Em thì có việc gì sao?
Đêm tối bao phủ, xung quanh suối nước nóng tràn ngập một tầng sương mỏng cách biệt với hống trần khiến cho nơi đây giống như chốn bồng lai tiên cảnh.
Thả Huệ thay đồ bơi xong đi ra, cô vịn vào vách đá nhẵn nhụi rồi chậm rãi ngồi xuống. Ngay khi làn nước ấm tràn qua eo và bụng, cô cảm nhận được sự thư giãn đã lâu không có.
Trong tận sâu xương cốt, Thẩm Tông Lương vẫn là một người đàn ông truyền thống. Hai người dù sao cũng chưa đến mức đó nên anh cũng không đi theo, chỉ để lại hai nhân viên phục vụ bên ngoài.
Anh trở về phòng tắm rửa, bảo nhân viên phục vụ canh giờ gọi Thả Huệ lên. Tuy rằng suối nước nóng có ích nhưng thể trạng của cô không thích hợp ngâm lâu, sợ cô bị chóng mặt.
Thả Huệ ngâm mình một lát, phía sau có tiếng bước chân nhỏ vang lên. Cô cảnh giác quay đầu lại, là một nữ nhân viên tóc búi cao. Đối phương ngồi xổm xuống, đặt khay lên chiếc bàn đá cẩm thạch thấp bên cạnh hồ.
Nữ nhân viên giới thiệu: “Đây là bánh táo tàu, bánh phục linh và bánh đậu Hà Lan cùng trà Thiết Quan Âm, mời cô dùng.”
Thả Huệ mỉm cười: “Cảm ơn chị.”
Đối phương rõ ràng ngẩn ra một chút, có lẽ là những người đến đây tắm suối nước nóng đều luôn tỏ vẻ ta đây rất trịch thượng, chưa từng có ai đối xử với cô ấy như vậy.
Sau đó, cô nhân viên thu dọn khay: “Không có gì, cô có việc gì cứ gọi tôi, áo choàng tắm ở bên cạnh.”
“Được, làm phiền chị rồi.”
Một làn hơi nước bốc lên, phác họa hình dáng mơ hồ của cây cỏ xanh tươi ở bờ đối diện, Thả Huệ chậm rãi xoa cánh tay, nước tràn lên rồi lại rút xuống.
Dưới ánh trăng sáng tỏ, cô mơ hồ sinh ra một loại ảo giác được trở về quê cũ, nhưng quá khứ đã trở thành chuyện của hôm qua, không thể níu kéo nữa.
Thả Huệ nhắm mắt lại, yên tĩnh ngâm mình một lát. Khi cô sắp ngủ thiếp đi, điện thoại di động trên bàn vang lên. Là Ấu Viên gọi đến, Thả Huệ đi thẳng vào vấn đề: “Quên nói với cậu, tối nay mình không về đâu.”
Bên kia lại đáp: “Mình không phải muốn hỏi cậu cái này, cái này thì mình đã sớm đoán được rồi, ai nỡ rời xa chú Thẩm chứ.”
“Vậy cậu muốn hỏi gì?”
Ấu Viên nói: “Mình muốn biết bây giờ cậu đang làm gì?”
Thả Huệ liếc nhìn xung quanh: “Mình đang ngâm suối nước nóng.”
Ấu Viên bật thốt lên: “Có phải như mình tưởng tượng không?”
“Cậu tưởng tượng cái gì?”
“Hai người tắm cùng nhau, chơi đùa ở suối nước nóng, đủ mọi tư thế.”
“Không có! Chỉ có mình mình thôi.”
Mặt Thả Huệ gần như bốc cháy.
Còn nữa, đủ mọi tư thế là cái quái gì vậy!
Giọng Ấu Viên đầy thất vọng: “Tổng giám đốc Thẩm còn nhịn được à? Hay là anh ta có vấn đề?”
“Không có đâu, mình bảo đảm!”
“Đừng quá chắc chắn, dù sao thì chuyện này cũng không ai có kinh nghiệm cả, anh ấy là một tờ giấy trắng.”
“Giấy trắng là sao?”
“Là chưa ai từng thử qua kỹ năng giường chiếu của anh ấy cả, cũng không biết là được hay không được!”
“…”
Thả Huệ bối rối uống một ngụm trà: “Chúng ta có thể đừng nói chuyện cởi mở như vậy không? Nói chuyện khác đi.”
