Đau thế nào?
Ánh nắng ban mai nhạt nhòa bao phủ bên mép cửa sổ, một con chim sẻ đậu trên cành cây, kêu chíp chíp hai tiếng.
Thẩm Tông Lương chậm rãi dập tắt điếu thuốc, rồi chờ gió thổi một lúc mới quay trở vào phòng.
Thả Huệ đã ngủ say, mặt vùi sâu vào đống gối, hơi thở đều đặn. Anh đưa đầu ngón tay, khẽ vuốt ve má cô, đột nhiên mỉm cười.
Thẩm Tông Lương lặng lẽ nhìn cô một lúc, rồi mở chiếc hộp nhung đen trên đầu giường. Bên trong là một chuỗi vòng cổ ngọc phỉ thuý, viên chủ màu ngọc lục bảo to cỡ ngón tay cái, chất lượng cực kỳ tốt.
Đây là đồ quý đã được cất giữ lâu năm của nhà họ Thẩm, chất ngọc tốt như thế này, hiện nay trên thị trường đã tuyệt chủng. Ngay cả trong buổi đấu giá mùa thu vừa qua, cũng không tìm được loại ngọc có nước ngọc trong và kết cấu tốt thế này.
Điều đáng nói là kiểu dáng của chuỗi vòng cổ này không phô trương, dù đeo hàng ngày hay tham dự tiệc tùng đều rất phù hợp.
Thứ này đã ở trong tay Thẩm Tông Lương quá lâu, thật đáng tiếc nếu cứ để nó không được nhìn thấy ánh mặt trời, để cho Tiểu Huệ đeo thì thật là vừa vặn.
Anh nằm nghiêng xuống, cẩn thận đeo cho cô.
Quá trình đeo rất vất vả, anh không có kinh nghiệm, lại phải thật cẩn thận vì không được làm cô thức giấc. Mãi đến khi đeo xong, trán Thẩm Tông Lương cũng đã đầy mồ hôi
Anh đứng dậy, đi lên lầu tắm rửa.
Hôm nay anh đi công tác ở Tây An, đưa một phó tổng đi nhận chức ở địa phương, phải hai ba ngày mới về. Thẩm Tông Lương đã quen với nhịp độ công việc như vậy, cạo râu, chải tóc, cài khuy áo sơ mi, thắt cà vạt, hoàn thành cả một quy trình cũng không mất nhiều thời gian.
Chỉ là, khi thay quần tây thì anh mới nhận thấy phần bắp đùi hơi tê mỏi.
Đêm hôm trước ôm Tiểu Huệ quá lâu, cảm nhận cơ thể cô dần trở nên ngọt ngào và quyến rũ dưới những nụ hôn của anh. Về sau, anh gần như không kiểm soát được lực khi ôm cô, không biết đâu là nhẹ, đâu là mạnh.
Tiểu Huệ nức nở, tuỳ tiện cắn ngón tay anh đưa tới, nỉ non khẽ gọi tên anh. Thẩm Tông Lương chưa bao giờ cảm thấy cái tên già nua của mình lại có thể nghe êm tai đến vậy.
Trước khi cảm giác rơi mạnh mẽ và dữ dội ập đến, anh đã chạm vào mặt cô. Cũng giống như vùng cấm địa ngập ngụa nước bên dưới, ánh mắt cô nhìn anh cũng dính chặt như vậy. Chỉ vài giây sau, Thẩm Tông Lương đã ôm cô rồi ngã vào bóng tối vô tận.
Cảm giác chóng mặt khiến mọi thứ trước mắt tối sầm kéo dài rất lâu.
_
Bảy giờ sáng, thư ký Hoàng đúng giờ xuất hiện dưới tầng, đón anh đi sân bay.. Anh đặt hành lý của Thẩm Tông Lương vào cốp xe: “Tổng giám đốc Thẩm, bên phía chủ tịch Thiệu cũng đã xuất phát rồi.”
“Đi thôi.”
Trước khi lên xe, anh liếc nhìn vào ô cửa sổ hình hoa mai đóng kín ở tầng một, trong lòng đầy lưu luyến. Nếu không phải vì việc hôm nay quá quan trọng thì Thẩm Tông Lương thật sự rất muốn từ chối, dù là giả bệnh cũng được.
Tính ra, anh chưa từng lơ đãng trong các chuyến công tác, đây là lần duy nhất.
Anh mệt mỏi ngả người trên ghế sau, khẽ cười một tiếng gần như không nghe thấy. Hoàng Bách Văn nghe thấy tiếng cười này thì lên tiếng: “Tâm trạng tổng giám đốc Thẩm hôm nay tốt quá.”
