Ngoại truyện 7: Đón chờ tin lành
Cuối tháng mười một, khi gió bắc lạnh buốt ập đến, hệ thống sưởi ấm của thủ đô cũng bắt đầu hoạt động.
Thả Huệ vừa dỗ con trai ngủ xong thì đã ngáp liên tục. Cô về phòng ngủ tắm rửa, xong thì cầm một ly nước đứng bên cửa sổ xem thông báo trong nhóm của học viện, xem một lượt thấy không có gì quan trọng thì liền đặt điện thoại lên đầu cái tủ thấp bên cửa sổ.
Bầu trời đêm cuối thu có màu xanh đen, được điểm xuyết bằng một vầng trăng vàng vọt cô đơn treo lơ lửng giữa không trung, mặt đất bốn bề tiêu điều.
Mới tám chín giờ tối mà trong đại viện hầu như không còn bóng người.
Một tiếng động đột ngột vang lên, là tiếng Trang Tân Hoa đóng sập cửa xe của mình, hùng hổ bước vào nhà ba mẹ.
Nghe nói dạo này anh ta và Hà Đàn Sinh cãi nhau dữ dội, tám chín phần là Trang Kỳ Dân đã ra lệnh để bắt anh ta về để cảnh cáo vài chuyện. Dường như từ sau buổi tiệc đầy tháng của Gia Nhân, Trang Tân Hoa gặp riêng Ấu Viên được một lần thì lại càng ngày càng điên cuồng không thể kiểm soát.
Thẩm Tông Lương từ ngoài bước vào, anh vặn ổ khóa cửa không phát ra một tiếng động nào. Cô vợ nhỏ của anh đang đứng bên cửa sổ, vòng eo mảnh mai ẩn dưới chiếc váy lụa màu xanh khói, dáng người thanh thoát tựa một đóa sen sắp nở, hoàn toàn không nhìn ra dấu vết của việc đã từng trải qua sinh nở.
Thả Huệ vừa kéo rèm xuống thì phía sau đã có hai cánh tay vòng tới, siết chặt lấy eo cô. Cô ngẩng đầu lên, đỉnh đầu chạm vào cằm anh: “Còn tưởng hôm nay anh sẽ không để ý đến em nữa chứ.”
Thẩm Tông Lương nói: “Vậy xem ra em cũng biết mình có lỗi?”
“Gia Gia còn nhỏ mà anh.” Thả Huệ xoay người lại, vòng tay qua cổ anh: “Vậy em hứa, lần sau về nhà sẽ ôm anh trước, hôn anh trước, được không?”
Anh bất lực cười: “Thôi đi, ai thèm đi ghen với con trai mình chứ.”
Thả Huệ bị anh ôm lên chiếc tủ gỗ gõ đen kia, như vậy coi đã giải quyết được khó khăn của cô khi muốn hôn anh mà cứ phải nhón chân. Thẩm Tông Lương chống tay lên mặt tủ, ôm cô vào lòng, nghe cô đung đưa hai bàn chân nhỏ nói chuyện với mình, cô nói: “Hôm qua em đi họp đã nhìn thấy anh. Anh đi cùng nhiều người như vậy, mặc quần áo gần giống nhau nhưng em chỉ cần liếc một cái là có thể nhận ra anh ngay.”
Lúc đó cô vừa bước vào hội trường, vẫn chưa tìm thấy bảng tên của trường mình thì đã thấy một nhóm người đi ra từ hành lang, bên ngoài áo sơ mi trắng là những chiếc áo khoác tây trang cùng màu. Thẩm Tông Lương đi ở vị trí hơi lệch về bên trái, đang nói chuyện với người bên cạnh, tay anh cầm cuốn sổ ghi chép cuộc họp màu đen, trông rất chững chạc và nghiêm túc, bước đi nhanh nhẹn.
Thả Huệ nhìn chằm chằm anh rất lâu, nhìn anh đi dọc theo hành lang bằng kính, khuôn mặt nho nhã ẩn hiện lúc sáng lúc tối.
Từ nhỏ cô đã không có bất kỳ sở thích đặc biệt nào, ngay cả việc học múa ba lê cũng dở dang. Chỉ duy nhất có một việc là đứng giữa đám đông ngước nhìn anh đã gần như trở thành sự say mê duy nhất của thời thiếu nữ của cô.
Phó viện trưởng thấy cô ngây người ra thì cũng nhìn ra ngoài cửa, bà nói: “Tiểu Chung, hình như đó là ông xã của em kìa.”
Thả Huệ đáp một tiếng: “Dạ.”
Phó viện trưởng cười nói: “Ôi, em ngẩng người lâu như vậy hoá ra là vì nhìn ông xã nhà em à? Kết hôn lâu như vậy rồi mà vẫn còn thế này sao?”
Thả Huệ chỉ đỏ mặt cười, không nói gì. Cô thầm nghĩ trong lòng, chị làm sao biết được em yêu anh ấy nhiều đến thế nào?
