Tự nguyện.
Thả Huệ đã hỏi anh về chuyện này rất lâu, cho đến khi xe dừng lại, Thẩm Tông Lương mới nắm tay cô nói: “Người lớn hôm nay rất mệt, em tự về phòng làm bài tập nhé.”
Lúc này cô mới nhìn thấy trên đôi mày anh lộ ra dáng vẻ mệt mỏi. Thả Huệ ngoan ngoãn dạ một tiếng: “Dạ, vậy anh nghỉ sớm nhé.”
Cô mở cửa xe, ôm sách về nhà, sau khi bật đèn còn không quên nhìn ra cửa sổ một cái. Thẩm Tông Lương vẫn dựa vào xe gọi điện thoại, mép áo khoác ngoài bị gió thổi bay lên. Điếu thuốc kẹp bên tay cũng không hút, tích lại một đoạn tàn thuốc dài.
Cô ngồi vào bàn, mở máy tính và tiếp tục xem video về kỳ thi tư pháp. Những thứ này Thả Huệ đã xem hết rồi nhưng trước khi bắt đầu làm bài tập, cô quen dùng cái này làm âm thanh nền. Trong lúc sắp xếp bàn học, cô dùng những video này để củng cố lại kiến thức, đây là một mẹo học tập mà cô hay sử dụng.
Phần hình pháp cô đã ôn tập gần xong, đã xong giai đoạn ôm sách nghiền ngẫm lý thuyết, sau khi làm một lượng bài tập thì đã dần nằm bắt được kiến thức.
Ví dụ, nếu trong đề bài có liên quan đến người chưa thành niên thì thông thường sẽ tồn tại nghĩa vụ phải thực hiện hành vi tương ứng. Hoặc khi phải lựa chọn giữa quan hệ cạnh tranh điều luật và phạm tội trong tưởng tượng thì đa số là phạm tội trong tưởng tượng. Hoặc khi phán đoán có cấu thành tội liên đới hay không, nếu thực sự không chắc chắn thì phương án phủ định việc cấu thành tội liên đới thường là đáp án đúng.
Thả Huệ làm xong bài tập, ôn lại nội dung bài giảng trên lớp, sau đó dành rất nhiều thời gian làm một bài đọc hiểu IELTS chuyên sâu. Mỗi ngày cô đều kiên trì làm một bài, rất có hiệu quả. Thật ra phần đọc hiểu này vẫn phải dựa vào tích lũy từ vựng, làm nhiều thì độ chính xác sẽ từ từ tăng lên.
Đến khi Thả Huệ ngừng bút thì đêm cũng đã khuya, một vầng trăng khuyết đã nghiêng về phía tây.
Thả Huệ tắm xong, sấy khô tóc rồi mặc váy ngủ lên lầu.
Từ lúc về đến giờ, thỉnh thoảng cô vẫn nghe thấy trên lầu có vài tiếng động vụn vặt.
Cô nhập mật khẩu đi vào, Thẩm Tông Lương đang ôm một cái thùng đi về phía phòng ngủ, tay kia xách theo một chai rượu. Thả Huệ đi theo sau anh, vòng qua cánh tay anh nhặt một quyển sách lên: “Cho em xem với.”
Bị cô làm như vậy nhưng Thẩm Tông Lương vẫn thong thả bước đi vào phòng ngủ như không có chuyện gì xảy ra. Anh đặt thùng sách xuống, mở nút chai “bụp” một tiếng rồi uống một ngụm champagne.
Thả Huệ ngẩng đầu từ thùng sách lên, thấy anh dùng nút gỗ trong tay chỉ vào hàng tủ quần áo phía trên. Cô nghe thấy giọng nói khàn khàn của Thẩm Tông Lương, anh nói: “Cái tủ này còn có tuổi thọ dài hơn đời người nhiều.”
Thả Huệ mỉm cười: “Đương nhiên rồi, nếu không thì sao người ta lại nói đời người một kiếp, cỏ cây một thu chứ.”
Thẩm Tông Lương đi đến bên cửa sổ, đặt chai rượu sang một bên rồi ngồi xuống tấm đệm mềm.
Anh mò lấy bao thuốc lá bên cạnh, gõ hai cái, rút một điếu ra kẹp giữa hai ngón tay.
