GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 53

Lần sau anh vẫn dám.

Vào tháng năm năm đó, những ngày tháng của Thả Huệ trôi qua một cách vô cùng rực rỡ. Sau này Thả Huệ nghĩ lại, cô từng cho rằng, những năm tháng huy hoàng nhất đời cô đều đã dừng lại trong làn gió nhẹ đầu hè năm cô hai mươi tuổi.

Tháng sáu Thả Huệ rất bận, gạt bỏ áp lực thi cuối kỳ sang một bên thì còn có sự điều khiển từ xa không ngừng của mẹ.

Đổng Ngọc Thư cho rằng nếu cô muốn nộp đơn xin nhập học thì trong kỳ nghỉ hè này nên tìm một công ty luật nước ngoài để thực tập rồi bắt tay chuẩn bị hồ sơ nhập học, tiện thể chuẩn bị luôn một bài luận cá nhân, đặc biệt là nếu nộp đơn vào Oxford thì hạng mục này chiếm vị trí rất quan trọng.

Chỉ riêng về chuyện thực tập, Thả Huệ không có ý kiến gì nhưng cô có công ty luật mình thích và cũng đã gửi hồ sơ nhưng vì Đổng Ngọc Thư theo dõi quá sát sao, cô thật sự không lừa được nữa nên đành phải làm theo lời mẹ nói.

Hai ngày sau khi thi cuối kỳ xong, Ấu Viên đến ngõ Tây Bình tìm cô, mang theo một hộp bánh trung thu nhân thịt.

Thả Huệ vừa mới ngủ dậy, đầu tóc rối bù xõa trên vai, cô mặc một chiếc váy đen buộc nơ ở cổ, sau lưng khoét sâu quá nửa để lộ đôi cánh tay mảnh khảnh. Cô đeo một cặp kính gọng đen, nhấc một chân đặt lên mép ghế bành, tập trung cao độ gõ bàn phím lách cách.

Ấu Viên rón rén bước vào thư phòng, muốn cố ý dọa cô nhưng Thả Huệ cầm ly uống một ngụm nước: “Thấy cậu từ lâu rồi, mình lười không lên tiếng thôi.”

Nhìn Thả Huệ vô cùng chán nản, Ấu Viên nhìn hàng chữ tiếng Anh bé như kiến trên máy tính: “Không phải thi xong rồi sao? Sao nhìn cậu vẫn như đang chiến đấu vô cùng khốc liệt vậy?”

Thả Huệ vuốt lọn tóc mai rủ xuống bên tai: “Mẹ bảo mình viết bài luận cá nhân để xin nhập học, mình đang viết đây.”

Ấu Viên tự mình bê một chiếc ghế ngồi xuống: “Cậu chuẩn bị nộp mấy trường vậy?”

“Chỉ một trường thôi, Oxford.” Thả Huệ than thở với cô: “Nào là kế hoạch A rồi kế hoạch B, làm gì có nhiều thời gian để bày vẽ đâu, chỉ có cô Đổng mới cho rằng mình vừa có thể thực tập vừa có thể chuẩn bị hồ sơ nhập học, mà cả hai đều không bị ảnh hưởng.”

Ấu Viên nói: “Chỉ nộp một trường thì hơi mạo hiểm nhỉ?”

“Một là mình không tốt nghiệp trường danh tiếng, hai là không có kinh nghiệm trao đổi ở nước ngoài, ba là không có thư giới thiệu, không đậu mới là bình thường. Chỉ là làm cho mẹ mình xem thôi, các trường danh tiếng thế giới nghi ngờ năng lực của mình, cái này cũng không thể trách mình chứ.”

Thả Huệ đếm từng ngón tay khi nói, vừa giận vừa vội, làm Ấu Viên bật cười, cô ấy nói: “Thư giới thiệu thì dễ thôi mà, với địa vị của cậu trong lòng Thẩm Tông Lương bây giờ thì cứ để cho chú út làm đi, chẳng phải chú ấy búng tay một cái là xong sao?”

“Dừng lại!” Thả Huệ nghiêm khắc từ chối: Mình sẽ không nói chuyện này với anh ấy, cậu cũng không được nói!”

