Ngoại truyện 10: Gió truyền tin hoa.
“Đúng là hết nói nổi! Lần sau có cho tiền tôi cũng chẳng đi chơi với mấy đứa đó nữa, đúng là bị điên mà!”
Phùng Ấu Viên vừa lẩm bẩm chửi vừa chui ra khỏi rừng cây, lúc này trời đã tối hẳn.
Buổi chiều, họ tụ tập trong công viên, tổ chức một buổi dã ngoại bên hồ. Chẳng biết ai nảy ra ý tưởng chơi trốn tìm, sau hai lượt chơi thì đến lượt Ấu Viên đi tìm người. Thế nhưng trong khu rừng bên bờ hồ, ngay cả cái bóng của Dương Vũ Mông và mấy cô bạn cũng chẳng thấy đâu, chẳng biết đã chạy biến đi đâu mất. Cô đi vòng quanh một hồi lâu, hết lần này đến lần khác gọi tên họ mà chẳng ai trả lời. Đợi đến khi màn đêm hoàn toàn buông xuống, chính cô cũng bắt đầu sợ, lập tức co giò chạy ra ngoài.
Lúc lảo đảo chạy đến cổng công viên, cô vừa hay chạm mặt Trang Tân Hoa đang đạp xe tới, anh dừng xe trước mặt cô, nhìn cô từ trên xuống dưới: “Cậu gọi thế này là dã ngoại à? Tôi thấy giống đi chạy nạn hơn đó.”
Ấu Viên cũng cúi xuống nhìn mình, đôi tất da chân trong suốt dưới chiếc váy xếp ly đã bị bụi cây cào rách, giày dép cũng xộc xệch hết cả, cô tiện tay phủi phủi người: “Thì sao? Cho dù có rơi xuống cống thì tôi vẫn là đại mỹ nhân, bớt nói nhảm đi.”
“Lên xe, tôi đưa cậu về.” Trang Tân Hoa chỉ vào yên sau.
Ấu Viên nghiêng người ngồi lên, vòng tay ôm lấy eo anh rồi bấu mạnh một cái: “Ngày mai đến trường, cậu xem tôi xử lý Dương Vũ Mông thế nào, đúng là chẳng coi ai ra gì nữa rồi.”
Trang Tân Hoa xuýt xoa mấy tiếng: “Cậu muốn xử lý ai cũng được nhưng có thể buông tôi ra trước được không? Đau lắm đó bà nhỏ ơi!”
Đèn đường trong khu vực này chẳng biết đã hỏng từ lúc nào. Cô Phùng vừa mới mạnh miệng lúc nãy giờ đã trở nên căng thẳng, cô thấp thỏm nuốt nước bọt nói: “Trang Tân Hoa, đạp nhanh lên một chút đi, tôi sợ.”
Trang Tân Hoa chẳng mảy may để tâm: “Cậu sợ gì chứ? Ma còn phải sợ cậu nữa là!”
Anh vừa dứt lời, lập tức bị Ấu Viên véo mạnh vào đùi: “Cậu còn nói linh tinh nữa à!”
Trang Tân Hoa lại kêu lên: “Trời ơi! Cậu véo nhẹ tay thôi chứ! Tôi đang đạp xe đây này! Hay là cậu tự đạp đi.”
“Nhưng tôi có biết đạp đâu!” Ấu Viên cũng hét lên.
Trang Tân Hoa bật cười, ngửa đầu ra sau: “Học cấp hai rồi mà còn không biết đi xe đạp, vậy mà cậu còn nói tỉnh bơ như thể mình có lý lắm.”
“Tôi thích thế, liên quan gì đến cậu.”
“Tôi cứ thích nói, thích quản chuyện của cậu đó!”
“Cứ nói nữa là tôi bóp chết cậu.”
“Đau, đau, đau…”
Đèn trên con đường này cuối cùng cũng không thể sáng trở lại, hai hàng cây hai bên âm u đáng sợ, hai người họ bị nhốt giữa màn đêm đen kịt, chẳng ai có thể thoát ra.
Ấu Viên giật mình tỉnh dậy vì sợ hãi, lúc đó đã là ba giờ sáng. Cô đột ngột mở mắt, hổn hển thở hai hơi, mất một lúc mới bình tĩnh lại rồi ngồi dậy, đi đến nhà bếp uống nước.
Ngay từ lúc bắt đầu chơi trốn tìm, cô đã biết mình đang nằm mơ. Từ hồi tiểu học cô đã chẳng còn chơi mấy trò này nữa. Ấu Viên cầm ly thủy tinh, đi ra ngoài ban công. Gió trên núi Thái Bình rất lớn, lướt qua mặt biển ẩm ướt rồi thổi lên gương mặt cô nhưng lại mang đến một cảm giác rất dịu dàng, không khô hanh, cũng chẳng lạnh buốt như ở Bắc Kinh.
Ấu Viên ngồi một mình trên ghế, bên cạnh tay cô chất mấy cuốn sách đọc dở từ buổi chiều, trên chồng sách đặt một ngọn đèn màu cam sáng dịu, bên cạnh là một ly nến thơm với ngọn lửa chập chờn.
Cô lấy một điếu thuốc trên bàn, cầm ly nến thơm lên, ghé lại gần châm thuốc rồi rít một hơi. Cách châm thuốc này từng bị Thả Huệ nhìn thấy, vị tiểu thư đoan trang ấy mở to mắt hỏi: “Có thể biểu diễn lại một lần nữa không? Ngầu quá đi, tổng giám đốc Phùng ơi!”
Thả Huệ vốn luôn dịu dàng và tinh tế như vậy, nếu cô ấy yêu bạn thì chỉ một chuyện nhỏ thôi cũng đủ để cô ấy tâng bốc bạn lên tận trời.
Ấu Viên hút loại thuốc lá dành cho nữ mảnh và nhẹ, đây là thói quen cô nhiễm phải trong hai năm điều hành công ty. Cô không nghiện, thỉnh thoảng khi thấy bực bội thì mới hút một điếu.
