GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 28

Muốn uống nước không?

Đội trưởng Lâm mặc thường phục, tay kẹp một chiếc cặp tài liệu ngắn, anh hỏi: “Tổng giám đốc Thẩm, chỗ này là do em trai của anh mở, ông chủ Diêu phải không?”

Thẩm Tông Lương đưa thuốc cho anh: “Đúng vậy, đây là em trai tôi. Thiên Lân, chào hỏi đi.”

Dù Diêu Thiên Lân có không hiểu chuyện đến đâu thì cũng biết anh họ đang bảo vệ mình, anh ta vội vàng bước ra: “Chào đội trưởng Lâm, là tôi, sau này mong anh chiếu cố nhiều.”

Đội trưởng Lâm nhận lấy điếu thuốc, rồi bắt tay Diêu Thiên Lân: “Đừng nói những lời khách sáo như vậy.”

Thẩm Tông Lương đứng châm thuốc bên cạnh: “Thằng nhóc này từ nhỏ đã lêu lổng, không nên thân. Giờ lại mở một chỗ như vậy nên tôi cũng không yên tâm lắm, sau này anh cứ đến kiểm tra và chỉ đạo thường xuyên, có vấn đề gì thì cứ xử lý theo quy định.”

Vị này cũng là một nhân vật đã lăn lộn trong môi trường này nhiều năm, nghe Tổng giám đốc Thẩm nói vậy thì đội trưởng Lâm lập tức hiểu ý: “Anh yên tâm, sau này tôi sẽ thường xuyên làm phiền, mong ông chủ Diêu đừng chê tôi phiền phức.”

Diêu Thiên Lân thầm nghĩ lần này toi thật rồi, anh ta gượng cười: “Không phiền, tôi mừng còn không hết đây.”

Đường Nạp Ngôn nhìn bộ dạng miễn cưỡng của anh ta thì thấy buồn cười vô cùng, nếu không thể cười thì đừng cười còn hơn.

Thẩm Tông Lương cầm điện thoại, vừa nói vừa cười, đích thân tiễn đội trưởng Lâm ra ngoài.

Bóng lưng hai người vừa khuất, Diêu Thiên Lân liền biến thành quả cà tím héo úa bị phơi sương, anh ta than khóc: “Trời ơi, sao tôi lại gặp phải một ông anh như vậy!”

Đường Nạp Ngôn vỗ vỗ đùi anh ta: “Lão Thẩm không ra lệnh đóng cửa chỗ này của cậu là may rồi đó.”

Thấy ông chủ Diêu vẫn nằm im như cá chết, không có chút nhạy bén nào, Đường Nạp Ngôn mới nói: “Nhanh đứng dậy đi, anh cậu chắc chắn sẽ không lên nữa đâu, đi tiễn cậu ấy đi.”

“Không, anh ấy không phải anh của em, mà là ba của em!”

“…”

Lúc này Chu Phú mới đến.

Diêu Thiên Lân nhìn thấy anh ta như thấy Bồ Tát, khóc lóc bám lấy anh ta: “Anh Phú, anh thật sự phải giúp em.”

Trong mắt anh ta, cậu Chu đây có cùng hoàn cảnh trưởng thành với mình, đều là những kẻ lêu lổng giống nhau. Đường Nạp Ngôn kéo Diêu Thiên Lân ra, cười anh ta không hiểu chuyện: “Cậu cầu xin cậu ta cũng vô ích thôi, cậu ta có khi còn khó tính hơn anh của cậu cũng không chừng.”

Trải qua bao năm tôi luyện, Chu Phú cũng coi như đã tu thành chính quả, vừa mới được điều chuyển về từ địa phương.

Chu Phú cười cười: “Sao vậy Lân Nhi! Lại bị anh trai cậu mắng rồi à?”

Tuy đã trầm ổn hơn một chút nhưng bản chất Chu Phú vẫn là một kẻ bất cần đời, giọng điệu cũng buông thả.