“Được, nói chuyện khác, em đang uống cái gì vậy?”
“Trà đó, tắm suối nước nóng dễ bị khô miệng.”
Suy nghĩ của Ấu Viên bay đi thật xa: “Có giống như hồi nhỏ không? Ăn bánh ngọt, tắm suối nước nóng, có người hầu hạ bên cạnh.”
“Ngay cả bánh ngọt cũng là ba món cũ đó.” Thả Huệ hơi muốn cười: “Món mình ghét nhất.”
“À, bánh Phục Linh khó ăn quá hả?” Ấu Viên nói: “Cậu biết điều này có ý nghĩa gì không?”
Thả Huệ cười: “Nghĩa là các chú vẫn chưa nghỉ hưu, khẩu vị vẫn như cũ nên mọi thứ đều chuẩn bị theo sở thích của họ.”
Ấu Viên trịnh trọng nói: “Không, Tổng giám đốc Thẩm đang nói với cậu rằng, chín năm đã mất đi kia, anh ấy sẽ trả lại cho cậu.”
Thả Huệ cầm một miếng bánh tào tàu, giơ lên nhìn: “Mọi thứ đều có thời hạn của nó, ba mình là mười năm, còn Thẩm Tông Lương thì sẽ là bao nhiêu năm?”
Cô nghĩ, có thể gom đủ một năm là đã rất ghê gớm rồi.
Nhìn Thẩm Tông Lương sắp ba mươi tuổi, dù anh có mạnh mẽ đến đâu thì cũng không thể độc thân mãi được. Gia đình anh và người mẹ luôn muốn kiểm soát mọi thứ của con trai cũng sẽ không cho phép.
Vợ tương lai của anh sẽ là ai?
Bỏ qua vấn đề tuổi tác, chỉ riêng hai chữ gia thế là đã đủ chặn cô ở ngoài cửa rồi.
Nếu cuộc sống gian nan đã dạy cho cô điều gì thì đó chính là điều này.
Trước số mệnh, không gì là có thể nắm giữ được. Những gì bạn nghĩ mình có thể nắm giữ chắc chắn, thực ra đều là những gì số phận ban cho bạn mà thôi.
Ấu Viên ở đầu dây bên kia á khẩu cả buổi: “Lại nữa rồi, không phải đã bảo cậu chỉ cần lo cho hiện tại thôi sao?”
Thả Huệ nâng một lòng bàn tay đầy nước ấm, cảm nhận làn nước chậm rãi trôi đi. Cô lại đột ngột gạt đi, rồi bật cười: “Ừ, mình biết rồi mà.”
Không lâu sau, người phục vụ lúc nãy đã ôm khăn tắm tới, cô ấy cẩn thận nhắc nhở Thả Huệ: “Cô Chung, trước khi đi, Tổng giám đốc Thẩm đã dặn sức khỏe cô yếu nên không được ngâm mình quá lâu.”
Thả Huệ che ống nghe: “Em lên ngay.”
Ấu Viên bên kia đã nghe thấy.
Chưa kịp nói gì thì Ấu Viên đã nói: “Lên nhanh đi cô Chung, Tổng giám đốc Thẩm đang đợi cô kìa.”
“Khi nào về thì bọn mình lại nói tiếp.”
“Ừ.”
Thả Huệ lại vào phòng tắm để gội đầu. Khi bước ra, cô đã thay một bộ váy ngủ, cô hỏi: “Phòng ở đâu ạ?”
Người phục vụ chỉ vào cửa sổ của căn nhà nhỏ: “Ở trên đó ạ.”
Cô chậm rãi bước lên bậc thang, mái tóc vừa sấy khô xõa ngang lưng như một dải lụa đen bóng.
Hai cánh cửa gỗ hoàng dương chạm khắc mở hé, Thả Huệ nhẹ nhàng đẩy vào. Khi cô bước vào, Thẩm Tông Lương đang mặc một chiếc áo choàng tắm màu xám nhạt, đứng bên cửa sổ hút thuốc. Chiếc áo choàng tắm đó làm bằng lụa tơ tằm, màu sắc hòa quyện trên người anh, mang lại cảm giác tĩnh lặng và tao nhã.
Bóng cây đan xen bên ngoài cửa sổ lay động, hai chân Thả Huệ lún sâu vào tấm thảm mềm mại, không tiến thêm.
Cô hiếm khi nhìn thấy anh hút thuốc, dáng vẻ anh hút thuốc mang một vẻ quyến rũ sâu kín và kiềm chế.
