GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 35

Sợ phạm phải sai lầm.

Nghe thấy tiếng bước chân anh đi xa, Thả Huệ mới chật vật ngồi dậy khỏi ghế sofa. Cô chỉnh lại tóc, cảm nhận gió đêm thổi vào đã có chút se lạnh.

Mùa thu ở Bắc Kinh đã đến qua khung cửa sổ hé mở, cô nghĩ.

Không biết dưới màn đêm hỗn loạn này, những đám mây trên trời sẽ có hình dạng gì.

Thẩm Tông Lương đi vào bếp đun nước, trong lúc chờ nước sôi, anh liếc nhìn bản thân. Chiếc áo sơ mi nhăn nhúm bị cởi mất hai chiếc nút của anh phản chiếu trên chiếc tủ bếp bóng loáng.

Anh chống một tay lên mặt bàn đá, rõ ràng là đang nuốt nước bọt. Có trời mới biết anh đã phải ép bản thân dừng lại thế nào.

Cô gái nhỏ cọ xát từng chút một, dòng điện yếu ớt lan khắp cơ thể, xông thẳng lên đỉnh đầu anh, khiến anh gần như mất đi lý trí, mu bàn tay đặt trên eo cô nổi đầy gân xanh, chỉ muốn nhào nặn thật thoả thích.

Thẩm Tông Lương biết, một khi anh làm vậy thì mọi chuyện sẽ hoàn toàn trở nên mất kiểm soát.

Tiểu Huệ sắp không thở nổi, rồi cô sẽ dùng tay xé áo anh giống như lúc nãy.

Anh luôn kiểm soát dục vọng của mình rất tốt, cũng rất rõ điểm giới hạn của bản thân ở đâu, liệu có thể chống đỡ được một người như cô hay không. Thấy sắp không chống đỡ nổi nên anh phải quyết liệt rút quân, không để bản thân lâm vào nguy hiểm.

Cạch một tiếng, ấm đun nước tự động ngắt điện.

Thẩm Tông Lương mơ mơ màng màng đi lấy nước. Anh lơ đễnh rót nước quá đầy, không cẩn thận khiến cho bản thân bị bỏng. Anh xuýt xoa một tiếng, kéo một xấp khăn giấy lớn để lau.

Thả Huệ ngồi trong phòng khách, lớn tiếng hỏi: “Có chuyện gì vậy anh?”

“Không có gì đâu.” Thẩm Tông Lương quay đầu nói: “Em không cần qua đây.”

Chung Thả Huệ chẳng hề hay biết, sự mất kiểm soát mà cô luôn muốn thấy đang xảy ra ngay trong chính khoảnh khắc này, vì cô.

Đến khi Thẩm Tông Lương đi ra thì anh đã trở về với dáng vẻ điềm tĩnh, ôn hòa như mọi khi. Anh đưa nước đến bên môi cô: “Uống chậm thôi.”

Thả Huệ nương theo tay anh uống hết: “Em cứ cảm thấy có một việc quan trọng cần làm, nhưng lại chẳng nhớ ra nổi.”

Thẩm Tông Lương ân cần nhắc nhở cô: “Vali của em vẫn chưa được mang lên.”

“Em biết ngay mà!” Thả Huệ lập tức muốn lao xuống giường để đi lấy đồ: “Để ở bên ngoài lâu như vậy, thật là đáng thương.”

Anh chặn cô lại: “Em nghỉ ngơi đi, em làm sao mà mang nổi, để anh đi.”

Nhìn bóng lưng anh đi ra, Thả Huệ bưng nước ngẩn người một lúc. Cô đang suy nghĩ, liệu Thẩm Tông Lương có mang vali lên đây không?

Họ đã từng ở chung tại Bắc Đới Hà, tối nay anh cũng sẽ để cô ở lại đây chứ?

Như vậy thì cô có thể đi tham quan phòng ngủ của anh rồi. Vậy mà mười phút sau, Thẩm Tông Lương quay lại nhưng chẳng mang theo gì, anh nói: “Vali anh để ở trước cửa nhà em rồi, em xuống xem đi.”

Thả Huệ chớp mắt khó tin, cô nói: “Ồ, có gì đâu mà phải xem, em đi đây.”