Thẩm Tông Lương ấn mạnh hai bên thái dương, lập tức lại nghiêm mặt: “Lái xe cho cẩn thận.”
Anh không quen dậy sớm như vậy, lại còn phải bàn chuyện riêng tư kiểu này với thư ký nam. Vừa tầm thường, vừa nhàm chán, anh chẳng hề hứng thú với những cuộc trò chuyện như vậy.
Anh đợi một lúc ở cổng lên máy bay, thấy chủ tịch Thiệu và Tổng giám đốc Hà cùng các thư ký đến thì liền mỉm cười đứng dậy.
Thiệu Thành Cương vỗ vai anh: “Cậu ở xa vậy mà còn đến sớm hơn chúng tôi, đúng là còn trẻ.”
Thẩm Tông Lương thở dài: “Chủ tịch Thiệu, nói thật là giờ này mí mắt tôi cứ nhíu lại.”
Khi cấp trên nói vậy, thường là không muốn nghe cấp dưới xuôi theo thể hiện mình còn trẻ và khỏe. Phải thể hiện một chút yếu điểm, để ông ấy biết cấp dưới cũng đang gắng gượng, có vậy thì trong lòng sếp mới thấy cân bằng.
Thẩm Tông Lương đã nắm rõ những chiêu trò nông cạn này từ tám trăm năm trước rồi.
Thiệu Thành Cương cười: “Đi đi đi, còn đến tận mấy tiếng đồng hồ nghỉ ngơi trên máy bay.”
Mọi người lên máy bay một cách khí thế, ngồi vào ghế trên khoang thương gia.
Tận dụng khoảng thời gian trước khi cất cánh, Thẩm Tông Lương rảnh tay gửi tin nhắn cho Thả Huệ.
S: [Tiểu Huệ, tối qua vội quá nên chưa kịp nói với em, hôm nay anh đi công tác. Bác Phương đã đưa em đến trường chưa? Nếu cơ thể thấy khó chịu ở bất cứ đâu thì nhất định phải báo cho anh biết ngay lập tức.]
Anh nắm chặt điện thoại, dựa vào lưng ghế trầm tư rất lâu. Rõ ràng biết thân thể cô yếu ớt, tối qua anh không nên làm theo ý mình như vậy.
Thẩm Tông Lương cũng ghét bản thân vì có tính cách như vậy. Sau khi thỏa mãn thì bây giờ mới bắt đầu sợ hãi và lo lắng, nghe quá là giả tạo đi.
Nhưng cô đã bám lấy vai anh, nức nở tan chảy thành một vũng nước, nghẹn ngào dâng hiến muốn anh hôn cô.
Lúc đó anh nghĩ, các nhà xã hội học định nghĩa về sự bất khả kháng quá đúng. Đây quả thật là điều không thể tránh khỏi, cũng không thể vượt qua.
Thẩm Tông Lương hoàn toàn không chống cự nổi, chỉ còn lại bản năng phản ứng tự nhiên. Nghĩ đến đây, lồng ngực anh vẫn phập phồng, anh nhắm mắt lại, yết hầu khẽ lăn xuống.
Cho đến khi tiếp viên hàng không cúi người nhắc nhỏ: “Thưa quý khách, xin vui lòng chuyển điện thoại sang chế độ máy bay.”
Lúc này Thẩm Tông Lương mới hoàn hồn, lơ đãng ừ một tiếng rồi làm theo quy định. Cô tiếp viên hàng không chạm phải ánh mắt thất thần vì tình ái của anh. Cô ấy nghĩ, khuôn mặt tuấn tú nho nhã như vậy, nghĩ đến điều gì mà lại có biểu cảm này?
Bay từ Bắc Kinh đến Tây An mất khoảng hai tiếng rưỡi.
Sau khi xuống máy bay, Thẩm Tông Lương bận rộn trao đổi công việc với các lãnh đạo địa phương đến đón, không để ý có tin nhắn nào không. Đến giờ ăn tối, điện thoại đặt trên bàn của anh mới rung lên một cái.
Thẩm Tông Lương ngồi cạnh Thiệu Thành Cương, đang bàn luận về đội ngũ nhân sự địa phương. Tiếp xúc cả buổi chiều, lúc này hai người họ chỉ đang uống trà tâm sự, ông Thiệu hỏi anh có ý kiến gì không.
Thẩm Tông Lương nhấp một ngụm trà: “Có vài lời xin chủ tịch Thiệu nghe đừng giận, sao tôi thấy cấp dưới cũ của ngài, có người lại cứ thích nói những lời cao siêu vậy?”