Ngoại trừ lần đầu tiên ra, trong cuộc gặp gỡ đó, cô không hoàn toàn tỉnh táo.
Thẩm Tông Lương cũng nghe thấy tiếng bước chân, quay đầu lại thì Thả Huệ đã xuất hiện. Anh đã tính sai thời gian cô về phòng nên điếu thuốc trên tay anh mới chỉ hút được một nửa.
Biết cô không thích ngửi mùi thuốc lá, làm hàng xóm lâu như vậy nhưng anh cũng chưa từng hút thuốc trước mặt cô, hôm nay là ngoài ý muốn.
Thế là, Tổng giám đốc Thẩm, người chưa từng sợ ai, vội vàng tìm một thứ gì đó để dập tắt điếu thuốc trên tay, nhưng vì đã giữ dáng vẻ nghiêm túc quá lâu nên trên mặt anh trông vẫn rất thong thả.
Sau đó, anh phát hiện bên bậu cửa sổ có một chậu mộc lan trắng tươi mơn mởn. Ngón tay anh vừa định ấn xuống thì anh bỗng nghe thấy tiếng “Dừng tay.”
Thả Huệ cất giọng trong trẻo, cầm lấy gạt tàn trên bàn trà đi tới. Cô mặc một chiếc váy lụa trắng trơn, chất liệu mềm mại, mỏng manh. Khi di chuyển, tà váy được gió thổi hơi phồng lên, tựa như một loài hoa có cuống dài, tỏa ra hương thơm thoang thoảng.
Thẩm Tông Lương cứ thế nhìn cô đi đến trước mặt, bế chậu mộc lan sắp gặp họa đi.
Thả Huệ đặt gạt tàn xuống: “Đây, anh dập vào đây.”
Anh cúi đầu, chậm rãi dập tắt điếu thuốc.
Cô liếc anh một cái đầy trách móc: “Nó đang nở đẹp thế mà, suýt nữa thì bị anh làm hỏng rồi.”
Thẩm Tông Lương đưa tay quạt nhẹ làn khói trắng, anh bất lực cười: “Không để ý em lên nhanh như vậy, sợ em ngửi thấy.”
Nửa điếu thuốc còn lại lặng lẽ nằm trong gạt tàn.
Thả Huệ nói: “Có thể không hút không? Có hại cho sức khỏe lắm.”
“Thỉnh thoảng hút một điếu thôi, sẽ không sao đâu.”
“Vậy thì cũng không được.”
Thả Huệ nhìn sâu vào đôi mắt sâu thẳm như hồ nước của anh, bỗng đưa tay ra. Thẩm Tông Lương tựa vào cửa sổ không động đậy, anh khẽ hỏi: “Gì vậy?”
Thả Huệ lấy hết can đảm đưa ra yêu cầu: “Đưa thuốc và bật lửa của anh đây.”
Thẩm Tông Lương ngẩng đầu lên, giọng nói mang theo sự khó tin: “Em đang nói chuyện với anh à?”
Đã lâu rồi Thẩm Tông Lượng không nghe thấy mấy câu ra lệnh thế này, mở miệng là muốn tịch thu đồ của anh.
Nhất thời anh thấy khá thú vị.
Khoảnh khắc đó, Thả Huệ cũng bị giọng điệu xa lạ của anh làm cho giật mình. Cô thấy hơi sợ, rụt rè muốn rụt tay lại nhưng lại bị anh đột ngột nắm lấy. Thẩm Tông Lương xoa xoa tay cô: “Nhát gan vậy mà cũng muốn quản thúc anh à?”
Thả Huệ cúi mày, phồng hai má hừ một tiếng: “Em không có.”
Anh cười: “Mới nói có một câu thôi mà đã làm em sợ vậy rồi sao?”
“Còn không phải là do chú nghiêm khắc quá sao?” Cô nhóc nhỏ giọng oán trách: “Mấy cháu gái nhỏ của chú đều sợ chú như vậy đó.”
Thẩm Tông Lương lấy ra một cái bật lửa đặt vào tay cô: “Em thì khác.”
“Nếu khác thì…thuốc đâu?” Thả Huệ nhìn thẳng vào anh, tiến thoái lưỡng nan.
Anh hất cằm ra ngoài cửa sổ: “Ở trên xe, đây là điếu cuối cùng.”