Thẩm Tông Lương gật đầu: “Hôm nay đừng làm bài tập nữa, ngủ sớm đi.”

“Khó nói lắm.” Thả Huệ đang đi giày ở cửa, cô bĩu môi nói vu vơ.

Anh nhất thời không chú ý đến tâm trạng hơi kỳ lạ của cô: “Gì mà khó nói?”

“Lỡ đâu em ngứa tay thì sao.”

“…”

Thả Huệ quay xuống nhà, đá thúng đụng nia một trận ầm ĩ rồi mới chịu đi tắm. Khi đi tắm, cô gần như quăng túi đồ dùng cá nhân lên bệ. Quăng xong thì lại soi gương, cô bị chính dáng vẻ trẻ con của mình chọc cười.

Tại sao cô lại có những cơn giận dỗi vô cớ như vậy chứ?

Thẩm Tông Lương vốn là người lạnh nhạt, khắc chế như vậy mà. Ngay từ đầu, không phải chính điều này đã thu hút cô sao?

Thả Huệ súc miệng xong, nhe răng soi đi soi lại hàm răng trắng và đều như hạt bắp.

Lúc thay răng, Thả Huệ không chịu được ngứa nên luôn dùng lưỡi đẩy, khiến cho cả hàm răng mọc xiêu xiêu vẹo vẹo, lớn lên phải tốn rất nhiều công sức niềng răng để răng đẹp được như bây giờ.

Trong phòng khách bày một cái vali to như vậy nhưng cô cũng không có tinh thần dọn dẹp. Cô tắt đèn, mặc đồ ngủ nhảy phịch lên giường, cơn buồn ngủ ập đến.

Thả Huệ mơ màng ngủ được nửa tiếng thì bị gió lạnh thổi, lúc này cô mới phát hiện mình chưa đóng cửa sổ. Cô đi chân trần, bước từng bước nhỏ đến bên cửa sổ.

Cô đang định gỡ cành cây chống cửa sổ ra thì nhìn thấy trong sân có một bóng người. Thân hình cao lớn, rắn rỏi của Thẩm Tông Lương bị bao phủ trong bóng cây xanh mướt.

Cô lại nhấc cửa sổ lên, nhẹ nhàng cất tiếng: “Sao anh lại đứng đó?”

Anh giơ điếu thuốc trong tay lên: “Hút một điếu.”

“Hút trong nhà không được sao?” Thả Huệ ngạc nhiên hỏi: “Còn phải chạy ra ngoài hóng gió để hút à?”

Thẩm Tông Lương nhất thời câm nín, chẳng biết nói gì. Đúng là khó mà lừa được cô nhóc tinh ranh này.

Anh tưởng rằng để người ta đi rồi thì có thể yên tâm ngủ một giấc nhưng mọi chuyện lại diễn ra trái với mong muốn của anh.

Một chậu nước lạnh không dập tắt được ngọn lửa dục vọng trong người anh mà ngược lại còn làm cho nó bùng lên mãnh liệt hơn.

Thẩm Tông Lương tắm rất lâu, tắm lâu đến nỗi bắp chân bắt đầu hơi chuột rút mới dừng lại. Vậy mà ngọn lửa dục vọng khó nguôi ngoai kia vẫn đang hành hạ anh. Vậy nên anh phải đành xuống nhà hút thuốc, tiện thể trầm mình trong vài gợn gió đêm.

Thẩm Tông Lương không muốn làm phiền cô, chỉ muốn xem cô đã ngủ chưa, có đang học hành chăm chỉ không. Với kinh nghiệm của người từng trải thì mới học năm ba đại học thôi, không cần thiết phải căng thẳng như vậy.

Nhưng vừa đi xuống, anh đã thấy phòng ngủ của cô đã tắt đèn. Thả Huệ cứ thế nằm sấp trên mép giường ngủ thiếp đi, trông có vẻ rất mệt mỏi.

Vẻ mặt đó quá non nớt khiến người ta không yên tâm.

Thẩm Tông Lương tiến lại gần hai bước, nói: “Tiện thể kiểm tra xem em có ngứa tay thật không?”

