GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 27

Củi khô bốc cháy.

Khi họ đến quán bar ven biển, những người đến trước đã bắt đầu uống say sưa. Ngụy Tấn Phong đang biểu diễn một màn ảo thuật vụng về không biết học từ đâu cho Thẩm Đường Nhân xem. Kỹ thuật của anh ta không giỏi, hoa thì biến không ra, đạo cụ thì rơi đầy bàn, khiến đám người xung quanh cười rộ lên.

Thẩm Đường Nhân cũng nói: “Thôi đi ông thần ơi, lát nữa bài sẽ rơi hết vào rượu mất, mau cất đi.”

Thẩm Đường Nhân đã uống khá nhiều, khi đặt cái ly xuống thì chóp mũi dính đầy bọt bia. Ngụy Tấn Phong nhìn cô ấy, nuốt nước bọt một cách căng thẳng. Anh ta lấy hết can đảm, rút giấy ra khẽ lau cho cô ấy: “Nhìn xem, cậu cười rồi kìa.”

Thẩm Đường Nhân cúi đầu đỏ mặt: “Tại vì nhìn cậu cười ngốc nghếch quá mà.”

Vừa bước vào cửa, Ấu Viên đã nhìn thấy một màn tình tứ này, cô khoanh tay nói với Hồ Phong: “Mau nhìn người anh em của cậu đi kìa, lại còn diễn phim tình yêu thuần khiết nữa chứ.”

Lôi Khiêm Minh vòng tay qua vai Ấu Viên: “Cậu không hiểu đâu, cậu Ngụy của chúng ta thật ra ngây thơ lắm.”

“Vậy sao? Từ hồi cấp ba đến giờ, không có lúc nào là không có bạn gái.” Trang Tân Hoa hừ một tiếng: “Sắp tinh khiết hơn cả bia rồi đó.”

Một nhóm người tìm chỗ trống ngồi xuống.

Vị trí này rất đẹp, có view nhìn ra bờ biển lấp lánh từ cửa sổ kính lớn. Khi Thả Huệ ngồi xuống, cô gật đầu với Thẩm Đường Nhân rồi mỉm cười. 

Thật ra thì cũng không cần phải làm cho mọi chuyện xào xáo lên chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy, nhưng Dương Vũ Mông thì đâu có nghĩ được như vậy, cô nàng lập tức quay người lại, lớn tiếng hỏi Lôi Khiêm Minh: “Sao lúc nãy các cậu không đến cùng luôn?”

Anh ta nhận lấy ly cocktail phục vụ mang lên: “Nói chuyện thêm một lát.”

Thấy Trang Tân Hoa trừng mắt nhìn mình thì Dương Vũ Mông cũng không dám hỏi thêm, chỉ dùng ống hút khuấy nước trái cây.

Lôi Khiêm Minh nhấp một ngụm rượu rồi bắt đầu trả lời một loạt tin nhắn WeChat dài. Anh ta cầm điện thoại đưa cho Trang Tân Hoa xem: “Thế nào, tôi đã hái được đóa hoa lạnh lùng của khoa Trung văn rồi này.”

Trang Tân Hoa cầm ly rượu liếc nhìn màn hình tin nhắn từ trên xuống dưới toàn là “Anh ơi em thích anh”, “Anh ơi em nhớ anh quá.”

Anh ta cười khẩy một tiếng: “Gặp phải loại người như cậu thì cô ấy cũng tính là hiền rồi.”

Dương Vũ Mông cũng ghé sát lại xem: “Chỉ vậy thôi mà đã gọi là đoá hoa lạnh lùng rồi ư? Thật đáng thương.”

“Cậu không hiểu, bất kể là hoa gì thì…” Lôi Khiêm Minh đắc ý nói: “Chỉ cần có tiền thôi, ai rồi cũng sẽ phải cúi đầu.”

Dương Vũ Mông đếm kỹ: “Sao ngày 12, 18 và 26 tháng 9 người ta lại không tìm cậu?”

