GIÓ MÙA ĐÓN HOA VỀ – 59

Em nói đi, anh nghe.

Sau một mùa đông dài lê thê, những cơn gió lạnh buốt xương đã dịu đi, chồi xuân và liễu non lần lượt khoe sắc.

Trong mùa nộp hồ sơ căng thẳng và khốc liệt của học kỳ cuối năm tư, vào ngày 16 tháng 3, lúc bảy giờ bốn mươi lăm phút sáng, cô ngồi trước bàn học, nhìn thấy offer hiển thị trên cổng thông tin của trường, đến tám giờ rưỡi thì nhận được email, cô đọc đi đọc lại hết lần này đến lần khác, khuôn mặt lạnh tanh như đang đọc một tờ giấy báo tử.

Những ngày tháng như lâu đài trên không mà cô níu giữ, sự ngưỡng mộ, say mê và tình yêu chân thành dành cho Thẩm Tông Lương, cuối cùng đã trở thành một ngọn núi cao không thể vượt qua với offer từ MJur của Oxford. Dù cho phong cảnh ở phía bên kia núi có đẹp đến đâu nhưng bị mây mù che khuất tầm mắt, cô vĩnh viễn cũng không thể leo lên được.

Thả Huệ bước đến bên cửa sổ, cành trúc xanh biếc khẽ đung đưa trong nắng, làn gió lùa vào mặt cũng ấm áp hơn nhiều.

Vẻ mặt cô vô hồn, cô đã khóc không biết bao nhiêu lần trong biết bao đêm được anh ôm vào lòng ngủ. Cô lặng lẽ rơi nước mắt, rồi lặng lẽ lau khô, rồi lại hôn lên má anh. Đến giờ, cô đã không còn nước mắt để rơi nữa.

Thả Huệ đứng bên cửa sổ rất lâu, người dính đầy hương lá trúc xanh biếc, cuối cùng cô chỉ im lặng quay đi, không nhìn nữa.

Thả Huệ lấy chiếc vali của mình trong phòng thay đồ ra, lúc mới đến đây cô không mang theo nhiều đồ, những bộ váy áo lộng lẫy, trang sức quý giá do Thẩm Tông Lương tặng, cô cũng không có ý định mang đi.

Cô thu dọn rất nhanh, hai chiếc vali đã chứa hết hành lý, đặt song song bên cạnh quầy kính ở giữa.

Thả Huệ rời khỏi phòng ngủ, cô xuống nhà ăn dùng bữa như thường lệ. Người vốn luôn phải mặc cả mỗi khi ăn trước đây, hôm nay lại uống sạch một chén canh hầm.

Dì Tuỳ nhìn thấy cảnh này thì lấy làm lạ, đêm kia ăn cơm, cậu hai còn gọi luôn miệng gọi cô là bé ngoan rồi ôm người vào lòng dỗ dành cả buổi. Tiết trời xuân còn se lạnh, anh đã mệt đến nỗi mồ hôi trên trán túa ra mà Thả Huệ cũng chỉ uống được nửa chén, không nuốt nổi nữa, cô ôm miệng, giận dỗi chạy đi.

Dì Tuỳ thu dọn chén đũa rồi mỉm cười với Thả Huệ: “Hôm nay đúng là lập được công lớn rồi, đợi tối cậu hai về biết được thì nhất định sẽ rất vui.”

Thả Huệ cười cười, đột nhiên cô nghiêm túc nói: “Dì Tuỳ, dì phải giữ gìn sức khỏe, đừng quá lo lắng. Thẩm Tông Lương đâu phải ngày nào cũng ở nhà, thỉnh thoảng dì cũng có thể lười biếng một chút, đừng lúc nào cũng vì người khác quên mình như vậy.”

Dì Tuỳ không nghe ra ý gì, vẫn cho rằng Thả Huệ chỉ là nhất thời quan tâm mình, bà nói: “Vẫn là con gái biết quan tâm người khác hơn, cậu hai chưa bao giờ nói những lời này, mở miệng ra là hỏi cái này cái kia thôi.”

Cô gật đầu: “Dạ, con về nghỉ trưa đây.”

Dạo này cô rảnh rỗi, Thẩm Tông Lương ngược lại bận rộn ngược xuôi, ngày đêm vất vả.

Thả Huệ chuẩn bị sẵn sàng đợi anh đến tận khuya, cô đọc sách mệt nên nằm nghiêng người trên trường kỷ ngủ thiếp đi

Nhưng không ngờ, hôm nay anh về khá sớm. Chỉ là không biết đã vất vả ở đâu về, vừa vào cửa đã than đói than mệt.