Cô nhìn những ánh đèn lúc rõ lúc mờ dưới chân núi, vẫn còn đang ngẫm lại giấc mơ suýt nữa khiến cô không thể tìm được đường ra.
Giấc mơ là sự phản chiếu trạng thái tâm lý của mỗi cá nhân, ở một mức độ nào đó mang tính ẩn dụ rất cao. Bầu trời đột nhiên tối đen, con đường nhỏ không tìm thấy lối ra, những tiếng kêu thảm thiết quái dị vang lên dọc đường, có chi tiết nào trong số đó lại không mang một dấu hiệu nào đó?
Cô ngồi đến gần sáng mới đứng dậy.
Nếu hỏi cô đang nghĩ gì thì bản thân Ấu Viên cũng không trả lời được, chắc là vài chuyện tầm thường, chỉ có thể nói như vậy thôi.
Ngủ bù mấy tiếng đồng hồ, Ấu Viên sửa soạn rồi ra ngoài mua sắm. Điện thoại có tin nhắn hỏi thăm của Thả Huệ: “Chào buổi sáng, ngày nghỉ cũng phải ăn cơm nhé.”
Ấu Viên gửi lại một tin nhắn thoại: “Trưa trời trưa trật rồi mà cậu còn chưa dậy sao?”
Giọng nói lười biếng của cô ấy vang lên: “Thứ Bảy không có buổi trưa, chỉ có buổi sáng và buổi tối thôi.”
“…”
Ấu Viên mặc đồ rất thoải mái, quần yếm màu xám, mũ lưỡi trai, giày thể thao trắng, đẩy xe đi loanh quanh giữa các kệ hàng. Sườn cừu bày trong tủ đông trông rất tươi, Ấu Viên lấy hai hộp. Miệng thì nói mua sắm nhạt nhẽo như nước ốc nhưng khi thực sự bắt tay vào mua sắm thì lại muốn mua đủ thứ mang về nhà. Với ngần ấy thứ, cô cảm thấy không còn thích hợp để đi xe buýt nữa, phải gọi một chiếc Uber mới được.
Vừa mới nhìn quanh một vòng, một chiếc Martin màu đen đã dừng lại trước mặt cô. Một khuôn mặt quen thuộc thò ra từ cửa sổ xe, mỉm cười với cô: “Viên Viên.”
Ấu Viên ngạc nhiên thốt lên một tiếng: “Lý Minh Đức, sao anh lại ở đây?”
Lý Minh Đức là đàn anh của cô, chuyển từ Columbia đến đây học tiến sĩ. Anh là tay chèo chủ lực của đội thuyền kayak của trường. Mỗi lần thi đấu đều khiến một đám nữ sinh hét lên, đứng vây quanh xem. Anh từng lấy được vé hàng đầu cho Ấu Viên nhưng cô thấy ồn ào nên chỉ đi một lần rồi nhất quyết không đi nữa, còn xin anh tha cho mình.
Ấu Viên trở nên thân thiết với Lý Minh Đức là vào năm nhất học thạc sĩ. Trường cho nghỉ phép, cô một mình lang thang ở Hong Kong, gần đến chiều tối thì bị lạc đường, sau đó cô tự cho mình là thông minh, lại đi theo đám đông lên thang cuốn.
Lúc đó cô không quen thuộc với Hong Kong, nghĩ rằng nhiều người đi như vậy thì chắc chắn sẽ không sai nhưng bậc thang càng lên càng cao, cuối cùng dòng người đưa cô đến giữa lưng chừng núi, đến trước cổng một ngôi trường tiểu học.
Cô lúc đó ngây người ra, ngẩng đầu nhìn lên, trong lòng dâng lên một cảm giác bi tráng như rút kiếm nhìn bốn phương mà lòng ngơ ngác, hóa ra nhiều người như vậy đều đến đón con em nhà mình.
Ấu Viên đang suy nghĩ làm sao để quay về thì bên cạnh có người đưa cho cô một ly nước lạnh, cô ngẩng đầu nhìn: “Đàn anh, sao anh lại ở đây?”
Khoảnh khắc đó trong đầu cô hiện lên vô số khả năng, chẳng lẽ anh đã bí mật kết hôn mà không cho mọi người biết? Còn có baby?
Lý Minh Đức uống một ngụm trà mát nói: “Đã đến rồi mà không đón một đứa bé đi thì không hợp lý.”
Ấu Viên cười, cái người Hong Kong chính gốc này mỗi lần bắt chước giọng Bắc Kinh của cô thì luôn có chút kỳ lạ.
“Anh lại gây ra chuyện gì rồi phải không?”
Lý Minh Đức điểm nhẹ vào chóp mũi cô: “Đứa bé mà anh nói là em đó, thấy em ngồi nhầm xe điện nên anh đã gọi em từ xa như vậy mà em cũng không để ý, còn tự tin đi đến đây.”
Ấu Viên rụt người về phía sau, cô nói: “Anh gọi em sao?”
“Có gọi, anh lái xe, gọi với theo từ phía sau, người ta cứ tưởng anh bị thần kinh kia kìa.”
Ấu Viên cảm thấy kỳ lạ: “Không thể nào, em không nghe thấy gì cả, anh gọi thế nào?”
Cô cũng đâu có bị điếc nặng vậy chứ?
Lý Minh Đức tuyệt vọng nói: “Gọi một cách lịch sự, cô Phùng.”
Ấu Viên trừng mắt nhìn anh: “Đáng đời anh! Anh gọi cô Phùng thì ai biết anh đang gọi ai, sao không gọi tên em?”
Gia đình Lý Minh Đức là một gia đình rất truyền thống, quê gốc ở Ninh Ba, ba mẹ anh đã gây dựng sự nghiệp ở Hong Kong nhiều năm, cũng là những chủ tàu có tiếng tăm, sau này khi ngành vận tải biển đi xuống, họ lại chuyển sang lĩnh vực bất động sản. Từ nhỏ, sự giáo dục gia đình quá nghiêm khắc đã khiến anh trở thành một người khá cứng nhắc, khuôn phép và trọng lễ nghĩa. Ấu Viên luôn cảm thấy trên người anh có một khí chất khá nặng nề.
