GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 51

Anh cũng yêu em.

Gió bắc gào thét lướt qua hàng trúc đuôi phượng trước cửa phòng ngủ, cành lá đập vào cửa sổ phát ra tiếng sột soạt.

Tay của Thả Huệ bị anh nắm lấy, cô từ từ đứng dậy ngồi xuống bên giường anh. Cô vẫn luôn không ngẩng đầu lên, trong lòng có một cảm giác ngượng ngùng rất khẽ.

Có lẽ là cuộc cãi vã lần trước đã khiến Thả Huệ cảm thấy mình đã đánh mất đi sự chừng mực trước mặt Thẩm Tông Lương. Thật lòng mà nói thì cô thấy hơi lo, lo rằng anh sẽ nghĩ bộ mặt thật của cô cũng chẳng có gì khác biệt so với đám người ngoài kia.

Thẩm Tông Lương cũng cúi đầu nhìn cô: “Đầu em nặng lắm sao, sao cả đêm cũng chẳng ngẩng lên được, vẫn còn đang giận anh à?”

Cô cắn môi lắp bắp: “Không có, chỉ là…”

“Chỉ là gì?”

Ánh mắt Thả Huệ dừng lại nơi cổ áo ngủ đang hé mở của anh: ‘Chỉ là… anh có thấy em thực ra cũng không phải là người biết lý lẽ đến thế, thấy em giống một người phụ nữ chua ngoa đanh đá không?”

Ấy vậy mà Thẩm Tông Lương lại lắc đầu, hai ngón tay anh lướt qua má cô: “Không có. Con gái cũng không thể quá mềm yếu, phải sắc bén một chút. Em bây giờ như vậy là vừa đủ, không có điểm nào có thể khiến cho người ta không thích cả.”

Thả Huệ bị câu nói này làm cho dở khóc dở cười. Cô ngây ngốc nhìn anh một lúc, Thẩm Tông Lương cũng nhìn cô với vẻ mặt đăm chiêu, ánh mắt càng ngày càng sâu.

Thả Huệ cảm thấy ngực mình nóng ran, ánh nhìn kín kẽ không kẽ hở của anh như đốm lửa nơi đầu nhang, thiêu đốt trái tim cô, tạo thành một vết sẹo méo mó.

Ở trong nhà lâu, cơ thể cô dần nóng lên, trong đầu cũng dần dần nảy sinh một chút ý nghĩ khác thường. Thả Huệ nghiêng người về phía trước, cô quá bối rối và bất an nên hai hàng lông mi cứ chớp không ngừng.

Thẩm Tông Lương nhìn cô do dự, vừa muốn lại gần nhưng lại không dám.

Chờ đợi quá sốt ruột nên anh dứt khoát vươn tay ôm cô lại, một nụ hôn rơi xuống theo bản năng.

Khi hai cánh môi thật sự đã chạm vào nhau Thẩm Tông Lương mới nhận ra, đã rất lâu rồi hai người họ không hôn nhau. Cũng vì vậy nên nụ hôn này có phần gấp gáp hơn mọi khi, rất nhanh đã khiến Thả Huệ khó thở, cô khẽ run rẩy, thở hổn hển trên vai anh.

Đã quá lâu không gần gũi, nên khi hôn nhau, cả hai đều có phần bất chấp tất cả. Trong tình cảnh mà ngay cả thần tiên cũng không kìm nổi như thế, Thẩm Tông Lương không thể bảo vệ nổi bản thân, càng không bảo vệ được cô gái nhỏ của mình. Anh dứt khoát buông xuôi, cơn đau nhói ở eo cũng chẳng đáng gì, dường như trong thời khắc này, hôn cô mới là việc quan trọng nhất.

Thẩm Tông Lương gạt phăng những chiếc gối thừa thãi vướng víu, anh nhấc Thả Huệ mặt mũi đỏ bừng lên rồi ôm cô vào lòng.