Cái đồ trai thẳng hết thuốc chữa! Anh lại còn dám nhắc đến chuyện này, đúng là chẳng hiểu cái gì gọi là phong tình!

Thả Huệ thầm mắng trong lòng, cô nói: “Không ngứa, em muốn đi ngủ.”

Anh hỏi với giọng nghi ngờ: “Không phải lúc nãy em ngủ được một lúc rồi sao?”

“Đâu, em đâu có ngủ, vừa nãy em chỉ mới mơ mơ màng màng thôi.”

“Là sợ bị anh mắng em ngủ quên không đóng cửa chứ gì.”

Thả Huệ bị vạch trần, cô lắp bắp nói: “Thì bây giờ em đóng đây.”

“Rầm” một tiếng, cô hạ cửa sổ xuống, cố sức kéo rèm lại.

Thẩm Tông Lương đứng trong gió đêm, gẩy nhẹ một mẩu tàn thuốc, bất lực mỉm cười.

_

Những ngày không phải đi học luôn trôi qua thật nhanh, Thả Huệ thấy mình chưa kịp làm gì thì kỳ nghỉ đã kết thúc. 

Đêm hôm trước cô đọc sách đến tận khuya, muộn đến nỗi cô vừa nằm xuống gối là đã ngủ thiếp đi, ngay cả đồng hồ báo thức cũng quên đặt. Nhưng đồng hồ sinh học được cấy vào não bộ lúc tám giờ sáng đã đánh thức cô.

Thả Huệ giật mình tỉnh giấc, nhìn điện thoại thấy đã chín giờ, cô lập tức bật dậy: “Tiêu rồi.”

Cô vội vàng đi đánh răng rồi lật lịch học ra xem lại, thật may là sáng nay cô phải lên lớp vào tiết ba và bốn. Nhưng ước tính thời gian, từ đây đến ga tàu điện ngầm rồi đi xuyên qua trường vào lớp học, phải tranh thủ lắm thì may ra mới kịp.

Bên ngoài trời đã lạnh hơn nhiều, gió rít qua mép cửa sổ. Thả Huệ mặc thêm một đôi tất chân ngắn bên dưới váy kẻ caro ngắn, rồi khoác thêm một chiếc áo len cài cúc màu xanh đậm bên ngoài.

Cô xách túi, ôm giáo trình chạy ra khỏi nhà nhanh như một cơn gió.

“Đi chậm thôi!”

Thẩm Tông Lương vừa xuống lầu, anh đang đứng cạnh xe, tay vịn cửa xe gọi cô. Thả Huệ vẫy tay, không có ý định dừng lại chút nào: “Em sắp trễ rồi.”

Thẩm Tông Lương giữ cô lại: “Lên xe đi, anh đưa em đến trường.”

Thả Huệ dừng chân, gạt mái tóc bị gió thổi: “Anh không đi làm sao?”

“Không sao.” Thẩm Tông Lương đẩy cô vào xe: “Anh đưa em đi học trước.”

Mấy ngày nay Thả Huệ rất lạnh nhạt với anh, cơn giận đêm đó vẫn chưa nguôi nên lúc nào cô cũng tỏ ra bận rộn với bài vở, cô như đang hận không thể ăn sáng, ăn trưa và ăn tối trên bàn học luôn cho rồi.

Đối với sự quan tâm của Thẩm Tông Lương, cô cũng chỉ đáp lại cho có lệ, không nói thêm với anh một lời nào. Thẩm Tông Lương tuy nhận ra có gì đó không ổn nhưng thấy thái độ của Thả Huệ vẫn còn tốt nên anh không nghĩ nhiều. Kinh nghiệm của anh trong chuyện này cực kỳ ít ỏi, chỉ cho rằng cô mệt mỏi nên không muốn nói chuyện nhiều.

Kỳ nghỉ của hai người cứ thế trôi qua trong nhạt nhẽo. 

Hoàng Bách Văn lùi xe ra, trước đó hỏi một câu: “Cô Chung học ở trường Đại học Chính trị đúng không?”

“Dạ. Thư ký Hoàng cũng biết sao?”

Anh cười nói: “Lần đầu tiên cô ngồi xe này cô đã nói rồi.”