Thẩm Tông Lương nhìn cô, trong ánh mắt mang theo một chút lạnh lẽo, giống như sắc trời đêm nay vậy, anh nói: “Vậy sao hôm qua em không kể với anh?”
Thả Huệ dịu dàng hôn lên má anh, chiếc lưỡi nhỏ màu hồng cứ thế làm ướt tóc mai và cằm anh, cô nói: “Hôm qua anh về muộn như vậy, ai thèm đợi anh chứ.”
Thẩm Tông Lương khó chịu nhắm mắt lại nhưng mãi vẫn không có động tĩnh gì. Lúc nãy anh đã nói dối, anh đang nghiêm túc tính toán với Thả Huệ, so sánh tình yêu cô dành cho anh và con trai, phát hiện ra cô vẫn yêu Gia Gia nhiều hơn anh vì vậy anh đã vô cùng thất vọng.
Chỉ là con người anh vốn đã quen với sự cứng nhắc, cổ hủ, anh làm sao có thể mở miệng nói với cô rằng chồng em cũng cần em yêu thương?
Giờ đây nghe được mấy lời này của cô vậy là đủ rồi.
Thả Huệ xoa lưng anh và hôn anh, nước bọt ngọt ngào dính đầy cằm anh, toàn tâm toàn ý muốn dỗ anh vui. Trong lúc dỗ anh thế này, cô cũng làm cho bản thân mình rối tung lên.
Cả đêm, Thẩm Tông Lương đắm chìm trong ánh mắt dịu dàng ngoan ngoãn của cô. Anh ôm cô thật chặt, giọng nói trầm thấp và mơ hồ vang lên, anh không ngừng hỏi: “Còn yêu anh không?”
Thả Huệ hết lần này đến lần khác đáp lại anh: “Yêu, rất yêu.”
Đến gần sáng, cô nằm bệt trên thảm, tứ chi rã rời, gối đầu lên cánh tay Thẩm Tông Lương, cắn anh hết lần này đến lần khác, dù không chịu đựng nổi nữa nhưng cô cũng không dám cắn mạnh vì sợ làm anh đau.
Tiết trời cuối thu tiêu điều, Thả Huệ nhìn anh bằng ánh mắt đờ đẫn, đầu óc cô quay cuồng, như thể cô nhìn thấy được cảnh sắc đầu xuân trong mắt anh. Cỏ xanh trên bờ đê, cành liễu rủ xuống lướt trên mặt nước, gợn lên từng đợt sóng lăn tăn.
Thả Huệ mơ màng cười rồi cúi xuống trao cho anh một nụ hôn thật sâu.
_
Năm Gia Nhân lên ba tuổi, việc chọn cho con một trường mẫu giáo ưng ý đã trở thành hạng mục quan trọng nhất của Thả Huệ.
Vì chuyện này mà cô ngày đêm suy nghĩ, gọi điện thoại cho những bạn học có con cái, điều tra khắp nơi, mãi đến khi mùa xuân sắp qua đi mà vẫn chưa đưa ra được bất kỳ quyết định nào.
Chiều thứ Bảy, Thả Huệ từ trường về, hiếm khi cô thấy chồng mình không đi tiếp khách, cũng không vùi đầu vào công việc, mà đang cắm cúi vào đống sách vở dài dòng.
Thời tiết tháng năm vô cùng dễ chịu, từng cơn gió ấm thổi qua ngọn cây dương, anh cầm một tập chữ mẫu, ngồi trong sân tỉ mỉ suy ngẫm, lĩnh hội được một chút tinh túy thì liền dùng tay chấm một chút nước trà trong cái ly hình hoa hướng dương, tùy ý viết lên bàn.
Thả Huệ ngồi xuống, cô đặt túi sang một bên rồi tự rót cho mình một ly trà, hôm nay họp hành phải phát biểu nhiều nên cô đã khát khô cả cô từ lâu.
Thẩm Tông Lương không ngẩng đầu khỏi tập chữ mẫu, anh nói: “Giáo sư Chung làm sao vậy nhỉ? Hồi còn đi học đã ghét họp hành cuối tuần, giờ tự mình phải hướng dẫn nghiên cứu sinh thạc sĩ rồi mà vẫn còn ghét họp à?”
“Được rồi, em thu hồi lại lời nói trước đây, là em trách lầm lão Cao rồi.” Thả Huệ cúi đầu về phía đông, cô phàn nàn nói: “Từ thứ Hai đến thứ Sáu thật sự không có chút thời gian nào, vốn dĩ em định giải quyết cho xong hôm qua rồi, vậy mà đột nhiên lại bắt em đi phát biểu ở hội nghị học thuật, hại em còn phải làm bản nháp ngay tại chỗ.”
Cô vừa nói vừa thở hổn hển, vịn bàn nhìn vào bên trong: “Gia Gia đâu anh?”
Thẩm Tông Lương nói: “Quậy cả buổi trưa, hại anh đau cả đầu, cuối cùng cũng ngủ rồi.”
