GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 29

Mười ba năm rồi.

Vì sự chủ động của cô gái nhỏ mà kế hoạch nếm thử một chút của Thẩm Tông Lương đã phá sản.

Cô chẳng có kỹ thuật gì cả, hoàn toàn dựa vào trực giác và cảm quan để không ngừng đưa bản thân về phía anh.

Mọi xúc cảm đều tập trung vào hai cánh môi ửng hồng, nhưng sức lực Thả Huệ không đủ, chỉ một nụ hôn chưa đầy một phút mà đã khiến cho tay chân cô không ngừng run rẩy.

Thẩm Tông Lương ra lệnh cho mình dừng lại một cách chậm rãi, anh rất cố gắng kiềm chế, hôn nhẹ vài cái lên môi cô.

Anh nhắm mắt lại rồi ôm chặt lấy cô, cho bản thân thời gian để bình ổn trở lại.

Trong suốt quá trình này, anh cảm nhận được sự mềm mại, ẩm ướt quá mức. Tất cả mọi thứ đều kích thích cảm xúc và đam mê trong anh một cách mãnh liệt. Đối với Thẩm Tông Lương mà nói, đây là một trải nghiệm hoàn toàn mới mẻ và sống động.

Thẩm Tông Lương nghĩ, nhận thức về chữ “yêu” của anh vẫn còn quá nông cạn.

Thả Huệ thở rất gấp, tần suất tim đập còn nhanh hơn anh, anh ôm cô rất lâu, không ngừng vỗ về cô: “Đã đỡ hơn chưa em?”

Còn cô thì chỉ biết gục đầu trên vai anh, lắc đầu nguầy nguậy. Không biết là vì mệt hay vì xấu hổ mà cô vẫn luôn không dám nhìn anh.

Sau đó là một tiếng hô kinh ngạc không lớn không nhỏ, làm Thả Huệ giật bắn mình đứng dậy.

Buổi tiệc rượu bên hồ bơi không biết đã kết thúc từ lúc nào, mọi người lần lượt đi vào. Lôi Khiêm Minh mỉm cười đẩy cửa ra, nụ cười trên mặt anh ta bỗng chốc đông cứng lại.

Trong khoảnh khắc đó, đồng tử của Lôi Khiêm Minh giãn ra, anh ta phun ra một câu: “Mẹ kiếp.”

Nhận ra có người đến, Thả Huệ vội vàng đẩy Thẩm Tông Lương ra, cô lóng ngóng chỉnh lại tóc tai, gương mặt ửng hồng. Đó là một loại ửng hồng mà người ngoài nhìn vào thì ai cũng biết là cô vừa mới làm gì.

Thẩm Tông Lương vốn không để ý đến những vãn bối này nên anh đối mặt với mấy lời chào “Chào chú” từ họ rất thản nhiên, chỉ gật đầu chứ chẳng nói gì.

Trên ghế sofa dài chỉ có hai người họ, Thả Huệ ngồi cách ra một khoảng nhỏ, tay vẫn bị anh nắm chặt, cô quay đầu lại, nhỏ giọng phản đối: “Anh buông em ra đi.”

Thẩm Tông Lương vờ như không nghe thấy: “Dẫn em đi ăn tối nhé?”

“Dạ.”

Anh nắm tay Thả Huệ đứng dậy, gạt đi vài sợi tóc mai đang rơi xuống vai cô. Trước khi đi, anh còn cẩn thận cúi xuống chỉnh lại tà váy cho cô.

Mặt Thả Huệ thì đỏ bừng bừng, mọi ánh mắt đều dừng ở hai bàn tay đang đan vào nhau của họ. Cô không nhìn anh, cũng không nhìn về phía những ánh mắt ngưỡng mộ hoặc kinh ngạc kia.