Cô đặt bật lửa lên tủ đầu giường rồi lại quay đầu nhìn Thẩm Tông Lương vẫn đứng bên cửa sổ nhìn cô, phía sau anh là ánh trăng nhàn nhạt.
Thả Huệ đối diện với anh, thân thể yếu ớt, ánh mắt sáng ngời, hai tay không biết để đâu. Thẩm Tông Lương một mình đứng đó, ánh mắt trầm tĩnh, con ngươi sâu thẳm.
Cô nhóc trước mặt còn nhỏ, không hề có chút cảnh giác nào về chuyện này, cũng không ý thức được độ nguy hiểm của màn đêm này.
Cuối cùng Thẩm Tông Lương khẽ nhếch môi: “Nghỉ ngơi sớm đi, anh ra ngoài trước.”
Thẩm Tông Lương không định làm gì cả, ngay cả một nụ hôn chúc ngủ ngon cũng không đòi hỏi. Cơ thể Thả Huệ quá yếu, anh không dám tưởng tượng nếu thật sự hai người đi đến bước đó thì cô sẽ thành ra thế nào.
Vừa mới xoay người, cô đã gọi anh từ phía sau: “Anh muốn đi đâu?”
Bởi vì đây là phòng ngủ lớn duy nhất, những phòng khách khác giường đều rất nhỏ, không gian chật hẹp. Sáng sớm tỉnh dậy sẽ không thể nằm trên giường ngắm mặt trời mọc bên ngoài cửa sổ.
Thẩm Tông Lương tùy tiện chỉ một hướng: “Anh ngủ phòng nào cũng được.”
“Anh ở lại đi, không sao đâu.” Thả Huệ vội vàng nói.
Chiếm lấy phòng lớn hướng biển dành riêng cho Tổng giám đốc Thẩm làm lòng cô cảm thấy bất an.
“Anh biết đó, dạo này anh hơi…”
Thẩm Tông Lương dừng lại một chút, anh không biết phải giải thích thứ cảm xúc khó nói này như thế nào. Nếu thẳng thắn thừa nhận thì thật ra là anh sợ mình mất kiểm soát.
Có lẽ dạo trước không được nghỉ ngơi đầy đủ, vì một dự án mà liên tục thức đêm, khả năng nhẫn nại và tự chủ mà anh luôn tự hào đều đã giảm đi mấy phần. Anh không dám ở chung một chỗ với Thả Huệ, biến căn phòng chạm ngọc khắc vàng này thành khu rừng hoang dã, nơi hổ sói ẩn náu, mà con mồi duy nhất kia lại không hề hay biết.
Thả Huệ tiến lên hai bước: “Dạo này sức khỏe anh cũng không tốt, ngủ không ngon thì phiền phức lắm.”
Giọng nói của cô rất nhỏ, trên khuôn mặt trắng nõn lại có một vẻ cố chấp khó hiểu. Thẩm Tông Lương cẩn thận quan sát cô rồi đột nhiên mỉm cười, hóa ra cô vẫn còn lo lắng bệnh dạ dày của anh sẽ tái phát.
Anh im lặng một lát: “Anh khoẻ lâu rồi, không sao đâu.”
“Em thì có sao đó.” Thả Huệ lại bước tới một đoạn, ngước mặt nhìn anh.
Thẩm Tông Lương tự nhiên đưa tay nâng mặt cô: “Ừ, em thì có việc gì sao?”
Cô kéo nhẹ dây áo choàng tắm, làm nũng với anh: “Em hơi sợ chỗ lạ.”
Anh vỗ vỗ lưng cô: “Ở đây canh gác nghiêm ngặt lắm, sẽ không có bất kỳ chuyện gì xảy ra đâu, đừng sợ.”
Thả Huệ thuận thế ôm lấy eo anh: “Em không biết có nghiêm ngặt hay không, anh đưa em đến đây thì anh phải chịu trách nhiệm.”
Câu ngụy biện vụng về này khiến cô đỏ mặt tía tai.
Sau khi gia đình sa sút, Thả Huệ hiếm khi cố chấp bám lấy một điều gì đó. Điều kiện thực tế cũng không cho phép cô có quá nhiều ham muốn vật chất. Nhưng trong một đêm mây mù giăng kín này, cô muốn giữ lấy Thẩm Tông Lương.
Người đàn ông bị cô ôm chặt, cũng lần đầu tiên biết thế nào là dao kề cổ.