Ở đối diện, Thả Huệ dựa vào một chiếc ghế gỗ nguyên khối, đưa tay gạt nhẹ mấy viên đá, cô nghe xong liền cười: “Còn có thể vì sao nữa? Chưa đến ca làm của cậu ta thôi mà.”

Dương Vũ Mông nghe thấy rất buồn cười nhưng nhìn người nói là Chung Thả Huệ thì cô nàng cố nén nụ cười lại.

Lôi Khiêm Minh lập tức cất điện thoại: “Ý cậu là…cô ta còn đang dụ dỗ người khác cùng lúc sao?”

Ấu Viên “A” lên một tiếng, tò mò hỏi: “Cậu thì được phép dẫn người mẫu đi nghỉ dưỡng, mà lại không cho phép người ta quăng lưới tìm cá sao?”

Hồ Phong cười lắc đầu: “Tôi phát hiện ra rồi, cái miệng của Thả Huệ đúng là…”

Mọi người chờ anh ta nói xong nhưng đúng lúc này thì điện thoại của Thả Huệ lại reo lên, cô nhìn số điện thoại gọi đến thì lập tức đứng dậy: “Tôi đi nghe điện thoại chút, thất lễ rồi.”

Nói xong cô vội vàng đi ra ngoài.

Ngụy Tấn Phong huých vai Trang Tân Hoa: “Ai vậy? Lại còn phải ra ngoài nghe.”

Trang Tân Hoa biết rõ: “Ai mà biết, cậu đi mà hỏi cô ấy đi.”

Nhưng Thẩm Đường Nhân nhìn thấy rồi, tên người gọi hiện lên chỉ có một chữ “Thẩm.”

Mọi người đều nhìn về phía Phùng Ấu Viên, cô xua tay: “Mọi người uống rượu đi, được không? Chúng ta chẳng hỏi được gì đâu”

Trái tim Dương Vũ Mông lúc này cảm thấy lạnh lẽo vô cùng.

Là bạn thân của Chung Thả Huệ, Phùng Ấu Viên đã ngầm bày tỏ rất rõ ràng rồi.

Còn có thể là ai mà bọn họ không thể hỏi đến chứ?

Thả Huệ chạy bộ ra ngoài bờ biển, cô áp điện thoại vào tai, hơi thở vẫn còn hổn hển.

Lúc này Thẩm Tông Lương đang ngồi trên xe, trong xe rất yên tĩnh nên ngay cả tiếng sóng biển cũng nghe rõ mồn một, tất nhiên anh cũng không thể bỏ sót hơi thở gấp gáp của cô.

Giọng nói trong trẻo của anh truyền đến: “Tiểu Huệ, làm gì mà thở gấp vậy?”

Thả Huệ biết trong đầu anh chẳng có gì là tốt đẹp cả, cô tức giận đáp: “Bên trong ồn quá, anh lại đột nhiên gọi điện cho em nên em phải ra ngoài nghe máy đây, lại còn nghi ngờ em nữa.”

Giọng nói cô nhóc mềm mại, quyến luyến, lời oán trách cũng nghe như đang tán tỉnh làm cho Thẩm Tông Lương cảm thấy cổ họng mình hơi ngứa ngáy, anh nới lỏng cà vạt: “Vậy là tại anh sai rồi, đáng lẽ phải báo trước cho em mười phút, lần sau anh sẽ chú ý, được không?”

“Không được, anh phải xin lỗi em mới được.” Thả Huệ được đà lấn tới.

Thẩm Tông Lương ngả người ra sau, bên tay là một điếu thuốc lặng lẽ cháy được gác ở mép cửa sổ xe.

Giây tiếp theo, anh bình tĩnh phun ra một câu: “Ừ, xin lỗi em.”

Đường Nạp Ngôn ngồi cùng anh ở hàng ghế sau, mặt mày như đang nhìn thấy ma. Hai người họ lớn lên cùng nhau, quen biết gần ba mươi năm nhưng đây là lần đầu tiên anh nghe Thẩm Tông Lương nói ra lời xin lỗi.

