Ngoại truyện 11: Gió truyền tin hoa.
Trời sương giá, đêm tuyết rơi, một vầng trăng non cong cong như chiếc gương sáng treo lơ lửng giữa không trung.
Thả Huệ ngồi trong xe, nhìn ra bên ngoài xuyên qua lớp hơi nước phủ trên cửa kính, một đàn quạ nhốn nháo bay vụt qua đầu ngõ. Chiếc xe chạy êm trên phố, cô nghĩ đến vẻ mặt của Trang Tân Hoa lúc nãy, trong lòng bỗng cảm thấy một sự châm biếm khó tả.
Không biết anh ta đang cố tỏ ra thanh cao với ai nữa.
Đã gặp cả cha mẹ hai bên, đã công khai cho thiên hạ biết rồi, vậy mà khi Hà Đàn Sinh thân thiết với anh ta, anh ta vẫn còn làm ra vẻ như mình đang từ chối, để cho người khác suy diễn.
Anh ta đang từ chối điều gì? Mà có gì đáng từ chối chứ? Thực ra có ai thèm để ý đâu?
Nhớ đến vết thương trên tay anh ta, Thả Huệ lại lắc đầu, thôi vậy.
Sự việc đã đến bước này, còn gì để nói nữa?
Trời quá lạnh, khi xuống xe trên con phố dài, Thả Huệ siết chặt chiếc khăn choàng lông chồn màu xám xanh trên người. Cô làm thủ tục đăng ký ở cửa rồi đi thang máy lên văn phòng của Thẩm Tông Lương.
Đã muộn thế này rồi, tòa nhà văn phòng ban ngày nhộn nhịp giờ đã yên tĩnh lại. Giày cao gót của Thả Huệ bước trên hành lang, phát ra tiếng “cạch cạch” vang vọng.
Đến đây mấy lần rồi mà cô vẫn thấy hơi khó nhớ đường. Tầng dưới còn phân chia các phòng ban rõ ràng, mỗi phòng đều dán biển hiệu minh bạch, còn tầng trên thì trông giống hệt nhau.
Thả Huệ đi qua hai phòng liên tiếp đều dừng lại, ngước nhìn một lúc, rồi nhớ lại thấy không đúng mới tiếp tục đi về phía trước, nhưng đi về phía trước nữa thì lại là ngõ cụt.
Khi cô đang do dự muốn quay lại căn phòng mà lúc nãy cô đã cân nhắc có nên gõ cửa không thì đột nhiên cửa tự mở ra. Thả Huệ mở to mắt nhìn lại, cô thấy chồng mình đang đứng nghiêm nghị trước cửa, anh cau mày như đang muốn dạy dỗ cô.
Cô xốc váy, bước nhanh về phía trước.
Chưa kịp nói gì, cũng không dám nhìn anh thêm cái nào, cô mím chặt đôi môi đỏ, cúi đầu bước vào văn phòng. Khi đi ngang qua anh, cô khẽ nói: “Xin lỗi, em không nhớ đường.”
Ánh mắt Thẩm Tông Lương cứ thế dõi theo cô.
Ban đầu anh cau mày là vì không biết có ai đó đang đi lại lung tung trong hành lang, liên tục phát ra những âm thanh chói tai khiến anh không thể tập trung đọc được chữ nào.
Sau đó anh mở cửa, nhìn thấy người vợ rạng rỡ của mình thì anh mới hơi thả lỏng. Rồi đến khi cô bày ra dáng vẻ như làm sai chuyện gì đó, không dám ngẩng đầu lên, lén lút đi vào như chuột tránh mèo khiến anh không khỏi bật cười.
Thẩm Tông Lương đóng cửa lại, rất tự biết mình mà thuận tay khóa trái cửa. Anh quay người lại, trên dãy ghế sofa vốn rất trang nghiêm giờ có Thả Huệ ngồi đó, trông dịu dàng và mềm mại, mài mòn đi phần nào dáng vẻ cứng nhắc của chúng.
Trong phòng có đủ hơi ấm nên cô đã cởi bỏ chiếc khăn choàng, chiếc váy dạ hội cúp ngực tôn lên vóc dáng cân đối của cô, chuỗi ngọc phỉ thuý màu xanh đế vương lại xuất hiện trên cổ cô, rủ xuống tận khuôn ngực đầy đặn.
Trong văn phòng rất yên tĩnh, anh nhận ra mình đã nhìn cô quá lâu nên mới ho khan một tiếng.
Đường Nạp Ngôn mắng anh rất đúng, lần trước anh ta hỏi anh: “Lão Thẩm, cậu cũng kết hôn được một hai năm rồi mà. Bớt nhìn cô ấy đi vài cái thì có làm sao đâu? Cứ như một thằng nhóc mới lớn, chẳng có chút tiến bộ nào.”
Thẩm Tông Lương đi hai bước, cầm tài liệu đọc dở đến sofa ngồi xem. Thả Huệ dịch lại gần anh, một tay đặt lên đùi anh, tay kia vẫn đang trả lời tin nhắn, mắt nhìn màn hình: “Đợi chút nhé, em nói chuyện với Ấu Viên hai câu.”
Thẩm Tông Lương liếc xuống tay cô, có vẻ tay cô đặt không đúng chỗ lắm, anh hắng giọng: “Phùng Ấu Viên ở Hoa Giang có ổn không?”
Thả Huệ ngẩng đầu nhìn anh, cười nói: “Nhờ ơn anh nên cô ấy học việc rất nhẹ nhàng, còn gửi lời cảm ơn anh ạ.”
Thẩm Tông Lương nhếch môi: “Không cần đâu, có em cảm ơn là được rồi.”
“Em cảm ơn, lát nữa em sẽ cảm ơn anh thật nhiều.” Thả Huệ nói.
Sau đó họ thấy gõ chữ phiền phức quá nên Ấu Viên gọi điện thoại tới, Thả Huệ nói: “Về nhà sớm vậy? Không còn kế hoạch nào khác sao?”
Ấu Viên đang thay giày ở cửa, cô nói: “Đàn em Phùng biết giữ ý tứ lắm đó nha.”
“Ừm, giữ ý, không thể giữ ý hơn được nữa.”
Ấu Viên ngả người xuống ghế sofa: “Chỗ cậu sao yên tĩnh vậy? Lúc chiều không phải nói đi uống hai ly sao?”
Bên phía trường học được nghỉ, các anh chị khóa trên đều đi chơi Giáng sinh rồi, Lôi Khiêm Minh lại cứ mời cô, là bạn học biết bao nhiêu năm nên Thả Huệ ngại không dám từ chối, cô muốn đi ngồi một lát nhưng rốt cuộc vẫn thấy không quen với những nơi như vậy.
Thả Huệ nói: “Có uống rồi, chỉ ghé qua chút rồi về, ồn ào quá nên mình đau đầu.”
“Trước đây không thích giao tiếp thì thôi, làm bà Thẩm rồi cũng vẫn vậy sao?” Ấu Viên nói.
Thả Huệ khịt mũi: “Mình lấy Thẩm Tông Lương vì anh ấy là người mình yêu nhất nhất, chứ có phải vì hào quang phu nhân tiểu thư gì đâu. Cuộc đời mình không cần những thứ này để tô điểm. Nhà họ Chung đã suy sụp một lần rồi, mình còn không nhìn thấu những chuyện này sao?”