Đợi đến khi hai người họ rời khỏi khách sạn, xe đã chạy về phía xa thì mới có người huýt sáo, ghé sát mặt Trang Tân Hoa nói lớn: “Thấy chưa, Chung Thả Huệ bình thường im như thóc, lúc cần thì đâm cho cậu Trang đây một cú chí mạng quá!”

Lôi Khiêm Minh cũng có cảm giác này nhưng vì Trang Tân Hoa đang chìm trong đau thương nên anh ta cũng không dám nói gì, chỉ lặng lẽ ra hiệu cho người bạn đang nói chuyện kia.

Ánh mắt Dương Vũ Mông chuyển từ giận dữ sang tuyệt vọng chỉ trong vỏn vẹn có vài giây. Cô nàng nắm chặt ly pha lê trong tay, nghiến răng nghiến lợi: “Tối nay, Chung Thả Huệ sẽ không về đây nữa sao?”

Ngụy Tấn Phong tiếp lời: “Chú ấy sao có thể ở chung với chúng ta được, chắc là sẽ ở Bắc Đới Hà.”

“Chắc là vậy rồi, mùa này rất hợp để tắm suối nước nóng.” Hồ Phong cũng nói.

Trước khi chế độ văn phòng bị bãi bỏ thì bọn họ đều từng đến đó ở nên cũng biết vài chuyện. Thẩm Đường Nhân rũ mắt: “Chủ yếu vẫn là vấn đề an ninh, bên đó canh gác rất nghiêm ngặt.”

Bà nội dặn Thẩm Đường Nhân để ý Chung Thả Huệ, xem người này có ngoan ngoãn không, khiến cô nhất thời cảm thấy vô cùng khó xử.

Chuyện này rốt cuộc nên nói hay không nên nói? Nếu không nói, để bà nội biết được thì sẽ bị mắng. Nhưng nếu đi mách lẻo thì nhất định sẽ đắc tội với chú út, hai bên cô đều không dám chọc vào.

Phiền quá đi thôi!

Lên xe đã lâu, Thả Huệ để cho tâm trạng rối bời đưa mình đi thật xa nên cũng không để ý mình đang ở đâu. Thẩm Tông Lương chuyên tâm lái xe, thấy cô chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ thì cũng không làm phiền cô. Đến khi cô ngẩng đầu lên, cảnh vật trước mắt đã có chút xa lạ, Thả Huệ nghi ngờ hỏi: “Không phải anh nói đi ăn cơm sao? Đây là đâu?”

Ngón cái của Thẩm Tông Lương lướt trên cổ tay trắng nõn mềm mại của cô, tay kia anh giữ vô lăng: “Có nhận ra chỗ này không?”

Thả Huệ suy nghĩ một chút: “Hình như đã từng đến cùng ông nội, em không nhớ rõ lắm.”

Cho đến khi xe tiến vào cổng viện, cô nhìn thấy cảnh vật cũ không thay đổi nhiều thì mới dần dần nhớ ra. Hồi nhỏ cô từng chơi ở đây, được ông bế lên vai đi dạo bên bờ biển dài vô tận.

Thẩm Tông Lương dừng xe xong, tháo dây an toàn, chưa đợi anh mở cửa thì Thả Huệ đã tự mình bước xuống xe. Cô vừa đi vừa nhìn, đã là tháng Mười nhưng khung cảnh trước mắt vẫn ngập tràn màu xanh tươi tốt, tĩnh lặng dễ chịu.

Thả Huệ dừng lại dưới một cây vân sam, ngẩng đầu nhìn thật lâu, nhận ra phía sau có tiếng bước chân đến gần, cô nói: “Mười ba năm rồi.”

Thẩm Tông Lương khẽ nâng giọng hỏi lại: “Gì cơ?”

Cô lặp lại: “Kể từ lần cuối em nhìn thấy cái cây này, đã mười ba năm rồi.”

