Có bị ngã không?
Phùng Ấu Viên giao vali cho nhân viên sảnh rồi lập tức chạy tới, cô sợ Thả Huệ nói chuyện quá hiền, không biết phải đáp trả người ta thế nào, cuối cùng sẽ phải chịu thiệt.
Ban đầu Ấu Viên còn định xắn tay áo lên để lao vào tham chiến, tự mình gào thét vài tiếng, nhưng nhìn Thả Huệ dùng giọng nói nhỏ nhẹ của mình để làm cho Dương Vũ Mông nghẹn chết thì Ấu Viên dừng bước không tiến lên nữa.
Giọng của Thả Huệ rất nhẹ, âm lượng thậm chí còn rất nhỏ, nghe không giống như đang cãi nhau, mà giống như đang khuyên bảo một bé con ở trường mẫu giáo.
Mặt mày Dương Vũ Mông đỏ bừng, đoán chừng là cô ta không thấy xấu hổ lắm mà chỉ đơn thuần là cảm thấy tức muốn chết, cô ta gào lên: “Cô đừng có mà đắc ý sớm quá! Ai mà chưa từng ngồi xe của chú Thẩm? Chuyện này chẳng nói lên được điều gì cả!”
Thả Huệ nhẹ nhàng gật đầu: “Cô xem, về tình hay về lý cô đều hiểu cả rồi, nếu chuyện này chẳng nói lên được điều gì cả, vậy thì cô đang làm gì vậy?”
Dương Vũ Mông nghẹn họng, trừng mắt giận dữ: “Tôi đang nhắc nhở cô, đừng làm những chuyện không phù hợp với vị trí của mình.”
“Ừ, cô thì ở trên cao rồi, la lối hò hét thì đẹp mặt lắm.”
Thả Huệ vừa nói xong thì Lôi Khiêm Minh và Hồ Phong ở bên cạnh liền phá lên cười, Hồ Phong rít một hơi thuốc: “Chọc vào Thả Huệ thì coi như đá trúng một cục đá rồi.”
Dương Vũ Mông hung ác trừng mắt nhìn: “Cười cái gì?”
Lôi Khiêm Minh vội xua tay: “Không có gì, Hồ Phong đang cho tôi xem một video hài.”
Khi Thả Huệ định đi thì Thẩm Đường Nhân nhẹ nhàng gọi cô lại: “Vậy…cô đang ở bên chú của tôi sao?”
Thả Huệ dừng bước, ngăn cản Ấu Viên đang định tiến lên. Thả Huệ nắm chặt tay Ấu ViênẤu Viên rồi hỏi ngược lại: “Sao cô Thẩm không đi hỏi chú của cô đi?”
Thẩm Đường Nhân mím môi, á khẩu: “Tôi gặp cô trước nên đương nhiên là phải hỏi cô trước rồi.”
Thẩm Đường Nhân là một người được dạy dỗ rất tốt, nhưng dù sao thì tuổi vẫn còn nhỏ, không tài nào tài nào địch lại được sự tò mò bẩm sinh.
Thả Huệ cười lắc đầu: “Không phải, bởi vì trong mắt các người, giải thích luôn là việc của giai cấp bên dưới, đúng không? Bởi vì tôi không có gia thế như mọi người ở đây mọi người ở đây nên ai cũng sẽ chọn hỏi tôi, cũng cho rằng tôi có nghĩa vụ phải trả lời. Nếu hai vị đã nghĩ cho tôi như vậy thì tôi sao có thể không làm tròn vai được?”
Thả Huệ nói năng thật sự quá lưu loát, đầu óc cũng cực kỳ minh mẫn, nhìn nhận vấn đề lại rất thấu đáo. Thẩm Đường Nhân bị lời lẽ của Thả Huệ làm cho kinh ngạc, trong khoảnh khắc đó, cô cảm thấy thần thái của Chung Thả Huệ rất giống chú của cô.
Khi cô còn nhỏ, cô đã từng cũng đã từng thấy chú của mình nói chuyện với ông nội như vậy, rất kiên định và vững vàng.
Đột nhiên, Thẩm Đường Nhân hơi hiểu ra tại sao chú cô lại thích Chung Thả Huệ đến như vậy, chú ấy chắc hẳn cũng đã nhìn thấy được điều gì đó ở Chung Thả Huệ.