Khi nói câu này, mắt cô nhìn thẳng vào bình hoa trên bàn trà, hoàn toàn không để ý Thẩm Tông Lương bên cạnh đã nhìn cô một lúc lâu, cổ hơi ửng đỏ vì hai chữ “nhất” kia.
Tuổi trẻ có cái hay của tuổi trẻ, sự thẳng thắn không chút che đậy này, mỗi lần đều khiến anh cảm thấy nóng mặt, không biết nên đón nhận thế nào. Thẩm Tông Lương ngẩng cổ lên một cách gượng gạo, dường như còn cứng đờ hơn lúc cô bước vào.
Một lúc sau, Thả Huệ lại cười hỏi: “Bây giờ tâm trạng cậu thế nào?”
Ấu Viên trả lời rất nhanh, như thể nôn nóng muốn nói cho cô biết: “Cậu biết không? Lúc anh ấy tỏ tình với mình, đó là lần đầu tiên mình cảm thấy tim mình đập mạnh đến vậy, suýt nữa thì mình tưởng nó sẽ đình công mất, xem ra mình vẫn có khả năng yêu đương nhỉ?”
Thả Huệ nói: “Đương nhiên rồi, cậu luôn là người giỏi yêu nhất, chỉ là xem ai là người may mắn thôi. Trước đây mình còn tưởng…”
“Tưởng mình sẽ không vượt qua được sao?” Ấu Viên nói thẳng thay cô: “Không đâu, mình có nợ ai đâu mà phải tự oán giận bản thân?”
Thả Huệ mím môi, nhẹ giọng nói: “Cậu ấy cũng buồn, hơn nữa chuyện của bác Trang lúc đó thật sự hơi khó xử, Thẩm Tông Lương cũng không có cách nào.”
Ấu Viên nói với tốc độ nhanh như gió: “Cho dù nỗi khổ của anh ta có lớn hơn trời thì mình nhất định phải đặt mình vào vị trí của anh ta, hiểu cho anh ta, thông cảm cho anh ta sao? Người thăng tiến là anh ta, còn người bị hủy hôn là mình. Anh ta có trăm lý do để bỏ rơi mình thì mình có trăm lý do để không tha thứ cho anh ta. Có thể rời đi một cách đàng hoàng đã là cho anh ta một bậc thang rồi, lẽ nào còn bắt mình cầu xin anh ta, chờ đợi anh ta? Xin lỗi nhé, mình cũng là cô chiêu lớn lên trong nhung lụa, không phải thánh mẫu gì đâu, không có lòng đồng cảm mạnh mẽ đến vậy, mình chỉ quan tâm đến sự vui vẻ của bản thân thôi.”
“Hơn nữa, đừng nói chú út không có cách nào tốt, chuyện đó liên quan gì đến chú ấy? Lẽ nào cả đời mình còn phải đặt vào tay chú ấy sao? Chú ấy không nợ mình, cũng không phải người thân của hai đứa mình để mà phải chịu trách nhiệm cho tương lai của mình hay của Trang Tân Hoa. Đừng nói là không có cách, cho dù chú ấy có cách thì mình cũng không cần chú ấy nể mặt. Phải dựa vào chồng của bạn thân để giữ Trang Tân Hoa, nói ra thì mình sẽ xấu hổ chết mất, anh ta còn chưa có cái tư cách đó đâu.”
Nghe xong, một lúc sau Thả Huệ mới ừ một tiếng.
Đó chính là tính khí của Ấu Viên. Giống như lần trước, khi cô đến tìm mẹ của Thẩm Tông Lương rồi khóc lóc đi ra, cô cũng ngồi trên xe mà mắng rằng: nói nếu là cô ấy thì sẽ không bao giờ chu toàn cho mẹ con họ như vậy, nhất định phải quậy cho trời long lở đất mới thôi.
Cô ấy đã làm cô chiêu của nhà họ Phùng hơn hai mươi năm, từ nhỏ đã được nâng niu chiều chuộng lớn lên, không viết nổi bốn chữ cam chịu nhún nhường.
Trong toàn bộ chuyện này, mỗi người đều có lập trường, nguyên tắc và sự bất đắc dĩ của riêng mình, Trang Tân Hoa có trách nhiệm mà anh ta phải gánh vác, Ấu Viên có niềm kiêu hãnh bẩm sinh của cô, kết quả chỉ có thể là cả hai đều thất vọng tràn trề.
Thả Huệ vuốt ve những hạt ngọc trai li ti trên mặt váy, cô nói: “Mình chỉ cần cậu vui là được, những người khác mình không quan tâm.”
“Mình đang ở trong nhà của các cậu, trong thẻ có cả đống tiền tiết kiệm, công việc thuận lợi, còn có một bạn trai xịn sò, sao mình có thể không vui cho được?”
“Vậy thì tốt, mình chỉ sợ cậu cũng giống mình lúc chia tay…”
Ấu Viên “phì” một tiếng: “Thôi đi! Cậu mà so với mình được à? Mình đã hẹn hò yêu đương từ hồi cấp ba rồi, thay bao nhiêu người yêu cũng chẳng nhớ nữa, đâu có yếu đuối đến vậy. Yêu đương thôi mà, hợp thì ở bên nhau, không hợp thì chia tay, có gì đâu!”
Thả Huệ liên tục gật đầu: “Ừ ừ ừ, là mình nghĩ nhiều rồi, lo bò trắng răng.”
“Vốn là vậy mà, không nói với cậu nữa, mình đi tắm đây.”
“Ừ, tắm xong thì nghỉ sớm nhé.”
Cô ấy ném điện thoại rồi lại vội vàng chen vào ngồi cạnh Thẩm Tông Lương, liếc nhìn tập tài liệu trên tay anh rồi lại nhìn anh. Thả Huệ không nghe thấy anh lên tiếng, cô tự cho rằng do cô gọi điện thoại quá lâu nên Thẩm Tông Lương không vui.
Cô tìm một chủ đề để nói: “Hôm nay sao anh vẫn còn phải tăng ca vậy? Hôm nay là lễ mà.”
Thẩm Tông Lương lật một trang, nói: “Bọn anh không ăn mừng những ngày lễ ngoại lai này, có việc thì làm thôi.”
Cô “ồ” một tiếng rồi lại đưa tay sờ cổ áo sơ mi trắng của anh: “Chỗ anh có phải bật máy sưởi nóng quá không? Hình như anh đang đổ mồ hôi này.”
Thẩm Tông Lương thở dài một tiếng nặng nề: “Nếu tay em cứ sờ mó lung tung như vậy, anh sẽ còn cảm thấy nóng hơn nữa.”
Thả Huệ dùng đầu ngón tay lau cho anh, nói với vẻ rất tủi thân: “Thôi đi, anh đừng tự ý đổ oan cho em, em chỉ chạm vào cổ anh một chút thôi mà.”
“Còn tay kia của em đâu?” Thẩm Tông Lương ra hiệu bảo cô nhìn xuống.
Thả Huệ cúi đầu, từ lúc bắt đầu gọi điện, bàn tay kia của cô đã đặt trên đùi anh, cứ vô thức cọ qua cọ lại, chẳng chịu yên lúc nào.
