Cần phải báo cáo với cô sao?
Ấu Viên và Thả Huệ nói chuyện quá nhập tâm nên không để ý đến chuyện gì vừa xảy ra.
Khi hoàn hồn lại, cô mới hỏi người đối diện: “Có ai vừa đến à?”
Lôi Khiêm Minh chỉ vào Thả Huệ, cười nịnh nọt: “Người của cậu đó.”
Thả Huệ ngơ ngác mở mắt, giọng cuối hơi nhướng lên: “Hửm?”
Ấu Viên nói với giọng khoa trương: “Tổng giám đốc Thẩm nhà cậu đến mà cậu ngay cả nhìn người ta một cái cũng không nhìn.”
“Mình có cố ý đâu, chẳng phải cậu đang kéo mình nói chuyện…” Thả Huệ nói được nửa chừng, đột nhiên không muốn biện bạch nữa, cô nói: “Mà không nhìn anh ấy thì sao nào, anh ấy cũng đâu có đẹp trai đến vậy.”
Nói rồi, cô vuốt phẳng khăn ăn trên đùi, cắt một miếng gan ngỗng cho vào miệng.
Hồ Phong nhìn dáng vẻ nũng nịu của cô thì “ồ” lên hai tiếng: “Đúng rồi, ở nhà người ta ngày nào chả nhìn, các cậu còn hối người ta nhìn làm gì.”
“Đúng đúng đúng.” Lôi Khiêm Minh cũng hạ giọng: “Tôi đang định đi mời rượu chú út, chúng ta đi thôi.”
Thẩm Đường Nhân đặt đũa xuống, cũng nói: “Tôi đi cùng các cậu cho vui.”
Thả Huệ thầm nghĩ, không phải… cô đâu có nói là cô muốn đâu? Sao lại có “chúng ta” ở đây vậy? Nhưng hai người kia đã đứng dậy, dáng vẻ là đang phải đợi cô cho bằng được.
Dù sao Lôi Khiêm Minh cũng là chủ nhà, cứ coi như anh ta nhát gan đi, làm mất mặt chủ nhà thì cũng không tốt lắm.
Thả Huệ tháo khăn ăn, cầm nửa ly rượu vang đỏ đứng dậy, vỗ vai Ấu Viên nói: “Mình quay lại ngay.”
Bên hồ nổi lên gió lạnh, các cảnh vệ đứng gác đều đã thay đồng phục mùa thu. Hành lang của khách sạn Vạn Hòa trải thảm hoa mẫu đơn đỏ rực, không khí sạch sẽ ấm áp.
Thả Huệ đi cùng bọn họ, Thẩm Đường Nhân hỏi cô: “Lần sau mình đến ngõ Tây Bình rủ cậu đi chơi nhé?”
Cô đến Bắc Kinh học đã hai năm, luôn là người không quan trọng đứng ở một góc. Vậy mà hôm nay thiên kim tiểu thư nhà họ Thẩm cao quý lại chủ động nói muốn rủ cô đi chơi.
Thả Huệ cảm nhận luồng gió ấm phả vào mặt, gót giày lún sâu vào tấm thảm mềm mại. Giây phút này, quyền lực và địa vị trong lòng cô lại hiện lên một cách rõ ràng vô cùng. Nghĩ lại cũng thấy hơi mỉa mai, một khi đã dính líu đến quyền lực tuyệt đối, cả thế giới bỗng trở nên hòa nhã hơn biết bao.
Cô rũ mắt, gật đầu: “Được thôi, hoan nghênh cậu đến lúc nào cũng được.”
Đi đến tòa nhà số chín phải đi một đoạn đường dài, Lôi Khiêm Minh gạt cành cây của chậu cảnh lớn, che chắn cho hai cô gái: “Cẩn thận nhé.”
Đường Nhân phàn nàn: “Ở xa như vậy mà cậu còn cố chạy qua mời rượu, lắm chuyện thật sự.”