Ông Thiệu cười, chỉ vào anh: “Tông Lương ơi là Tông Lương, đôi mắt của cậu quá sắc bén.”
Anh cũng cười lắc đầu, đặt cái ly xuống: “Đúng là chi nhánh mới thành lập, cũng cần một người đứng đầu như vậy, khi nào cần phải ra lệnh thì vẫn phải ra lệnh. Hơn nữa đây là học trò của ngài, biết báo đáp ơn huệ thì mới tròn lòng trung thành.”
Triệu Thừa Cương tán thưởng nói: “Đúng vậy, chỉ cần anh ta không phạm vào các sai lầm mang tính nguyên tắc thì những chuyện khác đều dễ nói.”
Cuộc trò chuyện đến đây là gần xong, Thẩm Tông Lương cúi đầu xem điện thoại, là tin nhắn của Thả Huệ.
Chung Thiết Trụ đại chiến luật Hình sự: [Em học xong rồi, không có gì khó chịu, chỉ là đi lại hơi đau.]
Anh vừa xem vừa nhíu mày.
Anh nói: [Để bác Phương đưa em về ngõ Tây Bình nghỉ ngơi, hôm nay đừng đại chiến với luật Hình sự nữa.]
Gửi xong, anh giơ điện thoại lên, nói với chủ tịch Triệu: “Xin lỗi, tôi xin phép ra ngoài gọi một cuộc điện thoại.”
Triệu Thừa Cương giơ tay lên, bảo anh tùy ý. Ông nhìn Thẩm Tông Lương bước ra ngoài với phong thái lịch lãm, trong lòng dâng lên một nỗi sợ hãi lẫn thán phục lớp trẻ.
Người ta nói con út của ông Thẩm thông minh nhanh nhẹn, mạnh mẽ tháo vát, quả thật không sai chút nào.
Sau khi Thẩm Tông Lương trở về tổng bộ, ông ta đã tiếp xúc với anh nhiều lần, cảm nhận trực quan nhất là người này bề ngoài trông ôn hòa nhã nhặn nhưng ý chí lại vô cùng kiên định, nếu núi Thái Sơn có đổ thì sắc mặt cũng sẽ không đổi, nhìn người nhìn việc lại cực kỳ chính xác sắc bén.
Nếu không phải anh thiên tư hơn người, lại được thừa hưởng tinh hoa thực sự của cha mình thì cũng là do đã trải qua nhiều năm tháng tôi luyện vất vả.
Thẩm Tông Lương kẹp một điếu thuốc, vừa bước trên hành lang vừa tìm trong danh bạ gọi cho Phó viện trưởng Hách của bệnh viện 301.
Bà ấy có đôi tay tài hoa, lại là một nữ bác sĩ giỏi về phụ khoa, hiểu rõ cách kê đơn đúng thuốc đúng bệnh.
Anh bực bội gạt tàn thuốc, mặt mày lạnh lùng nhưng miệng lại nói: “Đúng vậy, có lẽ là cô bị…sưng thôi. Xin bác sĩ kê thuốc bôi ngoài da.”
Phó viện trưởng Hách hiểu rõ ý anh: “Được, tôi sẽ gửi thuốc đến ngay, xin hỏi tên bệnh nhân là gì?”
“Chung Thả Huệ.” Thẩm Tông Lương liếc nhìn đồng hồ: “Gửi ngay bây giờ đi, cô ấy sắp tan học rồi.”
Nghe thấy cái tên quen thuộc này, Phó viện trưởng Hách khựng lại, ngẩng đầu lên khỏi đơn thuốc: “Được.”
“Làm phiền bác sĩ rồi.”
“Không có gì.”
Cả người Thả Huệ đau nhức cả ngày nên cô cũng không định tiếp tục ở lại trường. Cô lên xe, nhìn thấy tin nhắn của Thẩm Tông Lương thì bật cười.
Đúng lúc cô đang định trả lời tin nhắn của anh, nói rằng cô đã ôn xong luật Hình sự thì điện thoại của Thẩm Tông Lương gọi đến, cô ngả người trên ghế, yếu ớt đáp một tiếng “Alo.”
Thẩm Tông Lương hỏi thẳng vào vấn đề: “Lúc em đi bộ thì thấy đau thế nào?”
Thả Huệ hơi đỏ mặt, miêu tả qua loa: “Rất rát, như bị trầy da vậy.”
Anh tặc lưỡi một tiếng, nghe có vẻ hơi hối hận: “Aiya… anh thật là…”
Thả Huệ không muốn nói về chuyện này nữa, cô hỏi: “Vòng cổ là anh đeo cho em đúng không?”