Mười ba năm quá dài, là một khoảng thời gian không thể dễ dàng lướt qua trong cuộc đời của bất kỳ ai cũng. Dài đến mức cô đã quên mất một Chung Thả Huệ vô tư lự ngày xưa.

Nhưng cái cây này vẫn sừng sững đứng đó, tán cây xanh thẫm lấp lánh dưới ánh trăng, xanh tươi suốt bốn mùa như hoàn toàn không cảm nhận được sự biến đổi của nhân gian.

Thẩm Tông Lương đưa tay, bóc một mảng vỏ cây màu nâu sắp bong ra.

“Ở đây có nhiều cây như vậy lắm, không phân biệt được cây nào với cây nào đâu.” Thấy cô lại đa sầu đa cảm, Thẩm Tông Lương nghiêm túc nói: “Em đừng có mà hoài niệm nhầm người, khóc nhầm mộ.”

Thả Huệ nghe vậy thì bật cười, cô liếc anh một cái: “Làm gì có chuyện đó, vị trí này rất dễ nhận biết.”

Thẩm Tông Lương giả vờ hỏi: “Ồ? Em thấy nó dễ nhận biết chỗ nào?”

“Đây là tòa nhà số 16, trước đây ông Trần thường đến đây ở.” Thả Huệ chỉ về phía sau.

Thẩm Tông Lương đáp lời: “Còn biết đây là tòa nhà số 16 cơ à? Kiến thức của cô Chung thật là uyên bác.”

Lời xã giao nghiêm túc của anh khiến Thả Huệ cong khóe môi, xua tan đi màn đêm dày đặc. Cô đứng dưới tán cây nhìn anh, ánh mắt xuyên qua những vì sao thưa thớt, xuyên qua ánh trăng nhạt đầu thu, dừng lại trên gương mặt anh thật lâu.

Chín năm qua, Thả Huệ đã sống một cách tê liệt và khô cằn, như một con rối vô vọng. Cô đã phải hoàn toàn dựa vào hy vọng mẹ dành cho mình để vượt qua chuyến đi gập ghềnh, mệt mỏi, và đầy áp lực này.

Còn hai năm ở bên cạnh Thẩm Tông Lương, Thả Huệ đã trốn trong thế giới của anh, khẽ thở phào nhẹ nhõm.

“Được rồi, xem đủ rồi thì đi ăn cơm thôi.”

Thẩm Tông Lương dắt tay cô đi về phía tòa nhà khác.

Thả Huệ hỏi: “Hôm nay anh ở đây sao? Vậy còn em?”

Vừa nói ra cô đã hối hận, đây là một chủ đề quá nhạy cảm để có thể hỏi trong thời điểm này. Thực ra Thả Huệ muốn nói, trời đã muộn thế này, anh sẽ đưa em về chứ?

Thẩm Tông Lương nhìn thẳng về phía trước, tập trung vào con đường đang đi, anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé của cô nói: “Cái đó còn tùy vào em có muốn ở lại với anh không.”

Thả Huệ không nhìn thấy mặt anh qua bờ vai rộng rãi thẳng tắp kia, cô cúi đầu không nói gì.

Cô đi theo Thẩm Tông Lương vào cổng viện.

Tường ngoài của đại viện tuy vẫn như cũ, nhìn không có gì đặc biệt nhưng bên trong đã được sửa sang lại, hoàn toàn là một cảnh tượng khác.

Ánh sáng dịu nhẹ toả ra từ đèn trần, bộ bàn ghế kiểu Trung Hoa trang trọng tao nhã, đây là sự kết hợp đỉnh cao của thẩm mỹ phương Đông.

Trong viện có tiếng côn trùng kêu vang, có người phục vụ mặc sườn xám đẩy ghế cho họ, người đứng đầu mặc vest nói: “Anh Thẩm, bữa tối đã chuẩn bị xong, mời anh dùng bữa.”

Nói xong, người nọ cũng mỉm cười gật đầu với Thả Huệ, Thả Huệ vội vàng lịch sự đáp lại một cái.