“Gọi tên là biểu hiện của sự thân mật, anh sợ em sẽ thấy anh tuỳ tiện.”
Ấu Viên ngớ người: “Gọi tên là biểu hiện của người bình thường, quan hệ tốt hay không tốt đều có thể gọi. Lúc mắng người, gọi cả tên đầy đủ mới là đáng sợ nhất, anh không biết sao?”
Lý Minh Đức bị cô chọc cười: “Anh ít khi mắng người, vậy anh nên gọi em là gì?”
“Gọi em là Ấu Viên, người nhà cũng gọi em là Viên Viên, tùy anh thôi.”
“Vậy gọi là Viên Viên nhé, nghe đáng yêu hơn, rất hợp với em.”
Ngày hôm đó là anh đưa Ấu Viên về trường, sau đó để tỏ lòng cảm ơn, Ấu Viên mời anh một bữa cơm.
Cứ thế, hai người dần dần qua lại với nhau.
“Anh đến văn phòng lấy đồ.” Lý Minh Đức xuống xe, cầm lấy đồ trên tay cô: “Em ở một mình mà mua nhiều vậy?”
“Chứ sao, lâu lâu em mới đến đây được một lần nên phải phát huy hiệu quả tối đa, không thể đến mà về tay không được.”
Đàn ông Hong Kong phần lớn là quý ông, Lý Minh Đức đặt đồ của cô vào ghế sau, rồi mở cửa ghế phụ, mời cô lên xe.
Trên xe, Lý Minh Đức hỏi cô: “Em ở đây gần ba tháng rồi phải không?”
“Dạ, ba tháng chín ngày.”
Anh cảm thấy buồn cho cô, tính toán rõ ràng như vậy, chẳng khác nào là cô đang nhẩm đếm từng ngày.
Lý Minh Đức lại hỏi: “Vậy em vẫn sẽ đi sao?”
Ấu Viên suy nghĩ rồi nói: “Miền Bắc sắp vào đông rồi, lạnh lắm, đợi đến mùa xuân rồi nói tiếp.”
Về đến nhà, Ấu Viên chỉ cầm túi xách của mình, Lý Minh Đức xách ba túi đồ lớn, đứng bối rối ở cửa.
Ấu Viên đưa cho anh một đôi dép: “Anh đi cái này vào đi.”
“Dường như không có khách nào ghé thăm em.” Anh nói.
Cô gật đầu, hiện tại cô quả thật đang sống ẩn dật, tách biệt với mọi người, không muốn gặp ai, mà gặp ai cũng không thoải mái.
Nhưng Ấu Viên vẫn hỏi: “Sao anh nhìn ra được?”
Lý Minh Đức nói: “Dép đi trong nhà còn mới, nhà cũng rất bừa bộn, giống như bàn học của em trước đây vậy.”
Ấu Viên cười lớn.
Thỉnh thoảng họ cùng nhau ôn bài, một đường kẻ thẳng trên mặt bàn là ranh giới, bên Lý Minh Đức thì ngăn nắp có trật tự, bên Ấu Viên thì bày đủ loại sách tham khảo, lộn xộn.
Vào đến phòng khách, Lý Minh Đức chủ động giúp cô dọn dẹp, Ấu Viên xua tay nói không cần: “Anh dọn xong rồi, đến lúc em ở một mình, cần tìm đồ đạc thì lại chẳng thấy đâu.”
“Không đâu, anh dán nhãn lên cho em, nhìn là biết ngay.”
“Vậy thì cũng không cần, anh là khách, không có chuyện để khách làm việc được.”
Lý Minh Đức bối rối nói: “Nhưng Viên Viên…anh không có chỗ ngồi.”
“À vậy được…”
Ấu Viên đi lấy nguyên liệu nấu ăn ra, xếp từng thứ vào tủ lạnh, vóc dáng Lý Minh Đức cao lớn, anh vịn vào cánh tủ để nhận đồ từ cô, sắp xếp lần lượt từng ngăn. Anh nhìn khuôn mặt yên tĩnh và xinh đẹp của cô, cảm thấy có gì đó đã thay đổi, Lý Minh Đức thăm dò hỏi: “Trước đây em luôn có rất nhiều chuyện để nói.”
Ấu Viên cố tình đùa: “Em đang sửa cái thói quen xấu này đây.”
“Đó không phải là thói quen xấu.” Anh vội vàng ngắt lời cô: “Con gái hoạt bát một chút cũng không hẳn là chuyện xấu, nhà em có chuyện gì rồi sao?”
“Anh chắc chắn cũng nghe nói gì đó rồi, đúng không?” lúc này Ấu Viên mới ngẩng đầu nhìn anh.
Đôi môi mỏng của Lý Minh Đức mím chặt, ngũ quan sâu sắc tắm trong ánh nắng dịu nhẹ, anh nói: “Anh không quen nói chuyện thị phi về người khác, nhưng những chuyện họ bàn tán, ít nhiều anh cũng biết một chút về em…”
“Ba em.” Ấu Viên đã không còn để tâm đến những chuyện này nữa, thản nhiên nói: “Ba em là Phùng Tắc Phong.”
Lý Minh Đức cũng biết, cô ở trường rất được lòng mọi người, ngoài việc bản thân Ấu Viên thông minh lanh lợi, giỏi giao tiếp, quan trọng hơn là về gia thế bí ẩn của cô.
Nghe đến đây, anh gật đầu: “Thì ra là vậy, nhưng chuyện của ba em đã xảy ra cũng lâu rồi, với tính cách của em, em hẳn là không nên buồn đến bây giờ.”
Ấu Viên rầu rĩ cười một tiếng: “Chuyện của ông ấy quá lớn, ảnh hưởng vẫn lan đến tận hôm nay. Nói ra thì thật buồn cười, vị hôn phu của em đã vì chuyện này mà hủy hôn với em.”