Đường Nạp Ngôn nhỏ giọng kể lại mọi chuyện, mặt Chu Phú liền biến sắc: “Đúng là quá hồ đồ rồi.”

Diêu Thiên Lân nhìn lại dáng vẻ của Chu Phú, áo trắng quần đen, dường như đã khác xa so với lúc anh ta rời khỏi Bắc Kinh. Chu Phú cầm cái ly lên: “Hôm nay dù sao cũng là để đón tiếp anh, hại cậu bị mắng một trận, ly này anh mời cậu.”

Nói xong, anh ta ngửa cổ uống cạn ly Whisky đó, Đường Nạp Ngôn cười: “Coi như không uổng công cậu luyện tửu lượng mấy năm nay.”

“Không uống thì không xong đâu. Người ta chẳng quan tâm ba cậu là ai, ở đó xa trời xa vua mà.”

Mặt mày Diêu Thiên Lân khổ sở: “Anh trai em còn chưa lên, chúng ta đi xem đi.”

Khi họ cùng nhau đi xuống, Thẩm Tông Lương đang đứng ở cửa nghe điện thoại. Hút hết một điếu thuốc, anh cau mày, trông không giống như đang làm việc công. Mãi đến khi anh nói chuyện điện thoại xong thì lại bắt đầu trách mắng.

“Sau này đừng qua lại với những người đó nữa, nghe rõ chưa?”

Diêu Thiên Lân đâu dám nói là không nghe, chỉ có thể gật đầu lia lịa.

Một chiếc xe dừng lại ở phía bên này, một cô gái buộc tóc đuôi ngựa thấp bước từ trong xe ra. Cô ta vừa bước ra đã khoác tay Diêu Thiên Lân: “Hôm nay em ngủ chưa đủ nên ra muộn, anh có giận không?”

Diêu Thiên Lân kéo tay cô ta ra: “Đứng yên đó Tần Hiểu Nhạc, anh trai anh đang ở đây.”

Hiểu Nhạc liếc mắt, lúc này mới nhìn thấy bên cạnh còn có hai vị đại Phật thường ngày luôn đi cùng nhau là ông Thẩm và ông Đường. Hôm nay bên cạnh lại còn có thêm một vị công tử trông rất phong lưu. Lúc này Tần Hiểu Nhạc mới hơi ngượng ngùng vén tóc, cung kính gật đầu chào hỏi.

Bình thường Đường Nạp Ngôn và nhà họ Tần cũng có chút qua lại, còn mặt mày Thẩm Tông Lương thì lạnh như tiền, anh đứng thẳng dưới ánh đèn đường, không nói lời nào.

Đường Nạp Ngôn đáp lại cô: “Hiểu Nhạc đó à, sao em không đi cùng mọi người đến A Na Á?”

Em gái anh là Trang Tề, mấy hôm nay bị cảm nên không theo đoàn đi chơi được, còn đang ở nhà không vui, làm cho anh chẳng có ngày nào là được yên ổn, cứ mãi lo lắng không thôi.

Nhắc đến nơi này, Tần Hiểu Nhạc như bị kích thích, bất chấp hình tượng kêu lên một tiếng.

Diêu Thiên Lân sợ anh trai mình nên nhắc nhở bạn gái: “Em muốn nói gì thì nói đi, đừng phát ra mấy tiếng động kỳ lạ.”

C lập tức trút bầu tâm sự: “Trang Tân Hoa muốn tỏ tình với Chung Thả Huệ ở A Na Á, em đi làm gì!”

Là muốn cô, người bạn gái cũ này, tận mắt chứng kiến hạnh phúc của anh ta sao?

Nghe vậy, Đường Nạp Ngôn quay đầu nhìn Thẩm Tông Lương, nhưng trông anh lại rất bình tĩnh, chỉ chậm rãi dập tắt điếu thuốc.

Chu Phú hỏi một câu: “Tiểu Tân Hoa giờ cũng lớn rồi nhỉ nhưng Chung Thả Huệ là ai vậy?”

