Anh mắng em.
Ngoài cửa sổ là màn đêm u ám, trên đỉnh đầu có một chiếc đèn kiểu Nhật đang tỏa ra quầng sáng dịu nhẹ.
Thả Huệ ở trong không gian ấm áp này đã lâu, hương thơm thoang thoảng trên người cô lan tỏa ra khắp nơi.
Dù bị cô đẩy ra nhưng chóp mũi Thẩm Tông Lương vẫn không nỡ rời khỏi gò má mềm mại của cô, như thể có ngửi bao nhiêu cũng không đủ. Anh đã quá nhớ nhung mùi hương này, một cái Tết trôi qua như dài cả thế kỷ.
Anh nhẹ nhàng nói: “Những chuyện mê tín khác thì không thấy em để tâm, nói một chữ chết thì có làm sao đâu.”
Trong lòng Thả Huệ dâng lên nỗi chua xót nghẹn ngào đè nặng khiến cô rũ đầu xuống, cô thì thầm: “Muộn rồi, anh về sớm đi.”
Thẩm Tông Lương đột ngột mở mắt: “Vẫn không chịu về cùng anh sao?”
“Không ạ.” Thả Huệ nghịch nghịch vạt áo mình: “Em ở đây thấy yên tâm hơn.”
“Vì có người ngoài đến, hơn nữa người ngoài chỉ ngồi một lát là đi mà khiến em không còn yên tâm nữa sao?”
Thả Huệ cúi đầu không nói, trong lòng cô biết không phải vậy.
Trái tim cô giống như hồ nước bị đóng băng vào mùa đông, lớp băng dày kia là vẻ ngoài giả tạo để che đậy cơn sóng ngầm bên dưới. Cô có thể mặc kệ bên dưới đang dậy sóng ngầm thế nào, chỉ thể hiện ra một mặt bình tĩnh. Đợi khi xuân đến, có gió có mưa, lớp băng kia tan chảy thì lòng lúc nào cũng dậy sóng, không còn yên ổn nữa.
Đúng, Thả Huệ có thể nói với Ấu Viên, cô còn trẻ, có thua thiệt cũng không sao, cố tỏ ra phóng khoáng để nói rằng: cũng chỉ là hai năm thanh xuân thôi mà? Lãng phí trên người Thẩm Tông Lương cũng được.
Nhưng khi sự chênh lệch về thân phận đó thực sự hiện ra trước mắt thì cô vẫn không thể nào chấp nhận được.
Con người không phải là không thể sống trong ảo tưởng, chỉ cần cô không biết sự thật thế nào thì vẫn miễn cưỡng cho qua, nhưng bây giờ thì không được nữa rồi. Sự thật mà Thả Huệ tận mắt chứng kiến, thái độ khinh thường của bà Thẩm đối với cô đã hoàn toàn phá vỡ phòng tuyến tâm lý của cô, từ đó nỗi tự ti, hoang mang và bất an của cô bắt đầu có mục tiêu rõ ràng và cụ thể.
Cô khâm phục bản thân vẫn còn có thể đùa cợt với anh: “Đúng vậy, Thẩm Tông Lương, em hơi lo cho anh. Dù sao mẹ anh cũng nói, đợi khi anh và cô Nguỵ kết hôn thì cô cũng sẽ dọn đến ở. Em đang nghĩ, nếu cô ấy biết em đã từng ngủ trên chiếc giường đó thì liệu cô ấy có cãi nhau với anh không?”
Ầm một tiếng.
Thẩm Tông Lương cảm thấy lục phủ ngũ tạng như nổ tung.
Đây là những lời gì vậy?
Cô đã lấy đi hồn phách của anh, rồi lại lo xa, nghiêm túc bận tâm đến tương lai anh và người khác.
Anh nhìn bộ dạng của cô ngẩn người một lúc, anh nghĩ nếu Chung Thanh Nguyên còn sống, khi dạy dỗ con gái, lúc Tiểu Huệ ngang bướng hiểu lầm ông như vậy thì ông sẽ làm gì?
Thẩm Tông Lương chống tay lên bàn trà, hít hai hơi thật sâu: “Miệng của mẹ anh chưa bao giờ nói chuyện dễ nghe cả, em không thể lấy lời nói bâng quơ của bà ấy để trừng phạt anh. Sau khi bà ấy nói xong, anh đã lập tức bảo bà ấy bớt nói bậy, cũng không giữ họ ở lại ăn tối, em không thấy sao?”