Thả Huệ đặt sách sang một bên: “Trí nhớ của anh tốt thật.”

Cô nhớ lại lúc từ nhà ông Trần ra, Thẩm Tông Lương đã đề nghị đưa cô xuống núi. Cảnh tượng buổi trưa hôm đó tựa như một cơn gió thổi hoa rơi, thoáng chốc đã bay xa.

Trong lúc cô đang đắm chìm trong dòng thời gian không thể quay đầu lại thì sự chú ý ở đầu bên kia thì lại hoàn toàn dừng ở trang phục của cô.

Thẩm Tông Lương nghiêng đầu nhìn một cái: “Cái váy này hơi ngắn thì phải?”

Tuy có một đôi tất trắng dài đến đầu gối che lại nhưng vẫn lộ ra một đoạn chân ở giữa. Thả Huệ cúi đầu nhìn mình, chỗ cần che đều đã che rồi, có chỗ nào gọi là hở hang đâu chứ?

“Mua về đã là kiểu dáng này rồi, không lẽ em lại mặc thêm quần vào.”

Thẩm Tông Lương cau mày: “Thân thể em yếu ớt như vậy, cẩn thận bị cảm lạnh.”

“Không sao đâu, mùa thu nào em cũng mặc như vậy mà.” Thả Huệ giải thích với anh: “Thời gian có thể mặc cái váy này ngắn lắm, vài ngày nữa là hết mùa rồi.”

Mùa thu ở Bắc Kinh trôi qua rất nhanh, vừa mới có chút se lạnh mà rất nhanh thì đã biến thành khởi đầu của mùa đông giá rét.

Nói xong, Thả Huệ ghé mặt lại gần anh: “Không đẹp sao?”

Hơi thở ngọt ngào của cô đột nhiên phả vào mặt Thẩm Tông Lương, anh nhìn về phía trước, dùng nắm đấm che miệng ho khan một tiếng: “Là quá đẹp mới đúng.”

Việc dặn cô cẩn thận giữ gìn sức khoẻ là một chuyện, đây mới là điểm mấu chốt.  Anh có thể tưởng tượng ra được khoảnh khắc cô bước vào lớp, ánh mắt của những nam sinh kia sẽ gắn chặt lên người cô thế nào. 

Chỉ riêng điều này thôi cũng đã khiến anh cảm thấy không thoải mái rồi. Nhưng anh lại không thể nói ra, anh phải tỏ ra mình là một bậc trưởng bối rộng lượng và hiền hòa.

Nhờ vào kỹ năng lái xe siêu việt của thư ký Hoàng nên Thả Huệ đã đến trường sớm mười phút. Cô đeo túi, đứng bên cạnh tòa nhà dạy học vẫy tay mỉm cười: “Tạm biệt.”

Khi cô xoay người lại, một chiếc lá ngô đồng ngả vàng đầu thu khẽ rơi xuống vai cô.

Thẩm Tông Lương nhìn cô đi vào rồi lên tiếng: “Đi thôi, đến Kinh Tây.”

Lúc nãy Chung Thả Huệ còn ở đó nên thư ký Hoàng không dám nhắc, lúc này mới nói: “Đã muộn mười phút rồi, không sao chứ ạ?”

Anh lấy ra một điếu thuốc: “Dăm ba ngày nữa là khai mạc đại hội rồi, thỉnh thoảng muộn một lần thì có gì to tát đâu.”

Thả Huệ vào lớp, Khương San vẫy tay gọi cô qua ngồi chung, cô mỉm cười ngồi xuống: “Cảm ơn cậu đã giữ chỗ cho mình.”

“Cậu đã giúp mình giữ chỗ hai năm rồi, mình mới giúp cậu lại được một lần, không cần cảm ơn đâu.”

Cô mở sách ra, nhìn quanh một lượt mới nhận ra hôm nay có nhiều gương mặt lạ.

Thả Huệ hỏi: “Bọn họ có đi nhầm lớp không?”

“Không, nhiều người lớp chúng ta vẫn đang đi du lịch chưa về, mấy người này đến điểm danh hộ đó.”

“…”

Môn học hôm nay là Luật Kinh tế Quốc tế, là môn học bắt buộc của sinh viên năm ba. Giáo sư là một vị học giả có tác phong nghiên cứu hết sức nghiêm túc.

