Một nhát dứt khoát.
Những thứ khác Thả Huệ không để tâm, cô chỉ cảm thấy tò mò về sư phụ Chử. Cô nhấp một ngụm rượu, hỏi Ấu Viên: “Sư phụ Chử là ai vậy?”
“Chỉ là một tay thợ may được đám người trong cái giới này ca tụng thôi.”
Ngụy Tấn Phong ngậm một điếu thuốc ngồi xuống, anh ta tiếp tục nói: “Hồi trước, lão Chử chỉ nổi tiếng một chút ở Giang Nam thôi, vào đến Bắc Kinh thì lại được săn đón vô cùng. Ngày diễn ra lễ kỷ niệm, bộ vest Trung Sơn mà lão gia mặc là do ông ta may, vậy nên giá trị con người cũng tăng vọt.”
Thả Huệ nhớ lại, gật đầu: “Thì ra là vậy, bảo sao lại được săn đón đến như vậy.”
“Những người chờ ông ta may đồ đã xếp hàng đến năm sau rồi!” Trang Tân Hoa cũng dịch sang đây: “Biết cắt hai tấm vải mà đã kiêu ngạo như giết được vua giặc vậy, nói tóm lại một câu thì lão già đó gặp thời thôi.”
Thẩm Đường Nhân cúi đầu cười khẽ: “Lời này đừng để bác Trang nghe thấy, cẩn thận ông ấy lại đánh cậu.”
Trang Tân Hoa hiểu đạo lý, dù chỉ là một cận vệ bình thường hay y tá trưởng, bếp trưởng gì đó thì khi gặp mặt hàng ngày cũng phải khách sáo, không được phép vô lễ.
Anh ta khinh miệt châm thuốc, không nói gì.
Thẩm Đường Nhân lại nhìn Thả Huệ: “Chiếc váy này rất hợp với cậu, mắt thẩm mỹ của chú út tốt thật.”
Thả Huệ không phủ nhận: “Cảm ơn.”
Cũng chẳng cần thiết phải phủ nhận làm gì cho mệt, vì căn bản nếu dựa vào một mình cô thì cũng chẳng biến ra được một bộ sườn xám đẹp như vậy. Cũng là do cô những năm gần đây không chịu cập nhật theo dõi, ánh mắt cũng kém đi, nhìn không ra những mánh khóe này.
Trang Tân Hoa lại liếc nhìn cô, anh ta như bị những cánh hoa loang lổ kia đâm vào mắt, nhanh chóng quay đầu đi.
Ngụy Tấn Phong rũ tàn thuốc: “Vừa hay ở đây đang đủ bốn người, hay là làm một ván Quán Đản[1] đi?”
Thẩm Đường Nhân và Trang Tân Hoa đều không có ý kiến, Thả Huệ chỉ biết chơi một chút, cô nói: “Tôi chơi không giỏi lắm, các cậu đừng cười.”
Nguỵ Tấn Phong cười xé mở bộ bài mới: “Nếu chơi giỏi quá thì ai mà chơi với cậu nữa.”
Vừa chơi được hai ba ván, Lôi Khiêm Minh và một đám người đã vây lại xem. Thẩm Đường Nhân cầm một xấp bài, tay cô nhỏ nên nhìn xấp bài trên tay như đang muốn rớt đến nơi.
Nguỵ Tấn Phong đỡ một cái: “Bị người ta nhìn bài hết rồi thì còn đánh gì nữa?”
Cô cười, suy nghĩ một lát, đánh ra một quân ba bích: “Ba.”
Mọi người đều nhìn xem Ngụy Tấn Phong ra bài thế nào, kết quả anh ta trực tiếp nói: “Không lấy.”
Lôi Khiêm Minh liếc nhìn bài của anh ta, mắng: “Cậu đang cầm cả đôi vua thế kia mà không lấy à?”
Nguỵ Tấn Phong nhe răng trừng anh ta: “Cậu bớt nói lại dùm tôi đi!”
Lúc này, Thả Huệ mới nhận ra Ngụy Tấn Phong rõ ràng chỉ muốn dâng tiền cho cô Thẩm mà thôi. Vì vậy, cô cũng đánh ra một quân bài bốn rô để tỏ ý: “Bốn.”