Trong ký ức của Chu Phú thật sự không có nhân vật này, Đường Nạp Ngôn bĩu môi, bảo anh ta im miệng. Một lúc sau, Thẩm Tông Lương lên tiếng: “Chu Phú, hôm nay tôi tiếp đãi chưa được chu đáo rồi.”

“Không sao, sau này còn nhiều cơ hội.” Chu Phú cười nói.

Thẩm Tông Lương gật đầu: “Vậy tôi về trước, lần sau sẽ mời riêng cậu.”

“Được.”

Tiếng đóng cửa xe làm Tần Hiểu Nhạc giật mình, cô tiến lên hai bước hỏi: “Tổng giám đốc Đường, em có nói gì sai không ạ?”

“Không, em vào đi.” Đường Nạp Ngôn vẫy tay.

Chiếc Bentley đen lướt nhanh trên con phố dài trong đêm khuya, hai người ngồi ở ghế sau, một người im lặng, một người thì giống như đang đi xem kịch.

Đường Nạp Ngôn không nhịn được hỏi: “Trang Tân Hoa chắc là vẫn chưa biết nhỉ? Chứ không phải cố ý phá bĩnh đâu.”

“Dựa vào cậu ta ư?” Thẩm Tông Lương nhắm mắt, dựa vào lưng ghế nói: “Cũng phải xem cậu ta có cái bản lĩnh đó không đã?”

Anh không cho rằng Thả Huệ sẽ thích kiểu người như Trang Tân Hoa. Trong mắt cô, Phùng Ấu Viên và Trang Tân Hoa nên được xếp vào cùng một loại. Bọn họ chỉ là bạn bè lớn lên cùng nhau, là những người hiếm hoi đối xử tốt với cô và chưa bao giờ coi thường cô.

Nhìn cô nhóc này trông yếu đuối, nói chuyện cũng nhỏ nhẹ, nhưng thực ra trong lòng cô luôn có một cái cân. Những gì cô cam lòng cho đi, những gì không quan trọng, có thể không cần để tâm thì Thả Huệ đều rõ như lòng bàn tay.

Trái tim cô luôn đóng kín, rất ít khi mở lòng, ngay từ lần gặp đầu tiên đã có thể quyết định tương lai với người này. Nếu không phải sau này trở thành hàng xóm thì có lẽ Thả Huệ cũng sẽ không muốn gặp lại anh. Dù sao thì lần đầu gặp mặt cũng không mấy vui vẻ, chưa nói được mấy câu đã tan.

Nghĩ đến đây, Thẩm Tông Lương cười một tiếng.

Mặc dù lý trí mách bảo anh như vậy, nhưng Thẩm Tông Lương vẫn cảm nhận được một chút đe dọa đến từ tuổi tác của Trang Tân Hoa và mối giao tình từ thuở nhỏ của họ.

_

Sáng hôm sau, Thả Huệ vén chăn rời giường khi Ấu Viên vẫn còn đang ngủ say, cô cố gắng làm mọi thứ thật nhẹ nhàng để tránh làm cô ấy thức giấc. Tối qua chơi quá vui, cũng đã lâu rồi không ngủ chung nên hai người họ đã trò chuyện đến khuya. 

Thả Huệ nhìn đồng hồ thấy đã gần một giờ thì mới tháo mặt nạ đi rửa mặt. Cô vào phòng tắm, mượn ánh đèn màu vàng nhạt để rửa mặt, rồi trang điểm nhẹ.

Cũng không phải là dịp gì quá trang trọng nên Thả Huệ mặc một chiếc váy dài màu champagne, cô kéo khóa rồi buộc dải lụa dài kéo đến ngang eo ra phía sau cổ. Cô ngồi xổm xuống lục lọi vali, tìm ra đôi giày da mũi nhọn đế thấp để đi vào.

Khi Ấu Viên trở mình, cô lặng lẽ đóng cửa rồi ra khỏi khách sạn.

