GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 32

Cực kỳ hay.

Nửa đêm, trời đất biến đổi, ngoài biển nổi gió ào ào, sóng biển cuồn cuộn.

Thả Huệ vừa mới nằm yên tĩnh được một lúc, vừa chuẩn bị ngủ thì cô nhìn về phía rèm cửa. Sau đó, cô lại quay đầu nhìn Thẩm Tông Lương bên cạnh: “Trời sắp mưa à?”

Giọng Thẩm Tông Lương nói nghe nhẹ tênh: “Chắc là mưa rào thôi, em ngủ đi.”

Giữ nguyên một tư thế thật khó khăn, tay chân anh sắp tê liệt đến nơi rồi, vậy mà Thả Huệ còn muốn nói thêm: “Lúc ngủ nhìn anh nghiêm chỉnh thật, chẳng nhúc nhích chút nào.”

Thẩm Tông Lương mang theo nỗi khổ không nói thành lời: “Ừ, đến tuổi anh rồi em cũng sẽ nghiêm chỉnh như vậy thôi.”

Không phải là Thẩm Tông Lương không muốn động, mà là anh hoàn toàn không dám động.

Thả Huệ lăn qua lăn lại, hiện tại đã không còn cách anh bao xa, cô khẽ cười: “Mẹ em nói, từ nhỏ em ngủ đã không yên, luôn luôn…”

Thẩm Tông Lương nhịn không nổi, đành phải dỗ dành cô như dỗ một bé con học mẫu giáo, anh buột miệng nói: “Không phải em nói buồn ngủ sao? Anh thấy là cái miệng nhỏ của ai đó vẫn còn mê nói chuyện lắm.”

“…”

Thả Huệ chui đầu vào chăn, rầu rĩ cười hai tiếng.

Không lâu sau, cô hoàn toàn thả lỏng, quay lưng lại với anh rồi ngủ thiếp đi. Nghe thấy tiếng thở đều đặn của cô trong đêm tối thì Thẩm Tông Lương mới lặng lẽ thở phào nhẹ nhõm.

Cô gái nhỏ này quả thật quá khó chiều, cô nói chuyện mãi không thấy mệt sao? Sao có thể nói nhiều thế? Lần trước nghe cô gọi điện thoại cho mẹ cô cũng vậy, đáp một tràng mà không hề vấp.

Thẩm Tông Lương lắc đầu, anh vén chăn lên rồi đứng dậy, khi đi ngang qua gương soi toàn thân, anh dừng lại nhìn ngắm bản thân mình.

Theo thẩm mỹ thịnh hành của xã hội này, gương mặt của anh vẫn được tính là tuấn tú mà phải không?

Vậy sao Chung Thả Huệ nằm cạnh anh nhưng lại có hứng thú với Stanford hơn?

Thẩm Tông Lương bước ra từ phòng tắm, đắp lại chăn cho Thả Huệ rồi cúi đầu xuống hôn lên trán cô. Anh cầm một chiếc gối đi về phía ghế sofa cuối giường, thức thời nằm xuống.

Suy nghĩ trong đêm tối một lúc, cuối cùng anh cũng đã hiểu ra được một điều: đây mới là bộ mặt chân thật nhất của Chung Thả Huệ. 

Có quá nhiều vấn đề, suy nghĩ quá linh hoạt, lại còn có chút ồn ào. Nhưng đây hoàn toàn là khoảng trời riêng của cô, là một khía cạnh mà người khác chưa từng thấy, chỉ được để lộ ra trong khung cảnh thân mật nhất.

Nói cách khác, cô nhóc chỉ như vậy với anh thôi.

Thẩm Tông Lương đặt hai tay lên bụng, lơ đễnh cười một cái

Sáng hôm sau, anh bị đánh thức bởi tiếng rung của điện thoại trên bàn trà. Còn nhớ tối hôm qua, có người nào đó đã la hét đòi xem mặt trời mọc nhưng cũng chính cái người đó bây giờ đang ngủ với tứ chi duỗi thẳng trên giường, bất tỉnh nhân sự.