Thấy Trang Tân Hoa nửa ngày không động đậy, Nguỵ Tấn Phong ngẩng đầu hỏi: “Ngài lấy hay không lấy ạ?”
Bên kia ngẩng đầu lên, giọng điệu vô cùng bất lực: “Đừng nhìn tôi, tôi thật sự không quản được.”
“…”
Ấu Viên vừa đi nghe điện thoại trở về, chẳng hiểu đầu cua tai nheo ra làm sao, cô hỏi: “Quy tắc ra bài là gì? Bài Quán Đản đánh thế này à?”
Sao nhìn mà không hiểu gì cả, ai cũng cầm trên tay một đống bài mà chẳng ai ra bài.
Lôi Khiêm Minh chẳng buồn nhìn nữa: “Đó là hành vi nịnh nọt cá nhân của bọn họ thôi, tuyệt đối đừng quy tội cho bài Quán Đản!”
Bên cạnh có người bật cười: “Hai người cứ chuyển tiền thẳng vào thẻ của các cô ấy là xong mà, đánh bài làm gì cho mệt!”
“…”
Sau đó Thả Huệ cũng không muốn đánh nữa nên cô đổi cho Ấu Viên vào. Cô cầm điện thoại, đi đến chỗ vắng vẻ để gọi điện thoại cho mẹ.
Đổng Ngọc Thư có lẽ đang bận nên Thả Huệ gọi hai lần bà đều không bắt máy, đến khi Thả Huệ chuẩn bị về thì bên kia lại gọi lại, cô bắt máy, ngoan ngoãn gọi một tiếng: “Mẹ.”
Đổng Ngọc Thư ừ một tiếng, nghe không có gì bất ngờ, trong lòng vô cùng vui mừng. Mấy năm nay bà nghiêm khắc dạy dỗ con gái, không cho phép Chung Thả Huệ thua kém người khác về mọi mặt.
Dù bài kiểm tra mang về nhà là điểm tuyệt đối thì Đổng Ngọc Thư cũng không cười nhiều, chỉ nói lần sau còn phải cố gắng hơn nữa.
Thời gian cứ thế trôi qua, suýt chút nữa bà đã quên mất cách thân mật với con gái của mình, trong các cuộc nói chuyện chỉ còn lại sự thúc ép hoặc chỉ trích.
Nhưng Thả Huệ thật sự là một đứa trẻ vừa ngoan ngoãn lại có chút tinh nghịch. Dù thi được điểm cao, cô cũng không kiêu ngạo, giấy khen đặt lên bàn mẹ xong là tự về phòng làm bài tập. Thỉnh thoảng sẽ có một hai lần sai sót, bị mắng thì cô bé vừa khóc vừa hứa với Đổng Ngọc Thư rằng sau này sẽ không cẩu thả nữa.
Đôi khi Đổng Ngọc Thư cũng thấy mình quá hà khắc, bà cảm thấy rất có lỗi với con gái. Vì chút hiếu thắng của mình, không muốn người ta khinh thường hai mẹ con mà đã không cho Thả Huệ buông lỏng một ngày nào. Điều đau lòng nhất là, cô bé lớn lên trong môi trường ngột ngạt như vậy nhưng vẫn không một lời oán thán. Trước khi đi học đại học, còn nói không nỡ xa mẹ.
Một người mẹ ích kỷ như vậy, một gia đình như vậy, có gì mà không nỡ xa chứ?
Thả Huệ vẫn đang hào hứng kể những chuyện vui khi đi làm phiên dịch, nói về việc đám người nước ngoài kia sao mà lại hứng thú với nơi này đến vậy.
Đổng Ngọc Thư nghe, thỉnh thoảng xen vào vài câu quan tâm: “Con ở đó ăn ít hải sản thôi, cẩn thận bị dị ứng.”
“Dạ con biết rồi, con có mang theo Loratadine[2] đây ạ.”
Một lát sau, Đổng Ngọc Thư lại hỏi: “Khi nào con về trường?”