Đừng nhìn Thẩm Tông Lương lạnh lùng, vô tình, dường như chẳng coi ai ra gì, ấy vậy mà cũng có lúc gặp xui xẻo.

Khi còn học cấp ba, Thẩm Tông Lương vì một cuộc thi toán học nên tâm trạng không vui. Đúng lúc đó có mấy nam sinh đội bóng rổ đến khiêu khích anh, hỏi anh có phải không dám lên sân bóng nữa.

Lúc đó còn nhỏ không biết nặng nhẹ nên anh cầm lấy chiếc ly giữ nhiệt bên cạnh ném thẳng về phía họ. Nam sinh kia bị rách da, vết thương trên trán chảy máu thành dòng, phải vào phòng y tế.

Tuy không bị mời phụ huynh nhưng gia đình nam sinh kia cũng không phải loại tầm thường nên đã không để cho chuyện này dễ dàng khép lại, vậy nên hiệu trưởng vẫn phải gọi điện đến văn phòng của Thẩm Trung Thường, cẩn thận báo cáo lại mọi chuyện.

Tối đó, Thẩm Trung Thường đã dạy dỗ anh một trận, bắt Thẩm Tông Lương ngày mai phải đi xin lỗi người ta nhưng Thẩm Tông Lương ưỡn thẳng lưng: “Đánh cũng đã đánh rồi, lại còn xin lỗi? Con không làm được, không bằng ba cứ đánh chết con đi.”

Ông cụ tức điên lên, đập bàn, nói sao mình lại sinh ra một đứa con bướng bỉnh như vậy!

Đường Nạp Ngôn cúi đầu cười.

Giờ nhìn lại, cơn thịnh nộ của ông cụ nhà họ Thẩm còn không bằng cô nhóc này nũng nịu vài câu.

Đường Nạp Ngôn lại nhìn biểu cảm của Thẩm Tông Lương, nhìn anh không hề có chút miễn cưỡng nào, trên khoé còn vương vấn nụ cười. Không cần nói cũng hiểu, độc thân biết bao nhiêu năm nay, khoảnh khắc củi khô bốc cháy cuối cùng cũng đến rồi.

Thẩm Tông Lương không để ý đến Đường Nạp Ngôn, anh hỏi Thả Huệ: “Đã ăn tối chưa? Vẫn còn ở ngoài à?”

“Ăn rồi, ngồi với đám bạn của cháu gái anh một chút rồi về.”

“Ừ, đừng nán lại chỗ lạ quá lâu, về sớm một chút.”

Anh vừa định cúp máy thì lại nghe bên kia nhẹ nhàng hỏi: “Thẩm Tông Lương, xe của anh đã chở mấy người rồi?”

Thẩm Tông Lương nhất thời không hiểu câu hỏi của cô: “Gì cơ?”

Thả Huệ lặp lại: “Em đang hỏi, xe của chú út đã chở bao nhiêu cô gái rồi?”

Lúc này anh mới nhìn Đường Nạp Ngôn: “Em muốn hỏi khoảng thời gian nào? Không có phạm vi thời gian thì khó nói lắm.”

Hừ! Lão cáo già.

Thả Huệ nói một câu: “Tạm biệt, em vào đây.” Không thèm để ý đến anh nữa, cô cúp máy rồi chậm rãi quay về.

Thẩm Tông Lương cười cúp điện thoại.

Biết Đường Nạp Ngôn muốn hỏi, anh đưa một ngón tay chỉ vào anh ta: “Đúng như cậu nghĩ đó.”

Đường Nạp Ngôn đột nhiên kêu lên: “Trước đó không biết ai nói với tôi, chuyện này tuyệt đối sẽ không xảy ra, thất vọng về cậu quá đi.”

“Ai làm gì cậu mà thất vọng?” Thẩm Tông Lương rít một hơi thuốc.