Ấu Viên mạnh dạn đoán: “Cậu không muốn đi nước ngoài là vì muốn ở lại bên cạnh anh ấy đúng không?”

Trong đỉnh đồng ba chân bên cửa sổ bốc lên làn khói lượn lờ, cả căn phòng chìm vào im lặng một lúc.

“Là vì không muốn có bất kỳ ràng buộc lợi ích nào với anh ấy, tránh để lại những vướng mắc mà cả đời không gỡ được.” Thả Huệ nhìn lũ chim bay lượn dưới hành lang một lúc rồi mới chậm rãi nói: “Dù sao thì khi tốt nghiệp xong mình cũng sẽ không ở lại đây nữa.”

Ấu Viên sợ cô buồn, còn cố ý kêu lên một tiếng: “Nghĩ thông suốt rồi sao?”

Thả Huệ bật cười nhìn cô ấy một cái: “Cậu đến đây làm gì?”

“Mẹ Phùng của cậu đi công tác Giang Thành về, mang cho cậu bánh trung thu nhân thịt đó, cậu nếm thử đi.”

Thả Huệ cầm lấy một cái cắn hai miếng, lòng bàn tay đỡ lấy vụn bánh rơi xuống: “Ừm, ngon thật.”

Ăn xong, cô vỗ vỗ tay rồi rút khăn giấy lau.

Ấu Viên kéo Thả Huệ ra ngoài: “Ở công viên gần đây có một quán cà phê, đồ tráng miệng ở đó ngon tuyệt cú mèo luôn, cậu đi với mình đi.”

Thả Huệ không chịu nhúc nhích, cô chỉ chỉ vào màn hình máy tính nói: “Mình còn chưa viết xong đây, làm gì có thời gian đi uống cà phê với cậu, gọi ship đến nhà đi. Để mình bảo dì Tuỳ…”

Ấu Viên ngắt lời Thả Huệ rồi đưa tay tắt máy tính của cô: “Cả ngày cậu chẳng chịu ra ngoài gì cả, nhìn da cậu đi, trắng như xác chết ba ngày vậy đó.”

“Vậy thì đi thôi.”

Cứ thế Thả Huệ bị Ấu Viên dụ dỗ ra khỏi nhà.

Không gian của quán cà phê này quả thật rất tuyệt, buổi chiều có rất ít khách, gió nhè nhẹ lướt qua trên mặt hồ sen.

Thả Huệ quết một thìa trứng cá muối lên bánh scone rồi thử một miếng, hương vị cũng tạm được.

“Tổng giám đốc Thẩm đi làm rồi à?” Ấu Viên múc một thìa kem vải rồi hỏi.

“Anh ấy bận đến mức chẳng thấy bóng dáng đâu cả.” Thả Huệ dựa vào ghế sofa, uể oải nói: “Làm việc từ sáng sớm đến tối mịt, ngay cả khi ở Bắc Kinh thì cũng chưa bao giờ về nhà trước khi mặt trời lặn.”

Ấu Viên gật đầu: “Dạo này lại đi công tác rồi à? Nếu không thì cậu cũng đâu có nhàn rỗi thế này.”

Thả Huệ nói: “Đi năm ngày rồi, lần cuối mình thấy anh ấy là ba ngày trước ở trên tin tức. Anh ấy đội mũ bảo hiểm, oai phong lẫm liệt đi phía trước, dẫn mọi người đi kiểm tra tàu ở cảng.”

“Anh ấy đang trên đà thăng tiến, lại thông minh giỏi giang, không tránh khỏi việc cấp trên sẽ tin cậy anh ấy nhiều hơn.” Ấu Viên lại dùng khăn giấy lau khóe miệng: “Ba mình nói, đợi chú Thiệu về hưu thì anh ấy là người có khả năng kế nhiệm cao nhất.”

Lúc hai cô gái đang chuyện thì Nguỵ Thời Vũ cùng một đám chị em cười nói đi vào. Trong những chuyện như thế này thì các chị em gái luôn có giác quan vô cùng nhạy bén. Không hiểu vì sao khi vừa thấy cô gái nhỏ trắng lóa mắt bên cửa sổ thì trong lòng cô ta đã thấy không thoải mái, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ.