Bóng cây ngoài cửa sổ lay động hỗn loạn, Thả Huệ không nhìn rõ vẻ mặt anh, chỉ cảm thấy giọng điệu anh có phần trầm xuống, anh chậm rãi nói: “Chỗ gỗ này là từ hồi ba mẹ anh kết hôn, ông ngoại nhờ người tìm về, là gỗ hoàng hoa lê thượng hạng. Tổng cộng đóng được mấy bộ tủ này, coi như của hồi môn cho mẹ anh.”
Thả Huệ rất ít khi nghe anh nói về chuyện nhà nên nhất thời cũng có hứng thú, cô đi đến gần một chút, hỏi: “Mẹ anh không phải là thiên kim tiểu thư sao?”
Không có ý gì khác, Thả Huệ chỉ cảm thấy rằng với một gia đình giàu có như nhà họ Diêu, dù gỗ hoàng hoa lê có tốt hay quý đến đâu, lấy những thứ này làm của hồi môn thì có hơi sơ sài không?
Thẩm Tông Lương hiểu được suy nghĩ của cô, anh mỉm cười, bỗng nắm lấy tay cô, kéo cô ngồi lên đùi mình. Anh ôm chặt eo cô, quay đầu lại, đưa tay vuốt ve mặt cô. Thả Huệ không chịu được sự thân mật này, trong lòng bỗng như có một cơn gió thổi qua, để lại cảm giác trống rỗng.
Anh nói: “Thiên kim tiểu thư bước vào một gia đình lớn như vậy thì cũng phải hành sự theo khuôn phép. Hồi đó vật chất khan hiếm, thỉnh thoảng bà ấy nhờ cậu anh gửi ít hải sản từ nước ngoài về để ăn cho đỡ ngán thì lại bị mắng là hưởng thụ quá đà, kiêu căng xa xỉ. Vì chuyện này mà bà Thẩm đã giận dỗi với ông cụ mấy lần.”
Thả Huệ cúi đầu xuống: “Nhưng em cảm thấy mẹ anh vẫn rất yêu ba anh. Nếu không thì sao dì ấy phải chịu đựng uất ức như vậy.”
“Ba anh ngày đó là một người vô cùng có sức hút, chỉ tiếc là ông ra đi quá sớm và quá vội vàng.” Thẩm Tông Lương im lặng một lát: “Anh thậm chí còn không được gặp mặt ba anh lần cuối.”
Cô nắm chặt tay anh, sờ vào những đường vân thô ráp trên đó: “Khi ba em qua đời, em đã ở bên cạnh ba. Hôm đó em có một buổi thi, ba đã đợi em đến thì mới nhắm mắt. Em cũng nắm tay ba như vậy nhưng lúc đó ba đã không nói được gì nữa rồi, chỉ có thể đoán đại khái thôi.”
Thẩm Tông Lương để mặc cô nghịch tay mình, khàn giọng hỏi: “Vậy ba em đã nói gì?”
Thả Huệ dừng lại một chút, hít một hơi thật sâu: “Ba nói, đừng khóc, là ba đáng chết, là ba có lỗi với con.”
Hốc mắt cô lặng lẽ đỏ lên, ứa ra một tầng hơi nước mỏng manh. Trong khoảnh khắc Thẩm Tông Lương nhìn cô, cô đột ngột ôm lấy cổ anh, dụi loạn xạ lên vai anh.
Anh vỗ lưng cô, đành phải nhẹ giọng dỗ dành: “Em xem, là lỗi của anh, đang yên đang lành tự dưng lại làm em buồn.”
Đầu Thả Huệ vùi vào cổ anh, buồn bực nói: “Tại anh hết, tối muộn rồi còn nhắc đến ba làm gì.”
“Ừ.” Thẩm Tông Lương lại trêu cô: “Hai người đều không còn ba, lại cứ cố làm cho bản thân không thoải mái.”
Cô bật cười thành tiếng, dùng tay đấm vào ngực anh: “Đáng ghét.”
Thả Huệ lau mắt, khi ngẩng đầu lên, đuôi mắt vẫn còn ửng hồng. Cô chỉ một vòng vào những chiếc rương trên giường: “Ở đây bừa bộn hết cả rồi, tối nay anh định ngủ kiểu gì đây?”
Thẩm Tông Lương nói: “Ngủ tạm ở đâu cũng được mà, có một đêm thôi.”
Thả Huệ tựa trán vào trán anh, trong lòng đã có một chủ ý. Hai má cô dần nóng lên, ấp úng đề nghị: “Hay là…anh cứ…anh cứ…”
Thẩm Tông Lương nhất thời không hiểu ra: “Phòng bên cạnh không ngủ được, ở đó có đồ của bà Thẩm.”