Cô không quen chị gái này nhưng người có thể làm người phụ trách ở nơi này thì đều không phải người tầm thường, phải có quan hệ vô cùng rộng ở đất Bắc Kinh này.

Thẩm Tông Lương nói: “Được, vất vả rồi.”

Nghe xong, bọn họ lui ra ngoài một cách rất quy củ, cánh cửa sắt cao nửa người kẽo kẹt khép lại.

Thả Huệ ngồi đối diện anh, vẫn còn chút câu nệ.

Dù đã ôm nhau, đã hôn nhau, cô vẫn có chút không dám tin, không dám tin rằng cô và cái người tên Thẩm Tông Lương này vậy mà lại dây dưa với nhau.

Phong cảnh nơi đây là độc nhất vô nhị, biệt thự đơn lập ven biển, đứng trong vườn có thể nhìn thấy bãi cát mênh mông ngoài kia.

Cô cầm muỗng, múc một thìa súp tôm hùm lên thử, hương vị rất tươi ngon.

Ban ngày đã tiêu hao hết sức lực, dạ dày thì trống rỗng, cả người lúc này chỉ còn lại mệt mỏi. Khi chút súp kia chảy xuống cổ họng đã kích thích vị giác của người ăn lên mức tối đa.

Thẩm Tông Lương đang uống rượu vang trắng, chưa ăn miếng nào, anh đặt một tay lên mép bàn: “Vị thế nào?”

Thả Huệ gật đầu, nói một câu tiếng Giang Thành rất tự nhiên: “Ừm, mùi vị rất ngon.”

Anh không hiểu, ghé sát tai lại: “Chữ ‘đà’[1] này có nghĩa là tốt đúng không?”

“Đúng vậy.”

Thẩm Tông Lương cười: “Vừa thay đầu bếp mới, anh cũng không chắc là có ngon hay không.”

Thả Huệ cắt bít tết hỏi: “Vậy còn đầu bếp trước thì sao?”

“Bị chú Chúc đến đây nghỉ dưỡng để ý, điều về viện rồi.” Thẩm Tông Lương đặt ly xuống, thản nhiên nói.

Thả Huệ ngẫm nghĩ một chút rồi nói: “Ồ, là ba của anh Hoằng Văn.”

Thẩm Tông Lương nhíu mày: “Sao ai em cũng gọi là anh vậy, em và Chúc Hoằng Văn quen thân lắm à?”

Miếng bít tết kia vừa đưa đến gần miệng, Thả Huệ cầm nĩa ngây người ra. Cô đặt đĩa xuống, nhìn Thẩm Tông Lương với vẻ khó hiểu nhưng không nói gì.

Người đàn ông ngồi đối diện lại cảm thấy không thoải mái, anh hỏi: “Hay là anh ta cũng có em gái là bạn học của em? Anh nhớ Chúc Hoằng Văn là con một mà?”

Thả Huệ càng nghe càng thêm bối rối, cái người này đang nói lan man cái gì vậy?

Cô cắn miếng thịt bò, nhai xong, mới từ từ nói: “Đây chẳng qua chỉ là một cách xưng hô thôi mà?”

Đúng vậy, chẳng qua chỉ là một cái xưng hô chết tiệt thôi mà?

Cô gọi Đường Nạp Ngôn là anh trai nhưng quan hệ cũng không thân thiết mấy, thậm chí còn có thể nói là rất xa cách.

Rốt cuộc anh đang làm ầm ĩ chuyện gì?

Lúc đó Thẩm Tông Lương còn chưa biết, hành vi này nếu diễn ra trong một hoàn cảnh nhất định thì sẽ được gọi là ghen tuông.

“Dù sao thì anh cũng không thích.” Thẩm Tông Lương không biết nói gì, nghẹn nửa ngày mới nói: “Cũng không hầu hạ nổi nhiều anh vợ như vậy.”