“Ngày mai là ngày cuối, con về cùng Ấu Viên luôn ạ.”
“Ừ, mùa thu con dễ bị viêm họng, nhớ uống nhiều nước.”
“Mẹ cũng giữ gìn sức khỏe.”
Sau khi cúp máy, Thả Huệ lại qua ngồi với họ một lát, vì không chào chủ nhà mà cứ thế về phòng là không lịch sự.
Ván bài đã đổi người, Lôi Khiêm Minh thay vị trí của Thẩm Đường Nhân, Hồ Phong thay Ấu Viên.
Cách đánh bài của đám đàn ông con trai hoàn toàn khác với lối đánh cho có lệ lúc nãy. Từng lá bài xếp chồng lên nhau, ai cũng cố gắng đè đầu đối thủ, không ai nhường ai.
Thả Huệ bưng một ly cocktail, chọn một chỗ trống ngồi xuống ngay bên cạnh Trang Tân Hoa.
Anh ta ngửi thấy mùi gỗ trà lạnh trên người cô, không quay đầu lại nhưng vẫn hỏi: “Đi gọi điện cho ai vậy?”
“Mẹ tôi, Quốc khánh này tôi không về nên phải gọi điện báo bình an.”
Trong lúc hai người nói chuyện, đèn flash bỗng lóe lên, Trang Tân Hoa theo phản xạ đưa bài ra che cho Thả Huệ: “Làm gì vậy!”
Người chụp ảnh là người vừa nói chuyện với Dương Vũ Mông, tên là Chu Lâm Đạt.
Chu Lâm Đạt đeo một chiếc máy ảnh trên cổ: “Xin lỗi, tôi chỉ muốn chụp vài tấm để làm kỷ niệm thôi.”
Nói xong cô ta lại cười với Thả Huệ: “Xin lỗi nhé.”
Thả Huệ lắc đầu: “Không sao, cậu cứ chụp đi.
Trang Tân Hoa hỏi: “Chu Lâm Đạt học cùng trường với cậu à?”
“Ừ, chắc cô ấy mới nhập học hồi tháng chín, sinh viên năm nhất.”
Thả Huệ nói xong thì cúi đầu xem điện thoại, không nhìn lên bàn nữa.
Ngụy Tấn Phong thấy tốc độ quá chậm: “Tôi nói này cậu Trang, cậu mau ra bài đi chứ! Cậu thua nhiều rồi đấy.”
Lôi Khiêm Minh ngậm thuốc cười cười: “Không biết là cậu ta có còn nhìn rõ bài hay không nữa kìa.”
Vừa dứt lời, Trang Tân Hoa liền liếc mắt ra hiệu, may mà Thả Huệ không nghe thấy.
Thả Huệ ngồi không lâu thì nói chóng mặt, muốn về trước, cô gọi Ấu Viên: “Cậu về phòng với mình không? Hay ở lại chơi thêm chút nữa?”
Ấu Viên mới tỉnh dậy nên sao có thể nghỉ ngơi nhanh như vậy? Cô nàng vội vàng đáp không.
“Ừ, vậy cậu ở lại chơi nhé, mình về trước.”
Trên hành lang, Thả Huệ lướt thấy bài đăng mới nhất của Chu Lâm Đạt. Chín ô vuông vuông vức, bức ảnh chụp trộm cô và Trang Tân Hoa đứng ở ô thứ hai.
Góc chụp rất hiểm, giống như kỹ thuật mượn góc trong nhiếp ảnh, rất dễ gây hiểu lầm. Rõ ràng hai người họ đâu có ngồi gần như vậy nhưng nhìn thì lại giống như đang dựa vào nhau thì thầm to nhỏ. Thả Huệ nhìn một loạt lượt thích, đều là những người quen biết rõ quan hệ của họ nên cô không nghĩ nhiều.
Cô về phòng, cúi đầu ngửi quần áo thấm đẫm mùi khói thuốc của mình. Không hiểu sao đám đàn ông đó lại thích hút thuốc đến vậy? Hút hết điếu này đến điếu khác.
Thả Huệ cởi nút áo, bắt đầu tắm rửa.
