cho lắm. Rõ ràng là cô không hề nhíu mày nhưng ông lại cảm thấy trên người cô có vương vấn một nỗi sầu man mác.
Nhìn thái độ của cậu hai đối với cô ấy thì chắc hẳn sau này còn nhiều cơ hội gặp mặt, vì vậy bác Phương cũng không dám chậm trễ.
Ông tự giới thiệu: “Tôi họ Phương, là người lái xe cho cậu Thẩm, cô là cô Chung đúng không?”
Thả Huệ vội ngồi thẳng dậy: “Con chào bác Phương, bác cứ gọi con là Thả Huệ là được rồi, người nhà đều gọi như vậy.”
Phương Phác gật đầu, cô gái này quả là dễ gần, nói chuyện cũng hòa nhã, cô đọc một địa chỉ: “Bác Phương, chúng ta đi rước bạn của con trước đi ạ.”
Phương Phác rẽ lên đường cao tốc: “Được.”
“Cảm ơn bác.”
“Không có chi.”
Bầu trời xanh thẳm, Phùng Ấu Viên nhìn chiếc Maybach hai màu đen vàng đang lái về phía mình, nhìn biển số xe thì đúng là xe mà Tổng giám đốc Thẩm thường đi, hơn nữa người lái xe lại còn là Phương Phác.
Ấu Viên ngồi vào xe, mỉm cười chào Phương Phác: “Chào bác Phương.”
Đây là người bên cạnh bà Thẩm, Phùng Ấu Viên lớn lên trong giới này thì làm sao lại không nhận ra.
Phương Phác cũng mỉm cười đáp lễ: “Chào cô Phùng.”
Thấy hai cô gái muốn nói lại thôi, ánh mắt cứ liếc qua liếc lại, Phương Phác hiểu chuyện nâng tấm chắn lên: “Hai cô cứ nói chuyện, tôi không nghe.”
Ấu Viên lè lưỡi: “Cảm ơn bác Phương, con thật sự có chuyện muốn hỏi cô ấy.”
Tấm chắn chia khoang xe thành hai không gian, phía sau rộng rãi yên tĩnh.
Thả Huệ cảm thấy hai người có thể mở một chai champagne để uống trong bầu không khí này nên cô ấn nút điều khiển trung tâm, Ấu Viên hỏi: “Cậu định làm gì?”
Thả Huệ nghiên cứu một chút: “Mình thấy Thẩm Tông Lương từng ướp lạnh rượu whisky, thử một chút xem sao.”
Phùng Ấu Viên kéo cô lại: “Đừng làm mấy chuyện vô bổ này, mình hỏi cậu, chuyện này là sao?”
“Chuyện gì?” Thả Huệ giả vờ ngây ngô: “Sao là sao?”
Cô ấy chỉ một vòng quanh xe: “Xe của Thẩm Tông Lương, người của Thẩm Tông Lương, cậu nói xem?”
Thả Huệ ừ một tiếng, giọng điệu đều đều y như Tổng giám đốc Thẩm, cô nói: “Giống như cậu nghĩ đó, mình và anh ấy ở bên nhau rồi.”
Ấu Viên không kìm được, kích động hét lên: “Trời ơi, cảnh tượng huy hoàng đúng như mình mong muốn!”
Thả Huệ sợ quá bịt miệng cô lại: “Cậu nhỏ tiếng chút được không? Lỡ như bác Phương nghe thấy thì xấu hổ lắm.”
“Nào, kể chi tiết đi, chị đây nôn nóng muốn nghe lắm rồi.”
Không tìm thấy champagne nên Thả Huệ đành mở nước khoáng uống.
Cô nói ngắn gọn: “Là đêm đó, khi anh ấy đột nhiên bị đau dạ dày, mình đã chăm sóc anh ấy cả đêm.”
Ấu Viên vuốt cằm cảm thán: “Ôi chao, túc trực bên giường bệnh, dịu dàng chu đáo.”