Bề ngoài trông cô dịu dàng như vậy như vậy nhưng thực chất cô là một người biết biết suy nghĩ và có chính kiến của riêng mình. Một người như vậy mới có thể trưởng thành trong phong ba bão táp
Ở trên người cô ấy có một loại sức sống vươn lên mạnh mẽ, mà chính loại sức sống này còn có sức sát thương hơn cả một vẻ ngoài xinh đẹp.
Thẩm Đường Nhân xin lỗi cô: “Là chúng tôi đường đột quá rồi, xin lỗi.”
“Không sao, mỗi người đều đều có lập trường riêng thôi, không có đúng sai.”
Cuối cùng vẫn là Ngụy Tấn Phong giải tán mọi người: “Thôi thôi, đừng xem nữa, đi ăn cơm đi.”
Thả Huệ ngẩng cao đầu, đi xuyên qua đám người đang tò mò xung quanh, cùng Ấu Viên bước vào thang máy.
Ngụy Tấn Phong là người đầu tiên chạy bước đến bên Đường Nhân: “Không sao chứ, Đường Nhi?”
Thẩm Đường Nhân nói không sao: “Tôi chỉ cảm thấy cô ấy nói đúng thôi, là tôi đã quá kiêu căng tự phụ mà chẳng hề hay biết.”
Ngụy Tấn Phong thì luôn đứng về phía Thẩm Đường Nhân: “Chẳng có ai cứ tự kiểm điểm mình như cậu, hôm nay Chung Thả Huệ cũng hơi quá rồi đó.”
Thẩm Đường Nhân cười: “Chung Thả Huệ nói như vậy đã là nể mặt lắm rồi, chẳng ai muốn đứng đây để bị hỏi đông hỏi tây cả. Nếu cô ấy muốn thì cũng có thể lôi chú tôi ra làm bia đỡ, đến lúc đó thì tôi cũng chẳng biết phải làm sao.”
“Nói vậy thì thì Thả Huệ và chú của cậu đã…”
Thẩm Đường Nhân gật đầu: “Cho dù bây giờ chưa phải thì cũng gần như vậy rồi.”
Trong những ngày lễ như thế này thì xe của chú út cô thường không ra khỏi Bắc Kinh vì quá thu hút sự chú ý. Việc chú ấy để cho bác Phương đưa Chung Thả Huệ đến đây đã là phá lệ rồi. Nếu vẫn nói giữa hai người họ không có gì thì Thẩm Đường Nhân không tin
Ngụy Tấn Phong “chậc” một tiếng rồi rồi vỗ trán: “Khổ thân cho Trang Nhi nhà tôi rồi.”
Dương Vũ Mông trừng anh ta: “Trang Tân Hoa lại làm làm sao nữa?”
“Không thấy sảnh đường bên kia trải đầy hoa hồng tuyết sơn được vận chuyển bằng đường hàng không sao?”
“Thấy chứ, nhìn cũng đẹp đó, rồi sao nữa?”
Ngụy Tấn Phong nói: “Còn làm sao nữa! Ngày mai Trang Tân Hoa định tỏ tình đó, bây giờ thì đổ bể hết rồi.”
“Tỏ tình với Chung Thả Huệ?” Dương Vũ Mông cứ nhắc đến cái tên này là tức giận: “Hai người họ không phải thanh mai trúc mã sao?”
“Cũng đâu có gì mà không được? Chung Thả Huệ từng cứu mạng cậu ta mà.”
Dương Vũ Mông liếc nhìn thang máy: “Giá như Trang Tân Hoa quyết định sớm hơn thì tốt biết mấy!”
Thẩm Đường Nhân khẽ thở dài: “Vô ích thôi Mông Mông, duyên phận đến thì chẳng ai cản được đâu.”
Cô tin, cho dù Chung Thả Huệ có trở thành bạn gái của Trang Tân Hoa thì cũng sẽ phải chia tay thôi. Giữa các cặp đôi phải có sự mạnh yếu cân bằng, Trang Tân Hoa không kiềm chế được Chung Thả Huệ.
Cuộc sống đột ngột rơi xuống đáy vực đã khiến cho Chung Thả Huệ nhận ra sự thật về thế giới này quá sớm. Một cậu bé như Trang Tân Hoa, đối với cô mà nói thì quá trẻ con, làm sao Chung Thả Huệ có thể thích được chứ? Dù thế nào thì cũng không thích nổi.
Còn về chú của cô, đừng nói đến sức hấp dẫn vốn có của chú ấy, chỉ riêng một vài thứ nhỏ nhặt như sự điềm tĩnh và lý trí của chú ấy thôi cũng đã đủ khiến cho các nữ sinh rung động rồi.