Cho đến khi người bên cạnh nhắc nhở cô ta: “Đây là Chung Thả Huệ, người được sếp Thẩm nuôi bên cạnh.”

Nguỵ Thời Vũ nhíu mày, trước khi gặp người thật thì trong lòng cô ta đã có vô số suy đoán, cho rằng người có thể khiến Thẩm Tông Lương để mắt tới hẳn phải là người dịu dàng thanh nhã, như vậy mới phù hợp với sở thích thẩm mỹ thoát tục của anh ta. Nhưng khi nhìn người trước mắt thì cô mới hiểu ra một điều, không thể dùng những từ ngữ đơn giản để miêu tả về cô gái này.

Cô ngồi ở đó, mặc một chiếc váy xuân mỏng manh, chống tay tựa đầu khuấy cà phê. Phía sau là những mảng cây xanh rực rỡ, còn cô thì cứ nhàn nhã tĩnh lặng ngồi đó, tách mình ra khỏi khung cảnh xung quanh.

Nguỵ Thời Vũ nở một nụ cười quái dị: “Thật sao? Đi xem xem.”

Người vừa khơi mào lại sợ xảy ra chuyện nên vội vàng kéo Nguỵ Thời Vũ lại: “Hay là thôi đi, để sếp Thẩm biết được thì không hay đâu. Cậu chưa nghe về tiệc sinh nhật của cô ta sao? Cái cảnh tượng náo nhiệt tứ phương kéo đến ấy, cho dù là ba mẹ có yêu thương chiều chuộng con gái thì cũng đến thế là cùng.”

Nghe cô ta nói xong thì Nguỵ Thời Vũ càng tức giận hơn.

Ngày hôm đó cô không có ở Bắc Kinh nên chỉ được nghe thằng nhóc Tấn Phong nói đôi câu, kể lại rằng chú của nó đã phô trương thế nào, những nhân vật có máu mặt ở Bắc Kinh đều đến.

Đợi đến khi Chung Thả Huệ vừa xuất hiện, ngay cả Ngụy Tấn Phong cũng không dám nói tiếp nữa, nhưng chỉ qua hai câu vừa rồi cũng đủ nghe ra Thẩm Tông Lương yêu thương, coi trọng Chung Thả Huệ đến mức nào.

Cô ta lắc cánh tay đang quấn trên cánh tay mình ra: “Vậy tôi càng phải đến chào hỏi một tiếng.”

Nguỵ Thời Vũ muốn xem, rốt cuộc là cô gái trong lòng người mà cô ta đã phí công theo đuổi suốt năm sáu năm sẽ có dáng vẻ thế nào.

Ấu Viên là người đầu tiên nhìn thấy cô, cô nàng ngọt ngào gọi một tiếng chị Nguỵ. Thả Huệ bên bàn cũng quay đầu theo, lịch sự gật đầu mỉm cười chào hỏi.

Giọng cô nhẹ nhàng, ôn hòa, ánh mắt cô nhìn Ngụy Thời Vũ vẫn giống hệt khi nhìn những người khác, không hề có chút địch ý vô cớ nào, nhưng Nguỵ Thời Vũ biết, Chung Thả Huệ này chắc chắn cũng đã nghe nói gì đó.

Ví dụ như chuyện cô năn nỉ mẹ đứng ra mai mối cho họ, miệng nói chỉ cần làm bạn bè là được nhưng trong lòng lại bày ra đủ chiêu trò.

Nhà họ Phùng lại thân thiết với cô như vậy, Chung Thả Huệ không thể không biết nhưng cô chỉ hờ hững liếc nhìn một cái rồi bình tĩnh dời mắt đi, không biết là vô tâm không muốn tranh đấu, hay là căn bản không coi Ngụy Thời Vũ cô là đối thủ, cho rằng cô chắc chắn sẽ thua.

Chung Thả Huệ giỏi thật, được Thẩm Tông Lương yêu thương như vậy, cả người an nhàn, quang minh lỗi lạc nên chẳng để cái gì vào mắt.