Thẩm Tông Lương nghe điện thoại, lấy tay che trán để cản sáng: “Alo?”

Thư ký Hoàng nói: “Tổng giám đốc Thẩm, sáng sớm đã nhận được thông báo, chiều nay có một đợt kiểm tra an toàn, đã bốc thăm trúng Đông Viễn.”

“Được, tôi biết rồi” Thẩm Tông Lương ấn ấn ấn đường chân mày: “Trưa tôi sẽ đến.”

“Dạ, làm phiền anh nghỉ ngơi rồi, tạm biệt.”

Bị kiểm tra an toàn đột xuất trong kỳ nghỉ Quốc khánh cũng không có gì lạ, điều bất ngờ là Đông Viễn lại được chọn để làm gương.

Trong lòng Thẩm Tông Lương nghi ngờ, đây là muốn nhắm vào vị lãnh đạo cấp cao nào trong tập đoàn đây? Nhưng bất kể là nhắm vào ai thì anh cũng không thể vắng mặt lúc này, nhất là khi anh vừa mới được điều về nước.

Thẩm Tông Lương đi vào phòng tắm đánh răng, tắm rửa, cạo râu, một loạt động tác rất trơn tru. Anh cầm đồng hồ trên bệ rửa mặt, vừa đeo vào cổ tay vừa đi vào phòng ngủ.

Thả Huệ vẫn đang ngủ, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp vùi trong gối, cô cảm nhận được nệm bên cạnh lún xuống một chút. Cô rất muốn tỉnh dậy để xem nhưng mãi vẫn không tỉnh dậy nổi, chỉ có thể ngửi thấy một mùi hương sạch sẽ len lỏi vào trong hơi thở của cô.

Đầu ngón tay Thẩm Tông Lương xoa xoa má cô: “Tiểu Huệ, anh phải đi rồi.”

Cô mơ màng ôm lấy tay anh: “Dạ…mấy giờ rồi?”

“Còn sớm mà, em ngủ thêm chút nữa đi.”

Thẩm Tông Lương rút tay ra, đóng cửa, nhẹ nhàng bước xuống cầu thang. Bình thường cô đi học luôn vùi đầu vào bài vở đến tận khuya, sáng thì lại phải dậy sớm. Khó khăn lắm mới được nghỉ ngơi một hôm nên anh cũng muốn để Thả Huệ ngủ lâu hơn một chút.

Sau trận mưa tối qua, cỏ cây trong sân tươi tốt um tùm.

Hai nhân viên phục vụ đang quét lá rụng thấy có người đi ra, liền dừng tay lại chào hỏi.

Thẩm Tông Lương gật đầu: “Cô Chung vẫn chưa tỉnh, tạm thời đừng làm phiền cô ấy.”

“Dạ.”

Anh đi một lúc lâu thì Chung Thả Huệ mới tự mình tỉnh lại, nhìn đồng hồ đã mười giờ rưỡi, cô gãi đầu ngồi dậy khỏi giường, mở mắt nhìn quanh.

Rèm cửa phòng ngủ đóng kín mít, chỉ có một chiếc đèn cổ được thắp sáng, nhìn quanh không phân biệt được ngày đêm.

Thả Huệ mở điện thoại xem.

Có tin nhắn từ mẹ và chị Bành, một người hỏi cô đã dậy chưa, một người nhắc cô buổi chiều nhớ tập trung. Cô trả lời xong liền vứt điện thoại lên giường, vươn vai một cái rồi nằm xuống.

Thả Huệ nhắm mắt lại, nắm lấy góc chăn bên phía Thẩm Tông Lương ngửi ngửi.

Ừ, vẫn còn thoang thoảng mùi trầm hương của anh.

Lì bì trên giường một lúc, Thả Huệ mới chậm rãi xuống giường. Sau khi rửa mặt, cô tùy tiện sử dụng chút mỹ phẩm đã được chuẩn bị ở đây bởi đồ đạc của cô đều đã để lại ở Vân Tụng.