Cô sợ anh Lý không hiểu được mức độ nghiêm trọng trong chuyện này nhưng lại không muốn nói nhiều, cô khẽ gợi ý ông: “Chắc ở Hong Kong cũng có nhiều cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối mà, anh hiểu chứ?”
Lý Minh Đức hiểu, hai người anh trai của anh đều đã bước vào những cuộc hôn nhân môn đăng hộ đối, đôi bên cùng có lợi để nhằm duy trì và phát triển việc kinh doanh của gia tộc, nhưng anh vẫn mắng một câu: “Nhưng vị hôn phu của em đúng là đáng chết.”
Ấu Viên bị dáng vẻ phẫn nộ của anh làm cho bật cười, cô vịn vào quầy bếp ho khan: “Chưa từng nghe anh mắng ai đáng chết bao giờ, anh giận thật rồi.”
Lý Minh Đức truy hỏi: “Anh ta không nói bất kỳ lý do nào sao? Cứ thế mà hủy hôn à?”
“Có nói.” Ấu Viên gật đầu, cô nói: “Nhưng theo em thấy thì những lý do của anh ta đều là…”
Sau một giây dừng lại, cả hai cùng nói: “Shit.”
Lần này Ấu Viên cười càng thêm vui vẻ: “Lý Minh Đức, anh nói bậy nhưng sao nghe lại vừa thô lỗ vừa cao quý một cách kỳ lạ, sao vậy nhỉ?”
Ngày hôm đó, Lý Minh Đức ở nhà cô đến rất muộn. Ấu Viên tiễn anh ra ngoài, anh hỏi: “Em không ở nhà cũ nữa sao?”
Cô lắc đầu: “Không ở được nữa, đây là mượn của một người bạn.”
“Chắc hẳn là một người bạn rất tốt.”
“Ừ, bạn bè vào sinh ra tử của em đó.”
Sau đó, Lý Minh Đức thường xuyên đến thăm cô.
Đôi khi anh mang đến một hộp bánh mới ra lò, là hương vị hạt dẻ mà Ấu Viên yêu thích từ hồi còn đi học, đôi khi là một bó hoa cúc đang nở rộ, đôi khi là hai cuốn sách.
Ấu Viên ngồi trong sân, pha trà mời anh: “Sao anh lại có nhiều thời gian hơn cả lúc học tiến sĩ vậy?”
Lý Minh Đức không nói cho cô biết là tối hôm qua anh đã xử lý công việc đến khuya thế nào mới có thể đến ngồi với cô vào buổi chiều nay.
Anh hai đang ở Mỹ phụ trách thị trường nước ngoài. Anh cả thì thuộc kiểu người cứ ngồi vào văn phòng là đau đầu, sau khi kết hôn, hoàn thành xong “nhiệm vụ chính trị” của mình thì anh ấy càng chẳng buồn quản chuyện trong nhà nữa mà chỉ biết sống cuộc đời say sưa hưởng lạc trên du thuyền.
Bận rộn đến tận khuya, trở về Vịnh Nước Cạn, mẹ anh lúc nào cũng phải hỏi han, quan tâm anh từ đầu đến chân một lượt. Ngay cả người cha từng nổi tiếng quyết đoán, sắc bén khi còn trẻ cũng chẳng biết từ lúc nào đã bắt đầu tìm cách lôi kéo anh về phía mình. Khó khăn lắm mới giữ chân được anh ở Hong Kong, sao có thể để anh bỏ ngang công việc được.
Lý Minh Đức thản nhiên nói: “Trộm được nửa ngày nhàn rỗi, đến lúc nghỉ ngơi thì phải nghỉ ngơi thôi.”
“Nghỉ ngơi được là tốt rồi, dù sao tiền của anh cũng xài không hết.” Ấu Viên vươn vai, đẩy đĩa pizza tới: “Đây là bữa trưa của em hôm nay, anh có muốn ăn chút không?”
Lý Minh Đức do dự một chút, cầm một miếng lên ăn: “Em cứ ở đây mãi thế này, không định tìm việc làm sao? Không cần kiếm nhiều tiền, đổi môi trường thì tâm trạng sẽ khác mà, đúng không?”
Ấu Viên nói: “Em đã gửi hồ sơ đến vài công ty, chắc sắp có kết quả rồi, không có cũng không sao, cứ thử thôi.”
“Là công ty thuộc lĩnh vực nào?”
“Tài chính, mấy công ty như Trung Ngân và Hoa Giang em đều nộp rồi, đó là lĩnh vực em chưa từng thử sức, nộp chơi chơi thôi.”
Phong cảnh trên núi thật trong lành, Lý Minh Đức dịu dàng nhìn cô rồi chậm rãi mỉm cười.
Lần đầu gặp cô Phùng, anh đã cảm thấy trên người cô có một sức sống đáng yêu, rạng rỡ giống như một đóa tường vi dại chẳng cần chào hỏi đã tự mình vươn qua hàng rào, nồng nhiệt và tươi đẹp.
Anh không có gì để phản đối, chỉ có một chút thắc mắc nhỏ: “Thầy cô thấy em rất phù hợp với ngành báo chí, vậy sao sau khi tốt nghiệp em lại đi mở công ty?”
Ấu Viên cười nói: “Học báo chí đã dạy em rất nhiều, từ việc biết hoài nghi đến học cách đón nhận thế giới, như vậy là đủ rồi. Nói thế nào nhỉ, đó là một trải nghiệm giúp em bước ra khỏi thế giới của chính mình. Còn mở công ty là vì tiền, chỉ đơn giản và thực dụng thế thôi.”
Lý Minh Đức vẫn giữ nguyên vẻ mặt đó, thuận miệng khen cô: “Thế cũng tốt, ít nhất là em không vòng vo, màu mè, rồi nói với anh về lý tưởng hay hoài bão gì đó.”
“Ồ, em là người không có lý tưởng.”
“Anh cũng vậy.”
“Haha.”
Ấu Viên cởi tấm chăn trên người ra, cô cầm chiếc đĩa sứ trắng vành rộng, gom cả dao nĩa lại, rồi vuốt lại mái tóc và nói xin phép.