“Không phải…ý em là…hay là anh đến chỗ em ngủ một đêm đi.”
Càng nói giọng Thả Huệ càng nhỏ, hơi thở cũng dần mất trật tự.
Trán anh dán lên má cô, anh bật cười.
Thẩm Tông Lương nói: “Đã nói với em là anh sợ phạm sai lầm rồi, vậy mà em còn tạo điều kiện cho anh nữa.”
“Mấy tháng nữa là em tròn hai mươi rồi.”
Anh ừ một tiếng, tỏ vẻ anh biết từ lâu rồi: “Vậy thì sao?”
Ánh mắt Thả Huệ hoảng loạn nhưng lời lẽ lại rất chuẩn xác, cô nói: “Hai người trưởng thành tự nguyện làm chuyện gì đó, đều là hợp tình hợp lý hợp pháp.”
Nụ cười bên môi Thẩm Tông Lương càng đậm. Anh chỉ vào mình, rồi lại chỉ vào cô nhóc trong lòng: “Người trưởng thành như anh và em như thế này, có thể so sánh được sao?”
Thả Huệ há miệng: “Về mặt pháp luật…”
“Đừng đánh tráo khái niệm chứ, Tiểu Huệ.” Thẩm Tông Lương lắc đầu: “Em vẫn còn là bé con thì biết gì về tự nguyện?”
Mặt cô lúc đỏ lúc trắng, cô hừ một tiếng: “Chỉ là ngủ thôi mà anh cũng không làm được sao? Tổng giám đốc Thẩm mất tự chủ đến vậy à?”
Thẩm Tông Lương nhìn cô thật sâu một hồi: “Không cần khích tướng anh đâu, dù sao thì tối nay anh vẫn sẽ xuống.”
Thả Huệ mờ mịt hỏi: “Tại sao?”
“Vì dạo này lưng không thoải mái, ngủ sofa sẽ làm lưng anh đau hơn.”
Thật là vô lý, rõ ràng đây chỉ là một cái lý do sứt sẹo mà anh vừa mới nghĩ ra thôi. Thả Huệ tức giận quay người đi, không muốn để ý đến anh nữa. Rõ ràng là anh cố ý, muốn người ta nâng kiệu trải thảm mời anh chứ gì.
Thẩm Tông Lương cười kéo cô lại: “Được rồi, em chủ động quan tâm anh, anh rất vui.”
“Anh thì rất vui, còn em thì hiện đang rất không vui.” Thả Huệ vẫn còn giận.
Anh biết, với tính cách điềm tĩnh như Chung Thả Huệ, việc cô mở lời giữ người khó khăn đến mức nào. Cô lấy hết can đảm để nói, vậy mà anh còn giả vờ nghiêm chỉnh từ chối, làm sao mà không tức giận được chứ?
Cô đứng dậy định đi, tay cũng giật ra: “Em muốn đi ngủ, tạm biệt Tổng giám đốc Thẩm.”
Thẩm Tông Lương nhìn bóng lưng giận dỗi của cô, bật cười lắc đầu.
Thả Huệ xuống lầu súc miệng, hoàn thành công việc cuối cùng trước khi ngủ. Bọt trong miệng còn chưa rửa sạch thì Thẩm Tông Lương đã đến gõ cửa.
Cô kéo mạnh cửa ra: “Làm gì vậy?”
Thẩm Tông Lương gõ gõ vào chiếc hộp nhung đen trong tay: “Tạ lỗi.”
Thả Huệ trừng mắt nhìn anh một cái rồi xoay người trở về phòng tắm, để anh một mình đứng đó. Lúc cô đang súc miệng thì anh hỏi vọng ra từ trong phòng: “Anh ngủ ở đây hả?”
Thả Huệ ném bàn chải đánh răng xuống đi ra, rút khăn giấy lau miệng: “Không, anh ngủ dưới đất.”
Cô định đi thu dọn sách thì liền bị Thẩm Tông Lương ôm ngang eo, tấm lưng mỏng manh dán vào người anh, Thả Huệ vặn vẹo: “Anh làm gì vậy? Buông em ra.”
“Sao lại bướng bỉnh như vậy?” Thẩm Tông Lương ngửi hương thơm trên tóc của cô: “Đùa với em vài câu cũng không được sao?”