Thả Huệ nhắm mắt lại, cô khẽ khàng hớp từng ngụm khí nhỏ, cắn môi anh mấy lần. Lưỡi cô gần như tan chảy trong miệng anh, bàn tay quàng quanh cổ anh là điểm tựa sức lực cho toàn bộ cơ thể. Nhưng điểm tựa này giờ cũng không trụ được lâu, cô có thể ngã xuống bất cứ lúc nào còn Thẩm Tông Lương thì không màng gì đến vết thương ở eo, chỉ chờ đợi để đỡ lấy cô một cách vững vàng, không để cô bị ngã.

Thả Huệ yếu ớt từ chối: “Anh vẫn chưa khỏi, không thể hôn nữa, ít nhất là bây giờ không được hôn.

“Không sao đâu.” Anh khàn giọng dỗ cô: “Vết thương của anh không sao, bé ngoan nghe lời anh, cho anh hôn thêm một lát nữa.”

Chưa kịp làm gì mà Thả Huệ đã khóc nức nở, khuôn mặt ướt đẫm cọ vào hõm cổ Thẩm Tông Lương, khe khẽ gọi tên anh. Thẩm Tông Lương nhắm mắt lại, anh cười khổ, bất lực hôn lên má cô.

Cơn đau ở lưng tấn công anh với tốc độ tăng gấp bội, không thể nói là không đau nhưng vẫn có thể chịu đựng được.

Trong căn phòng trống trải tĩnh lặng, hai người họ âu yếm thì thầm khe khẽ, như đang bàn chuyện gì hệ trọng lắm.

Cảm giác choáng váng biến mất, Thả Huệ dần tỉnh táo hơn một chút, lúc này cô mới co quắp ngón tay lại: “Em có đè lên anh lâu quá không?”

Thẩm Tông Lương vuốt tóc cô: “Không sao, em có thể ôm anh thêm một lúc nữa.”

Thả Huệ khép tay khép chân muốn trèo xuống: “Không được, viện trưởng Tiêu đã nói…”

Đáy mắt anh tối đen như mực, tình ý nồng đậm như không thể tan ra: “Viện trưởng Tiêu đâu có biết anh nhớ em nhiều đến thế nào.”

Vì câu nói này mà Thả Huệ bĩu môi tủi thân, như bé con vừa giận dỗi với người lớn. Cô lại nằm sấp lên người anh, nức nở nói: “Em cũng vậy, Thẩm Tông Lương, em cũng nhớ anh lắm.”

Lòng Thẩm Tông Lương lúc này thấy mềm mại vô cùng: “Em đó, sau này có chuyện gì thì cũng nhất định phải nói với anh đầu tiên, biết không? Anh sẽ luôn đứng về phía em, còn người khác có nói ra nói vào gì thì em cũng đừng để tâm.”

Thả Huệ gật đầu, cằm cọ vào vải áo sột soạt: “Biết rồi ạ.”

“Đừng trả lời cho qua, thái độ của em phải nghiêm túc một chút.” Thẩm Tông Lương rất sợ chuyện vừa xảy ra giữa hai người nên cứ dặn đi dặn lại: “Nhất định phải nhớ lời anh nói.”

Cô nghe vậy kêu lên một tiếng, chê anh nói nhiều: “Em biết rồi mà, em sẽ ghi nhớ mà.”

Thả Huệ tắm xong thay một chiếc váy ngủ lụa mỏng manh, xong cô lại muốn dìu anh đi tắm. Thẩm Tông Lương đẩy cô ra, tự mình vịn tường bước đi: “Không cần, anh không yếu đuối đến mức đó đâu, em cứ tự lo cho mình đi.”

Nhưng cô nhất định muốn đi cùng anh vào phòng tắm: “Không, anh là bệnh nhân nên em sẽ ở bên cạnh trông chừng.”

Thẩm Tông Lương cũng hết cách: “Được rồi được rồi, em muốn đi theo thì đi, đừng gây thêm phiền phức cho anh là được.”