Thả Huệ giải quyết bữa sáng cũng rất đơn giản, cô lấp đầy bụng bằng một chiếc bánh sừng bò, uống một ngụm nước cam để nuốt trôi bánh.

Ngụy Tấn Phong là người duy nhất trong đám này dậy sớm. Anh ta bị điện thoại của ba mình làm cho tỉnh giấc nên quyết định ăn một bữa thịnh soạn rồi chút nữa ngủ bù.

Anh nhìn Thả Huệ tao nhã, tri thức bước tới nhưng lại dùng hai phút để giải quyết xong bữa sáng của mình thì giơ ngón cái về phía cô. Thả Huệ bị nghẹn, cổ như bị kéo dài ra hai dặm, Nguỵ Tấn Phong nhìn cô cười: “Cậu không thể ăn chậm lại một chút sao?”

Cô vẫy tay: “Không kịp rồi, tôi phải đi làm trâu làm ngựa đây.”

Sau khi vòng eo mảnh khảnh đó rẽ ở cửa lớn rồi biến mất, Ngụy Tấn Phong đặt ly sữa tươi trên tay xuống, lắc đầu lẩm bẩm: “Chú út thích kiểu người tự lập tự cường này à? Có bị khùng không trời?”

Đoàn khách nước ngoài mà họ tiếp đón là một nhóm người trung niên, có cả nam lẫn nữ. Thả Huệ còn tưởng bản thân A Na Á là một khu kiến trúc kiểu Âu điển hình nên đối với họ hẳn là không còn sức hấp dẫn nữa.

Hơn nữa ở đây khách sạn dành cho người ngoài rất ít nên nếu người nước ngoài đến đây thì sẽ rất bất tiện. Ấy vậy mà sự hứng thú và tò mò mà người nước ngoài thể hiện đã khiến cho Thả Huệ vô cùng ngạc nhiên.

Trên đường đi, họ không ngừng đặt câu hỏi, cô cũng không ngừng giải thích. Lúc ăn cơm trưa, cô đã nói chuyện này với anh chàng trai đẹp đối diện, Thomas hào hứng nói với cô: “Không, không giống nhau đâu. Ở đây không có người vô gia cư, không có rác rưởi và phân chó vương vãi khắp nơi, cũng không cần lo lắng bị trộm cắp nữa.”

Chiếc nĩa Thả Huệ dùng để cắt bít tết khựng lại giữa không trung, cô bỗng nhiên muốn nôn.

Tuy lời nói thô tục, lý lẽ cũng không sai nhưng lời anh ta nói cũng quá là thô thiển rồi.

Ngày đầu tiên lúc nào cũng là ngày có nhiều năng lượng nhất, những vị khách nước ngoài này có thể lực tốt một cách kỳ lạ, bọn họ đã đi thăm hơn nửa khu dân cư mà vẫn chẳng hề hấn gì, còn Thả Huệ đi giày gót thấp chạy trước chạy sau, mệt muốn đứt hơi, may mắn là Bành Chân đã nói: “Ngày mai họ muốn ngủ nướng nên ngày mai buổi chiều em hãy đến nhé.”

Thả Huệ yếu ớt đáp lời, chị Bành vỗ vào mặt cô, có chút lo lắng: “Có trụ được đến lúc về khách sạn không?” 

Chị ấy cứ cảm thấy sắc mặt Thả Huệ trông cứ trắng bệch một cách bất thường, nhưng Thả Huệ đã gật đầu: “Được ạ, không thành vấn đề.”

Thả Huệ gần như đã dùng hết chút năng lượng cuối cùng để quay về khách sạn, vừa vào cửa cô đã ngã vật ra giường, không muốn động đậy chút nào.

Ấu Viên không có ở đây, cô ấy đi đánh mạt chược cùng Hồ Phong và mọi người rồi. Ngụy Tấn Phong thì mở tiệc bên hồ bơi, náo nhiệt cả một ngày. Thả Huệ không phải đến đây để chơi nên đương nhiên cũng không ai mời cô.