Đường Nạp Ngôn nói: “Từ lúc cậu dẫn người xuống núi thì tôi đã biết là cậu sẽ sa vào lưới tình rồi, cậu là người dễ dàng cho người khác số vậy sao?”

Anh cười, vẫy tay xua tan làn khói trắng lượn lờ: “Lúc đó thật sự không nghĩ nhiều vậy.”

“Vậy cậu bắt đầu nghĩ nhiều từ lúc nào?”

Thẩm Tông Lương suy nghĩ một chút, bỗng nhiên lại cười một tiếng: “Tôi thấy cô ấy cứ ủ rũ, sợ cô ấy nghĩ quẩn.”

Không có lý do nào hoang đường hơn được nữa!

Đường Nạp Ngôn nhịn cười: “Ồ, vậy là ngài đây muốn tự mình nuôi dưỡng đúng không?”

Anh gật đầu khẳng định: “Ừ, tôi muốn thử xem có nuôi sống được không.”

Đường Nạp Ngôn tỏ vẻ thông cảm với hành vi không nhất quán của anh, anh ta nói: “Không trách cậu được, một cô bé mềm mại thơm tho như vậy, cả ngày cứ lượn lờ trước mắt, ai ôm hôn rồi cũng sẽ động lòng thôi.”

Thẩm Tông Lương ngăn anh ta lại: “Đừng nói bậy, ngay cả một ngón tay của cô ấy tôi cũng chưa chạm vào.”

Chưa chạm vào mà đã thành ra thế này, nếu chạm vào rồi thì còn ra sao nữa?

Đường Nạp Ngôn ồ lên một tiếng: “Vậy thì tôi càng thất vọng về cậu hơn.”

Trong khoảng thời gian ngắn như vậy mà đã yêu một cô gái kém mình mười tuổi, chuyện này nằm ngoài mọi dự liệu của Thẩm Tông Lương.

Anh dập thuốc, khẽ cau mày: “Tôi sợ sẽ làm cô ấy hoảng.”

Họ xuống xe ở đường Công Thể Bắc, Đường Nạp Ngôn dặn tài xế: “Hai tiếng nữa quay lại.”

Có nhân viên phục vụ đến mở cửa xe cho Thẩm Tông Lương: “Chào buổi tối, ông Thẩm.”

Anh liếc nhìn Đường Nạp Ngôn: “Sao lại đưa tôi đến đây?”

Đường Nạp Ngôn đẩy anh vào trong: “Em họ của cậu mới mở, nói là không mời được cậu, hôm nay coi như cho tôi chút mặt mũi đi.”

Bên trong cửa, Diêu Thiên Lân đã ra đến nơi để nghênh đón, nịnh nọt gọi một tiếng anh.

Đến cũng đến rồi.

Bốn chữ này có sức ảnh hưởng vô cùng lớn đối với người Trung Quốc, vậy nên Thẩm Tông Lương đành cắn răng bước vào.

Quả thật đây không phải là một nơi đứng đắn, nam nữ trong bể bơi ăn mặc hở hang, nhảy múa như cô hồn dã quỷ.

Thẩm Tông Lương chưa bao giờ đặt chân đến những nơi như vậy, mà bản thân anh cũng không muốn nhìn. Biết tính khí của người anh họ cổ hủ này nên Diêu Thiên Lân vội vàng sắp xếp một phòng riêng sạch sẽ. Trước khi Thẩm Tông Lương đến, còn đặc biệt rắc thêm một ít hương lá trúc, cố gắng che giấu mùi hương còn sót lại trước đó.

Đường Nạp Ngôn liếc nhìn đồng hồ: “Chu Phú sắp đến rồi, nói là dỗ Giang Tuyết nhà cậu ấy ngủ xong sẽ qua.”

“Được lắm.” Thẩm Tông Lương cười không thể tin nổi: “Một gã suốt ngày đi mây về gió như vậy mà giờ cũng thành một người chồng tốt rồi à?”

Đường Nạp Ngôn vặn nắp chai nước: “Có vậy mới thấy cô Trình của chúng ta có bản lĩnh, nắm chặt cậu ta trong lòng bàn tay rồi.”