Nguỵ Thời Vũ đứng ngây người ở đó, trong lòng mang theo một nỗi ghen tị khó lòng dập tắt.

Đáng buồn là, Chung Thả Huệ chỉ chào hỏi cô ta như người lạ.

Nguỵ Thời Vũ đột nhiên đi ra ngoài, đi đến bãi cỏ đầy nắng chói mắt, phía sau là tiếng gọi của bạn bè: “Cậu đi đâu đấy Thời Vũ, bên kia nắng lắm!”

“Các cậu đừng quản mình!”

Ấu Viên cắn ống hút, như đang xem kịch vui: “Sao vậy? Đột nhiên bị kích thích gì à?”

“Chẳng biết nữa.” Thả Huệ nhún vai, vẫn giữ vẻ mặt vô tâm vô phế, đẩy một cái đĩa qua: “Cậu ăn thử miếng su kem này đi, mềm lắm.”

Hai người ở lại trong công viên đến tối, nếm đủ các loại trà bánh và nước ép, thế là cũng không ăn tối nữa. Thả Huệ tiễn Ấu Viên lên xe rồi xách chiếc túi vuông nhỏ màu đen vàng của cô, chậm rãi bước về phía con hẻm.

Đi chưa được hai bước cô đã thấy một ông lão mà cô quen đang ngồi dựa vào chân tường, trước mặt đặt một cái giỏ tre, Thả Huệ đi tới chào hỏi ông.

Sống ở đây lâu rồi cô mới biết ở đây còn có những người quen cũ của nhiều năm trước. Ông Kim trước đây là tài xế của Chung Vũ Bình, nghỉ hưu ở bộ phận hậu cần.

Theo lẽ thường thì ông sẽ có một khoản lương hưu cố định, sẽ không cần phải lo lắng về cuộc sống tuổi già. Nhưng năm ngoái, con trai ông bị bệnh nặng nên gia đình đã phải tiêu hết toàn bộ tiền tiết kiệm của hai vợ chồng nhưng cuối cùng cũng không cứu được con trai ông. Cả nhà lâm vào cảnh người đầu bạc tiễn người đầu xanh, đằng sau vẫn còn nợ nần chồng chất.

Cô gọi một tiếng “ông ơi” rồi ngồi xổm xuống: “Hôm nay lại là cái gì vậy ạ?”

Ông Kim nói: “Là củ sắn dây tôi tự trồng đó, nếu cô thích thì lấy một túi đi.”

Thả Huệ suy nghĩ một chút rồi hỏi: “Có phải là loại có thể làm thành bột pha nước uống không ạ?”

“Đúng đúng đúng, rất tốt cho dạ dày, ông của cô lúc ở Vân Nam ngày nào cũng uống.”

“Con thích, ông bán hết cho con được không ạ? Bao nhiêu tiền một cân vậy ạ?”

Có nói thế nào ông Kim cũng không chịu nhận tiền, bàn tay đầy nếp nhăn còn run run giật phăng cái túi đi. Thả Huệ lấy điện thoại ra, quét mã chuyển cho ông một nghìn tệ rồi cô xách luôn cái giỏ tre lên: “Cái này ông cho con luôn đi.”

Ông ấy hét lên ở phía sau: “Đừng chuyển nhiều tiền vậy, cô ơi, cô quay lại đi!”

Đợi đến khi bà lão nhà ông ấy tới, hỏi có chuyện gì thì ông Kim mới đưa điện thoại cho bà xem: “Củ sắn dây chúng ta đào, cô Chung chuyển cho tôi một nghìn, mấy cái đồ đó có đáng giá gì đâu.”

Bà lão nhìn bóng dáng mảnh khảnh đang chạy nhanh về phía góc phố, bà thở dài: “Aida, người nhà họ Chung ai cũng tốt bụng, cả thư ký trưởng nữa, chỉ là người tốt thì không sống lâu, tội nghiệp cho cô ấy quá.”

Thả Huệ chạy một đoạn dài, xác định ông Kim sẽ không đuổi theo nữa thì cô mới vịn vào ngực, chống tay lên tường nghỉ ngơi một lát.