“Sao mà tôi biết được là chú ấy sẽ đến chứ?” Lôi Khiêm Minh liếc nhìn Thả Huệ: “Chú ấy đến nên tôi cũng không thể không đáp lễ.”
Thả Huệ chỉ tay: “Đến rồi, ngay phía trước thôi.”
Đường Nhân nhìn xuống chân hỏi: “Bên đó họ đang ăn cơm với ai vậy?
Thả Huệ nói: “Chú cậu nói là tiệc của nhà họ Chúc, cụ thể thì tôi không rõ.”
Cô ừm một tiếng: “Là anh Hoằng Văn, anh ấy tốt bụng lắm.”
Hai nữ phục vụ viên hai bên cửa lớn mở cửa cho họ: “Mời vào.”
Thả Huệ quét mắt nhìn một vòng, phần lớn là khách nam, chắc là tiệc chiêu đãi riêng.
Không giống bàn của họ, bên này đã mở năm sáu chai rượu trắng, mọi người đang nâng ly vui vẻ. Lôi Khiêm Minh đi nâng ly với Thẩm Tông Lương đang ngồi ở vị trí chủ tọa: “Chú út, con đến để đáp lễ ạ.”
“Đến đây nhóc con.” Thẩm Tông Lương cười nâng ly chạm vào ly của Lôi Khiêm Minh: “Sau này nhớ phải phát huy hết sức mình.”
“Cảm ơn chú.”
Thẩm Đường Nhân cũng nói: “Còn con nữa, lúc nãy lộn xộn nên con chưa mời ai cả. Về nhà ba sẽ mắng con mất.”
“Con thôi đi, cứ ngoan ngoãn uống nước ép của con đi.” Thẩm Tông Lương nhíu mày không vui, chặn ly của cô: “Thấy chú chưa đủ say sao?”
Đường Nhân bĩu môi nói: “Vậy còn Chung Thả Huệ thì sao ạ, rượu của cô ấy chú cũng không uống sao?”
Tối nay Thẩm Tông Lương đã uống quá nhiều, đầu óc anh lúc này đã hơi choáng váng.
Anh nhìn quanh: “Cô ấy đâu?”
Thả Huệ thò đầu ra từ phía sau Đường Nhân: “Ở đây ạ.”
Hơi men đã dần ngấm, Thẩm Tông Lương không màng bao nhiêu ánh mắt đang nhìn, đưa tay kéo lấy tay cô. Anh cười cười: “Vừa nãy chẳng thèm để ý đến anh, giờ lại đến làm gì?”
“Vừa nãy em không nhìn thấy nên bây giờ đến nói với anh chuyện này ạ.”
“Chuyện gì?” Thẩm Tông Lương xoa xoa thái dương: “Đừng phức tạp quá, chưa chắc anh đã giải quyết được đâu.”
Thả Huệ dạ một tiếng: “Không phức tạp đâu, chỉ là tối nay em không về nhà thôi.”
Chuyện này đúng là không phức tạp nhưng anh không thể chấp nhận được.
Thẩm Tông Lương nhìn cô bằng ánh mắt say khướt, dưới ánh đèn là một khuôn mặt nhỏ trắng như tuyết, môi đỏ tóc đen.
“Không về nhà nữa?” Anh nắm chặt tay cô, ủy khuất nói: “Gặp được người vừa ý hơn nên không cần anh nữa sao?”
Đường Nạp Ngôn bên cạnh bật cười khinh bỉ, nước trà bắn tung tóe khắp bàn.
Cái quái quỷ gì đang xảy ra thế nào? Tổng giám đốc Thẩm vốn lạnh lùng cứng rắn lại nói ra mấy lời này sao?
Thả Huệ nhìn quanh, gương mặt nhỏ nóng bừng.
Cô dùng sức rút tay ra: “Không phải, tối nay em sang nhà Ấu Viên ngủ.”
“Người nhà họ Phùng còn quan trọng hơn anh sao?” Thẩm Tông Lương lại đưa tay lên vuốt mặt Thả Huệ, cô vội vàng né tránh.