Thả Huệ ghé sát lại bên anh, dịu dàng nói: “Thằng bé thích ở với ba mà, con trai ở nhà ít được gặp anh nên chắc chắn rất phấn khích, trong nhà ai mà không thích chơi với ba chứ?”
Thấy cô không yên phận thì Thẩm Tông Lương liếc xuống bàn tay đang quấn lấy mình, hắng giọng: “Giáo sư Tiểu Chung, đây là đang ở bên ngoài.”
Thả Huệ xoay mặt anh lại: “Thì đó, em đang muốn hỏi ba sao không đi nghỉ ngơi đi? Đã mệt như vậy rồi.”
Giọng cô rất hay, mười mấy năm nay vẫn trong trẻo mềm mại, trước sau như một. Sau khi sinh Gia Nhân thì Thả Huệ đã bắt đầu công khai gọi anh là ba khi nói chuyện trong nhà.
Những người xung quanh đều cho rằng đây là cô đã hoàn toàn nhập vai, trở thành một người mẹ mẫu mực cho con mình. Trong mối quan hệ vợ chồng hòa thuận, đây là chuyện hết sức bình thường, nhưng Thẩm Tông Lương biết cô nào có ý tốt như vậy. Cái điệu bộ nũng nịu của cô khi gọi anh, hoàn toàn là xuất phát từ niềm yêu thích cá nhân của cô, là một kiểu trêu chọc mập mờ, thường xuyên làm anh nóng cả tai.
Anh nhìn vẻ mặt tươi sáng của cô, không biết nói gì, chỉ có thể nói khô khan đáp lời: “Anh không mệt.”
Khi tuổi tác ngày một tăng lên, con người Thẩm Tông Lương dần dần hình thành một sự ôn hòa. Anh khác nhiều so với bản thân anh lúc ba mươi tuổi. Khi anh còn luôn chiếm thế chủ động tuyệt đối trong mối quan hệ của hai người, sẽ vào một buổi chiều thư thái thế này, anh ấn cô vào thư phòng, hôn đến mức cả người cô mềm nhũn. Đợi cô tỉnh ngủ thì lại dỗ dành cô làm loạn trên người mình trong ánh hoàng hôn đang buông xuống.
Thả Huệ sờ mái tóc đen nhánh bên thái dương anh: “Sao lại không mệt chứ? Không phải cả buổi trưa đều không nghỉ sao? Em đi nghỉ với anh một lát, được không?”
Thẩm Tông Lương hoàn toàn không có sức chống cự, anh gật đầu: “Được.”
Anh trơ mắt nhìn tập chữ bị giật khỏi tay mình rồi Thả Huệ dính lấy anh: “Anh bế em đi, đi đường kẹt xe chết đi được, em lái xe mệt lắm.”
Đối mặt với sự làm nũng của cô, Thẩm Tông Lương chỉ có thể cố gắng kiểm soát biểu cảm của mình, không để lộ ra sự bất lực và yêu thích quá rõ ràng, không để cô biết anh đang chìm đắm trong đó.
Thẩm Tông Lương trầm giọng nói: “Anh đã bảo để tài xế đi đón em rồi mà.”
“Không cần.” Thả Huệ sợ hãi lắc đầu: “Trong học viện đã có không ít người bàn tán về em rồi. Nếu còn bày ra vụ tài xế đưa đón thì họ càng có cớ để nói em hơn.”
Dường như sự coi thường năng lực của phụ nữ trong xã hội này đã trở thành một căn bệnh thâm căn cố đế. Khi một nữ đồng chí có chút thành tựu bước vào tầm mắt mọi người thì ai nấy đều không khỏi suy đoán về xuất thân và lai lịch của cô ấy, rốt cuộc là người đàn ông nào đang thúc đẩy, đang mang lại thành tựu cho cô ấy?
Thật kỳ lạ, tại sao không thể là cô ấy tự tạo dựng nên thành tựu của chính mình? Những đêm khuya chong đèn thức sửa luận văn đó, chẳng lẽ đều là do lão Cao thay cô trải qua sao? Dự án Quỹ Khoa học Xã hội Quốc gia trong tay cô, cũng là do Thẩm Tông Lương huy động nguồn lực quan hệ của anh, mới có thể thành lập hay sao?
E rằng người chồng đã sớm rời khỏi giới học thuật của cô, ngay cả cách viết đề cương cũng không biết nữa kìa. Một khi con người ta đã ghen ghét đến đỏ mắt thì đúng là cái gì họ cũng có thể bịa ra mà không cần căn cứ.
Thẩm Tông Lương sớm đã đoán trước, anh nói: “Cây cao đón gió, họ không quan tâm em có tài thật hay không, trước hết cứ nhổ một bãi nước bọt cho hả giận đã. Em đừng để ý nhưng ai dám trước mặt em…”
Thả Huệ giơ tay bịt miệng anh lại: “Chưa đến mức đó đâu, anh yên tâm, em xoay sở được mà.”