Lúc này, Từ Mậu Triều đạp xe từ bên đường tới, nhìn thấy một cô gái thở hổn hển đang đứng bên đường nghỉ ngơi. “Đinh đinh” một tiếng, anh ta bấm chuông: “Cô bị bệnh tim à? Là hàng xóm láng giềng, hay là để tôi đưa cô đi bệnh viện nhé?”

Thả Huệ buông tay, quay đầu trừng mắt nhìn anh ta: “Anh biết tại sao anh nói chuyện mà chẳng ai muốn nghe không?”

“Thật sao?!” Từ Mậu Triều giả vờ kinh ngạc: “Tôi cứ tưởng ai cũng đều thích nghe tôi nói chứ.”

Ở chung lâu ngày, Từ Mậu Triều phát hiện anh ta càng ngày càng thích trêu chọc cô. Thả Huệ càng lạnh nhạt thì anh ta càng muốn tìm chuyện để nói với cô, dù là chọc tức cô cũng được.

Tất nhiên, phải là lúc chú út không có ở đây.

Thả Huệ không muốn để ý đến anh ta, cô xách theo cái giỏ tre tiếp tục đi về phía trước. Từ Mậu Triều nhếch mép, đạp xe đuổi theo cô: “Đồ nặng như vậy, cô xách nổi không? Có cần tôi giúp không?”

Tay cô đúng là đã hơi mỏi, cô đổi tay xách rồi nói: “Không cần.”

“Đưa đây nào.” Từ Mậu Triều đưa tay ra giật lấy: “Tay chân bé xíu thế mà còn cố sức.”

Vì động tác của Từ Mậu Triệu quá thô bạo nên cổ tay Thả Huệ bị xước một vệt đỏ. Cô khẽ kêu lên một tiếng, Từ Mậu Triều vươn cổ ra xem: “Cô không sao chứ?”

Từ Mậu Triều nhìn làn da trắng nõn nà của cô, trên đó một vết đỏ, nhìn như một cành mai đỏ rơi trên nền tuyết trắng xóa. Anh ta nghĩ, sợ cô bệnh tật yếu ớt nên anh ta còn chưa dám dùng sức, kết quả là vẫn làm cô bị thương. Nếu vậy thì làm sao cô chịu nổi chú út sức khoẻ dẻo dai cường tráng kia chứ? Nghĩ đến đây, Từ Mậu Triều chột dạ ho khan.

Lại nghe Thả Huệ nói: “Không sao, anh thích cầm thì cầm đi.”

Cô không hiểu sao cái gã công tử bột này lại cứ hay tìm cô gây sự, như là cố tình muốn làm khó cô vậy, rõ ràng là cô đã nhường anh ta lắm rồi mà.

Từ Mậu Triều đẩy xe đi song song với cô, anh ta nói: “Lần trước tôi tìm lại ảnh tốt nghiệp, cô nói chúng ta là bạn học nhưng sao tôi không thấy ảnh của cô? Cô lừa tôi à?”

Thả Huệ hít sâu một hơi: “Tôi chuyển trường trước khi tốt nghiệp nên đương nhiên là không thấy ảnh của tôi rồi.”

Anh ta lại hỏi: “Cô thích ở đây vậy à, hè cũng không về nhà sao?”

“Hai ngày nữa là tôi đi thực tập rồi.”

“Ồ.”

Thẩm Tông Lương xuống xe đúng lúc này, anh đi từ một con đường khác vào, nhìn thấy hai thanh niên tuổi tác xấp xỉ nhau, vừa nói chuyện vừa đi tới. Hai người vừa nói vừa cười, bước đi từ dưới bóng cây xanh mát ra ngoài ánh chiều tà.

Thẩm Tông Lương đứng đó, vô thức nhíu chặt mày.

Không hiểu sao, rõ ràng anh cũng biết Thả Huệ không thể có chuyện gì với Từ Mậu Triều nhưng anh vẫn cảm thấy lòng mình đau nói, một loại đau lòng chưa từng xuất hiện, mềm yếu và bất lực.