Trong tủ quần áo có quần áo mới đã được sấy khô, vừa được gửi đến tối qua. Là một chiếc sườn xám cổ truyền được nhuộm màu thảo mộc, kiểu dáng nhã nhặn, kích cỡ cũng vừa vặn. 

Thả Huệ thay xong thì đẩy cửa đi xuống lầu, dưới lầu bữa sáng đã chuẩn bị xong.

Nhân viên phục vụ mời cô lại ăn: “Được làm theo yêu cầu của ngài Thẩm, hy vọng hợp khẩu vị của cô.”

Thả Huệ cười: “Cảm ơn, Tổng giám đốc Thẩm đâu ạ?”

“Ngài ấy có việc bận nên sáng sớm đã về thủ đô rồi ạ.”

Thả Huệ cầm một miếng sandwich: “Tôi biết rồi.”

Ăn xong cô cũng không dám chậm trễ nữa, nhanh chóng thu dọn đồ đạc của mình rồi rời đi. Tài xế đang đợi cô trong sân, anh ta mở cửa xe nói: “Để tôi đưa cô Chung đi.”

Biết là sự sắp xếp của Thẩm Tông Lương nên cô cảm ơn rồi ngồi vào xe, không hỏi thêm gì.

Không khí bên bờ biển sau cơn mưa rất trong lành, gió lùa qua cửa sổ xe cũng khiến người ta thấy dễ chịu hơn nhiều.

Thả Huệ ngồi trong xe nhắn tin cho Thẩm Tông Lương.

Chung Thiết Trụ đại chiến luật Hình sự: [Em ăn sáng xong rồi, giờ đang về Vân Tụng.]

Cô không trông đợi Thẩm Tông Lương sẽ nhìn thấy và trả lời ngay nên gửi xong liền để điện thoại sang một bên.

Nhưng chỉ vài giây sau, điện thoại đã hiện lên một tin nhắn mới.

S: [Ngoan quá. Nhân tiện, Thiết Trụ là tên ở nhà của em à?]

Thả Huệ bất ngờ bật cười, người tài xế lái xe phía trước rất chuyên nghiệp, chuyện này không hề ảnh hưởng đến anh ta.

Cô mím môi, trả lời anh: [Dạ, ngũ hành của em thiếu kim nên mới đặt vậy. Tên này không hay sao ạ?]

S: [Cực kỳ hay.]

Nhìn thấy một câu trả lời “khó đỡ” như vậy, Thả Huệ phải bịt chặt miệng lại mới không bật cười thành tiếng ngay trên xe.

Cô hoàn toàn có thể tưởng tượng ra, Thẩm Tông Lương đang ngồi nghiêm chỉnh như thế nào nhưng lại gửi tin nhắn không đứng đắn như vậy.

Buổi chiều làm xong công việc phiên dịch, Thả Huệ lại cùng họ dùng bữa tối, trò chuyện rất vui vẻ. Có một người đàn ông tỏ ra rất hứng thú với bộ quần áo cô đang mặc, hỏi cô đây có phải là sườn xám truyền thống của Trung Quốc không.

Cô lắc đầu nói không phải, đây là kiểu dáng đã được cải tiến, phần tà dưới được nới rộng hơn để tăng độ thoải mái.

Bành Chân cũng cầm dĩa khen cô: “Khí chất của em rất hợp với kiểu váy này.”

Thả Huệ cười: “Cảm ơn chị, váy vest của chị cũng đẹp lắm ạ.”

“Ngày mai là ngày cuối cùng rồi, họ sẽ đi nơi khác, buổi sáng chúng ta đến sớm một chút nhé.”

“Dạ.”