Thả Huệ đảo mắt: “Mình đã kể với anh ấy rất nhiều chuyện, kể về chuyện ở Giang Thành khó khăn thế nào, kể về con Pony của mình. Người ta còn chưa nói gì thì mình đã tự khóc.”
“Ôi chao, tâm sự chuyện cũ, khiến người ta thương xót.”
“Tối qua ăn cơm ở chỗ anh ấy, mình suýt chút nữa va vào bàn trà, là anh ấy đã lao tới ôm mình…”
Thả Huệ đột nhiên dừng lại không nói nữa, Ấu Viên sốt ruột thúc giục: “Kể tiếp đi, ôm cậu rồi sao nữa?”
Cô nói: “Mình sợ cậu lại ‘ôi chao’ nên để dành không gian cho cậu phát huy đó.”
Không biết Phùng Ấu Viên lấy đâu ra nhiều lời như vậy.
“…”
Thả Huệ dang tay về phía cô: “Cũng không có gì, mình thấy anh ấy quan tâm mình quá nên mình nên hỏi anh ấy có thích mình không, giống như sự nghi ngờ của cậu ngày hôm đó.”
Ấu Viên lắc đầu lia lịa: “Không thể nào, còn có thể hỏi thẳng như vậy sao?”
Nếu là như vậy thì những người đã từng công khai quyến rũ Thẩm Tông Lương trước đây chết oan quá.
Có lần tại một buổi dạ tiệc, con gái lớn nhà họ Lý ăn diện lộng lẫy, cố tình vấp ngã rồi ngã thẳng vào lòng Thẩm Tông Lương.
Tổng giám đốc Thẩm vẫn giữ phép lịch sự, đưa tay ra đỡ cô ta dậy, hỏi cô ta có sao không, ấy vậy mà nhà họ Lý được đà lấn tới, cho rằng cơ hội dựa vào anh đã đến.
Nhưng câu nói tiếp theo của Thẩm Tông Lương đã khiến cả người cô ta lạnh toát.
Ấu Viên vẫn nhớ, lúc đó anh cầm trên tay một ly rượu, giọng điệu xa cách lạnh lùng: “Cô Lý, cái dáng vẻ phong tình này của cô có hơi rẻ tiền rồi không?”
Lúc đó Ấu Viên mới mười lăm tuổi, trốn sau cây cột xem rất say sưa, cô thầm nghĩ chú Tiểu Thẩm trông thật phong độ, cũng thật lạnh lùng.
Cô hoàn hồn, nhìn Thả Huệ gật đầu chắc chắn: “Cứ hỏi thẳng, cần gì phải vòng vo nữa.”
“Rồi sao nữa?” mặt Ấu Viên như đang nghe chuyện ma: “Thẩm Tông Lương nói có hả?”
“Ừ.”
Phùng Ấu Viên luồn hai tay vào tóc.
Sau đó, cô lại đột nhiên buông ra, hai mắt sáng rực: “Cho mình hai người cỡ Tổng giám đốc Thẩm đi, giờ mình mạnh lắm rồi.”
Thả Huệ uống một ngụm nước, bất lực nói: “Đôi khi cậu cũng thần kinh giống mình đó…”
Từ nhỏ đến lớn, hai người họ có thể chơi với nhau đến giờ không phải không có lý do.
Ấu Viên cười khà khà.
Chẳng mấy chốc cô lại thấy không đúng: “Không…ý mình là, nếu Thẩm Tông Lương từ chối cậu thì phải làm sao?”
Thả Huệ vặn chặt nắp chai, đặt vào trong cốc: “Vậy thì chẳng phải mình đã biết câu trả lời rồi sao? Sau này sẽ chết tâm luôn, không cần mong đợi gì nữa.”
Bị anh từ chối cũng không có gì to tát, phụ nữ bị Tổng giám đốc Thẩm từ chối không phải là không có.
Huống chi, cô cũng không ở đại viện lâu dài, sau này cũng không có nhiều cơ hội gặp anh, sợ gì mất mặt đâu.
“Nói vậy mới đúng, người dũng cảm sẽ được hưởng thụ thế giới trước.” Ấu Viên nói.