Cô giật mình rụt tay lại, ngập ngừng nói: “Em không biết…không biết sao lại thế này…”
Thẩm Tông Lương ngừng lại: “Không sao.”
Thả Huệ đứng dậy, đến bàn lấy cái ly của anh uống một ngụm trà: “Không sao là tốt rồi.”
“Dù sao bây giờ dừng tay cũng không kịp nữa rồi.”
“…”
Anh bình tĩnh, điềm đạm khép tập tài liệu trong tay lại, đặt sang một bên.
Thả Huệ nói: “Trà gì vậy anh? Đắng quá.”
Thẩm Tông Lương tựa vào sofa, đọc tài liệu lâu nên mắt đã bắt đầu nhức mỏi. Anh đưa tay day mạnh huyệt thái dương, nói: “Trà khổ đinh, uống cho tỉnh táo.”
Cô lè lưỡi: “Bảo sao, lần sau em phải hỏi trước rồi mới uống.”
“Tiểu Huệ.”
Thẩm Tông Lương đột nhiên gọi cô, Thả Huệ vẫn đang nghịch mấy quyển sách và lá cờ nhỏ trên bàn anh: “Dạ?”
Thẩm Tông Lương hất tay về phía sau: “Đừng đứng bên kia tham quan mãi nữa, lại đây.”
Thả Huệ nghe lời đặt đồ xuống, đi hơn chục bước rồi đứng trước mặt anh. Dưới ánh đèn chùm sáng rực, thân hình trắng như tuyết của cô tựa nhụy hoa nở rộ giữa chiếc váy dài, dáng vẻ thanh tao, yêu kiều.
Thẩm Tông Lương đứng dậy, kéo tay cô: “Nào, ngồi lên đây.”
Thả Huệ đá giày sang một bên, ngoan ngoãn ngồi lên đùi anh. Lúc này cô cũng bắt đầu cảm thấy nóng, liền áp tai vào bên cổ anh, nghe thấy nhịp tim Thẩm Tông Lương đập dữ dội, tựa những ngọn lửa không ngừng nhảy múa.
Anh xoa nhẹ cổ tay cô: “Kể anh nghe xem, cả ngày hôm nay em đã làm gì?”
Thả Huệ tựa vào lòng anh, chậm rãi nói: “Buổi sáng em đến trường, hơn mười hai giờ về nhà ăn cơm, ngủ một giấc, mở một bài nghiên cứu ra đọc nhưng chưa đọc xong, rồi qua chỗ Lôi Khiêm Minh ngồi một lúc, sau đó…thì đến tìm anh.”
Thẩm Tông Lương cúi đầu, ghé bên tai cô hít sâu một hơi: “Đến tìm anh làm gì?”
Thả Huệ bị anh ngửi đến mức không chịu nổi, cô khẽ vặn người: “Anh đang tăng ca mà, em sợ anh chưa ăn gì nên muốn mang đồ ăn đến cho anh.”
Thẩm Tông Lương sợ cô vặn người rồi ngã xuống đất, liền ôm cô ngồi vững lại: “Vậy đồ ăn của anh đâu?”
Thả Huệ chớp chớp mắt: “Xin lỗi, em mải bàn chuyện của Ấu Viên nên quên không mang theo rồi.”
“Ừ, không sao. Phùng Ấu Viên có chuyện gì?” Thẩm Tông Lương thong thả hỏi, bàn tay đang đỡ sau lưng cô từ từ kéo tà váy lên, động tác kín đáo đến mức cô không hề nhận ra.
Thả Huệ vẫn vô tư nói: “Ấu Viên có bạn trai rồi, là đàn anh của cô ấy ở Đại học Trung Văn Hong Kong, trước đây anh ấy đã đối xử với cô ấy rất tốt, tối nay hai người chính thức ở bên nhau.”
Thẩm Tông Lương khẽ gật đầu, anh vốn không mấy quan tâm đến những chuyện tình cảm nam nữ nhỏ nhặt này.
Thả Huệ ôm lấy cổ anh, nói: “Lúc đó anh không nhìn thấy Trang Tân Hoa đâu…”
“Được rồi, ai cũng có những nỗi khó xử riêng. Sau này đừng nói những lời trẻ con như vậy nữa, nghe chưa?” Thẩm Tông Lương dịu dàng ngăn cô lại.
Thả Huệ ngoan ngoãn mím môi, như đã tiếp thu lời anh. Một lúc sau, cô lại hỏi: “Vậy anh đọc xong tài liệu chưa? Còn phải tăng ca nữa không? Anh có mệt quá không?”
Dáng vẻ này thật sự quá ngoan.
Thẩm Tông Lương đỡ cô ngồi cao lên một chút. Anh đã không thể kìm được nữa, hơi thở trở nên hỗn loạn khi bắt đầu hôn lên mặt cô: “Anh đọc xong rồi.”
Mũi không thở được, Thả Huệ hé miệng để hô hấp, cô nói ngắt quãng: “Xong nhanh vậy?”
Thẩm Tông Lương không để cô kịp thở, cúi xuống hôn lên môi cô, nụ hôn mãnh liệt và sâu, anh nói: “Em không biết từ lúc em vừa bước vào cửa là anh đã gấp gáp vội vàng đọc cho hết đống này sao?”
Ánh mắt cô đã bắt đầu mơ màng: “Gấp gáp, vội vàng sao?”
Thế là Thẩm Tông Lương lại trả lời một lần nữa: “Rất gấp, rất vội.”
Anh đỡ Thả Huệ đứng dậy, để cô từ từ hạ xuống, cố gắng không quá nhanh để tránh làm cô bị thương. Thả Huệ ôm chặt lấy anh, sau một tiếng nức nở yếu ớt, cô áp má vào bên cổ anh, chỉ cần Thẩm Tông Lương cúi đầu là có thể hôn được cô.
Anh chậm rãi, khẽ dỗ dành cô: “Như vậy có được không?”
Cả người Thả Huệ tê dại đến mức mềm nhũn, cô nằm rũ xuống, không thể phát ra tiếng, chỉ khẽ cào anh một cái coi như gật đầu.
“Anh là gì của em?” Cảm nhận được nhịp điệu dồn dập và sâu sắc của cô, Thẩm Tông Lương khàn giọng hỏi.
Thả Huệ không hiểu anh đang hỏi gì. Gương mặt cô ửng lên một màu đỏ không thể gọi tên, cô hôn lên mặt anh rồi nói: “Anh là ông xã của em.”
“Không đúng, nói lại.”
Cách Thẩm Tông Lương hỏi ngày càng mạnh mẽ, nhưng anh vẫn nhất định muốn nghe câu trả lời của cô: “Vừa nãy em không nói như vậy.”
Đầu óc Thả Huệ lúc này đã choáng váng.
Vừa nãy? Vừa nãy cô có nói cái gì với anh đâu chứ?
Cô không tài nào nhớ ra được, chỉ có thể dùng giọng đáng thương nói: “Là…daddy…”
Thẩm Tông Lương nhắc cô: “Anh là người…nhất nhất… gì của em? Ngoan, nói lại lần nữa.”
Thả Huệ thuận miệng đáp: “Là người em yêu nhất, có phải cái này không?”
“Bỏ chữ ‘có phải cái này không’ đi.”
Thả Huệ ngậm lấy vành tai anh, hơi ấm ẩm ướt vương quanh, rồi dùng giọng chỉ dành riêng cho anh mà nói: “Thẩm Tông Lương, anh là người em yêu nhất.”