Trong khung cảnh này, anh dường như có thể mường tượng ra tương lai của Thả Huệ khi yêu đương kết hôn. Cô thông minh đáng yêu như vậy, dù gả cho ai thì cũng sẽ được chồng yêu thương trân trọng. Còn anh, một người đàn ông lớn hơn cô quá nhiều, có lẽ chỉ như một hạt bụi trong dòng chảy thời gian, đã được định sẵn là sẽ bị vùi lấp trong những năm tháng dài đằng đẵng sau này.

Sự chênh lệch tuổi tác quá lớn luôn là một rào cản anh không thể vượt qua.

Thẩm Tông Lương mang theo tâm trạng tự ti đó, anh hít một hơi thật sâu rồi bước nhanh qua bậc thềm. Đợi đến khi Thả Huệ quay về, anh giả vờ như bây giờ mới nhìn thấy cô.

“Tiểu Huệ, để anh xem nào.” Anh ngồi trên chiếc ghế gỗ hoàng dương có tay vịn, thong thả hỏi cô: “Em lại mang cái gì về vậy?”

Có đôi khi Thả Huệ sẽ đi lang thang trong ngõ nhỏ, mua về nhà những món đồ mới lạ. Lần trước không biết cô hái từ đâu về một bông bồ công anh, hai tay cầm giấu sau lưng. Khi Thẩm Tông Lương nói chuyện với cô thì cô bất ngờ lấy ra thổi vào mặt anh một hơi, khiến cho anh nửa ngày không mở mắt ra được, còn cô thì đứng bên cạnh cười ngặt nghẽo.

Mấy ngày không gặp anh, Thả Huệ thật sự hơi nhớ anh. Cô không tin nổi, xoa xoa hai mắt mình rồi đặt giỏ tre lên bàn, vội vàng bước hai bước, dang rộng tay ôm lấy cổ anh, ngồi lên người anh như một đứa trẻ.

Lưng Thả Huệ cong lên dựa vào người anh như một cây cầu nhỏ, mặt cô dán chặt vào ngực anh.Cô không nói nhớ anh mà chỉ trả lời câu hỏi của anh một cách thẳng thắn: “Cái này không phải là em lấy không, em mua của ông Kim đó. Ông ấy già rồi nên kiếm tiền không dễ, em muốn cho ông tiền nhưng ông không lấy nên em thường mua cho ông chút đồ.”

Thẩm Tông Lương sợ cô bị ngã nên đưa tay ôm lấy eo cô: “Là tài xế của ông nội em đó hả?”

Thả Huệ ôm lấy anh, cằm tựa vào hõm vai anh: “Dạ, lần trước ông ấy có nói với em là ông có xin trợ cấp nhưng không được duyệt. Chẳng phải cứ đủ điều kiện là có thể nhận sao? Sao nhà họ lại không được, anh có thể đi hỏi thăm một chút được không?”

Thẩm Tông Lương khàn giọng ừ một tiếng: “Ừ, tuần sau anh rảnh hơn, sẽ hỏi chuyện này.”

Hai người họ chưa làm gì cả, chỉ là cọ cọ vào cổ anh thôi mà cô đã lặng lẽ đỏ mặt. Thả Huệ ngẩng đầu lên, hai mắt đảo đảo: “Cảm ơn.”

Thẩm Tông Lương cười một tiếng, anh liếc nhìn gò má ửng hồng của cô. Cô hoàn toàn không biết ánh mắt mình trông quyến luyến đến mức nào, gần như là dán chặt vào mặt anh. Anh thích được cô nhìn như vậy, cũng khao khát được cô ngưỡng mộ như vậy, từ bất kỳ góc độ nào anh cũng đều thích.

Không biết mấy năm nữa, cô còn có nguyện ý yêu anh như vậy không?

Lần đầu tiên trong đời, Thẩm Tông Lương nghi ngờ chính mình. Yết hầu anh trượt xuống một cách gấp gáp: “Tiểu Huệ ngoan, giúp anh tháo kính ra đi, tay anh không tiện.”

“Không được.” Thả Huệ cúi thấp đầu nói: “Đang ở tiền sảnh mà.”