Thẩm Tông Lương đột nhiên nói: “Yêu đương đâu nhất định là xấu, cũng có nhiều mặt tốt mà.”

“Trước đây cậu đâu có nói vậy?” Đường Nạp Ngôn vạch trần anh một cách trắng trợn.

Diêu Thiên Lân đưa thuốc cho hai người: “Anh, anh Nạp Ngôn, thấy chỗ này của em thế nào?”

Đường Nạp Ngôn nhận thuốc rồi nói: “Địa điểm ổn đó, trang trí cũng rất có gu, phát tài nhé.”

Diêu Thiên Lân lại chờ xem phản ứng của Thẩm Tông Lương nhưng vị này chỉ nghiêm mặt nói: “Nghe lời mẹ cậu một chút là được rồi.”

“Dạ, em biết, em biết.”

Ngồi một lúc, rượu cũng đã uống được một phần ba, Diêu Thiên Lân cảm thấy hơi ngột ngạt. Anh ta chưa bao giờ tổ chức một buổi tụ tập nào yên tĩnh và nhàm chán đến vậy nhưng đối diện là anh trai mình nên anh ta không dám tùy tiện.

Diêu Thiên Lân liếc nhìn người anh họ đang im lặng ngồi trả lời tin nhắn rồi hỏi Đường Nạp Ngôn: “Em cho hai cô bé xinh đẹp vào nhé?”

Đường Nạp Ngôn cau mày ngăn lại: “Cậu yên phận chút đi, không biết anh trai cậu là người thế nào à? Đừng tự mình chuốc bực vào người!”

Vừa nói xong thì Thẩm Tông Lương đã cất điện thoại, nói muốn đi vệ sinh. Diêu Thiên Lân vội muốn dẫn anh đi nhưng Thẩm Tông Lương nói không cần: “Tôi tự đi.”

Khi anh đi ra từ phòng vệ sinh, đi ngang qua hành lang tối tăm ồn ào, tùy tiện liếc vào một phòng thì thấy mấy thanh niên trong phòng đang lắc lư, biên độ di chuyển rất lớn, chuyển động cơ thể cũng không giống người bình thường, một điếu thuốc được chuyền tay nhau, không phân biệt nam nữ.

Thẩm Tông Lương nhanh chóng nhận ra có gì đó không ổn, chuông cảnh báo trong đầu vang lên. Anh hít một hơi thật sâu, cảm giác nhìn thêm một cái thôi cũng sẽ bị lây bệnh.

Đúng lúc này lại đụng phải Diêu Thiên Lân đang đi ra tìm anh, Diêu Thiên Lân còn chưa kịp nói gì thì đã bị Thẩm Tông Lương túm lấy cổ áo, kéo thẳng về phòng.

Diêu Thiên Lân bị Thẩm Tông Lương đẩy mạnh một cái, ngã sõng soài trên ghế sofa, anh ta đau đớn kêu lên một tiếng: “Anh, em lại làm sai chỗ nào ạ?”

Đường Nạp Ngôn giật mình, đứng dậy: “Lại sao thế?”

“Sao à?” Thẩm Tông Lương cầm ly uống một ngụm trà rồi ném xuống đất: “Cậu hỏi nó đi!”

Diêu Thiên Lân sợ chết khiếp, giọng run run: “Em, em cũng không biết nữa, em vừa ra ngoài là đã thế này rồi.”

Thẩm Tông Lương nói: “Tôi hỏi cậu, người ở phòng thứ ba đếm từ trái qua, cậu có quen không?”

“Quen, quen ạ.” Diêu Thiên Lân suy nghĩ một chút, lắp bắp trả lời: “Là một người bạn của em.”

Anh tiếp tục gặng hỏi: “Cậu có biết cả đám bên đó đang tụ tập làm cái gì không?”