Trong vòng nửa tiếng, bài đăng đó đã có thêm mấy chục lượt thích, trong đó có cả của Đường Trang Tề. Cô ngồi cạnh Đường Nạp Ngôn, đột nhiên cười giơ điện thoại lên: “Anh ơi, xem này.”
Đường Nạp Ngôn tay cầm một điếu xì gà chưa châm, cúi đầu về phía cô: “Hửm, gì vậy?”
Trang Tề mở bức ảnh ra: “Chung Thả Huệ và Trang Tân Hoa này, trông đẹp đôi quá.”
Họ đang ăn tối tại một câu lạc bộ tư nhân ở Đông Tam Hoàn.
Câu lạc bộ này nằm cạnh công viên, là một vị trí yên tĩnh giữa lòng náo nhiệt, dưới tầng một là một nhà hàng nổi tiếng.
Thẩm Tông Lương tiếp khách xong mới tới, buổi kiểm tra chiều hôm đó coi như thuận lợi, chỉ đưa ra vài vấn đề không quá nặng cũng không quá nhẹ.
Trong bữa tiệc chiêu đãi đoàn kiểm tra, anh không thoát được vài ly rượu, đây vốn là một truyền thống từ trước đến nay.
Đợi đến khi tiễn khách xong xuôi, dạ dày của anh mới bắt đầu cảm thấy khó chịu. Anh chỉ muốn tìm chỗ ăn một chén mì nóng hổi để thư giãn một chút, nhưng Đường Nạp Ngôn nói mấy anh em đều đang ở Hoa Phủ Yến nên mời anh ghé qua.
Đợi anh đến, quả nhiên đều là những người đã nhiều năm không gặp, lúc này Thẩm Tông Lương mới chịu ngồi xuống trò chuyện.
Khi Trang Tề mở lời, anh đang hút thuốc, nghe Chu Phú nói chuyện. Nghe rõ tên xong, Thẩm Tông Lương hạ điếu thuốc xuống, gõ gõ tàn thuốc.
Anh vẫy tay với Trang Tề, nhìn xuống nói: “Đưa đây, anh xem xem.”
Trang Tề không hiểu, sao chú Thẩm lại đột nhiên quan tâm đến hai người họ? Càng không hiểu vì sao trong hai giây sau khi cô ấy nói ra tên Chung Thả Huệ, Thẩm Tông Lương lại đột nhiên nhìn qua đây.
Rõ ràng là anh đang chuyên tâm nghe anh Chu Phú nói chuyện mà.
Nhưng Trang Tề luôn thấy sợ Thẩm Tông Lương nên cô vội vàng nhét điện thoại cho Đường Nạp Ngôn: “Của anh đây.”
Đường Nạp Ngôn vỗ vỗ mu bàn tay cô: “Không sao, em ăn no chưa?”
Trang Tề lập tức hiểu ý: “Vậy em xin phép về trước.”
“Ừ, để tài xế đưa em về.”
Thẩm Tông Lương xem xong, bình tĩnh trả lại cho người sắp về: “Đi đi.”
Anh lại rít sâu một hơi thuốc, nhả ra làn khói trắng mỏng manh về phía bên kia, giờ phút này trong đầu anh chỉ còn lại bức ảnh đó.
Thả Huệ ngồi giữa đám đông, tay cầm một ly Margarita, như một đóa hoa trắng nở rộ giữa màn đêm, mang theo một vẻ đẹp độc đáo. Còn Trang Tân Hoa bên cạnh cô, tay cầm bài, nụ cười trên mặt đậm hơn cả màn đêm ngoài kia, hai người trông vô cùng thân thiết.
Thấy anh như vậy, Chu Phú bên cạnh cũng không nói gì nữa, Đường Nạp Ngôn hắng giọng nói: “Tề Tề không biết những chuyện này, tôi chưa nói với cô ấy.”
Thẩm Tông Lương xua tay: “Không sao, chỉ là bọn trẻ con ở cùng nhau, đùa giỡn một chút cũng là bình thường thôi.”
Chu Phú hỏi một câu: “Có chuyện gì mà Tề Tề không biết chứ?”