Hôm đó cô xinh đẹp rời khỏi nhà, đến lúc về thì quần áo đã nhếch nhác cả lên. Vừa lên lầu, cô đã nóng lòng cởi chiếc váy ra khỏi người rồi vào phòng tắm rửa ráy. Thẩm Tông Lương đi theo phía sau thu dọn. Tâm trạng anh rất tốt, nhặt từng món đồ cô tiện tay vứt lung tung rồi đặt lại ngay ngắn. Dì Quản định đến giúp, Thẩm Tông Lương cười nói không cần, bảo dì đi nghỉ sớm.
Thả Huệ mệt rã rời, gương mặt vẫn còn ửng đỏ vùi vào chiếc gối lông ngỗng, chẳng bao lâu đã ngủ thiếp đi. Đến khi Thẩm Tông Lương tắt đèn, lần mò nằm xuống bên cạnh cô trong bóng tối, anh nghe thấy hơi thở đều đặn của cô thì mới bật cười.
Trên xe cô cứ nhất quyết không chịu để ý đến anh, may mà giờ đã ngủ rồi, nếu không chắc anh còn phải dỗ dành cô thêm một lúc nữa.
Ngày hôm sau, lúc ăn tối, Thẩm Tông Lương ngồi bên bàn ăn, nhìn đầu bếp mang lên hai đĩa rau xanh rồi chẳng thấy thêm món nào nữa.
Anh gõ gõ lên mặt bàn, gọi dì Quản đến hỏi: “Hôm nay chỉ có hai món thôi à? Một đĩa cải làn, một đĩa cải thìa? Là ai quyết định vậy?”
Trên mặt dì Quản thoáng hiện vẻ khó xử, dì nói: “Là phu nhân dặn ạ. Trước khi đến trường, cô ấy dặn tôi là cậu nóng trong người quá, phải ăn thanh đạm một chút. Tuần này trong nhà chỉ xào rau thôi. Hay là để tôi bảo nhà bếp làm thêm hai món…”
“Không cần, cô ấy nói thế nào thì cứ làm thế ấy đi.”
Thẩm Tông Lương cầm đũa lên, gắp thử một miếng với vẻ mặt đầy kiên định, quả nhiên… khó nuốt vô cùng.
Đúng lúc đó, Đường Nạp Ngôn đến tìm anh, trên đường cứ gọi “Lão Thẩm” mãi mà chẳng thấy ai đáp lời. Đến khi nhìn thấy anh trong phòng ăn, anh ta tức tối dùng túi hồ sơ đập nhẹ vào lưng anh:
“Bị ma bóp cổ à!”
Thẩm Tông Lương gắp một miếng cải làn lên, lắc lắc vài cái rồi cuối cùng vẫn bỏ xuống, anh đặt đũa xuống: “Không có sức, nói không ra hơi. Tìm tôi có chuyện gì thì nói thẳng đi.”
Đường Nạp Ngôn chỉ vào hai đĩa rau: “Nhà các cậu ăn uống thanh đạm thật đấy. Ăn thế này thì có tác dụng gì?”
Thẩm Tông Lương uống một ngụm trà để làm dịu cổ họng, nói: “Hôm qua ấy mà, Thả Huệ đến văn phòng tìm tôi. Tôi không kiềm chế được nên có làm chút chuyện hơi…vội vàng quá. Tôi nói thế, cậu hiểu chứ?”
“Hiểu.”
Đường Nạp Ngôn liếc anh một cái: “Chẳng phải là không kiềm chế được à? Đừng vòng vo nữa, nói thẳng kết quả đi.”
Anh ta hất cằm về phía hai đĩa rau trước mặt: “Kết quả ở ngay đây này. Tiểu Huệ phạt cảnh cáo tôi, bắt tôi cả tuần phải ăn cái thứ này, thanh tâm quả dục.”
Đường Nạp Ngôn cố nhịn cười: “Cô ấy đâu có làm sai. Cấu thành hành vi vi phạm kỷ luật gồm hai yếu tố: vi phạm và có trách nhiệm, cậu thì đủ cả hai còn gì.”
“Cậu ăn cơm chưa?”
Thẩm Tông Lương xua tay, không muốn tranh luận chuyện này với anh ta nữa: “Chưa ăn thì ngồi xuống, ăn với tôi một chút.”
Đường Nạp Ngôn ban đầu còn cảm động trước sự hiếu khách của anh, sau đó lập tức từ chối: “Không cần đâu, tôi ăn rồi, thật đó.”
_
Lần nữa gặp Ấu Viên là vào mùa đông năm thứ hai.
Lúc đó Thả Huệ đã ra nước ngoài, sang Trường Luật Harvard theo chương trình liên kết đào tạo. Hai ngày trước khi Ấu Viên từ New York đến, Boston vừa hứng một trận tuyết lớn.
Tối hôm đó, Thả Huệ vẫn đang đọc bài trong phòng ngủ, cô quấn chăn, bên cạnh đặt máy tính bảng và gọi video với Thẩm Tông Lương, vừa dùng bút dạ gạch chân vừa nói: “Thật không ngờ, mỗi tuần ít nhất hai trăm trang, trước khi đến đây em cứ nghĩ mình chắc chắn được A, bây giờ…cố gắng lắm mới được B.”
Thẩm Tông Lương ở đầu dây bên kia cười: “Nếu em hỏi anh thì anh lại có chuyện để nói đấy.”
Thả Huệ như phát hiện ra lục địa mới, cô nói: “Đúng rồi ha, anh là du học sinh Mỹ lâu năm mà nhỉ, ừm, giáo sư có giao cho anh nhiều reading list không? Anh đọc thế nào?”
“Nghe anh, trước hết em phải biết rằng trong hai trăm trang tài liệu này, những phần thực sự có ích cho em có khi chỉ khoảng năm mươi trang thôi. Không cần đọc kỹ từng phần, càng không cần bới móc từng câu chữ. Trước tiên là phần introduction và conclusion, đại khái kết luận là… Sao thế?”
Thẩm Tông Lương nói được nửa chừng thì dừng lại, phát hiện Thả Huệ đã bắt đầu lơ đãng, làm anh cũng không còn hứng thú nói tiếp. Thả Huệ chống cằm, đột nhiên nói: “Anh nói tiếng Anh nghe quyến rũ quá, sau này chúng ta nói chuyện bằng tiếng Anh nhé, được không?”
Thẩm Tông Lương vô duyên vô cớ nghẹn lời.
Anh nói: “Lấy được điểm B cũng tốt, anh còn có việc, không nói nữa.”
Khi Thả Huệ chuẩn bị đi ngủ, ngoài trời tuyết bắt đầu rơi, cô khoác tấm chăn đi đến bên cửa sổ mở hé ra một chút, cơn gió rít gào lại thổi cô quay trở lại.
Trận tuyết này rơi suốt một ngày một đêm, tuyết dày đến mức xe cào tuyết cũng không làm việc được, hoàn toàn không thể ra ngoài.
Vì Ấu Viên đã sớm báo trước với cô là sẽ đến nên Thả Huệ gần như chạy đến bên cửa sổ để xem, quan sát xem tuyết đã được cào đến mức nào.