Dì Tuỳ vội nói: “Bếp đã hấp cá xong rồi, dì dọn lên nhé?”

Thẩm Tông Lương ngồi vào chính sảnh, vừa cởi áo khoác vừa nói: “Ban ngày ban mặt, con không ăn đồ tanh đâu. Dì nấu chút mì chay đi, Tiểu Huệ đâu ạ?”

Cô chỉ về phía đông: “Ở trong phòng sách, lúc nãy dì dọn mấy bụi trúc gần đó còn thấy cô ấy đang chuyên tâm học hành.”

Ăn được vài đũa mì, Thẩm Tông Lương về phòng ngủ tắm rửa.

Bên trên cử thanh tra đến tập đoàn để khảo sát, đúng lúc Thiệu Thành Cương vắng mặt vì đi kiểm tra dự án liên doanh ở Sơn Tây nên đành phải để Thẩm Tông Lương chủ trì hội nghị, báo cáo công tác hàng năm, thay mặt Đông Viễn phát biểu. Hội nghị diễn ra suốt ba bốn ngày, đến hôm nay mới coi như xong việc.

Tiễn đoàn thanh tra xong, Thẩm Tông Lương dẫn mấy vị lãnh đạo cấp cao vào thang máy, anh thở phào nhẹ nhõm, nhắm mắt nới lỏng cà vạt, xong lại cởi thêm một nút áo.

Ngay cả phó giám đốc Trịnh cũng cười: “Tông Lương à, cái này còn mệt hơn cả giám sát nghiệp vụ cụ thể phải không? Đợi hai ngày nữa lão Thiệu về, còn phải truyền đạt lại tinh thần chỉ thị của cấp trên một lần nữa.”

Thẩm Tông Lương nhếch mép cười khẩy.

Anh giơ tập tài liệu trên tay lên: “Tóm lại chỉ có một câu, vừa phải tạo lợi nhuận, tăng thu nhập, vừa phải quản lý chặt chẽ. Phải để cho chủ tịch nghe cùng, không thể chỉ có chúng ta đau đầu được.”

Anh rửa mặt xong đi ra, lại vòng qua phòng sách tìm Thả Huệ.

Gió xuân thổi mạnh bên cửa sổ, cô ôm một cuốn sách, nằm nghiêng trên trường kỷ ngủ say, chỉ là đôi mày cô hơi cau lại, đôi môi mím chặt, hình như mơ thấy chuyện chẳng vui vẻ gì.

Thẩm Tông Lương không đánh thức cô mà ngồi xuống bàn định trả lời email của giáo sư. Mấy ngày trước giáo sư có nói, muốn mời anh về trường diễn thuyết, thư mời đã được gửi qua email. Hộ chiếu của anh đã giao cho bộ phận hành chính từ lâu nhưng thủ tục xin visa đi Mỹ quá phiền phức nên Thẩm Tông Lương đang định từ chối khéo.

Anh bật màn hình lên, ngẩng đầu lên là thấy ngay phù hiệu nổi bật của Đại học Oxford, bên dưới là tiêu đề “Thư mời nhập học”, còn chi tiết bên trong đó thì anh không muốn đọc nữa.

Thẩm Tông Lương liếc nhìn Thả Huệ đang ngủ, vô số ý nghĩ vụt qua trong đầu anh, cái sau nguy hiểm hơn cái trước.

Bỗng nhiên anh thấy hơi căng thẳng, anh rút ra một bao thuốc từ ngăn kéo dưới cùng, nôn nóng mở vỏ rồi châm lửa rít một hơi sâu. Anh chậm rãi tựa vào tay vịn gỗ mun bên cạnh, cả người như vừa sống lại từ hơi thuốc này.

Tiểu Huệ nộp đơn xin nhập học lúc nào vậy?

Nếu là đi học bình thường thì sẽ không giấu kỹ đến mức này, ngay cả anh cũng không hé răng nửa lời.

Hay là…cô chuẩn bị đi xa rồi sẽ không còn liên lạc với anh nữa?

Anh bực bội hút hai điếu thuốc, liên tục phủ nhận suy nghĩ của mình.

Không đâu, cô gái nhỏ hôm qua còn nói yêu anh kia mà, sao có thể nói đi là đi được? Có lẽ, cô chỉ thử cho vui, chưa được nhận thì không dám nói, sợ anh biết rồi thì sẽ trêu chọc cô.

Thả Huệ tỉnh lại vì ngửi thấy mùi thuốc của anh.

Sau khi họ sống chung, Thẩm Tông Lương không bao giờ hút thuốc trong nhà nên Thả Huệ cảm thấy mùi vị này xa lạ vô cùng.