Nói xong Thẩm Tông Lương lại muốn ôm cô, anh vội vàng hấp tấp, lực tay lại mạnh nên làm đổ ly nước nóng trên bàn. Nước nóng đổ lên mu bàn chân anh, ly rơi vỡ tan trên sàn nhà, làm ướt hết nửa ống quần anh.
Thả Huệ không hoảng không vội nhặt lên, cô bình tĩnh rút giấy ăn lau cho anh.
Đây hẳn là lần duy nhất anh luống cuống kể từ khi cô quen Thẩm Tông Lương. Đây vốn là điều cô luôn muốn thấy nhưng thời điểm đã sai lệch nên cũng không còn hấp dẫn nữa.
Thẩm Tông Lương nhấc cô lên khỏi thảm: “Em đừng lau nữa, nghe anh nói.”
“Em lau trước đã.” Thả Huệ lúc này cố chấp một cách kỳ lạ: “Lau sạch rồi nói.”
Anh đột nhiên lớn tiếng quát: “Chung Thả Huệ, em nghe anh nói hết đi, đừng lau nữa!”
Tiếng quát này làm ba con mèo giật mình, chúng không xem hoạt hình nữa mà con này chạy nối đuôi con kia vào phòng.
Cô nắm chặt giấy ăn, mắt ngấn nước: “Anh mắng em…anh mắng em.”
Thả Huệ lặp lại hai lần như thể cô không thể tin nổi.
Tuy rằng chú út nổi tiếng nghiêm khắc nhưng kể từ lúc hai người họ bắt đầu ở bên nhau thì Thẩm Tông Lương ngay cả nặng lời với cô cũng chưa từng chứ đừng nói là mắng, nếu có nói thì cũng là cố ý dọa cô, đùa giỡn với cô mà thôi.
Thẩm Tông Lương nhất thời nghẹn lời, nhìn thấy bộ dạng tủi thân cắn môi của cô thì anh vừa thấy gấp gáp vừa đau lòng.
Anh hạ giọng: “Ý anh là…em có thể nghe anh trước đã…”
Nhưng Thả Huệ đã nức nở, cô hét lên: “Tương lai anh sẽ cưới người khác, em lo cho anh không được sao? Chẳng lẽ anh muốn em xông vào làm ầm ĩ, khiến anh mất hết thể diện mới vừa lòng sao? Thẩm Tông Lương, em yêu anh, yêu rất rất nhiều nhưng đây là lựa chọn đơn phương của em, em cũng chưa từng có kinh nghiệm gì nên lỡ chọn sai người rồi thì em biết làm sao? Anh bắt em phải làm sao đây!”
Toàn bộ sự tức giận trong lòng Thẩm Tông Lương chợt tan biến sạch. Trong những lời nói luyên thuyên, không có logic này, anh chỉ nghe thấy mấy chữ “yêu rất rất nhiều”.
Cô vẫn còn yêu anh, thế là đủ rồi.
Thẩm Tông Lương không nói thêm lời nào, vươn tay định ôm cô.
Thả Huệ vừa trút hết cảm xúc, tâm trạng đang còn rất mãnh liệt nên đương nhiên không đồng ý. Cô ra sức đẩy anh, thừa lúc cơn giận còn đó, cô mở cửa đuổi anh đi: “Xin mời anh ra khỏi nhà tôi.”
Thẩm Tông Lương đứng dậy, anh nghiến chặt răng nhìn cô một lúc, ánh mắt cũng trở nên sâu thẳm.
Vẻ mặt đẫm lệ đáng thương đó, thật là bướng bỉnh, không thể bướng bỉnh hơn, lại cũng vô cùng đáng thương.
Vì vậy Thẩm Tông Lương không dám nói những lời thừa thãi nữa vì sợ chọc giận cô.
Anh thở dài một hơi, lục trong túi lấy ra bông băng và thuốc: “Em không cho anh động vào người thì em tự xử lý vết thương trên tay đi, anh đã mắng Từ Mậu Triều rồi.”
Cô không thèm nhìn, lại ra lệnh đuổi khách: “Anh ra ngoài đi.”
Ngực Thẩm Tông Lương như bị một tảng đá chặn lại, ngột ngạt đến mức thở không thông.
Anh thở hắt ra một cái: “Làm ơn hãy nghe điện thoại của anh, ít nhất cũng cho anh biết là em vẫn bình an vô sự. Nếu cái này cũng không đồng ý thì anh sẽ bắt em về.”
Hai chân Thẩm Tông Lương vừa bước ra thì phía sau đã vang lên tiếng “Ầm” cực lớn, cô đóng sập cửa lại. Cô nhóc này khi đã nhẫn tâm thì thật là không giữ chút thể diện nào cho anh.