“Anh không phải…”
Anh chỉ vừa khẽ chạm vào là cơ thể Thả Huệ liền mềm nhũn ra, sức lực trên tay cũng yếu đi. Hàng mi của cô rũ xuống theo cảm giác mất trọng lượng của cơ thể. Thẩm Tông Lương hôn nhẹ lên má cô từng chút một: “Vậy anh là gì mới phải? Hửm?”
Thả Huệ nhắm mắt lại, bất giác ngửa cổ lên: “Anh đang ra oai với em.”
“Có trời đất chứng giám.” Thẩm Tông Lương khàn giọng cười, vừa ôm nghiêng người hôn cô, vừa biện giải cho chính mình: “Người khác nói như vậy thì còn có thể thông cảm, nhưng em mà cũng nói thế này thì anh làm gì còn oai phong trước mặt em nữa.”
Dưới ánh đèn vàng dịu dàng, đôi môi Thả Huệ khép mở, động tác nhẹ nhàng như mèo con uống nước, tự mình đưa vào miệng anh, giọng cô khẽ khàng mơ hồ: “Vậy… vậy vừa nãy anh… nói nhiều như vậy.”
Tay Thẩm Tông Lương đổi thành ôm lấy sau gáy cô, biên độ nuốt vào rõ ràng tăng nhanh.
Anh khuấy động một trận sóng nước mới, dùng sức ngậm lấy cả đôi môi cô, động tác từ từ đổi thành nhẹ nhàng liếm láp: “Có câu nào của anh là không muốn tốt cho em không? Có phải em còn nhỏ tuổi không? Có phải còn chưa có đủ năng lực phán đoán không?”
Thả Huệ run rẩy trong lòng anh, ngón tay nắm chặt một góc áo ngủ của anh, giờ phút này cô chẳng còn khả năng nghe hiểu lời Thẩm Tông Lương nói nữa rồi. Mọi giác quan của cô đều tập trung vào người anh, chỉ có thể trả lời câu hỏi bằng bản năng.
Thả Huệ nức nở, rụt rè tiến lại gần, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi anh: “Em không biết thế nào là khả năng phán đoán, em chỉ biết là em rất yêu anh. Dưới sự cho phép của tình yêu, có làm sai điều gì thì cũng không gọi là sai, đúng không?”
Lúc này cách xưng hô của cô với anh lại đổi thành cung kính như ban đầu.
Bởi vì trong lòng Thả Huệ đối với anh không chỉ có tình yêu mà còn có sự tôn sùng, có sự ngưỡng mộ, còn có cả sự dũng cảm liều lĩnh của một thiếu nữ, dù biết tiến thêm một bước nữa là vực thẳm, rơi xuống đó đủ khiến cô tan xương nát thịt.
Cô chỉ cần có được anh trong khoảnh khắc ngắn ngủi là đủ, trong khoảnh khắc ấy, hai trái tim cùng đập chung nhịp.
Cảm giác mất trọng lượng của trái tim ập đến mạnh mẽ và nhanh chóng. Thẩm Tông Lương gần như không chịu đựng nổi, anh ôm chặt cô một cách khó khăn, yết hầu nhấp nhô theo từng nhịp thở.
Anh từng trải qua nhiều chuyện, thấu hiểu lẽ đời nhưng cuối cùng vẫn không sánh được với sự dũng cảm của cô gái nhỏ của anh.
Anh cúi đầu, chậm rãi và trịnh trọng hôn lên má cô. Từ trán đến đuôi mày, từ đuôi mày đến giữa trán, lướt qua sống mũi thanh tú của cô rồi dừng lại trên môi cô.
Thẩm Tông Lương hôn rất nhẹ, không ai biết tâm trạng của anh lúc đó thế nào. Hoặc cũng có thể lúc đó, chỉ có một trái tim nhỏ bé, yếu ớt và cẩn trọng hiện ra trước mặt cô gái nhỏ, theo một dáng vẻ mà người đời tuyệt đối không thể tưởng tượng ra được.
Họ ôm nhau, trao nhau một nụ hôn dài và lặng lẽ.
Cho đến khi Thả Huệ không đứng vững được nữa, cố gắng đưa tay đang vòng quanh eo anh lên để ôm lấy cổ anh.
Thẩm Tông Lương bế cô trở về phòng ngủ.
Suốt cả đêm đó, Thả Huệ cứ gọi tên anh bằng giọng nói nhẹ nhàng trong trẻo ấy, khiến anh dần đánh mất bản thân trong âm thanh ngọt ngào của cô.
Thả Huệ mơ màng ngậm lấy mu bàn tay anh, Thẩm Tông Lương không cảm thấy đau, ngược lại động tác của cô còn trở thành một sự khêu gợi thử thách sức kiên nhẫn của anh.
