Ngồi dậy, anh bôi thuốc cho em.
Thả Huệ vốn không định gội đầu nhưng cô không quen với hệ thống nước ở đây, lúc bật nước nóng đã ấn quá mạnh tay nên cả đầu tóc cũng bị ướt hết.
Cô nheo mắt, lúng túng mò mẫm, khi tắm xong thì đã mất gần bốn mươi phút, càng làm cô mệt hơn.
Lúc sấy tóc, cô đã đứng không vững, cả người ngả nghiêng trên mặt bàn đá cẩm thạch. Cô giơ máy sấy tóc lên, liếc nhìn ra ngoài qua khung cửa sổ gỗ vừa mở thông gió, nhìn thấy mái nhà của tòa nhà dạy học ở trường cũ của cô.
Lúc đến đây cô không để ý, con hẻm này có rất nhiều nhà cũ của những người nổi tiếng, hồi nhỏ đám con nít bọn cô ngày nào cũng đến đây chơi.
Tan học, cô và Ấu Viên sẽ đeo cặp sách đứng ở cửa, nhìn lũ trẻ con trong ngõ nhảy nhót, ăn đồ ăn vặt cầm trên tay.
Lúc đó hai người thèm chảy nước miếng nhưng nhìn ba mẹ một cái rồi thôi vì ở nhà không cho phép họ ăn đồ lung tung.
Sau này hai cô bé lén đi mua, Thả Huệ nhấm nháp cái bánh nướng từ từ, cảm thấy dường như cũng không có gì đặc biệt. Ấu Viên cười cô nói: “Mình đã nói rồi mà, ăn vào miệng thì cũng chỉ vậy thôi, chỉ là nhìn người khác ăn thì thấy thèm vậy thôi.”
Thả Huệ mở bao bì hộp thuốc, bên trong là một tuýp kem mềm màu trắng sữa, có tác dụng giúp giảm sưng.
Lúc tắm cô đã chú ý quan sát, hai bên và ở giữa vẫn còn rất đỏ, nhưng đã giảm sưng rất nhiều.
Không biết Thẩm Tông Lương sao lại có nhiều tinh lực đến vậy, rõ ràng cô trẻ tuổi hơn mà?
Chỉ là Thả Huệ không có sức chống cự.
“Tiểu Huệ, sao em lại đẹp đến vậy?”
Thả Huệ nhớ lại, anh đã lặp lại câu này mấy lần, sau đó Thẩm Tông Lương dán sát vào cô, một cơn mưa hôn rải xuống.
Cô sấy khô tóc rồi bước ra khỏi phòng tắm, vừa tiếp xúc với không khí khô lạnh là cô đã hắt hơi một cái.
Thả Huệ siết chặt chiếc váy ngủ mỏng manh trên người, bước nhanh đến bên giường, đá giày ra rồi nằm xuống. Chiếc gối lông ngỗng này rất mềm, trên đó có mùi hương giống chủ nhân của nó, một mùi hương lành lạnh sạch sẽ.
Khi nhắm mắt lại, Thả Huệ cảm thấy mình đã có một lựa chọn thật sáng suốt, may mà không cố tỏ ra vẻ, ở đây cô có thể ngủ rất ngon.
Còn về tuýp thuốc mỡ kia, vì tâm trí cô nhất thời xao lãng nên đã tùy tiện vứt trên bệ.
Cô ngủ một giấc rất say, giao phó cả thể xác và tâm hồn cho chiếc giường mềm mại này, giống như giao phó cả bản thân mình cho Thẩm Tông Lương vậy, những thứ thuộc về anh đều khiến Thả Huệ cảm thấy an tâm.
Cuối cùng, cô bị đánh thức bởi tiếng nói chuyện khe khẽ trước cửa.
“Cô ấy ngủ từ tối đến giờ sao?”
Đầu tiên là một giọng nam trầm lạnh, như tuyết đọng lại trên những nhánh tùng, tiếp theo có người đáp: “Dạ, cô Chung nói cô ấy không đói, chỉ muốn ngủ thôi.”
Người đàn ông lên tiếng trách mắng: “Cô ấy không biết lo cho bản thân như vậy mà dì cũng chiều theo. Sao lại để cho cô ấy không ăn cơm mà ngủ lâu như vậy?”
“Lần sau tôi sẽ chú ý.”
Im lặng một lát, người đàn ông lại lười biếng nói thôi: “Đôi khi tôi cũng chẳng biết phải làm sao với cô ấy, huống chi là dì. Thôi dì đi nghỉ trước đi.”