Ngay khoảnh khắc Ấu Vien quay lưng đi, cô đã tự nhủ trong lòng, Lý Minh Đức thích cô.
Anh hiện giờ vẫn ở trong đội thuyền kayak, đó là sở thích thực sự của anh, thứ mà dù có bao nhiêu tiền hay địa vị cũng không thể thay đổi. Vì vậy, anh vẫn duy trì chế độ tập luyện cường độ cao quanh năm. Khẩu vị của anh cũng rất thanh đạm, những món nặng như pizza thì anh xưa nay chưa bao giờ ăn. Ý nghĩ này đột nhiên xuất hiện, lúc đầu Ấu Viên còn cảm thấy kỳ lạ, sau đó nhanh chóng thấy bình thường.
Buổi tối gọi điện thoại nói với Thả Huệ, cô ấy bình tĩnh đáp: “Cậu đang thắc mắc cái gì vậy? Đàn ông có gu thẩm mỹ đều sẽ bị cậu làm cho mê mẩn thôi. Cậu xinh đẹp và tài năng như vậy mà.”
Ấu Viên nằm trên giường, suýt chút nữa bị cô ấy tâng lên đến chín tầng mây: “Cậu phải hoàn toàn chịu trách nhiệm cho sự tự tin mù quáng của mình.”
Thả Huệ nói: “Là ai vậy? Mình đã gặp chưa, gửi ảnh qua cho mình xem nào.”
“Cậu gặp rồi, là người đã từng đưa mình về nhà trước đây, Lý Minh Đức.”
“Là cái người chèo thuyền đúng không? Anh ấy có vóc dáng rất đẹp mà trông cũng rất nho nhã.”
“Đó là thuyền kayak mà, làm ơn đi.”
_
Đầu tháng mười hai, Ấu Viên nhận việc tại bộ phận nhân sự của chi nhánh Hoa Giang ở Hong Kong. Trước khi cô ấy đi làm, Thả Huệ đã nhờ Thẩm Tông Lương gọi điện thoại cho đồng nghiệp cũ, nhờ người phụ trách bên đó chiếu cố cho cô ấy.
Điều này khiến Ấu Viên không khỏi áy náy, cô ấy nói: “Ở nhà của hai người, còn phải làm phiền chú út, nhờ vả quan hệ của chú ấy như vậy, mình thấy áy náy quá.”
Thả Huệ nói: “Anh ấy chỉ nói vài câu thôi, có gì mà áy náy chứ?”
Ấu Viên vui mừng cho cuộc sống hôn nhân viên mãn của Thả Huệ, cô ấy nói: “Không ngờ có một ngày mình cũng được cậu giúp đỡ đó, bà Thẩm.”
Thả Huệ “ôi chao” một tiếng: “Hai chúng ta còn cần nói những lời này sao? Vậy thì mình nên cảm ơn cậu thế nào đây?”
Trên con phố lộng gió, Ấu Viên chớp chớp mắt, một lớp hơi ẩm phủ lên hàng mi: “Không cần nói gì cả, Thả Huệ, cảm ơn cậu.”
Sau khi đi làm, Ấu Viên mua một chiếc Mercedes để đi lại, cô không rành về xe cộ, là Lý Minh Đức giúp cô chọn.
Anh cứ thế đồng hành cùng cô từ thu sang đông.
Đến khi Ấu Viên ngẩng đầu lên, cô ngạc nhiên phát hiện ra sao bên cạnh mình có nhiều đồ đến vậy, tất cả đều mang theo cái tên Lý Minh Đức, từ mấy cái minifigure phiên bản giới hạn nhỏ bé, cho đến những thứ lớn như chiếc tủ trưng đồ cổ và cả chiếc xe của cô.
Tối ngày hai mươi tư, Lý Minh Đức đột nhiên đến gõ cửa nhà cô.
Ngày hôm đó Ấu Viên không định ra ngoài, cô đã từ chối vài lời mời của mấy đồng nghiệp nam độc thân, tự mình ở nhà uống rượu.
Thà ở một mình còn hơn hòa vào đám người nửa quen nửa lạ, nói những lời giả dối trái với lòng mình, giống như một linh hồn phiêu dạt không tìm được nơi nương tựa, còn không bằng cứ ở một mình như vậy.
Nhưng Lý Minh Đức đột nhiên đến, anh mặc một bộ lễ phục chỉnh tề, còn thắt nơ nhung đen, Ấu Viên mở cửa cho anh, hỏi anh có chuyện gì.
Lý Minh Đức nói: “Một ngày như thế này, em định cứ thế đi ngủ sao? Sao không ra ngoài?”
“Không cần, em ở một mình rất tốt.” Ấu Viên lười pha trà nên rót cho anh một ly rượu, mời anh một ly.
Lý Minh Đức uống rồi nói với giọng điệu vô cùng tiếc nuối: “Ngày nào cũng như vậy thì lễ phục trong tủ của em cũng sẽ cằn nhằn đấy. Viên Viên, chúng đã quá lâu không được nhìn thấy ánh mặt trời rồi.”
Ấu Viên cười cười, vuốt tóc ra sau, không nói gì.
Lý Minh Đức lại một lần nữa mời cô ra ngoài: “Trên đỉnh núi có một buổi tiệc, là một số bạn học của trường chúng ta, em có muốn đi cùng anh không?”
“Được thôi.” Ấu Viên thật sự không từ chối anh được nữa nên đành nhảy xuống khỏi chiếc ghế cao: “Chờ em hai mươi phút.”
Lý Minh Đức nhìn đồng hồ, còn hai tiếng nữa mới đến màn pháo hoa ở Cảng Victoria, anh nói: “Em có thể dành một tiếng để sửa soạn, cứ từ từ thôi.”
Ấu Viên tìm một chiếc váy hai dây màu xanh khói, cắt xéo, eo quấn chéo, lúc đi lại, tà váy bay lượn như dòng nước.