“Chuyện riêng của Tổng giám đốc Thẩm nhà ta.” Đường Nạp Ngôn nháy mắt về phía đó: “Tôi nào dám nói lung tung.”
Thẩm Tông Lương cười tắt điếu thuốc: “Đợi có dịp thì tôi sẽ giới thiệu Tiểu Huệ nhà tôi với cậu.”
Chu Phú bỗng nhiên hiểu ra: “Ồ, ra là đang nuôi một cô bạn gái nhỏ à.”
Anh ta nhớ lại lần gặp trước, khi nhắc đến Trang Tân Hoa thì mặt mày Thẩm Tông Lương cũng lạnh tanh như vậy.
Đường Nạp Ngôn hỏi: “Sáng nay không phải vừa từ Bắc Đới Hà về sao? Vẫn không yên tâm à.”
Thẩm Tông Lương ngả người ra sau: “Có gì đâu mà không yên tâm, cô ấy và Trang Tân Hoa lớn lên cùng nhau, tình cảm khác biệt mà.”
“Sao thế? Còn đặc biệt đi tuyên bố chủ quyền à?” Chu Phú như vừa nghe được một câu chuyện cười: “Người đẹp nào mà có thể khiến cho lão Thẩm nhà cậu mất tự tin thế!”
Trong lòng Thẩm Tông Lương vẫn còn khó chịu nhưng anh cố giữ thể diện, không hề biểu lộ ra chút nào, anh liếc nhìn về phía Chu Phú: “Cũng giống như cậu năm xưa chạy đến Giang Thành tìm cô Trình đó thôi.”
“Đừng nhắc chuyện đó nữa.” Cứ nói đến chuyện này là Chu Phú lại u sầu: “Tôi thì tha thiết đi tìm người ta, còn cô ấy thì chỉ muốn chia tay tôi mà thôi.”
Đường Nạp Ngôn ra vẻ rất có kinh nghiệm: “Con gái phần lớn lúc nào cũng mềm lòng nhưng khi đã quyết tâm thì cũng đáng sợ lắm.”
Chu Phú lại nói: “Hôm qua đưa cô nhóc đi tắm suối nước nóng à?”
“Tôi nào dám tắm cái thứ đó.” Thẩm Tông Lương kéo nhẹ cổ áo rộng thùng thình: “Người nóng bừng bừng đây này.”
“Sao lại thế được?” Đường Nạp Ngôn suy đoán theo logic thông thường: “Nếu có thì cũng là do mệt thôi chứ.”
Thẩm Tông Lương không muốn nói chuyện nữa: “Đừng nói bậy, không có chuyện như cậu nghĩ đâu.”
Nếu tối hôm qua mà phải mô tả kỹ càng thì đó hẳn phải là một buổi giao lưu học thuật mới đúng. Thẩm Tông Lương với tư cách là thầy giáo đã tỉ mỉ và kiên nhẫn đối mặt với những câu hỏi không giới hạn, giải đáp mọi chi tiết cho cô nhóc kia.
Trang Tề ngồi trên xe về nhà, suy nghĩ một lúc, trong lòng thấy bất an.
Qua nét mặt của anh trai thì cô đoán, Chung Thả Huệ có lẽ đã bắt đầu hẹn hò với Thẩm Tông Lương, dù cô không dám chắc.
Nhìn ra ngoài cửa sổ xe một lúc, Trang Tề vẫn soạn một tin nhắn WeChat.
[Chào cậu Thả Huệ, tôi muốn xin lỗi cậu trước. Vừa rồi tôi đi ăn cơm với chú Thẩm, không cẩn thận đã cho chú ấy xem bài đăng của Chu Lâm Đạt, trên đó có một tấm ảnh của bạn và Trang Tân Hoa, chuyện này là ngoài ý muốn, hy vọng sẽ không gây phiền phức cho hai người, xin lỗi.]
Thả Huệ lau khô tóc xong thì mới thấy tin nhắn này.
Cô cầm lên đọc một lượt, liên hệ với tình hình trước sau của văn bản, trong lòng đại khái đã có phán đoán.