Thẩm Tông Lương bước chân vào phòng rồi từ từ khép hai cánh cửa lại.
Hương an thần trong lư hương trước cửa sổ đã cháy hết, chỉ còn lại một làn khói tàn. Trong dư vị ngọt ngào thanh khiết, trên chiếc giường bốn trụ là một bóng hình mờ ảo.
Sau khi tiệc tối kết thúc, anh viện cớ không quen với môi trường ở Tây An nên xin phép về trước. Hội nghị đã kết thúc vào buổi chiều, phần công việc tiếp theo có anh hay không cũng vậy thôi.
Anh quá trẻ, lại quá nổi tiếng, cộng thêm gia thế này thì sự kính trọng của nhiều người dành cho anh thậm chí còn hơn cả chủ tịch Thiệu. Thiệu Thành Cương vì tư lợi, chín phần mười là không muốn anh chiếm hết sự chú ý ở hiện trường.
Thẩm Tông Lương cởi áo vest, vứt lên ghế sofa.
Anh xoay cổ, tháo cà vạt rồi vào phòng tắm, trước tiên là rửa sạch hai bàn tay theo thói quen trước. Ánh đèn trong phòng sáng trưng, tuýp thuốc mỡ chưa mở và tăm bông nằm ngay đó, anh xoa tay, nhíu mày không vui.
Không ăn cơm, cũng không bôi thuốc, chỉ biết ngủ thôi.
Sau khi rửa tay xong, Thẩm Tông Lương cầm tuýp thuốc mỡ ra rồi vặn một chiếc đèn bàn lên.
Chiếc đèn đế sứ trắng bên giường tỏa ra một quầng sáng vàng vọt. Thả Huệ ngủ rất say, một tay đặt trên gối, chiếc váy mỏng manh trên người bị xô lệch sang một bên, để lộ bờ vai trắng nõn mịn màng.
Rất giống cảm giác đầy đặn của thiếu nữ trong tranh sơn dầu châu Âu vào thế kỷ mười chín, dưới ảnh hưởng sâu sắc của chủ nghĩa nhân văn La Mã cổ đại trong sáng tạo nghệ thuật.
Thẩm Tông Lương từ từ ngồi xuống, tay chống lên giường, cố gắng không làm cô thức giấc.
Nhưng khi vén lọn tóc đen dày của cô sang một bên, anh vẫn không kìm được mà cúi xuống hôn lên má cô.
Thả Huệ đã lờ mờ tỉnh, cô cảm nhận được. Cô đưa tay sờ lên chiếc cằm rắn chắc của anh, dựa vào ký ức mơ màng, tìm kiếm môi anh. Cô cứ thế ôm lấy mặt Thẩm Tông Lương, ý muốn anh hôn quá rõ ràng.
Tuýp thuốc trong tay rơi xuống thảm, hơi thở của Thẩm Tông Lương dần trở nên gấp gáp, anh cúi đầu ngậm lấy môi cô. Môi Thả Huệ khẽ hé mở, đầu lưỡi anh nóng bỏng, trên đầu lưỡi vẫn còn vị đắng của cà phê espresso trên máy bay, hòa lẫn với sự ngọt ngào của cô, vị ngọt và đắng va chạm trong khoang miệng tạo nên hình dáng của dục vọng.
Thẩm Tông Lương cúi người thấp hơn nữa, gần như áp sát vào người cô.
Anh cắn nhẹ vào xương hàm cô: “Em còn chưa mở mắt mà sao đã biết là anh?”
“Tiếng bước chân của anh, em nghe quen rồi, em biết mà.”
Thả Huệ siết chặt cánh tay rắn chắc của anh, thở hổn hển, không ngừng áp mặt vào anh.
Vừa rồi cô đã gần như không thở nổi, Thẩm Tông Lương phải cố gắng kiềm chế, tránh xa đôi môi cô, hôn lên dái tai nhỏ nhắn của cô. Anh cắn nhẹ, từ từ liếm láp: “Lúc đó ngày nào em cũng nghe anh sao?”
Thả Huệ không chịu nổi, khẽ kẹp chặt chân lại, trong đầu cô lúc này chỉ còn những lời thật lòng: “Ừ, đôi khi đang đọc sách em lại thất thần, cứ nhìn trân trân lên trần nhà, nghĩ xem anh đang làm gì.”
Thẩm Tông Lương nuốt nước bọt, giọng anh khàn đặc: “Bắt đầu từ khi nào vậy?”
“Cái gì bắt đầu từ khi nào?” Thả Huệ cảm thấy dễ chịu hơn một chút, lại bất chấp điên cuồng hôn anh: “Thích anh sao?”