Tối qua lúc uống rượu, Ấu Viên có nói với Trang Tân Hoa một câu nhưng Thả Huệ đã từ chối.

Cô nói ban ngày cô phải đi phiên dịch, buổi tối chắc chắn không còn sức lực nên sẽ không qua chơi cùng bọn họ. Trang Tân Hoa vậy mà cũng không ép buộc cô như thường lệ.

Thả Huệ thật sự đã quá mệt, chưa đầy năm phút mà cô đã ngủ say như chết. 

Khi Thả Huệ bị tiếng chuông điện thoại làm tỉnh giấc thì trời bên ngoài đã tối. Từng hàng đèn đường bật sáng, phản chiếu trên cửa sổ kính lớn, tựa như bầu trời sao lúc nửa đêm.

Một chân Thả Huệ đung đưa ở mép giường, cô sờ soạng trên ga trải giường tìm điện thoại của mình. Cô mắt nhắm mắt mở, còn chưa kịp nhìn là ai gọi thì đã tiện tay bắt máy: “Alo?”

Thẩm Tông Lương nghe thấy giọng cô gái nhỏ còn ngái ngủ, anh giơ cổ tay xem đồng hồ: “Mới tám giờ mà đã ngủ rồi sao? Sớm vậy?”

Giọng nói trong trẻo lọt vào tai, nghe như tiếng suối chảy róc rách trong căn phòng yên tĩnh. Thả Huệ vươn vai, xoay một vòng: “Ừ, hôm nay em mệt muốn chết.”

“Sao vậy?” Thẩm Tông Lương chậm rãi nói: “Phải đi bộ xa lắm à?”

“Dạ, không biết đám người nước ngoài đó ăn gì mà khỏe quá.”

Thẩm Tông Lương cười nhạt: “Có lẽ không phải di họ quá khỏe, mà là thể lực của em quá kém thôi.”

“Họ bước những bước dài như vậy, em theo không kịp, chỉ đến khi cần phiên dịch mới nhớ đến em thôi, thật sự coi em là một người máy phiên dịch rồi.”

Thả Huệ nhắm mắt nằm trên giường phàn nàn với Thẩm Tông Lương, nghe anh khàn giọng nịnh nọt cô: “Vậy thì cái cô ‘người máy’ này cũng quá xinh đẹp rồi.”

Thả Huệ cười: “Thôi, em muốn ngủ thêm một lát, chút nữa ngủ dậy em sẽ gọi lại cho anh.”

Giọng Thẩm Tông Lương có chút tiếc nuối nói: “Vậy xem ra tối nay em không có thời gian để gặp anh rồi.”

“Hả?” Thả Huệ bỗng nhiên mở mắt, trong giọng nói của cô có cả ngạc nhiên xen lẫn phấn khích: “Anh đến chỗ em à?”

Anh bị giọng điệu của cô làm cho bật cười: “Ừ, lái xe bốn tiếng đồng hồ.”

Thả Huệ không dám tin, bịt miệng: “Vậy… vậy anh đang ở đâu?”

“Nếu không đi nhầm thì chắc là đang ở sảnh khách sạn em đang ở.” Thẩm Tông Lương nói.

Cô thật sự không chịu nổi, bất cứ lúc nào, lời nói của anh cũng đều nghiêm túc như vậy.

Qua năm giây, Thả Huệ vật vã ngồi dậy khỏi giường: “Anh đợi một chút, em ra ngay.”

Thẩm Tông Lương cười khẽ: “Không vội, em cứ từ từ.”

Anh cúp điện thoại, ngồi trên chiếc ghế sofa đen cong cong ở giữa đại sảnh, nhân viên phục vụ rót cho anh một ly nước: “Xin ngài chờ một chút.”

Thẩm Tông Lương cởi khuy áo vest, khẽ gật đầu: “Cảm ơn.”

Cô ngạc nhiên trước khí chất thoát tục của người đàn ông này, không khỏi quay đầu nhìn thêm vài lần. Khi quay lại quầy bar, cô thì thầm với đồng nghiệp: “Anh ấy đẹp trai quá, đến tìm ai sao?”