Anh nhanh chóng xuống lầu, hứng một trận gió lạnh thật lâu thì ngực mới dịu đi một chút.
Phương Phác thấy anh ra ngoài thì mở cửa xe: “Sao vậy? Cô Chung không về nhà sao?”
“Có lẽ đợi khai giảng xong đã, tạm thời đừng quản cô ấy nữa, chúng ta về thôi.”
“Được.”
Sau khi Thẩm Tông Lương đi thì Thả Huệ chạy đến phòng ngủ kéo rèm cửa, tay nắm chặt lắng nghe động tĩnh, nghe thấy tiếng xe truyền đến thì cô mới từ từ thả lỏng.
Anh đi rồi, là bị sự vô lý của cô làm cho tức giận mà bỏ đi.
Giá như cô chưa từng nói những lời thích anh thì tốt rồi, vậy thì cho đến khi chuyển ra khỏi đại viện, Thẩm Tông Lương vẫn mãi sẽ là một tòa tháp tráng lệ dát vàng trong lòng cô, sừng sững ở đó ngàn năm vạn năm. Cô chỉ cần thỉnh thoảng liếc nhìn một cái, chứ sẽ không nghĩ đến việc dọn vào trong tháp, mãi mãi bầu bạn cùng anh.
Ba chú mèo con quấn lấy, cọ cọ vào dép lê của cô, từng con ngước nhìn cô. Thả Huệ nhẹ nhàng lau nước mắt: “Mấy đứa đói rồi phải không, để chị chuẩn bị đồ ăn, đợi một lát.”
Cô vừa mở ba hộp thịt, múc đều vào chén sứ thì Ấu Viên đã gọi video tới.
Thả Huệ lấy một cái giá để điện thoại, bấm nhận cuộc gọi rồi tiếp tục cắt gói súp cho đám mèo: “Sao vậy?”
Trên màn hình hiện ra một vùng biển xanh thẳm vô bờ, Ấu Viên mặc một chiếc váy hoa nhí nền trắng, tóc dài bay bay đứng trên boong tàu, cô nói: “Cô Chung, đang chuẩn bị thức ăn cho các bé à, vất vả quá.”
Thả Huệ nói một cách vô hồn: “Biết làm sao được, bác Trang bị dị ứng lông mèo nên Trang Tân Hoa lại ném sang cho mình đây.”
“Không phải là tứ hợp viện sang trọng sao?” Ấu Viên nhìn bức tường phía sau cô: “Sao lại về cái ổ cũ rồi?”
Cô vừa khuấy đều, vừa từ từ kể lại đầu đuôi câu chuyện, kết quả Ấu Viên cười ngặt nghẽo: “Chú ấy mà cũng có ngày bị ăn bơ rồi sao, sao mình lại không có mặt ở đó nhỉ?”
Thả Huệ trừng mắt nhìn cô: “Cậu chỉ sợ thiên hạ chưa đủ loạn thôi đúng không?”
“Không có, mình thấy cậu có cá tính lắm.”
“Thôi, đừng nói chuyện của mình nữa, cậu tận hưởng gió biển êm dịu đi.” Thả Huệ vừa bận rộn vừa nói: “Mình cắt thêm vài viên dầu cá vào cho tụi nó rồi.”
Cô hầu hạ xong ba ông thần này mới về phòng ôn bài.
Trước khi ngủ, Thả Huệ liếc nhìn điện thoại, Thẩm Tông Lương vẫn dặn cô trên WeChat:
[Nhớ bôi thuốc.]
Cô suy nghĩ một chút, cuối cùng vẫn không trả lời gì, chỉ trùm chăn đi ngủ.
Cứ mải chơi đến ngày mười bốn tháng giêng, Ấu Viên mới chịu về. Cô vừa xuống máy bay đã cùng tài xế đến đón ba cục cưng của mình.
Lúc đó Thả Huệ đang ở trường, nhận điện thoại cô liền nói: “Cậu tự lấy chìa khóa mở cửa đi, giờ mình không về được.”
Ấu Viên hỏi cô: “Biết chắc là cậu không có nhà rồi, tối nay thăm ông Trần không? Ông ấy gọi bọn mình đi ăn cơm.”
“Ừ, ông Trần cũng gọi mình rồi.” Thả Huệ nói.
Ấu Viên đang có nhiều chuyện muốn nói với cô, vui vẻ nói: “Vậy chờ mình đến đón cậu.”