Cô vén chăn trên người ra, đặt sách lên trường kỷ rồi dụi dụi mắt: “Anh về rồi.”

Nhưng Thẩm Tông Lương không nói gì, anh lặng lẽ rít điếu thuốc trên tay, nhìn cô qua một làn khói trắng. Thả Huệ ngồi đối diện anh, liếc mắt nhìn máy tính: “Anh thấy rồi?”

“Ừ.” Thẩm Tông Lương ủ rũ gật đầu: “Nếu anh không thấy thì em định khi nào mới nói cho anh biết?”

Cô mân mê một dãy bút lông trên giá bút: “Hôm nay ạ, Thẩm Tông Lương, em có chuyện muốn nói.”

Cảm giác trong lòng Thẩm Tông Lương ngày càng tệ: “Em nói đi, anh nghe.”

Ánh mắt Thả Huệ nhìn qua vai anh, dừng ở giá sách phía sau: “Chúng ta chia tay đi.”

Bất chợt, điếu thuốc trên tay cháy đến tận cùng, tàn lửa bén vào tay anh. Thẩm Tông Lương bị cơn nóng làm cho giật mình, anh vội vàng dập thuốc rồi cầm lấy ly trà nguội trên bàn dội vào tay, cảm giác mát lạnh khiến anh dễ chịu hơn đôi chút, lúc này anh mới ngước mắt nhìn cô: “Em vừa nói gì? Anh không nghe rõ.”

Thả Huệ nhịn lại, kiềm chế mong muốn tiến lên xem vết thương của anh, cô lạnh lùng lặp lại: “Em nói, em muốn chia tay với anh.”

Thẩm Tông Lương lạnh mặt chỉ vào máy tính: “Vì em muốn đi Anh du học sao?”

“Không phải.” Thả Huệ lắc đầu: “Em đã định chia tay với anh từ rất lâu rồi.”

Tim anh đột nhiên đập nhanh hơn, hơi thở dần mất kiểm soát, Thẩm Tông Lương nói: “Em nói rõ hơn đi, anh không hiểu ý em lắm.”

Thả Huệ nói từng chữ: “Ý em là, em không thích anh nữa, em đã dùng anh để làm một vụ giao dịch với mẹ anh. Anh cũng biết đó, khoa luật của Oxford có rất ít học bổng nên bà ấy sẽ cho em một khoản tiền.”

Ha! Đúng là một câu chuyện tréo ngoe.

Chỉ một câu nói của cô đã khiếnThẩm Tông Lương hiểu ra, vận mệnh của anh đã đi đến hồi kết. Tuyệt vọng và nản chí dâng lên trong lòng, cảm xúc như một con dã thú hung tợn cắn vào mạch máu mong manh của anh.

Thái dương anh đập thình thịch, tay vẫn bình tĩnh chỉnh lại chiếc ly trà vừa rửa. Thẩm Tông Lương chậm rãi hỏi cô: “Nếu thiếu tiền sao không nói với anh, anh không thể cho em sao?”

Nguyên nhân anh không phải không đoán ra được, sự dò hỏi đầy thấp kém này đã vượt quá giới hạn lòng kiêu hãnh của anh.

Có lẽ cô chỉ đơn giản là không muốn có bất kỳ ràng buộc nào với anh nữa, không cần tiền bạc, không cần cả các mối quan hệ của anh nên mới chọn cách trực tiếp tìm đến bà Diêu.

Nhưng anh vẫn cố gắng hết sức, hoàn toàn nhượng bộ vô điều kiện, để có thể nỗ lực một lần cuối cùng.

Thả Huệ cười, cô dùng nước vẽ vòng tròn trên bàn như mọi khi, ngây thơ nói: “Nhận tiền nhà anh rồi thì không còn liên quan gì đến anh nữa.”

Đây là dáng vẻ Thẩm Tông Lương yêu thích nhất.

Đến lúc này, đã nói ra những lời tổn thương như vậy mà cô vẫn có thể làm ra bộ dáng này. Anh tức giận đến cực điểm, trên môi là nụ cười lạnh lùng: “Là bà ấy chủ động tìm đến em, đúng không?”

Thẩm Tông Lương mong cô trả lời đúng, đến đường cùng rồi nhưng anh vẫn cố chấp giữ lại một chút hy vọng vào cô gái nhỏ mà anh đã cưng chiều hết mực. Nếu là do bà Diêu ép buộc, trong tình thế tiến thoái lưỡng nan ấy, cô đã cân nhắc và chọn lựa tương lai của mình thì anh cũng sẽ không còn lời gì để nói.