Thẩm Tông Lương vì lo lắng cho cô nên nói rất nhanh: “Ừ, vốn dĩ là muốn xin lỗi em, lại bị em làm cho rối tung cả lên rồi.”
Cô sờ lên cổ: “Đẹp lắm, cảm ơn anh.”
Thẩm Tông Lương không có tâm trạng nói chuyện này: “Được rồi được rồi, những chuyện này đều là chuyện nhỏ thôi, em về đến nhà thì ngoan ngoãn nghỉ ngơi đi.”
Thả Huệ nghe ra sự không tập trung của anh, cô an ủi: “Không nghiêm trọng như anh nghĩ đâu, nên anh không cần phải căng thẳng.”
“Anh đã bảo bác sĩ mang thuốc qua rồi.” Thẩm Tông Lương đặt một chân lên giá hoa gỗ, mắt nhìn chằm chằm vào tấm thảm: “Nhân tiện để bà ấy khám cho em, được không?”
Thả Huệ lập tức từ chối: “Không cần!”
Thẩm Tông Lương cố gắng xua tan lo ngại của cô: “Bé con đừng xấu hổ, để bác sĩ nữ khám thì có sao đâu, nghe lời anh.”
Nhưng Thả Huệ kiên quyết không đồng ý, chỉ nhượng bộ một chút: “Em có thể nhận thuốc bôi nhưng không cần khám bệnh.”
Thẩm Tông Lương thở dài, anh mềm lòng: “Vậy em cứ nghe theo chỉ dẫn của bác sĩ, không được qua loa đại khái với sức khỏe của mình.”
“Dạ.” Thả Huệ miễn cưỡng đồng ý: “Nhưng mà…nhất định phải đến chỗ anh ở ạ?”
Buổi sáng, khi bác Phương đến đón cô thì đã dặn trước: “Cô Chung, tiên sinh bảo cô dọn đến ngõ Tây Bình ở.”
Thả Huệ không kịp ngạc nhiên: “Bác Phương, chuyện này chiều lại nói tiếp được không ạ? Con phải đi học trước đã.”
Đến lúc tan học, bác Phương nói đưa cô về đại viện lấy đồ.
Thẩm Tông Lương kiên nhẫn dỗ dành cô: “Trong nhà có dì Tuỳ, còn có đầu bếp và tài xế, chăm sóc cho em cũng tiện hơn. Giờ anh đang ở ngoài, đừng làm anh không yên tâm, được không Tiểu Huệ?”
Lời anh nói chân thành đến mức khiến người ta không nỡ từ chối. Hơn nữa, Thả Huệ cũng không có ý định tranh cãi với anh, dù sao cô ở đâu cũng vậy.
Sau này nghĩ lại, hai năm đó cô đã dành gần hết sự ngoan ngoãn của mình cho Thẩm Tông Lương. Về sau, đối với bất kỳ người đàn ông nào, dù cho người ta có ưu tú xuất sắc đến đâu thì cũng không nhận được sự chân thành như vậy từ cô nữa.
Nhiều khi còn chưa nói được hai câu thì cái gai phản kháng trong cô đã trỗi dậy, không thể giả vờ được nữa.
_
Vốn dĩ Thả Huệ cũng không có quá nhiều đồ đạc ở đây. Mớ tập vở tài liệu ôn tập cồng kềnh kia đã được bác Phương chuyển đi trước vào buổi chiều rồi.
Cô tự mình thu dọn quần áo trong tủ, nhét hết vào vali xong thì cũng không còn gì nữa. Cô giao vali cho bác Phương, quay đầu nhìn vườn hoa cỏ: “Đi thôi ạ.”
Đến đầu ngõ, Thả Huệ gặp dì Tuỳ mà Thẩm Tông Lương đã nhắc tới. Bà khoảng năm mươi tuổi, mặc một chiếc sườn xám màu xanh chàm, cổ tay đeo một chiếc vòng ngọc màu xanh, lông mày dài, gương mặt tròn, tóc được búi gọn gàng phía sau, tướng mạo hiền hậu.
Khi Thả Huệ xuống xe, dì Tuỳ bước tới đỡ một tay: “Cô Chung cuối cùng cũng đến rồi.”
Cô đáp lời: “Dì biết tôi sẽ đến sao ạ?”
Dì Tuỳ cười nói biết: “Cậu hai đã gọi điện dặn dò rồi, mời cô vào.”
“Cảm ơn.”
Lần đầu bước vào nhà, Thả Huệ giữ gìn quy tắc và lễ phép, không nhìn ngó xung quanh. Cô vẫn ôm sách giáo khoa trong tay: “Xin hỏi, phòng của tôi ở đâu ạ?”