“Nếu không xoay sở được thì cũng đừng cố gắng quá.” Thẩm Tông Lương nghiêm mặt dặn dò cô: “Nếu không thì có anh để làm gì?”
Người nói muốn ở lại nghỉ ngơi cùng anh, vừa vào phòng ngủ đã dính lấy anh, căn bản chẳng hề muốn cùng anh nghỉ ngơi chút nào. Thẩm Tông Lương về nhà mới thay áo sơ mi, áo không bị con trai nghịch ngợm làm nhăn mà ngược lại bị bàn tay của vợ anh làm cho nhàu nát.
Anh đi tắm, tiện tay nhặt chiếc quần tây trên thảm lên vứt vào giỏ đồ bẩn.
Trước khi vào phòng tắm, anh quay đầu lại nhìn về phía giường thì thấy Thả Huệ đã vùi mặt vào gối, hai má đỏ bừng như quả đào chín mọng. Cô ngủ cũng rất nhanh, lúc nãy khi đang vệ sinh cơ thể, cô đã suýt ngã vào bồn tắm.
Rất lâu sau, Thẩm Tông Lương mới nằm xuống, vừa ngủ không được bao lâu thì anh nghe thấy tiếng bước chân nặng nhọc chạy lên cầu thang, hẳn là Gia Gia. Anh vén chăn đứng dậy, trước khi Thả Huệ cũng bị giật mình thì anh đã mở cửa chặn con trai lại.
Thẩm Gia Gia lớn tiếng gọi ba như thể cậu sợ ba mình không nghe thấy. Thẩm Tông Lương cúi xuống bế con trai vào lòng, anh khẽ nói: “Mẹ đang ngủ, con đừng làm ồn.”
Mới ba tuổi, dù không có khái niệm về thời gian nhưng Gia Nhân cũng biết đây không phải giờ ngủ bình thường, cậu bé dùng chất giọng non nớt hỏi lại: “Đến giờ ăn tối rồi mà sao mẹ vẫn đang ngủ ạ?”
Thẩm Tông Lương sững người, một lúc sau anh mới nói: “Vừa rồi…mẹ hơi mệt nên cần nghỉ ngơi.”
Cậu bé không chịu bỏ qua mà tiếp tục hỏi: “Sao mẹ lại mệt ạ?”
Hỏi hay lắm, sao mẹ lại mệt nhỉ? Sao anh có thể trả lời được đây?
Thẩm Tông Lương tùy tiện bịa ra một lý do: “Chắc là do mẹ đi dạy học nên mệt thôi.”
Thẩm Gia Gia ngây ngô gật đầu, giây tiếp theo, cậu bé rúc vào cổ ba, cậu ngửi thấy một mùi hương dịu dàng quen thuộc, là mùi của mẹ. Bà vú chăm sóc cậu bé từ nhỏ muốn bế cậu xuống, bà khẽ nhắc nhở: “Gia Gia ra mồ hôi rồi, phải lau đi thôi.”
Thẩm Tông Lương gật đầu, anh nói: “Không sao, dì đã trông nom nó cả buổi chiều rồi, dì đi nghỉ đi, để tôi thay quần áo cho nó.”
Anh đưa con trai vào phòng tắm, cởi bỏ quần áo nhỏ trên người rồi sờ lên tấm lưng đã đẫm mồ hôi của cậu, anh hỏi: “Vừa nãy con đi chơi ở đâu? Ướt hết cả lưng rồi.”
Thẩm Gia Nhân luôn cảm thấy sợ ba mình, trong mắt cậu, Thẩm Tông Lương luôn có vẻ mặt nghiêm nghị, khó gần, hiếm khi mỉm cười.
Đứng trước ba, nắm tay nhỏ của cậu lúc nào cũng luôn vô thức nắm chặt lại. Thẩm Tông Lương đặt ra cho cậu rất nhiều quy tắc, từ ăn uống, mặc quần áo đến chào hỏi mọi người, cái nào làm không tốt là sẽ bị ba dạy dỗ cho một trận.
Còn mẹ thì tốt hơn nhiều.
Không, không chỉ là tốt hơn một chút. Mẹ đối với cậu quá dịu dàng, dù cho cậu có làm gì, dù là ngồi xổm bên đống đất chơi đến khi cả người lấm lem thì mẹ cũng sẽ mỉm cười nhìn cậu.
Nhưng những điều này đều không được ba cho phép.
Đôi môi nhỏ xinh của Thẩm Gia Nhân khẽ mấp máy, cậu lắp bắp nói: “Dạ…dạ chơi cầu trượt, con đã chơi rất nhiều lần.”
Thẩm Tông Lương dùng nước ấm lau người cho cậu, lau sạch sẽ rồi thay cho cậu một chiếc áo dài tay bằng cotton sạch sẽ. Trong việc chăm sóc con cái, anh có kinh nghiệm hơn cả vợ mình, dù sao thì cũng có thể coi như anh đã từng nuôi một đứa con gái rồi. Nhiều năm nay anh cũng đã lau cho mẹ Gia Gia không ít lần.