Thẩm Đường Nhân không nói gì nữa mà chỉ lặng lẽ suy nghĩ, Ngụy Tấn Phong kéo cô: “Thôi thôi, không nói mấy chuyện phiền lòng này nữa, tôi mời hai người đi ăn cơm.”
_
Khách sạn Vân Tụng chỉ có mười hai phòng suite, tất cả đều đã được Lôi Khiêm Minh bao trọn, Ấu Viên và Thả Huệ ở phòng số sáu có view hướng ra biển.
Nơi này được trang trí rất có gu, là phong cách Nhật Bản tối giản, buổi tối còn có thể đốt lửa trại ở trong sân vườn.
Sau khi đặt hành lý xuống, Thả Huệ nằm trên ghế sofa nhìn ra ngoài cửa sổ, không động đậy. Ấu Viên thay một chiếc váy thêu thủ công đính kim cương xong thì đi tới đá nhẹ vào chân cô.
“Còn đang không vui vì chuyện lúc nãy à?”
Thả Huệ tay cầm một chiếc gối tựa, cô đáp: “Đâu có, người ta cũng đâu có làm gì mình, cũng đã xin lỗi rồi mà.”
Ấu Viên khịt mũi: “Thôi đi, nghe cái giọng điệu hai người đó hỏi chuyện khó chịu vô cùng, nghe là mình thấy bực rồi.”
Thả Huệ ngồi dậy uống một ngụm nước: “Không trở mặt với nhau là được rồi, dù gì cũng đều là bạn học cả.”
Huống chi chuyện bọn họ coi thường cô, cười nhạo cô sau lưng cũng không phải chuyện một sớm một chiều. Chỉ vì người đó là Thẩm Tông Lương nên bọn họ đột nhiên cảm thấy tôn nghiêm bị xâm phạm, không duy trì được hòa khí nữa mà thôi.
Ấu Viên cũng hiểu, cô ấy nói thẳng vào vấn đề: “Bản thân thất bại tất nhiên là đáng buồn nhưng thành công của người khác sẽ trở thành giọt nước tràn ly, mình đang nói Dương Vũ Mông đó.”
Thả Huệ bị Ấu Viên chọc cho cười, không nói gì.
Chỉ là yêu đương thôi mà, định nghĩa của thành công không nên nông cạn như vậy, cũng không nên gắn liền với đàn ông. Vậy nên, trong cuộc tranh cãi đó, từ đầu đến cuối cô cũng không nhắc đến Thẩm Tông Lương nửa lời.
Thả Huệ đặt ly nước xuống: “Mình biết Dương Vũ Mông, thực ra bản chất cô ấy cũng không tệ, chỉ là tính cách có chút bốc đồng thôi.”
Nói xong cô hít sâu một hơi rồi đứng dậy: “Đi ăn cơm đi, mình đói quá rồi.”
Ấu Viên ừ một tiếng: “Vậy cậu đi thay đồ đi, mình đợi cậu.”
Hai người họ chọn một nhà hàng phong cách Địa Trung Hải. Ấu Viên gọi một phần tôm hùm sốt dầu tỏi, sò điệp áp chảo ăn kèm khoai nghiền và cơm rang bò. Thả Huệ không đói lắm nên chỉ gọi thêm một phần salad và steak.
Trong lúc chờ món ăn lên, Thả Huệ nhắn tin cho chị Bành, nói cô đã đến nơi, đang ở Vân Tụng.
Bành Chân hồi âm nói đã biết, hẹn cô ngày mai chín giờ gặp, dặn cô nhớ ngủ sớm.
Bành Chân vốn dĩ là được người khác nhờ vả, cũng biết Vân Tụng đã được đám công tử đó bao trọn nên người ngoài không vào được. Chuyện của đàn em này ngày trước cô cũng từng nghe kể đôi chút.
Thuở xưa từng sống trong vinh hoa phú quý, lớn lên cùng thiếu gia nhà họ Lôi nên bây giờ vẫn còn liên lạc. Không biết lần này là vị công tử nào muốn theo đuổi cô ấy, phải tốn công tốn sức đưa người đến đây.
Bành Chân không hỏi những chuyện này, điều cô quan tâm là khẩu âm của Thả Huệ rất chuẩn, cũng rất tự tin, không hề sợ hãi.
Bành Chân đã dẫn cô theo làm phiên dịch vài lần, các bên đối tác đều rất hài lòng về Thả Huệ, khen cô rất chuyên nghiệp. Mỗi lần phiên dịch xong, về nhà cô còn xuất file ghi âm để chỉnh sửa rồi gửi một bản biên bản cuộc họp qua. Dù cho đối phương không yêu cầu nhưng cô vẫn làm vậy theo thói quen.