Xong việc thì cô về khách sạn, Ấu Viên và mọi người mới dậy không lâu, đang lấy bữa tối để làm bữa sáng. Bên cạnh hồ bơi đặt một chiếc bàn ăn dài, thức ăn được bày biện trên đĩa sứ. Một bàn ăn thịnh soạn bây giờ đã biến thành một mớ hỗn độn không còn trật tự, chẳng thể phân biệt được đâu là món khai vị, món chính phụ, món tráng miệng nữa.

Thả Huệ liếc nhìn, người quá đông, ai cũng đều đang mặc đồ ngủ nên cô không đi tới. Cô quay về phòng, rửa mặt xong thì đắp một miếng mặt nạ, nằm trên trường kỷ xem tạp chí pháp luật.

Khi cô mơ màng sắp ngủ thì nghe tiếng cửa mở “Cạch”, là Ấu Viên về.

Thả Huệ ngồi dậy khỏi trường kỷ, tạp chí rơi xuống thảm: “Ăn tối xong rồi à?”

Ấu Viên đá giày, buông tay ngả mình lên giường: “Ăn rồi, nghỉ một lát rồi đi chơi.”

Thả Huệ biết thói quen của bọn họ, sau bữa ăn đều phải ngủ bù một giấc rồi mới tắm rửa thay quần áo để đi tụ tập.

“Ơ?” Ấu Viên đột nhiên xoay người, chống cằm nhìn cô: “Tổng giám đốc Thẩm chịu thả cậu về rồi à?”

Thả Huệ tháo mặt nạ trên mặt: “Bên tập đoàn xảy ra chút chuyện, anh ấy đã về thủ đô từ sớm rồi.”

“Thế nào?”

“Thế nào là thế nào?”

Ấu Viên cười khẩy: “Đừng có mà giả vờ với mình, cậu biết là mình đang nói về tối qua mà.”

“Chắc là anh ấy thấy mình nói nhiều quá, có khi hối hận rồi đó.” Thả Huệ mở vòi nước: “Sẽ không bao giờ đưa mình đi nghỉ mát nữa.”

“Ồn ào…ý cậu là ở trên giường à?”

Cô liên tục vốc nước lên mặt, sau khi rửa sạch tinh chất thì lau khô: “Là mình cứ lảm nhảm mãi không thôi, còn anh ấy chẳng làm gì cả.”

Ấu Viên nói to hơn: “Hai người ngủ chung một giường mà chỉ nói chuyện thôi sao?”

“Ừ.”

Thả Huệ vứt khăn mặt vào sọt rác: “Anh ấy ngủ cách xa mình cả vạn dặm, cứ như một trinh nữ vậy.”

Ấu Viên suy nghĩ một lát rồi khẳng định nói: “Anh ấy làm vậy thì chắc chắn có lý do của mình.”

Cô vừa định hùa theo Ấu Viên, nói tính tình Thẩm Tông Lương đoan chính, là một người rất bảo thủ, nhưng giây tiếp theo, Ấu Viên đã nhanh chóng kết luận: “Mình đã nói là anh ta có bệnh kín mà! Nếu không thì tại sao bao nhiêu năm nay chẳng có bóng dáng phụ nữ nào bên cạnh, quả nhiên là sức khỏe không cho phép.”

“…”

Mặt mày Thả Huệ trắng bệch: “Không phải sức khỏe anh ấy không cho phép, mà là mình.”

“Cậu?” Ấu Viên đưa tay chỉ lên chỉ xuống: “Cậu có chỗ nào không được à?”

“Hôn lâu quá, mình suýt ngất.”

“…”

Ấu Viên ngồi bật dậy, giơ ngón cái với cô: “Phục cậu luôn.”

“Mình chỉ là chưa học được cách lấy hơi thôi.” Thả Huệ nằm xuống bên cạnh cô.

“Vậy à?” Ấu Viên nghĩ ra một cách cho cô: “Đợi về nhà rồi cậu đi học lặn với mình đi.”

“Không cần đâu mà.”

“Cần!”

Hai người cười giỡn một lúc trên giường thì Ấu Viên nhận được điện thoại của Lôi Khiêm Minh.