Anh nhíu mày: “Lại một mình chiếm cầu trượt sao? Trong sân có nhiều bạn nhỏ như vậy, con có thấy ngại không?”
Tuần trước cậu đã bị Thẩm Tông Lương bắt gặp một lần. Anh đi làm về, nhìn thấy trong khu vui chơi trẻ em có rất nhiều trẻ em vây quanh một chiếc cầu trượt, ai cũng đều đang đợi chiếc cầu trượt nhiều màu sắc đó. Còn con trai anh thì trượt đi trượt lại, không nhường cho ai chơi dù chỉ một lần.
Lúc đó, Thẩm Tông Lương đã nhấc bổng con trai lên, về đến nhà, anh đã mắng cậu một trận thậm tệ, mắng luôn cả bà vú thường ngày hay chăm sóc cậu, mới nhỏ tuổi mà đã ích kỷ như vậy, lớn lên còn ra sao nữa?
Thẩm Gia Nhân lập tức lớn tiếng kêu lên: “Ba ơi, con không có! Con đã cho mọi người lần lượt chơi cùng rồi?”
“Thế nào là lần lượt?”
Cậu bé đếm ngón tay, đếm đi đếm lại: “Đồ Đồ chơi một lần, con chơi một lần, Nguyệt Nguyệt chơi một lần, con chơi một lần, Tiểu Tây chơi một lần, con chơi một lần.”
Thẩm Tông Lương nhịn không được bật cười khi giúp cậu mặc quần: “Vậy là con đã chia đều cho mọi người rồi, đúng không?”
Thẩm Gia Nhân dạ một tiếng rồi ôm cổ ba hôn một cái thật kêu, trông ba hôm nay tâm trạng rất tốt, như vậy mà cũng không mắng cậu.
Hai cha con ăn cơm tối xong, Thẩm Tông Lương dẫn cậu đi chơi xe thăng bằng trong sân lớn.
Trên đường gặp nhiều người quen, ai nhìn thấy cậu bé cũng thở dài một hơi, sao mà giống ba quá. Thẩm Gia Nhân không thích giống ba nên cậu bĩu môi tỏ vẻ không vui, ba cậu véo nhẹ má cậu một cái: “Sao nào? Giống ba làm con ấm ức lắm à?”
Cậu quay đầu nói: “Con muốn giống mẹ, mẹ đẹp.”
Thẩm Tông Lương cố tình chọc cậu: “Vậy ai bảo con không tự biết chọn? Hai chọn một mà con lại chọn sai rồi.”
Thẩm Gia Nhân hừ một tiếng, không thèm để ý đến ba mình nữa.
Khi Thẩm Tông Lương một mình dẫn con đi chơi thì anh luôn gần như là thả rông. Mặc kệ Gia Gia có nghịch ngợm thế nào thì anh chỉ đứng một bên nhìn, tuyệt đối không can thiệp. Vợ anh thì khác, nhất định phải đi theo phía sau mọi lúc, luôn tay đỡ lấy đứa bé. Chỉ cần có một chút va chạm là Thả Huệ liền vô cùng căng thẳng, bế con lên dỗ dành.
Trong lúc Thẩm Tông Lương nghe điện thoại, Gia Gia bị ngã khi chạy lên một con dốc ngắn, cả người và xe đều lật nhào bên đường. Một chân của cậu bị xe đè lên, cậu bé khóc ré lên, Thẩm Tông Lương cúp điện thoại, đỡ xe dậy cho cậu rồi đứng bên cạnh hỏi: “Chỉ bị thương nhẹ thôi mà con khóc lóc cái gì, có tự đứng dậy được không?”
Gia Gia thử một chút, thấy dường như cũng không đau lắm nên cậu bé phủi bụi, chống tay xuống đất rồi bò dậy. Cậu bé đưa tay muốn ba ôm lấy giống như mọi khi có mẹ ở bên nhưng nhìn thấy khuôn mặt không cười không nói nghiêm nghị của ba thì cậu lại rụt tay về.
Thẩm Tông Lương nhấc xe lên, một tay dắt cậu: “Rồi, không sao thì về nhà rửa tay thôi.”
Sao lại không sao chứ! Tay cậu đã bị trầy da rồi đây này!
Nếu có mẹ ở đây, chắc chắn mẹ sẽ thổi cho cậu thật lâu, mẹ thương cậu lắm.
Thẩm Gia Nhân mang theo một bụng tức giận về nhà.
Lúc này Thả Huệ đã dậy, cô mặc váy ngủ đi từ lầu xuống, nhìn thấy con trai thì cô bước nhanh hai bước, cúi xuống sờ mặt Gia Gia: “Đi chơi với ba hả?”
Gia Gia liếc nhìn ba mình, dám giận mà không dám nói. Thả Huệ không nhận ra điều gì bất thường, cô tự mình dắt con trai: “Mẹ đưa con đi tắm, thay quần áo nhé.”