Hơi thở ấm nóng của họ quấn lấy nhau, hai đôi môi dán chặt như thể đã dính liền vào nhau.
Thẩm Tông Lương khẽ ừ một tiếng, anh muốn biết.
Thả Huệ buông lưỡi anh ra, nuốt một ngụm nước bọt: “Em nghĩ, chắc là ở nhà Ấu Viên, đêm đó uống quá nhiều.”
Anh dịu dàng hôn lên khóe môi cô: “Nói bậy gì vậy? Ngày hôm đó em thậm chí còn không nhìn rõ mặt anh.”
“Ừ, vậy mới đáng sợ đó, người còn chưa nhìn rõ mà đã bị anh hớp hồn.”
Thẩm Tông Lương vì câu nói này mà dấy lên ham muốn mãnh liệt. Nếu không phải kiêng dè cô còn chưa khỏe thì anh thật sự muốn xé toạc lớp màn mỏng này để hung hăng tiến vào cơ thể cô.
Anh hôn cô vô cùng mạnh mẽ, hôn đến tận khi lưỡi Thả Huệ thấy đau âm ỉ mới luyến tiếc buông ra.
Thẩm Tông Lương ghé mũi vào mũi cô, khẽ khàng thở dài một tiếng: “Ngồi dậy đi, anh bôi thuốc cho em.”
Thả Huệ lắc đầu: “Không, em tự làm được.”
Anh bật hết đèn lên, nhặt tuýp thuốc lên, trách cô: “Vậy sao buổi chiều em không tự làm?”
“Buổi chiều em quên mất, sấy tóc xong thì đã rất mệt rồi.”
Thẩm Tông Lương không nghe cô giải thích nữa, trực tiếp ra lệnh: “Em dựa ra sau, đừng động đậy.”
Thả Huệ làm theo, mắt nhìn anh rửa tay lần nữa rồi xé bao tăm bông, rút một cây ra chấm vào thuốc.
Anh vẫn mặc chiếc áo sơ mi trắng lúc đi công tác, cà vạt trong lúc quấn quýt vừa rồi đã bị cô vò nát không còn nhìn ra được hình dạng ban đầu nữa nên Thẩm Tông Lương dứt khoát giật phăng rồi vứt sang một bên.
Mang dáng vẻ của một quý ông thành đạt, vậy mà lại cầm tăm bông bôi thuốc ở chỗ đó cho cô, còn bật đèn sáng, bắt cô phải nhìn tận mắt sự tương phản quá mạnh mẽ này.
Thả Huệ không nhịn được run lên một cái, tay nắm chặt ga giường không dám động.
Thấy cô như vậy, tay Thẩm Tông Lương khựng lại giữa không trung: “Không thoải mái thì nói với anh.”
“Dạ.”
Trong thuốc không biết có thành phần gì nhưng bôi lên lại thấy mát lạnh. Chỉ là vì cô quá căng thẳng, bên dưới lại quá ướt át nên thuốc nhanh chóng tan ra.
Thẩm Tông Lương nhẹ nhàng dỗ dành cô: “Thư giãn nào bé cưng, đừng sợ.”
Thả Huệ đỏ mặt: “Anh chỉ bôi thuốc thôi, đừng nhìn được không?”
Bị anh nhìn chằm chằm như vậy, cô thật sự sắp xấu hổ chết mất, tay vẫn che lại không chịu buông.
Thẩm Tông Lương vứt cây tăm bông đã thấm đẫm nước, đổi một cây khác: “Ừ, anh không nhìn.”
Anh nói là làm, tay làm việc đó nhưng ánh mắt vẫn lạnh lùng nhìn thẳng về phía trước.
Thả Huệ gần như phát ngất vì bộ dạng của anh, sao lại có người toát ra được cảm giác cấm dục nồng nặc đến vậy?
Môi cô, cánh môi đã bị anh mút đi mút lại, lại lần nữa hé mở, lại muốn hôn anh.
Sau khi bôi thuốc xong, Thả Huệ như mất đi nửa cái mạng. Mặt cô ửng hồng, cô nằm thở hổn hển mềm nhũn trên giường, trông như vừa mắc một trận bệnh nặng.
Thẩm Tông Lương đặt thuốc xuống rồi rút khăn giấy lau tay, anh hỏi cô: “Nghỉ ngơi thêm chút nữa rồi dậy ăn cơm nhé?”
Thả Huệ không đói lắm, chỉ thấy khát nước, cô nói: “Thẩm Tông Lương, rót cho em một ly nước được không?”