Thả Huệ vẫn không nhịn được mà nói anh: “Ngài cũng bắt đầu thấy phiền rồi sao? Em tưởng sếp Thẩm là công dân nhiệt tình cơ mà?”

“Chuyện này với nhiệt tình là hai chuyện khác nhau.” Thẩm Tông Lương chống tay lên eo mình để mở cửa: “Tai nạn xảy ra ở phân xưởng của tập đoàn, nếu thật sự có vấn đề thì anh phải là người chịu trách nhiệm. Nói là cứu anh ta, chi bằng nói là cứu chính anh thì đúng hơn.”

Nói không lại anh nên Thả Huệ tiến lên cởi cúc áo cho anh. Chiếc áo ngủ trên người anh bị cô làm nhăn nhúm trong lúc hai người hôn nhau, giờ nhìn chẳng khác gì một mớ hỗn độn.

Cô đỏ mặt cởi nó ra, ngửi cái mùi thoang thoảng thì vứt mạnh vào giỏ đồ bẩn. Thẩm Tông Lương nhìn cô như vậy thì thấy buồn cười: “Giờ thì lại bắt đầu chê rồi, lúc nãy là ai muốn hôn anh nhỉ?”

“Em thấy vết thương ở eo anh đã khỏi rồi.”

“Em đến thì vết thương đã khỏi một nửa rồi.”

Thả Huệ liếc anh một cái: “Em thử rồi, nhiệt độ nước vừa rồi đó, anh mau đi tắm đi, em đi lấy quần áo cho anh.”

Đêm đông gió lạnh gào thét, bầu trời đầy những đám mây màu xanh, ngoài cửa cành trúc bị thổi nghiêng ngả.

Cổ Thả Huệ bị hôn đến mức cô phải rút vào hai đầu gối đang cong lên, cô liên tục đòi dừng lại, cảm thấy cứ thế này thì không ổn. Cô nằm sấp trên cánh tay anh, đề nghị: “Hay là để em sang phòng bên cạnh ngủ đi, em thấy anh không nhịn được đâu.”

“Không được, em đi rồi ai sẽ chăm sóc anh?” Thẩm Tông Lương nói: “Lỡ nửa đêm anh ngã xuống thì biết kêu ai đây?”

Anh làm sao mà ngã xuống được chứ? Rõ ràng người đang gặp nguy hiểm phải là cô mới đúng. Thả Huệ lẩm bẩm: “Thẩm Tông Lương, em thấy anh vốn không cần ai chăm sóc cả.”

“Anh cần, em cứ nằm yên ở đây đi, anh không động vào em nữa.”

“Dạ.”

Một lát sau, tâm trạng của Thẩm Tông Lương mới dịu lại một chút, anh quay đầu hỏi: “Hôm đó bị ngã, vết xước trên tay đã khỏi chưa?”

“Chỉ bị trầy một chút da thôi, khỏi lâu rồi ạ.”

Thẩm Tông Lương vẫn còn trách móc: “Từ Mậu Triều quá ngang ngược, đi xe cũng không yên thân.”

“Chắc là anh ấy còn đang trách em đó, em đi đường cũng có nhìn trước ngó sau gì đâu.” Thả Huệ cười.

Thẩm Tông Lương hiếm khi nổi giận: “Nó mà dám.”

Thả Huệ không muốn nói chuyện này nữa, cô nép vào cánh tay anh, khẽ ngáp một cái, cô nói: “Viện trưởng Tiêu nói anh cần nghỉ ngơi sớm, mình đi ngủ được không anh?”

Thẩm Tông Lương nắm trọn tay cô trong lòng bàn tay mình, nhẹ nhàng vuốt ve.

Lâu rồi không ôm được cô, anh mãn nguyện mỉm cười: “Ăn Tết xong là cũng người lớn hơn hẳn nhỉ, không còn quấn lấy người lớn đòi kể chuyện trước khi ngủ nữa sao?”