Chiếc váy này được đặt làm năm ngoái, đến giữa năm mới lấy được. Khi mặc lên có hơi chật, nhà thiết kế muốn mang đi sửa cho cô nhưng Ấu Viên nói không cần, cô không tin mình không giảm cân được.
Nhưng có Trang Tân Hoa ở bên thật sự rất khó giảm cân. Trong các bữa tiệc, anh ta viện đủ lý do để gắp những món ngon nhất bỏ vào miệng cô, ý chí mỏng manh của Ấu Viên đều đã tan biến trong những lời ngọt ngào của anh ta.
Nhưng tối nay khi mặc vào thì eo lại lỏng ra một vòng, Ấu Viên soi gương, không biết từ lúc nào mà xương quai xanh ẩn ẩn hiện hiện của cô đã xuất hiện trở lại. Cô thay quần áo xong, tháo kẹp, làm nóng máy duỗi tóc, thoa tinh dầu dưỡng lên tóc rồi bắt đầu duỗi thẳng tóc. Trước khi ra ngoài, cô rút một chiếc khăn choàng cashmere trắng từ trong tủ quần áo.
Lý Minh Đức ngồi bên bàn làm việc trả lời tin nhắn, liếc thấy Ấu Viên đi xuống lầu, anh sững lại vài giây. Theo lễ giáo của anh, anh biết nhìn chằm chằm một người khác giới như vậy là bất lịch sự nhưng anh không thể dời mắt khỏi cô được.
Cô bước tới dưới ánh đèn tường trắng sáng tỏa ra từng vòng, làn da lộ ra ngoài cũng như đang phát sáng, mái tóc dài mang theo hương thơm xanh mướt của núi rừng.
“Mình đi chưa?” Ấu Viên lên tiếng nhắc nhở, anh mới hoàn hồn.
Lý Minh Đức đảo mắt, có chút hoảng hốt đứng dậy: “Được, chúng ta đi.”
Sống một mình đã lâu, đột nhiên xuất hiện ở nơi ồn ào náo nhiệt, Ấu Viên vẫn còn thấy có chút không quen. Cô cầm một ly champagne, đứng bên cạnh Lý Minh Đức, đối diện với những gương mặt nửa quen nửa lạ, cô luôn giữ nụ cười lịch thiệp nhưng nhanh chóng cảm thấy mệt mỏi.
Ấu Viên đi ra ngoài một mình, cô nhìn thấy một chú mèo Ba Tư trong bụi cỏ, nó ngồi xổm trong làn sương mờ ảo, phát ra tiếng kêu khe khẽ, đợi cô đi tới gần thì lại chui vào sau gốc cây, biến mất.
Cô vịn vào đầu gối đứng dậy, đột nhiên một chiếc áo vest rơi xuống vai cô, vẫn còn mang theo hơi ấm của người đàn ông. Ấu Viên quay đầu lại nhìn, Lý Minh Đức mỉm cười nhìn cô: “Buổi tối lạnh, đừng để bị cảm.”
Cô gật đầu, chỉnh lại áo của anh nói: “Không ngờ cũng có ngày em bị dị ứng với tiệc tùng, còn phải ra ngoài hít thở không khí. Chết tiệt, em càng ngày càng giống Thả Huệ nhà em rồi, biến thành một tiểu thư khuê các rồi.”
“Thả Huệ là ai?” Lý Minh Đức luôn kiên nhẫn với cô, anh sẽ lắng nghe cẩn thận những gì cô nói và hỏi lại.
Ấu Viên nói: “Người từng ở chung với em trước đây, anh đã gặp rồi.”
“Ồ, anh nhớ ra rồi.” Lý Minh Đức đút tay vào túi, anh nói: “Một mỹ nhân phương Đông rất xinh đẹp.”
Cô cười: “Đợi có dịp em sẽ chính thức giới thiệu hai người với nhau.”
Người nói vô tình nhưng người nghe hữu ý, Lý Minh Đức truy hỏi: “Vậy khi nào mới có dịp đây?”
Ấu Viên khựng lại một chút rồi lảng tránh: “Để sau rồi tính.”
Lý Minh Đức cùng cô đi ra ngoài biệt thự, anh nói: “Người Bắc Kinh các em nói ‘để sau’, có phải cũng giống như bọn anh hay nói ‘rảnh thì đi uống trà’, nói xong là bặt vô âm tín không?”
“Ha ha, Lý Minh Đức anh thật là…”
Ấu Viên dừng lại, cuối cùng cũng cẩn thận quan sát anh, tối nay trông anh có chút khác biệt. Khác biệt ở điểm nào nhỉ? Có lẽ trong sự ga lăng và chu đáo thường ngày, giờ lại có thêm vài phần quyến luyến.
Cô đứng bên lan can, ánh đèn dưới chân núi lơ lửng trong màn sương trắng ẩm ướt, tựa như nhưng chiếc thuyền cô đơn đang tìm đường về.
Ấu Viên gạt mái tóc bị gió thổi vào mắt, cô nói: “Anh có chuyện muốn nói?”
“Có.” Lý Minh Đức cúi đầu, một bàn tay to với các khớp ngón tay rõ ràng đưa ra phía trước, đầu ngón tay chạm nhẹ vào đồng hồ của cô, cẩn thận di chuyển xuống một chút, nhẹ nhàng chạm vào lòng bàn tay cô, rồi trịnh trọng nắm lấy.
Ấu Viên liếc nhìn bàn tay mình đang được anh nắm giữ một cách vô cùng trân quý, rồi cô nghe anh nói: “Viên Viên, cơ hội này, có phải chỉ khi trở thành bạn trai của em, anh mới có được không?”
Cô không động đậy: “Ý anh là gì?”
Nói xong, Ấu Viên chỉ muốn tự tát mình một cái.
Đây là cái câu hỏi quái quỷ gì vậy?
Chẳng phải quá rõ ràng rồi sao, còn cố tình hỏi như vậy, đúng là làm màu.
Ngược lại, Lý Minh Đức mỉm cười: “Em thông minh như vậy, anh không tin em chưa từng nhận ra anh thích em, anh muốn chăm sóc em.”