Chân cô giờ đây mềm nhũn, cô thực sự không đứng dậy nổi nữa chứ đừng nói là đi lại. Dáng vẻ của cô trông thật đáng thương, lại có chút buồn cười khiến người ta xót xa.
Thẩm Tông Lương vứt khăn giấy, không nhịn được cười: “Chỉ có chút sức lực này thôi mà còn hay đi trêu chọc người ta?”
Thả Huệ lật người, đổi thành nằm sấp trên giường, giận dỗi nói: “Hừ, không rót thì thôi.”
Cô vật lộn từ từ lùi lại phía sau, cố gắng tự mình xuống giường. Ngay giây tiếp theo, Thẩm Tông Lương đã ấn cô lại: “Đừng cố nữa, anh rót cho em đây.”
Thả Huệ không động đậy nữa, cô bám vào ga giường ngồi dậy: “Đừng nóng quá nhé.”
Người bị sai bảo: “Được thưa cô Chung, xin cô chờ một chút.”
Uống nước xong, cô trả cái ly lại cho anh: “Em đói rồi.”
“Còn biết đói cơ à!” Thẩm Tông Lương nói một cách cáu kỉnh: “Không ăn tối mà dám đi ngủ.”
Thả Huệ nhỏ giọng cãi lại anh: “Là ai làm cho em mệt như vậy?”
Đến đây thì Thẩm Tông Lương hoàn toàn ngậm miệng lại, anh lấy một đôi dép lê mang vào chân cô, rồi bế ngang người cô lên.
Cô ngẩng đầu lên: “Anh làm gì…làm gì vậy?”
“Bế em đi ăn cơm.”
“Ồ.”
Thả Huệ vốn dĩ không muốn đi, nhặt được món hời này thì liền ngoan ngoãn nằm rạp trong ngực anh.
Từ phòng ngủ của anh đến phòng ăn phải đi vòng qua một hành lang rất dài, không biết là thiết kế kiểu gì. Chẳng lẽ là để sau bữa ăn có thể đi thêm vài bước cho tiêu cơm?
Cô ồ một tiếng, vòng qua cổ anh hỏi: “Đây là căn tứ hợp viện anh mua sao?”
Thẩm Tông Lương nói: “Cái này không mua được, được truyền lại từ đời cha của ông cố.”
“Ồ, là ông sơ của anh à.” Thả Huệ nói.
Thẩm Tông Lương không biết cô đang nghĩ gì: “Em hẳn là rất quen thuộc với nơi này, đúng không?”
“Ừ, em học tiểu học ở con hẻm này, còn có cả Đường Nhân nhà anh nữa.” Thả Huệ nói.
Anh gật đầu: “Không cần “còn có” đâu, anh cũng học ở đây.”
Cô bĩu môi: “Vậy là anh có thể đi bộ đến trường rồi, không giống bọn em, học xong còn phải đi xe về nhà.”
Thẩm Tông Lương đặt cô lên chiếc ghế bành, véo má cô: “Chuyện này cũng đáng để em châm chọc anh à?”
Trên chiếc bàn gỗ đỏ hình bán nguyệt bày một chén mì sợi gà hầm bốc khói nghi ngút, xung quanh là sáu món ăn kèm tinh xảo.
Thả Huệ đói lâu rồi nên không khỏi thèm thuồng, cô cầm muỗng múc một thìa nước mì lên thổi thổi rồi nếm thử, quả nhiên rất ngon. Thẩm Tông Lương rót cho cô một ly trà: “Em ăn từ từ thôi, kẻo bị bỏng thì lại là lỗi của anh.”
Cô mím môi cười, ăn vài miếng, mới nhớ ra hỏi anh: “Anh từ Tây An về sao? Như vậy không tốt đâu.”
“Không sao.” Anh gắp hai đũa mì thổi cho nguội, tùy tiện đáp: “Thỉnh thoảng một lần không sao.”
Biết anh lo cho cô nên Thả Huệ vén tóc, không hỏi nữa. Thẩm Tông Lương là người bình tĩnh lý trí như vậy, anh luôn có cách ứng phó với lãnh đạo. Những chuyện này, còn chưa đến lượt cô phải lo lắng cho anh.
Cô nhai mì trong miệng, hai má phồng phồng đột nhiên ngừng nhai: “Đây là cái gì vậy?”
Giây tiếp theo, Thả Huệ ôm khăn ăn nhả ra một sợi gừng, cô tức giận ném nó vào thùng rác: “Như hóc phải xương vậy.”
Thẩm Tông Lương đặt đũa xuống: “Sao? Em không thích ăn gừng à.”