Cô gái nhỏ nghiêng đầu trong vòng tay anh, tựa như một hồ nước mùa thu tràn trề, chỉ cần gió thổi là có thể tràn ra ngoài.
Đến gần sáng, Thẩm Tông Lương nhìn khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái đang kiệt sức nằm sấp trên cánh tay anh, cơn triều dâng vẫn còn chưa lắng lại hiện rõ trên gò má ửng hồng trong suốt của cô, nhìn sống động vô cùng.
Cô không muốn động đậy thêm chút nào nữa, cuối cùng cũng chỉ có thể nỉ non trách anh: “Anh hung dữ quá đi.”
Thẩm Tông Lương á khẩu, anh cảm thấy áy náy vì đã mất kiểm soát nên chỉ có thể dùng rất nhiều lời ngon ngọt để lấy lòng cô.
Anh nhẹ nhàng hôn lên mặt cô: “Xin lỗi bé ngoan của anh, cục cưng của anh, xin lỗi em.”
Trước đây anh từng khịt mũi coi thường những lời ngọt ngào giữa các cặp tình nhân và cho rằng cả đời này anh sẽ chẳng bao giờ nói ra những lời ấy. Nhưng không ngờ có một ngày, anh lại nói ra những lời này, mang theo vô vàn dịu dàng và yêu thích. Lại cảm thấy những lời này có nói thế nào cũng không đủ để diễn tả sự kích động trong anh.
Thả Huệ nghiêng người quay lưng về phía anh, mặc cho những nụ hôn của anh vẫn còn vương vấn bên mái tóc đen nhánh của cô.
Cuối cùng Thẩm Tông Lương cũng bình tĩnh lại, anh ngậm lấy vành tai cô: “Sao lại ngủ rồi, người còn đầy mồ hôi thế này.”
Cô buồn ngủ đến mức không mở mắt ra được, chỉ nhẹ nhàng làm nũng: “Anh bế em đi tắm có được không?”
Giờ phút này, chẳng có gì mà anh không thể đáp ứng cô, anh khẽ hôn cô rồi đáp: “Ừ, tất nhiên là anh bế em rồi.”
Thả Huệ gật đầu: “Thẩm Tông Lương, bây giờ là mấy giờ rồi?” Cô muốn ước chừng xem mình còn có thể ngủ được bao lâu.
Thẩm Tông Lương liếc nhìn đồng hồ trên tường: “Gần năm giờ rồi, để anh giúp em tắm nhanh một chút.”
“Đã muộn như vậy rồi.” Thả Huệ không nhịn được mà trách anh: “Có nói thế nào thì anh cũng không chịu dừng lại.”
Anh cúi đầu xuống cọ vào chóp mũi cô: “Em cũng phải chịu một nửa trách nhiệm chứ, vì cảm giác em mang lại quá tuyệt vời.”
Trước đó, Thẩm Tông Lương không thể tưởng tượng được, cô gái có thân hình mảnh mai như vậy, lại mềm mại như quả đào vừa hái thả vào giếng nước, chỉ cần nhẹ nhàng xé ra cũng có thể lột được lớp vỏ bên ngoài.
Đợi đến khi tắm xong thì trời đã hoàn toàn sáng, Thả Huệ thoải mái nằm trong chăn, chìm vào giấc ngủ sâu.
Thẩm Tông Lương lại không buồn ngủ lắm, sau khi dỗ cô ngủ, anh đắp kín chăn cho cô rồi đi ra ban công hút thuốc.
Buổi sáng mùa thu mát mẻ và khô ráo, trong sân có không ít người già đã dậy tập thể dục. Thẩm Tông Lương chậm rãi hút từng hơi một, trong đầu toàn là hình ảnh của một trận mãnh liệt vừa rồi.
Trong mười lăm phút, anh hút liền hai điếu thuốc, bằng với số lượng của cả ngày. Nhưng trái tim vẫn đập nhanh và mạnh, nhắc nhở anh về một đêm cuồng nhiệt và điên dại vừa qua.
Hôm nay còn phải đi xa, Thẩm Tông Lương cũng không định ngủ nữa. Hơn nữa, trong lúc này, não anh vẫn đang ở trong trạng thái cực kỳ hưng phấn, muốn ngủ cũng chẳng ngủ được.
Một cảm giác chưa từng có chiếm lấy toàn bộ suy nghĩ của anh.


Gửi bình luận