Ấu Viên đến vào buổi trưa, lúc ra khỏi thang máy, cô ấy đã đụng phải Thả Huệ, người được trang bị đầy đủ, mặc áo khoác lông vũ dày, đội mũ lông chồn, quàng khăn và đeo găng tay, chỉ lộ ra hai mắt, tay còn cầm theo xẻng cào tuyết.
Hai người nhìn nhau, Ấu Viên vậy mà không nhận ra cô. Trong cơn xúc động, Thả Huệ lạch bạch như chim cánh cụt tiến đến trước mặt cô ấy: “Này!”
Đột nhiên có người xông ra, Ấu Viên rụt người lại, trong lòng nghĩ, ai vậy trời?
Cô ấy vụng về đặt xẻng tuyết sang một bên, rồi giật bỏ găng tay và khăn quàng cổ, lúc này mới lộ ra nửa khuôn mặt tinh xảo: “Là mình đây, ngay cả mình mà cậu cũng không nhận ra hả?”
Ấu Viên đưa tay lên che miệng, kêu lên: “Trời ơi Thả Huệ, cậu quấn thành cái bộ dạng này là định đi đâu đây?”
Thả Huệ ôm xẻng tuyết của mình nói: “Mình chuẩn bị đi cào tuyết cho cậu đây, cậu nhìn xuống dưới kìa, tuyết cứ rơi không ngừng, xe cào tuyết vừa mới cào xong mà đường lại bị lấp rồi, mình sợ xe của cậu không vào được.”
Ấu Viên giật lấy đồ của cô: “Cứ để đó đi, đừng làm mình bị thương nữa, mình không dám làm phiền cậu đâu. Lý Minh Đức kỹ thuật cao siêu lắm, anh ấy đang đỗ xe lấy đồ rồi.”
Thả Huệ kéo cô vào trong: “Vậy chúng ta vào thôi, bên trong ấm áp.”
Hai người ngồi trên ghế sofa nhìn nhau, tay không ngừng làm những động tác nhỏ, từ đầu đến cuối chỉ cười ngây ngô.
Thả Huệ sờ lên lông mi cô: “Lông mi cậu đẹp thật, mới nối à?”
“Ừ, nối hôm kia ở khu Midtown. Kỹ thuật tốt, dịch vụ cũng ổn, lại còn có phòng riêng.”
“Rồi lúc thanh toán, hơn ba trăm đô.”
Ấu Viên kêu lên: “Sao cậu biết?”
Thả Huệ nhắc lại còn tức giận: “Lần trước mình đi New York, bị bọn họ chém cho một vố rồi.”
Cô cười ngặt nghẽo: “Sao vậy? Nhìn cậu đau lòng chưa kìa! Thôi nào, chuyện này thì có đáng gì với cậu? Tiền thuê căn nhà này của cậu mỗi tháng đã tận năm vạn rồi.”
“Không phải mình tiếc tiền, mình tức là mới được mấy ngày đã bắt đầu rụng, chỗ thì dày chỗ thì trụi lủi, xấu chết đi được, lên lớp mình còn phải nhổ từng sợi mi nữa.”
“Vậy thì đúng là tức thật.”
Ấu Viên vào phòng ngủ của cô xem: “Nhiều sách thế, tối qua cậu lại thức đến mấy giờ?”
“Hai giờ nhưng vẫn chưa đọc xong.” Thả Huệ rót cho cô một cốc nước nóng, thở dài nói: “Nếu mình mà đột tử, bia mộ của mình sẽ ghi là, ‘Cuộc đời của cô ấy là một cuộc đời bị reading hành hạ.’”
Nghe xong, Ấu Viên rất tán thành mà gật đầu.
Ngược lại, Thả Huệ nhìn cô: “Mình tưởng cậu sẽ nói mình điên.”
“Làm gì có, có mấy ai trong giới học thuật mà tinh thần bình thường đâu, cậu được vậy là tốt rồi.”
Thả Huệ biết còn một người chưa vào, cố ý để lại một khe cửa nhỏ cho anh, nhưng khi Lý Minh Đức lên thì vẫn kiên trì gõ mấy lần.
Hai người này nói chuyện quá nhập tâm, cả hai như điếc không nghe thấy gì. Không còn cách nào, anh đành tự mình đi vào, đến phòng khách vẫn lịch sự gõ nhẹ vào quầy, ra hiệu cho hai người trên sofa quay lại.
“Xin lỗi anh, bọn em không để ý” Thả Huệ buông Ấu Viên ra, đứng dậy, đưa tay về phía anh: “Chào anh, em là Chung Thả Huệ.”
Lý Minh Đức rất ga lăng chỉ nắm lấy đầu ngón tay cô, anh mỉm cười gật đầu: “Lý Minh Đức, rất vui được gặp em.”
Ấu Viên đi tới, cầm chiếc túi giấy màu cam trong tay anh đưa cho Thả Huệ: “Quà gặp mặt anh ấy mua cho cậu.”
Thả Huệ cười nói: “Anh Lý khách sáo quá, không cần mua món quà đắt tiền thế này đâu.”
Lý Minh Đức ra hiệu bảo cô nhận lấy: “Là Ấu Viên chọn đấy, chỉ là một chiếc túi thôi, không có gì quý giá cả.”
Hai người còn đang đẩy qua đẩy lại, Ấu Viên đã cầm chiếc túi đem vào phòng thay đồ: “Cứ nhận đi là được rồi.”
Thả Huệ đánh giá người đàn ông cao lớn, tuấn tú trước mắt, không nói rõ được là cô có cảm giác gì, chỉ biết anh khiến cô nhớ đến bình hoa bằng đồng mạ vàng thời Kamakura của Nhật Bản, thân bình được đúc bằng đồng tinh luyện, vì vậy đặc biệt dày dặn và chắc chắn, đặt ở bất cứ đâu cũng khiến người ta không thể không chú ý đến sự hiện diện của nó.
Đến tối, tuyết rơi dày đến mức không thể đi lại được nữa.
Thả Huệ và Ấu Viên trò chuyện rất hợp ý, kể cho nhau nghe những thay đổi của đối phương trong hai năm qua, cũng như những người và những chuyện trong quá khứ.
Lý Minh Đức ngồi bên cạnh, thỉnh thoảng nhấp một ngụm trà. Phần lớn thời gian anh đều nhìn Ấu Viên. Từ những câu chuyện rôm rả của hai người bên cạnh, nghe cô kể về những chuyện giữa họ, anh mỉm cười đầy thấu hiểu.
Lúc đó, Thả Huệ đã có một dự cảm, anh nhất định sẽ khiến Ấu Viên hạnh phúc. Nói chuyện lâu như vậy, Ấu Viên đói bụng, cô đột nhiên hỏi: “Tối nay ăn gì?”
Thả Huệ nhìn sắc trời, cô nói: “Có một đầu bếp nhà hàng Trung Quốc, mỗi ngày sẽ đến nấu cho mình một bữa nhưng hôm nay tuyết thế này thì e là anh ấy cũng không ra ngoài được, để mình gọi điện hỏi xem.”
“Không cần hỏi đâu.” Lý Minh Đức, người luôn im lặng, lúc này mới lên tiếng nói: “Để anh làm cho, hai đứa cứ nói chuyện đi.”
Ấu Viên kéo tay anh hỏi: “Mấy ngày nay anh cứ họp hành liên tục, có mệt quá không?”