“Ừ, mình xem xong mấy quyển này thì về nhà thay đồ.”
“Ừ, năm giờ rưỡi nhé?”
“Được.”
Hàng năm khi Tết Nguyên Đán sắp kết thúc, Trần Vân Canh đều mời đám trẻ con này đến nhà chơi. Cha hoặc ông nội của bọn họ, phần lớn là đều là cấp dưới hoặc đồng nghiệp của ông Trần, đây cũng coi như là sự quan tâm của ông dành cho thế hệ sau.
Sau khi Thả Huệ đến Kinh Thành học tập thì năm nào cũng có một chỗ cho cô, chưa từng bị bỏ sót.
Buổi tối, hai người cùng nhau đi xe lên núi.
Thả Huệ mặc một chiếc áo choàng rộng thùng thình, bên dưới là đôi bốt da lộn dài qua đầu gối, cô đội một chiếc mũ nồi màu đen. Mái tóc dài của cô xoăn tít dày đặc phủ trên hai vai, nhìn những thân cây đen kịt hai bên lùi dần về phía sau, con đường rộng rãi thẳng tắp chìm xuống ở cuối màn đêm.
Buổi chiều Ấu Viên đã ngủ một giấc nhưng lúc này vẫn còn ngáp. Cô nàng dựa vào vai Thả Huệ: “Đáng lẽ phải về sớm một ngày, thế này gấp quá.”
Thả Huệ cười: “Mình còn tưởng sau khai giảng cậu mới về chứ, cái này đã vượt quá dự liệu của bản thân rồi.”
Ấu Viên nũng nịu nói: “Nói sao nhỉ, cậu hẳn là hiểu mình mà, không nỡ chia xa với anh ấy.”
“Mình hiểu.” Thả Huệ có chút cô đơn vỗ vỗ lên mặt cô, nói thật: “Trước đây mình với Thẩm Tông Lương cũng vậy, chỉ cần ở bên cạnh anh ấy thêm một giây thôi cũng tốt, ngay cả không khí cũng thơm hơn bình thường, dù cả hai không nói gì.”
“Sao lại là trước đây?” Ấu Viên kinh ngạc ngồi bật dậy: “Thật sự chia tay rồi sao?”
Thả Huệ rất chậm chạp lắc đầu: “Không biết có tính là chia tay không, nhưng mình không đi tìm anh ấy nữa. Chỉ có dì Tuỳ thì ngày nào cũng mang thuốc cho mình.”
Ấu Viên nghe xong liền phủ định: “Chỉ có một mình cậu cố chấp thôi, cái này mà gọi là chia tay gì, muốn gặp anh ấy nhưng sao lại không đi tìm anh ấy?”
“Mình không đi.” Thả Huệ rũ mắt xuống, vuốt ve mép ủng: “Sau khi nghe mẹ anh ấy nói những lời đó thì mình càng không đi!”
“Sao cậu lại nghe lời mẹ anh ấy!”
Ấu Viên kêu lên một tiếng, làm cho tài xế phải nhìn cô qua gương chiếu hậu, cô vội bịt miệng: “Mình không có chửi thề! Mình đang nói chuyện bình thường!”
Ấu Viên khoác tay Thả Huệ nói: “Bà Thẩm là bà Thẩm, chú út là chú út, bà ấy mà trị được con trai của mình thì đã không nghĩ ra mấy kế sách ngu ngốc để ghép đôi chú ấy với Nguỵ Thời Vũ rồi, ngay cả mẹ mình cũng thành nạn nhân kia mà.”
Chuyện này Thả Huệ chưa từng nghe qua, cô có chút không dám tin: “Luôn ghép… ghép với nhau sao? Cô Nguỵ cũng đồng ý như vậy?”
Ấu Viên hừ một tiếng: “Cô ấy không chỉ đồng ý mà mỗi ngày ở nhà đều cầu xin ba mẹ cô ấy nữa kìa.”
Thả Huệ không lên tiếng, chỉ nhìn con đường núi trải dài vô tận trước mắt và cảnh đông tiêu điều hai bên đường.
Mãi lúc sau cô mới khẽ cười: “Đó cũng là bản lĩnh của người ta.”
Trong xe bật chế độ sưởi, mặt Thả Huệ bị hơi nóng làm cho ửng hồng nhàn nhạt. Ấu Viên nhìn vẻ mặt dịu dàng thất thần của cô: “Đúng là cô ấy có bản lĩnh của cô ấy, còn cậu có bản lĩnh của cậu, không có gì phải so sánh cả. Tự cậu đã nói rồi, không biết có thể ở bên cạnh Thẩm Tông Lương bao lâu, được ngày nào hay ngày đó mà.”