Chu Phú ra hiệu cho nhân viên phục vụ mang đến một chiếc ghế cho cô ngồi. Nhìn Tổng giám đốc Thẩm như vậy, rõ ràng là không nỡ để cô nhóc đi.
Thả Huệ có chút hối hận vì đã đi theo, thế mà mấy kẻ đầu sỏ lại rút lui trước.
Bàn này thật náo nhiệt, ngay cả Chúc Hoằng Văn cũng đứng ra hò hét, nâng ly rượu đến mời cô.
Rượu trong ly đã cạn, Thẩm Tông Lương cũng không muốn để cô uống nữa, anh phải hắng giọng thì bọn họ mới chịu im lặng.
Thả Huệ ngồi bên cạnh anh, tay vẫn bị anh nắm chặt, thấm ra một lớp mồ hôi mỏng, cô lặng lẽ nghe họ nói chuyện.
Đường Nạp Ngôn kể chuyện của mấy năm về trước, nói Thẩm Tông Lương khi ở New York, có lần anh đại diện Đông Viễn đi đàm phán hợp tác với người Nhật, rõ ràng tiếng Nhật của anh rất tốt nhưng lại giả vờ mang theo hai phiên dịch.
Thả Huệ khẽ “A” một tiếng: “Sao lại làm vậy ạ?”
Thẩm Tông Lương gõ gõ điếu thuốc đang kẹp trên tay xuống bàn, vẻ mặt phóng khoáng bất kham của anh lộ ra, anh nói: “Có gì đâu mà tại sao, anh không muốn động não nên mang theo người thôi.”
Thả Huệ còn nghiêm túc đáp một tiếng “Ồ.”
“Em đừng nghe cậu ta nói bậy, cậu ta cố tình đấy.”
Chu Phú uống một ngụm rượu, vạch trần lời nói dối của anh: “Sau khi tiệc rượu kết thúc, khi về cùng xe, cậu ta đuổi hai người phiên dịch kia đi rồi ngồi bên cạnh nghe họ nói chuyện, đám người đó cho rằng cậu ta không hiểu tiếng Nhật nên nói chuyện quên trời quên đất, suýt nữa thì lộ hết bí mật.”
Nhắc đến chuyện cũ, Thẩm Tông Lương cũng cười một cách tự do phóng khoáng: “Người Nhật mà, trong bụng toàn âm mưu tính toán, không trị thì không được.”
Thả Huệ cúi đầu, mím môi cười.
Tổng giám đốc Thẩm khi đó trẻ hơn bây giờ mấy tuổi. Cô tưởng tượng cảnh anh mới bước chân vào chốn danh lợi, chắc chắn còn phong độ hơn nhiều.
Gần tàn tiệc, Thả Huệ ra ngoài trước để đi vệ sinh.
Khoảnh khắc ngẩng đầu lên cô nhìn thấy Dương Vũ Mông và Chu Lâm Đạt đi tới từ phía Tây rồi bước vào hành lang.
Cô gật đầu, né sang một bên để nhường đường cho hai vị tiểu thư này, nhưng Dương Vũ Mông càng nói càng hăng: “Đây chẳng phải là cô Chung sao? Bảo sao mãi mà chẳng thấy cô quay lại? Cô cứ bám lấy chú của Đường Nhân như vậy à? Thảo nào chú ấy lại thích cô.”
Lại là cái vẻ mặt cố tình gây sự này, lại là cái giọng điệu mỉa mai đó.
Cô ta đã trơ trẽn như vậy nên Thả Huệ thấy cũng không cần phải giữ thể diện cho cô ta nữa. Cô cười một tiếng, ngẩng đôi mắt sáng ngời lên: “Tôi có quay lại hay không, cần phải báo cáo với cô sao?”
Chung Thả Huệ đột nhiên nói vậy làm cho nụ cười chế giễu của Dương Vũ Mông cứng đờ trên mặt.