Ấu Viên cũng cười: “Vậy sao? Nhưng người trước đây cũng từng nói muốn chăm sóc em, giờ đã ở bên một người phụ nữ khác rồi.”
Anh nhíu mày, có chút khinh thường nói: “Anh không phải anh ta, trước khi bản thân không có năng lực cưới một cô gái, anh sẽ không tùy tiện nói những lời này.”
Ánh mắt tình ý của Lý Minh Đức còn nồng đậm hơn cả ly rượu cô vừa uống, Ấu Viên không dám nhìn anh nữa, cô rút tay ra, xoay người, dựa vào lan can lạnh lẽo.
Cô vẫn còn sợ.
Sợ rằng mọi tình yêu đều chỉ là sự cố gắng hết sức ở thuở ban đầu. Đến khi thật sự chạm đến những lợi ích cốt lõi nhất thì những lòng tham và sự ích kỷ không thể gọi tên kia mới dần lộ ra.
Lý Minh Đức nhìn chằm chằm lòng bàn tay trống rỗng của mình, anh cúi đầu cười khẽ. Anh nói với bóng lưng cô: “Em vừa trải qua những chuyện kia, muốn em lập tức chấp nhận anh là rất khó. Em đừng cảm thấy nặng nề, tỏ tình là một lối thoát cho dòng cảm xúc của anh, em hoàn toàn có thể không chấp nhận, không…”
“Em chấp nhận.” Ấu Viên đột nhiên đổi ý: “Nhưng anh có thể hứa với em một chuyện không?”
Lý Minh Đức có chút kích động hỏi: “Chuyện gì, em nói đi.”
“Đừng bước vào mối tình này với bất kỳ một mục đích nào cả. Chúng ta đi đến đâu thì tùy duyên đến đó. Đừng định sẵn bất kỳ tương lai nào trên người em, bởi vì có thể em sẽ không kết hôn. Nếu anh không sợ thất vọng, vậy thì chúng ta bắt đầu. Còn nếu anh sợ thì cứ coi như anh chưa từng nói những lời này, em cũng coi như mình chưa từng nghe thấy.”
Sau khi cô nói xong, Lý Minh Đức im lặng rất lâu.
Ấu Viên biết, một người có quan niệm tình yêu truyền thống như anh, có lẽ sẽ không đồng ý. Hơn nữa đến tuổi này, gia đình chắc chắn đã thúc giục anh rất gắt gao, đâu có thời gian để cô tùy hứng làm bậy.
Nửa ngày không nghe thấy anh trả lời, khóe môi Ấu Viên nở một nụ cười thờ ơ, cô quay người định rời đi. Khi lọn tóc mềm mại của cô lướt qua mặt Lý Minh Đức, anh nhắm mắt lại.
Giây tiếp theo, anh vẫn đưa tay ra nắm lấy tay cô: “Anh đồng ý.”
Tối hôm đó, trên nhiều nền tảng mạng xã hội đã lâu không cập nhật của Ấu Viên đồng loạt đăng một bức ảnh cô và Lý Minh Đức đang khóa môi giữa màn pháo hoa rực rỡ.
Người đầu tiên nhìn thấy là Hồ Phong, một người lướt mạng nhanh như 5G. Trong bữa tiệc đêm Giáng sinh có rất nhiều người, anh ta thốt lên một tiếng “Wow”, khiến những bạn bè xung quanh vây lại.
Trong đại sảnh nguy nga tráng lệ, Thả Huệ và Đường Nhân đang ngồi đối diện bọn họ. Cuộc trò chuyện bị gián đoạn bởi những động tĩnh mà Hồ Phong gây ra.
Đường Nhân hỏi: “Có chuyện gì vậy? Ngày nào cũng la lối om sòm, lớn từng này rồi mà.”
Hồ Phong chỉ vào điện thoại của cô: “Cậu đừng nói nữa, mở Instagram của Ấu Viên ra xem đi.”
Thả Huệ cũng vội vàng mở lên xem, trong lòng thấp thỏm không yên, còn tưởng đã xảy ra chuyện gì. Đến khi nhìn thấy bức ảnh, cô cũng không nhịn được bật cười, “wow” một tiếng: “Không khí coi bộ cũng quá tuyệt đi mất.”
Lôi Khiêm Minh đã uống đến ngà ngà, gần như nằm bẹp trên sofa, anh nheo mắt liếc qua một cái, khẽ cười nhạt: “Được đấy Phùng Ấu Viên, mở mắt ra là đã hôn người ta rồi, đi đến đâu cũng chẳng chịu ngồi yên.”
“Đó chẳng phải là vì có quá nhiều người theo đuổi cô ấy sao?” Thả Huệ nói.
Chỉ là vừa nói xong, Đường Nhân đã nháy mắt với cô, bảo cô nhìn Trang Tân Hoa. Anh ta ngồi một mình trên chiếc ghế bành nhỏ đó, cả quá trình đều không lấy điện thoại ra xem nhưng những tiếng xì xào bên cạnh cũng đủ để anh ta biết chuyện gì đã xảy ra.
Ấu Viên có bạn trai rồi, công khai rầm rộ như vậy vốn là phong cách làm việc của cô, nhưng cô mới đến Hong Kong bao lâu chứ? Thậm chí còn chưa đủ thời gian để đặt may một bộ lễ phục, vậy mà cô đã quên sạch tất cả, làm lại cuộc đời từ đầu.
Bước ra ngoài đối với cô ấy dễ dàng như vậy sao? Vậy tại sao anh ta lại không làm được?
Chẳng lẽ chỉ có mình anh ta là mất ngủ hết đêm này đến đêm khác?
Cô đã dùng cách gì? Hay uống thứ thuốc gì? Có thể dạy cho anh ta được không?
Sắc mặt Trang Tân Hoa lạnh xuống, anh dùng sức ném chiếc ly rượu trong tay xuống bàn trà rồi đứng dậy, đi vào nhà vệ sinh.