Đến phòng của cậu bé, khi Thả Huệ đang tìm đồ ngủ trong tủ thì Gia Gia đứng trên ghế sofa, đột nhiên gọi mẹ.
Thả Huệ quay đầu lại: “Ừ, sao đó con?”
“Con vừa bị ngã, mẹ xem này.”
“Hả?”
Thả Huệ đặt quần áo đang cầm trên tay xuống, vội vàng đi đến bên cậu bé, mở lòng bàn tay cậu bé ra kiểm tra, đúng là bị trầy một mảng nhỏ, may mà không chảy máu.
Cô đưa tay đến miệng thổi thổi: “Ôi chao, sao lại thế này, còn đau không con?”
“Đau ạ, con bị ngã lúc chơi xe thăng bằng” Gia Gia nói.
Thả Huệ hỏi: “Thế ba đâu? Con không nói với ba sao?”
Cơ hội báo thù cuối cùng đã đến, cậu bé nói: “Ba chẳng quan tâm con gì cả, ba chỉ bắt con tự đứng dậy thôi.”
Thả Huệ cau mày một cái: “Ba con thật là vô tâm.”
“Mẹ ơi, con không muốn đi chơi với ba nữa, lần sau mẹ đi với con được không mẹ?”
“Được chứ, lần sau con gọi mẹ dậy nhé.”
Gia Gia quấn lấy Thả Huệ: “Mẹ ơi, hôm nay con muốn mẹ dỗ con ngủ.”
Thả Huệ ôm chặt con trai: “Ừm, mẹ kể chuyện cổ tích cho con nghe.”
“Tuyệt quá.”
Thả Huệ ở trong phòng con trai đến hơn chín giờ.Cho đến khi con ngủ say, cô mới tắt đèn đầu giường, rồi để cho bà vú vào chăm sóc. Thấy còn sớm, cô đi thẳng đến phòng sách. Mỗi lần mở bài luận của sinh viên ra xem, Thả Huệ đều phải hít sâu vài hơi, chỉ sợ nhìn thấy thứ gì đó khiến huyết áp của cô tăng cao.
Ví dụ như việc sao chép nguyên văn từng đoạn lớn mà không sửa đổi, hoặc là hoàn toàn không thể tìm thấy nguyên văn mà sinh viên đã trích dẫn trong tài liệu tham khảo, hay là những lập luận quá sơ sài, cẩu thả. Đôi khi cô thật sự muốn xóa hết đi, tự mình viết lại một bài còn nhanh hơn việc ghi chú từng dòng như thế này.
Không lâu sau, Thẩm Tông Lương mang đồ ăn khuya đến cho cô, anh đặt đồ ăn lên bàn: “Ngừng tay, lại đây ăn một chút đi em.”
Thả Huệ vỗ vỗ tay, gắp một chiếc sủi cảo nguội cắn một miếng. Cô phồng một bên má nói: “Nước sốt này ngon tuyệt vời luôn.”
Thẩm Tông Lương ngồi đối diện cô, uống một ngụm trà, lười không nói gì.
“Anh nếm thử không?” Thả Huệ vừa nói vừa đưa đến gần miệng anh.
Anh giơ tay cản lại: “Anh ăn rồi, không cần đâu.”
Thả Huệ hừ một tiếng: “Không ăn thì thôi, đồ ngon như vậy, em ăn một mình.”
Thẩm Tông Lương hỏi cô: “Con ngủ rồi à?”
“Ngủ từ sớm rồi ạ, con mình sinh hoạt rất quy củ, đến giờ là buồn ngủ.”
Anh nhếch môi cười: “Thằng nhóc này, cũng chỉ có điểm này còn tạm nghe lời.”
Thả Huệ vội vàng bênh vực con trai: “Rõ ràng con mình ngoan ở mọi phương diện luôn cơ mà, là anh cứ cố tình bắt bẻ.”
Thẩm Tông Lương trừng cô một cái: “Không có anh quản nó thì nó có thể ngoan như hôm nay không? Không chừng đã quậy tung từ đời nào rồi.”
Thả Huệ nói: “Con trai anh còn mách tội anh trước khi ngủ đó, nó nói ba nó hung dữ lắm.”
“Anh biết nó muốn mách tội gì, chẳng phải là bị ngã nhưng anh không đỡ nó dậy sao?” Thẩm Tông Lương hờ hững nói.
Thả Huệ nghiêng đầu: “Vậy sao anh không đỡ con đứng dậy?”
Thẩm Tông Lương nói: “Lần nào cũng chờ ba mẹ đỡ dậy thì biết bao giờ nó mới tự đứng lên được? Em cũng phải chú ý một chút, đừng quá nuông chiều nó.”
Cô ậm ừ cho có lệ, cúi đầu trộn mỳ vằn thắn: “Trường mẫu giáo rốt cuộc học ở đâu, em vẫn không chọn được. Trường mẫu giáo của đơn vị mình thì giáo viên không đủ năng lực, đi học thử hai tiết thì thấy cũng không ổn lắm.”