Dì Tuỳ nói: “Cậu hai nói cô Chung muốn ở phòng nào cũng được, ở phòng của cậu ấy cũng được.”
Thả Huệ suy nghĩ một lát, đã công khai quan hệ rồi thì cũng không có gì phải giữ kẽ, cô gật đầu: “Vậy làm phiền dì dẫn đường ạ, tôi cũng hơi mệt rồi.”
Dì Tuỳ đứng trước cô: “Cô Chung không ăn cơm trước sao? Cơm tối đã nấu xong rồi.”
“Tôi không đói, cũng không muốn ăn lắm.” Thả Huệ mệt mỏi lắc đầu: “Muốn ngủ một lát trước.”
Dì Tùy nhìn cô, gò má trắng như tuyết, mí mắt rủ xuống mỏng manh, trong ánh chiều tỏa một màu xanh nhạt. Cô gái nhỏ này có một vẻ đẹp rất yếu ớt, như thể động đậy một chút là sẽ thở không ra hơi.
Bà ấy không dám miễn cưỡng cô nữa: “Được rồi, tôi đưa cô đi, mời đi lối này.”
“Cảm ơn dì.”
Thả Huệ đi dọc theo con đường, nhìn từ bên ngoài, ngôi nhà này có vẻ ngoài giản dị, không xa hoa, nhưng bên trong lại là một thế giới khác.
Bên cạnh hòn non bộ xếp từ đá chênh vênh, mặt hồ ánh lên những gợn sóng lấp lánh, vài bụi trúc đuôi phượng phản chiếu trên khung cửa, màu xanh tươi mát bao phủ đài nước bên hồ.
Kẽo kẹt một tiếng, dì Tùy đẩy hai cánh cửa ra: “Là ở đây.”
Cô nhìn quanh, đây là một không gian lớn rất cổ kính và trang nhã. Trước mắt đâu đâu cũng là một màu nâu ấm nhạt, bình phong sơn đen với hoa văn chim thú ngăn cách phòng trà và phòng ngủ, bên cửa sổ là một dãy tủ mây cổ, một chiếc giường bốn trụ được chạm trổ tinh xảo đặt ở hướng gió phía nam.
Dì Tùy quen đường quen lối đi đến bên cửa sổ, sau khi kéo rèm lụa xuống thì bà bỏ một miếng trầm hương vào lư hương ba chân bằng đồng.
Bà giới thiệu: “Cô Chung, đi sâu vào trong là phòng tắm, công tắc máy điều hoà ở đây, trà tôi đã pha xong, đang giữ ấm trên lò.”
Thả Huệ đột nhiên hiểu ra ý của Thẩm Tông Lương khi nói có dì Tùy cô sẽ được chăm sóc rất tốt là có ý gì, bà ấy thật sự là một người rất chu đáo.
Cô mỉm cười cảm ơn: “Dạ, cảm ơn dì.”
Dì Tùy vội nói không có gì rồi lấy ra một hộp thuốc và một gói tăm bông đưa cho cô: “Đây là đồ viện trưởng Hách vừa gửi tới, cách dùng và liều lượng đều ở trong này.”
Vậy ra lúc nãy ở đầu ngõ, bà ấy hẳn là vừa tiễn bác sĩ đi.
Thả Huệ không biết bà ấy có mở ra xem chưa, có biết thứ này dùng để làm gì không. Mặt cô đỏ hết cả lên, hai tay run rẩy nhận lấy: “Tôi biết rồi, tôi sẽ bôi.”
Dì Tùy thấy không còn gì để nói thì chủ động rời đi: “Vậy tôi không làm phiền cô nghỉ ngơi nữa, nếu tỉnh dậy muốn ăn cơm thì cô cứ gọi tôi qua điện thoại bàn này. Trong bếp luôn có người trực 24/24.”
“Dạ, làm phiền dì rồi.” Thả Huệ nói.
Bà Tuỳ chắp hai tay lại trên bụng: “Cô Chung khách sáo quá rồi, không cần xưng hô câu nệ với tôi đâu, cứ gọi tôi là dì Tuỳ là được.”
“Dạ, dì Tuỳ.”
“Vậy tôi xin phép ra ngoài trước.”
“Tạm biệt.”
Tối qua đã không được ngủ một giấc trọn vẹn nhưng gần sáng thì cũng tạm nhắm mắt được một lúc.
Trong giờ học ban ngày, Thả Huệ cứ chống cằm, gắng gượng nghe giảng.
Cô ngồi xổm xuống mở vali, lấy ra một bộ váy ngủ lụa rộng rãi, định đi tắm rồi ngủ một giấc thật ngon.


Gửi bình luận