Khi bóng dáng cao lớn, gầy gò của anh khuất dần ở cuối hành lang, chẳng biết ai đó đã mắng một câu: “Đã bảo các cậu đừng có hùa theo làm gì! Ngày vui thế này mà lại khiến người ta mất vui rồi đấy? Từng người một…”
Một lúc sau, từ nhà vệ sinh vọng ra một tiếng động mạnh, không biết thứ gì đã va vào bệ đá. Lôi Khiêm Minh đặt ly rượu xuống, vội vàng đi xem. Mu bàn tay Trang Tân Hoa có một vòng máu, tám chín phần là tên này đã đấm một phát nhưng mặt đá cẩm thạch trắng như bụng cá vẫn không hề suy suyển, còn anh ta thì tự làm mình bị thương không nhẹ.
Lôi Khiêm Minh sờ sờ mũi, cũng không dám đến quá gần Trang Tân Hoa, sợ anh lại làm chuyện gì quá khích.
Lôi Khiêm Minh nói: “Nếu thật sự không chịu nổi thì chúng ta tìm vài người đánh cho cái tên người Hong Kong kia một trận cũng được, không cần phải tự hành hạ mình như thế.”
Trang Tân Hoa không động đậy, hai tay vẫn chống chặt trên mặt bàn. Ban đầu chỉ có bờ vai hơi run lên, nhưng về sau không thể che giấu được nữa, ngay cả lồng ngực cũng phập phồng dữ dội.
Lôi Khiêm Minh vội vàng đóng cửa lại, hiếm khi dịu dàng an ủi người anh em của mình, anh ta nói: “Thôi nào người anh em, cậu không thể muốn cả hai thứ cùng lúc được. Vừa muốn địa vị của mình vững vàng, vừa muốn Ấu Viên đứng đó chờ cậu.”
Trang Tân Hoa dùng vai cọ cọ mắt, anh ta mở vòi nước, rửa sạch máu trên mu bàn tay: “Không sao, ra ngoài thôi.”
Khi họ cùng nhau đi ra ngoài, Hà Đàn Sinh đang nói chuyện với Trang Tề, hỏi Đường Nạp Ngôn mấy ngày nay bận gì, sao không đến nhà chơi.
Lôi Khiêm Minh nhỏ giọng nói: “Đại tiểu thư đến tìm cậu nhanh vậy, cậu vẫn nên nghĩ cách đối phó với cô ta đi, bảo trọng nhé.”
Trang Tân Hoa chán nản nói: “Không thì cô ấy cứ lấy mạng tôi đi cho rồi.”
“Cậu xem cậu kìa, toàn nói mấy lời vô dụng.”
Đèn đóm trong đại sảnh sáng rực rỡ, Hà Đàn Sinh lập tức nhìn thấy anh. Cô đứng dậy, đi nhanh vài bước tới nắm lấy tay Trang Tân Hoa: “Anh đi đâu vậy?”
Anh ta nói: “Uống say, đi vệ sinh.”
Hà Đàn Sinh liếc anh ta một cái: “Em biết ngay mà, vậy nên em đã rời Vạn Hòa từ sớm, ba em còn nói con gái lớn rồi thì lòng hướng về nhà người ta.”
Trang Tân Hoa mặt không biểu cảm đi đến bên ghế ngồi xuống: “Việc của nhà em quan trọng hơn, không cần để ý đến anh.”
“Không sao đâu, có anh trai em ở đó rồi, em chỉ là người làm nền thôi, lần sau anh cũng đi nhé.”
Hà Đàn Sinh nhìn xuống, mắt tinh tường nhìn thấy mu bàn tay đang rỉ máu của anh: “A, sao lại ra nông nỗi này?”
“Không sao.” Trang Tân Hoa tùy tiện bịa một lý do: “Không cẩn thận va phải.”
Cô cầm lấy tay anh thổi thổi: “Gì chứ? Va nhẹ mà lại bị thương nặng thế này à?”
Trang Tân Hoa rút tay lại: “Ngày mai là khỏi thôi, vết thương này có là gì đâu.”
Hà Đàn Sinh đưa cằm chạm nhẹ vào cánh tay anh, nũng nịu nói: “Tối nay em qua chỗ anh nhé? Anh đã hứa với em rồi mà.”
Trang Tân Hoa nhìn quanh, mặt hơi cứng lại: “Chỗ anh…chỗ anh bừa bộn lắm, như cái ổ chó vậy, thôi em đừng qua, lần sau, lần sau dọn dẹp xong thì anh mời em qua.”
“Không đời nào!” Hà Đàn Sinh cười nói: “Văn phòng của anh sạch sẽ đẹp đẽ, như một tác phẩm nghệ thuật vậy.”
Nghe đến đây, Thả Huệ không nhịn được cong môi, cô nhấc ly champagne lên, đưa đến bên môi nhấp một ngụm nhỏ. Có lẽ Hà Đàn Sinh không ngờ rằng nhà của Trang Tân Hoa hay văn phòng của anh đẹp như tác phẩm nghệ thuật, đều là nhờ mắt thẩm mỹ cao cấp của Ấu Viên.
Cô nhìn đồng hồ, nói với Đường Nhân: “Thím đi trước nhé, chú của con vẫn chưa về, chắc đang tăng ca ở văn phòng, không biết đã ăn cơm chưa, để thím đi xem chú ấy.”
Đường Nhân gật đầu: “Ừm, cho con gửi lời hỏi thăm sức khoẻ chú ấy nhé.”
Khi Thả Huệ đứng dậy, cô vỗ vai ông chủ Lôi: “Đi nhé, Khiêm Minh.”
“Đi cẩn thận, tôi cũng gửi lời hỏi thăm chú nhé.”
Trước khi ra cửa, Thả Huệ liếc nhìn Trang Tân Hoa, lúc này anh ta cũng đang nhìn cô với ánh mắt phức tạp.
Thả Huệ đột nhiên cười một tiếng, nụ cười mang theo cảm giác hài hước đến hoang đường, ẩn sau một câu chuyện đầy bi thương.


Gửi bình luận