Thẩm Tông Lương đẩy tách trà về phía cô nói: “Cứ gửi vào trường trọng điểm đi, trường số một của thành phố mà, đội ngũ giáo viên kinh nghiệm đầy đủ.”
Thả Huệ do dự một chút: “Ở đó à, em lo…”
“Em lo ở đó có nhiều đứa giống con nhà mình à?”
“Dạ, đến lúc đó so đi tính lại, em sợ Gia Gia học hư.”
Thẩm Tông Lương cười khẩy, anh lau miệng cho Thả Huệ: “Lúc em học tiểu học, bạn cùng lớp em là những ai?”
“Có cháu gái anh, Nguỵ Tấn Phong, Trang Tân Hoa họ, ai cũng giỏi cả. Em là do ba mẹ cố gắng nhét em vào, lúc đó phải nhờ nhiều mối quan hệ lắm.”
Anh gật đầu: “Vậy bình thường họ đối xử với em thế nào?”
“Có gì đâu, chỉ là đi học thôi mà, mạnh ai nấy học thôi.”
“Vậy là được rồi.”
Thả Huệ mím môi suy nghĩ: “Được rồi, chỗ đó gần ngõ Tây Bình, thằng bé còn có thể đến nhà bà nội.”
Thẩm Tông Lương nói: “Hơn nữa hiệu trưởng là em gái ruột của chị dâu, có cô ấy ở đó anh cũng yên tâm hơn.”
“Nhớ hồi tụi em đi học, hiệu trưởng là mẹ của Dương Vũ Mông. Lúc đó, nhà cô ấy có quan hệ rất tốt với nhiều người.”
“Rồi sao nữa?” Thẩm Tông Lương chỉnh lại kính rồi tiếp tục uống trà: “Chẳng phải là lúc người ta gặp khó khăn thì ai cũng xúm vào sao, những mối quan hệ hời hợt đó không có tác dụng. Lúc tốt thì không thấy gì, vừa có dấu hiệu suy sụp là em xem xem, ngay cả lộ mặt còn chẳng dám nữa là.”
Thả Huệ lặng lẽ uống nước trái cây, không nói gì. Cô đã từng trải qua biết bao nhiêu chuyện, những chuyện này đã thấy quá nhiều rồi.
Tháng chín vừa khai giảng, Thả Huệ mới biết thế nào là tim đau như bị dao cắt.
Thẩm Gia Nhân đến trường mẫu giáo, ngồi trong lớp vẫn còn thấy mới lạ, đôi mắt đen láy đảo qua đảo lại. Đến khi cậu bé phát hiện mẹ đã đi, mà những bạn đồng trang lứa bên cạnh đều khóc thì cậu bé cũng bắt khóc nức nở, cứ ôm chặt lấy cửa sổ gọi mẹ quay về.
Thả Huệ thì trốn ở bên ngoài quan sát phản ứng của con trai.
Nghe cậu bé khóc đến khản cả giọng, mà cô giáo dỗ thế nào cũng không nín, cô thật muốn xông vào ôm cậu bé ra.
Thẩm Tông Lương từ cơ quan chạy tới, anh đỡ lấy người vợ đang vô cùng xúc động của mình. Thả Huệ nắm chặt cổ áo anh nói: “Ông xã, Gia Gia ở trong đó khóc, em muốn vào dỗ con.”
Anh không đồng ý: “Đừng vào, sớm muộn gì nó cũng phải xa ba mẹ thôi mà, sau này thì phải làm sao? Em có thể để nó ở nhà cả đời sao?”
Thả Huệ vốn đã khó xử, lại bị tiếng khóc của con làm cho đau lòng, ruột gan như đứt ra từng khúc. Đây là lần đầu tiên cô lớn tiếng với Thẩm Tông Lương: “Anh thì chỉ biết nói lý lẽ to tát thôi, con trai anh khóc như vậy mà anh vẫn nói được, không phải do anh sinh ra đúng không? Anh căn bản không thương nó.”
Thẩm Tông Lương chỉ vào bên trong lớp học: “Vậy em vào ôm nó ra đi, sau này đừng vào cửa trường học nữa, đi đi.”
Cô bước chân khựng lại, cô trốn sau gốc cây liếc nhìn về phía lớp học rồi cắn răng lên xe. Trước khi đi, cô liếc Thẩm Tông Lương một cái đầy vô tình.
Thẩm Tông Lương cũng đứng đó rất lâu, cho đến khi Gia Gia được cô giáo an ủi, không còn khóc nữa thì mới vội vã quay về.
Suốt cả ngày, Thả Huệ ở trường thấp thỏm không yên, nhìn điện thoại, lại nhìn thời gian trên tường. Cô sợ nhận được điện thoại của cô giáo, nói Gia Gia khóc không ngừng, bảo cô đến đón về, lại có chút hy vọng nhận được tin nhắn báo như vậy để cô có lý do vào ôm con về.