“Không biết, quản lý chỉ nói không được chậm chạp, phải tiếp đãi thật tốt.”

“Nhưng mà cô đã nhìn biển số xe của anh ấy chưa? Đây là lần đầu tiên tôi thấy biển số xe trắng[1] đấy.”

“Đừng hỏi lung tung nữa, đi làm việc đi.”

Ngay cả khi Thẩm Tông Lương không giục thì Thả Huệ cũng không dám nán lại, cô dặm lại lớp trang điểm bằng cushion, tô chút son môi rồi ra ngoài. 

Sau này cô phát hiện, Thẩm Tông Lương luôn chỉ nói với cô rằng: “Không sao, em cứ từ từ.”

Anh dường như luôn có đủ sự kiên nhẫn dành cho cô.

Thả Huệ đi nhanh như bay xuyên qua một đoạn hành lang ngắn, mái tóc đen dài của cô đung đưa như một chiếc đuôi nhỏ, đến đoạn cuối cùng thì cô gần như đã chạy nước rút.

Đã rất lâu rồi Thả Huệ không có tâm trạng như vậy. Cái tâm trạng vui vẻ, nôn nóng muốn gặp một người nào đó, cứ như trái tim đã đập trở lại, có cảm giác như vừa mới được hồi sinh. Giống như một phép màu y học vừa mới được xảy ra và bác sĩ Thẩm, người phẫu thuật cho cô, đang đợi cô ở bên ngoài.

Thả Huệ nhanh nhẹn chạy đến bên anh.

Một bóng dáng màu champagne từ xa tiến lại gần.

Thẩm Tông Lương đặt cái ly xuống, anh thậm chí còn chưa kịp đứng dậy đón cô thì cô đã chạy đến. Anh bật cười, kéo cô ngồi vào lòng mình: “Chạy nhanh vậy.”

Thả Huệ ngồi trên đùi anh, giọng gấp gáp vì hơi thở hổn hển: “Sao anh lại đến tìm em?”

Cảm nhận được bàn tay anh đặt trên lưng mình, hơi ấm mỏng manh truyền đến qua lớp áo khiến cho hơi thở của cô càng trở nên gấp gáp hơn, cô cắn chặt môi nhìn Thẩm Tông Lương.

Suy nghĩ một chút, cô lại cảm thấy nói như vậy không đúng lắm.

Hình như cô lại tự mình đa tình rồi.

Tổng giám đốc Thẩm bận trăm công nghìn việc, chưa chắc đã đến gặp riêng cô, có lẽ anh chỉ ghé qua vì tiện đường thôi.

Ánh đèn trên đỉnh đầu chiếu lên hàng mi đen dày của cô, trông cô gái nhỏ lúc này vô cùng ngoan ngoãn, Thẩm Tông Lương ngước mắt nhìn cô: “Chẳng phải anh vẫn chưa trả lời câu hỏi của em sao?”

Đôi mắt anh ẩn sau cặp kính khẽ chớp, báo hiệu đây hoàn toàn là một lời nói dối.

Anh vẫn nhớ chuyện đó sao?

Bản thân Thả Huệ cũng chỉ tiện miệng mới hỏi mà thôi, hỏi xong thì lại quên béng đi mất, cô thật thà đáp: “Em hỏi bừa thôi, ngồi mấy lần cũng không sao, đó là xe của anh mà.”

Hơn nữa, cô cũng không đến mức độc đoán chuyên quyền như vậy.

Thẩm Tông Lương xoa xoa cổ cô, giọng anh trầm khàn: “Đây là xe mới, hiện tại chỉ có em ngồi thôi.”

“Là hiện tại thôi ạ.” Thả Huệ cố tình bĩu môi: “Sau này sẽ còn nhiều người khác sao ạ?”

Anh cười, đưa một vật nặng trịch vào tay cô, Thả Huệ vội ngẩng đầu: “Anh đưa chìa khóa xe cho em làm gì?”