Đây là dấu hiệu của cơn bão sắp ập tới. Mỗi lần Thẩm Tông Lương nhờ cô tháo kính thì chưa đầy năm phút sau, hai người sẽ lăn lên giường.

Thẩm Tông Lương siết mạnh vào lưng cô, anh hôn lên dái tai nhỏ nhắn của cô: “Vậy chúng ta về phòng nhé, được không?”

Ánh nắng vàng rực xuyên qua cửa lưới hắt vào trong phòng ngủ không bật đèn, trên kệ là chiếc bình sứ thanh hoa men ngọc được phủ lên một lớp màu xanh của cây cỏ sau mưa, sen trong chậu hé nở hai nụ, chiếc quạt giấy bị Thẩm Tông Lương xé toạc vứt ở góc tường, tất cả đều chìm trong màn sương mờ của hoàng hôn.

Anh dịu dàng vuốt ve cô trong bóng tối mờ ảo. Sự tuần tự hay cân bằng đều bị anh ném ra sau đầu, anh hôn cô một cách điên cuồng và mãnh liệt, mấy lần đẩy Thả Huệ đến bờ vực mất lý trí. Cô như con thú nhỏ bị ép vào ngõ cụt, đành phải hôn anh trong cơn mê muội, như đang tìm kiếm một sự an ủi dịu dàng nào đó nhưng lại không nhận được chút phản ứng tích cực nào.

Thẩm Tông Lương đã biến thành một người mà chính anh cũng không nhận ra. Anh dồn tất cả những ghen tuông nảy nở không ngừng khi thấy họ đi bên nhau, cùng những nỗi bất an về cô, và cả sự không chắc chắn về tương lai vào nụ hôn này.

Đến khi được anh buông ra, Thả Huệ đã không còn biết mình đang ở đâu, cũng không biết mình đang làm gì nữa. Cô chỉ biết là cô đã gọi hết mọi danh xưng kỳ cục trên đời này, chú út, daddy, ông xã, cô gọi loạn cả lên, chỉ để cầu xin anh đừng hôn cô nữa.

Ngày hôm đó sau khi vào phòng ngủ thì Thả Huệ không bước ra ngoài nữa. Đây là lần đầu tiên, cô được phép ngồi trên giường ăn tối. Trước đây Thẩm Tông Lương vẫn cố gắng giữ vững giới hạn, chỉ cho phép mang đồ ăn vào phòng ngủ thôi.

Trăng đã lên cao, Thả Huệ tựa vào đầu giường như một người không hồn, uống chén thuốc bổ hàng ngày của mình. Cô rốt cuộc nhịn không được nữa, mới nói: “Ngày nào ngài cũng bắt tôi điều dưỡng cơ thể, là để cho ngài làm chuyện hồ đồ thế này sao?”

“Thỉnh thoảng một lần thôi, tha thứ cho anh đi mà.” Thẩm Tông Lương cẩn thận xin lỗi: “Đến cả bậc trưởng bối sáng suốt nhất còn có lúc thất thố, huống chi anh vốn chẳng phải người như vậy.”

“Xin lỗi thì có ích gì, lần sau anh vẫn dám làm thôi.”

Cơn sóng tình đó quá đỗi mãnh liệt, cơ thể Thả Huệ căn bản không chịu nổi. Sau khi đã nghỉ ngơi một lúc lâu mà hơi thở của cô vẫn chưa thể bình ổn trở lại, cô vẫn chưa thể xuống giường.

Thẩm Tông Lương hứa hẹn: “Cơ thể em vẫn chưa khỏe hẳn, anh không dám nữa đâu.”

Thả Huệ lầm bầm: “Em còn chưa nộp hồ sơ nữa, giờ thì hay rồi, chẳng làm được gì nữa.”

Thẩm Tông Lương thấy áy náy nên muốn gánh hết mọi việc: “Em cứ in ra đi rồi nói cho anh biết tên công ty, anh đi nộp giúp em.”

“Thôi đi, để anh đi đưa cho người ta thì khác nào doạ người ta sợ chết khiếp.”


Comments

Gửi bình luận