Lúc này, hai cánh cửa lớn kia được mở ra, bên trong rất nhiều người bước ra.
Còn Chung Thả Huệ vẫn đang nói: “Vũ Mông à, thật ra có làm thêm hay không thì cũng không quan trọng, làm phiền cô còn phải lôi cả cậu của mình ra mặt. Những chuyện cô làm, những lời cô nói sau lưng, tôi đều biết. Sở dĩ tôi không tính toán với cô là vì, một là tôi không có nhiều thời gian nên tôi lười để ý, hai là những chiêu trò của cô thật sự rất thấp kém.”
Cô vừa nói xong thì vai đã bị người ta nhẹ nhàng khoác lấy, giọng nói của Thẩm Tông Lương sau khi uống rượu càng thêm trầm ấm, anh hỏi: “Có chuyện gì vậy?”
Dương Vũ Mông tiến lên, giành lời trước cả Thả Huệ: “Con chưa kịp nói gì cả, cô ấy chưa gì đã…”
“Im miệng.” Thẩm Tông Lương lạnh lùng quát: “Không hỏi cô.”
Dương Vũ Mông nắm chặt một góc váy lụa nhăn nhúm, bĩu môi đứng sang một bên.
Chu Lâm Đạt không biết đầu đuôi câu chuyện, chỉ nói những gì mình thấy: “Anh Tông Lương, cho em nói một câu công bằng, đúng là Chung Thả Huệ mắng người trước, Vũ Mông ngoài chào hỏi ra thì không nói gì cả.”
Chu Phú đút hai tay trong túi quần, trách mắng cô em họ của mình: “Em im đi, ai cần em nói một câu công bằng?”
Mọi chuyện náo loạn như vậy không phải ý của Thả Huệ, cô cũng không ngờ họ ra nhanh như vậy. Cô rụt vai lại, né tránh sự giữ chặt của Thẩm Tông Lương: “Không có gì, em đi tìm Ấu Viên, cô ấy đang đợi em.”
Thả Huệ bước nhanh hơn hai bước, cơn gió lạnh thấu xương bên hồ thổi tới khiến cho đầu óc tỉnh táo hơn nhiều.
Cô đang nghĩ, rốt cuộc mình đã phạm tội gì mà đáng bị họ nhắm vào như vậy? Cô chỉ là ở bên cạnh Thẩm Tông Lương thôi mà. Điều này động đến miếng bánh của họ sao? Thấy cô không có gia thế chống lưng nên cứ có cơ hội là lại châm chọc cô.
Sau khi cô đi, hai cô nhóc đối mặt với một đám mấy ông lớn trong hành lang, sợ chết khiếp.
Đúng lúc Thẩm Đường Nhân đến tìm cô, Dương Vũ Mông vội vàng trốn ra sau lưng cô: “Cứu mình với.”
Đường Nhân vừa định mở miệng thì đã bị Thẩm Tông Lương khẽ quát: “Bớt nói lại.”
Cô nàng lập tức rụt chân về, bất lực nhìn Dương Vũ Mông.
Thẩm Tông Lương giơ điếu thuốc kẹp trong tay lên, Chúc Hoằng Văn tiến lên châm giúp anh. Anh rít sâu một hơi, nhả ra một vòng khói rồi bình tĩnh hỏi: “Nói đi, Tiểu Huệ làm gì đắc tội với cô?”
Dương Vũ Mông muốn bịa đặt vài lời nhưng lại sợ sau này anh tra ra được chân tướng thì cô ta sẽ gặp kết cục thảm hơn.
Thẩm Tông Lương không phải người dễ đối phó, ngay cả đám người già kia cũng kiêng nể anh sáu phần.
Cô ta nói: “Chính là…Chung Thả Huệ…làm cho người ta nhìn thấy ghét.”
Đây là một câu nói thật tuôn ra từ trong lòng. Từ nhỏ Dương Vũ Mông đã luôn nghĩ như vậy.