Cô gật đầu: “Gừng là đúng là tay coser[1] lão làng rồi, ở cùng với sợi gà thì nhìn nó sẽ giống thịt gà, nấu với cá thì nhìn nó cũng giống cá, xào với măng tây thì nó lại chính là măng tây. Hai mươi năm, em với nó đã đấu nhau hai mươi năm, vẫn không phân biệt được.”
Thẩm Tông Lương cười: “Được rồi, để anh dặn nhà bếp, lần sau không cho vào nữa.”
“Không sao đâu.” Thả Huệ xua tay: “Anh thích thì cứ cho vào, em gắp ra là được.”
Thẩm Tông Lương gắp cho cô một miếng đồ ăn kèm: “Không phải là đấu hai mươi năm mà chưa thắng sao?”
“Thỉnh thoảng cũng thắng được.” Thả Huệ nói: “Tùy thuộc vào trạng thái của em.”
Đúng là không thể suy xét quá kỹ lời nói của trẻ con.
Anh lắc đầu, cười hỏi: “Vậy hôm nay trạng thái em không tốt?”
“Thiếu ngủ thì sao mà tốt được?”
Thẩm Tông Lương lại kiên nhẫn đút cho cô một muỗng canh: “Ăn xong em có thể ngủ tiếp, không ai cản em.”
Thả Huệ bĩu môi nói không được: “Hôm nay em còn bài tập chưa làm, chưa ngủ được.”
“Em vui là được.”
Anh biết trong chuyện học hành, cô nhóc nhà anh luôn có một sự kiên trì tuyệt đối, ai cũng khuyên không được.
Ăn xong cơm, Thả Huệ kiên quyết muốn tự mình đi bộ về. Vì bắp đùi vẫn còn hơi đau nên dọc đường cô phải vịn vào cột để đi từ từ. Thẩm Tông Lương ở bên cạnh đi cùng cô, thỉnh thoảng sẽ đỡ cô.
Thả Huệ sờ tay lên chuỗi vòng cổ phỉ thuý trên cổ mình: “Cái này anh mua lúc nào vậy?”
Loại vòng cổ kiểu này rất được phụ nữ thế kỷ trước ưa chuộng, tỷ như bà Đổng. Trước khi gia đình chưa phá sản, bà có rất nhiều sợi dây chuyền đắt giá như vậy, bà vô cùng yêu thích đeo trang sức bằng ngọc, tin rằng ngọc tốt thì có thể dưỡng người.
Nhưng bây giờ ngay cả việc sản xuất cũng rất hiếm, một là thực sự không tìm được loại ngọc phỉ thúy có nước ngọc tốt như vậy, thứ hai, cũng là điểm quan trọng nhất, là thị trường của nó quá nhỏ, thuộc phân khúc hàng cao cấp nên nhóm khách hàng không nhiều. Nếu có xuất hiện, thì cũng chỉ xuất hiện ở những phiên đấu giá cao cấp, khiến một đám người trong giới thượng lưu phải liên tục giơ bảng trả giá.
Thẩm Tông Lương nói: “Không phải mua, lai lịch của nó rất dài, em có muốn nghe không?”
Cô mơ hồ đoán được: “Muốn nghe, chờ em ôn xong bài tập rồi nghe.”
Thả Huệ ngồi bên bàn học hơn một tiếng, tập trung cao độ làm bài. Đối diện cô là Thẩm Tông Lương, thỉnh thoảng anh sẽ nhìn cô rồi uống một ngụm trà. Khi gặp bài khó, cô sẽ cau mày theo thói quen, khi nghĩ thông rồi lại giãn ra.
Qua mười hai giờ, Thẩm Tông Lương đặt đồ đang cầm trong tay xuống: “Xong rồi, ngày mai còn phải đi học nên đi ngủ thôi.”
Thả Huệ vẫn đang nhìn chằm chằm vào sách, giơ một ngón tay lên: “Chỉ một phút thôi, em xem xong đáp án bài này đã.”
Chưa đầy một phút, cô đã tắt tài liệu ôn tập, cười nịnh nọt: “Thấy em giữ lời không?”
Thẩm Tông Lương thuận theo lời cô: “Ừ, em là nhất.”
Thả Huệ hỏi: “Vậy bây giờ có thể kể chuyện chưa ạ?”
“Anh đi đánh răng rửa mặt trước, đợi nằm xuống rồi anh kể.”
“Dạ.”
_
[1] coser: từ gốc là cosplayer, là người hóa trang và nhập vai một nhân vật hư cấu (trong truyện tranh, game, phim…).


Gửi bình luận