Vì vậy khi cậu Lôi nhắc đến, cô cũng vui vẻ đồng ý, đương nhiên cũng nhận được lợi ích rõ ràng.
Nhà hàng này rất đông người, vị trí sát biển cần phải được đặt trước, món ăn phải đợi hơn nửa tiếng mới lên. Thả Huệ và Ấu Viên vừa ăn bánh mì khai vị, vừa nói chuyện học hành. Ấu Viên nói: “Cậu biết không? Hiểu Nhạc hình như đang quen Diêu Thiên Lân rồi.”
“Ai cơ?” Thả Huệ nghe cái tên này rất quen tai nhưng cô lại không tài nào nhớ ra được. Ấu Viên liếc cô một cái: “Tần Hiểu Nhạc, bạn gái cũ của cậu Trang nhà chúng ta.”
Thả Huệ mím môi: “Mới bao lâu thôi mà đã thành bạn gái cũ rồi, nhanh thật đấy.”
“Chuyện Trang Tân Hoa trăng hoa cũng đâu phải là bí mật gì đâu.”
Hai người ghé vai lại gần hơn một chút.
Ấu Viên hớn hở: “Quan trọng là…cậu biết Diêu Thiên Lân là ai không?”
Thả Huệ nói biết: “Em họ nhỏ nhất của Thẩm Tông Lương, gần đây mới mở một quán bar ở Công Thể Tân.”
“Giỏi đấy, nắm bắt quan hệ thấu đáo thật.” Ấu Viên kinh ngạc.
Thả Huệ đặt bánh mì xuống, phủi vụn bánh trên tay: “Mình nghe anh ta gọi điện cho Tổng giám đốc Thẩm, bảo anh ấy đến ủng hộ.”
“Tổng giám đốc Thẩm chắc sẽ từ chối chứ nhỉ? Anh ấy không đến những nơi như vậy.”’
“Ừ, anh ấy nói đừng làm phiền anh ấy mấy chuyện này.”
Ấu Viên cười ha hả: “Nhưng Hiểu Nhạc lợi hại thật, quay ngoắt một cái đã bắt được ông chủ Diêu rồi, còn hơn cả với Trang Trang.”
Thả Huệ không bày tỏ ý kiến: “Mình không quen người nhà họ Diêu.”
“Ừ, nhưng mà Diêu Thiên Lân là bạn trai cũ của mình, hồi lớp mười hai quen nhau được nửa năm.”
“Phụt.”
Trong cái giới này, tốc độ thay đổi rất nhanh, ai với ai cũng không thể kéo dài lâu được. Đôi khi mọi người ngồi ăn cùng nhau, tuỳ tiện tán gẫu vài lời , ai với ai cũng có thể dính dáng chút quan hệ.
Cô ấy là bạn gái cũ của anh ta, anh ta từng là bạn trai cũ của cô ấy, giờ đây hai người họ đang tranh giành một người bạn trai.
Thả Huệ hỏi với sự tỉnh táo của một sinh viên luật: “Hai người họ ở bên nhau, có căn cứ hay manh mối nào không?”
“Không, chỉ là đồn thổi thôi nhưng chắc là thật.” Ấu Viên uống một ngụm nước ngọt.
Cô chống cằm: “Vậy sao chẳng ai đồn mình với Ngô Ngạn Tổ hết nhỉ?”
“…”
Mãi rất lâu sau thì thức ăn mới được mang lên, cả hai đều đói đến mức thấy đồ ăn là mắt sáng rực cả lên nên ngay cả món bò bít tết chín năm phần cũng bị giải quyết sạch sẽ như một cơn gió.
Ấu Viên ợ một tiếng rõ to, cô nói: “May mà không gọi gà quay, không thì sẽ lãng phí mất.”
Thả Huệ đi thanh toán, sau khi trả tiền thì trong thẻ chỉ còn lại một chút tiền lẻ, cô liếc nhìn tin nhắn rồi cho vào túi.
Ăn xong, hai người cùng nhau đi dạo ở biển.
Gió biển lớn, Thả Huệ quấn chặt áo, đi đến gần đến chỗ nhà thờ thì nhìn thấy Trang Tân Hoa. Anh ta đang điên cuồng dùng chân dẫm đạp những khóm hoa lớn, trông như một bệnh nhân tâm thần điên loạn.