Vị giáo sư già mắt đã kém nhưng đầu óc vẫn minh mẫn, vừa vào lớp đã đẩy gọng kính, nhìn một vòng phía dưới. Ông vừa lật giáo trình vừa nói: “Lạ thật, lớp chúng ta hôm nay càng nhìn càng thấy lạ nhỉ?”

Đám sinh viên phía dưới hiểu rõ, vì câu nói này mà đồng loạt bật cười vang dội. Thả Huệ cũng cúi đầu mím môi, sau đó cô nghe thấy một nữ sinh bị gọi tên.

Giáo sư đi đến trước mặt cô ấy: “Trước đây trông em không giống thế này mà? Đưa thẻ sinh viên ra đây.”

Nữ sinh kia không dám đưa ra, đành nói là không mang theo. Giáo sư nhìn cô ấy một cái, vẫn cho cô ấy ngồi xuống: “Lần sau nhớ chú ý.”

Học xong, Thả Huệ ăn tạm gì đó ở căng tin. Cô không có thói quen ngủ trưa ở trường, chỉ cần gục đầu nghỉ ngơi trong phòng tự học mười mấy phút rồi lại thức dậy vùi đầu vào bài vở như thường. 

Đến khi tan học buổi chiều, Thả Huệ cầm sách đi đến thư viện. Hôm nay Thả Huệ thấy không đói lắm nên cô muốn ôn bài một tiếng trước rồi về ăn tạm cái gì đó là được.

Vừa bước ra khỏi tòa nhà giảng đường, một chiếc Mercedes màu đen đỗ dưới gốc cây bấm còi. Thả Huệ quay đầu lại, nhìn thấy người lái xe là Thẩm Tông Lương.

Cô lùi lại vài bước, cúi người bên cửa sổ xe: “Sao lại là anh?”

Thẩm Tông Lương tháo kính râm vứt lên ghế phụ.

Tay còn lại anh đặt lên mép cửa sổ xe, dưới ánh hoàng hôn, khớp ngón tay ánh lên sắc ngọc bích. Ngay cả khi vứt đồ, khuôn mặt nghiêng nghiêng của anh cũng toát lên vẻ anh tuấn và đẹp trai.

Thẩm Tông Lương nói: “Đón bạn gái nhỏ của anh đi học về, đưa cô ấy đi hẹn hò.”

Thả Huệ lúc này mới để ý, anh đã thay bộ áo sơ mi quần tây buổi sáng bằng một cái áo len màu xám vân mây.

Cô cười cười: “Trang trọng thế cơ à, còn đặc biệt thay cả quần áo nữa?”

Anh đáp hờ hững: “Đổ mồ hôi rồi, anh về nhà tắm xong mới đến.”

Thực ra là để trông trẻ hơn vài tuổi, ít nhất là không quá chênh lệch với cô, nhưng Thả Huệ thật sự tin lời anh: “Vậy thì động tác của anh nhanh thật đấy.”

“Ừ, cố ý đến đón em.” Thẩm Tông Lương thừa nước đục thả câu: “Phiền cô Chung cho anh chút mặt mũi, lên xe đi nào.”

Thả Huệ ngồi vào ghế phụ, cầm chiếc kính râm của anh nghịch ngợm: “Xe mới à?”

Thẩm Tông Lương nói: “Xe cũ thôi, vừa mới lái từ trong ngõ ra.”

Lúc này Thả Huệ mới nhận ra anh đang nhắc đến căn tứ hợp viện trong ngõ Tây Bình. Cô đặt kính râm xuống: “Thắp hương được  một tháng rồi, giờ anh chuyển đi à?”

Thẩm Tông Lương vừa lái xe vừa đáp: “Ừ, tuần thất thứ bảy của ba cũng qua rồi.”

Cô nhàn nhạt ừ một tiếng, cúi đầu.

Thẩm Tông Lương đưa tay kéo tay cô: “Sao vậy? Không nỡ để anh đi à?”

“Đâu có.” Thả Huệ miệng nói vậy, nhưng tay lại vòng lấy ngón cái của anh, lưu luyến không rời: “Anh đi rồi thì sẽ không còn ai quản em nữa.”