Thả Huệ nghi ngờ liệu có phải màn trình diễn của mình có vấn đề hay không. Cô cũng không biết, Thẩm Tông Lương thông minh như vậy, liệu anh có đoán trúng sự thật hay không, nhưng cô biết mình đã không còn đường lui nữa, cô nói: “Là em đi tìm mẹ anh, không ngờ bà ấy lại đồng ý nhanh như vậy.”

Tốt lắm, tia hy vọng nhỏ nhoi cuối cùng của anh đã bị cô dập tắt một cách tàn nhẫn.

Cái gọi là hỏi thừa, chính là đây.

Thẩm Tông Lương tức đến choáng váng cả đầu óc, trước mắt anh tối sầm lại. Anh chống tay lên bàn, nhắm chặt mắt một lát rồi mở ra, dịu dàng nói với cô: “Tiểu Huệ, có phải gần đây anh quá bận nên đã lơ là em, đợi một thời gian nữa, anh sẽ đưa em đi…”

Thả Huệ nhìn anh như vậy, trong lòng như bị một lưỡi dao sắc nhọn khoét một lỗ, không cách nào khâu vá lại được, máu trong người như bị đông cứng lại, sắc mặt cũng ngày càng tái nhợt.

Cô đã nói ra những lời đáng chết như vậy, đáng lẽ ra Thẩm Tông Lương phải nổi trận lôi đình mới đúng chứ. 

Anh yêu cô đến vậy sao? Tại sao cứ luôn tìm cớ để bao che cho cô?

Thả Huệ cắn môi: “Không liên quan gì đến những chuyện đó cả, chỉ là tôi không yêu anh nữa thôi.”

Những ngón tay trắng lạnh của anh gõ nhẹ lên mặt bàn: “Nói cho tôi biết, bắt đầu từ khi nào, là tháng nào, ngày nào, phút nào?”

Thẩm Tông Lương cảm thấy mình chắc đã phát điên rồi. 

Theo tính cách của anh, bất kể người đối diện là ai thì sau khi cô nói ra những lời này, anh cũng nên lập tức đứng dậy, giữ đúng phong thái thường ngày, dọn đồ đạc của cô rồi bảo cô cút đi thật xa. Nhưng anh đã không làm vậy, anh đang thấp giọng truy hỏi nguyên nhân.

Thả Huệ lảng tránh ánh mắt của anh, nói: “Cái này quan trọng lắm sao?”

Anh cười: “Đối với tôi rất quan trọng, để tôi còn rút kinh nghiệm cho lần yêu đương tiếp theo nữa, đúng không?”

Thả Huệ đành phải lấy toàn bộ lý do ra: “Cứ bắt tôi phải nói thẳng toẹt ra sao? Không phải Dương Vũ Mông đã sớm nhắc nhở anh rồi sao? Tôi trà trộn trong đám công tử nhà giàu các anh, chính là để trèo cao, anh chỉ là một mục tiêu được tôi chọn thôi. Tôi chỉ có thể nhắc anh một câu, sau này anh muốn tìm bạn gái thì hãy mở to mắt ra mà nhìn.”

Anh cười tự giễu: “Cô ấy từng đích thân tìm gặp tôi, đưa ra rất nhiều ví dụ chứng minh em là người không từ thủ đoạn để đạt được mục đích. Cô ấy còn nói, em dọn đến đại viện là vì đã sớm biết tôi sẽ đến đó, có phải vậy không?”

Một người hỏi một người đáp, đối mặt nhau qua một chiếc bàn dài màu nâu đỏ bóng loáng, không khí yên tĩnh quỷ dị.

Cuối cùng, Thả Huệ miễn cưỡng kéo khóe miệng với muôn vàn cảm xúc phức tạp: “Đúng vậy, anh cứ tin lời cô ấy nói là được rồi.”

Thẩm Tông Lương khinh khỉnh nhếch mép: “Thật sao?”

Anh không tin, Dương Vũ Mông nông cạn như vậy, những lời cô ta nói có gì đáng tin chứ?

Nhưng thần sắc kiên định của Thả Huệ cùng từng câu trả lời của cô như những con dao găm bén nhọn đâm vào trái tim anh, cả người anh như bị đâm thủng trăm lỗ, máu thịt be bét. Ngay cả bản thân anh cũng nghi ngờ, anh có thật sự đau lòng đến vậy không? Tại sao ngón tay anh lại run rẩy như vậy?

Dù vậy, anh vẫn phải tỏ ra bình tĩnh điềm nhiên trước mặt cô, cố gắng vớt vát chút hình ảnh cuối cùng của mình.