Bên kia giục cô ra ngoài uống rượu gấp: “Mọi người đều đến cả rồi, sao cậu còn chưa tới! Thả Huệ về chưa?”

Thả Huệ ở một bên nói: “Ngài Lôi vẫn còn nhớ đến tôi sao?”

“Còn phải nói sao? Để xem bây giờ còn ai dám xem thường cậu!” Lôi Khiêm Minh nhả khói ra khỏi miệng, ngồi dậy cười nói: “Cô Chung này, tối nay có nhã hứng đến ngồi chơi không? Để tôi còn khui một chai rượu ngon ra chiêu đãi.”

Nhã hứng.

Đã lâu lắm rồi Thả Huệ không nghe thấy hai chữ này.

Thả Huệ không từ chối: “Được thôi, tôi phải đến để còn uống rượu ngon của ngài chứ.”

“Vậy thì tốt, tôi chờ cô đến, nhất định phải đến đấy.”

“Ngài yên tâm, tôi nhất định sẽ đến.”

Thấy hai người bọn họ cứ “ngài” với “tôi” như vậy, khách sáo một cách bất bình thường. Ấu Viên đang ghé sát một bên để nghe, nghe xong thì muốn bật cười.

Thả Huệ ném trả điện thoại cho cô ấy, vẻ mặt xị xuống: “Cái tên Khiêm Minh này hình như bị điên rồi!”

“Không chỉ mình cậu ta điên đâu, cả đêm qua bọn họ cứ bàn tán về Thẩm Tông Lương và cậu đấy.”

Thả Huệ xỏ chân vào dép lê để xuống giường đi tìm máy uốn tóc: “Ừ, bọn họ bàn tán những gì?”

“Đoán xem cậu đã dùng thủ đoạn gì để chinh phục được Thẩm Tông Lương.”

Mấy lời này qua miệng Ấu Viên là đã được nói giảm nói tránh. Hôm qua đám đàn ông kia nói chuyện còn tục tĩu hơn, trên mặt ai ai cũng đều là một nụ cười phù phiếm, chủ đề xoay đi xoay lại đều là chuyện trên giường.

Trọng tâm của các cô gái thì lại hoàn toàn đặt vào những thủ đoạn bí mật của Chung Thả Huệ.

Đặc biệt là khi có Dương Vũ Mông ở đó, bọn họ xâu chuỗi lại mọi chuyện trước sau trong khoảng thời gian gần đây rồi thêm mắm dặm muối. Trong miệng cô ta, Thả Huệ trở thành một kẻ mưu mô, thủ đoạn, giẫm lên đầu bạn thân để dụ dỗ kim chủ.

Vẫn là Ấu Viên nghe không nổi nữa, phải đi đến trước mặt cô ta nhắc nhở: “Cô bớt nghiến răng lại đi, coi chừng gãy cả răng hàm bây giờ.”

Dương Vũ Mông lại nói: “Cô còn cười được sao? Chị em của cô đang lợi dụng cô đấy.”

Ấu Viên cười khẩy đáp trả: “Không phải cô cũng đang lợi dụng Đường Nhân sao? Cô ấy còn là cháu gái của chú Thẩm nữa kìa, nhưng cô đã thành công chưa?”

Dương Vũ Mông lập tức căng thẳng nhìn sang Thẩm Đường Nhân, tức giận nói: “Cô nói bậy gì vậy!”

“Có nói bậy hay không thì trong lòng cô tự biết.”

Nói xong Ấu Viên bưng ly rượu bỏ đi, không nhìn cô ta nữa.

Bên này, Thả Huệ nghe xong thì có chút không vui, cô đứng bên tủ gỗ sồi trắng: “Sao nào, chẳng lẽ không thể là Thẩm Tông Lương theo đuổi mình sao?”

“Người chỉ nhìn thấy lợi ích thì sẽ không nghĩ như vậy.”

Thả Huệ búi tóc lại, cô gật đầu.