Nói xong, anh giận dữ cắt một miếng gan ngỗng cho vào miệng.

Đối với Tổng giám đốc Thẩm, một người cực kỳ chú trọng phong độ trong cuộc sống hàng ngày thì hành động này đã tính là khó coi.

Thả Huệ lại thấy buồn cười, vì hai chữ “anh vợ” không có căn cứ kia. Không bàn chuyện hôn nhân, không nói chuyện cưới xin thì lấy đâu ra nhiều họ hàng thân thích như vậy?

Thả Huệ cũng chẳng biết phải làm sao nên đành phải dỗ dành anh: “Vậy lần sau em sẽ gọi đầy đủ tên người ta, được không?”

Khi cô gái nhỏ dỗ người, giọng nói luôn đặc biệt nũng nịu, mang âm hưởng nhẹ nhàng khiến cho Thẩm Tông Lương nhớ lại lúc anh hôn cô, tiếng cô thở dốc nhẹ nhàng, khiến đầu óc anh tê dại đi, tim cũng vô thức đập nhanh hơn.

Anh nới lỏng khuy măng sét: “Ừ, ăn cơm thôi.” Vẻ mặt dường như là miễn cưỡng lắm mới đồng ý.

Thả Huệ gắp một con vẹm xanh nấu sốt tươi, cho vào chén rồi chậm rãi ăn. Cô nhai hai cái mới cảm thấy thiếu thiếu gì đó: “Có thể rót cho em một ly rượu không?”

Ngón tay Thẩm Tông Lương gõ trên mặt bàn: “Không được, cổ họng của em bây giờ không được uống.”

Cô vừa phải phiên dịch cả ngày nên bây giờ giọng đã bắt đầu khàn khàn. Lúc này, tốt nhất là nên tránh uống những thứ kích thích và đồ ngọt.

Nhưng Thả Huệ vẫn kiên trì: “Chỉ một ly nhỏ thôi mà, được không anh?”

Thẩm Tông Lương gần như không có sức chống cự đối với sự làm nũng của cô gái nhỏ. Anh giống như một người cha nhượng bộ hết lần này đến lần khác, thậm chí còn tự mình rót rượu cho cô.

Rót xong còn không quên tự lừa dối mình, dặn dò: “Chỉ một chút xíu này thôi, không được nhiều hơn nữa.”

Thả Huệ đưa tay ra đo độ sâu, thật sự chỉ là một chút xíu. Cô không do dự, cầm ly lên uống cạn.

Đúng vậy, vẹm xanh vẫn phải ăn kèm với rượu vang trắng mới ngon.

Cô ăn no bụng rồi, mới nhớ ra hỏi: “Chú út đến đây nghỉ phép hay sao ạ?”

Dù sao thì công dụng của mảnh đất này đã được các thế hệ trước định hình từ những năm sáu mươi, Thả Huệ cũng có chút ấn tượng rời rạc với mùa hè năm đó.

Ông nội và ông Trần ở chung một tòa nhà, ban ngày là thời gian người lớn họp hành làm việc.

Bãi biển gần như bị đám trẻ con chiếm dụng để bơi lội, xây lâu đài cát, nhảy nhót thoả thích.

Ánh mắt Thẩm Tông Lương chậm rãi dừng lại trên người cô, anh nói một cách mập mờ: “Cũng đúng mà cũng không hẳn.”

Trong năm, chế độ sắp xếp bảy ngày nghỉ phép ở đây đã được quy định nhưng anh không có ý định dùng đến bảy ngày nghỉ phép đó.

Nếu không phải anh nghe thấy kế hoạch tỏ tình lãng mạn gì đó của Trang Tân Hoa thì…

Nghe nói đã tốn rất nhiều tiền để vận chuyển một mớ hoa tươi đắt tiền về đây cắm đầy sảnh đường.