Thả Huệ nặn ra một nụ cười khinh bỉ, cô nói: “Chẳng phải người ta thích theo đuổi tiền tài phú quý nhất sao? Sau tiền tài thì cũng chỉ là chuyện nam nữ thường tình thôi, mà anh và tôi đều đã trải qua cả rồi, cũng chẳng khác biệt là bao so với người khác, tầm thường tục tĩu không thể tả.”

Đến đây, Thẩm Tông Lương không còn lời nào để nói với cô nữa.

Điều khiến anh không thể chịu được nhất chính là cô đã dùng bốn chữ tầm thường tục tĩu để miêu tả về mối quan hệ của họ.

Anh gật đầu: “Tôi hiểu rồi, Oxford rất tốt, chúc em tiền đồ rực rỡ gấm hoa.”

Chút tự tôn cuối cùng còn sót lại không cho phép anh tiếp tục nữa.

Thả Huệ đứng dậy, trước khi quay người, cô nói một câu: “Ừ, cảm ơn anh đã chăm sóc hai năm qua, tạm biệt.”

May mà kết thúc ở đây.

Tại sao lại lâu hơn cô tưởng rất nhiều, tại sao đến cuối cùng, anh vẫn lịch thiệp chúc phúc cho cô chứ?

Thà rằng Thẩm Tông Lương ném cái ly vào người cô, rồi mắng cô hai câu cho hả giận. Cố gắng kìm nén cơn giận như vậy, Thả Huệ thật sợ sức khỏe của anh sẽ có vấn đề. Nhưng cô không thể nói gì, điều duy nhất cô có thể làm là không để cho biểu cảm trên mặt bán đứng bản thân.

Khi Thả Huệ ra khỏi nhà anh, một vầng trăng tròn trắng ngần đã lên cao, chiếu sáng con hẻm tĩnh mịch. Bánh xe ma sát với mặt đất, phát ra tiếng động ầm ầm nặng nề. Cô đã đến nơi này với hai bàn tay trắng, khi ra đi cũng không có gì trong tay.

Thả Huệ ngẩng đầu lên, cô cố gắng mở to mắt để ép cho nước mắt quay trở lại.

Cô không muốn khóc nữa.

Khóc vì Thẩm Tông Lương thì không cần thiết, anh bình tĩnh và tự biết sức mình, khả năng tự kiềm chế của anh rất mạnh nên anh sẽ không quá lưu luyến chuyện nam nữ, có lẽ ngủ thêm hai giấc là mọi chuyện sẽ ổn.

Khóc vì bản thân cô thì càng không cần.

Chỉ là con đường phía trước còn quá dài, nghĩ đến việc sẽ không còn ai giống như Thẩm Tông Lương, sẽ che chắn mọi hiểm nguy cho cô, bảo vệ cô bình an tiến về phía trước thì cô vẫn thấy mất mát trong lòng.

Thả Huệ nhếch mép, gắng gượng nặn ra một nụ cười còn khó coi hơn cả khi khóc, rồi đẩy vali biến mất ở ngã đường.

Không lâu sau khi cô rời đi, trong phòng sách vang lên tiếng đập phá đồ đạc lộn xộn. Khi dì Tuỳ chạy tới xem thì thấy một Thẩm Tông Lương vốn luôn điềm đạm, lễ phép lại dùng chân đạp đổ bàn làm việc.

Khi đi vào, bà thấy một tay anh chống trên hông, tay kia cầm điện thoại gầm lên: “Dì giấu tôi kỹ quá nhỉ!”

Dì Vương ở đầu dây bên kia không ngừng kêu oan: “Hôm đó cô ấy chỉ đến ngồi một lát rồi đi, phu nhân còn bảo dì đi chỗ khác nên dì thật sự không biết hai người họ đã nói gì. Sau này mới biết là hai người họ nói về chuyện đi du học của cô ấy.”

Thẩm Tông Lương chất vấn: “Vậy tại sao dì không nói sớm cho tôi biết?”

Dì Vương thở dài: “Dì nói cho con biết thì có ích gì? Lão nhị, người ta chết sống muốn đi, con có muốn cản cũng không cản được. Dù có giữ lại được thì lòng người ta cũng không còn ở chỗ con nữa. Đừng trách dì nhiều lời, cô ấy coi con như tấm ván lót đường thôi, thật uổng công con yêu thương cô ấy nhiều như vậy.”

Anh nhắm mắt lại, cúp máy xong thì ném điện thoại xuống thảm.


Comments

Gửi bình luận