“Nấu cơm thì không mệt.” Giọng tiếng phổ thông của Lý Minh Đức không chuẩn lắm, anh xoa đầu cô: “Nếu em đói đến mức nổi giận thì dỗ em sẽ mệt hơn.”
Thả Huệ quay người lại, khẽ mím chặt khóe môi đang cong lên vui vẻ.
Nhà bếp trong căn hộ của cô là kiểu mở, cô đơn giản chỉ cho Lý Minh Đức vài nút bấm rồi mở tủ lạnh: “Trong này có khá nhiều đồ, anh cứ tùy ý sáng tạo nhé, bình thường em cũng ít nấu.”
Lý Minh Đức thành thạo chọn nguyên liệu: “Cô Chung có kiêng món gì không?”
“Không ạ, em ăn được hết.”
“Được, vậy anh sẽ làm theo sở thích của Viên Viên nhé, được không?”
Thả Huệ vịn vào bàn đảo cười: “Được ạ, vậy làm phiền anh rồi.”
“Không có đâu.”
Cô lại quay về phòng khách, ngồi xuống, đá nhẹ vào tấm thảm nơi Ấu Viên đang chọn phim: “Hay thật đấy, kiểu công tử nhà giàu này mà cũng biết nấu ăn.”
Ấu Viên nói: “Hồi anh ấy học ở Columbia cũng hay tự nấu.”
“Biết nấu nhưng cũng phải là người ta bằng lòng ra tay làm, đừng có coi đó là đương nhiên.”
“Biết rồi, mình cũng có góp sức mà, được không?”
Thả Huệ không tin: “Cái thân tiểu thư cành vàng lá ngọc này của cậu thì có thể góp sức ở đâu hả?”
“Trên giường chứ đâu.” Ấu Viên đột nhiên quay đầu lại, nhìn cô nói: “Lần nào mình cũng mồ hôi nhễ nhại.”
Nghe mấy lời đen tối này, ban đầu Thả Huệ còn cố nhịn, cô chống tay lên trán, cố gắng không bật cười thành tiếng, cô nói: “Mình đã ăn chay niệm Phật lâu rồi, đừng hủy hoại tu hành của mình, ông xã mình không có ở đây.”
Cười một lúc lâu, Thả Huệ mới hỏi: “Từ lúc nào…tình cảm của hai người trở nên tốt như vậy?”
Ấu Viên nhìn những bông tuyết đang bay ngoài cửa sổ. Tuyết rơi trắng xóa, lấp lánh ánh bạc dưới ánh đèn đường vàng vọt nghiêng nghiêng. Cô nghiêm túc nghĩ một hồi rồi nói rằng, khi ở bên Lý Minh Đức, cô luôn có cảm giác mình được số phận đối đãi một cách dịu dàng.
Hai người ở bên nhau gần nửa năm mà mức độ thân mật vẫn chỉ dừng ở ôm và hôn.
Thực tế, ngay cả việc hôn cũng rất ít, Lý Minh Đức thỉnh thoảng sẽ xin phép cô, ngay cả khi hôn lên má cô cũng vô cùng chừng mực. Ngay cả đồng nghiệp của Ấu Viên cũng nói, luôn cảm thấy hai người họ trông không thân thiết lắm.
Lần đó Lý Minh Đức đến đón cô, tay cầm một bó mẫu đơn trắng muốt, căng mọng, gõ vào cánh cửa đang mở. Ấu Viên bảo anh vào, cô nói: “Xin lỗi, em còn một bảng nhân sự phải nộp, đợi em mười phút nhé.”
Lý Minh Đức gật đầu: “Không sao, em cứ làm xong việc của mình trước đi.”
Trong lúc cô đối chiếu bảng biểu, cô lại hỏi: “Anh đói chưa? Tối nay chúng ta ăn gì?”
Lý Minh Đức nói: “Anh đã đặt vài nhà hàng, đợi em xong việc, anh sẽ đưa cho em chọn.”
Ấu Viên chống cằm nói: “Nhà hàng à? Gần đây em không muốn ra ngoài ăn.”
“Cũng được, không sao.” Lý Minh Đức kiên nhẫn hỏi cô: “Vậy đến nhà anh hay nhà em?”
“Đến nhà anh đi.”
“Ừ, vậy anh xin phép ra ngoài nghe điện thoại một lát, thư ký gọi.”
“Ừ, em cũng sắp xong rồi, anh đi đi.”
Nhưng bữa tối hôm đó lại không được thuận lợi cho lắm.
Tài nghệ nấu nướng của Lý Minh Đức rất xuất sắc, món sườn cừu làm rất chuẩn vị, đậm đà mà lại vô cùng mềm mọng. Mà vị đầu bếp này cũng rất khiêm tốn, mỗi lần Ấu Viên khen anh, anh luôn nói là do dùng thịt cừu của vùng L’Aubrac của Pháp có chất lượng tốt nên không hề có mùi ngai ngái.
Họ ăn được nửa chừng thì có một cô gái trẻ bước vào, Lý Minh Đức gọi cô ấy là Natalie.
Natalie ăn mặc gọn gàng, làn da màu bánh mật khỏe mạnh, đường nét cơ thể săn chắc, trang điểm cũng rất tự nhiên, đúng kiểu con gái Hong Kong điển hình.
Cô ta đến không mang theo ý tốt, vừa mở cửa đã xông vào, Lý Minh Đức gọi với theo không kịp.
Natalie dùng vốn liếng tiếng phổ thông rất tệ của mình hỏi: “Cô là Phùng Ấu Viên?”
Ấu Viên vứt dao nĩa trong tay, dựa vào ghế, khoanh tay, bình tĩnh nhìn người vừa đến, cô nói: “Là tôi, có chuyện gì không?”
Lý Minh Đức chạy tới, hiếm khi nổi giận mắng một câu: “Natalie, đừng vô lễ.”
Rồi lại giải thích với Ấu Viên: “Đây là Natalie, vừa từ Toronto về, hồi nhỏ cô ấy là hàng xóm của anh.”
Ấu Viên ồ một tiếng: “Em còn tưởng đây là vị hôn thê của anh chứ, tư thế này trông khá giống đấy.”
Natalie nói: “Sao cô biết sau này tôi sẽ không trở thành vị hôn thê của anh ấy? Tôi thích anh Minh Đức, hai nhà chúng tôi cũng có quan hệ rất tốt. Còn cô thì sao? Nghe nói cô chỉ muốn yêu đương cho vui, mà anh ấy còn lớn hơn cô ba tuổi, cô có từng nghĩ đến chuyện sau này anh ấy muốn kết hôn thì phải làm thế nào chưa?”
Trong lúc cô ta nói, Ấu Viên liếc nhìn Lý Minh Đức, sắc mặt anh chưa bao giờ tệ như vậy. Có thể thấy, anh rất muốn tống cổ cô gái này ra ngoài nhưng vì phong thái lịch thiệp và phép tắc của một quý ông, anh vẫn nhẫn nhịn.
“Anh ấy muốn kết hôn thì chẳng phải cứ cưới cô là được rồi sao.”