Vì đằng sau Thẩm Tông Lương danh gia vọng tộc lâu đời, là quyền thế cao vời vợi nên trong mối quan hệ này, anh là một viên ngọc quý. Bản tính mê danh hám lợi đã khiến bọn họ tin rằng, người theo đuổi trong mối quan hệ này chính là cô.

Ấu Viên chờ đợi câu trả lời của Thả Huệ một hồi lâu nhưng vẫn không thấy gì, cô nàng hỏi: “Chỉ gật đầu thôi à?”

Thả Huệ ừ một tiếng: “Mình có thể nhìn, có thể nghe nhưng không cần thiết phải đáp lại mọi lời nói nhảm, họ muốn nói gì thì nói.”

Cô búi tóc ra sau gáy, tiện tay trang điểm một chút để phù hợp hơn với chiếc váy sườn xám trắng này, cuối cùng cô thoa một chút son bóng màu nude để dung hòa mọi thứ.

Ấu Viên tắm xong, thay chiếc váy cao cấp bằng lụa sa tanh vừa nhận được, trên cổ áo đính một vòng ngọc trai, mang đậm phong cách quý tộc cổ điển.

Hai người cùng ra khỏi phòng, đi được nửa đường thì Thả Huệ ngồi xổm xuống chỉnh lại váy cho Ấu Viên.

Ấu Viên quay đầu nhìn: “Sao vậy? Mình giẫm vào váy à?”

Thả Huệ đứng dậy cười: “Suýt nữa thì giẫm rồi, đuôi váy dài kéo lê trên đất nên mình sợ cậu bị ngã.”

“Đây là cái giá của sự xinh đẹp này.”

Thả Huệ lắc đầu, thay cô ấy giữ váy ở phía sau rồi chậm rãi bước đi, trông như một phù đồng cầm hoa trong đám cưới. Cho đến khi Ấu Viên ngồi xuống an toàn thì cô mới buông tay, búng tay gọi một ly rượu.

Lôi Khiêm Minh bảo người phục vụ lui xuống rồi đích thân mang ly rượu đến cho cô: “Sao về sớm vậy?”

Nguỵ Tấn Phong đang ngồi chơi bài ở bàn khác: “Ở Bắc Kinh có việc, chắc chú ấy đi rồi hả?”

Đám người này nói cứ như thể cô phải hoàn toàn nghe theo sự sắp xếp của Thẩm Tông Lương vậy. Hễ anh có thời gian thì cô nhất định phải ở bên cạnh, anh đi rồi thì cô mới có thời gian rảnh.

Rõ ràng mỗi người đều có lịch trình riêng kia mà?

Thả Huệ nhận lấy ly rượu, không quay đầu lại: “Buổi chiều tôi còn phải đi phiên dịch, ngày mai cũng vậy.”

“Nghe đã thấy mệt chết đi được.” Không biết phía sau là ai xen vào một câu: “Còn phải hầu hạ đám người nước ngoài đó nữa! Sau này đừng liều mạng thế nữa được không?”

Thả Huệ cố nén không đảo mắt, cố gắng không để ý đến bọn họ.

Dương Vũ Mông ngồi cùng một nhóm nữ sinh, liếc mắt. Cô ta ngồi thẳng dậy, nói với người bên cạnh: “Thấy cái váy của Chung Thả Huệ không? Là tay nghề của sư phụ Chử đó, lần trước tôi thấy nó ở chỗ ông ấy, còn tưởng là của ai.”

“Thật sao? Để được ông ấy may cho một chiếc sườn xám không dễ đâu, mẹ tôi mãi vẫn chưa đặt được đây.”

“Chuyện này ai cũng biết mà, cửa hàng của sư phụ Chử nằm sâu trong ngõ, trông không giống làm ăn đàng hoàng.”

“Quả nhiên đã leo lên cành cao rồi, gu ăn mặc của người ta giờ đã ở một đẳng cấp khác.”


Comments

Gửi bình luận