Cô nhắn lại cho Đường Trang Tề: [Không sao đâu, Trang Tề, sớm muộn gì anh ấy cũng sẽ thấy, chuyện này không trách cậu. Nhưng…lúc đó phản ứng của anh ấy thế nào?]
Trang Tề nhắn cho cô trên xe: [Tôi không nhìn ra, nhìn chú ấy không vui nhưng cũng không giống là không vui.]
Thả Huệ nghĩ cũng đúng, người có thể nhìn ra Thẩm Tông Lương có vui hay không, tu vi phải thâm sâu đến mức nào? Tiểu Trang Tề được anh trai bảo vệ tốt như vậy, làm sao có đủ bản lĩnh để nhìn sắc mặt của người này.
Cô không nói thêm gì nữa, chỉ trả lời: [Cảm ơn cậu, ngủ sớm đi, chúc cậu ngủ ngon.]
Thả Huệ thoa xong sữa dưỡng thể thì cởi áo choàng tắm, thay một chiếc váy ngủ bằng lụa.
Cô nằm trên giường xem điện thoại, nghĩ đi nghĩ lại chuyện này nhưng nghĩ mãi chẳng có được chút manh nối nào. Thẩm Tông Lương là người quá trầm tĩnh, cô cũng không đoán ra được anh có đang giận hay không.
Mãi đến nửa đêm, cô thật sự bị hành hạ đến không chịu nổi nữa, quyết định chặt một nhát dứt khoát.
Thả Huệ gọi điện thoại cho Thẩm Tông Lương, trong lúc chờ máy, cô vẫn còn cắn khớp ngón trỏ của mình. Bên kia nhanh chóng bắt máy, giọng nói trầm khàn truyền đến: “Vẫn chưa ngủ sao?”
Nghe có vẻ không giống như đang giận, ngữ điệu và tốc độ đều rất bình thường.
Thả Huệ thở phào nhẹ nhõm: “Chưa ạ, hơi khó ngủ.”
Thẩm Tông Lương vừa về đến nhà, anh cười hỏi: “Đừng nói là em vẫn muốn nghe truyện cổ tích nha.”
“Không nghe đâu, em muốn hỏi anh cái này…” Thả Huệ bĩu môi, tay vỗ vỗ cái chăn mỏng: “Váy được may khi nào vậy ạ?”
Anh nhất thời không hiểu ra: “Hửm? Váy gì?”
“Anh còn giả vờ nữa, chính là cái váy em đang mặc đây.” Thả Huệ nhỏ giọng cằn nhằn với anh: “Ai cũng nói là do sư phụ Chử may.”
Thẩm Tông Lương nới lỏng cà vạt rồi vứt xuống thảm: “Các cô các cậu có thể nghiêm túc một chút được không? Cả ngày trong đầu chỉ nghĩ vẩn vơ cái gì vậy!”
Thả Huệ giải thích: “Vừa nhìn thấy ở chỗ sư phụ Chử, quay ngoắt một cái đã mặc lên người em thì người ta đương nhiên là có chuyện để nói rồi.”
Anh lộ vẻ mệt mỏi, ngả người xuống ghế sofa, bình tĩnh nói: “Là thế này, lão Chử có một miếng vải thượng hạng, nhất quyết muốn tặng anh, anh từ chối không được nên đã trả tiền rồi bảo ông ấy tùy tiện may cho anh một cái váy. Ai ngờ ông ấy lại may nhanh vậy, hôm đó anh đến chỗ lão Chử lấy bộ vest, ông ấy tiện tay để cái váy lên xe anh, vậy là anh mang theo nó đến Bắc Đới Hà luôn.”
“Xin hỏi lãnh đạo là anh báo cáo như vậy đã đủ rõ ràng chưa?”
_
[1] 掼蛋 – Quán Đản: một trò chơi bài phổ biến ở Giang Tô, chơi với bộ bài tây, giống tiến lên nhưng có luật phức tạp hơn.
[2] Loratadine: thuốc kháng histamine, thường dùng để giảm dị ứng, ngứa, sổ mũi…


Gửi bình luận