Nhắc đến suy nghĩ thông suốt của mình trước đây, Thả Huệ có chút sốt ruột, cô vội nói: “Mình không…”
Ấu Viên không định để Thả Huệ phản bác, cô nói: “Nếu đã không nghĩ đến tương lai thì cậu còn phải bận tâm cái gì nữa? Hay là…ở bên nhau được một thời gian, cậu ngày càng yêu anh ta, yêu đến mức nhất định phải có cái kết quả thế tục đó, đúng không?”
Trong xe im lặng, chỉ có tiếng gió ấm thổi vù vù lướt qua hai bên tóc mai.
Một lúc lâu, Thả Huệ mới chịu thừa nhận, hai mắt bỗng nhiên cay xè: “Ừ, là vậy đó.”
Trách thì trách Thẩm Tông Lương quá tốt, đối xử với cô quá dịu dàng, quá chu đáo, quá khác biệt.
Thế là, dần dần cô đã tự mình chặn hết những con đường lui đã chuẩn bị từ sớm, dốc toàn bộ trái tim để lao vào bi kịch tình yêu này, còn ảo tưởng rằng tự mình có thể thay đổi kết cục.
Một câu nói của bà Thẩm, như một chậu nước lạnh từ trên trời giáng xuống, khiến cô tỉnh giấc.
Người đột ngột tỉnh giấc khỏi giấc mộng đẹp, luôn khó tránh khỏi việc buồn bã một thời gian mà, đúng không?
Ấu Viên thấy cô như vậy cũng không nói nữa, chỉ ôm cô vào lòng: “Cậu suy nghĩ kỹ đi, nếu cứ mơ mơ hồ hồ như vậy thì mình khuyên cậu nên rút lui sớm.”
“Mình không biết, mình thật sự không biết.”
Thả Huệ lắc đầu nguầy nguậy, trong lòng cô rối bời, chẳng thể nhìn ra được đâu là lối thoát. Ấu Viên vỗ vỗ vai cô: “Rồi rồi, không nói nữa, sắp đến rồi.”
Hai người họ đến không sớm không muộn, một bàn đã ngồi gần hết. Thẩm Đường Nhân chào hỏi họ: “Ngồi đi, ông Trần sắp đến rồi.”
Khoé mắt Thả Huệ còn hơi đỏ, cô miễn cưỡng cười chào hỏi: “Đường Nhân, cậu đến sớm nhỉ.”
Thẩm Đường Nhân gật đầu: “Ừ, ở nhà không có việc gì nên ba bảo tôi đến sớm, đừng để người lớn phải đợi.”
Từ Mậu Triều liếc Thả Huệ một cái, hỏi Đường Nhân: “Lạ thật, sao quan hệ giữa em và cô ấy tốt vậy?”
Đường Nhân nhàn nhạt nói: “Sao em lại không tốt với cô ấy?”
Anh ta lẩm bẩm không rõ: “Chú của em thích cô ấy lắm đấy, vì cô ấy mà còn mắng anh một trận.”
Thẩm Đường Nhân không muốn nói nhiều với anh ta: “Vậy thì anh nên biết điều đi, chú của em đối xử với cô ấy rất khác biệt.”
“Anh biết rồi.” Từ Mậu Triều bực bội uống một ngụm trà: “Không biết thích cô ấy ở điểm nào nữa? Nhìn thôi đã thấy là một kẻ ốm yếu rồi, nói chuyện thì không ra hơi, nói chẳng nghe được gì.”
Đám trẻ đang nói chuyện, Trần Vân Canh mặc một bộ Đường trang đi ra. Mọi người đứng dậy nghênh đón, ông ấy giơ tay ra hiệu: “Mọi người ngồi đi, ngồi đi.”
Đường Nạp Ngôn đang đỡ lấy ông ấy cũng buông tay ra rồi tự mình ngồi xuống. Trần Vân Canh hỏi một câu: “Tông Lương đâu? Sao không đến?”
Đường Nạp Ngôn giải thích: “Ồ, cậu ấy không đến được ạ, hôm nay đi kiểm tra nhà máy, bị thương rồi.”
Thả Huệ hít một hơi, cũng không để ý đây là nhà ông Trần, cô ngẩng đầu nhìn về phía bên cạnh chủ tọa: “Anh Nạp Ngôn, anh ấy bị thương ở đâu ạ? Có nghiêm trọng không ạ?”


Gửi bình luận