Chưa đến giờ đón con mà Thả Huệ đã sớm đợi ở cổng trường mẫu giáo. Buổi chiều Gia Gia biểu hiện tốt hơn buổi sáng, cậu tươi cười nhào vào lòng cô gọi mẹ. Thả Huệ ngồi xổm xuống, sờ sờ mặt cậu bé nói: “Bé ngoan, ở trường có vui không con?”
“Chơi thì vui thật nhưng con cũng rất nhớ mẹ.” Gia Gia ôm lấy cô nói.
Cô cười khổ: “Mẹ cũng rất nhớ Gia Gia nhưng không còn cách nào, chúng ta phải đi học mà.”
Gia Gia nghiêm túc nói: “Dạ, ba nói rồi, ai cũng có việc mình cần làm, không được nhõng nhẽo, nếu không sẽ trở thành người vô dụng. Mẹ ơi, con không muốn làm người vô dụng.”
Thả Huệ gật đầu mạnh: “Ba dạy Gia Gia thật tốt.”
“Nhưng con vẫn yêu mẹ nhất.”
“Ừm, mẹ cũng yêu Gia Gia nhất.”
Hai mẹ con một mình ra ngoài ăn cơm.
Về đến nhà, Thẩm Tông Lương vẫn chưa về, có lẽ lại đang tiếp khách.
Thả Huệ tắm xong, dỗ con trai ngủ xong thì cô ngồi trong phòng khách lật tạp chí, nằm ngang trên chiếc ghế sofa đơn, chân đung đưa bên ngoài.
Hơn mười giờ Thẩm Tông Lương mới bước từ ngoài vào, anh thay giày, ngồi xuống ghế sofa cởi cà vạt. Thả Huệ liếc nhìn anh, trong lòng vẫn còn giận chuyện buổi sáng nên không đi giúp anh.
Thẩm Tông Lương tự nói: “Trong nhà có trà uống không? Khát quá.”
Thả Huệ nhỏ giọng đáp: “Không có, cho anh khát chết luôn.”
Nói vậy nhưng cô vẫn đứng dậy đi đến quầy rót nước cho anh. Cô quay người lại, đưa cái ly vào tay anh: “Uống đi, không còn nóng nữa đâu.”
Thẩm Tông Lương nhìn lên lầu: “Con ngủ rồi à?”
Thả Huệ nói: “Mấy giờ rồi còn chưa ngủ, mai con còn đi học mà.”
Anh giải thích: “Vốn dĩ anh muốn đi đón con, đột nhiên có một đám người nói muốn ăn cơm nên phải kẹt đến giờ này.”
“Không sao, em đi đón là được rồi, anh cứ bận việc của mình đi.” Thả Huệ cúi đầu, vặn vẹo chân trên váy ngủ nói.
Thẩm Tông Lương hạ mi mắt nhìn cô một cái, anh nói: “Lúc này không la hét om sòm nữa à? Còn hiểu cho anh cơ đấy.”
Thả Huệ ngẩng đầu lên nhìn anh rồi đột nhiên nghiêm túc nói: “Thẩm Tông Lương, em thấy anh nói đúng.”
Anh gật đầu, rất thong thả cúi người đặt cái ly xuống: “Vậy sao còn không lại đây, cứ nhất định phải ngồi xa anh như vậy?”
Cô ngoan ngoãn mỉm cười rồi thuần thục leo lên người anh: “Em xin lỗi mà.”
“Không cần xin lỗi đâu, anh không thích nghe.” Thẩm Tông Lương ngả người ra sau dựa vào đệm lưng, hai tay đỡ lấy lưng cô: “Em đó, cứ động đến chuyện của con trai em thì em chẳng có chủ kiến gì cả, thế này làm sao mà được?”
Thả Huệ hôn nhẹ lên khóe môi anh: “Vậy nên mới thấy anh vĩ đại và đúng đắn chứ ạ, đúng không ba?”
Lại nữa rồi, cô lại giở tuyệt chiêu ra rồi.
Thẩm Tông Lương nghiêng đầu cười, kéo cô vào lòng: “Đối phó với anh thì em giỏi lắm.”
“Vậy anh còn giận không?” Thả Huệ ôm cổ anh nói.
Anh lắc đầu, đưa tay gạt lọn tóc dài xõa bên má cô: “Em không giận anh là tốt rồi, tối nay ăn cơm anh cứ nghĩ mãi, về nhà phải dỗ em thế nào.”
Thả Huệ cựa quậy trên người anh, cô cố tình nói: “Vậy em giận rồi, anh dỗ đi.”
Thẩm Tông Lương bất lực bóp nhẹ sống mũi: “Được, lát nữa anh dỗ em.”
“Không, phải dỗ bây giờ luôn.”
Anh ôm cô đứng dậy: “Em tự nói nhé, lát nữa không được làm nũng đâu.”
Thả Huệ giật mình á một tiếng rồi ôm chặt cổ anh: “Nhanh vậy sao anh?”
“Sắp nhanh hơn nữa đây.” Thẩm Tông Lương ngửi mặt cô: “Em ráng nhịn đi.”


Gửi bình luận