Ấu Viên bình tĩnh đứng dậy, dưới ánh mắt kinh ngạc của Natalie, cô cười đầy vẻ chẳng mấy để tâm: “Chẳng phải cô thích anh ấy sao? Hai nhà lại còn có quan hệ rất tốt. Đợi đến khi tôi yêu chán rồi, cô cứ tiếp quản anh ấy, chẳng phải vẹn cả đôi đường à?”
Dù sao Natalie cũng còn trẻ, lại được gia đình bảo bọc quá kỹ, chưa từng bị ai đáp trả như vậy. Cô đứng đó, vẻ tức giận và kinh ngạc đan xen trên gương mặt, trơ mắt nhìn Ấu Viên cầm túi xách đi ra ngoài.
Lý Minh Đức đuổi theo nói: “Viên Viên, đừng chấp nhặt với cô ấy.”
Ấu Viên mỉm cười thấu hiểu với anh: “Ừ, em sẽ không chấp đâu nhưng trông cô ấy như còn chuyện muốn nói với anh, em ở đây cũng không tiện, em đi trước.”
“Anh chẳng có gì để nói với cô ấy cả, muộn rồi, anh đưa em về.” Lý Minh Đức chặn trước mặt cô.
Ấu Viên giả vờ được vài phút thì còn được, chứ lâu hơn là bản tính lập tức lộ ra, không nhịn được mà bắt đầu nói móc: “Cô ấy thích anh mà, thế mà anh còn bảo không có gì để nói. Em mà ở lại chẳng phải sẽ làm chậm trễ chuyện của hai người sao? Anh mau quay lại đi.”
“Tại sao em cứ phải nhấn mạnh chuyện bảo anh quay lại vậy?” Lý Minh Đức nhíu mày khó hiểu, trực tiếp mở cửa xe: “Anh đã nói rồi, cô ấy không có quan hệ gì với anh nhưng anh phải chắc chắn em về đến nhà an toàn. Lên xe.”
Suốt dọc đường Ấu Viên không có tâm trạng để ý đến anh. Không phải xem điện thoại, mà là ngắm cảnh hai bên đường.
Lúc này đã là mùa hè, những chiếc taxi màu đỏ rượu vang lướt qua bên cạnh họ, đủ mọi màu da nhấp nhô giữa dòng người. Gió biển luồn qua ánh đèn neon rực rỡ, thổi lên mặt mang theo một chút vị tanh rất nhạt.
Ấu Viên xuống xe ngay trước cửa nhà, lần này không có cái ôm tạm biệt dành cho anh, mà là dùng sức đóng sập cửa lại thật mạnh. Lý Minh Đức đứng bên xe, nghe thấy tiếng đóng cửa vang vọng trong gió, anh cúi đầu cười khẽ.
Về đến nhà, Ấu Viên đá giày, ném túi xách loạn xạ một trận để trút giận. Sau đó, cả thế giới chìm vào một sự yên tĩnh kỳ lạ. Cô nằm trên giường, những ngón tay vẫn tức tối luồn vào tóc, cô nhìn trần nhà và tự hỏi: tại sao mình lại tức giận đến thế? Trông thật khó coi.
Rồi câu trả lời tự nhiên hiện ra.
Ấu Viên điên cuồng lắc đầu. Sự thật này quá cụ thể, cụ thể đến mức cô không thể nào chịu nổi.
Suốt hơn nửa tháng sau đó, cô không gặp Lý Minh Đức thêm lần nào nhưng anh thì ngày nào cũng gọi điện, vẫn lịch thiệp giống hệt lúc hai người còn hẹn hò: “Xin hỏi, hôm nay em có muốn gặp anh, nghe anh giải thích không?”
Ấu Viên nghiến răng trả lời: “Không muốn.”
Lý Minh Đức nhất định sẽ hỏi thêm: “Vậy còn ngày mai? Anh có thể đến tìm em không?”
“Không thể! Vẫn không thể! Anh đi đi!”
“Được rồi, em nghỉ ngơi sớm nhé.”
Cho đến một buổi chiều thứ Bảy, Ấu Viên ngủ trưa dậy, chạy bộ xong, cô cởi bộ đồ thể thao ra nhét vào máy giặt, lúc tắm xong bước ra thì phát hiện nó không hoạt động nữa.
Cô tức giận đá nó một cái, chiếc máy giặt này vừa mới mua, chưa gì mà đã hỏng nhanh như vậy.
Ấu Viên loay hoay một lúc, cô muốn gọi thợ đến sửa nhưng lúc đó người mua là Lý Minh Đức, cũng là anh gọi người đến lắp đặt nên cô hoàn toàn không biết gì.
Cô mở số điện thoại của Lý Minh Đức ra, gọi đi rồi lại hối hận, mới reo hai tiếng đã lập tức cúp máy. Thôi, tùy tiện gọi người đến sửa chẳng phải được rồi sao, không có anh ta thì không sống nổi à?
Nhưng Lý Minh Đức nhanh chóng gọi lại, Ấu Viên hắng giọng, cố tình lên giọng trả lời: “Alo?”
Lý Minh Đức ái ngại nói: “Anh đây, vừa nãy anh đang bận việc nên nghe máy muộn.”
“Cái gì mà nghe máy muộn, mới reo hai tiếng thôi mà, ai mà nghe máy kịp chứ?” Ấu Viên không hài lòng với sự chân thành của người ta, cô nói: “Lý Minh Đức, anh có làm gì sai đâu, sao cứ phải nhường nhịn em!”
Vài giây sau, Lý Minh Đức mới nói: “Hôm nay nói chuyện nhiều như vậy, xem ra anh có thể đến chỗ em rồi.”
“Tùy anh!” Ấu Viên nói xong liền vứt điện thoại sang một bên.
Lý Minh Đức đến rất nhanh, không ai biết anh đã phóng nhanh thế nào trên đường đi. Anh có chìa khóa nên tự mở cửa vào nhà, Ấu Viên đang ngồi ở ban công đọc sách, một cuốn sách mà cô đã đọc đi đọc lại vô số lần, “Con gái viên đại úy” của Puskin.
Lý Minh Đức đứng sau lưng cô, nhìn hai dòng rồi ngồi xuống một chiếc ghế mây nói: “Chẳng phải trước đây em từng nói, văn học Nga chỉ thích hợp để đọc vào mùa đông sao? Gió lạnh từ Siberia thổi tới, giữa trời tuyết rơi trắng xóa, cô tiểu thư giàu có bỏ trốn cùng người tình, dấu chân trốn chạy in trên nền tuyết, vị vodka cay nồng chảy xuống cổ họng.”
“Ai thèm đọc nó chứ.” Ấu Viên ném sách đi, cô có phần tự biết mình đuối lý nên chỉ lặng lẽ cắn móng tay.
Anh nhìn cô: “Nửa tháng nay hình như em gầy đi một chút, phải không?”
Ấu Viên cứng miệng: “Không có! Ngày nào tôi cũng ăn ngon uống ngon, còn béo lên ấy chứ.”
Lý Minh Đức cười nói: “Không sao, em để anh ôm một cái là biết ngay.”
Nhưng anh cũng không dám động đậy nhiều, anh luôn rất sợ làm phật lòng cô, Ấu Viên có đủ thứ lý do trên trời dưới đất để tức giận, anh thật sự có chút không xoay sở kịp.
Ấu Viên thấy bộ dạng của anh, tức giận nói: “Đã bảo ôm mà không ôm, không ôm thì thôi!”