Thả Huệ véo anh: “Đợi anh khỏe rồi kể cũng không muộn, mấy câu chuyện đó cũng không chạy đi đâu được.”

“Được rồi, em mau ngủ đi.”

“Ngủ ngon nhé Thẩm Tông Lương, em yêu anh.”

Từ ngày đó trở đi, mỗi đêm Thả Huệ đều nói yêu anh trước khi ngủ.

Thẩm Tông Lương vô cùng cảm động, anh đưa tay cô lên môi hôn hết lần này đến lần khác: “Anh cũng yêu em.”

Anh chỉ đơn thuần nghĩ rằng cô bé của anh sau khi trải qua cãi vã thì càng quấn người hơn, chắc là trẻ con nào cũng vậy. Mãi đến sau này anh mới biết, đó là cách Thả Huệ đang đếm ngược ngày rời xa anh.

_

Thẩm Tông Lương ở nhà nghỉ ngơi một tuần, ngày nào cũng châm cứu, chườm nóng những vẫn chẳng thấy chút tiến triển nào.

Cuối tuần hôm đó, thời tiết hiếm khi đẹp, Thả Huệ đang ngồi một bên đọc sách. Cô vươn vai, ngước nhìn trời rồi hỏi anh: “Anh có muốn ra ngoài đi dạo không?”

Thẩm Tông Lương đang lật xem tài liệu cần phê duyệt: “Đi thì được, chỉ sợ là lại làm phiền em, vì anh đi lại vẫn còn bất tiện lắm.”

“Không sao đâu, chẳng phải chỉ cần đẩy xe lăn một lát thôi sao?” Thả Huệ đặt sách xuống, cô đứng dậy đi đến trước mặt Thẩm Tông Lương rồi ngồi xổm xuống xoa xoa tay anh: “Em chỉ sợ anh buồn bực sinh bệnh thôi.”

“Ừ, vậy thì cứ nghe lời cô Chung đi.”

Thẩm Tông Lương mỉm cười với cô dưới ánh nắng, đôi mắt anh như một khối ngọc đen bóng mượt. Thả Huệ rất phấn chấn, đẩy anh đi hết nửa sân, vừa đi vừa kể chuyện ở trường cho anh nghe. Trời bắt đầu nổi gió, cô lo Thẩm Tông Lương bị lạnh nên bèn nói: “Anh đợi em một lát, em đi lấy một cái chăn.”

“Em đi chậm thôi, đừng chạy.”

“Em biết rồi.”

Cô vừa đi được một lúc thì Chu Phú và Đường Nạp Ngôn đã đến thăm. Họ cười cười xua những cành cây trước mặt: “Sếp Thẩm, ngài đang ở đây trốn việc hưởng nhàn ạ?”

Thẩm Tông Lương ngồi trên xe lăn, hai khuỷu tay chống hai bên, đan hai tay vào nhau. Anh nghiêng đầu sang trái: “Chẳng có gì gọi là trốn việc hưởng nhàn cả, tôi đang dưỡng bệnh đàng hoàng, hai cậu đến làm gì?”

Chu Phú chọn một chiếc ghế đá ngồi xuống: “Chẳng phải thắt lưng vẫn chưa khỏi sao? Định bụng đến thăm cậu nhưng sao tôi thấy sắc mặt cậu trông hồng hào lắm, gió xuân thổi đầy mặt.”

Đường Nạp Ngôn nhìn quanh: “Sao thế, cô Chung lanh lợi của chúng ta không có ở đây à?”

“Đi lấy chăn rồi.” Thẩm Tông Lương hất cằm về phía đằng xa: “Trời lạnh, cô ấy sợ tôi bị cảm.”

Chu Phú nghe vậy bĩu môi: “Chà, chút gió này thì làm gì được cậu chứ? Cậu nói xem lão Đường, người tốt cứ ngồi xe lăn mãi thế này, ngồi mãi có khi nào lại bị bệnh thật không?”