Thả Huệ không biết anh lại đang úp úp mở mở cái gì.

“Không hẳn là ý chỉ phương diện nào ạ?”

Đương nhiên là về phương diện anh được hưởng những phúc lợi tương ứng.

Dưới màn trời xanh thẳm, Thẩm Tông Lương nheo mắt: “Em nghĩ sao?”

Thả Huệ chống cằm, đôi mắt lanh lợi đảo quanh: “Chẳng lẽ là anh cố ý đến đây để gặp em sao?”

Loại lời nói nửa thật nửa đùa này chỉ có thể được nói ra dưới ánh trăng mờ ảo này mà thôi. Vì lỡ đâu nếu anh ấy thẳng thừng nói ra lý do thật lòng thì khó xử biết bao.

Thẩm Tông Lương nhìn thẳng vào đôi mắt lấp lánh ánh nước của cô: “Đúng vậy.”

“Em nói đùa thôi.” Thả Huệ lắc đầu, cúi xuống sắp xếp lại dao nĩa, nhưng anh lại nhấn mạnh một lần nữa: “Anh nói thật, đúng là có chút nhớ em.”

Thả Huệ không làm ra vẻ giả tạo như thường lệ, giận dỗi quay lưng đi, nói rằng chỉ có một chút thôi nữa, vì cô biết một chút nhớ nhung này đối với Tổng giám đốc Thẩm quý giá đến nhường nào.

Ngoài công việc, anh không thể dành nhiều tâm tư cho cuộc sống riêng tư và bản thân Thẩm Tông Lương cũng không phải là một người giàu cảm xúc. Người ta chỉ có một trái tim, chia cho mình một chút, rồi chia cho công việc một chút, phần còn lại cũng không còn được bao nhiêu ạ?

Thậm chí còn có người bẩm sinh đã không nhạy bén trong việc truyền tải cảm xúc, Thẩm Tông Lương cũng chính là loại người đó.

Cô đỏ mặt, vụng về gọi anh: “Thẩm Tông Lương, đừng nhìn em như vậy.”

Anh dời ánh mắt dịu dàng đi, kéo khăn ăn trên đầu gối xuống: “Chúng ta đi dạo một chút đi?”

Dù gót chân Thả Huệ có hơi nhức mỏi nhưng cô vẫn không đành lòng từ chối yêu cầu của anh.

Cô gật đầu, giơ tay làm ký hiệu số một: “Đi một đoạn ngắn thôi.”

Vào thời điểm đặc biệt này, vùng biển này đang trong tình trạng phong tỏa, không ai được tiếp cận. Cơn gió biển mặn mòi, lạnh lẽo tạt vào mặt, mang theo một mùi tanh xa xăm.

Thẩm Tông Lương nắm tay cô đi chậm rãi, dưới chân là tiếng bước chân trên cát mềm mại.

“Ngày mai có còn phải đi phiên dịch nữa không?” Anh hỏi.

“Dạ có, chỉ là đám người kia cũng mệt rồi nên buổi chiều mới bắt đầu.”

Thẩm Tông Lương suy nghĩ một chút: “Vậy lát nữa anh đưa em về?”

Cô bật sáng điện thoại xem giờ: “Muộn quá rồi, lái xe trên đường không an toàn.”

Trên đường đến đây cô thấy có khá nhiều khúc cua, lúc gặp xe ngược chiều cần phải rất cẩn thận.

Thẩm Tông Lương ậm ừ cho qua chuyện: “Tự em quyết định đi.”

Nói xong, anh mỉm cười rồi bước tới, nhưng lại gặp phải một lực cản không nhỏ. Thả Huệ không chịu đi nữa, cô bĩu môi: “Không đi nữa được không? Em mệt quá.”

_

[1] Nguyên văn là: “唔,咪道霞其嗲.” – “Ngô, mễ đạo hà kỳ đà.”


Comments

Gửi bình luận