Cô vỗ hai tay xuống thành ghế, đứng dậy định đi. Mười giây sau, người cô đã lơ lửng trên không, Lý Minh Đức bế ngang cô lên, còn thật sự nhấc lên hai cái: “Hình như nặng hơn rồi.”
Môi đang mím chặt của Ấu Viên lập tức cong lên thành nụ cười, cô vòng tay ôm lấy cổ anh: “Lý Minh Đức, anh có thể đừng cứ khư khư giữ cái mớ nguyên tắc của anh được không? Ông nội em đã xuống mồ rồi còn chẳng cứng nhắc bằng anh.”
Lý Minh Đức cúi đầu nhìn cô nói: “Đây là tôn trọng.”
Ấu Viên bĩu môi: “Vậy anh tôn trọng quá rồi, ai đang giận dỗi lại còn gọi điện hẹn gặp mặt? Trực tiếp đến đây xem em có đuổi anh đi không?”
Cuối cùng anh cũng hỏi ra vấn đề khiến anh khó xử: “Vậy em giận dỗi anh bao nhiêu ngày nay, là vì ghen sao?”
“Đúng!” Ấu Viên lớn tiếng nói, tay quấn chặt lấy cổ anh hơn: “Nếu anh kết hôn với cô ấy, máy giặt nhà em hỏng, xe của em có vấn đề, em muốn ăn sườn cừu, em muốn đi lặn biển thì ai sẽ lo cho em đây?”
Lý Minh Đức nói: “Anh đã từ chối rất nhiều lời cầu hôn rồi nên càng sẽ không kết hôn với cô ấy.”
Ấu Viên ngước nhìn anh, đôi mắt cô sáng ngời trong veo giống như giọng nói của cô, cô dè dặt hỏi: “Vậy ba mẹ anh nói sao? Họ có đồng ý không?”
Đây là cơ hội cô dành cho Lý Minh Đức, cũng là cơ hội cuối cùng cô dành cho chính mình.
Lý Minh Đức nói: “Ban đầu đương nhiên là họ tức giận, ngày nào cũng tìm đủ lý do cãi nhau với anh, anh liền nói với họ, nếu gà bay chó sủa mãi thế này thì cái tập đoàn này anh không thèm quản nữa, ai muốn làm gì thì làm. Cho dù giao cho ông anh phá gia chi tử nhà anh thì anh cũng mặc kệ, anh về New York dạy học luôn.”
Ấu Viên cười, ngay cả nốt ruồi nhỏ sau tai cũng rung động theo, khó trách anh có thể luôn tự do đi đi về về, hóa ra là sớm đã lật bàn rồi.
Cô cố tình “ai” một tiếng: “Làm giáo sư thì được bao nhiêu tiền chứ? Nhà anh là cả một tập đoàn bất động sản, sao mà so sánh được, đúng không?”
Rõ ràng, Lý Minh Đức đã suy nghĩ về vấn đề này trước, anh nói: “Tập đoàn cũng đâu phải của riêng anh, trong gia đình ai cũng có phần, chưa chắc cần anh phải bận tâm. Hơn nữa, nhu cầu vật chất của anh rất thấp, tiền lương hoàn toàn đủ dùng, nhưng nếu phải nuôi thêm em thì có lẽ sẽ hơi…tuy vậy em đừng lo, trong tay anh vẫn còn chút tiền, đủ dùng rất lâu.”
Ấu Viên muốn cười nhưng cô không cười nổi, thậm chí còn có chút muốn khóc. Cô cứ mâu thuẫn như vậy, trao cho Lý Minh Đức một nụ hôn đầy lưu luyến. Từ ngoài ban công trở vào phòng, hơi thở của hai người họ vẫn quấn quýt không rời.
Vì quá kích động, hơi thở của Lý Minh Đức càng lúc càng nặng nề, anh đặt cô lên giường, hơi thở không ổn định.
Ấu Viên không ngừng hôn anh, cô nói: “Ngày hôm đó anh hỏi em, tại sao em cứ luôn bảo anh quay về, là vì em không muốn anh quay về đó, đồ ngốc.”
Lý Minh Đức cũng không tiếp tục kìm nén nữa, anh hôn lên đôi môi mềm mại của cô, giọng nói cũng dần trở nên mơ hồ: “Tại sao em cứ phải nói những lời trái với lòng mình?”
“Phụ nữ ai cũng đều nghĩ một đằng, nói một nẻo, anh không biết sao?”
“Thật ra thì anh không hiểu phụ nữ lắm đâu.”
“Giờ thì anh biết rồi đó.”
Cửa sổ phòng ngủ vẫn chưa đóng kín. Gió núi mát lạnh từ trong rừng tràn vào, mang theo một chút hương cây trái thoang thoảng.
Họ đã ân ái rất nhiều lần trong ánh hoàng hôn, cho đến khi bầu trời nơi lưng chừng núi hoàn toàn chìm vào bóng tối, Cả căn phòng ngập tràn một thứ mùi hương mờ ám, hỗn độn, trên thảm là những bộ quần áo không còn thẳng thớm.
Lý Minh Đức tỉnh dậy sớm hơn cô, anh dịu dàng vuốt tóc cô, Ấu Viên lúc ngủ trông như một chú mèo nhỏ đã thu móng vuốt, không hề có chút hung hăng nào mà chỉ còn lại sự đáng yêu.
Chẳng mấy chốc, Ấu Viên cũng trở mình, cô ngáp dài nói: “Mấy giờ rồi?”
Lý Minh Đức nói: “Không biết, đồng hồ của anh bị em tháo ra, vứt xuống đất rồi.”
Ấu Viên phàn nàn nói: “Vì nó làm ngực em đỏ lên, anh xem này.”
Anh hôn lên má cô: “Anh xin lỗi, anh có hơi không kiềm chế được.”
Ấu Viên lại hỏi: “Hôm nay ngày mấy?”
“Hai mươi hai tháng sáu.”
“Nhớ ngày hôm nay nhé, ngày kỷ niệm yêu nhau của chúng ta.”
Lý Minh Đức ừ một tiếng: “Chẳng phải là đêm Giáng sinh trước đó sao?”
“Đó mà gọi là yêu đương gì chứ, anh không nhận ra lúc đó em chỉ đang trêu anh sao?” Ấu Viên ghé sát bên môi anh nói.
Lý Minh Đức cười: “Đến cái này mà anh còn không nhìn ra thì sau này sao mà làm ăn gì được?”
“Em nói mà.” Ấu Viên cũng rúc vào lòng anh cười: “Vậy sao anh vẫn nghiêm túc như vậy?”
Anh rất thẳng thắn, trong giọng nói còn mang theo chút nhẹ nhõm như vừa giành được thắng lợi lớn: “Nghiêm túc còn chưa chắc có cơ hội, không nghiêm túc thì thà bỏ cuộc còn hơn, đúng không?”
Ấu Viên nghe anh đưa ra đạo lý thấu suốt như vậy, lập tức chống tay ngồi dậy, chất vấn anh: “Anh đang giả nai ăn hổ đấy à Lý Minh Đức? Cứ luôn giả vờ ngây ngô trước mặt em, có phải không?”
Lý Minh Đức không nói gì, chỉ đưa tay ôm cô vào lòng, dùng một nụ hôn dài và dịu dàng để trả lời cô.


Gửi bình luận