Khí thế Tổng giám đốc Thẩm hùng hổ: “Tặng em, em không muốn người khác ngồi thì đừng cho họ ngồi.”

Thả Huệ sợ hãi nhét nó vào túi áo vest của anh, cô nghiêm túc nhìn anh nói: “Em không cần thứ này, em không thích.”

Thẩm Tông Lương bắt đầu giở giọng tự trách: “Ồ, hoá ra Tiểu Huệ nhà anh không thích những thứ tầm thường này.”

Thả Huệ bị câu “Tiểu Huệ nhà anh” làm cho đỏ mặt, càng căng thẳng, cô càng muốn làm gì đó để che giấu. Cô lấy hết can đảm, đưa tay vòng qua cổ anh: “Cứ thế này là em sẽ giận thật đó.”

Thả Huệ không cử động nhiều nhưng mùi hương thiếu nữ ngọt ngào vẫn tỏa ra ngào ngạt trong vòng tay Thẩm Tông Lương, khiến cho anh cảm thấy ý chí của mình đã bị tan chảy, tâm trí anh đã lơ lửng ở bờ vực mất kiểm soát.

Anh nuốt nước bọt, yết hầu khẽ động đậy: “Em muốn uống nước không?”

Thả Huệ gật đầu, vừa ngủ dậy nên cổ họng không khỏi thấy khô khốc. Vì muốn nhanh chóng gặp anh nên ngay cả một ngụm nước Thả Huệ cũng chưa uống.

Thẩm Tông Lương đang định vẫy tay gọi phục vụ thì Thả Huệ giữ tay anh lại: “Ở đây không phải có sẵn một ly rồi sao, không cần phiền vậy đâu anh.”

Thẩm Tông Lương không đồng ý: “Nhưng đó là ly anh đã uống rồi.”

“Không sao, em không chê anh.”

Nói rồi cô cầm lên uống một ngụm, Thẩm Tông Lương sợ cô sặc nên đưa tay đỡ lấy thân ly. Khi anh kéo ly ra, môi Thả Huệ vẫn còn dính trên thành ly, cứ thế đưa đến trước mắt anh.

Lý trí của Thẩm Tông Lương căng như một sợi dây sắp đứt.

Cổ họng anh lăn lộn, trước khi não bộ đưa ra phán đoán chính xác thì môi anh đã tự động chạm vào.

Trong tình huống này, anh vẫn vững vàng nâng ly nước, tay còn lại giữ chặt gáy cô.

Cơ thể và bộ não hoạt động riêng lẻ, sắp sửa đánh nhau đến nơi, nhưng cuối cùng, Thẩm Tông Lương vẫn chậm rãi hôn cô, rất nhẹ, rất chậm.

Hương vị của cánh môi thiếu nữ giống như mùi hương anh từng ngửi thấy, rất ngọt ngào.

Không ai biết, nhịp tim của Thả Huệ lúc đó nhanh đến mức nào, cũng chỉ có mình cô nghe thấy được. Đầu óc cô trống rỗng, cảm giác như mất trọng lực.

Cô chỉ biết, trong khoảnh khắc đó hơi thở của anh đã lấp đầy khoang miệng cô.

Việc hôn nhau cũng giống như đã khắc sâu DNA vào trong xương tủy con người.

Dù cho Thả Huệ chưa từng trải qua nhưng lúc này cũng bản năng cũng đã dần hé mở, có lẽ là để hấp thụ thêm hương vị rất riêng của anh.

Hương vị thuốc lá trên người anh, mùi gỗ đàn hương trên người anh, đó đều là những thứ cô vô cùng thèm khát.

_

[1] ở Trung Quốc sẽ có một số màu biển số xe khác nhau như xanh dương, vàng, xanh lá, đen, trắng. Trong đó biển số xe màu trắng là dành cho xe chuyên dụng, như xe quân đội, xe cảnh sát và xe đua. 


Comments

Gửi bình luận