Thẩm Tông Lương bất lực nói: “Vậy nếu anh nhịn không được thì em có chịu trách nhiệm không?”
“Nhịn cái gì không được?”
Anh giữ lấy cái gáy trắng nõn mịn màng của cô: “Ví dụ như…”
Trong lúc Thẩm Tông Lương còn đang cân nhắc thì Thả Huệ đã thay anh nói: “Nếu là hôn thì thì chắc là anh cũng không thiếu chút tiền đó đâu ha.”
Trên đỉnh đầu vang lên một tiếng cười khẩy: “Nói cũng đúng.”
Chiếc giường giữa phòng rất lớn, đủ để nằm ngang bốn người. Thả Huệ ngáp một cái, tự mình nằm lên một bên giường ngủ.
Lo cô sợ nên sau khi tắm xong, Thẩm Tông Lương đã để lại một chiếc đèn ngủ.
Anh vén chăn lên nằm xuống, cách cô một khoảng xa như dải ngân hà, Thả Huệ trở mình: “Em đưa tay ra cũng không chạm được anh.”
“Em cứ ngủ bên đó của em đi, không cần phải với tới anh.”
Thả Huệ dịch lại gần một chút, mùi hương thoang thoảng trên người cô cũng bay đến gần anh hơn: “Anh thường dậy sớm lắm sao?”
Thẩm Tông Lương gối đầu lên cánh tay, nhìn lên trần nhà trống rỗng. Anh ngửi thấy mùi hương thoang thoảng trên người cô gái nhỏ, bất lực nhắm mắt lại.
Trên đời này hẳn là không có chuyện gì có thể hành hạ người ta hơn thế nữa.
Anh nghe thấy giọng nói lạnh như băng của mình: “Ừ, anh không có thói quen ngủ nướng.”
“Ồ.” Suy nghĩ của Thả Huệ trước khi ngủ rất lan man: “Stanford là trường như thế nào ạ?”
Thẩm Tông Lương nói rất khẽ, giọng điệu cũng mang theo vài phần lười biếng, anh nói: “Mái ngói đỏ, cổng vòm hình tròn, là trung tâm bồi dưỡng kỹ sư IT hàng đầu thế giới. Nhưng so với việc thay đổi thế giới, thì phần lớn đám sinh viên ở đó vẫn dành nhiều thời gian để hook up[1] hơn.”
Thả Huệ kinh ngạc kêu lên: “Hả, thật ạ?”
“Tất nhiên, điều đó không cản trở nó trở thành một trường đại học danh tiếng cả trăm năm tuổi. Nhưng em phải biết, khi đưa bất cứ thứ gì ra trước mắt mọi người một cách tường tận, cũng sẽ để lộ đầy rẫy vết tích, trường danh tiếng cũng vậy.”
Cô gật đầu: “Em hiểu, mọi người cũng không hoàn toàn như vẻ bề ngoài.”
Thẩm Tông Lương thấy cô hỏi nhiều như vậy, bèn đoán: “Em muốn đi California học thạc sĩ sao?”
“Không muốn, mẹ muốn em đi Anh, bà bảo em thi IELTS trước đã.” Thả Huệ khẽ nói.
Anh nói ngắn gọn: “Vậy còn bản thân em nghĩ gì?”
Thả Huệ rất thẳng thắn nói: “Du học tốn kém quá, thôi bỏ đi.”
Trong ánh sáng mờ ảo, Thẩm Tông Lương khinh bỉ cười một tiếng: “Tiền là cái gì chứ?”
Thật khó mà tưởng tượng được, giữa đêm hôm khuya khoắt, anh nằm an ổn trên giường, ăn mặc chỉnh tề như đang đứng trên bục giảng, nói chuyện với cô bạn gái nhỏ của anh về những điều hay dở của ngôi trường cũ. Thậm chí còn khéo léo, kiên nhẫn dạy cô cách nhìn nhận mọi việc một cách tường tận, cuối cùng bàn về kế hoạch học tập tiếp theo của cô.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Tông Lương cảm thấy, có lẽ sau này anh sẽ là một người cha đủ kiên nhẫn với cô con gái nhỏ của mình.
_
[1] hook up: chỉ các mối quan hệ tình dục hoặc hành vi thân mật tạm thời, không ràng buộc, thường diễn ra giữa những người lạ, mới quen hoặc bạn bè mà không xác định yêu đương lâu dài.


Gửi bình luận