Thả Huệ chỉ cảm thấy như vừa nghe được một câu chuyện cười: “Mình mà dũng cảm gì? Chỉ là bị dồn đến bước đường đó, không nói không được.”
Ấu Viên tò mò ghé sát lại: “Ơ, người ta lấy gì ép cậu?”
“Mỹ sắc hiếm có khó tìm.”
“…”
Hai người lại cười đùa nghiêng ngả trong xe.
Ấu Viên vuốt lại tóc: “Thật đấy, mình vẫn muốn chúc mừng cậu đã đạt được điều mà cậu mong muốn.”
Không phải vì đối phương là Thẩm Tông Lương, mà chỉ vì cô đã nhận được phản hồi tình cảm tích cực từ người mà cô yêu.
Thả Huệ chỉ cảm thấy sợ hãi: “Nhưng Ấu Viên à, cành cây này của anh ấy quá cao, thật sự không phải thứ mà mình có thể chạm tới.”
“Mình nói thật, cậu đừng giận.”
“Đương nhiên là không.”
Ấu Viên nắm lấy tay cô: “Cậu thích Thẩm Tông Lương, có thể ở bên cạnh anh ấy là rất tốt, mình tin anh ấy sẽ chăm sóc tốt cho cậu. Chỉ là, cậu đừng mong sẽ có kết quả gì, cứ tận hưởng quá trình là được rồi. Bà Thẩm không phải là người dễ dãi, tiêu chuẩn chọn con dâu của bà ấy rất cao, người này không được người kia không ổn, chúng ta không cần thiết phải chịu đựng sự chỉ trích của bà ấy.”
Ấu Viên nhận ra mình nói quá nghiêm trọng làm cho Thả Huệ nghe xong thì sắc mặt cũng không tốt, cô lại bổ sung thêm: “Nhưng chúng ta còn trẻ, chơi bời với Tổng giám đốc Thẩm cũng được, cùng lắm thì sau này chia tay thôi.”
Thả Huệ nghe Ấu Viên nói xong thì mù quáng gật đầu.
Cô biết Ấu Viên thật lòng muốn tốt cho mình, lời nói cũng đã rất cố gắng uyển chuyển.
Dù có hơi khó xử, nhưng không biết có bao nhiêu người còn chủ động chạy đến cầu xin bà Thẩm chỉ điểm kia kìa.
Chỉ là Ấu Viên nói đúng, chúng ta không cần thiết phải làm thế.
Ngưỡng cửa nhà họ Thẩm quả thật rất cao nhưng đối với người không muốn bước vào, thì cao hay thấp cũng đâu có ý nghĩa gì?
Cô cũng không phải là không có đường lui, sự tỉnh táo chính là đường lui duy nhất của cô.
Trong toa xe lan tỏa một khoảng lặng bi thương.
Thả Huệ cay đắng nhếch mép, trên đời này sao lại có tình yêu nào như vậy? Vừa mới bắt đầu mà đã dự liệu được kết cục thất bại thảm hại.
Nói cho cùng, vẫn là do bản thân Thẩm Tông Lương quá hấp dẫn, gia cảnh của anh lại quá tốt.
Đột nhiên, Thả Huệ thở dài: “Giá như không chuyển đến chỗ ông ngoại cậu ở thì tốt rồi.”
Như vậy sẽ không gặp Thẩm Tông Lương, không cần vừa không thể chống cự lại sự say mê dành cho anh, vừa cảm thấy bất an về tương lai.
“Ôi chao…” Ấu Viên vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Cậu cứ suy nghĩ nhiều như vậy thì cũng chẳng làm được gì đâu. Còn trẻ, ai mà chẳng có một hai mối tình không có hồi kết, đâu phải chỉ có mình cậu như vậy.”
Thả Huệ nản chí gật đầu: “Ừ, cũng đúng.”
Xét về điểm này, Thẩm Tông Lương chín chắn, trầm ổn, ngoại hình tuấn tú, là một người bạn trai ưu tú trên mọi phương diện.