Chung Thả Huệ nhìn người với vẻ mặt nhạt nhòa như một lớp sương mỏng khó nhìn rõ, rõ ràng là cô ấy chẳng nói gì cả nhưng lại khiến người ta khó chịu. Đặc biệt là khi cô ấy lớn lên, dường như cả thế giới chỉ có mình cô ấy nhìn thấu sự phù phiếm danh lợi, còn người khác thì đều là những gã hề.
Nghe thấy lý do thực tế và nhỏ nhen như vậy. Thẩm Tông Lương nhíu mày, rít thêm một hơi thuốc: “Đây không phải là lần đầu tiên cô gây sự với cô ấy, đúng không?”
Vai Dương Vũ Mông khẽ run lên, cô ta hiện đang rất căng thẳng, vừa sợ hãi vừa bất ngờ.
Những năm nay, đây là lần đầu tiên Thẩm Tông Lương ở gần cô ta như vậy, lại còn hỏi riêng như vậy.
Dưới ánh đèn hành lang, ngay cả động tác hút thuốc của anh cũng thật phong trần.
Dương Vũ Mông gật đầu: “Nhưng hôm nay con thật sự không nói gì cô ta cả, là cô ấy gây sự vô cớ.”
Thẩm Tông Lương rũ tàn thuốc: “Tôi biết.”
Lời còn chưa dứt, Chu Lâm Đạt vội vàng nói: “Thấy không, anh cũng biết là Chung Thả Huệ chẳng ra làm sao, chỉ biết dựa dẫm…”
Thẩm Tông Lương liếc sang bên cạnh: “Cô gái của tôi, tôi biết, cô ấy chưa bao giờ gây sự vô cớ cả.”
Dương Vũ Mông hoàn toàn suy sụp.
Cô ta chưa bao giờ biết người đàn ông mà cô ta yêu trông chính trực liêm khiết như vậy mà cũng có lúc sẽ thiên vị người khác.
Thẩm Tông Lương chỉ vào cô ta bằng điếu thuốc: “Đây là lần cuối cùng, đừng để tôi thấy chuyện này nữa.”
Thấy Dương Vũ Mông nửa ngày không nói gì, bộ dạng sợ hãi, run rẩy trông thật đáng thương. Đường Nhân cũng không đành lòng, nhanh chóng thay cô ấy lên tiếng: “Chú út, cậu ấy sẽ không tái phạm nữa đâu.”
Đợi cho đám người lớn bước ra khỏi cửa lớn, Dương Vũ Mông không thể chịu đựng được nữa, gục vào vai Đường Nhân khóc nức nở.
Đường Nhân cũng đành thở dài: “Mình đã nói cậu đừng gây chuyện nữa rồi mà cậu cứ không nghe.”
Dương Vũ Mông nức nở: “Nhưng từ nhỏ mình đã thích anh ấy rồi, từ nhỏ lận đó, cậu biết mà.”
“Thôi thôi, cậu cứ coi như cậu chưa từng quen biết chú ấy đi.” Thẩm Đường Nhân vỗ vỗ cô ấy: “Trong mắt chú ấy chỉ có Tiểu Huệ của chú ấy thôi, người khác không có chỗ đứng đâu.”
Một lúc sau, Dương Vũ Mông vừa khóc vừa mắng một câu: “Hồ ly tinh, đợi cô ta ly hôn chú của cậu thì mình sẽ cho cô ta biết tay.”
Thẩm Đường Nhân gằn giọng: “Đã bảo cậu đừng động vào cô ấy nữa mà, sao cứ không nghe. Lần sau ngay cả mình cũng không cứu được cậu nữa đâu.”
“Không động thì không động.” Dương Vũ Mông lau nước mắt bằng tay áo: “Mình mệt rồi, muốn về ngủ.”
Thẩm Đường Nhân nói: “Tài xế nhà cậu đang đợi ở cửa đó, mau đi đi.”


Gửi bình luận