Lôi Khiêm Minh bên cạnh đang lôi kéo anh ta: “Thôi nào, bỏ đi.”
Ấu Viên quấn khăn choàng hỏi: “Sao cậu ta lại trút giận lên mấy bông hoa vậy? Hay lại uống say rồi.”
“Chẳng biết nữa.”
Thả Huệ đi tới, dừng ở khoảng cách một sải tay, dùng đầu ngón tay gõ nhẹ vào vai anh ta. Trang Tân Hoa vẫn còn tức giận, cũng không nhìn xem là ai mà dùng sức gạt tay ra. Cú gạt này suýt nữa làm Thả Huệ ngã xuống, cô lùi lại mấy bước.
Ấu Viên vội vàng đỡ lấy cô: “Không sao chứ?”
Cô lắc đầu với vẻ mặt tái nhợt, không thể nói rõ là cảm giác gì, cô chỉ cảm thấy khoảnh khắc Trang Tân Hoa ngước mắt lên với đôi mắt đỏ hoe kia rất kỳ lạ.
Thả Huệ chưa bao giờ thấy anh ta như vậy.
Cô luôn coi Trang Tân Hoa là một cậu con trai mới lớn, chưa bao giờ nhận ra anh ta giờ đây cũng đã là một người đàn ông trưởng thành, cao hơn cô cả cái đầu.
Lúc này cậu Trang cũng dần tỉnh táo lại, hơi thở còn chưa hồi phục thì anh ta đã chạy tới: “Sao rồi? Có bị ngã không?”
Thả Huệ sờ má: “Trời ạ, cậu lại đang giận dỗi ai đấy?”
Cái gạt tay vừa rồi suýt nữa đã trúng vào mặt cô.
Lôi Khiêm Minh vừa định nói: “Còn chẳng phải là vì cậu…” thì đã Trang Tân Hoa kịp thời cắt ngang: “Không có gì, là tôi thấy mấy bông hoa này gai mắt thôi.”
Chỉ vì một lý do chủ quan và nhàm chán như vậy thôi sao?
Thả Huệ không nói nên lời: “Nhưng người ta đã bày biện xong cả rồi, chắc chắn là sẽ cần dùng đến, cậu làm vậy là thất đức.”
Trang Tân Hoa đỡ lấy bờ vai mảnh khảnh của cô: “Ừ, lát nữa tôi sẽ bồi thường cho người ta, cậu có sao không?”
“Tôi không sao, cậu cũng đâu có đụng trúng tôi thật.” Thả Huệ lay nhẹ người rồi khẽ gỡ tay Trang Tân Hoa ra.
Ấu Viên hơi che miệng: “Trang Tân Hoa, sao lại uống nhiều thế này?”
Trang Tân Hoa tùy tiện chỉ vào Hồ Phong: “Chẳng phải là do lão Hồ thách thức tôi sao? Lần sau không uống nữa.”
Thả Huệ lại nhìn anh thêm một lần, thần thái và giọng điệu của anh không đúng lắm, vừa như đang buồn bã lại vừa như đang hối hận, vẫn là con người đó nhưng cô lại cảm thấy có gì đó khác biệt.
Cô hỏi thêm một câu: “Thật sự không sao chứ Trang Trang? Có phải là bị chú dì ở nhà mắng rồi không?”
Trang Tân Hoa cười khổ, trong mắt như đang có mây mưa cuồn cuộn: “Dạo này ông ấy đối xử với tôi khá tốt.”
Nghe vậy thì Thả Huệ mới yên tâm hơn một chút, cô vừa đi vừa ngoái đầu nhìn lại: “Vậy thì tốt rồi.”
Ấu Viên mời Trang Tân Hoa đi cùng: “Trang Nhi, có muốn đi đến quán bar làm thêm một ly với bọn tôi không?”
Anh ta định từ chối nhưng Lôi Khiêm Minh đã lên tiếng trước: “Cô Phùng đã lên tiếng rồi thì ai còn có thể từ chối chứ?”
Hồ Phong nghe vậy càng thêm hứng khởi: “Đi đi đi, đám Ngụy Tấn Phong cũng đang ở đó.”
Thả Huệ vốn định nói ngày mai cô còn có việc quan trọng, phải đi ngủ sớm nên sẽ không đi nhưng Ấu Viên đã khoác tay cô: “Ngồi một lát thôi mà, vốn dĩ chúng ta đến đây để chơi cùng nhau mà.”
Thả Huệ cũng không đành lòng làm mọi người mất hứng: “Vậy…thì đi thôi.”


Gửi bình luận