Trong lòng Diêu Thiên Lân hiểu rõ nhưng ngoài miệng lại không dám thừa nhận, chỉ có thể ấp úng: “Có lẽ là hút chút… cái đó.”

Lần này Đường Nạp Ngôn cũng không che chở cho anh ta được nữa: “Biết mà còn dám mang loại người này đến?”

Thẩm Tông Lương cười khẩy một tiếng, lắc đầu: “Cái đầu này của cậu, có thể bình an lớn lên, thật đúng là được ông trời phù hộ.”

“Vậy bây giờ em phải làm sao?” Diêu Thiên Lân run rẩy hỏi.

Thẩm Tông Lương kẹp điếu thuốc, chỉ ra ngoài: “Đuổi đi, ngay lập tức!”

“Dạ, dạ” Diêu Thiên Lân kéo quần: “Em đi ngay đây.”

Đường Nạp Ngôn ngồi sang, che gió định châm lửa cho anh: “Tôi cũng không biết cậu ta lại như vậy.”

“Không cần.” Thẩm Tông Lương không định hút, giơ tay cản lại: “Không liên quan đến cậu.”

Nếu không tận mắt nhìn thấy, anh thật không dám tin em họ mình có thể ngu ngốc đến mức này. Ở Bắc Kinh, bất kỳ ai có chút hiểu biết thì đều rõ Diêu Thiên Lân có lai lịch thế nào.

Là cháu đích tôn duy nhất của nhà họ Diêu, một thương tộc lớn ở Bắc Kinh. Cô ruột của anh ta lại gả vào nhà họ Thẩm nên phía sau lại có thêm một chỗ dựa vững chắc. Những năm nay, anh ta có thể thuận lợi làm ăn trên thương trường, ai gặp cũng phải nể mặt cho anh ta tài nguyên và thể diện, tất cả đều vì cái lai lịch này.

Đây cũng là lý do Thẩm Tông Lương từ trước đến nay không thích thân cận với bên ngoại.

Kể từ khi về nước, mỗi lần có người nhắc đến nhà họ Diêu trong các buổi tiệc thì thái độ của anh vẫn dửng dưng trước sau như một. Vì anh không muốn cho người ta một ảo tưởng, rằng nhà họ Diêu và nhà họ Thẩm cùng chung chí hướng.

Đám bạn nghiện ngập của Diêu Thiên Lân có lẽ cũng vì cảm thấy chỗ của anh ta an toàn, không ai dám tra xét nên mới đến đây bày trò.

Thẩm Tông Lương cầm điện thoại trên bàn trà, gọi một cuộc điện thoại. Không lâu sau, Diêu Thiên Lân khom lưng đi vào: “Anh, em đã bảo họ đi hết rồi.”

Thẩm Tông Lương nhìn anh ta bằng ánh mắt sắc bén: “Bên ngoài có bao nhiêu người muốn nhìn cậu thất bại, cậu thật sự không biết sao?”

Nhìn Diêu Thiên Lân với vẻ mặt tinh ranh, anh càng thêm tức giận. Ông trời sao lại cho cái người này một bộ não chó như vậy?

“Anh ơi, em mới khai trương mà, lộn xộn quá nên em không để ý.” Diêu Thiên Lân tự bào chữa: “Lần sau em nhất định sẽ cẩn thận hơn, em đảm bảo.”

Thấy anh ta sắp quỳ xuống đến nơi thì Thẩm Tông Lương mới đá một cái về phía anh ta: “Còn để tôi biết thì tôi sẽ tháo cả hai chân cậu ra, để cậu không ra khỏi cửa được nữa.”

Vừa dứt lời thì một người đàn ông bước vào từ cửa.

Dáng người anh ta cao lớn, bước chân mạnh mẽ, bóng lưng thẳng tắp, trông như xuất thân từ quân ngũ.

Thẩm Tông Lương đứng dậy chào anh ta: “Đội trưởng Lâm.”

Đội trưởng Lâm bắt tay anh: “Tổng giám đốc Thẩm, đã lâu không gặp.”


Comments

Gửi bình luận