Thẩm Tông Lương bóp nhẹ mu bàn tay cô: “Em đừng có mà mơ, anh mà đã quản rồi thì sẽ không bỏ mặc đâu.”

“Anh bận như vậy, cả ngày không thấy mặt người thì còn quản được cái gì nữa?”

Anh nắm lấy tay cô đưa lên môi hôn: “Dễ thôi, anh đưa em đi theo, về ở với anh được không?”

Thả Huệ đỏ mặt, giọng kiên định nói: “Không.”

“Kiên quyết vậy sao? Không suy nghĩ gì luôn hả, anh còn chưa nói điều kiện mà.”

“Bất kể là điều kiện gì thì cũng không được, mẹ em không cho em bước lên thuyền giặc đâu.”

Thẩm Tông Lương tự cho rằng mình sẽ bị loại ra khỏi đám “giặc” kia: “Anh đâu phải mấy cậu con trai trong lớp của em đâu.”

Thả Huệ được nuông chiều sinh hư, cô trêu chọc anh: “Đàn ông lớn tuổi như anh thì càng không được.”

“…”

Tìm được chỗ an toàn, Thẩm Tông Lương tấp xe vào lề rồi quay đầu lại.

Thả Huệ vừa mới nghịch ngợm xong, trong lòng đang sợ hãi: “Anh làm gì vậy?”

Anh tháo dây an toàn, ghé sát người tới: “Làm gì à? Phải trị cái miệng hư này của em thôi.”

“Ưm…”

Thả Huệ đột nhiên bị đôi môi mềm mại khô ráo của Thẩm Tông Lương khóa chặt, mọi lời nói bị chặn hết lại. Anh hôn rất mạnh bạo, ngấu nghiến lưỡi cô như muốn trả thù, trong khoang xe vang lên tiếng nước khe khẽ.

Thả Huệ đẩy hai cái nhưng cái người ở trên vẫn không nhúc nhích.

Cô cảm thấy có một sức nặng đè lên mình, vì hưng phấn nên cơ bắp phần thân trên của Thẩm Tông Lương căng lên rất chặt.

Đầu lưỡi anh đuổi theo lưỡi cô, quấn quýt và cắn mút liên tục. Miệng Thẩm Tông Lương thật sự rất nóng, như thể muốn nuốt chửng cô vào bụng vậy.

Đến cuối cùng, Thả Huệ không còn sức đẩy anh nữa, hai chữ “Đừng mà” nỉ non bật ra khỏi miệng cô.

“Xin anh mà.”

Thả Huệ luống cuống tay chân ấn cửa sổ xe, cô gần như sắp ngạt thở, rất cần hít thở không khí trong lành.

Thẩm Tông Lương thuần thục hạ cửa sổ xe xuống để cho gió từ bên ngoài tràn vào. Hơi thở anh vẫn vương vấn trên môi cô: “Còn cứng miệng nữa không?”

Thả Huệ rúc vào vai anh lắc đầu, nhỏ giọng giận dỗi: “Hừ, hôm đó anh đâu có cho em ở lại.”

Anh vuốt ve tấm lưng mỏng manh, vỗ về cô: “Hôm nào?”

“Cái hôm…em vừa đi…A Na Á về đó.” Thả Huệ nói đứt quãng.

Thẩm Tông Lương hôn lên tóc cô: “Ra là vì chuyện này mà giận dỗi, lại còn giận dỗi tận mấy ngày.”

“Em cứ thích giận đó.” Thả Huệ nói, cúi đầu vùi vào hõm vai anh.

Cô thật sự rất nhớ anh, ngày nào gặp cũng muốn gặp anh, càng giận anh thì lại càng nhớ anh hơn. Cứ giận dỗi, giả vờ kiêu kỳ mấy ngày, cuối cùng người đau khổ vẫn là chính cô.

Thẩm Tông Lương cọ cọ vào má cô: “Em cũng phải thông cảm cho anh chứ.”

“Em thông cảm cho anh cái gì?”

“Anh lớn tuổi rồi, khả năng tự chủ không tốt lắm, sợ phạm phải sai lầm.”


Comments

Gửi bình luận