Thẩm Tông Lương cảnh giác nhìn quanh: “Cậu im miệng ngay cho tôi.”

Thấy anh căng thẳng thì Chu Phú cười nói: “Thấy tôi đến thì cậu mau niệm A Di Đà Phật đi, đổi lại là lão Trịnh thì…”

Đường Nạp Ngôn cũng cười: “Chuyện này tôi không có kinh nghiệm lắm nhưng quả là khổ cho viện trưởng Tiêu của chúng ta, tội nghiệp cho danh tiếng y thuật cả đời của ông ấy.”

Ba người đang mãi nói chuyện thì Thả Huệ ôm chăn về. Cô nhìn thấy hai người này cũng ở đây thì chào hỏi rất lễ phép, Đường Nạp Ngôn hỏi: “Thả Huệ, chăm sóc người bệnh mệt lắm phải không? Nhìn em kìa, mặt mày tái mét rồi.”

“Không sao ạ, chăm sóc cho anh ấy không khó lắm…” Thả Huệ đắp chăn cho Thẩm Tông Lương: “Chỉ là…”

Cô cứ không hiểu, ban ngày Thẩm Tông Lương cử động khó khăn nhưng cứ đến tối lại như biến thành một người khác. Đúng lúc cô cũng là người không có ý chí kiên định, Thẩm Tông Lương vừa vào phòng đã hôn cô, ôm cô, cô hoàn toàn không chống cự được nên đành phải cùng anh làm xằng làm bậy.

Chu Phú thấy cô hơi khó mở lời thì chen vào nói: “Em đừng có bao che cho cậu ta nữa, cái loại công tử bột như cậu ta thì chỉ thích sai bảo người khác thôi.”

“Không phải đâu ạ, anh ấy không có sai bảo em….” Thả Huệ vẫn muốn minh oan cho anh: “Chỉ là em thấy hơi lo, lưng của anh ấy sao càng chữa lại càng tệ vậy? Cứ như là mãi mãi không khỏi được nữa, em thấy hơi sợ.”

Đường Nạp Ngôn và Chu Phú liếc nhìn nhau, chẳng ai cười nổi.

Cô gái này ngây thơ đến đáng yêu, ai nói gì cũng tin, chẳng trách lão Thẩm lại canh chừng chặt chẽ như vậy.

Thẩm Tông Lương nháy mắt ra hiệu, hai người họ lần lượt sờ lên cổ mình, nói còn có việc nên ra về trước, Thả Huệ tiễn họ: “Hai anh không ở lại ăn cơm trưa sao ạ?”

Đường Nạp Ngôn nói: “Không, vốn dĩ là định đi ngang qua xem một chút thôi, lão Thẩm không sao thì bọn anh đi đây.”

Cô đứng trên bậc thang vẫy tay: “Dạ, vậy hai anh đi cẩn thận.”

Thẩm Tông Lương gọi cô quay lại: “Bộ hai người họ cần em tiễn sao?”

“Người ta là khách mà.” Thả Huệ đi đến phía sau đẩy anh: “Nhưng mà…chúng ta có nên đổi bác sĩ không anh?”

Thẩm Tông Lương chột dạ ho khan một tiếng, anh dùng nắm đấm chống lên môi nói: “Không cần, hôm nay anh cảm thấy tốt hơn nhiều rồi.”

“Thật sao? Vậy thì tốt quá rồi.” Thả Huệ nhân cơ hội này đưa ra yêu cầu: “Vậy sau khi anh khỏi bệnh thì em có thể về nhà mình ở không?” 

Thẩm Tông Lương quay đầu nhìn Thả Huệ, chính vì sợ cô như vậy nên anh mới không dám khỏi bệnh.

Quả nhiên là cô nghĩ như vậy!


Comments

Gửi bình luận