Đến A Na Á là hơn sáu giờ, bầu trời bên biển xám xịt, dự báo thời tiết nói sẽ có mưa.
Phương Phác đưa họ đến trước khách sạn Vân Tụng, rồi xuống xe mở cốp sau, lấy hành lý ra.
Hành lý của Ấu Viên nhiều gấp ba lần của Thả Huệ, ba chiếc vali phiên bản giới hạn cùng dòng cứ thế chắn ngang lối đi.
Thả Huệ đẩy giúp cô một chiếc, cười nói: “Đồ của cô Phùng nhiều quá đi.”
Cô đeo kính râm lên: “Đi nghỉ mát mà, váy đẹp, bikini thì lúc nào cũng phải mang theo chứ.”
Khi Thả Huệ tạm biệt Phương Phác, cô gặp Thẩm Đường Nhân và Dương Vũ Mông đang khoác tay nhau đi ra.
Cô vẫy tay: “Cảm ơn Bác Phương, bác về cẩn thận nhé.”
Bác Phương tiễn cô vào trong: “Cảm ơn cô Chung, cô nghỉ ngơi đi cô Chung.”
Dương Vũ Mông tinh mắt, huých Đường Nhân: “Xe này chẳng phải là xe của chú cậu à? Còn là bác Phương lái đến nữa.”
Thẩm Đường Nhân đã sớm nhìn thấy, dù Chung Thả Huệ đang quay lưng lại với họ thì cô vẫn nhận ra ngay.
Khí chất của cô ấy quá nổi bật, chỉ riêng phần cổ trắng nõn thon dài kia thôi cũng đủ thu hút sự chú ý.
Thẩm Đường Nhân như đoán ra được điều gì đó: “Vũ Mông, chúng ta đi ăn cơm đi.”
Cô không muốn nói, cũng không muốn nhìn cô bạn như quả pháo sắp nổ bên cạnh mình nổ tung tại chỗ, còn Dương Vũ Mông thì đã buông tay cô ra, đi tới chất vấn Thả Huệ.
Chung Thả Huệ vừa mới quay người lại thì đã bị cô ta chặn mất nửa đường, cô cố giữ nụ cười lịch thiệp: “Mông Mông, cậu đến trước bọn tôi rồi.”
Nhưng đối phương lại hỏi cô mà chẳng kiêng dè chút nào: “Sao lại là chú Thẩm phái xe đưa cô đến?”
Tính khí của Dương Vũ Mông đúng là bao nhiêu năm vẫn không thay đổi, Thả Huệ chỉ đáp lời cho qua chuyện: “Cô Thẩm đang đợi cậu đi ăn cơm đó, mau đi đi.”
Dương Vũ Mông bị thái độ phớt lờ và kiêu ngạo của cô làm cho tức giận. Cái loại nghèo kiết xác như nhà họ Chung mà cũng dám coi thường cô ta sao?
Cô ta hét lên: “Cô quyến rũ người khác giỏi lắm đúng không? Nhanh vậy đã đạt được rồi.”
Ánh mắt xung quanh đều đổ dồn về phía này, còn có người giơ điện thoại lên chụp.
Chung Thả Huệ đành phải dừng lại: “Xin hỏi tôi đã quyến rũ ai?”
Cô ta chỉ vào chiếc Maybach lúc này đã biến thành một chấm đen: “Còn phải nói thẳng ra sao? Chính là chú Thẩm chứ ai.”
Thả Huệ hỏi với giọng điệu đều đều: “Vậy thì, Thẩm Tông Lương là cái gì của cô?”
“Chú ấy là… chú ấy là…” Dương Vũ Mông tức giận dậm chân: “Chú ấy là chú của bạn thân tôi.”
Cô mỉm cười chậm rãi: “Ra là cô cũng biết anh ấy chỉ là chú của bạn thân cô thôi, dựa vào cái loại quan hệ không đâu vào đâu thế này mà cô cũng dám đến chất vấn tôi?”


Gửi bình luận